Cả họ sửa mộ tổ, con dâu gào ngăn… sự thật rợn người

Phát hiện m/ộ gia tiên có tổ mối đùn lên, cả họ góp tiền sửa sang cho các cụ “mát mẻ”, nào ngờ ngày động thổ, cô con dâu h:ốt ho:ảng chạy đến, g/ào t/o: Đừng động vào…Người ta vẫn bảo: “Đừng động vào mồ mả tổ tiên khi chưa xin phép.” Nhưng nhà ông Cảnh, giữa trưa nắng đổ lửa tháng Sáu, giữa tiếng cuốc xẻng đào xới rộn ràng, lại không ngờ thứ họ vừa đánh thức không phải chỉ là những lớp đất đá…
Xã Trung Hòa, huyện Yên Phú, tỉnh Bắc Giang – nơi đồi núi chập chùng, đồng ruộng xanh mướt, và những lăng mộ tổ tiên nằm rải rác như dấu tích xưa cũ của một thời thịnh vượng.
Gia đình ông Cảnh là một dòng họ lớn trong xã. Ngôi mộ tổ nằm trên một quả đồi thấp, bao quanh bởi rặng keo và bụi sim. Bao năm qua, mộ tổ được coi là “điểm linh” của cả dòng họ Nguyễn Văn – nơi “che chở” cho cả chục thế hệ con cháu.
Một sáng đầu hè, ông Cảnh – trưởng họ Nguyễn Văn – phát hiện trước mộ tổ có một ụ đất đùn lên, như thể có thứ gì đó từ dưới đang trồi lên. Lại gần nhìn kỹ, ông lạnh người: đó là tổ mối. Một ổ mối lớn, đất đỏ như máu, vươn cao như chiếc mũi giáo đâm lên từ lòng đất.
Ông lẩm bẩm:
– Mối đùn mả, không lành… Phải làm lễ, sửa sang lại cho tử tế kẻo có chuyện.
Ngay sau đó, ông gọi họp các chi trong dòng họ. Mọi người bàn nhau góp tiền tôn tạo lại mộ tổ – xây lại tường bao, lát gạch xung quanh, dựng bia đá mới. Người ủng hộ, người lo ngại. Chỉ có Dung – con dâu trưởng của ông Cảnh – từ đầu đến cuối buổi không nói một lời.
Dung là người gốc Hà Nội, về làm dâu đã mười năm, ai cũng khen khéo léo, nhẹ nhàng. Nhưng gần đây, Dung có vẻ bất an, hay nhìn về phía đồi mộ mỗi khi đi qua, mặt mày thất sắc.
Chồng Dung – anh Khải – hỏi:
– Em sao thế? Mấy bữa nay cứ như người mất hồn.
Dung thì thào:
– Em mơ thấy ai đó… đứng ở mộ tổ… gọi em.
Khải cười:
– Toàn mộng mị! Em đừng tin mấy thứ đó. Việc nhà họ là chuyện lớn, cứ theo ý bố anh là được.
Giờ lành vừa điểm, ba chiếc cuốc được dựng ngay ngắn trước mộ. Ông Cảnh, Khải, và chú Hựu – người lo phần đất đai – chuẩn bị phát ba nhát cuốc tượng trưng. Gió bỗng thổi mạnh dù trời quang mây tạnh. Một vài cành keo gãy rơi, quất ràn rạt vào bia mộ.
Ông Cảnh dặn:
– Mọi người im lặng. Làm lễ xong là khởi công luôn.
Ngay khi cuốc vừa chạm đất, tiếng gào thất thanh vang lên từ phía con dốc:
– Dừng lại! Đừng động vào!
Tất cả quay đầu nhìn. Dung chạy lao tới, tóc rối tung, chân đi đất, mắt đỏ hoe. Cô giằng lấy chiếc cuốc trên tay chồng, h/é/t lớn:
– Các người không được động vào đây! Có người đang ở dưới kia! Có người… còn sống!….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Cả họ sửa mộ tổ, con dâu gào ngăn… sự thật rợn người

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt