Mỗi tháng ch;u c;ấp cho bố mẹ 5 triệu, đến khi nhờ ông bà giúp một việc cỏn con cũng b:ị từ chối. Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi quyết định sẽ cắt khoản tiền 5 triệu mỗi tháng, nếu ông bà có hỏi thì tôi sẽ nói là do điều kiện kinh tế khó khăn. Một năm sau tôi trở về thăm nhà thì thấy cảnh tượng đau lòng….Mỗi tháng chu cấp cho bố mẹ 5 triệu, đến khi nhờ ông bà giúp một việc cỏn con cũng bị từ chối. Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi quyết định sẽ cắt khoản tiền 5 triệu mỗi tháng, nếu ông bà có hỏi thì tôi sẽ nói là do điều kiện kinh tế khó khăn. Một năm sau tôi trở về thăm nhà thì thấy cảnh tượng đau lòng…”
Tôi tên là Lâm, 35 tuổi, kỹ sư công nghệ thông tin đang làm việc ở Sài Gòn. Lương tháng hơn 30 triệu, tôi sống độc thân nên cũng không vướng bận chuyện con cái hay gia đình riêng. Bố mẹ tôi sống ở quê, cách thành phố hơn 300 km. Họ đều đã nghỉ hưu, sống trong một căn nhà nhỏ cấp bốn, không sang trọng nhưng đủ ấm cúng.
Từ lúc có thu nhập ổn định, tôi quyết định mỗi tháng gửi về cho bố mẹ 5 triệu – không nhiều, nhưng đủ để hai người sống thoải mái hơn. Ngoài khoản lương hưu ít ỏi, đó là sự báo đáp mà tôi nghĩ rằng mình nên làm. Tôi từng tin rằng tiền bạc có thể thay tôi ở bên cạnh chăm lo, vì công việc bận rộn khiến tôi hiếm khi về thăm nhà. Một năm tôi chỉ về vào dịp Tết, thi thoảng là đám giỗ hay cưới xin họ hàng.
Năm ngoái, giữa mùa hè nóng bức, tôi bị giao một dự án gấp rút khiến tôi phải làm việc xuyên đêm. Trong lúc căng thẳng, tôi gọi điện nhờ mẹ tôi lên trông nhà giúp một tuần để tôi tập trung làm việc – chỉ đơn giản là nấu cơm, giặt đồ, dọn nhà. Nhưng mẹ tôi từ chối.
“Bố con mới ốm dậy, mẹ không đi được. Với lại nhà còn mảnh vườn, đàn gà ai lo,” mẹ nhẹ nhàng giải thích.
Tôi nổi giận. Tôi nghĩ, mình gửi tiền về hàng tháng, trong khi bản thân phải ăn cơm hộp, sống trong phòng trọ chật chội. Vậy mà chỉ cần giúp một việc nhỏ cũng bị từ chối. Tôi không nói nhiều, chỉ im lặng cúp máy.
Tôi trằn trọc mấy đêm liền. Cảm giác ấm ức không nguôi. Tôi quyết định cắt khoản chu cấp 5 triệu mỗi tháng. Tôi không nói gì, chỉ nghĩ: nếu bố mẹ có hỏi thì bảo do khó khăn tài chính, vật giá leo thang, công ty cắt giảm lương.
Ba tháng đầu không ai nói gì. Tháng thứ tư, mẹ gọi điện hỏi thăm.
“Dạo này con có sao không? Tháng này mẹ không thấy chuyển tiền…”
Tôi đáp đúng như đã định:
“Dạo này công việc khó khăn mẹ à, công ty giảm biên chế, con bị cắt lương. Mẹ ráng xoay xở vài tháng, khi nào ổn con lại gửi.”
Mẹ không trách móc gì, chỉ bảo: “Ừ, con lo cho mình đi, bố mẹ vẫn còn gạo, đừng lo.”
Cuộc sống vẫn tiếp diễn, không ai nhắc lại chuyện tiền nong nữa. Tôi cũng bận rộn với dự án mới, rồi bạn bè rủ rê đầu tư chứng khoán, rồi lại lao vào vòng xoáy “làm giàu”. Nửa năm sau, tôi chuyển sang căn hộ thuê cao cấp hơn, ăn uống sang chảnh hơn, và quên khuấy bố mẹ.
Một hôm, tôi gọi về nhưng không ai nghe máy. Tôi nghĩ chắc do hai ông bà bận ở vườn. Một tuần sau, em họ nhắn tin: “Anh Lâm ơi, bác trai bị tai biến nhẹ hồi tuần trước, giờ bác gái lo xoay xở đủ thứ, nhà mình đang quyên góp giúp.”
Tôi lặng người. Tại sao không ai gọi cho tôi?
Tôi gọi lại cho mẹ, giọng bà vẫn nhẹ như mọi khi: “Không sao đâu con, bố nằm viện tỉnh vài ngày thôi. Nhà mình xoay xở được. Con lo cho công việc đi.”
Tôi cảm thấy lạ lùng. Trước đây chỉ cần tôi ho một tiếng là mẹ đã cuống cuồng gọi dặn uống thuốc, giờ thì ngược lại. Tôi có linh cảm gì đó không ổn, nhưng vì bận và vì tự ái cũ chưa nguôi, tôi lại mặc kệ…. Quý độc giả xem thêm tại đây
Lâm gạt phắt linh cảm bất an như một phiền nhiễu không đáng có. Công việc ở Sài Gòn vốn dĩ đã cuốn anh đi. Những dự án công nghệ thông tin liên tục đòi hỏi sự tập trung cao độ, những đêm anh miệt mài bên bàn phím, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính. Lương tháng hơn 30 triệu là thành quả của sự lao động không ngừng nghỉ ấy, và Lâm tin rằng anh xứng đáng được hưởng thụ.
Căn hộ cao cấp thuê ở quận trung tâm, với view thành phố lộng lẫy, giờ là nơi Lâm dành phần lớn thời gian. Anh thích cảm giác sống giữa sự phồn hoa, tách biệt hoàn toàn với hình ảnh căn nhà cấp bốn cũ kỹ ở quê. Mỗi tối, anh tự thưởng cho mình những bữa ăn sang chảnh tại nhà hàng Nhật, nhà hàng Ý, tận hưởng không khí sôi động của Sài Gòn về đêm. Cuối tuần, Lâm cùng bạn bè đi đánh golf, sau đó là những buổi tiệc tùng thâu đêm, những chuyến du lịch ngắn ngày đến các khu nghỉ dưỡng sang trọng.
Thị trường chứng khoán đang sôi động, và Lâm, với sự nhạy bén của một kỹ sư công nghệ thông tin, nhanh chóng lao vào. Những con số nhấp nháy trên màn hình máy tính bảng, những lệnh mua bán liên tục được đưa ra. Anh đắm chìm trong vòng xoáy của tiền bạc và lợi nhuận, tin rằng đây là con đường ngắn nhất để đạt được sự giàu có tột đỉnh. “Tiền đẻ ra tiền,” anh thường nhủ thầm, nhìn tài khoản nhảy số mà lòng đầy kiêu hãnh.
Linh cảm không ổn về bố mẹ chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng bị lấn át bởi sự bận rộn và những thú vui cá nhân. Nỗi tự ái từ việc mẹ từ chối giúp anh ngày trước vẫn còn âm ỉ, như một bức tường vô hình ngăn cách Lâm với quê nhà. Anh nghĩ, mẹ đã nói không sao, vậy thì chắc chắn là không sao. Người lớn ở quê thường hay làm quá mọi chuyện, Lâm tự nhủ. Hơn nữa, anh đã nói mình khó khăn, nên việc cắt chu cấp là hợp lý. Chắc chắn bố mẹ cũng hiểu.
Lâm không gọi điện về, cũng chẳng buồn tìm hiểu thêm về tình hình của bố. Anh tin rằng, nếu có chuyện gì nghiêm trọng, mẹ hay em họ sẽ chủ động thông báo. Nhưng điện thoại im lìm. Cuộc sống xa hoa, bận rộn cuốn Lâm đi, khiến anh quên khuấy đi những lo lắng về gia đình cách đó hơn 300km. Anh không hề biết rằng, sự im lặng ấy lại là khởi đầu cho một bi kịch đau lòng sắp ập đến.
Vài tuần sau, trong một buổi tối Sài Gòn rực rỡ ánh đèn, Lâm ngồi trên sofa da êm ái, một tay cầm ly rượu vang đỏ, tay kia lướt xem biểu đồ chứng khoán trên máy tính bảng. Những con số xanh đỏ nhảy múa như thôi miên. Tiếng chuông điện thoại chợt cắt ngang sự tập trung của anh. Một số lạ từ quê. Lâm cau mày, định tắt đi, nhưng rồi lại nhấn nghe.
“Alo, Lâm đó hả con? Dì đây.” Giọng dì anh ở quê, thường ngày vẫn sang sảng, giờ nghe sao mà nặng trĩu, đầy lo lắng.
Lâm thoáng giật mình, đặt ly rượu xuống bàn kính. “Dạ, dì Tư ạ? Dì gọi con có chuyện gì không ạ?” Anh cố giữ giọng bình thản, nhưng trong lòng đã dấy lên một dự cảm không lành.
“Con dạo này vẫn khỏe chứ? Bố mẹ con ở nhà vẫn vậy chứ con?” Dì Tư không trả lời thẳng, mà hỏi thăm loanh quanh, từng câu từng chữ như dò xét.
Lâm nhếch môi, khẽ thở dài. “Dạ con vẫn khỏe. Bố mẹ con thì vẫn vậy thôi dì, có gì đâu.” Anh nghĩ, dì Tư cũng như những người lớn khác ở quê, hay làm quá mọi chuyện.
Một khoảng im lặng kéo dài, chỉ nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của dì Tư ở đầu dây bên kia. “Lâm à… dì nói cái này con đừng giận. Mẹ con… dạo này vất vả lắm con ơi. Suốt ngày thấy chạy đôn chạy đáo, xoay sở đủ thứ. Con biết bố con ốm yếu mà, nhưng mà… bà ấy không dám nói cho con biết đâu.”
Lời dì Tư như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lâm. Ly rượu vang đỏ trên bàn bỗng chốc trở nên vô vị. ‘Xoay sở đủ thứ’? Là sao? Trán Lâm nhăn lại, hai tay anh siết chặt chiếc điện thoại, tựa hồ muốn bóp nát nó. Bao nhiêu hình ảnh về cuộc sống xa hoa, những bữa tiệc tùng, những chuyến du lịch cứ thế hiện ra, đối lập gay gắt với câu nói của dì. Anh đã cắt tiền chu cấp. Anh đã nghĩ họ sẽ ổn. Nhưng “xoay sở đủ thứ” nghe không hề ổn một chút nào.
Một cảm giác bàng hoàng, lạnh lẽo bất chợt xâm chiếm toàn thân Lâm. Anh không thể lờ đi được nữa. Bức tường kiêu hãnh và sự thờ ơ mà anh cố công xây dựng bỗng chốc sụp đổ. Những lời mẹ nói rằng “không sao” trước kia, giờ đây như những mũi dao sắc lẹm đâm vào lòng anh. Day dứt. Một cảm giác tội lỗi nặng nề bắt đầu gặm nhấm tâm can Lâm, khiến anh nghẹt thở giữa không gian căn hộ sang trọng.
Cảm giác nghẹt thở ấy không buông tha Lâm. Căn hộ sang trọng bỗng hóa thành một chiếc lồng vàng giam hãm anh trong sự dằn vặt. Mỗi món đồ đắt tiền, mỗi ánh đèn lấp lánh đều như đang chế giễu sự vô tâm của anh. “Xoay sở đủ thứ.” Lời dì Tư cứ lặp đi lặp lại trong đầu, xoáy sâu vào vết thương lòng đang rỉ máu. Lâm đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn ra cửa sổ, nơi Sài Gòn vẫn đang rực rỡ ánh đèn. Nhưng trong mắt anh, tất cả chỉ còn là một mớ hỗn độn của sự giả tạo và lỗi lầm.
Lâm không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Anh cần phải về. Ngay lập tức. Anh rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy gõ tìm kiếm “vé xe khách Sài Gòn – [Tên tỉnh của Quê]”. Hàng loạt chuyến xe đêm hiện ra. Anh không chần chừ, chọn ngay chuyến gần nhất khởi hành trong vòng một giờ tới. Nhấn “Đặt vé”, “Thanh toán”, mọi thao tác diễn ra nhanh như một phản xạ tự nhiên, không một chút tính toán hay suy nghĩ thứ hai.
Trong đầu Lâm lúc này chỉ có duy nhất một ý nghĩ: phải tận mắt chứng kiến. Anh cần thấy bố mẹ, cần nghe mẹ nói, cần hiểu tại sao mẹ lại che giấu mình một cách cẩn thận đến vậy. Sự tức giận vì bị lừa dối, xen lẫn nỗi sợ hãi mơ hồ về tình trạng của bố, càng thôi thúc anh. Anh nhét vội vài bộ quần áo vào chiếc ba lô, gần như quên béng cả ví tiền hay giấy tờ tùy thân. Không một lời nhắn, không một cuộc điện thoại báo trước. Anh không muốn mẹ kịp thời gian “dàn xếp” bất cứ điều gì.
Chiếc cửa căn hộ đóng sầm lại, bỏ lại sau lưng một không gian xa hoa nhưng đầy trống rỗng. Lâm lao ra thang máy, xuống hầm lấy xe. Dù trái tim nặng trĩu những bão tố, trong đôi mắt anh vẫn hiện lên một tia quyết tâm sắt đá. Anh phải về nhà. Anh phải tìm ra sự thật.
Lâm bước xuống khỏi chiếc xe khách ồn ào, đôi chân mỏi nhừ sau hành trình dài. Bình minh vừa ló dạng, nhuộm một màu vàng nhợt nhạt lên con đường làng quen thuộc, nhưng không có sự ấm áp nào trong ánh nắng đó. Trái tim Lâm vẫn đập thình thịch, xen lẫn sự sốt ruột và một nỗi lo lắng vô định. Anh sải bước nhanh hơn về phía ngôi nhà cấp bốn nằm cuối con hẻm.
Từ xa, cảnh tượng đập vào mắt Lâm khiến anh khựng lại, như một cú đấm thẳng vào lồng ngực. Ngôi nhà thân thương trong ký ức anh, nơi từng rộn rã tiếng cười, giờ chỉ còn là một bóng dáng xơ xác, u ám. Cánh cổng gỗ cũ kỹ, vốn chỉ có vài vết nứt nhỏ, nay đã mục nát đến mức những thanh gỗ rời rạc như sắp đổ sập. Lớp sơn xanh quen thuộc đã bong tróc thành từng mảng lớn, để lộ ra màu gỗ xám xịt bên trong.
Anh tiến lại gần hơn, cảm giác buốt giá chạy dọc sống lưng. Mảnh vườn nhỏ, nơi Mẹ Lâm từng tỉ mẩn vun trồng những luống rau xanh mướt và những giàn hoa khoe sắc, giờ biến thành một bãi đất hoang tàn. Cỏ dại mọc cao lút đầu gối, chen chúc lẫn vào những thân cây cảnh còi cọc, héo úa. Đâu đó, vài cây ổi non yếu ớt mà Bố Lâm từng chăm sóc cẩn thận giờ cũng bị đám cỏ hoang nuốt chửng. Đàn gà Mẹ Lâm từng nuôi, anh chẳng thấy bóng dáng con nào. Sự sống dường như đã rút cạn khỏi nơi đây.
Lâm đứng sững trước cổng, đôi mắt dõi vào bên trong. Cửa chính khép hờ, một tấm màn che cũ kỹ bay phất phơ trong gió sớm, tạo nên một âm thanh quạnh quẽ. Không một tiếng động, không một ánh đèn, không một dấu hiệu của sự sống. Cả căn nhà chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người, hoàn toàn tương phản với hình ảnh ấm cúng, tươm tất anh từng mang theo suốt bao năm xa Sài Gòn. Một nỗi đau thắt lại trong lồng ngực Lâm. Đây không phải là nhà của anh. Đây không phải là ngôi nhà mà anh đã rời đi. Cảm giác hối hận và chua xót như một lưỡi dao cứa vào tâm can anh. Anh đã về, nhưng về đến đây thì thấy một cảnh tượng tan hoang, không một chút hơi ấm của gia đình.
Lâm nuốt khan, lòng nặng trĩu. Anh đẩy nhẹ cánh cổng gỗ kêu kẽo kẹt, bước qua lớp cỏ dại vây kín lối đi vào sân. Mọi thứ tiêu điều hơn cả những gì anh tưởng tượng. Anh gọi khẽ: “Mẹ ơi… Mẹ có nhà không?” Không một tiếng đáp lại. Ngôi nhà trống hoác như một cái hộp rỗng. Lâm bước vào trong, mùi ẩm mốc xộc lên mũi. Căn phòng khách quen thuộc tối om, đồ đạc phủ một lớp bụi dày. Anh đi thẳng ra phía sau nhà, nơi có giếng nước và vườn rau ngày xưa.
Khi Lâm rẽ qua góc bếp đổ nát, cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng. Mẹ anh, người phụ nữ anh vẫn nhớ với dáng vẻ tảo tần nhưng đầy sức sống, giờ đây đang còng lưng, gồng gánh một xô nước nặng trĩu từ giếng lên. Nước trong xô sóng sánh, có lẽ đã đổ ra ít nhiều trên chiếc áo bà ba bạc màu. Mái tóc của Mẹ, vốn đã điểm bạc nay đã trắng xóa đến giật mình, búi gọn gàng nhưng vẫn lòa xòa vài sợi rũ xuống khuôn mặt hốc hác. Lưng bà còng hẳn đi, những bước chân chậm chạp, run rẩy như sắp ngã. Chiếc gáo dừa quen thuộc treo bên thành giếng giờ trông to lớn, nặng nề trên đôi tay gầy guộc của bà.
Tiếng bước chân của Lâm dù đã cố rón rén nhưng vẫn đủ khiến Mẹ anh giật mình. Bà loạng choạng quay người lại, chiếc đòn gánh trượt nhẹ khỏi vai, suýt làm đổ cả xô nước. Đôi mắt Mẹ mệt mỏi, trũng sâu hiện rõ vẻ ngạc nhiên đến sững sờ khi nhìn thấy Lâm, nhưng chỉ một khoảnh khắc sau, bà vội vã cố nén lại, nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhợt nhạt.
“Ôi… Lâm đấy à con?” Giọng Mẹ khản đặc, yếu ớt. Bà đặt xô nước xuống nền đất, chùi vội bàn tay đầy bùn vào vạt áo rồi tiến lại gần anh, cố gắng đứng thẳng lưng. “Sao con về đột xuất vậy, không báo trước cho mẹ?”
Lâm đứng sững, đôi mắt anh dán chặt vào khuôn mặt hốc hác của Mẹ, vào đôi vai gầy guộc run rẩy, và cả những nếp nhăn sâu hoắm hằn lên làn da rám nắng, khô khốc. Cảnh tượng Mẹ còng lưng gánh nước nặng, dáng đi xiêu vẹo vì vất vả lặp đi lặp lại trong tâm trí Lâm. Một cơn sóng cảm xúc dữ dội ập đến, xé toạc lớp vỏ bọc vô tâm mà anh đã cố đắp lên bấy lâu. Nước mắt Lâm trào ra, nóng hổi lăn dài trên má, nhòe đi hình ảnh người Mẹ tiều tụy trước mắt anh. Lồng ngực Lâm quặn thắt, một nỗi hối hận đến tột cùng dâng trào, nhấn chìm mọi lý lẽ, mọi sự biện minh mà anh từng tự trấn an mình.
“Mẹ…” Lâm khẽ gọi, giọng anh nghẹn lại trong cổ họng. Anh không thể chịu đựng thêm dù chỉ một giây phút nào nữa. Lâm lao tới, vòng tay ôm chầm lấy thân hình gầy yếu của Mẹ. Anh vùi mặt vào vai Mẹ, cảm nhận mùi hương quen thuộc của đất, của nắng, và của sự tảo tần mà Mẹ đã gánh vác cả đời. Nước mắt anh thấm ướt vạt áo bà ba bạc màu. Anh nức nở, từng tiếng nghẹn ngào bật ra thành lời trong vòng tay Mẹ.
“Mẹ ơi, con xin lỗi… Con xin lỗi Mẹ nhiều lắm…” Lâm run rẩy nói, cố gắng hít lấy hơi thở khó nhọc. “Con về thăm mẹ đây, con về rồi Mẹ ơi… Con về rồi!”
Mẹ khẽ gật đầu, vòng tay xiết chặt lấy Lâm rồi buông ra, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe. Bà nắm lấy tay Lâm, kéo anh đứng dậy. “Vào thăm Bố đi con,” giọng Mẹ thều thào, dẫn Lâm về phía cánh cửa gỗ cũ kỹ dẫn vào căn phòng ngủ nhỏ.
Cánh cửa khẽ mở, căn phòng tối mờ với mùi thuốc tây và ẩm mốc xộc thẳng vào khứu giác Lâm. Trên chiếc giường tre ọp ẹp nằm sát vách, Bố của Lâm nằm đó. Cơ thể ông gầy gò đến đáng sợ, xanh xao như tờ giấy, chìm nghỉm trong tấm chăn mỏng. Một bên tay và một bên chân của ông bất động hoàn toàn, nằm thẳng đơ như khúc gỗ mục. Lâm đứng sững lại ở ngưỡng cửa, lồng ngực anh như bị bóp nghẹt. Anh cảm nhận rõ ràng từng cú đập mạnh nơi trái tim, đau nhói.
Ánh mắt Bố, vốn dĩ đã trũng sâu vì bệnh tật, bỗng bừng sáng khi nhìn thấy Lâm. Niềm vui mừng khôn xiết hiện rõ trong đôi mắt đục mờ ấy, nhưng xen lẫn vào đó là nỗi buồn mênh mang, cùng với một sự trách móc thầm kín mà Lâm không thể nào lờ đi được. Nó như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim anh. Bố cố gắng nhấc bàn tay phải lên, nhưng vô vọng, chỉ có những ngón tay run rẩy co giật nhẹ. Ông mấp máy đôi môi khô khốc, phát ra những âm thanh đứt quãng, yếu ớt: “Lâm… Lâm ơi…”
Lâm lảo đảo bước tới, quỳ xuống bên giường Bố. Anh nắm lấy bàn tay phải gầy guộc của ông, lạnh toát. Nước mắt Lâm chảy dài. Lời nói yếu ớt của Bố, ánh mắt trách móc pha lẫn mừng rỡ, cùng với hình ảnh thân tàn ma dại của người cha, như hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm can Lâm. Anh đã làm gì vậy? Suốt thời gian qua, anh đã làm gì?
Mẹ đứng lặng lẽ ở góc phòng, nhìn con trai và chồng, đôi mắt sưng húp. Bà không nói một lời, chỉ để tiếng nấc nghẹn ngào của Lâm lấp đầy không gian tĩnh mịch.
Sau vài phút nén nỗi đau, Lâm gạt nước mắt, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh nhìn quanh căn phòng nhỏ bé, tối tăm. Ánh mắt Lâm dừng lại ở chiếc tủ gỗ cũ kỹ đặt cạnh giường Bố, nơi thường để thuốc men. Anh nhớ Mẹ từng nhắc Bố phải uống thuốc đều đặn. Với tình trạng của Bố, chắc chắn phải là những loại thuốc đặc trị đắt tiền.
Lâm khẽ đứng dậy, bước đến mở tủ. Cánh cửa gỗ kêu kẹt kẹt, lộ ra bên trong chỉ vài món đồ đơn giản. Anh tìm kiếm, nhưng không thấy hộp thuốc tây đắt tiền nào. Thay vào đó, anh chỉ thấy vài gói thuốc nam được bó cẩn thận bằng lá chuối khô, một chai dầu gió đã vơi nửa, và một vài lá trầu không dán trên tường. Anh còn thấy một quyển sổ nhỏ ghi chép những bài thuốc dân gian, bên cạnh là một gói lá xông đã úa vàng.
Lâm run rẩy cầm lấy gói thuốc nam lên, đọc dòng chữ nguệch ngoạc ghi giá tiền. Chỉ vài chục nghìn đồng. Anh chết lặng. Thuốc nam? Thuốc dân gian? Bố anh bị tai biến, cần những loại thuốc hiện đại, chuyên biệt để phục hồi, để duy trì sự sống. Nhưng trước mắt anh chỉ là những thứ rẻ tiền này. Anh hiểu rồi. Mẹ đã không đủ tiền. Bố Mẹ đã phải giấu anh, đã phải tự mình chống chọi với bệnh tật bằng những phương cách rẻ mạt nhất mà họ có thể tìm được.
Một nỗi đau thấu xương thấu thịt xé toạc lồng ngực Lâm. Nỗi ân hận cuộn trào, dâng lên tận cổ họng. Anh nhớ lại những lần Mẹ gọi điện, những lần Mẹ từ chối lên Sài Gòn, những lần anh gắt gỏng cắt giảm tiền chu cấp, lấy lý do đầu tư chứng khoán thua lỗ, mua nhà mới. Giờ thì anh đã hiểu tại sao Mẹ lại giấu. Tại sao Mẹ không đòi hỏi. Họ đã thiếu thốn đến mức nào? Họ đã khổ sở ra sao?
Lâm quay lại nhìn Bố đang nằm bất động, rồi nhìn Mẹ đang đứng lặng câm. Nước mắt anh lại tuôn rơi, nóng hổi. Anh đã quá vô tâm, quá ích kỷ. Những lời trách móc của Bố không còn là mũi dao, mà là một nhát búa giáng mạnh vào lương tâm anh. Anh đã tự mình đẩy họ vào hoàn cảnh này.
Lâm quỳ gối bên giường, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn Mẹ. Anh cảm thấy một sức nặng vô hình đè nén lồng ngực mình. Mẹ khẽ thở dài, bước đến cạnh Lâm, nhẹ nhàng đặt tay lên mái tóc lấm lem mồ hôi của anh.
“Lâm à…” Giọng Mẹ yếu ớt, như hơi gió thoảng, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sức nặng của những ngày tháng cơ cực. Bà nhìn về phía Bố, đôi mắt sưng húp chất chứa nỗi đau không thể nói thành lời. “Từ hôm Bố con bị tai biến nhẹ… Mẹ đã giấu con. Mẹ xin lỗi con.”
Lâm lắc đầu nguầy nguậy, nuốt khan sự nghẹn ngào. Anh muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng lại cứng lại.
Mẹ tiếp tục, bàn tay run rẩy nắm lấy tay Lâm. “Lúc ấy, bác sĩ nói phải uống thuốc đều đặn, mỗi tháng tiền thuốc không ít. Mẹ nhớ con từng chu cấp năm triệu mỗi tháng, nhưng rồi… bỗng dưng con cắt. Mẹ gọi điện, con nói đang gặp khó khăn, đang đầu tư chứng khoán bị thua lỗ. Con còn bảo con sắp mua nhà mới, phải tiết kiệm.”
Lâm cúi gằm mặt, từng lời Mẹ nói như những nhát roi quất vào lương tâm anh. Anh nhớ lại cái vẻ mặt hờ hững của mình khi bịa ra lý do tài chính để cắt tiền chu cấp. Anh nhớ căn hộ cao cấp mới thuê ở Sài Gòn, nhớ số tiền anh đã ném vào thị trường chứng khoán đầy rủi ro.
“Mẹ nghe vậy thì đâu dám hỏi thêm,” Mẹ khẽ nấc. “Mẹ nghĩ con có nỗi lo riêng. Thôi thì mình tự xoay sở. Đàn gà ở vườn, Mẹ bán bớt đi. Mấy luống rau cũng hái bán mỗi buổi chợ. Cũng đủ trang trải được vài tháng đầu tiền thuốc thang cho Bố. Rồi Mẹ nghĩ, mình giấu đi, con ở Sài Gòn cứ lo công việc của con, đừng để con phải suy nghĩ nhiều.”
Giọng Mẹ càng lúc càng nghẹn lại. “Nhưng bệnh của Bố đâu có thuyên giảm, Lâm ơi. Bố cứ yếu dần đi. Tiền thuốc men cứ thế mà tăng lên. Có những hôm Mẹ phải chạy đôn chạy đáo, đi khắp xóm vay mượn. Ai thương thì họ cho vay ít đồng, ai khó khăn thì họ cũng lắc đầu. Mẹ xấu hổ lắm… nhưng nhìn Bố đau đớn, Mẹ không còn cách nào khác.”
Lâm ngước lên, nhìn vết chân chim hằn sâu trên khóe mắt Mẹ, nhìn đôi bàn tay chai sần đã gầy guộc đi nhiều. Anh thấy rõ sự tiều tụy, sự nhọc nhằn hiện hữu trong từng đường nét trên khuôn mặt người Mẹ thân yêu.
“Có bữa, Mẹ phải đi bộ gần chục cây số để xin ít lá thuốc nam về cho Bố xông,” Mẹ kể, đôi vai gầy rung lên bần bật. “Cũng chỉ là để Bố đỡ đau chút thôi, chứ đâu có tác dụng như thuốc tây. Mẹ cứ giấu, cứ giấu… vì Mẹ đâu muốn làm phiền con… Mẹ chỉ mong con được yên ổn, được lo công việc của con mà thôi.”
Những lời Mẹ như con dao cứa sâu vào tâm can Lâm. Anh bàng hoàng nhận ra gánh nặng mà Mẹ đã một mình gồng gánh, nhận ra sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ mình trong khi anh đắm chìm trong những cuộc vui phù phiếm ở Sài Gòn. Nỗi ân hận cuộn trào, dâng lên đến cực điểm.
Lâm gục đầu xuống, hai tay ôm chặt lấy mặt, những giọt nước mắt nóng hổi thi nhau lăn dài, ướt đẫm vạt áo. Từng lời Mẹ vừa kể xoáy sâu vào tâm can Lâm, như ngàn mũi kim đâm thẳng vào tim anh, mỗi nhát đều rỉ máu. Anh như thấy lại cảnh mình ở Sài Gòn, vô tư phung phí tiền bạc vào những thú vui phù phiếm, căn hộ cao cấp sang trọng, những cuộc đầu tư chứng khoán đầy rủi ro, trong khi Mẹ phải bán đàn gà, bán rau, chạy vạy vay mượn khắp xóm để có tiền thuốc cho Bố. Sự tự ái vô lý khi Mẹ từ chối lên Sài Gòn, sự ích kỷ khi Lâm cắt phăng tiền chu cấp chỉ vì một lời nói dối vụng về, sự vô tâm đến tột cùng khi anh không hề mảy may nghi ngờ về tình hình của gia đình. Tất cả hiện lên rõ mồn một, đau đớn và tàn nhẫn.
Lâm run rẩy nắm lấy bàn tay gầy guộc của Mẹ, đôi vai anh không ngừng rung lên bần bật. Cổ họng anh nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời. Mọi sự phô trương, mọi sự hưởng thụ của Lâm ở Sài Gòn giờ đây biến thành những gánh nặng đè nén lên lương tâm anh, nặng trĩu hơn bao giờ hết. Anh nhận ra, chính sự vô tâm, sự kiêu ngạo của bản thân đã đẩy Bố Mẹ vào hoàn cảnh khốn cùng đến nhường nào.
“Con tệ quá… con thật sự quá tệ…” Lâm liên tục lẩm bẩm trong tiếng nấc, giọng anh lạc đi vì hối hận và đau đớn. Nước mắt anh tuôn ra như suối, không thể nào kìm nén. Anh không dám ngẩng mặt lên nhìn Mẹ, nhìn người phụ nữ đã cả đời hy sinh cho anh, người mà anh đã vô tâm bỏ mặc trong lúc khó khăn nhất. Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng, khiến Lâm gần như ngạt thở. Anh chỉ muốn hét lên, muốn xé toạc lồng ngực mình để xoa dịu nỗi đau đang giày vò. Anh không đáng được tha thứ. Anh không xứng đáng với tình yêu thương mà Mẹ đã dành cho anh.
Lâm vẫn không ngừng nức nở, vùi mặt vào lòng bàn tay gầy guộc của Mẹ. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, từng nhịp thở đều mang theo vị đắng chát của sự hối hận. Những hình ảnh về Mẹ tảo tần, Bố nằm viện, và bản thân Lâm sống trong xa hoa phù phiếm cứ thay nhau hiện về, giày vò tâm trí anh không ngớt. Anh muốn làm điều gì đó, ngay lập tức, để bù đắp, để sửa chữa tất cả.
Lâm ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước nhìn Mẹ. Giọng anh khản đặc, nghẹn ngào nhưng tràn đầy quyết tâm: “Mẹ ơi… con sẽ đưa Bố Mẹ lên Sài Gòn. Lên đó điều kiện chữa trị tốt hơn nhiều. Con sẽ lo hết, tất cả mọi chi phí, từ tiền viện, tiền thuốc, cho đến chỗ ở cho Mẹ. Con sẽ không để Bố Mẹ phải khổ nữa đâu, con hứa!” Lâm siết chặt tay Mẹ, như thể sợ rằng nếu buông ra, cơ hội bù đắp này sẽ tan biến mất. Anh muốn dùng toàn bộ những gì mình có, tất cả số tiền anh từng phung phí, để cứu lấy Bố, để xoa dịu nỗi đau mà anh đã gây ra cho Mẹ.
Mẹ Lâm nhẹ nhàng rút tay ra khỏi bàn tay siết chặt của Lâm, bà nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của con trai. Nụ cười hiền hậu nhưng đượm buồn khẽ nở trên môi Mẹ, ánh mắt bà nhìn Lâm đầy bao dung, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên định lạ thường. “Thôi con à. Bố Mẹ quen ở đây rồi. Với lại, lên đó tốn kém lắm. Bố Mẹ tự xoay sở được mà. Con cứ để tiền lo cho bản thân con đi, để dành mà lo cho tương lai của con. Bố Mẹ ở quê này quen rồi, lên Sài Gòn chắc không hợp.”
Lời từ chối của Mẹ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào trái tim đang nóng bỏng của Lâm. Nó không hề gay gắt, mà lại nhẹ nhàng, điềm đạm, nhưng lại chứa đựng một sự tự trọng đến gai người. Lâm muốn phản bác, muốn van nài, muốn nói rằng anh có đủ khả năng, rằng anh phải làm điều đó để chuộc lỗi. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên quyết của Mẹ, những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Mẹ không muốn làm gánh nặng cho anh, ngay cả khi anh đang muốn gánh vác tất cả. Sự từ chối ấy, thay vì khiến Lâm nhẹ nhõm, lại càng làm anh thêm day dứt, đau đớn đến tột cùng. Mẹ vẫn thế, vẫn luôn nghĩ cho con, luôn tự mình chịu đựng, không muốn phiền lụy. Và chính điều đó càng khiến Lâm nhận ra mình đã vô tâm đến nhường nào khi cắt đi số tiền 5 triệu chu cấp ít ỏi. Anh cảm thấy mình thật vô dụng, ngay cả khi muốn chuộc lỗi, anh cũng không thể thuyết phục được Mẹ.
Lâm rời khỏi phòng bệnh, bước đi vô định trên hành lang bệnh viện tỉnh, rồi ra khỏi cổng. Lời từ chối của Mẹ vẫn văng vẳng trong tai anh, tựa một lưỡi dao sắc bén cứa vào vết thương lòng đang rỉ máu. Anh không thể hiểu nổi, hay không muốn chấp nhận sự chịu đựng âm thầm đó. Anh cần thêm lời giải đáp, cần một góc nhìn khác, một ai đó có thể hé lộ sự thật mà Mẹ vẫn cố giấu. Tâm trí Lâm mách bảo, chỉ có những người hàng xóm thân thiết, những người đã chứng kiến cuộc sống của Bố Mẹ anh từng ngày, mới có thể cho anh câu trả lời.
Anh tức tốc quay về làng, tìm đến nhà Bà Năm, người hàng xóm đã ở cạnh Bố Mẹ anh mấy chục năm trời. Vừa thấy Lâm, Bà Năm đã vội vàng kéo anh vào nhà, đôi mắt trĩu nặng sự xót xa.
“Ối chà, thằng Lâm mới về đó hả con? Nghe tin Bố con bệnh nặng, thương quá chừng.” Bà Năm thở dài, rót cho Lâm ly nước.
Lâm gượng gạo đáp lời, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Dạ, con về thăm Bố. Bà Năm ơi, con muốn hỏi… Bố Mẹ con ở nhà có khó khăn gì không ạ?”
Bà Năm nhìn Lâm một lúc, ánh mắt có chút ngần ngại rồi lại chan chứa yêu thương. “Khó khăn thì ai mà không có hả con? Nhưng mà Bố Mẹ con đó, dù có thiếu trước hụt sau, có vất vả đến mấy, cũng chưa bao giờ mở lời than vãn với ai nửa câu. Nhất là về con đó, thằng Lâm. Lão Ba với con Tư (Bố Mẹ Lâm) cứ nhắc đến con là mắt sáng rỡ. Nào là con tôi giỏi lắm, làm kỹ sư trên Sài Gòn lương cao, bận rộn lắm nên ít khi về được. Mà có khi thấy mấy người trong xóm hỏi thăm sao con không về, Mẹ con lại nói con bận công việc nước lớn, việc của gia đình để Bố Mẹ lo hết. Bố con nằm viện, Mẹ con cũng chỉ tự mình lo toan hết. Bà ấy cứ bảo, để thằng Lâm nó yên tâm làm việc, đừng để nó lo lắng.”
Tim Lâm như bị bóp nghẹt. Anh nhớ lại những lần Mẹ gọi điện, giọng bà luôn vui vẻ, trấn an anh rằng mọi thứ đều ổn. Anh đã tin.
Tiếp tục, Lâm đến nhà Ông Sáu, một người bạn già của Bố. Ông Sáu đang ngồi sửa lại chiếc xe đạp cũ kỹ ngoài hiên, thấy Lâm thì gật đầu chào hỏi.
“Cháu về thăm lão Ba đó hả? Lão ấy mạnh mẽ vậy mà cũng bị tai biến, đúng là tuổi già sức yếu khó tránh khỏi,” Ông Sáu nói, giọng đầy tiếc nuối.
Lâm cúi đầu, lòng nặng trĩu. “Dạ, con mới từ bệnh viện về. Ông Sáu ơi, Bố Mẹ con… dạo này có gặp khó khăn gì không ạ? Con thấy Mẹ có vẻ sút cân nhiều.”
Ông Sáu đặt dụng cụ xuống, nhìn xa xăm về phía con đường làng. “Khó khăn thì có chứ, thằng Lâm. Đàn gà bị dịch bệnh mất hết cả bầy, vườn tược cũng không còn sung túc như xưa. Tiền thuốc thang cho lão Ba cũng tốn kém lắm. Nhưng lạ một cái, chưa bao giờ Bố Mẹ con nhắc một lời nào về việc con cắt tiền chu cấp. Bà Tư (Mẹ Lâm) cứ bảo: ‘Thằng Lâm nó cũng có cuộc sống riêng, cũng phải lo toan đủ thứ. Mình già rồi, tự lo được.’ Bà ấy toàn nói đỡ cho con thôi, chứ hồi trước có tiền con gửi về, Bố Mẹ con đỡ vất vả hơn nhiều lắm.”
Mỗi lời nói của Ông Sáu như một nhát dao cứa vào tâm can Lâm. Anh đứng chết lặng, hối hận và dằn vặt đến tột cùng. Mẹ đã không hề nói dối, Bố Mẹ anh thật sự tự xoay sở, tự gánh vác mọi khó khăn. Và họ làm điều đó không phải vì họ không cần, mà vì tình yêu thương vô bờ bến dành cho anh, vì sự tự hào về đứa con duy nhất ở thành phố, và vì không muốn làm gánh nặng. Từng câu chuyện, từng lời kể của hàng xóm đều như những tấm gương phản chiếu sự vô tâm, ích kỷ của Lâm, khiến anh nghẹt thở trong biển cảm xúc tội lỗi.
Lâm lảo đảo trở về căn nhà cấp bốn thân thuộc. Từng lời nói của Bà Năm, Ông Sáu vẫn vang vọng trong đầu anh, như những nhát roi quất vào tâm can. Anh không bước, mà như lê lết qua ngưỡng cửa, trái tim nặng trĩu. Mẹ Lâm thấy anh về thì vội vàng dọn cơm. Bữa cơm chiều đã được chuẩn bị sẵn, giản dị với đĩa rau luộc hái từ vườn, vài miếng đậu phụ chiên và một bát canh chua nấu cá. Mẹ múc cơm ra bát cho Bố, rồi cho Lâm. Ba người ngồi vào mâm.
Lâm nhìn Bố Mẹ. Bố Lâm, gương mặt gầy gò hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và bệnh tật, vẫn cố gắng nhai từng đũa cơm một cách chậm rãi nhưng ngon lành. Mẹ Lâm, đôi mắt đã trũng sâu vì những đêm thức trắng chăm chồng và những ngày lo toan vất vả, lại ăn uống một cách thanh đạm, nhưng gương mặt bà vẫn ánh lên vẻ bình yên khó tả.
Từng miếng rau luộc, từng hạt cơm trắng tinh trong miệng Bố Mẹ, bỗng chốc trở thành nỗi dằn vặt khôn nguôi trong tâm trí Lâm. Anh nhớ lại những bữa tiệc tùng xa hoa trên Sài Gòn, những nhà hàng sang trọng với thực đơn hàng triệu đồng. Anh đã từng vô tư gọi những món đắt tiền nhất, ăn chưa hết đã vội vàng bỏ phí. Tiền bạc cứ thế đội nón ra đi trong những cuộc vui phù phiếm, trong khi Bố Mẹ anh ở quê, chắt chiu từng đồng, ăn uống đạm bạc để dành dụm.
Hình ảnh những bữa ăn lãng phí của anh chen chúc với hình ảnh Bố Mẹ gầy guộc bên mâm cơm nghèo nàn hiện ra rõ mồn một. Anh chợt hiểu ra một điều mà bấy lâu nay anh đã bỏ quên: tiền bạc, danh vọng anh cố gắng kiếm tìm ở thành phố, không thể mua được tình cảm ấm áp, không thể đổi lấy sự bình yên giản dị này. Và sự hiện diện của anh ở đây, ngồi cùng Bố Mẹ, mới chính là món quà quý giá nhất, chứ không phải những đồng tiền anh chu cấp hờ hững qua điện thoại.
Một giọt nước mắt nóng hổi bất giác lăn dài trên má Lâm, rơi xuống bát cơm trắng. Rồi giọt thứ hai, thứ ba… Anh không kìm được nữa, những tiếng nấc nghẹn ngào cố gắng kìm nén trong lồng ngực bỗng vỡ òa. Bố Mẹ Lâm ngước nhìn anh, ánh mắt đầy ngạc nhiên và lo lắng.
“Con sao vậy, thằng Lâm? Không khỏe trong người à con?” Mẹ Lâm nhẹ nhàng hỏi, bàn tay run run đặt lên vai anh.
Lâm lắc đầu nguầy nguậy, không nói nên lời. Anh vội vã gạt nước mắt, rồi run rẩy cầm đũa, gắp một miếng đậu phụ chiên vào bát Bố, lại gắp thêm một gắp rau vào bát Mẹ. Tay anh run rẩy, làm rơi vãi vài hạt cơm xuống bàn.
“Bố Mẹ ăn đi ạ. Ngon lắm…” Giọng Lâm khàn đặc, nghẹn ngào. Anh chỉ muốn bù đắp, dù chỉ là chút ít, cho những gì anh đã vô tâm bỏ qua. Bữa cơm chiều hôm ấy, đối với Lâm, không chỉ là bữa ăn, mà còn là bữa cơm sám hối. Anh cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt hiền từ của Bố Mẹ, chỉ cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay Mẹ vẫn còn đặt trên vai mình.
Sáng hôm sau, Lâm thức dậy sớm hơn mọi khi, ánh nắng ban mai lọt qua khe cửa sổ, đậu trên đôi mắt còn hằn đỏ vì đêm qua. Anh không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là sự quyết tâm lạ lùng. Lâm bắt tay vào việc ngay lập tức. Anh cặm cụi dọn dẹp căn nhà cấp bốn đã có phần xuống cấp. Bụi bẩn bám đầy các ngóc ngách, mạng nhện giăng mắc trên trần nhà, và những vật dụng cũ kỹ nằm lăn lóc. Lâm không ngại bẩn, anh vác chổi, khăn lau, hì hục quét dọn, lau chùi từng chiếc ghế, từng góc bàn. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng anh không dừng lại.
Sau khi căn nhà tươm tất hơn, Lâm chuyển ra mảnh vườn nhỏ phía sau. Khu vườn, từng là niềm vui của Bố Lâm, giờ đây cỏ dại mọc um tùm, che lấp những gốc rau, cây ăn quả. Lâm xắn tay áo, nhổ cỏ, vun đất, tưới nước. Anh cẩn thận cắt tỉa những cành cây khô héo, như thể đang tỉa tót lại chính tâm hồn mình. Anh còn phát hiện ra vài chỗ hỏng hóc nhỏ trong nhà: cánh cửa tủ bếp bị lệch, chiếc khóa cổng đã gỉ sét. Lâm lọ mọ tìm dụng cụ, tự tay sửa chữa, dù anh chưa từng quen với những công việc chân tay như vậy. Mỗi khi sửa được một món đồ, trong lòng Lâm lại dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm, như thể anh đang vá víu lại những đổ vỡ trong mối quan hệ gia đình.
Đến bữa trưa, Lâm tự tay vào bếp. Anh nấu món cá kho riềng mà Bố rất thích, cùng với bát canh bí đỏ hầm xương bổ dưỡng. Mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, Mẹ Lâm ngạc nhiên nhìn con trai. Lâm cẩn thận múc cơm, gắp thức ăn cho Bố, rồi cho Mẹ.
“Bố ăn từ từ thôi ạ,” Lâm nhẹ nhàng dặn dò, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của Bố.
Sau bữa ăn, Lâm lấy dầu gió, nhẹ nhàng xoa bóp tay chân, lưng cho Bố. Đôi bàn tay vốn chỉ quen gõ phím máy tính giờ đây khéo léo di chuyển, mang lại hơi ấm và sự dễ chịu cho tấm thân già nua của Bố. Bố Lâm nhắm mắt lại, một nụ cười hiền hậu nở trên môi. Mẹ Lâm ngồi bên cạnh, lặng lẽ nhìn con trai, ánh mắt dịu dàng chứa chan tình yêu thương và sự mãn nguyện.
Buổi tối, ba người ngồi quây quần bên ấm trà. Lâm không còn cắm mặt vào điện thoại hay laptop như trước. Anh chủ động kể cho Bố Mẹ nghe về công việc ở Sài Gòn, những dự án anh đang thực hiện, những người đồng nghiệp thú vị. Anh kể cả những khó khăn, những áp lực mà anh từng giấu kín. Bố Mẹ Lâm lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại hỏi han, góp ý.
“Con ạ, làm gì thì làm, cũng phải giữ gìn sức khỏe,” Mẹ Lâm nhắc nhở.
“Đúng rồi, công việc nhiều nhưng đừng có thức khuya quá. Mắt mày thâm quầng hết rồi kìa,” Bố Lâm thêm vào, ánh mắt đầy sự quan tâm.
Lâm gật đầu, mỉm cười. Anh cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một cảm giác bình yên đã lâu anh không có được. Anh lại kể về cuộc sống độc thân của mình, những buổi đi chơi với bạn bè, những dự định cho tương lai. Anh nhận ra rằng, đây mới thực sự là điều anh cần: chia sẻ, lắng nghe và được yêu thương. Những lời trò chuyện cứ thế kéo dài, xua đi những khoảng cách vô hình từng tồn tại giữa họ. Lâm biết, hành trình chuộc lỗi của mình chỉ mới bắt đầu, nhưng anh đã tìm thấy được con đường đúng đắn.
Những ngày sau đó, Lâm vẫn duy trì nếp sinh hoạt giản dị ở quê. Anh vẫn dậy sớm, phụ giúp mẹ việc nhà, ra vườn chăm sóc cây cối. Buổi sáng, Lâm đưa Bố Lâm đi bộ tập thể dục nhẹ nhàng quanh làng, trò chuyện với Bố về những chuyện ngày xưa, về những ước mơ còn dang dở. Bố Lâm, từng bước chân còn nặng nề, giờ đây đã có thể đi xa hơn một chút, ánh mắt dõi theo con trai đầy trìu mến.
Mỗi bữa ăn, Lâm vẫn là người chuẩn bị, chăm sóc từng li từng tí cho Bố Lâm. Anh cẩn thận chọn những món ăn mềm, dễ tiêu, bổ dưỡng. Mẹ Lâm không còn phải lo toan mọi thứ một mình. Bà ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Lâm, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi. Khuôn mặt Mẹ Lâm giờ đây không còn hằn lên những vết lo âu, thay vào đó là sự thư thái và hạnh phúc. Ánh mắt Mẹ Lâm nhìn Lâm ấm áp lạ thường, như thể bà đang tìm lại được những ngày tháng bình yên của gia đình.
Những câu chuyện của Bố Mẹ Lâm cũng thay đổi. Họ không còn nhắc đến những khoản nợ, những hóa đơn thuốc men hay chi phí sinh hoạt. Thay vào đó, họ kể cho Lâm nghe về những người hàng xóm, về mùa màng sắp tới, về đàn gà con mới nở. Lâm chăm chú lắng nghe, không một chút sốt ruột. Anh chủ động hỏi han, gợi chuyện, đôi khi lại pha trò khiến Bố Mẹ bật cười. Tiếng cười giòn tan, vô tư lự giờ đây thường xuyên vang vọng khắp căn nhà cấp bốn.
Một buổi chiều mưa phùn, ba người ngồi bên hiên nhà, nhìn ra mảnh vườn xanh mướt. Mẹ Lâm đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đã điểm bạc của Lâm, ánh mắt đầy mãn nguyện.
“Có con về là bố mẹ vui rồi, không cần gì hết, chỉ cần con mạnh khỏe là đủ.” Mẹ Lâm nói, giọng bà run run vì xúc động, nhưng ánh mắt lại ngời lên vẻ bình yên, hạnh phúc.
Bố Lâm gật đầu, đặt bàn tay khô ráp lên tay Lâm, siết nhẹ như một lời khẳng định. Ánh mắt Bố Lâm, vốn từng chất chứa nhiều u buồn và khắc khoải, giờ đây đã trở nên trong sáng và đầy niềm tin. Ông nhìn Lâm, một nụ cười hiền lành nở trên môi, như thể tất cả gánh nặng đã được trút bỏ. Lâm nhìn lại Bố Mẹ, cảm nhận rõ rệt sự bình yên đang bao trùm lấy không gian này, một sự bình yên đã lâu lắm rồi anh mới tìm thấy, không phải ở chốn phồn hoa Sài Gòn mà chính là trong vòng tay yêu thương của gia đình.
Lâm nhìn lại Bố Mẹ, cảm nhận rõ rệt sự bình yên đang bao trùm lấy không gian này, một sự bình yên đã lâu lắm rồi anh mới tìm thấy, không phải ở chốn phồn hoa Sài Gòn mà chính là trong vòng tay yêu thương của gia đình. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong trái tim Lâm, không phải là sự hối hận cháy bỏng, mà là một sự tĩnh lặng sâu sắc, nơi mọi ồn ào của vật chất và tự ái đều tan biến. Anh chợt nhận ra, những tháng ngày vội vã ở Sài Gòn, những con số trên tài khoản, những căn hộ thuê cao cấp, tất cả đều chẳng thể nào mua được khoảnh khắc này, cái giây phút Mẹ Lâm vuốt tóc anh, cái nắm tay đầy yêu thương của Bố Lâm.
Lâm cúi đầu, để những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống bàn tay gầy guộc của Bố Lâm. Anh không còn che giấu được cảm xúc của mình. Tất cả những lớp vỏ bọc kiêu ngạo, những lý do bào chữa cho sự lạnh nhạt của bản thân, đều sụp đổ hoàn toàn. Anh nhận ra, suốt những năm qua, anh đã quá bận rộn chạy theo những thứ phù phiếm, bỏ quên đi điều quan trọng nhất: gia đình. Cái bài học mà Mẹ Lâm đã cố gắng gửi gắm, bài học mà anh đã phớt lờ vì cái tôi quá lớn, giờ đây hiện rõ ràng mồn một, đau đớn nhưng cũng đầy quý giá.
Anh siết chặt tay Bố Lâm, vòng tay còn lại ôm lấy Mẹ Lâm. Một cái ôm thật chặt, như muốn bù đắp cho tất cả những tháng ngày xa cách, những nỗi buồn mà anh đã vô tình gây ra. Hơi ấm từ Bố Mẹ bao bọc lấy anh, như một tấm chăn êm ái xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn anh bấy lâu.
“Con sẽ không bao giờ rời xa bố mẹ nữa!” Lâm nghẹn ngào nói, giọng anh lạc đi vì xúc động. Anh không còn quan tâm đến công việc ở Sài Gòn, không còn bận tâm đến những dự định đầu tư hay những con số lợi nhuận. Giờ đây, điều duy nhất anh mong muốn là được ở cạnh Bố Mẹ, được chăm sóc và yêu thương họ. Quyết định ở lại quê đã được hình thành trong trái tim Lâm từ lâu, nhưng đến giờ phút này, nó mới thực sự trở nên vững chắc và không thể lay chuyển. Anh sẽ ở lại, cho đến khi Bố Lâm hoàn toàn khỏe mạnh, cho đến khi Bố Mẹ anh không còn phải lo lắng bất cứ điều gì nữa.
Thời gian trôi đi, Lâm đã thực sự biến lời hứa của mình thành hiện thực. Anh thuê một căn nhà nhỏ gần đó để tiện đi lại, và vẫn hàng ngày có mặt ở nhà Bố Mẹ. Bố Lâm đã dần hồi phục, không chỉ đi lại được mà còn có thể phụ giúp Mẹ Lâm vài việc nhẹ trong vườn. Những bữa cơm gia đình luôn rộn rã tiếng cười, không còn những khoảng lặng lo âu. Lâm nhận ra, niềm hạnh phúc thực sự không nằm ở những giá trị vật chất hào nhoáng mà anh từng theo đuổi, mà nằm ở sự bình yên, ấm áp của tình thân. Anh đã từ bỏ công việc kỹ sư công nghệ thông tin với mức lương hơn 30 triệu/tháng ở Sài Gòn, để về quê mở một tiệm sửa chữa máy tính nhỏ và dạy kèm cho trẻ em trong làng. Thu nhập không bằng nhưng tâm hồn anh lại giàu có hơn bao giờ hết. Bài học về sự báo hiếu, về tình yêu thương vô điều kiện của cha mẹ đã khắc sâu vào trái tim Lâm, trở thành kim chỉ nam cho cuộc đời anh. Anh biết, dù cuộc sống có thay đổi ra sao, tình cảm gia đình sẽ mãi là điều thiêng liêng và quý giá nhất, không bao giờ để tự ái hay vật chất làm lu mờ. Và trong căn nhà nhỏ cấp bốn ấy, dưới ánh đèn ấm áp, Lâm đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình, không phải là thành công rực rỡ nơi phố thị, mà là nụ cười hạnh phúc và ánh mắt mãn nguyện của Bố Mẹ.

