TNGT gần cây xăng Hoàng Trọng, Lộc ninh, Bình Phước, 1 người TV ko còn nguyen vẹn 🥶
Vào rạng sáng, khi sương đêm còn giăng mắc trên những tán cây ven đường, một người đàn ông trung niên, tay lái xe máy lọc cọc tiến gần khu vực Cây xăng Hoàng Trọng. Ánh đèn pha yếu ớt của chiếc xe cắt ngang màn đêm tĩnh mịch tại huyện Lộc Ninh, tỉnh Bình Phước. Bỗng nhiên, một vật thể lạ nằm vắt ngang đường khiến ông ta khựng lại. Lòng bồn chồn, ông từ từ tấp xe vào lề, định bụng xuống kiểm tra xem là gì.
Bước chân run rẩy trên nền nhựa đường lổn nhổn, người đàn ông cúi người nhìn kỹ. Trong ánh sáng lờ mờ của bình minh và chút đèn đường còn sót lại, một cảnh tượng kinh hoàng dần hiện ra trước mắt ông. Không phải một bao tải hay mảnh ván gỗ, mà là những mảnh thịt đỏ lòm, dính bết vào nhau, xen lẫn quần áo rách nát. Một cái tay, một cái chân không còn nguyên vẹn, nằm vương vãi trên nền đất.
Ông ta rùng mình, lùi lại vài bước, cố gắng trấn tĩnh. Nhưng rồi, ánh mắt ông vô tình lướt qua một vũng máu đen ngòm đang khô dần trên mặt đường, và xa hơn một chút, là phần đầu của Nạn nhân, với đôi mắt trợn trừng, vô hồn nhìn thẳng vào khoảng không. Chiếc mũ bảo hiểm vỡ tan tành nằm lăn lóc cách đó không xa.
Toàn thân người đàn ông đông cứng. Một cảm giác ghê tởm xen lẫn kinh hoàng ập đến. Ông không thể thở. Hình ảnh Nạn nhân không còn nguyên vẹn ám ảnh tâm trí, như những thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Mùi tanh nồng của máu và tử khí xộc thẳng vào mũi. Đôi chân ông khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, miệng khô khốc muốn gọi nhưng không thành tiếng.
Rồi, như một tiếng sét đánh ngang tai, sự thật về vụ tai nạn thảm khốc này mới hoàn toàn xé tan sự bình tĩnh cuối cùng của ông. Ông ta gào lên một tiếng thất thanh, xé toang không gian yên tĩnh của buổi sáng sớm.
“Cứu… cứu với! Có người chết… Trời ơi! Cứu với!”
Tiếng hét xé lòng vang vọng khắp không gian, lay động những ngôi nhà còn đang chìm trong giấc ngủ. Hoảng loạn tột độ, người đàn ông đứng bật dậy, chạy lảo đảo ra giữa đường, vừa vung tay loạn xạ vừa hét lớn gọi những người xung quanh, mong có ai đó tỉnh giấc và chứng kiến sự thật kinh hoàng mà ông vừa phải đối mặt.
Tiếng gào thét thất thanh của người đàn ông trung niên xé tan không khí tĩnh mịch của buổi rạng sáng ở Lộc Ninh. Chỉ vài phút sau, những chiếc xe máy và ô tô bắt đầu tụ tập, ánh đèn pha rọi thẳng vào hiện trường vụ tai nạn kinh hoàng. Những khuôn mặt sợ hãi, tò mò chen chúc nhau, tiếng xì xào, bàn tán ngày càng lớn dần.
Không lâu sau, từ phía xa, tiếng còi xe cứu thương và xe công an bắt đầu vang vọng, xé toạc màn đêm đang dần nhường chỗ cho bình minh. Những âm thanh cấp bách ấy nhanh chóng tiến đến Cây xăng Hoàng Trọng, nơi sự việc thương tâm đã xảy ra. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên tục, nhuộm một màu u ám lên những tán cây ven đường và đám đông hiếu kỳ.
Lực lượng chức năng nhanh chóng triển khai, lập tức phong tỏa hiện trường vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng. Các dây chắn được căng lên, đẩy lùi những người dân đang cố chen lấn để nhìn rõ hơn. Trong số những sĩ quan cảnh sát vừa có mặt, có một cảnh sát trẻ tuổi tên Nam, vừa mới ra trường. Ánh mắt anh lướt qua những mảnh thi thể không còn nguyên vẹn của Nạn nhân nằm vương vãi trên nền đất, cùng vũng máu đã khô đặc. Một cảm giác ghê rợn, lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, khiến anh không khỏi rùng mình. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nén lại sự kinh hoàng để tập trung vào nhiệm vụ. Đây là hiện trường tai nạn đầu tiên mà anh phải đối mặt, và sự tàn khốc của nó vượt xa những gì anh từng tưởng tượng.
Trong khi Nam còn đang cố gắng trấn tĩnh, một đội khám nghiệm chuyên nghiệp đã nhanh chóng vào cuộc. Những điều tra viên kỳ cựu, với ánh mắt sắc lạnh và động tác dứt khoát, bắt đầu làm việc. Họ tỉ mỉ thu thập từng mảnh vỡ kim loại văng khắp nơi, từng vệt máu đã khô đặc trên nền đất, và từng dấu vết nhỏ nhất có thể còn sót lại từ vụ tai nạn kinh hoàng. Chiếc máy ảnh liên tục lóe sáng, ghi lại hiện trường từ mọi góc độ.
Một điều tra viên trung niên, với mái tóc đã ngả màu muối tiêu và khuôn mặt khắc khổ vì sương gió nghề nghiệp, chậm rãi cúi người. Anh ta không nói gì, chỉ dùng găng tay cẩn thận lật tìm những vật dụng cá nhân còn vương vãi gần đó. Mọi ánh mắt dường như đổ dồn vào từng động tác của anh. Cuối cùng, anh ta phát hiện ra một chiếc ví da cũ kỹ, đã bị biến dạng và dính đầy bùn đất. Anh ta cẩn thận mở ví, lấy ra một tấm Căn cước công dân. Ánh đèn pin của một đồng nghiệp rọi thẳng vào tấm thẻ, làm nổi bật những thông tin ghi trên đó.
Điều tra viên lão luyện nhíu mày, đọc lướt qua các thông tin, rồi ngẩng đầu lên, giọng trầm ngâm, đủ lớn để Nam và những người xung quanh nghe thấy: “Có vẻ là anh Trần Văn A, sinh năm 1985. Quê ở xã Thanh Sơn, cách đây không xa, thuộc huyện Lộc Ninh này.”
Nam lắng nghe, một luồng suy nghĩ phức tạp chạy qua đầu. “Trần Văn A…” Anh thầm nhắc lại cái tên, cố gắng ghi nhớ. Đây là bước đầu tiên để làm sáng tỏ vụ án, nhưng nhìn hiện trường tan hoang và thân thể Nạn nhân không còn nguyên vẹn, anh biết chặng đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn.
Cùng lúc đó, cách hiện trường vụ tai nạn vài chục cây số, tại một căn nhà nhỏ ở xã Thanh Sơn, huyện Lộc Ninh, chị Hạnh đang tất bật chuẩn bị bữa trưa. Tiếng chuông điện thoại chợt reo vang, phá tan sự yên tĩnh. Chị Hạnh, vợ của Trần Văn A, nhanh chóng lau tay vào tạp dề rồi nhấc máy.
“Alo, tôi nghe đây,” chị nhẹ nhàng nói, nhưng ngay sau đó, sắc mặt chị đột ngả sang tái mét.
Giọng nói nghiêm nghị từ đầu dây bên kia, thuộc về một cán bộ công an, truyền đến tai chị Hạnh những tin tức kinh hoàng. Vụ tai nạn giao thông thảm khốc tại khu vực Cây xăng Hoàng Trọng, thi thể không còn nguyên vẹn, và những manh mối ban đầu chỉ ra đó chính là Trần Văn A. Từng từ ngữ như những lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tâm trí chị.
“Không… không thể nào…” Chị Hạnh thì thầm, đôi mắt trợn trừng vô định.
Chiếc điện thoại trượt khỏi bàn tay run rẩy của chị, rơi xuống sàn nhà lát gạch kêu lạch cạch. Tiếng đổ vỡ nhỏ bé ấy lại như một tiếng sét đánh ngang tai, kéo chị Hạnh về thực tại phũ phàng. Chân chị Hạnh như nhũn ra, mất hết sức lực. Chị khuỵu gối xuống sàn, gục đầu vào đôi tay đang cố gắng che đi khuôn mặt đã đầm đìa nước mắt. Tiếng nức nở bật ra thành từng đợt, xé lòng. Chị Hạnh không thể tin vào sự thật vừa nghe được, rằng người chồng của mình, trụ cột của gia đình, đã ra đi mãi mãi một cách bi thảm như vậy. Cả thế giới xung quanh chị Hạnh dường như sụp đổ trong khoảnh khắc đó.
Tiếng khóc xé lòng của chị Hạnh nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người thân trong nhà. Mẹ chồng và em gái chị Hạnh, đang ở nhà phụ giúp công việc, lập tức chạy đến, sắc mặt bàng hoàng khi nhìn thấy chị Hạnh đang vật vã trên sàn. Sau vài câu hỏi dồn dập và tiếng thuật lại đứt quãng của chị Hạnh, tin dữ đã lan đi như một cơn bão. Không ai bảo ai, tất cả vội vàng đỡ chị Hạnh đứng dậy, giục giã lên chiếc xe máy cà tàng của người hàng xóm vừa lúc chạy đến.
Chuyến đi đến Cây xăng Hoàng Trọng, thuộc huyện Lộc Ninh, tỉnh Bình Phước, dường như dài đằng đẵng trong sự hỗn loạn của nỗi sợ hãi và hy vọng mong manh. Những chiếc xe nối đuôi nhau, nhưng với chị Hạnh, mỗi giây phút trôi qua đều là một cực hình. Khi xe vừa đến gần hiện trường, cảnh tượng tang thương đập thẳng vào mắt mọi người. Chiếc xe tải lật nghiêng giữa đường, những mảnh vỡ vương vãi, và đâu đó là hình ảnh cảnh sát đang khoanh vùng hiện trường. Mùi xăng nồng nặc quyện với mùi tanh của máu, không khí đặc quánh sự chết chóc.
Vừa xuống xe, chị Hạnh đã lao như điên về phía khu vực bị phong tỏa, miệng không ngừng gọi tên chồng: “A ơi! Trần Văn A!” Sức lực phi thường của người vợ trong cơn hoảng loạn khiến những người thân đi cùng khó lòng giữ nổi. Họ cố gắng níu kéo, ôm chặt lấy chị, nhưng vô ích. Đôi mắt chị Hạnh quét nhanh qua đám đông hiếu kỳ, qua hàng rào công an, và rồi dừng lại ở một tấm bạt màu xanh được che phủ cẩn thận ở giữa đường. Trái tim chị như ngừng đập. Dù không nhìn thấy trực tiếp, nhưng linh tính mách bảo, và những lời nói từ điện thoại lúc nãy vọng về, “thi thể không còn nguyên vẹn”.
Một tiếng thét xé lòng vang lên, không phải từ cuống họng, mà từ sâu thẳm tâm can của người phụ nữ vừa mất đi người thân. “TRẦN VĂN A!” Chị Hạnh ngã quỵ xuống mặt đường đầy bụi bẩn và dầu mỡ, hai tay đấm liên hồi vào nền đất lạnh lẽo, nước mắt hòa lẫn với những tiếng nức nở đau đớn. Mẹ chồng và em gái chị Hạnh cũng bật khóc nức nở, cố gắng ôm lấy chị, an ủi bằng những lời nói yếu ớt. Nhưng trong khoảnh khắc đó, lời an ủi nào cũng trở nên vô nghĩa. Nỗi đau quá lớn, sự thật quá phũ phàng đã nhấn chìm chị Hạnh vào một vực thẳm tuyệt vọng không đáy. Chị vùng vẫy, muốn lao tới, muốn vén tấm bạt kia lên để ôm lấy chồng lần cuối, dù chỉ là một phần nhỏ nhoi còn sót lại. Cả người chị run lên bần bật, tiếng khóc nghẹn ngào dần biến thành những tiếng gào thét không thành lời, chỉ còn lại sự đau đớn tột cùng vang vọng khắp nơi.
Những tiếng gào thét đau đớn của chị Hạnh dần chìm vào màn đêm, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch đáng sợ của hiện trường vụ tai nạn. Sáng hôm sau, khu vực gần Cây xăng Hoàng Trọng, thuộc huyện Lộc Ninh, tỉnh Bình Phước, không còn là cảnh tượng hỗn loạn của những người thân tang tóc mà đã biến thành một bãi thu thập chứng cứ được khoanh vùng cẩn mật. Lực lượng điều tra, gồm các cảnh sát giao thông và điều tra viên dày dạn kinh nghiệm, đã bắt tay vào công việc. Mùi xăng dầu, máu tanh đã vơi bớt, thay vào đó là không khí căng thẳng, nghiêm nghị của một cuộc điều tra hình sự.
Một nhóm điều tra viên tỏa đi các hộ dân sống dọc theo tuyến Quốc lộ 13, gõ cửa từng nhà để tìm kiếm những nhân chứng, dù nhỏ nhất. Bà Sáu, chủ một tiệm tạp hóa nhỏ cách hiện trường không xa, khuôn mặt còn nguyên vẻ bàng hoàng khi thuật lại.
ĐIỀU TRA VIÊN 1 (một người đàn ông trung niên, vẻ mặt nghiêm nghị, cầm sổ ghi chép):
“Bà Sáu, bà có nghe thấy hoặc nhìn thấy điều gì bất thường vào khoảng 1 giờ sáng qua không ạ?”
BÀ SÁU (khẽ rùng mình, hai tay ôm lấy ngực):
“Ôi trời ơi, có chứ chú. Đêm đó tôi ngủ chập chờn vì tiếng chó sủa. Rồi bỗng dưng… một tiếng động lớn, ‘ẦM!’ một cái, như sét đánh ngang tai vậy. Sau đó là tiếng phanh xe ‘kétttttt’ dài thườn thượt… Rồi im bặt. Im đến đáng sợ. Mấy phút sau thì nghe tiếng người la hét, rồi còi xe cấp cứu, xe công an tới ầm ĩ. Trời đất ơi, nghe tin Nạn nhân… không còn nguyên vẹn, tôi rụng rời cả chân tay.”
ĐIỀU TRA VIÊN 1:
“Bà có nhìn thấy chiếc xe tải hoặc bất kỳ chiếc xe nào khác ở gần đó vào thời điểm xảy ra tiếng động lớn không?”
BÀ SÁU (lắc đầu):
“Không chú ơi, tôi sợ quá, chỉ dám hé cửa sổ nhìn qua khe rèm. Đèn đường mờ mịt, lại có bụi khói nữa nên chẳng thấy rõ gì. Chỉ thấy xe tải đã lật nghiêng giữa đường rồi.”
Trong khi đó, một đội điều tra khác tập trung tại một trạm cân và các cây xăng dọc tuyến đường, phỏng vấn các tài xế xe tải đã đi qua khu vực vào đêm xảy ra tai nạn. Anh Ba, một tài xế xe đường dài đang nghỉ ngơi ở một cây xăng cách đó vài cây số, được yêu cầu cung cấp lời khai.
ĐIỀU TRA VIÊN 2 (trẻ hơn, cẩn thận ghi chú vào máy tính bảng):
“Anh Ba, anh có thể cho biết chính xác hành trình của mình vào đêm qua không? Anh có đi qua khu vực Cây xăng Hoàng Trọng vào khoảng 1 giờ sáng không?”
ANH BA (mặt phờ phạc, giọng khàn khàn):
“Dạ tôi có đi qua đó, nhưng là khoảng 12 rưỡi khuya thôi. Tôi đổ dầu xong là chạy thẳng về tới Đồng Xoài rồi chợp mắt. Lúc đó đường vắng tanh, tôi cũng không để ý xe cộ gì nhiều.”
ĐIỀU TRA VIÊN 3 (giọng trầm):
“Anh có thấy dấu hiệu bất thường nào không? Có chiếc xe nào chạy nhanh, lạng lách, hay có vẻ đáng ngờ không?”
ANH BA (nhíu mày, cố gắng nhớ lại):
“Kỳ lạ thì… À, tôi có thấy một chiếc xe con màu trắng, loại sedan ấy, nó vượt tôi một đoạn. Không biết có phải xe đó hay không, nhưng tôi thấy nó chạy hơi nhanh và có vẻ hơi lạng một chút. Tôi cũng không nghĩ nhiều, chỉ lo lái xe mình thôi.”
Một nhân chứng khác, anh Hùng, bảo vệ ca đêm tại một xưởng gỗ gần hiện trường, được đưa về trụ sở công an để lấy lời khai chi tiết hơn. Gương mặt anh ta tái mét, đôi mắt thâm quầng và run rẩy khi kể lại những gì đã chứng kiến. Anh Hùng chính là người đã gọi điện báo công an đầu tiên.
ANH HÙNG (giọng nghẹn ngào, hai bàn tay siết chặt vào nhau):
“Tôi… tôi đang ngồi trực ở chốt thì nghe một tiếng động lớn, ‘RẦM!’ một cái, vang dội cả đêm khuya. Sau đó là tiếng phanh xe ‘kéttttttttt’ kéo dài, rít lên chói tai… Rồi đột ngột im bặt. Tôi giật bắn mình, chạy vội ra cổng nhìn thì thấy chiếc xe tải đã lật ngang đường rồi. Tôi… tôi còn thấy… một cái bóng người… lướt đi rất nhanh từ phía chiếc xe tải vừa lật, rồi biến mất hút vào bụi cây ven đường.”
Hai điều tra viên trao đổi ánh mắt đầy bất ngờ. Đây là một chi tiết hoàn toàn mới.
ĐIỀU TRA VIÊN 2 (ghi chép tốc độ):
“Một cái bóng người? Anh có thể mô tả kỹ hơn không? Đó là nam hay nữ? Mặc quần áo màu gì?”
ANH HÙNG (lắc đầu lia lịa, vẻ mặt hoảng hốt):
“Không… không rõ ạ. Nhanh lắm. Chỉ là một cái bóng đen thôi, lướt đi rất vội vàng về phía rừng cao su. Tôi cũng không chắc là người hay con vật, nhưng nó di chuyển rất gấp gáp. Tôi sợ quá, không dám ra ngoài. Tôi liền chạy vào gọi điện báo công an ngay lập tức.”
Sự run rẩy của anh Hùng không chỉ vì cảnh tượng kinh hoàng mà còn vì ám ảnh về “cái bóng” bí ẩn mà anh ta thấy trong đêm tối. Chi tiết này ngay lập tức được các điều tra viên ghi nhận, mở ra một hướng điều tra mới đầy phức tạp, vượt xa một vụ tai nạn giao thông đơn thuần. Một vụ án mạng dường như đang dần hiện rõ trong những manh mối mờ ảo.
Ngày thứ hai của cuộc điều tra, một tổ công tác đặc biệt được thành lập, tập trung toàn bộ nguồn lực vào việc rà soát lại hàng trăm giờ camera an ninh. Phòng họp của trụ sở công an huyện Lộc Ninh biến thành một trung tâm chỉ huy tạm thời, với những màn hình lớn nối liền nhau, chiếu liên tục hình ảnh từ Cây xăng Hoàng Trọng và các tuyến đường lân cận. Bên ngoài, trời đã rạng sáng, nhưng bên trong, những điều tra viên vẫn cắm cúi, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, cố gắng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào.
ĐỘI TRƯỞNG (một người đàn ông trung niên, tóc muối tiêu, vẻ mặt hằn rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh):
“Tất cả tập trung! Rà soát lại từng khung hình, đặc biệt là khoảng thời gian từ 12 giờ đêm đến 2 giờ sáng. Chú ý tất cả các loại xe di chuyển qua khu vực hiện trường, dù là xe đạp hay xe tải. Anh Hùng đã thấy một cái bóng, chúng ta phải tìm ra nó liên quan đến cái gì.”
Không khí trong phòng căng như dây đàn. Tiếng chuột máy tính lách cách, tiếng thở dài, và những câu hỏi thì thầm vang lên. Mỗi điều tra viên được giao phụ trách một đoạn đường, một góc quay. Từ những đoạn phim mờ nhạt của cây xăng, đến các camera của hộ dân dọc Quốc lộ 13, và cả những camera an ninh ở các giao lộ xa hơn. Hàng giờ trôi qua, mỏi mòn và vô vọng.
ĐIỀU TRA VIÊN 4 (một người trẻ hơn, đang chăm chú nhìn màn hình, giọng khàn đặc):
“Đội trưởng, em đã xem lại hơn ba mươi lần đoạn này, không có gì khả nghi. Toàn xe chạy qua lại bình thường.”
ĐỘI TRƯỞNG:
“Không được bỏ cuộc! Một chi tiết nhỏ cũng có thể là chìa khóa. Zoom thật kỹ vào, làm mờ sáng, tăng độ tương phản… bất cứ cái gì có thể giúp chúng ta nhìn rõ hơn.”
Nắng đã lên cao, rồi dần chuyển về chiều. Cả đội vẫn miệt mài với công việc tưởng chừng như vô vọng. Mệt mỏi bắt đầu len lỏi vào từng người.
Bỗng, ĐIỀU TRA VIÊN 5 (một nữ điều tra viên, cô ấy có vẻ ngoài điềm tĩnh nhưng đôi mắt lại vô cùng tinh tường) chợt kêu lên, giọng đầy bất ngờ:
“Đội trưởng! Có lẽ tôi tìm thấy rồi!”
Cả phòng lập tức dồn sự chú ý về phía màn hình của ĐIỀU TRA VIÊN 5. Trên màn hình, một đoạn phim mờ nhạt từ camera an ninh của một cửa hàng tạp hóa nhỏ cách Cây xăng Hoàng Trọng khoảng 500 mét đang phát lại. Đoạn phim bị nhiễu hạt nghiêm trọng, ánh sáng yếu ớt, nhưng cô đã tinh ý nhận ra điều khác thường.
ĐIỀU TRA VIÊN 5 (tay nhanh chóng thao tác, khoanh vùng một chiếc xe trên màn hình):
“Khoảng 1 giờ 05 phút sáng… Sau tiếng động lớn chừng 5 phút. Có một chiếc xe tải… nó màu xanh đậm. Nó di chuyển rất nhanh, và đặc biệt là không bật đèn pha. Hình như còn không có đèn hậu nữa.”
Cả ĐỘI TRƯỞNG và các điều tra viên khác lập tức lao tới màn hình của cô. Đoạn phim được tua đi tua lại, phóng to hết mức có thể. Dù hình ảnh vẫn cực kỳ mờ ảo, nhưng mọi người đều nhận ra điều bất thường.
ĐỘI TRƯỞNG (nhíu mày, nhìn chằm chằm vào chiếc xe tải xanh):
“Không bật đèn pha… và đèn hậu? Sao có thể? Hơn nữa, nó đang chạy về hướng ngược lại với đường xe tải bình thường vẫn đi sau khi đổ xăng ở Hoàng Trọng. Chiếc xe này có vẻ đang cố tình lẩn trốn.”
ĐIỀU TRA VIÊN 4 (nghiến răng, cố gắng nhìn rõ hơn):
“Đúng là có gì đó sai sai! Bình thường xe tải lớn đi đường này đều bật đèn rất sáng, đi ban đêm họ phải nhìn rõ đường. Nó lại còn chạy tốc độ cao như vậy. Lạ thật!”
Chiếc xe tải màu xanh đậm, lướt qua khung hình camera mờ nhạt như một bóng ma, biến mất hút vào màn đêm. Dù chỉ là một thoáng chốc, một hình ảnh không rõ ràng, nhưng nó đã thắp lên một tia hy vọng, một manh mối quan trọng. Vụ án dường như không còn là một tai nạn giao thông đơn thuần, mà đang dần hé lộ một tội ác được che đậy một cách tinh vi.
ĐỘI TRƯỞNG lập tức xoay người về phía bảng điều khiển chính, ra lệnh khẩn trương:
“Anh Hùng, lập tức xử lý đoạn phim này. Tăng độ phân giải, làm rõ từng pixel! Chị An, liên hệ phòng kỹ thuật hình ảnh, yêu cầu hỗ trợ tối đa. Chúng ta cần biển số xe!”
Không khí trong phòng như bùng nổ năng lượng. Sự mệt mỏi dường như tan biến, thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá. ĐIỀU TRA VIÊN 4 (tên Hùng) nhanh chóng ngồi vào máy tính, thao tác điêu luyện với phần mềm chuyên dụng. ĐIỀU TRA VIÊN 5 (tên An) gọi điện thoại, giọng nói gấp gáp nhưng rõ ràng. Màn hình lớn lại một lần nữa trở thành tâm điểm, chiếu cận cảnh chiếc xe tải xanh đậm bí ẩn.
ĐIỀU TRA VIÊN 4 (mắt dán chặt vào màn hình, từng chút một điều chỉnh thông số):
“Nhiễu hạt quá nhiều, Đội trưởng! Đây là camera cũ, độ phân giải thấp. Biển số gần như không thể đọc được.”
ĐỘI TRƯỞNG (đứng ngay sau lưng anh, giọng trầm khàn):
“Không thể đọc được hay không muốn đọc được? Tôi không cần ‘gần như’. Chúng ta cần nó rõ ràng. Từng con số, từng ký tự một! Làm mờ, tăng nét, dùng mọi thủ thuật có thể. Chúng ta đã mất quá nhiều thời gian rồi.”
Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm. ĐIỀU TRA VIÊN 4 đổ mồ hôi trên trán, bàn tay anh lướt trên bàn phím và chuột với tốc độ kinh hoàng. Anh áp dụng hàng loạt bộ lọc, thuật toán khôi phục hình ảnh. Từng khung hình được tách ra, phân tích. Màn hình liên tục nhấp nháy, các dải màu, đường nét lờ mờ dần biến thành những hình dạng rõ ràng hơn.
Bên cạnh, ĐIỀU TRA VIÊN 5 vẫn đang giữ điện thoại, nhưng ánh mắt cô không rời khỏi màn hình. Cô biết, đây là cơ hội duy nhất.
Mười phút trôi qua như cả tiếng đồng hồ. Cuối cùng, một khoảnh khắc nhỏ bé, trong tích tắc, khi chiếc xe tải hơi nghiêng một góc, ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn đường gần đó phản chiếu vừa đủ.
ĐIỀU TRA VIÊN 4 (thốt lên, giọng đứt quãng vì nghẹt thở):
“Thấy rồi! Đội trưởng, em thấy rồi! Rất mờ, nhưng có thể đọc được!”
Anh lập tức đóng băng khung hình, rồi dùng công cụ khoanh vùng, phóng to hết cỡ. Trên màn hình, trong một biển nhiễu hạt, vài ký tự và con số lờ mờ hiện ra.
“51… C… 7… 8… 3… 4!”
ĐỘI TRƯỞNG (mắt lóe lên tia hy vọng, giọng dứt khoát):
“Ghi lại! Tra ngay biển số xe này trong hệ thống. Nhanh lên!”
ĐIỀU TRA VIÊN 4 lập tức gõ phím, truy cập vào cơ sở dữ liệu quốc gia về đăng ký phương tiện. Vài giây trôi qua, dài như vô tận. Cả phòng nín thở chờ đợi.
ĐIỀU TRA VIÊN 4 (giọng vang lên đầy phấn khích):
“Đội trưởng! Ra rồi! Chủ xe là Nguyễn Văn M. Địa chỉ đăng ký tại xã Hưng Phước, huyện Bù Đốp, tỉnh Bình Phước. Đây là một xe tải hạng nặng, màu xanh đậm, đúng như mô tả!”
ĐỘI TRƯỞNG (không chút chần chừ, nắm chặt tay):
“Tuyệt vời! Lập tức triệu tập đội hình! Bốn xe, tám người. Chuẩn bị trang bị đầy đủ. Chúng ta sẽ đến Bù Đốp ngay bây giờ. Thông báo cho công an huyện Bù Đốp phối hợp. Gọi anh em chuẩn bị, lên đường!”
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống. Những tia nắng chiều tà hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho bóng tối dày đặc. Nhưng trong trụ sở công an Lộc Ninh, ánh sáng của hy vọng đã bừng lên. Tiếng còi xe cảnh sát hú vang, xé tan màn đêm yên tĩnh, báo hiệu một cuộc truy đuổi khẩn trương, lao vun vút trên những con đường quốc lộ dẫn về phía huyện Bù Đốp, mang theo quyết tâm truy tìm công lý cho Nạn nhân.
Đội xe cảnh sát lao vun vút trên quốc lộ 13, xé tan màn đêm tĩnh mịch, hối hả hướng về huyện Bù Đốp, tỉnh Bình Phước. Ánh đèn pha rọi sáng con đường, còn tiếng còi hụ như lời thúc giục không ngừng nghỉ, mang theo quyết tâm truy tìm chiếc xe tải bí ẩn. Trong xe, các điều tra viên đều im lặng, gương mặt ai cũng hằn lên vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự căng thẳng, tập trung cao độ. Họ không nói gì, nhưng ai cũng hiểu, mỗi giây trôi qua đều có ý nghĩa sống còn.
Khi rạng đông vừa hé, những chiếc xe cuối cùng cũng đến được địa phận xã Hưng Phước, huyện Bù Đốp. Dựa trên thông tin chủ xe và dữ liệu vệ tinh, đội công an địa phương đã khoanh vùng được một số địa điểm khả nghi. Gần một nhà máy chế biến nông sản bỏ hoang, trong một bãi đậu xe rộng lớn, vắng vẻ, khuất sau những bụi cây dại mọc um tùm, một chiếc xe tải màu xanh đậm hiện ra. Nó đậu nghiêng một góc, như thể bị bỏ rơi vội vã.
ĐỘI TRƯỞNG ra hiệu lệnh, chiếc xe dẫn đầu chậm rãi tiến vào, theo sau là các xe khác, tạo thành một vòng cung bao vây. Cánh cửa xe bật mở, các điều tra viên nhanh chóng đổ xuống, súng cầm chắc trong tay, cảnh giác quan sát xung quanh. Không khí tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió lùa qua những tán lá khô xào xạc.
ĐỘI TRƯỞNG bước tới gần chiếc xe tải, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua từng chi tiết. Đúng là chiếc xe tải hạng nặng màu xanh đậm, đúng như mô tả từ camera cây xăng Hoàng Trọng.
ĐIỀU TRA VIÊN 4 (tên Hùng) lập tức lên tiếng, giọng trầm thấp:
“Đội trưởng, đúng là nó rồi. Biển số xe khớp hoàn toàn.”
Ánh nắng ban mai yếu ớt vừa đủ để phơi bày những dấu vết đáng sợ trên chiếc xe. Ở phần đầu xe, phía bên phải, một mảng lớn bị lõm sâu vào, lớp sơn xanh bong tróc để lộ lớp kim loại bạc loang lổ. Một bên đèn pha đã vỡ nát, những mảnh kính vương vãi trên nền đất khô cằn.
ĐỘI TRƯỞNG (giọng khàn đặc, chỉ tay vào vết lõm):
“Dấu hiệu va chạm rõ ràng. Không phải là va chạm thông thường.”
ĐIỀU TRA VIÊN 5 (tên An) cúi xuống, ánh mắt cô dừng lại ở mép dưới của cản trước. Cô nhẹ nhàng dùng găng tay chỉ vào một vài vệt màu nâu sẫm, khô cứng.
“Đội trưởng, xem cái này. Vết máu khô.”
Cả đội hình im bặt. Các điều tra viên nhìn nhau, gương mặt căng thẳng đến tột độ. Dù đã lường trước nhưng cảnh tượng này vẫn khiến họ rùng mình. Vết máu khô, dấu hiệu va chạm mạnh, và sự vắng vẻ chết chóc của nơi chiếc xe bị bỏ lại… tất cả như một lời khẳng định lạnh lẽo cho tội ác đã xảy ra.
ĐỘI TRƯỞNG (quay sang các đồng đội, giọng dứt khoát):
“Phong tỏa hiện trường. Không ai được chạm vào bất cứ thứ gì khi chưa có lệnh. Anh Hùng, chụp ảnh chi tiết từng vết sước, từng dấu vết. Chị An, báo cáo đội pháp y đến ngay lập tức. Chúng ta cần kiểm tra kỹ lưỡng từng xăng-ti-mét của chiếc xe này.”
Ông nheo mắt nhìn vào khoang lái. Cửa xe đóng chặt. Mọi thứ đều im lìm, chứa đựng những bí mật khủng khiếp. Trong lòng ĐỘI TRƯỞNG dấy lên một cảm giác nặng trĩu. Chiếc xe này không chỉ là một tang vật, nó là nhân chứng câm lặng cho số phận bi thảm của Nạn nhân. Đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến đầy gian nan.
Màn đêm buông xuống, phủ một lớp tĩnh mịch lên thị trấn nhỏ. Tại một phòng hỏi cung lạnh lẽo của cơ quan điều tra, ánh đèn huỳnh quang mờ nhạt rọi thẳng vào gương mặt tái mét của Long, người tài xế xe tải. Anh ta ngồi đối diện với ĐỘI TRƯỞNG và ĐIỀU TRA VIÊN 4 (Hùng), vẻ ngoài co rúm, đôi mắt đảo liên tục, né tránh mọi ánh nhìn. Chiếc áo sơ mi xám nhăn nhúm càng làm anh ta trông thêm tiều tụy.
ĐỘI TRƯỞNG đặt một tập hồ sơ lên bàn, tiếng “cạch” khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
ĐỘI TRƯỞNG (giọng trầm, nặng nề):
“Anh Long, anh có biết lý do vì sao chúng tôi phải mời anh lên đây vào giờ này không?”
Long giật mình, nuốt khan. Anh ta lắc đầu lia lịa, tay siết chặt lấy nhau dưới gầm bàn.
LONG (giọng run rẩy):
“Dạ… dạ tôi không biết. Tôi đang ngủ ở nhà thì mấy anh công an đến gõ cửa. Tôi… tôi có làm gì đâu ạ?”
ĐIỀU TRA VIÊN HÙNG (nhìn thẳng vào Long, giọng dứt khoát):
“Chúng tôi đã tìm thấy chiếc xe tải của anh. Chiếc xe màu xanh đậm, biển số 61C-xxxxxx, đậu ở bãi đất trống gần nhà máy chế biến nông sản bỏ hoang ở Bù Đốp.”
Nghe đến đó, Long đột ngột ngừng cử động. Khuôn mặt anh ta lập tức trắng bệch như tờ giấy, đồng tử giãn ra vì kinh hãi. Mặc dù cố gắng kìm nén, bờ môi anh ta vẫn run rẩy không kiểm soát.
LONG (lắp bắp, cố giữ bình tĩnh):
“Xe… xe của tôi? Nhưng… nhưng nó có liên quan gì ạ? Tôi… tôi đâu có lái xe đi đâu đâu. Từ hôm qua tới giờ tôi chỉ ở nhà thôi.”
ĐỘI TRƯỞNG khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm lướt qua vẻ bối rối giả tạo của Long.
ĐỘI TRƯỞNG:
“Vậy thì anh giải thích thế nào về vết lõm lớn ở đầu xe, bên phải? Và một bên đèn pha đã vỡ nát? Hay những vệt màu nâu sẫm, khô cứng ở cản trước? Anh có biết đó là gì không?”
Đột nhiên, Long bật ho sặc sụa, dường như bị nghẹn. Anh ta cúi gằm mặt xuống, mồ hôi lấm tấm trên trán. Trong đôi mắt ấy, sự sợ hãi đã thay thế hoàn toàn vẻ bối rối ban đầu. Anh ta biết, không thể chối cãi được nữa. Chiếc xe đã nói lên tất cả.
LONG (thều thào, gần như van xin):
“Vết… vết lõm? Máu? Tôi… tôi không biết gì hết! Chắc là ai đó đã lấy xe tôi đi… rồi… rồi làm gì đó. Tôi… tôi thực sự không biết gì!”
ĐIỀU TRA VIÊN HÙNG (tiến sát hơn, hạ giọng nhưng đầy uy lực):
“Anh Long, lời khai của anh không khớp với những gì chúng tôi tìm thấy. Và hãy nhớ, chúng tôi đã có những bằng chứng không thể chối cãi. Anh biết rõ chuyện gì đã xảy ra đêm qua.”
Long ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu, tràn ngập sự hoảng loạn. Cả người anh ta run bần bật, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Anh ta tuyệt vọng nhìn xung quanh, tìm kiếm một lối thoát, nhưng chỉ có bức tường bê tông lạnh lẽo đáp lại. Anh ta cố gắng nói điều gì đó, nhưng cổ họng như bị tắc nghẹn. Tiếng chuông báo động trong đầu Long đang vang lên không ngừng.
ĐỘI TRƯỞNG (giọng điệu sắc lạnh, không cho Long kịp định thần):
“Anh Long. Chúng tôi không còn thời gian để nghe anh vòng vo nữa. Hãy trả lời thẳng thắn: Đêm qua, 11 giờ đến 2 giờ sáng, anh đã ở đâu và làm gì?”
Long nuốt khan, cố gắng điều hòa hơi thở. Anh ta đưa tay lên vuốt mặt, mồ hôi đã bắt đầu rịn ra trên trán.
LONG (lắp bắp, cố giữ giọng bình thường nhất có thể):
“Tôi… tôi đã nói rồi mà. Tôi ở nhà, ngủ… ngủ rất say. Mấy đứa nhỏ nhà tôi có thể làm chứng. Vợ tôi…”
ĐIỀU TRA VIÊN HÙNG (cắt ngang, ánh mắt như xuyên thấu):
“Vợ anh? Hay một người bạn nào đó? Lời khai của vợ anh chưa chắc đã vô tư, anh hiểu chứ? Chúng tôi cần sự thật từ chính miệng anh, Long.”
ĐỘI TRƯỞNG lấy ra một chiếc iPad, lướt nhẹ ngón tay trên màn hình. Ông ta đặt nó trước mặt Long, màn hình hiển thị một đoạn video mờ nhạt.
ĐỘI TRƯỞNG:
“Đây là đoạn camera an ninh ghi lại tại Cây xăng Hoàng Trọng, trên quốc lộ 13, thuộc địa phận huyện Lộc Ninh, tỉnh Bình Phước. Đúng 11 giờ 47 phút đêm qua. Anh có nhận ra chiếc xe này không, Long?”
Trên màn hình, một chiếc xe tải màu xanh đậm, với vết lõm rõ ràng ở đầu xe, đang dừng lại đổ xăng. Mặc dù hình ảnh không quá rõ nét, nhưng biển số xe 61C-xxxxxx vẫn hiển thị đủ để nhận dạng. Và quan trọng hơn, bóng dáng một người đàn ông lấp ló sau vô lăng, dáng người ấy rất quen thuộc.
Long nhìn chằm chằm vào màn hình, khuôn mặt anh ta biến sắc. Từ trắng bệch, nó chuyển sang xanh xám. Anh ta cố gắng lắc đầu, nhưng hành động đó trở nên yếu ớt, vô nghĩa.
LONG (giọng gần như thì thầm, lạc đi):
“Không… không thể nào… Đó không phải tôi… Tôi không có ở đó…”
ĐIỀU TRA VIÊN HÙNG (nắm lấy một tập ảnh trên bàn, ném mạnh xuống trước mặt Long, tiếng “bộp” vang lên khô khốc):
“Vậy anh giải thích thế nào về những dấu vết này? Sợi tóc bị kẹt trong khe đèn pha vỡ? Hay những vết sơn bong tróc dính trên chiếc xe màu trắng của Nạn nhân? Còn cả những mảnh vải vương vãi trên cản trước của anh, trùng khớp hoàn toàn với chiếc áo mà Nạn nhân đã mặc đêm đó!”
Long hít một hơi thật sâu, như thể không khí trong phòng đang bị hút cạn. Đồng tử anh ta giãn ra hết cỡ, đôi mắt đảo điên loạn. Anh ta cảm thấy như hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt mình. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, ướt đẫm áo sơ mi. Cả người anh ta run lên từng cơn, không thể kiểm soát.
ĐỘI TRƯỞNG (cúi thấp người xuống, nhìn thẳng vào Long, giọng điệu đanh thép):
“Anh Long. Chiếc xe của anh. Camera. Dấu vết vật lý. Tất cả đều chỉ ra một điều. Anh không thể chối cãi được nữa. Hãy nói thật đi. Chuyện gì đã xảy ra trên quốc lộ 13 đêm qua?”
Long gục đầu xuống bàn, hai tay ôm lấy đầu. Anh ta thở dốc, như một con cá mắc cạn. Nỗi sợ hãi tột độ đã bóp nghẹt mọi lý lẽ, mọi lời chối cãi. Anh ta biết, đã hết đường rồi.
Long gục đầu xuống, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực. Vai anh ta run lên bần bật, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài xuống mặt bàn, hòa lẫn với mồ hôi lạnh. Sự kháng cự đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi và sự hối hận tột cùng.
ĐỘI TRƯỞNG và ĐIỀU TRA VIÊN HÙNG giữ im lặng, ánh mắt sắc lạnh nhưng giờ đây pha lẫn sự chờ đợi. Họ biết, thời khắc của sự thật đã đến.
LONG (giọng đứt quãng, nghẹn ngào, như thể mỗi từ là một nhát dao cứa vào tim):
“Tôi… tôi đã lái xe quá tốc độ… Đêm đó… trời tối mịt… Tôi lại… lại không để ý lắm… Mọi chuyện xảy ra… quá nhanh…”
Anh ta ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn sự kinh hoàng và đau đớn.
LONG (tiếp tục, lời nói lắp bắp):
“Đến khi tôi nhìn thấy… thì đã quá muộn rồi. Một tiếng va chạm kinh hoàng… Tôi… tôi nghe thấy tiếng động… rồi nhìn qua gương chiếu hậu… Tôi thấy… thấy một bóng người ngã xuống đường…”
Long lại gục đầu, bóp chặt thái dương. Anh ta cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực như bị nén chặt.
LONG (giọng yếu ớt hơn, đầy ăn năn):
“Tôi hoảng sợ… thực sự hoảng sợ… Tôi không biết phải làm gì… Tôi… tôi chỉ nghĩ đến việc bỏ chạy… Tôi đã lái xe đi… cố gắng quên đi tất cả…”
Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng thở dốc và những tiếng nấc nhỏ của Long.
LONG (gục đầu xuống bàn, hai tay vẫn ôm chặt lấy đầu, giọng anh ta nghẹn ngào hối hận):
“Tôi xin lỗi… Tôi đã gây ra tội lỗi tày trời… Tôi xin lỗi…”
LONG (giọng run rẩy, như vẫn đang tái hiện lại cảnh tượng kinh hoàng):
“Tôi… tôi đã nhìn thấy… một bóng người… xuất hiện đột ngột từ trong bóng tối, lao ra giữa đường. Là… là **Nạn nhân**…”
Anh ta thở dốc, hai tay siết chặt, đầu lắc lia lịa, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ.
LONG (tiếp tục, lời nói ngày càng dồn dập, đầy hoảng loạn):
“Trời đêm mịt mùng, lại thêm một điểm khuất tầm nhìn… Tôi… tôi đã không kịp phản ứng. Thật sự là không kịp. Mọi thứ xảy ra quá nhanh… chỉ trong tích tắc…”
ĐỘI TRƯỞNG và ĐIỀU TRA VIÊN HÙNG im lặng lắng nghe, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng cử chỉ của Long.
LONG (giọng lạc đi, nghẹn lại vì sợ hãi):
“Cú va chạm… nó… nó kinh hoàng lắm. Một tiếng động lớn xé toạc màn đêm… Tôi… tôi không thể nào quên được… Tôi cố gắng phanh, nhưng đã quá muộn rồi…”
Anh ta nhắm nghiền mắt, khuôn mặt tái mét, mồ hôi lạnh túa ra.
LONG (thì thầm, gần như không ra tiếng, đôi mắt mở trừng trừng nhưng vô hồn):
“Lúc tôi xuống xe… nhìn thấy… Tôi thấy… thi thể… thi thể của **Nạn nhân** không còn nguyên vẹn nữa… Cảnh tượng đó… nó quá sức chịu đựng của tôi…”
Long đột nhiên nấc lên từng tiếng, cơ thể run lên bần bật như đang lên cơn sốt. Nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trong đôi mắt anh ta.
LONG (nói như cầu xin, nhưng cũng như tự bào chữa cho bản thân):
“Tôi… tôi đã quá sợ hãi. Tôi mất hết lý trí… Tôi không còn biết gì nữa… Ngoài việc… ngoài việc bỏ chạy… Tôi chỉ muốn thoát khỏi nơi đó… thoát khỏi cái cảnh tượng đó…”
Anh ta gục đầu xuống, những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa, hòa lẫn với tiếng thở dốc nặng nề. Sự hối hận và nỗi kinh hoàng đã hoàn toàn nhấn chìm anh ta.
ĐỘI TRƯỞNG và ĐIỀU TRA VIÊN HÙNG nhìn Long, kẻ đang gục đầu nức nở, cơ thể run lên bần bật. Sự thật cuối cùng đã được phơi bày trong căn phòng thẩm vấn lạnh lẽo.
(CẮT CẢNH)
Ngay lập tức, thông tin về lời thú tội của tài xế Long, người đã gây ra cái chết thương tâm cho **Nạn nhân** tại khu vực **Lộc Ninh**, **Bình Phước** rồi bỏ trốn khỏi hiện trường, được công bố rộng rãi trên các phương tiện truyền thông và mạng xã hội. Tin tức bùng nổ, gây ra một làn sóng phẫn nộ dữ dội trong dư luận.
MỘT BẢN TIN TRUYỀN HÌNH (người dẫn chương trình với vẻ mặt nghiêm trọng):
“Trong một diễn biến mới nhất, cơ quan điều tra đã xác định được danh tính tài xế gây ra vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng khiến **Nạn nhân** tử vong và thi thể không còn nguyên vẹn vào đêm hôm đó. Đối tượng Long đã cúi đầu nhận tội, thừa nhận hành vi bỏ trốn sau khi gây tai nạn vì quá hoảng sợ…”
MỘT BÀI BÁO MẠNG (tiêu đề in đậm):
“LỜI THÚ TỘI RÚNG ĐỘNG: KẺ GÂY TAI NẠN CHẾT NGƯỜI BỎ TRỐN ĐÃ RA ĐẦU THÚ!”
DÒNG BÌNH LUẬN TRÊN MẠNG XÃ HỘI (cuộn nhanh trên màn hình):
– “Sao có thể máu lạnh đến vậy? Bỏ mặc người ta chết thảm!”
– “Hoảng sợ thì cũng không thể chấp nhận được. Một mạng người đó!”
– “Phải xử thật nặng để làm gương!”
– “Công lý cuối cùng cũng đến với **Nạn nhân** và gia đình. Đau lòng quá!”
Những lời chỉ trích, phẫn nộ ngập tràn các diễn đàn, nhóm cộng đồng. Hành vi bỏ trốn của Long bị lên án gay gắt, người dân đòi hỏi một bản án thích đáng cho sự vô trách nhiệm và hèn nhát đó.
Trong căn nhà vẫn còn nặng trĩu tang thương, gia đình **Nạn nhân** đau đớn đến tột cùng khi nghe lại từng chi tiết về cái chết của người thân. Nước mắt họ vẫn rơi lã chã, nỗi đau mất mát không thể xoa dịu. Thế nhưng, giữa dòng cảm xúc hỗn độn ấy, họ cũng cảm thấy một sự an ủi nhỏ nhoi. Sự thật cuối cùng cũng được làm rõ. Hung thủ đã lộ diện, không còn là một cái bóng lẩn khuất trong màn đêm.
NGƯỜI CHA **Nạn nhân** (tay run run cầm tờ báo, mắt đỏ hoe):
“Con ơi… Cuối cùng họ cũng tìm ra kẻ đã gây tội rồi. Dù có là gì đi nữa, con cũng có thể yên nghỉ rồi…”
NGƯỜI MẸ **Nạn nhân** (gục đầu vào vai chồng, nghẹn ngào):
“Con tôi… Nó đã phải chịu oan ức quá lâu rồi… Mong sao giờ đây con được thanh thản…”
Dù vết sẹo lòng vẫn còn đó, nhưng sự minh bạch của vụ án đã gieo một hạt mầm hy vọng mong manh về công lý, về sự thật luôn được tìm thấy, dù có phải trải qua bao nhiêu gian khó.
CÁC CÁN BỘ ĐIỀU TRA ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn huỳnh quang chiếu sáng những chồng hồ sơ dày cộp. Máy tính réo rắt tiếng gõ phím, không khí căng thẳng bao trùm. ĐỘI TRƯỞNG và ĐIỀU TRA VIÊN HÙNG đang kiểm tra lại từng trang tài liệu cuối cùng, sắc mặt nghiêm nghị.
ĐỘI TRƯỞNG (gật đầu):
“Mọi thứ đã hoàn tất. Lời khai của Long khớp với chứng cứ thu thập được. Không còn gì phải bàn cãi.”
ĐIỀU TRA VIÊN HÙNG (đặt tập hồ sơ xuống bàn):
“Hồ sơ đã được gửi lên Viện kiểm sát. Chắc chắn tài xế Long sẽ sớm bị khởi tố. Dư luận đang rất quan tâm, chúng ta không thể chậm trễ.”
ĐỘI TRƯỞNG (nhìn ra cửa sổ):
“Công lý phải được thực thi. Dù có là ai, làm gì, gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
Họ biết rõ, vụ án này không chỉ là một vụ tai nạn giao thông đơn thuần, mà còn là nỗi đau tột cùng của một gia đình, và sự phẫn nộ của cả cộng đồng. Những thủ tục cuối cùng được gấp rút hoàn tất, từng con dấu đóng xuống giấy tờ mang theo hy vọng về một bản án thích đáng cho kẻ đã gây ra tội lỗi.
(CẮT CẢNH)
Không khí tang thương bao trùm một góc nhỏ ở Lộc Ninh, Bình Phước. Lễ an táng của Nạn nhân diễn ra trong sự tĩnh lặng đến não lòng. Một chiếc xe tang chậm rãi lăn bánh, phía sau là hàng trăm người thân, bạn bè, hàng xóm và cả những người xa lạ biết đến câu chuyện thương tâm này qua tin tức, lặng lẽ đi theo.
NHỮNG NGƯỜI DÂN (lặng lẽ bàn tán):
“Thật tội nghiệp Nạn nhân…”
“Thi thể không còn nguyên vẹn, đau xót quá đi thôi.”
“May mà hung thủ đã bị bắt, ít ra cũng an ủi phần nào cho gia đình.”
Gia đình Nạn nhân, trong bộ đồ tang trắng, bước đi như vô hồn. NGƯỜI CHA Nạn nhân và NGƯỜI MẸ Nạn nhân vịn vào nhau, bước chân nặng trĩu. Nước mắt họ đã cạn khô, chỉ còn lại ánh mắt trống rỗng và nỗi đau không thể diễn tả. Chiếc quan tài được hạ xuống lòng đất lạnh lẽo, mang theo bao ước mơ, hoài bão chưa thành của Nạn nhân.
TIẾNG KHÓC CỦA NGƯỜI MẸ Nạn nhân (vỡ òa, nhưng không thành tiếng, chỉ là những tiếng nấc nghẹn):
“Con ơi… con đi thanh thản nhé… Mẹ xin lỗi vì không thể bảo vệ con…”
NGƯỜI CHA Nạn nhân (ôm chặt lấy vợ, giọng khàn đặc):
“Con sẽ không còn phải chịu đau khổ nữa rồi. Hãy yên nghỉ, con trai/con gái của bố mẹ…”
Từng nắm đất được thả xuống, che lấp đi hình hài cuối cùng của Nạn nhân. Dưới nền trời u ám, những cánh hoa trắng rơi lả tả, hòa cùng nước mắt của những người ở lại. Nỗi đau mất mát là vĩnh cửu, nhưng hy vọng vào công lý, dù nhỏ nhoi, đã nhen nhóm lên trong trái tim tan nát của gia đình Nạn nhân, cho một tương lai nơi không còn kẻ gieo rắc bi kịch có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Nỗi đau âm ỉ không chỉ gói gọn trong căn nhà Nạn nhân. Nó lan tỏa ra khắp thị trấn Lộc Ninh, Bình Phước, một lời nhắc nhở lạnh lùng về sự mong manh của sinh mạng. Suốt nhiều tuần sau đám tang, người ta vẫn thì thầm về vụ tai nạn, về sự ra đi oan uổng của Nạn nhân, và về cái giá phải trả cho sự vô tâm của tài xế Long.
Những lời bàn tán không còn chỉ là sự thương xót, mà đã chuyển thành những câu chuyện cảnh tỉnh. Các ông bố, bà mẹ dặn dò con cái cẩn thận hơn khi tham gia giao thông. Những người trẻ tuổi, từng có lúc chủ quan sau tay lái, giờ đây cũng phải giật mình suy nghĩ. Con đường quốc lộ chạy qua Lộc Ninh, vốn dĩ luôn nhộn nhịp, dường như cũng trầm lắng hơn. Ai đi qua đoạn đường tai nạn cũng không khỏi rùng mình, một cảm giác nặng nề bao trùm.
Hàng xóm thường xuyên ghé thăm gia đình Nạn nhân, mang theo những món quà nhỏ, những lời động viên vụng về nhưng chân thành. NGƯỜI CHA Nạn nhân và NGƯỜI MẸ Nạn nhân sống trong những ngày tháng mà nỗi trống rỗng như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Chiếc bàn ăn thiếu đi một chỗ, tiếng cười đùa quen thuộc đã im bặt. Mỗi góc nhà, mỗi vật dụng đều gợi nhớ về Nạn nhân, về những ước mơ chưa kịp viết, những lời yêu thương chưa kịp nói. Ánh mắt họ giờ đây không còn sự phẫn nộ, mà chỉ còn sự mệt mỏi và nỗi buồn vô tận, như thể thời gian đã ngưng đọng lại kể từ ngày định mệnh ấy.
Tháng ngày cứ thế trôi đi trong lặng lẽ. Vụ án tài xế Long tiếp tục các thủ tục pháp lý, nhưng đối với gia đình Nạn nhân, không có bản án nào có thể bù đắp được mất mát này. Họ hiểu rằng, dù kẻ gây tội có bị trừng phạt thế nào, thì Nạn nhân cũng sẽ không bao giờ trở về.
Con đường vắng vẻ dưới ánh trăng, uốn lượn xuyên qua những cánh đồng vắng lặng của Lộc Ninh, Bình Phước. Ánh trăng bạc dát lên mặt đường một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch đến nao lòng. Không một bóng xe, không một tiếng động nào phá vỡ sự yên ắng bao la. Những hàng cây ven đường đứng sừng sững, im lìm như những người chứng kiến thầm lặng của vô vàn câu chuyện, cả vui lẫn buồn, cả sự sống và cái chết. Đâu đó trên con đường này, từng có tiếng còi xe inh ỏi, tiếng phanh rít chói tai, và một khoảnh khắc định mệnh đã cướp đi một sinh mạng, để lại phía sau một lỗ hổng không thể nào lấp đầy.
Giờ đây, chỉ còn ánh trăng và màn đêm ôm trọn lấy con đường. Nó không còn là một lối đi đơn thuần, mà đã trở thành một biểu tượng, một lời nhắc nhở đau xót về giá trị của sự sống và hậu quả khôn lường của những quyết định thiếu cẩn trọng sau vô lăng. Mỗi cơn gió thoảng qua như mang theo tiếng thở dài của đất trời, tiếc thương cho một tương lai đã không còn, cho một gia đình phải mang trên mình nỗi đau vĩnh viễn. Sinh mạng đã mất đi, nhưng dấu vết của nó, nỗi đau của những người ở lại, và bài học về ý thức trách nhiệm vẫn còn mãi, hiện hữu trong từng viên sỏi, từng ngọn cỏ ven đường, dưới ánh trăng cô độc và lạnh lẽo. Con đường ấy, mãi mãi là chứng nhân cho một bi kịch không thể nào quên.

