“Anh Duy đã b-ỏ r-ơi mối tình đầu vì danh vọng, cho đến khi gặp bé gái nhặt ve chai và phát hiện ra bí mật ch-ôn gi-ấu bao lâu nay…
Gió lộng từ cánh đồng lúa mới gặt thổi vào, mang theo mùi rơm rạ khô nồng nàn. Duy, CEO của một tập đoàn công nghệ lớn, hít một hơi thật sâu. Đã bao lâu rồi anh chưa được ngửi thấy mùi hương quen thuộc này? Chiếc xe hơi sang trọng của anh lăn bánh trên con đường làng gồ ghề, đưa anh trở về nơi anh đã sinh ra và lớn lên.
Mục đích của chuyến đi là khảo sát dự án xây dựng một khu công nghệ cao, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết mình đang tìm kiếm một cái gì đó khác. Một mảnh ghép đã mất trong cuộc đời anh.
Hơn mười lăm năm trước, Duy đã rời bỏ ngôi làng này, rời bỏ mối tình đầu của mình – cô gái tên Lan, để theo đuổi giấc mơ ở thành phố. Anh đã hứa sẽ trở về, nhưng lời hứa ấy đã tan biến theo những thành công và danh vọng. Lan không giữ anh, cô chỉ mỉm cười và chúc anh hạnh phúc. Ánh mắt Lan lúc đó, vừa buồn bã, vừa bao dung, đã á-m ả-nh anh suốt bao năm qua…📌XEM TIẾP TRUYỆN NGẮN NHẤN VÀO ĐÂY👇”
“Chiếc xe sang trọng của anh Duy lăn bánh chậm rãi trên con đường làng nhỏ hẹp, bụi bay mù mịt sau xe. Từng gốc ổi già khẳng khiu bên đường, từng bụi tre ngà ngả nghiêng theo gió, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Mái nhà ngói đỏ cũ kỹ của nhà ông Bảy hàng xóm lướt qua, rồi đến cái giếng làng nơi bọn trẻ con vẫn hay tụ tập. Duy siết chặt vô lăng. Hơn mười lăm năm rồi, cảnh vật vẫn vậy, chỉ có con người là đã đổi thay.
Một nỗi day dứt khó tả cuộn lên trong lòng anh. Là về quá khứ, về những ngày tháng vô tư dưới mái làng nghèo này. Là về cái bóng hình quen thuộc dưới gốc phượng già cuối làng. Lan. Cô gái có nụ cười hiền, ánh mắt buồn. Lời hứa sẽ trở về, lời hứa sẽ không quên… đã tan biến thật rồi sao? Anh đã lao mình vào danh vọng, vào những tòa nhà chọc trời ở Thành phố, quên bẵng đi gốc rễ của mình, quên bẵng đi người con gái đã yêu anh vô điều kiện.
Mỗi bước bánh xe lăn là một nhát dao cứa vào trái tim
Duy. Anh nhìn thấy những đứa trẻ chân đất chạy nhảy trên đường, giống như anh ngày xưa. Giống như… một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu anh, khiến anh giật mình. Một bé gái gầy gò, lấm lem, đang kéo lê một bao tải to đựng ve chai. Gương mặt con bé… sao lại có nét gì đó quen thuộc đến thế? Anh muốn dừng xe lại, nhưng lại chần chừ. Một bí mật sâu kín nào đó dường như đang trồi lên từ đáy hồ ký ức, lạnh lẽo và đáng sợ. Anh vội vàng lái xe qua.”
“Chiếc xe sang trọng của Duy dừng lại bên lề con đường nhỏ, cách bãi đất trống chỉ vài bước chân. Nơi đây được quy hoạch là khu đất cho dự án công nghệ cao mà tập đoàn của anh đang khảo sát. Vừa mở cửa bước xuống, Duy đã nhìn thấy. Là con bé lúc nãy. Em vẫn cặm cụt, tấm lưng nhỏ gầy gò oằn xuống dưới sức nặng của cái bao tải gần đầy. Mái tóc hoe vàng xõa xuống che khuất gương mặt lấm lem. Đôi tay bé nhỏ thoăn thoắt nhặt từng mảnh nhựa, vỏ lon dưới nền đất khô cằn.
Duy đứng lặng nhìn. Một cảm giác gì đó nghẹn lại trong lồng ngực. Sao lại có đứa trẻ gầy gò đến thế giữa cái làng quê tưởng chừng bình yên này? Anh đưa mắt nhìn khắp bãi đất trống, rồi lại hướng về phía con bé. Bỗng, như cảm nhận được ánh mắt người lạ, em bé ngẩng đầu lên.
Gương mặt lấm lem, gầy guộc hiện ra. Đôi mắt em to tròn, nhưng mệt mỏi và chất chứa nỗi buồn. Chúng chạm vào ánh mắt của Duy. Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để trái tim anh khẽ thắt lại. Sao đôi mắt ấy… sao lại quen thuộc đến vậy? Một nét gì đó… một nét gì đó rất mơ hồ, nhưng lại khiến anh rùng mình. Ký ức xa xăm vụt hiện rồi vụt tắt, nhanh như một cơn gió lướt qua cánh đồng. Anh vô thức siết chặt nắm đấm. Cái cảm giác khó chịu, cái bí mật đang trồi lên ấy, giờ đây như càng rõ ràng hơn. Em bé cúi đầu xuống, tiếp tục công việc của mình, như thể cái chạm mắt vừa rồi chưa từng xảy ra. Duy vẫn đứng đó, ánh mắt dán chặt vào bóng lưng bé nhỏ, lòng đầy rối bời.”
“Duy vẫn đứng đó, ánh mắt dán chặt vào bóng lưng bé nhỏ, lòng đầy rối bời. Bỗng, một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau.
“”Ủa, cậu… cậu Duy đấy à?””
Duy giật mình quay lại. Đứng trước mặt anh là một người phụ nữ trung niên, trông bà khá quen thuộc, có lẽ là hàng xóm cũ ở làng. Bà đang xách một túi đồ lỉnh kỉnh, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ.
“”Cô… cô Ba?”” Duy khẽ gọi tên bà. Mười lăm năm, nhưng nét mặt ấy vẫn còn đọng lại trong trí nhớ anh.
“”Đúng rồi! Trời đất ơi, lâu quá không gặp! Cậu về từ khi nào thế? Sao giờ trông cậu khác quá, sang trọng thế này?”” Bà Ba hớn hở, đặt túi đồ xuống đất và tiến lại gần. Ánh mắt bà liếc nhanh qua chiếc xe sang trọng của Duy rồi quay lại nhìn anh đầy ngưỡng mộ.
“”Tôi mới về khảo sát dự án công trình ở đây thôi ạ.”” Duy đáp, cố giữ vẻ bình tĩnh.
“”À à, dự án lớn à? Nghe nói tập đoàn gì của thành phố về làm. Thế là cậu làm cho tập đoàn đó à?”” Bà Ba hỏi dồn dập, giọng oang oang.
“”Vâng, tôi là…”” Duy định nói rõ chức vụ, nhưng rồi thôi. “”Tôi về xem xét công việc.””
Bà Ba gật gù, rồi ánh mắt bà vô tình lướt qua bãi đất trống. Bà nhìn thấy bóng dáng bé nhỏ đang cặm cụi phía xa. Nét mặt bà thay đổi, từ vui vẻ chuyển sang xót xa.
“”Ối dào ơi…”” Bà Ba thở dài thườn thượt, giọng chùng xuống. “”Con bé tội nghiệp.””
Duy khẽ giật mình. Anh lập tức nhìn về phía con bé, rồi quay sang nhìn bà Ba, lòng dâng lên một sự bồn chồn không tên.
“”Sao vậy cô?”” Anh hỏi.
Bà Ba lắc đầu, ánh mắt đầy thương cảm nhìn về phía bé gái. “”Con bé ấy… sống với mẹ nó khổ lắm, cậu ạ. Khổ trăm bề…”””
“Duy nhìn về phía bé gái, lòng như có lửa đốt. Anh quay lại hỏi cô Ba, giọng đầy sự tò mò xen lẫn lo lắng.
“”Cô nói con bé sống khổ lắm là sao ạ? Mẹ cháu đâu? Sao lại để cháu một mình ở đây nhặt ve chai thế này?””
Bà Ba lại thở dài, đôi mắt nhăn nheo nhìn theo bóng dáng bé nhỏ. “”Khổ thì đủ đường cậu ạ. Mẹ nó làm lụng đầu tắt mặt tối mà vẫn không đủ ăn. Nó thì chẳng được đi học hành gì, cứ quanh quẩn ở nhà rồi ra đây nhặt nhạnh thế này thôi.””
Duy cảm thấy ruột gan cồn cào. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng ở cái làng quê anh từng rời bỏ này, lại có người sống khổ sở đến vậy. Anh, một CEO thành đạt, đang sống trong nhung lụa ở thành phố, còn đây là một đứa bé gầy gò, đen nhẻm đang cặm cụi giữa nắng.
“”Thế… mẹ cháu tên là gì hả cô?”” Duy hỏi, giọng khẽ run lên. Một linh cảm xấu đột ngột ùa về.
Bà Ba quay lại nhìn Duy, như ngạc nhiên vì câu hỏi của anh. “”À… tên à? Tên mẹ nó là… Lan.””
Cả người Duy cứng lại. Tim anh như ngừng đập. “”Lan?”” Anh lặp lại, giọng khô khốc, không tin vào tai mình.
Bà Ba gật đầu, ánh mắt vẫn đầy thương cảm. “”Đúng rồi. Lan. Khổ thân con bé…””
Duy đứng chết trân. Cái tên ấy… cái tên mà anh đã cố chôn chặt suốt hơn mười lăm năm qua. Cái tên của mối tình đầu, người con gái anh đã bỏ lại để chạy theo danh vọng ở thành phố. Không lẽ nào… không thể nào là trùng hợp được. Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng bé gái đang cúi xuống nhặt thứ gì đó trên bãi đất trống, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Liệu… liệu có phải? Cái bí mật khủng khiếp mà anh đã quên lãng bấy lâu nay, giờ đây đang hiển hiện ngay trước mắt anh dưới hình hài bé nhỏ, tội nghiệp này chăng?”
“Duy đứng chết trân, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Cái tên Lan. Không thể nhầm được. Trái tim anh đập điên cuồng, vừa sợ hãi lại vừa dấy lên một sự thôi thúc khủng khiếp phải tìm hiểu. Anh quay phắt lại hỏi bà Ba, giọng nói không còn giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày.
“”Cô ơi, nhà Lan… nhà của mẹ bé gái đó ở đâu ạ?””
Bà Ba hơi giật mình trước thái độ vội vã của Duy, nhưng rồi bà cũng chỉ tay về cuối con hẻm bên cạnh. “”À, nhà nó ở cuối cái hẻm nhỏ đó đó cậu. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ ấy.””
Không một chút chần chừ, Duy lập tức rảo bước về phía con hẻm bà Ba vừa chỉ. Mỗi bước chân anh đi càng lúc càng nặng trĩu. Con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, hun hút, khác hẳn những con đường bê tông thẳng tắp nơi thành phố anh đang sống. Hai bên là những bức tường rêu phong, lụp xụp. Không khí trở nên tĩnh lặng và có phần u ám.
Duy đi bộ đến cuối con hẻm. Trước mắt anh hiện ra đúng như lời bà Ba mô tả. Một căn nhà cấp bốn đã cũ kỹ, tường vôi tróc lở loang lổ, hiện rõ lớp gạch đỏ đã bạc màu theo năm tháng. Cánh cửa gỗ duy nhất của ngôi nhà cũng đã sờn cũ, màu sơn bong tróc, trông như chỉ chực đổ sập bất cứ lúc nào.
Đứng trước khung cảnh tiêu điều đó, một cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng Duy. Lòng anh dâng lên một dự cảm chẳng lành, một nỗi sợ hãi mơ hồ đang dần lớn lên, đe dọa nhấn chìm anh. Ngôi nhà xiêu vẹo này, liệu có đang giấu kín bí mật đau lòng mà anh đã cố chôn vùi suốt hơn mười lăm năm qua không?”
“Đứng trước cánh cửa cũ kỹ, Duy hít một hơi sâu, như để lấy hết can đảm còn lại trong mình. Bàn tay anh run nhẹ khi từ từ đưa lên, gõ hai tiếng khẽ khàng vào cánh cửa gỗ sờn màu. Tiếng gõ khô khốc vang lên trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ của con hẻm, như một tín hiệu phá tan bầu không khí ngột ngạt.
Một lúc im lặng trôi qua. Duy đứng như hóa đá, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh không biết mình đang mong chờ điều gì, hay sợ hãi điều gì hơn.
Rồi, cánh cửa từ từ, rất chậm rãi, hé mở. Tiếng bản lề kêu cót két nghe rợn người, như tiếng rên rỉ của thời gian. Một khe hẹp xuất hiện, và một dáng người gầy gò, nhỏ bé hiện ra sau cánh cửa.
Ánh sáng lờ mờ hắt vào, chỉ đủ để Duy nhìn rõ khuôn mặt ấy. Khuôn mặt hốc hác, gầy guộc, khắc khổ vì năm tháng và có lẽ là cả những gánh nặng cuộc đời. Mái tóc xơ xác, vài sợi bạc lẫn trong màu đen đã phai nhạt. Đôi mắt trũng sâu.
Nhưng rồi, khi người phụ nữ đó ngước lên nhìn anh, đôi mắt ấy. Ánh mắt ấy, dù đã mệt mỏi và nhuốm màu u buồn, vẫn không thể lẫn vào đâu được. Vẫn là ánh mắt ấy, đã từng long lanh, trong sáng, đã từng nhìn anh với tất cả tình yêu và sự tin tưởng của tuổi trẻ.
Cả thế giới của Duy như ngừng lại. Hơi thở anh nghẹn ứ. Khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy…
Đó chính là Lan.”
“Duy đứng sững, cả thế giới như quay cuồng. Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt khắc khổ trước mắt, khuôn mặt của người con gái anh đã bỏ lại hơn mười lăm năm trước ở cái Làng này. Đó là Lan. Không thể nhầm được. Dù thời gian và những nhọc nhằn đã hằn sâu dấu vết, nhưng ánh mắt ấy, sống mũi ấy, đôi môi mím chặt ấy… vẫn là Lan.
Lan cũng đứng đó, bất động. Đôi mắt trũng sâu của cô mở to, nhìn anh như không tin vào mắt mình. Sự ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng chuyển thành bàng hoàng, rồi thành một nỗi đau đớn tột cùng. Cô không ngờ người đàn ông thành đạt, ăn mặc sang trọng đứng trước cửa nhà mình lại là Duy, là người đã ra đi.
Hai người đứng nhìn nhau trong im lặng. Không gian như đông đặc lại, chỉ còn tiếng gió xào xạc và nhịp tim đập dồn dập. Khuôn mặt Duy lộ rõ sự bàng hoàng, có chút tội lỗi và nỗi đau khôn tả. Khuôn mặt Lan, ngoài nỗi đau và bàng hoàng, còn có sự tuyệt vọng, có lẽ cả sự oán trách.
Sự im lặng ngột ngạt kéo dài. Cuối cùng, Lan không chịu nổi nữa. Cô từ từ cúi gằm mặt xuống. Mái tóc xơ xác rủ xuống che khuất khuôn mặt. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má hốc hác, rồi giọt thứ hai, thứ ba… Những giọt nước mắt rơi xuống nền đất cũ kỹ trước hiên nhà, như những hạt mưa mang theo nỗi đau của cả một quãng đời.
Duy đứng đó, nhìn Lan khóc, bất lực và nghẹn ngào.”
“Duy vẫn đứng đó, nhìn Lan khóc. Trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh muốn nói gì đó, muốn làm gì đó, nhưng mọi lời nói đều mắc kẹt ở cổ họng. Không gian vẫn nặng nề, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của Lan và tiếng gió.
Bỗng, cánh cửa gỗ cũ kỹ hé mở. Một cái đầu nhỏ thập thò. Đó là một bé gái khoảng mười hai, mười ba tuổi, gầy gò, với mái tóc hơi rối và đôi mắt to tròn, cảnh giác nhìn ra ngoài. Con bé mặc chiếc áo phông đã bạc màu, quần đùi cũ. Khuôn mặt bé lem luốc, nhưng có một nét gì đó rất thu hút.
Bé gái nhìn Lan, rồi ánh mắt chuyển sang Duy. Ánh mắt bé vừa bẽn lẽn, vừa dò xét. Duy nhìn kỹ khuôn mặt bé gái. Càng nhìn, anh càng thấy một sự quen thuộc đến rợn người, như vừa nhìn thấy chính mình hoặc một người thân thuộc nào đó từ rất lâu rồi. Nét mặt, đôi mắt, khuôn miệng nhỏ nhắn… Tất cả đều gợi lên một điều gì đó mơ hồ, nhưng ám ảnh.
Sự bàng hoàng và nỗi đau khổ trong lòng Duy bị gạt sang một bên bởi sự xuất hiện bất ngờ này. Anh quay sang nhìn Lan, người vẫn đang gục mặt. Anh đưa mắt nhìn lại bé gái, rồi quay sang Lan lần nữa. Giọng anh khàn đặc, đầy sự khó tin và một dự cảm chẳng lành.
“”Con bé… là con của ai?”” Duy hỏi, ánh mắt không rời khỏi Lan.
Lan từ từ ngẩng mặt lên. Khuôn mặt cô đẫm nước mắt. Cô nhìn thẳng vào mắt Duy, đôi môi run rẩy. Sự đau đớn trong mắt cô giờ đây hòa lẫn với một sự thật cay đắng mà cô đã chôn giấu bấy lâu.
“”Là con của… anh.”” Lan nói, giọng nghẹn lại, như trút đi gánh nặng của cả mười lăm năm.”
“Duy đứng chết trân. Thế giới xung quanh anh dường như ngưng lại. Tiếng gió, tiếng nấc của Lan, tất cả tan biến. Chỉ còn lại sự thật phũ phàng mà Lan vừa thốt ra, vang vọng trong tâm trí anh như một tiếng sét đánh ngang tai. Con bé… là con của anh?
Ánh mắt anh từ Lan chuyển sang bé gái đang đứng thập thò sau cánh cửa. Đứa trẻ gầy gò, lem luốc ấy… là máu mủ của anh. Hơn mười lăm năm qua, trong lúc anh miệt mài xây dựng sự nghiệp lẫy lừng ở thành phố, theo đuổi danh vọng và tiền bạc, thì tại ngôi làng nghèo này, Lan đã một mình sinh ra và nuôi nấng con gái anh. Một sinh linh mà anh chưa từng biết đến sự tồn tại.
Một cơn sóng dữ dội ập vào lòng Duy. Đó là sự bàng hoàng tột độ, nỗi đau đớn giày vò và cả một nỗi ân hận muộn màng, sắc lẻm như hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim. Anh nhìn bé gái. Khuôn mặt bé nhỏ ấy, đôi mắt to tròn cảnh giác, cái miệng chúm chím… Những nét quen thuộc mà trước đó anh chỉ thấy mơ hồ, giờ đây hiện rõ mồn một. Đó là khuôn mặt của anh, là dòng máu của anh đang chảy trong người con bé.
Anh cảm thấy choáng váng. Mọi thành công, mọi vinh quang anh có được ở thành phố bỗng trở nên vô nghĩa trước hình ảnh đứa con gái mà anh đã bỏ rơi từ trong bụng mẹ. Cảm giác tội lỗi đè nặng lên vai anh, bóp nghẹt lấy hơi thở.
Bé gái vẫn đứng đó, đôi mắt to tròn nhìn anh đầy lạ lẫm, xen lẫn chút sợ sệt. Con bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra giữa hai người lớn. Đối với con bé, Duy chỉ là một người đàn ông lạ lẫm, ăn mặc sang trọng, đột ngột xuất hiện và khiến mẹ nó bật khóc.
Duy đưa tay run rẩy lên trán, như muốn xua đi cơn choáng váng. Anh muốn bước tới ôm lấy con bé, muốn nói lời xin lỗi với Lan, với đứa con mà anh đã phụ bạc. Nhưng chân anh như bị đóng đinh xuống đất. Mọi lời nói đều bị chặn lại ở cổ họng bởi sự nghẹn ngào và nỗi ân hận quá lớn. Anh chỉ có thể đứng đó, nhìn con gái mình, nhìn người phụ nữ đã chịu đựng tất cả một mình vì anh, và cảm thấy cả thế giới như đang sụp đổ dưới chân mình.”
“Lan nhìn Duy, khóe mắt vẫn còn vương nước. Cô thấy sự bàng hoàng, đau đớn và cả nỗi ăn năn hiện rõ trên khuôn mặt người đàn ông từng là tất cả của cô. Sự im lặng kéo dài, nặng nề như đá tảng. Bé gái vẫn rụt rè nhìn ra từ sau cánh cửa, đôi mắt đen lay láy không hiểu chuyện gì.
Lan khẽ hít một hơi sâu, giọng nói run run nhưng chất chứa sự kiên cường ẩn sâu trong bao năm cay đắng.
“”Anh đi rồi… em biết mình có thai.””
Duy giật mình, như thể vừa bị một nhát dao cứa vào tim. Anh không thể tin được sự thật phũ phàng này lại bắt đầu đơn giản như vậy.
“”Lúc đó… em sợ lắm.”” Lan tiếp lời, nhìn vào khoảng không vô định. “”Một mình em… không nơi nương tựa. Em giấu hết, không dám nói với ai ở làng. Càng không dám báo cho anh. Anh đang ở thành phố, theo đuổi ước mơ lớn lao… em không muốn trở thành gánh nặng cản bước anh.””
Duy nghe từng lời, cảm giác tội lỗi như một gọng kìm siết chặt lấy lồng ngực. Anh đã quá ích kỷ, quá mải mê đuổi theo danh vọng mà quên mất người phụ nữ ở lại nơi đây.
“”Em… sinh con bé ra. Một mình.”” Giọng Lan nghẹn lại. “”Không có anh bên cạnh. Ngày con bé chào đời… em vừa mừng, vừa tủi, vừa sợ hãi. Nhìn con đỏ hỏn, lòng em chỉ có một suy nghĩ… phải sống, phải nuôi con nên người.””
Cô quay sang nhìn đứa trẻ, ánh mắt dịu dàng nhưng ẩn chứa nỗi đau.
“”Cuộc sống sau đó… như địa ngục, Duy ạ.”” Lan nói tiếp, giọng chua chát. “”Một người phụ nữ không chồng, lại có con nhỏ ở cái làng này… người ta dị nghị, khinh bỉ. Em phải làm đủ thứ nghề để kiếm từng đồng nuôi con. Phu hồ, bốc vác thuê, cấy mướn… có gì làm nấy. Có những ngày… hai mẹ con chỉ có nắm rau luộc chan cơm nguội.””
Duy nắm chặt bàn tay, móng tay ghim vào lòng bàn tay. Anh sống trong nhung lụa, hưởng thụ danh vọng, còn người phụ nữ này… người phụ nữ vì anh mà chịu đựng tất cả lại phải vật lộn trong bùn lầy.
“”Nhưng khó khăn nhất… là khi em đổ bệnh.”” Khuôn mặt Lan tái đi khi nhắc đến khoảng thời gian đó. “”Bệnh nặng một thời gian dài… tưởng không qua khỏi. Nằm liệt giường, không làm được gì cả. Lúc đó… mọi thứ bế tắc hoàn toàn. Tiền thuốc men không có, ăn uống thiếu thốn. Con bé…””
Lan nhìn con gái, nước mắt lại trào ra. “”Con bé còn nhỏ xíu đã phải bươn chải theo em nhặt ve chai, xin ăn… Chỉ để có tiền mua cháo cho em. Nhìn con bé gầy gò, lem luốc… lòng em như dao cắt. Em tự hỏi… tại sao ông trời lại bất công với mẹ con em đến vậy?””
Duy cúi gằm mặt. Những lời Lan nói như hàng ngàn mũi kim đâm vào anh. Anh không thể đối diện với ánh mắt cô, với hình ảnh đứa con gái phải nhặt ve chai từ tấm bé vì sự bỏ rơi của anh. Nỗi ân hận lúc này không chỉ là cảm xúc, mà như một vật thể rắn, đè nặng lên anh, khiến anh khó thở. Anh chỉ có thể đứng đó, nghe Lan kể về quãng đời cơ cực, tăm tối mà anh chưa từng hay biết, và cảm thấy mình là kẻ tồi tệ nhất trên đời.”
“Duy vẫn cúi gằm mặt, không dám nhìn Lan. Từng lời cô nói như những nhát cứa vào lương tâm chai sạn của anh. Anh cảm thấy ghê tởm chính mình, kẻ đã sống trong nhung lụa mà quên mất trách nhiệm, để người phụ nữ và đứa con của mình phải chịu cảnh đời cơ cực đến vậy. Nỗi ân hận cuộn trào như cơn sóng dữ, suýt nhấn chìm anh. Anh hít một hơi run rẩy, ngẩng đầu lên nhìn Lan, ánh mắt đong đầy sự dằn vặt.
“”Tại sao… tại sao em không báo cho anh biết?”” Giọng Duy khàn đặc, khó nhọc thốt ra. “”Tại sao em không tìm anh? Dù chỉ một lần thôi?””
Lan nhìn anh, sự chua chát và mệt mỏi hiện rõ trong đôi mắt. Cô khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo nở trên môi.
“”Tìm anh ư?”” Lan lặp lại, giọng đầy ẩn ý. “”Lúc đó anh đang ở đâu? Ở thành phố phồn hoa, xây dựng sự nghiệp lớn lao. Anh là chàng trai trẻ tài năng, đầy tham vọng. Em… chỉ là con bé nhà quê nghèo hèn, bụng mang dạ chửa. Em biết mình không xứng với anh lúc đó.””
Cô dừng lại một lát, ký ức về những ngày tháng một mình vật lộn như hiện về.
“”Rồi em nghe tin về anh… Anh thành công, rất thành công. Trở thành CEO của một tập đoàn lớn.”” Lan nói tiếp, giọng bình thản một cách đáng sợ. “”Em nghĩ… chắc anh đã có cuộc sống mới, có gia đình hạnh phúc rồi. Em không muốn làm phiền, không muốn trở thành gánh nặng phá vỡ hạnh phúc của anh.””
Duy muốn phản bác, muốn nói rằng anh chưa từng quên cô, rằng anh đã tìm… nhưng nghẹn lại. Anh biết sự thật là anh đã quá mải mê với công việc, với danh vọng mà lãng quên đi tất cả. Anh đã không tìm cô đủ quyết liệt.
“”Em chỉ chấp nhận số phận của mình.”” Lan nói, ánh mắt hướng về đứa con gái đang nép mình sau cánh cửa. “”Ông trời cho em đứa con bé bỏng này, thì em có trách nhiệm phải bảo vệ nó, nuôi nấng nó nên người. Đó là tất cả những gì em quan tâm.””
Cô quay lại nhìn thẳng vào mắt Duy, ánh nhìn kiên định nhưng cũng đầy xót xa.
“”Cuộc sống của anh đã quá tốt đẹp rồi, Duy ạ. Em không muốn chen chân vào. Chỉ là…”” Giọng Lan trùng xuống, nét buồn bã lại hiện rõ. “”Chỉ là… em không ngờ… số phận lại trớ trêu đến mức… anh lại quay về đây… và gặp mẹ con em trong hoàn cảnh này.””
Sự im lặng lại bao trùm căn nhà nhỏ. Duy đứng đó, như pho tượng đá, cảm thấy nỗi đau và sự hối hận đang ăn mòn tâm can. Lan vẫn nhìn anh, ánh mắt phức tạp, vừa có sự trách móc, vừa có sự chấp nhận bất lực của số phận. Bé gái vẫn đứng đó, chứng kiến cuộc nói chuyện đầy nước mắt của người lớn mà không hề hiểu chuyện gì đang xảy ra. Câu hỏi vì sao Lan không tìm anh đã có câu trả lời, nhưng nó chỉ làm tăng thêm gánh nặng tội lỗi trên vai Duy.”
“Sự im lặng lại bao trùm căn nhà nhỏ. Duy đứng đó, như pho tượng đá, cảm thấy nỗi đau và sự hối hận đang ăn mòn tâm can. Lan vẫn nhìn anh, ánh mắt phức tạp, vừa có sự trách móc, vừa có sự chấp nhận bất lực của số phận. Bé gái vẫn đứng đó, chứng kiến cuộc nói chuyện đầy nước mắt của người lớn mà không hề hiểu chuyện gì đang xảy ra. Câu hỏi vì sao Lan không tìm anh đã có câu trả lời, nhưng nó chỉ làm tăng thêm gánh nặng tội lỗi trên vai Duy. Nước mắt bỗng dưng lăn dài trên gò má anh. Đầu gối anh khuỵu xuống, nỗi ân hận trào dâng như bão tố. Anh không kìm được nữa. Những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra.
“”Lan… anh… anh xin lỗi…”” Giọng Duy run rẩy, đứt quãng vì tiếng khóc.
Anh lảo đảo bước về phía Lan và đứa bé, dang rộng vòng tay. Lan vẫn đứng yên, ánh mắt sững sờ. Bé gái sợ hãi nép chặt hơn vào mẹ. Duy vòng tay ôm lấy cả hai người vào lòng. Một cái ôm vụng về, đầy tuyệt vọng và day dứt. Anh vùi mặt vào vai Lan, nước mắt thấm đẫm chiếc áo bạc màu của cô.
“”Anh xin lỗi… anh xin lỗi em… xin lỗi con…”” Duy lặp đi lặp lại như một kẻ mất trí. “”Anh là thằng tồi… một thằng khốn nạn… Anh đã bỏ đi… bỏ rơi hai mẹ con…””
Anh siết chặt vòng tay, cảm nhận sự gầy gò của Lan và vóc dáng nhỏ bé của đứa con.
“”Anh xin lỗi vì đã ích kỷ… đã vô tâm… chỉ biết lao đầu vào công việc, vào danh vọng mà quên mất em… quên mất trách nhiệm của mình…”” Tiếng anh nghẹn lại. “”Nhìn hai mẹ con sống thế này… anh như đứt từng khúc ruột…””
Duy nới lỏng vòng tay một chút, ngẩng đầu lên nhìn Lan, đôi mắt đỏ hoe, sưng húp.
“”Anh biết… anh biết em hận anh… em có quyền hận anh…”” Duy nói, giọng khàn đặc. “”Nhưng… làm ơn… cho anh một cơ hội… Cho anh được bù đắp… được chịu trách nhiệm…””
Anh quay sang nhìn đứa bé, ánh mắt đầy yêu thương và xót xa.
“”Con gái của ba… Ba xin lỗi con… Ba đã để con khổ rồi…”” Anh thì thầm, ôm chặt lấy bé hơn nữa. “”Từ giờ… ba sẽ không bao giờ để hai mẹ con phải sống thế này nữa… Anh sẽ… anh sẽ lo cho hai mẹ con… lo cho con được đi học… được bằng bạn bằng bè…””
Duy ngước nhìn Lan lần nữa, ánh mắt cầu xin.
“”Anh không cần em tha thứ ngay lúc này… Anh chỉ xin em… cho anh được làm một người chồng… một người cha có trách nhiệm… Anh muốn… anh muốn bù đắp tất cả những thiệt thòi mà hai mẹ con đã phải chịu đựng…””
Tiếng nấc vẫn còn vương trong giọng anh. Lan đứng đó, khuôn mặt đầy biểu cảm phức tạp, vừa có sự ngỡ ngàng, vừa có chút dao động, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Bé gái trong vòng tay Duy thì vẫn im lặng, chỉ cảm nhận được sự ấm áp bất ngờ từ người đàn ông xa lạ này.”
“Lan vẫn im lặng trong vòng tay Duy, cảm nhận sự ấm áp bất ngờ nhưng cũng là sự xa lạ chóng vánh. Hơi thở cô đều đều, nhưng trái tim thì đập loạn nhịp. Bé gái nép chặt vào người mẹ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trong đầu Lan, vô vàn câu hỏi cuộn trào. Sự ân hận này là thật lòng? Hay chỉ là cảm giác tội lỗi của một người đàn ông thành đạt khi đột nhiên đối diện với quá khứ nghèo hèn và hậu quả của việc mình đã làm? Cô đã quen với cuộc sống hai mẹ con nương tựa vào nhau, tự chủ và mạnh mẽ một cách bất đắc dĩ. Cái ôm này, lời xin lỗi này, nó khiến cô bối rối, nhưng cũng thấy tổn thương thêm.
Lan khẽ cử động, cô dùng sức bình tĩnh đẩy nhẹ Duy ra. Duy nắm lấy tay cô, không muốn buông ra. Đôi mắt anh đỏ hoe, tràn đầy cầu xin. Lan nhìn vào đôi mắt ấy, rồi nhìn sang bé gái đang im lặng bên mình.
“”Anh về làm gì nữa, Duy?”” Giọng cô nhè nhẹ, không giận dữ, chỉ có sự u hoài và chai sạn của thời gian. “”Hơn mười lăm năm qua, anh ở đâu?””
Duy nghẹn ngào. “”Anh… anh xin lỗi… anh đã sai…””
“”Sai?”” Lan khẽ lắc đầu. “”Không chỉ là sai. Đó là sự chọn lựa của anh.”” Cô rút tay ra khỏi tay anh. “”Tôi và con… chúng tôi đã sống tốt rồi. Chúng tôi quen với cuộc sống của mình rồi.””
Cô dịu dàng vuốt tóc bé gái. “”Chỉ có hai mẹ con là đủ.””
Duy sững sờ trước sự bình thản đầy kiên cường của Lan. Anh đã tưởng cô sẽ khóc lóc, trách móc, hoặc cùng lắm là từ chối trong sự uất ức. Nhưng sự chấp nhận số phận và vẻ mạnh mẽ của cô khiến anh thấy nhói lòng hơn cả. Anh nhìn bé gái, lại cảm thấy một sự xa cách vô hình. Lan đang đặt một bức tường vô hình giữa anh và hai mẹ con. Sự dè dặt và tổn thương của cô hiện rõ trong từng lời nói, từng cử chỉ. Duy thấy hoảng loạn. Anh không thể để mất họ một lần nữa.”
“Duy sững sờ, nhìn Lan rồi nhìn bé gái. Bức tường vô hình Lan dựng lên càng khiến anh tuyệt vọng. Anh khụy gối xuống, ngang tầm mắt với bé. Bé gái nhặt ve chai rụt rè nép sát vào chân mẹ, đôi mắt to tròn, đen láy nhìn anh đầy e ngại.
“”Chào con,”” Duy nói khẽ, giọng run run. “”Chú… chú là bạn cũ của mẹ con.”” Anh không biết phải nói gì thêm. Hơn mười lăm năm, anh chưa từng nghĩ đến khoảnh khắc này.
Bé gái vẫn im lặng, chỉ siết chặt vạt áo của Lan. Lan đứng yên, ánh mắt phức tạp nhìn hành động của Duy. Có chút ngỡ ngàng, có chút chai sạn, và cả sự bảo vệ mãnh liệt dành cho con.
“”Con… con tên là gì?”” Duy cố gắng mỉm cười, nụ cười gượng gạo và đầy khổ sở.
Bé gái hơi ngẩng lên nhìn mẹ, như tìm kiếm sự cho phép. Lan nhẹ nhàng gật đầu.
“”Con… con là An,”” bé lí nhí, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Duy nghe tên bé, trái tim như bị bóp nghẹt. Anh muốn chạm vào bé, nhưng sợ làm bé sợ thêm. “”An à,”” anh lặp lại, “”tên đẹp quá.””
An vẫn bám chặt mẹ, nhưng ánh mắt tò mò đã thay thế một phần sự sợ hãi ban đầu. Cô bé nhìn chằm chằm vào Duy, có lẽ thấy sự lạ lẫm và cả nỗi buồn trong đôi mắt anh.
“”Con… con có yêu mẹ không?”” Duy hỏi, đột ngột và đầy cảm xúc.
An không ngần ngại, gật đầu lia lịa, “”Có ạ! Con yêu mẹ nhất trên đời!”” Cô bé vòng tay ôm lấy chân Lan, mặt dụi vào vạt áo mẹ. “”Con thương mẹ vất vả lắm!””
Câu nói ngây thơ, chân thật của An như một nhát dao đâm thẳng vào tim Duy. Anh thấy rõ sự vất vả hằn trên gương mặt Lan, sự lam lũ trên đôi tay cô, và tình yêu mãnh liệt mà bé gái này dành cho người mẹ đã hy sinh tất cả vì mình. Giây phút ấy, mọi danh vọng, mọi thành công, mọi lời biện minh đều tan biến. Chỉ còn lại sự hổ thẹn và nỗi đau vì đã bỏ rơi họ.
Nước mắt trào ra nơi khóe mắt Duy. Anh không thể kìm nén được nữa. Anh nhìn Lan, nhìn An, cảm nhận sợi dây máu mủ vô hình đang kéo anh lại. Sợi dây mỏng manh nhưng bền chặt, được kết nối bằng tình yêu thương vô điều kiện của một đứa trẻ dành cho mẹ, và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ ấy.
“”An… An rất yêu mẹ,”” Duy nói khẽ, giọng nghèn nghẹn. “”Mẹ con là người phụ nữ tuyệt vời.””
An ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng ngời nhìn Duy, như lần đầu tiên thấy một người lạ khẳng định tình yêu của mình dành cho mẹ. Lan vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn, không nói một lời, nhưng đôi vai hơi trùng xuống, có lẽ cũng bị chạm đến bởi sự ngây thơ của con và những lời nói của Duy lúc này.
Duy biết, lời xin lỗi suông không đủ. Tiền bạc cũng không đủ. Anh cần phải làm nhiều hơn thế. Nhìn khuôn mặt ngây thơ của con, nhìn sự kiên cường pha lẫn mệt mỏi của Lan, Duy cảm thấy một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Anh sẽ không bỏ rơi họ nữa. Anh sẽ sửa chữa tất cả. Bằng mọi giá.”
“Duy hít một hơi thật sâu, đôi mắt đẫm lệ giờ đây nhìn Lan đầy kiên định. Anh đưa tay ra, nhưng rồi khẽ hạ xuống, vẫn chưa dám chạm vào họ. An vẫn nép sau chân Lan, thi thoảng lại ngước mắt nhìn anh tò mò.
“”Lan,”” giọng Duy run run nhưng chứa đựng một sức nặng mới, “”Anh… anh biết những lời nói lúc này có lẽ chẳng là gì sau ngần ấy năm. Anh đã sai. Sai thật rồi.””
Lan vẫn im lặng, ánh mắt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng sự chú ý của cô hoàn toàn đổ dồn vào Duy.
“”Anh không thể… không thể để mẹ con em sống như thế này nữa,”” Duy tiếp tục, giọng nói ngày càng mạnh mẽ hơn. “”Nhìn em, nhìn An… anh thấy bản thân mình khốn nạn đến mức nào.””
Anh khụy hẳn xuống trước mặt họ, không còn giữ chút sĩ diện hay dáng vẻ của một CEO thành đạt. “”Anh muốn… anh muốn đưa mẹ con em lên Thành phố.””
Lan hơi giật mình, đôi mắt thoáng lên vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng trở lại sự tĩnh lặng.
“”Lan, em cần được chữa bệnh,”” Duy nói, nhìn vào gương mặt gầy gò, hằn vết thời gian của cô. Chi tiết về bệnh tật của Lan vừa thoáng qua trong tâm trí Duy, có lẽ anh đã nhận thấy nó qua dáng vẻ hay lời kể của ai đó trước đó, hoặc chỉ đơn giản là nhận ra sự kiệt quệ của cô. Dù là gì, anh thấy nó rõ mồn một. “”Anh sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất, bệnh viện tốt nhất cho em. Em không thể cứ mãi gồng gánh mọi thứ một mình như thế này.””
An khẽ ngẩng đầu, nhìn mẹ rồi nhìn Duy. Bé chưa hiểu hết, nhưng cảm nhận được sự căng thẳng và cả nỗi buồn đang bao trùm.
“”Còn An,”” Duy nhìn bé gái, trái tim thắt lại. “”Con bé… con bé cần được đi học, được ăn no, mặc ấm, được chơi đùa như những đứa trẻ khác. Không thể cứ theo em đi nhặt ve chai mãi được.”” Nước mắt lại chực trào ra khi anh nói đến cảnh An nhặt ve chai.
“”Anh… anh sẽ lo cho cả hai mẹ con. Mua nhà, cho An đi học trường tốt nhất, lo mọi chi phí chữa bệnh cho em,”” Duy nói, giọng đầy tha thiết, gần như cầu xin. “”Anh sẽ bù đắp lại tất cả. Những năm tháng khó khăn mà anh đã bỏ mặc em, bỏ mặc con…””
Anh siết chặt hai bàn tay. “”Anh hứa, Lan. Anh thề. Anh sẽ không bao giờ, không bao giờ rời bỏ mẹ con em thêm một lần nào nữa.””
Duy nhìn thẳng vào mắt Lan, tìm kiếm một tia hy vọng, một sự chấp thuận. Trong đôi mắt cô, anh thấy sự giằng xé phức tạp: nỗi đau quá khứ, gánh nặng hiện tại, sự lo lắng cho tương lai, và cả một chút gì đó rất mong manh mà anh không gọi tên được. Cô vẫn chưa nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn người đàn ông đã từng là cả thế giới của mình, người mà giờ đây đang quỳ gối trước mặt cô, hứa hẹn về một tương lai đã quá muộn màng. An vẫn nép vào mẹ, cảm nhận được sự rung động từ người mẹ.”
“Lan nhìn Duy, trong mắt cô là sự đấu tranh dữ dội. Nỗi đau của những năm tháng bị bỏ rơi, sự tủi nhục khi phải nhặt ve chai nuôi con, tất cả dội về như một cơn sóng thần. Nhưng đằng sau cơn sóng ấy, cô nhìn thấy An, con gái bé nhỏ đang nép sau chân mình, đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn thế giới. Vì An, cô không thể mãi chìm đắm trong quá khứ. Vì An, cô phải nắm lấy tia hy vọng mong manh này, dù lòng còn chất chứa bao ngờ vực.
Lan hít một hơi thật sâu, hơi thở run rẩy. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng trĩu.
“”Được…”” giọng cô khẽ như gió thoảng, nhưng rõ ràng. “”Tôi… tôi đồng ý.””
Duy như chết lặng trong giây lát, không tin vào tai mình. Rồi một niềm vui sướng xen lẫn ăn năn dâng trào. Anh muốn vươn tới nắm tay Lan, muốn ôm chầm lấy An, nhưng lại kìm lại. Anh biết, sự đồng ý này không phải là sự tha thứ, chỉ là một cơ hội. Một cơ hội mong manh mà anh phải cố gắng hết sức để không đánh mất lần nữa. An vẫn im lặng, chỉ nhìn mẹ và người đàn ông lạ mặt bằng ánh mắt tò mò.
Con đường phía trước còn rất dài. Những vết thương lòng của Lan không thể lành trong một sớm một chiều. Sự tin tưởng đã vỡ vụn cần thời gian rất lâu để xây dựng lại. Duy biết, anh sẽ phải đối mặt với sự nghi ngờ, với quá khứ mà chính anh đã tạo ra. Anh sẽ phải chứng minh bằng hành động, không chỉ bằng lời nói, rằng anh đã thực sự thay đổi.
Hoàng hôn buông xuống Làng, nhuộm đỏ cả một góc trời. Cơn gió cuối ngày mang theo hơi lạnh se sắt, khẽ luồn qua mái tóc Lan và An. Duy đứng đó, nhìn hai mẹ con, lòng tràn ngập sự hối hận và cả một niềm quyết tâm mới. Anh đã từng chạy trốn quá khứ để tìm kiếm danh vọng ở Thành phố. Giờ đây, anh nhận ra, hạnh phúc đích thực không nằm ở những tòa nhà cao tầng hay những con số trên tài khoản ngân hàng, mà nằm ở đây, trong Làng nhỏ này, bên cạnh hai con người mà anh đã vô tâm bỏ lại.
An khẽ ngáp dài, dụi mắt vào chân Lan. Lan cúi xuống, khẽ vuốt tóc con. Nhìn gương mặt con gái, lòng cô lại dấy lên một chút ấm áp. Có thể, chỉ có thể thôi, tương lai của An sẽ không còn phải gắn liền với những gánh ve chai nặng trĩu. Có thể, An sẽ được đến trường, được vui chơi, được sống một cuộc đời trọn vẹn hơn mẹ nó. Sự chấp nhận của Lan không phải là sự quên đi quá khứ, mà là lựa chọn dũng cảm để bước tiếp, đặt hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn cho con gái. Đó là một bước đi nhỏ, nhưng đủ để thắp lên ngọn lửa hy vọng trong đêm tối của số phận. Con đường về Thành phố, con đường dẫn đến một cuộc sống mới, sẽ là một hành trình đầy khó khăn, nhưng họ không còn đơn độc. Có lẽ, sau tất cả, cuối cùng họ cũng đang đi đúng hướng.”

