Cha mất, anh chị khinh thằng út nghèo… Mở yên xe: Cả nhà KINH HOÀNG!

Cha già m-ấ;t vì b-ạo b-ệnh để lại chiếc xe đạp gỉ sét, khi dắt ra sửa, cả nhà phát hiện bên trong yên xe có một thứ kinhhoang

Ngày đưa cha v;ề nơi a;n ngh;ỉ cuối cùng, căn nhà nhỏ nơi cuối xóm trĩu nặng u sầu. Người thân, láng giềng đến đông đủ, ai cũng rơm rớm nước mắt. Ông ra đi lặng lẽ, không kịp trăn trối điều gì, để lại căn nhà mái ngói cũ kỹ, vài món đồ nho nhỏ và một chiếc xe đạp gỉ sét dựng x;ó hiên.

Người ta thương xót, bảo rằng ông ngh;è;o mà thanh thản, cả đời gắn bó với ruộng đồng, với gia đình. Nhưng khi khói hư:ơn;g vừa nguội, trong căn nhà ấy lại bắt đầu râm ran chuyện chia chác.

Ba người con trai, một người con gái, mỗi người đều có lý lẽ riêng. Ai cũng cho rằng mình đã vất vả phụng dưỡng nhiều hơn. Những câu nói nhỏ to rồi hóa thành lời tr;á;ch m:óc.

Chỉ có thằng út – Hưng – ngồi im lặng ở góc nhà. Nó đi làm công nhân xa, ít có dịp ở nhà chăm cha. Người ta bảo nó kém hi:ế:u, lại ngh:è;o nh;ất nhà. Ngay cả khi t;a-ng l-ễ vừa xong, đã có anh chị buông lời:
— Nhà cửa thì để lại chia đều. Còn cái xe đạp kia, chắc cho thằng út lấy mà đi làm kỷ niệm cũng được.

Cả đám cười ồ. Một chiếc xe cũ k;ềnh c:àng, ai m;à cầ;n.

Hưng lặng nhìn chiếc xe. Nó đã từng là kỷ niệm tuổi thơ của nó và cha. Ngày bé, cha chở nó đi học trên chính chiếc xe này, đôi dép lẹp xẹp, lưng áo đẫm mồ hôi. Bao lần ngã, cha lại dựng dậy, lau bụi đất trên gối nó, cười hiền:
— R;áng học đi con, sau này thoát khỏi cái ng;h-èo.

Năm tháng qua, chiếc xe ngày càng han rỉ. Sau này, cha y;ếu, chỉ dựng nó một góc, ph:ủ b;ụi. Ai cũng bảo nên vứ;-t, nhưng cha cứ giữ.

Chiều hôm sau, khi mọi người bàn xong chuyện chia đất, chia nhà, Hưng dắt chiếc xe ra. Nó nặng trĩu, bánh cứng ngắc, yên rách, khung kêu cọt kẹt. Hàng xóm thấy, lắc đầu:
— Thứ s;ắt v;ụ;n ấy còn g;iữ l;àm gì?
Hưng mỉm cười nhạt:
— Để tôi đem ra tiệm sửa, coi có đi được nữa không.

Tiệm sửa xe đầu chợ ồn ào, mùi nhớt bốc lên ngai ngái. Ông thợ già nhìn chiếc xe, chau mày:
— Gỉ sét hết rồi. Sửa thì được, nhưng tốn c;ô;ng lắm.

Ông tháo từng bộ phận. Đến lúc gỡ cái yên xe đã sờn, bất chợt ông khựng lại. Tay ông chạm vào khe rỗng bên trong.
— Ủa, sao lại có cái gì nhét trong đây?

Ông lấy con d-o nhỏ, khều ra một tập giấy được gói kỹ trong túi nilon, dính bụi nhưng còn nguyên vẹn. Hưng run lên, vội mở ra. Bên trong là…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Cha mất, anh chị khinh thằng út nghèo… Mở yên xe: Cả nhà KINH HOÀNG!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt