Chăm bố chồng 12 năm bị cười chê, con dâu sững sờ khi mở ‘chiếc gối rách’ ông trao lúc hấp hối!

Bố chồng không có lương hưu, tôi vẫn chăm sóc chu đáo suốt 12 năm. Lúc hấ/p h/ối, ông đưa cho tôi một chiếc gối rá//ch và nói: “Cho con Thảo.” Khi mở ra, tôi ôm mặt khó/c n/ức n/ở…
Tôi về làm dâu năm 26 tuổi, khi ấy gia đình chồng đã trải qua nhiều bi/ến c/ố. Mẹ chồng m//ất sớm, để lại một mình bố chồng g/ầy gu/ộc nuôi bốn người con. Cả đời ông làm nông, không công việc ổn định, chẳng có lương hưu. Khi tôi về làm dâu, các anh chị trong nhà đều có gia đình riêng, ít người còn nhớ đến ông. Cuộc sống tuổi già của ông phụ thuộc gần như hoàn toàn vào vợ chồng tôi.
Nhiều người hàng xóm hay x/ì x/ào: “Chồng con gì thì cũng chỉ là phận dâu, ai đời chăm bố chồng đến kiệ/t sứ/c.” Nhưng tôi nghĩ khác. Ông đã v/ất v/ả cả đời nuôi con, không có lương hưu hay khoản tích lũy nào, nếu mình quay lưng thì ai lo cho ông?
Mười hai năm ấy, cuộc sống chẳng hề dễ dàng. Lúc đầu, tôi còn trẻ, đôi khi m/ệt m/ỏi, ấ/m ứ/c. Nhiều đêm chồng đi làm xa, tôi một mình chăm con nhỏ và bố chồng ố/m y/ếu, vừa lo cơm nước vừa trông giấc ngủ ch/ập ch/ờn của ông. Có lần, vì m/ệt quá, tôi c/áu gắ/t:
– Con chỉ là con dâu thôi bố ạ, nhiều lúc con cũng thấy tủi…
Ông chỉ lặng lẽ nhìn tôi, bàn tay r/un r/un nắm lấy tay tôi:
– Bố biết, nên càng biết ơn con nhiều hơn. Nếu không có con, chắc bố chẳng trụ được đến giờ.
Lời nói ấy khiến tôi á/y n/áy mãi. Từ đó, tôi tự nhủ dù thế nào cũng sẽ cố gắng. Tôi mua cho ông bộ quần áo ấm mỗi khi mùa đông đến, hầm cháo loãng khi ông đ//au dạ dày, ngồi bóp chân cho ông những đêm trái gió trở trời. Tôi chưa từng nghĩ ông sẽ để lại gì cho mình, chỉ đơn giản coi ông như cha ruộ//t để phụng dưỡng.
Thời gian trôi nhanh, sức khỏe bố chồng ngày một yế/u đi. Năm ông 85 tuổi, bác sĩ nói ông khó qua khỏi. Những ngày cuối, ông thường gọi tôi ngồi bên, kể những chuyện xưa cũ, dặn dò con cháu sống tử tế.
Rồi đến buổi chiều định mệnh ấy. Ông thở gấp, đôi mắt như muốn nhắm lại vĩnh viễn. Ông cố ra hiệu cho tôi lại gần, bàn tay ru/n r/un lôi từ dưới gối ra một chiếc gối cũ, vỏ ngoài sờ/n rác/h. Ông đưa cho tôi, giọng thì thào:
– Cho… con Thảo…
Tôi – Thảo – nghẹn ngào gật đầu, ôm lấy chiếc gối mà không hiểu gì. Chỉ ít phút sau, ông trút hơi thở cuối cùng, để lại trong tôi một khoảng trống không gì lấp nổi.
Đêm đó, khi lo hậu sự xong xuôi, tôi ôm chiếc gối cũ ra hiên nhà, mở lớp vải đã rách. Bên trong, từng xấp tiền lẻ, vàng miếng nhỏ, và cả vài cuốn sổ tiết kiệm cũ kỹ hiện ra. Tôi ch//ết lặn//g, nước mắt lăn dài…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chăm bố chồng 12 năm bị cười chê, con dâu sững sờ khi mở ‘chiếc gối rách’ ông trao lúc hấp hối!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt