Chăm chồng liệt 3 năm, vợ sốc nặng khi thấy sự thật đằng sau…

Chăm chồng bị li//ệt suốt 3 năm, một lần quên đồ về lấy, vừa mở cửa tôi liền nhìn thấy… cảnh tượng đó khiến tôi ng/ã ng/ửa..Suốt ba năm ròng rã, tôi sống như một cái bóng trong chính ngôi nhà của mình, ngày ngày chăm sóc người chồng bất động trên giường. Tôi cứ nghĩ tình yêu của mình đủ lớn để vượt qua mọi sóng gió… cho đến một ngày, chỉ vì quên chiếc điện thoại, tôi quay lại nhà và chứng kiến một cảnh tượng khiến cả thế giới trong tôi sụp đổ.

Tôi tên Lan, 32 tuổi, sống ở một thị trấn nhỏ ven sông thuộc tỉnh Tiền Giang. Chồng tôi, Minh, từng là giáo viên thể dục ở trường cấp ba trong huyện. Chúng tôi cưới nhau năm tôi 27 tuổi, khi cả hai đều đã có công việc ổn định. Minh là người đàn ông khỏe mạnh, vui tính, có trách nhiệm – nói chung, là mẫu người mà bất kỳ cô gái nào cũng mong làm chồng.

Thế nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang.

Một buổi chiều mưa lớn, Minh trên đường đi họp hội đồng ở huyện thì bị xe tải mất lái tông trúng. Anh sống sót, nhưng cột sống bị tổn thương nghiêm trọng, khiến anh l//iệt hoàn toàn nửa người dưới. Bác sĩ bảo có thể phục hồi nếu kiên trì điều trị vật lý trị liệu – nhưng khả năng chỉ là 1/100.

Ngày anh xuất viện, tôi không chút do dự xin nghỉ việc ở công ty, ở nhà toàn thời gian chăm sóc chồng. Tôi thậm chí bán bớt vàng cưới, vay thêm ngân hàng để lo tiền thuốc men và thuê y tá phụ giúp vài buổi đầu. Cứ nghĩ chỉ cần mình cố gắng, phép màu sẽ đến. Nhưng rồi tháng này qua tháng khác, anh vẫn nằm đó, im lặng, khép kín, ngày càng u uất.

Chăm người l//iệt không giống như chăm người ốm. Nó là một hành trình mỏi mệt, không có điểm dừng. Tôi dậy từ 5 giờ sáng, thay tã, lau người, nấu cháo, đút từng thìa ăn, rồi giặt giũ, xoa bóp, lo cả chuyện vệ sinh cá nhân. Minh ít nói dần, rồi gần như chẳng còn trò chuyện với tôi. Có khi suốt ngày chỉ có tiếng quạt máy quay đều đều.

Mẹ chồng thì ở quê, lâu lâu ghé thăm một chút rồi lại về. Bà già yếu, tôi cũng không trách. Hàng xóm ban đầu còn hỏi thăm, nhưng rồi ai cũng có cuộc sống riêng. Tôi quen với việc đi chợ, ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, rồi thì thào mấy câu “Tội nghiệp Lan, còn trẻ quá mà…”.

Đã từng có lúc, tôi ngồi nhìn chồng nằm bất động, đôi mắt trống rỗng như cái xác không hồn, và tự hỏi:
“Liệu có đáng không? Mình còn là vợ hay đã trở thành y tá không lương?”

Hôm đó là ngày giỗ mẹ tôi ở nhà ngoại. Tôi nhờ bà Tám hàng xóm trông Minh vài tiếng. Vội vàng chạy ra khỏi nhà với túi xách và bánh trái, đến giữa đường thì phát hiện quên điện thoại. Quay xe về lấy, chỉ mong vào nhanh rồi đi, nhưng khi vừa mở cánh cửa, tôi đứng chết lặng.

Từ khe cửa phòng ngủ – cánh cửa vốn luôn khép kín trong suốt ba năm qua – tôi nhìn thấy Minh đang ngồi trên xe lăn, đối diện anh là một người phụ nữ lạ mặt, mái tóc uốn nhẹ, dáng vẻ thành thị, đang đút từng thìa cháo cho chồng tôi một cách tình tứ.

Tôi không thể nhúc nhích, như bị ai đó đóng băng toàn thân. Tay tôi run lên, tim đập mạnh như muốn nổ tung. Minh… anh đã có thể ngồi được? Sao anh giấu tôi? Và người phụ nữ kia là ai?

Tôi xô cửa vào.

– “Minh… chuyện này là sao?” – Tôi lắp bắp, nước mắt trực trào.

Anh nhìn tôi một lúc, ánh mắt không còn chút gì thương cảm, mà là lạnh lùng, như thể tôi là kẻ đáng thương hại nhất trong căn nhà này.

– “Em về lúc nào thế?” – Anh hỏi, giọng thản nhiên…. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chăm chồng liệt 3 năm, vợ sốc nặng khi thấy sự thật đằng sau…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt