Chăm ᴄᴏɴ ʀɪêɴɢ của vợ như ᴄᴏɴ ʀᴜộᴛ, đến ngày phát hiện cô ấy vẫn ɴɢủ ᴠớɪ ᴄʜồɴɢ ᴄũ vì hợp ᴄʜᴜʏệɴ ấʏ hơn…
Tôi đành quyết định im lặng.
Không phải vì tôi không còn đau.
Mà vì tôi hiểu, có những thứ càng nói ra càng làm mình thấp đi.
Tôi không cãi. Không truy hỏi. Không kể lể công lao mình đã chăm sóc con riêng của cô ấy thế nào. Tôi cũng không hỏi vì sao cô ấy lại phản bội. Bởi mọi lý do lúc này đều trở nên thừa thãi.
Khi một người phụ nữ nói thẳng rằng cô ấy ngủ với chồng cũ vì “hợp chuyện ấy hơn”, thì rõ ràng, tôi chưa từng là người đàn ông trong tim cô ấy. Tôi chỉ là một lựa chọn an toàn. Một chỗ dựa đúng lúc. Một bến đỗ tạm thời khi cô ấy cần người gánh vác.
Tối hôm đó, tôi ngủ ở phòng khách. Không chạm vào cô ấy. Không nhìn vào mắt cô ấy. Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại một câu hỏi duy nhất:
Suốt thời gian qua, mình đang làm chồng… hay chỉ là người thay thế?
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, đưa thằng bé đi học như mọi ngày. Nó vẫn vô tư khoác balo, líu lo kể chuyện trường lớp, không hề biết rằng gia đình mà nó đang sống sắp tan vỡ.
Trước khi xuống xe, nó quay sang ôm cổ tôi, nói một câu khiến tim tôi thắt lại:
“Ba ơi, chiều ba nhớ đón con nha. Con thích nhất là ba đón.”
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Thằng cu Bo vẫy tay chào Anh Hùng rồi tung tăng chạy vào cổng trường. Nụ cười gượng gạo vẫn còn trên môi Anh Hùng cho đến khi bóng con khuất hẳn. Anh Hùng vẫn ngồi lặng trong chiếc xe ô tô, ánh mắt vô hồn dõi theo khoảng không phía trước. Nụ cười ấy vụt tắt, gương mặt anh chùng xuống, nặng trĩu. Cảm giác bất lực và cô đơn tột độ dâng lên, nhấn chìm lấy anh.
Anh Hùng siết chặt vô lăng, những ngón tay bấu víu vào da bọc ghế như muốn xé toạc mọi thứ. “Hợp chuyện ấy hơn…” Lời nói lạnh lùng của Chị Mai như mũi dao xoáy sâu vào tim anh một lần nữa. Anh tự hỏi, bao nhiêu năm qua, mình đã cố gắng vì điều gì? Vì một gia đình trọn vẹn? Hay chỉ là để Chị Mai có một chỗ dựa, trong khi trái tim và thể xác cô ấy vẫn thuộc về người đàn ông khác? Anh Hùng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống gò má, mang theo cả sự tủi hờn và uất nghẹn. Cả thế giới dường như đang sụp đổ quanh anh, và anh không biết phải níu giữ điều gì.
Con đường về căn nhà riêng của Anh Hùng và Chị Mai chưa bao giờ dài đến thế. Từng mét đường trôi qua như kéo lê một gánh nặng vô hình trong lòng Anh Hùng. Khi Anh Hùng tra chìa khóa vào ổ, tiếng lách cách nhỏ bé cũng đủ khiến tim anh giật thót. Anh Hùng mở cửa, bước vào không gian quen thuộc nhưng giờ đây lại tràn ngập một sự ngột ngạt đến khó thở.
Trong phòng khách, Chị Mai đang ngồi ở bàn ăn, chậm rãi khuấy ly cà phê sữa. Vẻ mặt cô bình thản đến đáng sợ, đôi mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể không hề có chuyện gì kinh thiên động địa vừa xảy ra, hay sắp xảy ra. Mùi hương quen thuộc của căn bếp, ánh đèn vàng ấm áp của tổ ấm, tất cả dường như đang trêu ngươi tâm trạng của Anh Hùng. Anh Hùng đứng lặng một giây, cố nén chặt những cơn sóng cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Anh Hùng hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh nét mặt để tỏ ra bình thường, nhưng trái tim Anh Hùng như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đến từng thớ thịt.
Chị Mai khẽ quay đầu lại, nhìn Anh Hùng bằng ánh mắt dửng dưng.
“Anh về rồi à?” Chị Mai hỏi, giọng đều đều không chút cảm xúc.
Anh Hùng không đáp. Một lời cũng không thể thốt ra. Cổ họng Anh Hùng khô khốc, mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự phản bội. Anh Hùng chỉ lướt qua Chị Mai, ánh mắt vô hồn không một lần chạm vào gương mặt người vợ. Từng bước chân của Anh Hùng nặng nề kéo lê trên sàn nhà, hướng thẳng vào phòng khách, nơi Anh Hùng vẫn ngủ riêng kể từ khi biết sự thật. Anh Hùng đóng cửa lại, tiếng cạch khẽ vang lên trong sự im lặng đến đáng sợ của căn nhà.
Căn phòng khách chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ có ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khung cửa sổ. Anh Hùng nằm trên chiếc ghế sofa lạnh lẽo, mắt mở thao láo nhìn trần nhà. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trong đêm như một lời nhắc nhở về thời gian đang trôi qua, và những quyết định sắp tới. Anh Hùng không thể ngủ được. Cả tương lai của Thằng cu Bo cứ lởn vởn trong tâm trí anh, xoáy sâu vào nỗi đau. Anh Hùng ngồi bật dậy, biết rằng mình không thể tiếp tục lẩn tránh.
Anh Hùng bước ra khỏi phòng khách, đi về phía nhà bếp. Chị Mai vẫn còn ngồi đó, giờ đây chỉ còn ánh đèn mờ ảo từ khu vực bếp hắt xuống. Cô đang lướt điện thoại, vẻ mặt không đổi. Anh Hùng đứng lặng nhìn bóng lưng người vợ một lúc, rồi hít một hơi thật sâu.
“Mai này,” Anh Hùng cất tiếng, giọng anh trầm xuống, khô khốc.
Chị Mai khẽ giật mình, ngón tay ngừng lướt trên màn hình. Cô từ từ quay đầu lại, ánh mắt chạm vào gương mặt mệt mỏi của Anh Hùng. Ánh đèn hắt lên một nửa khuôn mặt Anh Hùng, làm nổi bật quầng thâm dưới mắt anh.
“Anh có điều muốn nói.” Anh Hùng tiếp tục, bước chậm rãi đến bàn ăn, kéo một chiếc ghế ra ngồi đối diện Chị Mai.
Chị Mai không nói gì, chỉ nhìn Anh Hùng, ánh mắt ẩn chứa một sự đề phòng khó hiểu.
“Em có nghĩ đến việc Bo sẽ lớn lên thế nào không,” Anh Hùng hỏi, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, “khi bố mẹ không còn là một gia đình trọn vẹn?”
Giọng Anh Hùng trầm xuống, ẩn chứa nhiều nỗi niềm, như thể mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. Chị Mai hơi giật mình, khóe mắt khẽ lay động, nhưng ngay lập tức, vẻ lạnh lùng quen thuộc đã bao phủ trở lại gương mặt cô. Cô nhìn thẳng vào mắt Anh Hùng, không hề né tránh.
Chị Mai đáp lại, giọng điệu hoàn toàn thờ ơ, không chút cảm xúc nào len lỏi. “Việc đó thì liên quan gì đến anh?” cô nói, ánh mắt sắc lạnh như băng. “Chúng ta vẫn là bố mẹ của Bo mà.” Chị Mai dứt lời, lập tức quay người đi, kéo ghế lại gần bàn, cố ý quay lưng lại với Anh Hùng. Bờ vai cô cứng đờ, rõ ràng là đang cố tránh né ánh mắt xuyên thấu của Anh Hùng, như thể không muốn bất kỳ tia yếu đuối nào bị anh nhìn thấy. Anh Hùng nhìn theo bóng lưng vợ, trái tim anh như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Cảm giác đau đớn và thất vọng trào dâng, nhấn chìm Anh Hùng trong sự tuyệt vọng. Anh Hùng nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bùng lên. Anh Hùng hiểu rằng, cuộc đối thoại này, và có lẽ cả cuộc hôn nhân này, đã đi vào ngõ cụt.
Anh Hùng hiểu rằng, cuộc đối thoại này, và có lẽ cả cuộc hôn nhân này, đã đi vào ngõ cụt. Đêm đó, Anh Hùng nằm trằn trọc trên chiếc ghế sofa trong phòng khách. Mỗi âm thanh nhỏ từ phòng ngủ của Chị Mai đều khiến anh giật mình, lo sợ cô sẽ phát hiện ra sự bận tâm khác thường của anh. Không thể ngủ được, Anh Hùng lặng lẽ lấy điện thoại, bắt đầu tìm kiếm. Các từ khóa “thủ tục ly hôn”, “hôn nhân ngoại tình”, “quyền nuôi con” lần lượt hiện lên trên màn hình. Mỗi kết quả tìm kiếm như một nhát dao cứa vào lòng anh, nhưng Anh Hùng không thể dừng lại. Anh lướt qua các bài viết, các diễn đàn, cố gắng nắm bắt càng nhiều thông tin càng tốt.
Vài ngày sau, Anh Hùng viện cớ công việc, lén lút đến một văn phòng luật sư cách xa `Căn nhà riêng của Anh Hùng và Chị Mai`. Luật sư Trần, một người đàn ông trung niên với ánh mắt sắc sảo, lắng nghe câu chuyện của Anh Hùng một cách trầm tư. Anh Hùng trình bày mọi chuyện, từ khi phát hiện `Chị Mai ngoại tình với chồng cũ Anh Nam` cho đến những lời thú nhận lạnh nhạt của cô về lý do “hợp chuyện ấy hơn”.
“Theo như anh mô tả, có vẻ đây là trường hợp ngoại tình có chứng cứ rõ ràng,” Luật sư Trần nói, giọng điềm tĩnh. “Vấn đề chính là tài sản chung và quyền nuôi dưỡng `Thằng cu Bo`.”
Anh Hùng ngắt lời, giọng nghẹn lại. “Tôi chỉ muốn `Thằng cu Bo` không phải chịu tổn thương. Tôi muốn đảm bảo cuộc sống của thằng bé không bị xáo trộn quá nhiều.”
Luật sư Trần gật đầu. “Vậy thì anh cần phải thu thập thêm giấy tờ, hồ sơ liên quan đến tài chính, tài sản chung, và đặc biệt là các bằng chứng về việc chăm sóc `Thằng cu Bo` của anh. Chúng ta cần chứng minh anh là người cha tốt, có khả năng và mong muốn nuôi dưỡng con.”
Quay về nhà, mỗi ngày của Anh Hùng giờ đây là một chuỗi hành động lén lút. Anh Hùng lợi dụng lúc Chị Mai vắng nhà hoặc đang bận việc, cẩn thận lục lọi những ngăn tủ, tìm kiếm các giấy tờ tùy thân, sổ tiết kiệm, hợp đồng mua bán nhà đất. Mỗi lần chạm vào một món đồ, anh lại cảm thấy một cơn mệt mỏi rã rời ập đến. Anh Hùng chụp ảnh các tài liệu quan trọng bằng điện thoại, lưu trữ cẩn thận trong một thư mục bí mật. Anh cũng bắt đầu ghi lại những tin nhắn, cuộc gọi khả nghi giữa Chị Mai và Anh Nam, dù biết rằng điều này thật đau đớn.
Anh Hùng muốn mọi việc diễn ra một cách êm thấm nhất có thể, ít nhất là cho đến khi anh có thể nói chuyện thẳng thắn với `Thằng cu Bo`. Mỗi lần `Thằng cu Bo` cười hồn nhiên, chơi đùa vui vẻ, Anh Hùng lại thấy trái tim mình thắt lại. `Thằng cu Bo không hề hay biết về sự thật gia đình sắp tan vỡ`. Anh Hùng cảm thấy kiệt sức, như thể đang gánh trên vai cả một tảng đá khổng lồ, nhưng đôi mắt anh vẫn ánh lên một sự kiên định không thể lay chuyển. Anh biết, vì `Thằng cu Bo`, anh không thể dừng lại. Anh Hùng đã quyết định, và sẽ đi đến cùng.
Căn nhà riêng của Anh Hùng và Chị Mai, buổi tối muộn.
Ánh đèn trong phòng làm việc của Anh Hùng chỉ lờ mờ, tạo nên một không khí tĩnh mịch. Anh Hùng ngồi trước bàn, cầm điện thoại áp sát tai, giọng nói khẽ khàng như sợ làm vỡ tan sự yên ắng của màn đêm.
ANH HÙNG
(Thì thầm)
Vâng, thưa Luật sư Trần. Tôi đã chuẩn bị xong các giấy tờ anh dặn dò rồi. Cả những bằng chứng về việc tôi chăm sóc Thằng cu Bo nữa.
Chị Mai, sau khi tắm rửa xong, bước ra khỏi phòng ngủ. Cô định xuống bếp uống một cốc nước. Đi ngang qua phòng làm việc, Chị Mai thấy cửa hé mở và ánh đèn lọt ra. Cô nghe thấy giọng Anh Hùng nói chuyện điện thoại, có vẻ đang cố giữ bí mật. Một cảm giác bất an dấy lên trong lòng Chị Mai. Cô khẽ khựng lại.
ANH HÙNG
(Tiếp tục, không hề hay biết Chị Mai đang đứng bên ngoài)
…Vâng, tôi muốn nộp đơn càng sớm càng tốt. Tôi chỉ mong mọi chuyện diễn ra nhanh gọn, và quan trọng nhất là Thằng cu Bo không bị ảnh hưởng.
Chị Mai dỏng tai lên, cố gắng nghe rõ hơn từng lời Anh Hùng nói. Mọi giác quan của cô căng ra, dò xét.
ANH HÙNG
(Giọng kiên quyết nhưng vẫn trầm thấp)
Luật sư cứ chuẩn bị đi. Tôi tin những bằng chứng tôi có đủ sức nặng. Tôi sẽ không nhượng bộ về quyền nuôi dưỡng Thằng cu Bo. Về phần đơn ly hôn… vâng, cứ hoàn tất cho tôi.
Từ “đơn ly hôn” như một tiếng sét đánh ngang tai Chị Mai. Mắt cô mở to kinh ngạc, lấp lánh sự bàng hoàng tột độ. Cả người cô đứng sững lại ngay ngưỡng cửa, bàn tay run rẩy bấu chặt vào khung cửa gỗ lạnh ngắt. Khuôn mặt Chị Mai từ từ biến sắc, từ ngạc nhiên tột độ nhanh chóng chuyển sang một vẻ giận dữ dữ dội, xen lẫn chút hoảng loạn không thể che giấu.
ANH HÙNG
(Không để ý đến Chị Mai, tiếp tục nói với Luật sư Trần)
Vậy sáng mai tôi sẽ ghé qua Văn phòng luật sư để ký giấy tờ cuối cùng. Cảm ơn luật sư.
Anh Hùng cúp điện thoại, thở dài nhẹ nhõm. Anh quay lưng lại, định vươn vai thì bất ngờ bắt gặp ánh mắt như muốn thiêu đốt của Chị Mai đang đứng sững sờ ngay trước cửa phòng. Sự giận dữ, phẫn nộ cùng vẻ bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt cô, như một ngọn lửa bùng cháy trong đêm.
Chị Mai không nói một lời, cô xông thẳng vào phòng làm việc, những bước chân nặng nề như muốn xé toạc không khí tĩnh mịch. Anh Hùng vẫn đang đứng quay lưng lại, nhưng ánh mắt giận dữ như ngọn lửa của Chị Mai đã chạm đến anh.
CHỊ MAI
(Giọng gằn từng tiếng, đầy phẫn nộ)
Anh đang làm cái quái gì vậy? Tại sao lại nói đến chuyện ly hôn?
Anh Hùng từ từ quay người lại. Gương mặt anh giờ đây không còn sự mệt mỏi hay đau khổ mà Chị Mai vẫn thường thấy. Thay vào đó là một vẻ lạnh lùng đến đáng sợ, như một tảng băng không thể lay chuyển. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào Chị Mai, không một chút dao động.
ANH HÙNG
(Giọng nói đều đều, không cảm xúc)
Em đã chọn con đường của mình, giờ thì anh cũng chọn con đường của anh.
Chị Mai chết sững. Vẻ lạnh lùng của Anh Hùng như một gáo nước đá dội thẳng vào cơn phẫn nộ đang bốc cháy trong cô. Từ khóe mắt cô, những giọt nước nóng hổi bắt đầu chảy dài. Cô bước lùi lại một bước, đôi môi run rẩy. Giờ đây, cơn giận dữ đã biến mất, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi tột cùng.
CHỊ MAI
(Giọng nói nghẹn ngào, nức nở)
Anh… Anh đang nói cái gì vậy? Anh Hùng… Anh không thể làm thế với em!
Chị Mai lao đến, hai tay nắm lấy cánh tay Anh Hùng, nhưng anh khẽ giật mình, rụt tay lại. Hành động đó như nhát dao cứa vào tim cô. Chị Mai quỳ sụp xuống sàn, nước mắt giàn giụa, tiếng nấc xé lòng cả căn phòng.
CHỊ MAI
(Van xin, nước mắt lã chã)
Anh Hùng ơi, anh làm ơn… Anh tha thứ cho em một lần thôi mà. Em biết em sai rồi, em thật sự biết lỗi. Em hứa… em hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Anh Hùng, anh đừng bỏ em mà…
Cô ngước nhìn anh, đôi mắt sưng húp, cầu khẩn.
CHỊ MAI
(Nức nở, trách móc)
Sao anh lại thay đổi nhanh như vậy? Anh không còn yêu em nữa đúng không? Anh Hùng của ngày xưa đâu rồi? Anh ấy sẽ không bao giờ đối xử với em như thế này! Anh có thể tha thứ cho em một lần được không? Em hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa.
Anh Hùng vẫn đứng đó, bất động. Ánh mắt anh nhìn Chị Mai không một chút dao động, không một tia cảm xúc, chỉ còn lại sự kiên quyết lạnh lẽo. Anh giữ im lặng, mặc cho những lời van xin và trách móc của Chị Mai vang vọng khắp căn phòng, như những tiếng gào thét vô vọng trong một cái hang trống rỗng.
Anh Hùng hít một hơi thật sâu, ánh mắt vẫn không rời Chị Mai đang quỳ dưới sàn. Giọng nói của Anh Hùng vang lên, trầm ổn đến đáng sợ, nhưng lại mang một sự dứt khoát, lạnh lùng đến tột cùng, xé toang không khí căng thẳng trong căn phòng.
ANH HÙNG
(Giọng trầm, kiên quyết)
Không phải Anh Hùng không yêu em, Mai. Mà là em chưa từng coi Anh Hùng là chồng.
Chị Mai ngước nhìn, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn sự hoang mang, sợ hãi. Cô muốn phản bác, muốn van xin thêm, nhưng những lời nói tiếp theo của Anh Hùng đã đóng băng mọi thanh âm trong cổ họng cô.
ANH HÙNG
(Tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh)
Em nói em hợp ‘chuyện ấy’ với chồng cũ… Vậy thì Anh Hùng không còn là gì cả, Mai à. Anh Hùng không thể chấp nhận được.
Lời nói của Anh Hùng như những nhát dao lạnh buốt, đâm thẳng vào tim Chị Mai, xát thêm muối vào vết thương đang rỉ máu trong lòng cô. Cô chết sững, cơ thể run rẩy bần bật, tất cả những lời biện minh, những giọt nước mắt van xin bỗng trở nên vô nghĩa. Chị Mai lùi lại, tay ôm chặt ngực, hơi thở đứt quãng. Gương mặt cô trắng bệch, nỗi đau và sự tuyệt vọng hiện rõ trong đôi mắt sưng húp. Cô không thể tin những lời Anh Hùng vừa nói, chúng quá tàn nhẫn, quá rõ ràng, không có chỗ cho bất kỳ sự hối lỗi hay tha thứ nào. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt cô.
Chị Mai chết sững, gương mặt trắng bệch, nỗi đau và sự tuyệt vọng hiện rõ trong đôi mắt sưng húp. Nhưng rồi, giữa cơn tuyệt vọng tột cùng ấy, một sự thật lạnh lẽo chợt lóe lên trong tâm trí Chị Mai, đánh tan mọi cảm xúc khác. Cô nhận ra lời nói đó – cái lý do trần trụi về sự “hợp chuyện ấy” với chồng cũ – không chỉ là một suy nghĩ. Cô đã thốt ra nó, và Anh Hùng đã nghe thấy. Cái im lặng đáng sợ của Anh Hùng trước đó không phải là sự bàng hoàng, mà là sự lắng nghe, sự thấu hiểu nghiệt ngã đến tận cùng.
Một cảm giác nhục nhã pha lẫn phẫn uất bỗng bùng lên trong lòng Chị Mai. Từ trạng thái quỳ gối van xin, cơ thể cô đột nhiên cứng lại, sống lưng thẳng lên một cách bất thường. Những giọt nước mắt trên má khô lại, nhường chỗ cho vẻ mặt chai sạn, bất cần. Ánh mắt Anh Hùng thấy rõ sự thay đổi đó trong đôi mắt Chị Mai, từ sự hối hận tột cùng chuyển sang một thứ gì đó gai góc, nổi loạn.
CHỊ MAI
(Giọng khàn đặc, nhưng đầy vẻ thách thức, gần như gằn lên)
Đúng vậy thì sao? Anh không có quyền phán xét tình cảm của em! Anh Hùng không có quyền!
Chị Mai đứng thẳng dậy, đôi chân vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt đã ngập tràn sự bất cần và nổi loạn. Cả căn phòng như bị đóng băng trong bầu không khí ngột ngạt, khi hai con người từng là vợ chồng đối diện nhau, không còn chút tình nghĩa. Anh Hùng vẫn đứng đó, bất động, nhìn vào đôi mắt đầy thách thức của Chị Mai, nơi sự hối lỗi đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự trơ tráo và một tuyên ngôn về “tình cảm” mà cô cho là đúng đắn.
Anh Hùng không đáp lại lời thách thức của Chị Mai. Gương mặt anh vẫn lạnh lùng như băng. Anh Hùng chậm rãi bước đến chiếc bàn nhỏ ở giữa phòng khách, nơi trước đó anh đã chuẩn bị sẵn một tập tài liệu dày cộp. Bàn tay anh đặt mạnh tập tài liệu xuống mặt bàn kính, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng trong sự im lặng chết chóc của căn phòng.
CHỊ MAI
(Ánh mắt hoài nghi nhìn tập tài liệu, gương mặt căng thẳng, nhưng vẫn cố giữ vẻ bất cần)
Cái gì vậy? Anh lại muốn làm trò gì nữa?
ANH HÙNG
(Ánh mắt sắt lạnh, nhìn thẳng vào Chị Mai, giọng nói rõ ràng, dứt khoát từng chữ)
Đây là bằng chứng về những cuộc gặp gỡ của em với Anh Nam.
Chị Mai chết sững, nét thách thức trên mặt biến mất không còn một dấu vết, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. Đôi mắt cô trợn trừng nhìn tập tài liệu đang nằm im lìm trên bàn, rồi lại dáo dác nhìn Anh Hùng, như thể cô đang cố gắng tìm kiếm một tia nói dối trong ánh mắt anh.
ANH HÙNG
(Tiếp tục, giọng nói không một chút cảm xúc, mỗi từ như một nhát dao cứa vào không khí)
Anh không muốn nói nhiều nữa, anh muốn ly hôn.
Lời tuyên bố như sét đánh ngang tai, khiến Chị Mai lảo đảo. Cô như không thể tin vào những gì mình vừa nghe, đôi môi mấp máy không thốt nên lời. Cả căn phòng chìm trong bầu không khí nặng nề, chỉ còn tiếng thở dốc của Chị Mai và ánh mắt kiên định không lay chuyển của Anh Hùng. Anh Hùng đứng đó, sừng sững như một tảng đá, quyết định của anh đã được định đoạt, không một chút do dự hay hối tiếc.
Anh Hùng không đợi Chị Mai hồi phục. Giọng anh vẫn lạnh lùng, nhưng lúc này, sự cương quyết và tình yêu thương vô bờ bến dành cho Thằng cu Bo lại hiện rõ hơn bao giờ hết trong từng lời nói. Anh Hùng tiến thêm một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Chị Mai, như muốn đóng đinh sự thật vào tâm trí cô.
ANH HÙNG
(Giọng nói cương quyết, đầy quyền lực, thể hiện tình yêu vô bờ bến dành cho Thằng cu Bo)
Anh sẽ giành quyền nuôi Bo bằng mọi giá. Anh không muốn con phải sống trong một môi trường hỗn loạn và chứng kiến những điều sai trái.
Chị Mai cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói. Cô ta lùi lại một bước, gương mặt tái mét, nhưng trong ánh mắt vẫn lóe lên sự hoài nghi và phẫn nộ.
CHỊ MAI
(Lắp bắp, giọng đầy vẻ thách thức pha lẫn sợ hãi)
Anh… anh định làm gì? Anh nghĩ anh có thể làm được sao? Bo là con tôi!
ANH HÙNG
(Cười nhạt, ánh mắt sắt lạnh)
Sẽ không ai tin em có thể nuôi dạy con một cách đàng hoàng khi em còn đang mải mê với những mối quan hệ sai trái. Anh sẽ chứng minh điều đó.
Anh Hùng nhìn Chị Mai bằng ánh mắt không một chút thương xót, xoay người bước đi, bỏ lại cô ta đứng chết lặng giữa căn phòng. Từng lời Anh Hùng nói cứa vào tim Chị Mai như ngàn nhát dao sắc lẹm. Sự thật tàn khốc rằng Anh Hùng sẽ giành quyền nuôi Thằng cu Bo, và anh hoàn toàn có khả năng làm điều đó, đánh mạnh vào tâm trí Chị Mai. Chị Mai không còn sức lực để đứng vững. Cô ta loạng choạng lùi lại, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Nước mắt bắt đầu chảy thành dòng trên gương mặt tái nhợt của Chị Mai, trộn lẫn với sự bàng hoàng và tuyệt vọng. Đầu gối Chị Mai khụy xuống, rồi cả người cô ta đổ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô ôm mặt, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, cố gắng kìm nén nhưng không thể. Mọi thứ sụp đổ. Gia đình, danh dự, và quan trọng nhất là con trai, Thằng cu Bo – tất cả đều trôi tuột khỏi tầm tay cô. Trong khoảnh khắc đó, Chị Mai nhận ra mình đã mất tất cả. Không còn đường lùi, không còn hy vọng. Chị Mai chỉ còn lại một mình, trong đống đổ nát do chính mình gây ra. Tiếng khóc của Chị Mai vang vọng khắp căn nhà trống trải, chứa đựng sự hối hận muộn màng và nỗi đau tột cùng.
Từng bước chân nặng trĩu, Anh Hùng dẫn Thằng cu Bo vào Công viên. Nắng cuối tuần trải vàng trên những thảm cỏ xanh mướt, tiếng cười con trẻ rộn ràng khắp nơi. Bo lập tức bị cuốn hút bởi chiếc cầu trượt cao ngất, thằng bé reo lên thích thú rồi chạy vụt đi, để lại Anh Hùng một mình đứng dưới tán cây râm mát. Anh Hùng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của Bo, đôi mắt anh xa xăm, chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm mà không ai có thể thấu. Nụ cười vô tư của con trai không thể xoa dịu được vết thương lòng anh. Bo chơi đùa một lúc, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng đôi mắt vẫn long lanh niềm vui. Thằng bé chạy lại chỗ Anh Hùng, níu lấy tay anh.
“Ba ơi, ba ngồi đây làm gì? Sao ba không chơi với con?” Thằng cu Bo ngước nhìn ba, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông.
Anh Hùng cúi xuống, bàn tay xoa nhẹ mái tóc mềm của Bo. “Ba xem con chơi đó. Con có vui không?”
“Dạ vui lắm!” Bo cười toe toét, rồi ánh mắt thằng bé chợt trở nên thắc mắc. “Mà ba ơi, sao mẹ không đi cùng mình?”
Tim Anh Hùng thắt lại. Câu hỏi ngây thơ của Bo như một nhát dao khứa vào vết thương còn đang rỉ máu. Anh cố gắng giấu đi sự đau đớn trong lòng, khóe môi gượng gạo nở một nụ cười méo mó.
“Mẹ bận việc con ạ,” Anh Hùng nhẹ nhàng trả lời, nhưng giọng anh lại ẩn chứa một nỗi chua chát khó tả. Anh đưa tay xoa má Bo, cố gắng xua đi những ý nghĩ nặng nề trong đầu. Bo vẫn còn quá nhỏ để hiểu được những bi kịch của người lớn.
Anh Hùng đỗ xe trước cổng Văn phòng luật sư. Bước chân anh nặng trĩu, mỗi nhịp đi là một lần trái tim anh thắt lại. Anh mở cửa, bước vào căn phòng chờ im ắng, rồi hướng về phía cánh cửa gỗ sẫm màu.
Trong phòng họp, Chị Mai đã ngồi đó, đối diện với luật sư. Gương mặt cô lạnh lùng, đôi mắt sưng húp nhưng cố giấu đi sự mệt mỏi. Khi cánh cửa mở ra, Chị Mai khẽ ngước nhìn. Ánh mắt cô chạm vào Anh Hùng, nhưng không có một chút cảm xúc nào được trao đổi, chỉ là một khoảng không vô tận, lạnh lẽo.
Anh Hùng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cách Chị Mai một chiếc bàn lớn. Giữa họ là chồng hồ sơ ly hôn đã được chuẩn bị sẵn, trắng toát và vô cảm. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng thở rất khẽ của ba con người.
Vị luật sư đẩy tập giấy về phía Anh Hùng và Chị Mai, giọng nói trầm tĩnh: “Đây là bản thỏa thuận cuối cùng. Hai anh chị đọc lại một lần nữa, nếu không có gì thắc mắc thì vui lòng ký vào đây.”
Anh Hùng không buồn đọc. Anh biết rõ từng câu chữ trong đó, từng điều khoản chia cắt cuộc đời anh với người phụ nữ anh từng yêu. Anh nắm chặt bút, cảm giác lạnh buốt từ thân bút lan tỏa vào lòng bàn tay. Đặt bút xuống trang giấy, anh run rẩy ký tên mình. Mỗi nét chữ như một nhát dao cứa vào quá khứ.
Chị Mai cũng không hề đọc lại. Cô lướt qua các trang giấy, ánh mắt vô định. Bàn tay cô run rẩy không kém khi cầm bút, nhưng cô cố gắng giữ cho gương mặt không lộ ra bất kỳ biểu cảm nào. Chữ ký của Chị Mai đặt xuống, ngay bên cạnh chữ ký của Anh Hùng, như một dấu chấm hết nghiệt ngã cho tất cả.
Họ không nói một lời. Không một ánh mắt hối tiếc, không một câu chào tạm biệt, thậm chí không một cái nhìn oán trách. Giây phút ấy, mọi cảm xúc dường như đã đóng băng, chôn vùi dưới sự lạnh nhạt tột cùng. Vị luật sư thu lại hồ sơ, đặt vào phong bì.
“Vậy là mọi thủ tục đã hoàn tất,” vị luật sư nói, giọng vẫn điềm tĩnh.
Anh Hùng đứng dậy, chậm rãi quay lưng. Anh không nhìn lại Chị Mai. Chị Mai vẫn ngồi đó, bất động, như một bức tượng giữa biển không khí đông đặc. Anh Hùng bước ra khỏi Văn phòng luật sư, cánh cửa đóng lại sau lưng, cắt đứt hoàn toàn những sợi dây vô hình từng níu giữ họ. Cuộc hôn nhân của họ đã kết thúc, không phải bằng nước mắt hay những lời cay đắng, mà bằng một sự im lặng đau đớn đến tận cùng.
Buổi chiều hôm đó, bầu trời xanh ngắt, nắng vàng hanh hao rải trên sân trường của Bo. Anh Hùng đứng tựa vào cột cổng, ánh mắt vô hồn nhìn dòng học sinh tíu tít tan trường. Dù giấy tờ ly hôn đã được ký kết, một gánh nặng vô hình vẫn đè nặng lên lồng ngực anh. Anh cố nén một tiếng thở dài.
Rồi, từ xa, một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc xuất hiện. Thằng cu Bo, với chiếc cặp sách to hơn người, chạy lon ton ra cổng. Mái tóc đen nhánh của Bo tung bay theo từng bước chạy. Cậu bé vừa nhìn thấy Anh Hùng đã reo lên vui sướng, một tiếng gọi trong trẻo vang vọng: “Ba ơi!”
Bo không chút ngần ngại, lao thẳng về phía Anh Hùng, ôm chầm lấy thắt lưng anh một cách mạnh mẽ, tựa như một chú chim non tìm được tổ ấm. Anh Hùng cúi xuống, vòng tay ôm lấy con, cảm nhận hơi ấm bé nhỏ truyền qua lớp áo.
Bo ngước đôi mắt to tròn, lấp lánh nhìn Anh Hùng, giọng nói hăm hở: “Ba ơi, con thích nhất là ba đón! Ba là ba tốt nhất của con!”
Anh Hùng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, ẩn chứa biết bao chua chát. Bàn tay anh siết nhẹ vai Bo. Lời nói ngây thơ của con trẻ như liều thuốc an ủi nhưng đồng thời cũng là nhát dao cứa sâu vào vết thương lòng anh. Trong lòng Anh Hùng, dù đã dứt tình với Chị Mai, vết sẹo sâu thẳm của sự phản bội và tan vỡ vẫn còn đó, nhức nhối và không thể xóa nhòa. Anh chỉ mong muốn, từ nay về sau, có thể bảo vệ Bo khỏi mọi giông bão, để nụ cười trong trẻo này không bao giờ vụt tắt. Họ nắm tay nhau, bước về phía chiếc xe đang đỗ.
Khi màn đêm buông xuống, Anh Hùng ngồi lặng lẽ bên cửa sổ phòng khách, nơi anh đã ngủ suốt những tháng ngày giông bão. Ánh trăng hắt vào phòng, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền gỗ. Cuộc hôn nhân đã khép lại, nhưng hành trình để hàn gắn tâm hồn và xây dựng lại cuộc sống cho cả anh và Bo chỉ vừa mới bắt đầu. Anh Hùng biết, đây không phải là kết thúc cho mọi thứ, mà là một khởi đầu mới, một cơ hội để anh học cách chấp nhận những tổn thương đã qua, tha thứ cho chính mình và cho người khác, để rồi mạnh mẽ hơn. Anh khẽ thở dài, nghĩ về Bo, về tương lai, về những ngày bình yên sẽ đến sau tất cả sóng gió. Sẽ có những khó khăn, những nỗi đau còn âm ỉ trong sâu thẳm trái tim, nhưng bên cạnh anh, luôn có Bo, nguồn động lực lớn nhất và cũng là ánh sáng dẫn lối anh đi tiếp. Anh Hùng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm. Không còn là những cơn giận dữ tột cùng, những nỗi hận thù dai dẳng hay sự nghi ngờ giày vò tâm trí anh từng ngày. Chỉ còn lại sự thanh thản kỳ lạ của một tâm hồn đã trải qua bão tố, một niềm tin mong manh vào một ngày mai tươi sáng hơn đang chờ đợi. Có lẽ, sự bình yên thật sự không nằm ở việc cố gắng quên đi vết sẹo, mà ở việc chấp nhận nó như một phần không thể thiếu của câu chuyện cuộc đời, một dấu ấn của sự trưởng thành và nghị lực phi thường. Anh Hùng thầm hứa với lòng mình, sẽ làm tất cả để Bo có một cuộc sống hạnh phúc, trọn vẹn theo cách riêng, dù không có một gia đình nguyên vẹn theo đúng nghĩa truyền thống. Anh sẽ là điểm tựa vững chắc nhất cho con.

