Chăm mẹ đẻ ốm trong bệ;;nh việ;;n 1 tuần, tôi n:gớ ngư:ời khi bị gia đình chồng thay ổ khóa, vứt hết đồ đạc ra ngoài, cấ;:m cửa để đón nh;;ân tì:;nh đang mang thai vào nhà…
Khoa – chồng tôi là kỹ sư xây dựng, đẹp trai, miệng lưỡi ngọt ngào, từng khiến tôi s;ay đ:ắm từ cái nhìn đầu tiên. Mọi thứ thay đổi khi mẹ tôi – bà Lan, đ/ột ng/ột ngã bệnh. Bà bị suy tim nặng, phải nằm viện cấp cứu. Là con gái duy nhất, tôi xin nghỉ phép dài hạn để chăm bà. Khoa ban đầu còn quan tâm, gọi điện hỏi han, gửi tiền hỗ trợ. Nhưng dần dần, cuộc gọi thưa thớt, anh viện cớ bận việc. Tôi không nghi ngờ, vì tin chồng tuyệt đối. “Anh lo cho em và mẹ lắm, nhưng công việc đang cao điểm,” anh nhắn.
Sau hai tháng, mẹ tôi qua cơn ng;;uy kị;;ch, bắt đầu hồi phục. Tôi thở phào, quyết định về nhà nghỉ ngơi. Giữa trưa nắng gắt của mùa hè oi bức, tôi lê tấm thân mệt mỏi về đến cửa nhà. Lạ thay, chìa khóa không mở được. Ổ khóa đã bị thay! Tim tôi đập thình thịch gọi cho Khoa:
– Anh ơi, khóa nhà sao vậy? Em về rồi đây.” 👇👇👇ĐỌC TIẾP P2 CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN
Tiếng chuông điện thoại đổ hồi lâu rồi Khoa mới bắt máy, giọng anh lạnh tanh như vừa ném cục đá vào tai Linh.
– Cô về làm gì? Về sớm thế?
Linh sững sờ, cố nén sự ngỡ ngàng trong lòng.
– Anh nói gì lạ vậy? Em đi chăm mẹ mà. Khóa nhà… sao vậy anh? Em mở không được.
Đầu dây bên kia, Khoa cười khẩy một tiếng, đầy vẻ khinh thường.
– Chăm mẹ thì cứ ở lại nhà mẹ cô mà chăm. Hai tháng cô đi biệt tích, tưởng cô quên đường về rồi chứ.
Tim Linh thắt lại. Hai tháng đó là hai tháng cô vật lộn trong bệnh viện cùng mẹ già, là những đêm cô thức trắng, những bữa ăn vội vã. Giờ anh lại nói cô “đi biệt tích”?
– Anh… anh nói gì thế? Em là vợ anh, đây là nhà của em mà.
Giọng Khoa chợt trở nên tàn nhẫn, không còn chút dấu vết của người chồng ngọt ngào ngày nào.
– Vợ à? Vợ mà bỏ chồng bỏ con đi biệt như thế à? Cô về làm gì? Về nhà mẹ cô đi! Đây không còn là nhà của cô nữa.
Lời nói của Khoa như nhát dao cứa vào tim Linh, khiến cô chết lặng. Cô không tin vào tai mình. Ngôi nhà này, nơi cô đã xây đắp biết bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu mơ ước, giờ Khoa lại nói “không còn là nhà của cô nữa”? Linh bàng hoàng, cảm giác choáng váng ập đến, bàn tay run rẩy đánh rơi điện thoại xuống nền gạch nóng hổi. Mắt cô nhòe đi, nhìn chằm chằm vào ổ khóa mới sáng loáng, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Linh bàng hoàng, cảm giác choáng váng ập đến, bàn tay run rẩy đánh rơi điện thoại xuống nền gạch nóng hổi. Mắt cô nhòe đi, nhìn chằm chằm vào ổ khóa mới sáng loáng, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Một chiếc ô tô sang trọng phanh gấp ngay trước cổng. Khoa bước xuống, vẻ mặt lạnh lùng. Ngay sau anh là My, người tình của Khoa, đang bụng mang dạ chửa, nép sát vào anh như thể tuyên bố chủ quyền. My lướt nhìn Linh bằng ánh mắt đắc thắng, khẽ đặt tay lên bụng mình.
Linh sững sờ, cảm giác tê dại lan khắp cơ thể khi chứng kiến cảnh tượng đó. Khoa, người chồng cô hết lòng yêu thương, lại ngang nhiên đưa nhân tình về nhà mình, với chiếc bụng bầu đang lớn.
Khoa lạnh lùng nhìn Linh, giọng nói không chút cảm xúc, như thể đang nói chuyện với người xa lạ.
– Cô còn đứng đây làm gì?
Linh lắp bắp, đôi mắt ngấn nước.
– Khoa… anh… chuyện này là sao? Anh ta, cô ta…
Khoa cắt ngang lời Linh, giọng nói dứt khoát như một nhát dao.
– Cô không cần biết. Chúng ta đã ly hôn trong im lặng rồi. Từ giờ, đây là nhà của tôi.
Linh run rẩy, cả người như hóa đá. Ly hôn? Trong im lặng? Cô không hề hay biết! Cảm giác bị phản bội, bị sỉ nhục dâng lên tột cùng.
– Ly hôn? Anh nói cái gì vậy? Anh và tôi… chưa hề…
Khoa nhếch mép, ánh mắt đầy khinh thường.
– Thủ tục giấy tờ tôi đã làm xong xuôi. Cô không cần ở đây nữa. Chúng ta hết duyên rồi. Cứ ở nhà mẹ cô mà chăm sóc.
Lời nói của Khoa như sét đánh ngang tai. Duyên phận hai người, bao năm xây đắp, giờ lại bị anh ta phủ nhận một cách tàn nhẫn, lạnh lùng đến vậy. My khẽ cười khẩy, siết chặt cánh tay Khoa, như một sự xác nhận cho lời anh vừa nói. Linh cảm thấy tim mình tan nát, đôi chân muốn khuỵu xuống. Cả thế giới trước mắt cô như sụp đổ. Cô nhìn Khoa và My, hình ảnh của sự phản bội, sự tàn nhẫn và nỗi đau không thể diễn tả bằng lời.
Linh đứng sững, đôi mắt vô hồn nhìn cảnh tượng trước mắt. My nhích người lên một chút, ánh mắt đầy khiêu khích đảo qua Linh rồi lại dán chặt vào Khoa, như muốn tuyên bố chủ quyền. Khoa siết nhẹ tay My, như trấn an, rồi quay sang nhìn thẳng vào Linh, gương mặt không một chút dao động.
Khoa lạnh lùng, dứt khoát, từng lời như nhát dao cứa vào tim Linh:
– Đây là My, vợ sắp cưới của anh, và cũng là mẹ của con anh.
My cong môi cười đắc thắng, tay khẽ vuốt ve chiếc bụng đã lớn, ánh mắt khiêu khích không ngừng trêu ngươi Linh.
Linh nghe những lời đó mà như bị sét đánh ngang tai, cả cơ thể cô hóa đá. Không khí quanh cô như đặc quánh lại, khó thở đến tột cùng. Vợ sắp cưới? Mẹ của con anh? Linh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn ứ, từng tế bào như đang gào thét vì nỗi đau và sự sỉ nhục tột cùng. Mọi thứ trước mắt Linh như vỡ vụn, cô thấy mình chìm dần vào một vực sâu không đáy của sự tuyệt vọng. Trái tim Linh thắt lại, cảm giác nóng rát lan từ mắt xuống tận cuống họng. Nước mắt không thể rơi được nữa, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi căm hờn đang dần nhen nhóm. Linh ngước nhìn Khoa, người đàn ông cô đã từng tin tưởng tuyệt đối, giờ đây hiện rõ sự tàn nhẫn và giả dối đến đáng sợ. My đứng cạnh Khoa, vẻ mặt tự mãn, như muốn khẳng định vị thế của kẻ chiến thắng. Linh như chết đi sống lại, bao nhiêu yêu thương, tin tưởng bỗng chốc hóa thành tro bụi. Sự phản bội này quá tàn nhẫn, quá ghê tởm. Cô không thể thở nổi.
Đầu Linh ong ong, những lời nói tàn nhẫn của Khoa như lưỡi dao xoáy sâu vào lồng ngực Linh. Nhưng rồi, tất cả sự đau đớn bỗng chốc hóa thành ngọn lửa cuồng nộ. Vợ sắp cưới? Mẹ của con anh? Vậy còn Linh? Còn tình yêu của Linh? Còn ngôi nhà này?
Linh không thể kiềm chế thêm được nữa. Cô gầm lên, như một con thú bị dồn vào đường cùng, lao thẳng tới Khoa và My đang đứng trước cánh cổng đã bị thay ổ khóa. Từng bước chân Linh nện xuống đất nặng trịch, cả người cô run rẩy vì uất hận.
“Anh nói cái gì?” Linh hét lên, giọng lạc đi trong nỗi tuyệt vọng tột cùng. “Đồ đạc của tôi đâu? Anh đã làm gì với đồ của tôi?” Linh chỉ tay về phía cánh cửa sắt lạnh lẽo, rồi gạt phắt tay My ra khi My định che chắn Khoa.
Khoa vội vàng kéo My về phía sau, ánh mắt lộ rõ vẻ khó chịu xen lẫn tức giận. Hắn nhìn Linh như nhìn một kẻ phiền phức đang phá hỏng mọi chuyện. “Linh, em đang làm cái quái gì vậy? Có chuyện gì thì vào nhà nói chuyện!”
“Vào nhà?” Linh cười điên dại, nước mắt trào ra nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười đầy cay đắng. “Nhà nào? Anh đã thay khóa rồi! Anh lén lút sau lưng tôi làm những chuyện tày trời này à? Đồ đạc của tôi đâu? Anh đã vứt chúng đi rồi phải không?” Linh gào thét, từng lời như xé toạc không khí.
My đứng cạnh Khoa, vẻ mặt lạnh lùng như băng. Cô ta không nói gì, chỉ liếc nhìn Linh bằng ánh mắt khinh miệt, sau đó khẽ nhếch môi, tựa hồ đang thưởng thức màn kịch cay đắng này.
Khoa hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng giọng nói vẫn đầy sự bực bội. “Mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Em về đi, anh sẽ gọi điện nói chuyện sau.”
“Nói chuyện sau?” Linh cười khẩy. “Anh tính nói chuyện về việc anh đã cắm sừng tôi trong suốt hai tháng qua, khi tôi đang ở bệnh viện chăm mẹ ốm thập tử nhất sinh ư? Anh tính nói chuyện về việc anh đã đuổi tôi ra khỏi nhà, vứt bỏ tất cả những gì thuộc về tôi để đón nhân tình và con riêng về đây ư?”
Linh muốn nắm lấy cổ áo Khoa, muốn lay thật mạnh để hắn nhìn rõ bộ mặt thật của mình, nhưng đôi tay cô không còn chút sức lực nào. Cô ngã khụy xuống, quỳ gối ngay trước cổng nhà, ôm lấy đầu, tiếng gào khóc xé lòng vang vọng khắp con hẻm. Nỗi tuyệt vọng và sự phản bội đè nặng lên Linh, khiến cô không thể thở nổi.
Linh quỳ gối, tiếng khóc nghẹn ngào vẫn chưa dứt. Đầu óc cô quay cuồng trong mớ cảm xúc hỗn độn. Bất chợt, Linh nghe thấy những tiếng xì xào, bàn tán vọng lại từ phía xa. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm, mà là cái lạnh của sự phán xét.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp mờ mịt. Cô nhìn thấy vài người hàng xóm đã bắt đầu tụ tập cách đó không xa. Ban đầu chỉ là một, hai người tò mò ló đầu qua cánh cổng, rồi nhanh chóng biến thành một nhóm nhỏ, thì thầm to nhỏ. Ánh mắt họ đổ dồn về phía Linh, vừa soi mói, vừa thương hại. Họ chỉ trỏ, thì thầm, đôi khi liếc nhìn Khoa và My với vẻ phẫn nộ, nhưng phần lớn là sự tò mò không che giấu đối với bi kịch đang diễn ra trước mắt họ.
Khoa tỏ vẻ khó chịu, kéo tay My định đi vào nhà nhưng My vẫn đứng yên, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng, dường như đang tận hưởng cảnh tượng này. Hắn quay sang nhìn đám đông, cố nở một nụ cười gượng gạo, giả lả như muốn xoa dịu tình hình. “Mọi người về đi ạ, chuyện gia đình thôi không có gì đâu.” Giọng hắn có vẻ trấn an nhưng ánh mắt lại lộ vẻ bực dọc.
Nhưng những lời thì thầm vẫn không dứt. “Nhìn kìa, con My nó còn vênh váo nữa chứ!” “Đúng là đồ không biết xấu hổ.” “Tội nghiệp con Linh quá, mẹ ốm nằm viện, chồng thì ở nhà rước tình nhân về đuổi vợ.” Từng lời nói, dù không trực tiếp nhắm vào Linh, nhưng lại như hàng ngàn mũi kim châm vào trái tim đang rỉ máu của cô.
Linh cảm thấy toàn thân mình run rẩy. Cô muốn đứng dậy, muốn chạy trốn khỏi những ánh mắt dò xét ấy, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống đất. Lòng tự trọng của Linh bị chà đạp đến tan nát. Mọi bí mật, mọi nỗi đau đớn riêng tư của cô giờ đây bị phơi bày trước toàn bộ khu phố, biến cô thành một vở kịch bi hài cho thiên hạ bàn tán. Sự nhục nhã dâng trào, nóng bỏng như lửa đốt. Linh cúi gằm mặt xuống, cố gắng thu mình lại, ước gì có thể tan biến vào hư không. Nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng, hòa lẫn với sự tủi hổ, cay đắng. Cô không thể chịu đựng thêm được nữa.
Linh không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô bật dậy, chạy thục mạng khỏi con hẻm, bỏ lại phía sau những ánh mắt tò mò và tiếng xì xào bàn tán. Nước mắt nhòa đi tầm nhìn, nhưng cô không dừng lại. Cô lao đi như một con thú bị thương, tìm kiếm một nơi ẩn nấp. Đến một góc khuất vắng vẻ, cô gục xuống, đôi chân mỏi nhừ. Toàn thân Linh run lên bần bật, hơi thở hổn hển. Cô vội vàng rút điện thoại từ trong túi xách, ngón tay run rẩy tìm đến số của Lan Anh.
“Alo… Linh à?” Giọng Lan Anh vang lên đầy lo lắng.
“Lan Anh ơi… tớ… tớ không biết phải làm sao nữa…” Linh nghẹn ngào, những tiếng nức nở làm đứt quãng lời nói.
“Linh! Cậu sao vậy? Cậu đang ở đâu?” Lan Anh hỏi dồn.
“Tớ… tớ bị Khoa… Khoa… hắn đuổi ra khỏi nhà… Hắn thay ổ khóa, đồ đạc của tớ… hắn vứt ra ngoài…” Linh cố gắng kể, từng câu chữ như xé toạc cổ họng.
“Cái gì? Thằng khốn nạn đó! Cậu đang ở đâu? Đừng ở đó một mình. Cậu đến bệnh viện với mẹ đi, tớ sẽ đến ngay!” Lan Anh gằn giọng, sự tức giận hiện rõ trong từng lời.
Nghe lời Lan Anh, Linh miễn cưỡng đứng dậy, bước đi vô định. Cô cứ thế lê bước trên con đường đêm vắng lặng, cảm giác lạnh lẽo thấm vào từng thớ thịt. Chiếc taxi dừng lại trước cổng Bệnh viện. Linh gần như đổ sụp khi bước vào. Cô đi thẳng đến phòng bệnh của Bà Lan, nơi mẹ cô đang nằm điều trị suy tim nặng.
Bà Lan, người đang thiêm thiếp ngủ, giật mình tỉnh giấc khi thấy Linh lao vào, dáng vẻ tiều tụy, nước mắt giàn giụa.
“Linh! Con làm sao vậy? Sao lại khóc thế này?” Bà Lan hốt hoảng, cố gắng ngồi dậy.
Linh không nói nên lời, cô chỉ biết lao vào vòng tay mẹ, ôm chặt lấy Bà Lan như tìm một chiếc phao cứu sinh. Tiếng khóc của cô càng lúc càng lớn, nức nở không ngừng.
“Mẹ ơi… con… con khổ quá mẹ ơi…” Linh thút thít, những câu chuyện về sự phản bội của Khoa, về cảnh bị đuổi ra khỏi nhà, về My vênh váo, tuôn trào như một dòng lũ vỡ bờ.
Bà Lan nghe con gái kể, gương mặt bà từ hốt hoảng chuyển sang bàng hoàng, rồi đau đớn đến tột cùng. Đôi mắt bà đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà ôm chặt lấy Linh, vỗ về tấm lưng gầy gò của con gái.
“Con ơi là con, sao số con lại khổ thế này?” Bà Lan thì thầm trong tiếng nức nở, trái tim bà thắt lại vì thương con.
Linh khóc nức nở trong vòng tay mẹ, dường như mọi tủi nhục, đớn đau chất chứa bấy lâu nay đều được giải tỏa trong khoảnh khắc đó. Hương sữa quen thuộc từ mẹ, hơi ấm từ vòng tay che chở, giúp cô cảm thấy được an ủi phần nào giữa biển trời giông tố.
Đôi mắt Bà Lan đỏ hoe, bà ôm chặt lấy Linh, vỗ về tấm lưng gầy gò của con gái. Tiếng khóc của Linh xen lẫn những lời trách cứ số phận, lời than thở về sự bất công. Khi Lan Anh chạy đến, cô thấy cảnh tượng đau lòng ấy. Linh gục đầu vào ngực mẹ, cơ thể vẫn còn run rẩy.
“Linh! Mẹ!” Lan Anh vội vàng chạy lại, nét mặt đầy lo lắng. Cô nhanh chóng đỡ Linh dậy, đưa một chai nước cho Linh uống.
“Lan Anh… mẹ…” Linh thều thào, nước mắt vẫn tuôn.
“Không sao rồi, có tớ đây. Mẹ Linh, bác yên tâm, con sẽ lo cho Linh.” Lan Anh trấn an, nhìn Bà Lan với ánh mắt kiên định. “Linh không thể ở đây được, bác cần nghỉ ngơi. Con đưa Linh về nhà con trước, bác ạ.”
Bà Lan yếu ớt gật đầu, lòng nặng trĩu. Bà nhìn theo Linh, ánh mắt đầy xót xa. Lan Anh đỡ Linh, dìu cô ra khỏi phòng bệnh, rời khỏi Bệnh viện. Dọc đường đi, Linh vẫn nức nở. Lan Anh không nói gì nhiều, chỉ im lặng siết chặt tay Linh, sự im lặng của cô bạn thân lại là điều an ủi lớn nhất lúc này. Chiếc taxi đưa họ về căn hộ nhỏ của Lan Anh.
Khi cánh cửa căn hộ khép lại, Linh buông thõng người trên ghế sofa. Túi xách và vài bộ quần áo cô mang theo được đặt gọn gàng ở góc phòng. Cô nhìn trân trân vào những món đồ ít ỏi đó, lòng trống rỗng. Từng kỷ niệm với Khoa ùa về như một thước phim quay chậm. Từ ngày đầu gặp gỡ, những lời đường mật, lễ cưới ấm cúng, ngôi nhà họ từng chung sống… tất cả giờ đây tan vỡ chỉ sau hai tháng cô vắng nhà chăm mẹ. Nước mắt lại chảy dài. Tương lai của Linh mờ mịt, không một tia hy vọng.
“Linh, cậu uống chút nước đi.” Lan Anh đặt ly nước ấm xuống bàn, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Linh. Cô vuốt mái tóc rối bời của bạn. “Cứ ở đây với tớ, đừng lo gì cả. Chúng ta sẽ cùng tìm cách giải quyết.”
Linh không nói, cô chỉ khẽ lắc đầu, cảm thấy như thể mọi sức lực trong cơ thể đã bị rút cạn. Sự tuyệt vọng bủa vây cô, nặng nề như một tảng đá đè lên lồng ngực. Cô đã mất tất cả. Gia đình tan nát, nhà cửa không còn, mẹ thì ốm đau. Cô còn lại gì nữa?
Nhưng giữa những suy nghĩ u tối ấy, một tia lửa nhỏ bỗng nhen nhóm trong lòng Linh. Một cảm giác nóng rực lan tỏa, không phải của nỗi buồn, mà là của sự phẫn nộ. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nắm chặt tay. Khoa và My đã cướp đi mọi thứ của cô. Họ phải trả giá. Linh sẽ không để yên như vậy. Một ý nghĩ kiên quyết nảy ra: cô sẽ không gục ngã, cô phải đòi lại công bằng cho mình.
Một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong mắt Linh. Cô đứng dậy, lấy điện thoại. Cơn giận biến thành động lực, đẩy cô vượt qua nỗi đau thể xác lẫn tinh thần. Linh lướt qua danh bạ, tìm số của Khoa, ngón tay nhấn nút gọi một cách dứt khoát. Giọng cô lạnh lùng, không còn chút yếu ớt nào.
“Anh rảnh không, Khoa?” Linh hỏi, không chờ đợi một lời chào hỏi đáp lại.
Đầu dây bên kia, Khoa có vẻ bất ngờ. “Có chuyện gì à?”
“Chúng ta cần nói chuyện,” Linh tiếp tục, giọng nói vẫn đều đều nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng sợ. “Ở quán cà phê X, 3 giờ chiều nay. Anh và My cùng đến.”
Khoa định từ chối nhưng nghe thấy tên My, anh ta khựng lại. Linh không cho anh ta cơ hội thoái thác. “Nếu anh không muốn mọi chuyện phức tạp hơn, tốt nhất là nên đến.” Linh cúp máy ngay sau đó, không đợi câu trả lời. Cô quay sang Lan Anh, ánh mắt kiên định. “Tớ sẽ đối mặt với họ.”
Lan Anh nhìn Linh, thấy được sự thay đổi rõ rệt của cô bạn. Ánh mắt tuyệt vọng đã biến mất, thay vào đó là ngọn lửa kiên cường. “Tớ đi cùng cậu,” Lan Anh nói, không chút do dự.
Đúng 3 giờ chiều, Linh và Lan Anh bước vào Quán cà phê X. Khoa và My đã ngồi sẵn ở một góc khuất. My vuốt ve bụng bầu, dáng vẻ có phần kiêu hãnh. Khoa nhấp một ngụm cà phê, tỏ ra bình thản nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ đề phòng. Khi thấy Linh, My nhếch mép, còn Khoa chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc.
Linh kéo ghế ngồi xuống đối diện họ, Lan Anh ngồi cạnh Linh. Không khí lập tức trở nên căng thẳng. Linh không vòng vo.
“Tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện rõ ràng.” Linh nhìn thẳng vào mắt Khoa, rồi lướt qua My. “Về việc ly hôn, chia tài sản và bồi thường tổn thất tinh thần.”
Khoa đặt tách cà phê xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ. “Linh, em đang nói gì vậy? Mọi chuyện không đơn giản như em nghĩ đâu.” Anh ta cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, giọng có chút mỉa mai. “Em muốn cái gì?”
“Tôi cần một lời giải thích và sự bồi thường xứng đáng cho những gì anh đã làm.” Linh lặp lại từng chữ, nhấn mạnh. Cô nhìn Khoa bằng ánh mắt lạnh như băng. “Anh đã thay ổ khóa, vứt đồ của tôi ra đường, và giờ lại đưa nhân tình vào sống trong chính ngôi nhà của tôi. Đó là hành vi coi thường pháp luật và tôi sẽ không để yên.”
My bật cười khẩy, tay vẫn xoa bụng. “Ôi chao, cô Linh đây vẫn còn mơ mộng sao? Anh Khoa và tôi đã sống với nhau hợp pháp rồi. Cô chẳng là gì nữa cả.”
Khoa cũng phụ họa theo. “Em nghe đấy Linh, My đang mang thai con của anh. Em nghĩ anh sẽ để em làm khó dễ sao?”
Sự coi thường trong giọng điệu và ánh mắt của Khoa và My như đổ thêm dầu vào lửa. Linh nắm chặt tay dưới gầm bàn, nhưng vẻ mặt cô vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. “Anh và cô ta đã hành động quá giới hạn. Đừng nghĩ tôi là kẻ yếu đuối để các người tùy tiện chà đạp.”
Lan Anh bên cạnh cũng không kiềm được sự tức giận, cô nhìn My với ánh mắt đầy khinh bỉ. “Chị My nên nhớ, việc mang thai không phải là tấm khiên để che chắn cho những hành vi sai trái của mình.”
My nhíu mày, định phản bác nhưng Linh đã lên tiếng trước.
“Tôi không muốn kéo dài cuộc trò chuyện vô nghĩa này,” Linh tiếp tục, giọng dứt khoát. “Tôi yêu cầu chia đôi tài sản chung. Về căn nhà, tôi sẽ không nhượng bộ. Và một khoản bồi thường cho những tổn thất tinh thần mà các người đã gây ra cho tôi và mẹ tôi.”
Khoa nheo mắt, nụ cười trên môi tắt hẳn. Anh ta nhìn Linh như thể cô là một người hoàn toàn xa lạ. “Em nghĩ em có thể đòi hỏi như vậy sao? Em đừng mơ.”
“Tôi không mơ,” Linh đáp lại, giọng nói vang vọng sự kiên quyết, thu hút sự chú ý của vài người xung quanh. “Tôi sẽ không bao giờ nhượng bộ. Tôi sẽ chiến đấu đến cùng để lấy lại những gì thuộc về tôi. Nếu các người không chấp nhận, chúng ta sẽ gặp nhau ở Tòa án.” Cô đứng dậy, không thèm nhìn lại Khoa và My, quay lưng bước đi, Lan Anh theo sau. Hai người họ bỏ lại Khoa và My đang ngồi đó, gương mặt tái mét vì bất ngờ và giận dữ. Linh bước ra khỏi quán, từng bước chân vững chãi và tràn đầy quyết tâm.
Khoa và My nhìn theo bóng lưng Linh và Lan Anh đang khuất dần. Ban đầu là sự bất ngờ, rồi gương mặt Khoa dần giãn ra thành một nụ cười khẩy đầy mỉa mai. Anh ta nhếch mép, ánh mắt lướt qua My.
My hiểu ý, cô ta cũng phụ họa theo, nhún vai một cách coi thường.
“Có vẻ như cô ta nghĩ mình đang đóng phim hành động vậy,” Khoa buông lời, giọng đủ lớn để Linh vẫn có thể nghe thấy dù đã cách xa vài bước chân. “Ly hôn, chia tài sản, bồi thường tổn thất tinh thần? Cô ta định đòi hỏi cái gì cơ chứ?”
My cười rộ lên, tay xoa xoa bụng bầu, một cử chỉ đầy thách thức. “Anh à, em nghĩ cô ta đang mơ giữa ban ngày đấy. Có gì đâu mà chia? Chẳng qua là tự cô ta bỏ đi, giờ lại bày đặt ra vẻ đáng thương.”
Khoa gật gù, dựa lưng vào ghế, vẻ mặt thách thức. “Đúng vậy. Cô có bằng chứng gì mà đòi hỏi? Tự cô bỏ đi chứ ai đuổi? Đồ đạc của cô tôi đã cho người dọn sạch rồi, giờ cô muốn gì nữa?” Anh ta nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt ánh lên vẻ tự mãn, như muốn khẳng định mình là người chiến thắng trong cuộc đối đầu này.
Những lời nói đầy trơ trẽn, ngạo mạn của Khoa và My như những mũi dao găm thẳng vào Linh. Từng câu chữ, từng tiếng cười khẩy của họ vọng lại trong tai cô, không ngừng khoét sâu vào vết thương lòng. Linh đứng khựng lại bên ngoài quán, không quay đầu. Cô nắm chặt bàn tay đến mức móng tay hằn sâu vào da thịt, cơn giận dữ tột độ bùng lên trong lồng ngực. Linh nghiến răng. Sự trơ trẽn đến mức không thể tin được của cặp đôi này đã vượt quá mọi giới hạn. Họ không chỉ cướp đi gia đình cô, mà còn trắng trợn chà đạp lên mọi công sức, mọi tình cảm mà Linh đã vun đắp. Lúc này, mọi đau đớn biến thành động lực, thành ngọn lửa phẫn nộ thiêu đốt trong tâm trí Linh. Cô nhận ra rằng, đây không còn là cuộc chiến để đòi lại công bằng cho bản thân nữa, mà là một cuộc chiến cho lẽ phải, cho nhân phẩm.
“Họ sẽ phải trả giá,” Linh lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì giận dữ nhưng ánh mắt lại bừng lên một ngọn lửa kiên cường chưa từng thấy. “Tớ sẽ không bao giờ bỏ cuộc.”
Lan Anh nhìn Linh, bàn tay đặt nhẹ lên vai bạn. Cô bạn của mình đã không còn là người phụ nữ yếu đuối, tuyệt vọng nữa. Thay vào đó, một chiến binh đã trỗi dậy. Linh hít một hơi thật sâu, quay người bước đi, bỏ lại sau lưng Quán cà phê X và hai kẻ đang hả hê cười đắc thắng. Cô biết mình còn một chặng đường dài phía trước, nhưng giờ đây, Linh đã sẵn sàng cho cuộc chiến.
Linh bước đi, mang theo ngọn lửa phẫn nộ cùng quyết tâm sắt đá. Lan Anh lặng lẽ đi bên cạnh, nhìn bạn với ánh mắt đầy thấu hiểu. Họ không nói gì nhiều trên đường đi, sự im lặng ấy chất chứa vô vàn cảm xúc nhưng cũng là nguồn năng lượng ngầm cho cuộc chiến sắp tới. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn nhấn chìm Linh trong tuyệt vọng, mà đã biến thành động lực mạnh mẽ.
Hai người đến một tòa nhà cao tầng, nơi có biển hiệu Văn phòng luật sư Thiên Minh. Linh hít một hơi thật sâu, đẩy cánh cửa kính bước vào. Không gian bên trong tĩnh lặng và trang nghiêm. Một nữ tiếp tân hướng dẫn họ vào phòng tư vấn.
Vị luật sư ngồi đối diện Linh là một người đàn ông trung niên, vẻ ngoài điềm đạm nhưng ánh mắt sắc sảo, tự tin. Sau khi giới thiệu sơ qua, Linh bắt đầu câu chuyện của mình. Giọng cô ban đầu còn đôi chút nghẹn ngào, nhưng càng về sau càng trở nên rõ ràng và kiên định. Cô kể lại chi tiết về cuộc hôn nhân, về thời gian chăm sóc mẹ ở Bệnh viện, về việc Khoa viện cớ bận việc, về My – nhân tình đang mang thai, và đỉnh điểm là hành động thay ổ khóa, vứt đồ đạc của Linh ra ngoài.
Trong lúc Linh nói, vị luật sư chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu và ghi chép. Sau khi Linh kể xong, cô đưa ra tất cả những bằng chứng đã chuẩn bị: những đoạn tin nhắn Khoa lảng tránh, những tấm ảnh cưới giờ đây chỉ còn là ký ức đau buồn, và đặc biệt là các giấy tờ nhà đất thể hiện quyền sở hữu chung của cả hai vợ chồng.
Vị luật sư cầm tập hồ sơ, lật giở từng trang tài liệu một cách kỹ lưỡng. Ông xem xét các tin nhắn, đối chiếu thông tin trên giấy tờ nhà đất. Ánh mắt ông nheo lại, vẻ mặt trầm tư. Linh và Lan Anh nín thở chờ đợi, trái tim Linh đập thình thịch. Mỗi giây trôi qua đều dài như một thế kỷ.
Cuối cùng, vị luật sư ngẩng đầu lên, đặt tập tài liệu xuống bàn một cách dứt khoát. Ông nhìn thẳng vào Linh, nở một nụ cười nhẹ.
“Cô Linh,” ông nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy tự tin, “dựa trên những gì cô trình bày và các bằng chứng cô cung cấp, chúng ta có đủ cơ sở để khởi kiện.”
Những lời nói đó như một luồng điện chạy dọc sống lưng Linh. Cô cảm thấy một tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay đã được nhấc bổng. Hy vọng bừng sáng trong đôi mắt Linh, thay thế cho sự tuyệt vọng. Cảm giác được bảo vệ, được ủng hộ bởi pháp luật khiến tinh thần cô được củng cố mạnh mẽ. Lan Anh mỉm cười, siết nhẹ tay Linh động viên.
Linh hít thở sâu, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang dâng trào. Cô biết đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu vững chắc là tất cả những gì cô cần lúc này. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
“Cô Linh,” ông nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy tự tin, “dựa trên những gì cô trình bày và các bằng chứng cô cung cấp, chúng ta có đủ cơ sở để khởi kiện.”
Những lời nói đó như một luồng điện chạy dọc sống lưng Linh. Cô cảm thấy một tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay đã được nhấc bổng. Hy vọng bừng sáng trong đôi mắt Linh, thay thế cho sự tuyệt vọng. Cảm giác được bảo vệ, được ủng hộ bởi pháp luật khiến tinh thần cô được củng cố mạnh mẽ. Lan Anh mỉm cười, siết nhẹ tay Linh động viên.
Linh hít thở sâu, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang dâng trào. Cô biết đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu vững chắc là tất cả những gì cô cần lúc này. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
Vị luật sư tiếp lời, vẫn giữ thái độ điềm đạm nhưng giọng nói chứa đựng sự thúc giục: “Tuy nhiên, để vụ kiện của chúng ta càng thêm vững chắc, chúng ta cần bổ sung thêm một số bằng chứng quan trọng nữa.”
Linh gật đầu, ánh mắt kiên định. Cô không còn rơi lệ, sự yếu đuối đã nhường chỗ cho ý chí.
“Đầu tiên là sao kê tài khoản chung của cô và Khoa trong vòng ít nhất một năm gần đây,” vị luật sư hướng dẫn. “Chúng ta cần chứng minh dòng tiền, các giao dịch tài chính chung để củng cố quyền lợi của cô trong tài sản chung.”
Tiếp theo, ông liệt kê: “Giấy tờ đăng ký kết hôn gốc hoặc bản sao có công chứng, và chứng nhận quyền sở hữu nhà đất của hai vợ chồng. Dù cô đã cung cấp bản photo, có bản gốc hoặc bản sao công chứng sẽ có giá trị pháp lý cao hơn nhiều. Cô cần chuẩn bị tất cả những giấy tờ này càng sớm càng tốt.”
Linh lắng nghe chăm chú, ghi nhớ từng chi tiết. Trí óc cô giờ đây chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất: thu thập đủ bằng chứng để giành lại công bằng. Lan Anh ngồi bên cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ ủng hộ.
“Càng nhiều bằng chứng, chúng ta càng mạnh,” vị luật sư nhấn mạnh, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Linh, như muốn truyền thêm động lực. “Hãy nhớ, đây không chỉ là một cuộc chiến pháp lý, mà còn là cuộc chiến chứng minh sự thật và bảo vệ quyền lợi của chính cô.”
Linh gật đầu dứt khoát. Cô cảm nhận được một nguồn sức mạnh mới chảy trong mình. Cô sẽ không để Khoa và My dễ dàng đạt được mục đích. Nụ cười nhếch mép của Khoa khi vứt đồ của cô ra khỏi nhà, ánh mắt khinh miệt của My khi đối chất – tất cả những hình ảnh đó giờ đây biến thành ngọn lửa thúc đẩy Linh hành động. Cô đứng dậy, không còn dáng vẻ run rẩy của một người vợ bị phản bội, mà là một người phụ nữ đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Linh và Lan Anh bước ra khỏi văn phòng luật sư, ánh nắng chiều hắt lên khuôn mặt Linh, không còn vẻ tiều tụy mà thay vào đó là sự kiên định. Cô rút điện thoại ra, kiểm tra một tin nhắn mới. Đúng lúc đó, màn hình điện thoại lại sáng lên, một cuộc gọi đến từ số máy quen thuộc: mẹ chồng cô. Linh ngần ngừ một lát, rồi hít một hơi thật sâu, chấp nhận cuộc gọi. Cô đưa máy lên tai, gương mặt thoáng chút căng thẳng. Lan Anh nhìn cô với ánh mắt lo lắng, vỗ nhẹ vào vai Linh động viên.
“A lô, con nghe đây ạ,” Linh nói, giọng cố giữ bình tĩnh.
Đầu dây bên kia, giọng mẹ Khoa, ban đầu dịu dàng đến bất ngờ, vang lên: “Linh à, con dạo này khỏe không? Mẹ nghe nói con đang vất vả chăm sóc mẹ đẻ, thương con quá. Nhưng mà con cũng phải giữ gìn sức khỏe chứ, con ạ. Đừng để suy nghĩ nhiều quá mà ảnh hưởng.”
Linh lắng nghe, một cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng. Sự quan tâm đột ngột này không hợp với tính cách mẹ Khoa chút nào. Linh chỉ đáp lại bằng vài tiếng ừ hử mơ hồ.
“Con à,” mẹ chồng Linh tiếp tục, giọng nói bắt đầu lộ ra vẻ không kiên nhẫn, “con với thằng Khoa sống với nhau bao năm, giờ có chuyện không hay cũng nên từ từ giải quyết. Gia đình mình có danh tiếng, con đừng để mọi chuyện đi quá xa, ảnh hưởng đến thể diện của cả nhà.”
Linh nhíu mày, trực giác mách bảo điều chẳng lành. Cô im lặng, chờ đợi.
“Con Linh, mẹ nói thật cho con nghe,” giọng mẹ chồng cô đột ngột trở nên gay gắt, chanh chua, “con đừng có tham lam quá đáng! Con nghĩ con làm vậy là hay ho lắm sao? Cả nhà này ai cũng biết con là người không biết điều, chỉ biết nghĩ đến tiền và danh vọng thôi.”
Trái tim Linh thắt lại. Cô siết chặt điện thoại, cố gắng không để cảm xúc bùng nổ.
“Con Khoa nó đã có con rồi!” mẹ chồng cô thẳng thừng tuyên bố, giọng điệu đầy khinh miệt và thách thức. “Con My nó đang mang giọt máu của thằng Khoa. Con còn muốn níu kéo làm gì nữa? Cô buông tha cho con tôi đi! Buông tha cho thằng Khoa, cho gia đình này đi!”
Lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào tim Linh. Máu trong người cô như sôi lên. Mấy lời ngon ngọt ban đầu chỉ là vỏ bọc cho sự tàn nhẫn và trơ trẽn đến tột cùng. “Vậy ra đây là lí do họ gọi điện cho mình,” Linh thầm nghĩ, “họ nghĩ mình sẽ sợ hãi mà bỏ cuộc.”
“Mẹ nói gì vậy ạ?” Linh hỏi, giọng cô lạnh đi, không còn chút kính trọng. “Con có tham lam hay không, con biết. Con biết điều hay không, không cần mẹ phải dạy. Còn chuyện con buông tha cho Khoa hay không, đó là quyền của con. Con sẽ không bao giờ buông tha cho những kẻ đã phá hoại hạnh phúc của con và cướp đi tất cả những gì thuộc về con một cách trắng trợn như vậy!”
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, rồi một tràng những lời chửi rủa, mắng nhiếc thậm tệ bắt đầu tuôn ra không ngớt. Mẹ chồng Linh gào thét, gọi cô là đồ con dâu mất nết, đồ hồ ly tinh, đồ tham tiền… nhưng Linh không còn nghe rõ từng chữ. Những lời lẽ đó không còn chạm đến cô nữa. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn làm cô lung lay.
Linh chỉ giữ điện thoại trên tai, gương mặt không biểu lộ cảm xúc. Cô đã thực sự nhìn thấy bộ mặt thật của cả gia đình chồng. Không một ai đáng để cô phải nuối tiếc.
“Con nghe rõ đây,” Linh nói dứt khoát, ngắt lời mẹ chồng cô, giọng nói rõ ràng và mạnh mẽ, “con sẽ không buông tha cho bất kỳ ai. Mọi chuyện, cứ để pháp luật giải quyết!”
Cô không đợi câu trả lời, lập tức ngắt máy. Linh thở hắt ra, đôi mắt ánh lên sự căm phẫn nhưng cũng đầy quyết tâm. Lan Anh lo lắng nhìn cô, tay nắm chặt tay Linh.
Sau cuộc điện thoại đầy kịch tính với mẹ chồng, Linh và Lan Anh tạm biệt nhau, Linh trở về nhà với một tâm trạng vừa nặng nề vừa kiên định lạ thường. Cô biết con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi đã hoàn toàn được thay thế bằng ý chí sắt đá.
Trong khi đó, vài ngày sau, tại một buổi họp công trường, Khoa đang xem xét bản vẽ cùng các đồng nghiệp thì tiếng chuông điện thoại reo lên. Anh cau mày khi thấy số lạ. Khoa vẫy tay ra hiệu cho mọi người tiếp tục thảo luận, rồi bước ra ngoài nghe máy. Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ với chất giọng công sở, thông báo rằng Tòa án đã gửi giấy triệu tập đến địa chỉ nhà riêng của anh.
Khoa bàng hoàng. Anh vội vã kết thúc cuộc họp, phóng xe về nhà với tốc độ chóng mặt. Khi đến nơi, anh thấy một phong bì dày cộp, màu trắng, được đặt ngay ngắn trên bàn phòng khách. Tay Khoa run rẩy khi xé phong bì. Bên trong là một chồng giấy tờ, với logo Tòa án nhân dân được in rõ ràng. Anh đọc lướt qua, từng câu chữ như những nhát dao cứa vào mắt anh. Linh đã kiện anh ra tòa!
Máu trong người Khoa như sôi lên. Anh không thể tin nổi. Linh, người phụ nữ mà anh luôn nghĩ là yếu đuối, cam chịu, lại dám làm đến mức này. Cô ta dám kiện anh? Khoa nhìn chằm chằm vào tờ giấy triệu tập, gương mặt biến dạng vì giận dữ và bất ngờ. Cổ họng anh nghẹn lại, một cảm giác khinh miệt xen lẫn sợ hãi dâng trào. Cô ta đúng là điên rồi!
Khoa rút điện thoại, ngón tay run rẩy gõ tin nhắn, đôi mắt đỏ ngầu. Anh không suy nghĩ, chỉ muốn trút hết cơn thịnh nộ đang bốc cháy trong lòng.
“Cô điên rồi! Cô dám kiện tôi à?” Anh nhấn gửi.
Cùng lúc đó, Linh đang ngồi trên ghế sofa, tay mân mê tách trà đã nguội lạnh. Cô vừa nhận được thông báo từ văn phòng luật sư, rằng Tòa án đã gửi giấy triệu tập cho Khoa. Một cảm giác nhẹ nhõm đến bất ngờ len lỏi trong lòng cô. Linh hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ đi đôi chút.
Đúng lúc đó, điện thoại của cô rung lên bần bật. Là tin nhắn từ Khoa. Linh mở ra, đọc từng chữ. Gương mặt cô không một chút biểu cảm sợ hãi, mà thay vào đó là sự bình thản đến lạ lùng. Anh ta đang sợ. Linh mỉm cười nhạt, một nụ cười không hề có ý châm chọc, mà là sự xác nhận cho chính mình. Cô biết, mình đã đi đúng hướng. Con đường tuy gian nan, nhưng đây là bước đi đầu tiên, và nó đã mang lại một cảm giác mạnh mẽ, vững vàng chưa từng có. Linh đặt điện thoại xuống, nhìn ra khung cửa sổ, ánh mắt kiên định.
Vài ngày sau, tại phòng hòa giải của Tòa án nhân dân, không khí đặc quánh sự nặng nề và căng thẳng. Linh bước vào, theo sau là vị luật sư của mình – một người phụ nữ trung niên, ánh mắt sắc sảo và điềm tĩnh. Đối diện họ, Khoa và My đã ngồi sẵn, cùng với luật sư của Khoa. My dựa vào ghế, tay đặt lên bụng, gương mặt tỏ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thách thức rõ ràng khi nhìn về phía Linh. Khoa ngồi thẳng hơn, nhưng nét mặt anh ta cũng không giấu nổi sự bực dọc và khinh thường.
Linh chọn một chỗ ngồi đối diện trực tiếp với Khoa và My. Cô không né tránh bất kỳ ánh mắt nào, thậm chí còn đối diện thẳng thắn với My, không một chút dao động. Vị hòa giải viên ngồi ở đầu bàn, cố gắng xoa dịu không khí.
“Mời các bên ngồi xuống,” vị hòa giải viên nhẹ nhàng nói. “Chúng ta sẽ bắt đầu phiên hòa giải đầu tiên. Mục tiêu của chúng ta hôm nay là tìm kiếm tiếng nói chung, giải quyết các mâu thuẫn một cách êm đẹp nhất có thể.”
Luật sư của Khoa, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt tự tin thái quá, liền lên tiếng. “Thưa quý tòa, thân chủ của tôi, anh Khoa, hoàn toàn không mong muốn mọi chuyện phải đi đến mức này. Anh ấy luôn muốn giải quyết nội bộ, nhưng cô Linh lại kiên quyết đưa mọi chuyện ra pháp luật.”
My hắng giọng, cố tình nói lớn đủ để Linh nghe thấy. “Có vẻ cô ấy không muốn lắng nghe bất kỳ thỏa hiệp nào cả.”
Linh quay sang nhìn My, ánh mắt lạnh như băng. “Thỏa hiệp ư? Khi nhà tôi bị thay ổ khóa, đồ đạc bị vứt ra ngoài, đó là cách anh chị muốn ‘thỏa hiệp’ à?”
Khoa cười khẩy. “Đó là vì cô bỏ nhà đi biệt tích, mẹ cô bệnh thì có người chăm sóc. Cô còn nghĩ tôi sẽ giữ ngôi nhà đó cho cô mãi sao?”
Luật sư của Linh nhíu mày, lên tiếng. “Xin lỗi, anh Khoa. Cô Linh đi chăm sóc mẹ bị suy tim nặng, không phải ‘bỏ nhà đi biệt tích’. Việc tự ý thay ổ khóa và vứt đồ đạc của vợ ra ngoài là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng.”
Khoa định nói thêm, nhưng luật sư của anh ta đã đặt tay ngăn lại.
Linh hít một hơi thật sâu, giọng nói của cô vẫn bình thản nhưng mỗi lời thốt ra đều chắc nịch, vang rõ trong căn phòng. Cô nhìn thẳng vào Khoa và My. “Tôi chỉ muốn những gì thuộc về mình và sự công bằng. Tôi không yêu cầu gì hơn, cũng không chấp nhận bất kỳ sự nhân nhượng nào cho hành động sai trái của anh chị.”
My bật cười khinh khỉnh. “Công bằng? Vậy cô muốn gì? Muốn căn nhà đó sao? Hay muốn Khoa?”
Linh vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc. “Cái gì thuộc về tôi, tôi sẽ lấy lại. Còn anh Khoa, nếu chị My đã ‘tốt bụng’ nhận lấy, tôi không có lý do gì phải giành giật. Tôi chỉ muốn một sự kết thúc minh bạch và xứng đáng cho tất cả những gì tôi đã phải chịu đựng.”
Khoa nhìn Linh, trong ánh mắt anh ta không chỉ có sự tức giận mà còn lẫn một chút bất ngờ trước thái độ cứng rắn đến lạ thường của Linh. My thì vẫn giữ vẻ mặt đắc thắng, nhưng có một chút lung lay trong đó khi nghe Linh nói.
Vị hòa giải viên lên tiếng. “Được rồi, chúng ta hãy tạm gác lại những căng thẳng cá nhân. Luật sư hai bên có thể trình bày yêu cầu của thân chủ mình được không?”
Luật sư của Linh gật đầu, bắt đầu trình bày một cách rành mạch và đầy đủ. Linh ngồi đó, lưng thẳng, ánh mắt kiên định dõi theo từng cử chỉ của luật sư mình, hoàn toàn phớt lờ những ánh nhìn châm chọc hay giận dữ từ phía đối diện. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng cô đã sẵn sàng cho cuộc chiến này.
Luật sư của Linh nhìn thẳng vào Khoa và My, ánh mắt sắc bén như dao cạo. Khoa hơi nhíu mày, trong lòng dấy lên một dự cảm bất an. My vẫn giữ vẻ thách thức, tự mãn.
LUẬT SƯ LINH
(Giọng nói dõng dạc, rành mạch, từng chữ như đinh đóng cột)
Thưa tòa, chúng tôi có bằng chứng không thể chối cãi cho thấy cô My, người mà anh Khoa vẫn luôn xem là ‘người yêu độc thân’ của mình, thực chất đã có gia đình.
Lời nói của luật sư như một cú sét đánh ngang tai. Gương mặt My lập tức biến sắc, từ vẻ kiêu ngạo chuyển sang tái mét, cô ta lắp bắp, không tin vào tai mình. Khoa cũng không giữ được vẻ bình tĩnh, đôi mắt anh ta trợn trừng, quay phắt sang nhìn My với vẻ hoài nghi, giận dữ và kinh ngạc tột độ. Không khí trong phòng hòa giải bỗng chốc trở nên đông đặc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía My.
LINH
(Nội tâm)
Vở kịch mới chỉ bắt đầu.
LUẬT SƯ LINH
(Tiếp lời, không để ai kịp phản ứng hay chen vào)
Và không chỉ vậy, chúng tôi còn có tài liệu chứng minh rằng trong suốt thời gian cô Linh phải chăm sóc mẹ già bị suy tim nặng ở bệnh viện, anh Khoa đã lén lút chuyển một phần lớn tài sản chung của hai vợ chồng sang tên cô My. Đây là hành vi biển thủ tài sản hôn nhân một cách trắng trợn và có chủ đích, vi phạm nghiêm trọng luật pháp.
Một tập hồ sơ dày cộp, bao gồm ảnh chụp, bản sao công chứng các giấy tờ liên quan và sao kê ngân hàng, được luật sư của Linh đặt mạnh xuống bàn, đẩy về phía vị hòa giải viên và luật sư của Khoa. Tiếng tập tài liệu va vào mặt bàn khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Khoa hoàn toàn choáng váng, ánh mắt anh ta dán chặt vào những bằng chứng không thể chối cãi, rồi lại nhìn My như không thể tin vào sự thật. Khuôn mặt My giờ đây đã trắng bệch như tờ giấy, tay cô ta run rẩy đặt lên bụng, miệng hé mở nhưng không thể thốt ra lời nào.
KHOA
(Lắp bắp, giọng lạc đi)
Không… không thể nào! My, em… em nói gì đi chứ!
Luật sư của Khoa vội vàng cầm lấy tập tài liệu, lật nhanh từng trang. Nét mặt ông ta từ tự tin thái quá chuyển sang cau có, lộ rõ vẻ bất ngờ và lo lắng tột độ.
MY
(Giọng khẩn khoản, lí nhí, gần như không nghe thấy)
Khoa… em…
Linh ngồi thẳng lưng, ánh mắt cô sắc lạnh quét qua Khoa và My, không bỏ sót một biểu cảm hoảng loạn nào trên gương mặt họ. Cô thấy rõ sự sụp đổ và bẽ bàng trong mắt họ, và trong lòng cô, một tia sáng chiến thắng rực rỡ, ngọt ngào bùng lên. Linh biết, đây chính là khoảnh khắc cô đã chờ đợi bấy lâu. Trò chơi đã thật sự bắt đầu, và cô sẽ không lùi bước.
My co rúm người, cả người run bần bật. Cô ta nhìn Khoa, ánh mắt hoảng loạn như một con thú bị dồn vào đường cùng. Khoa, với vẻ mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ, gằn giọng.
KHOA
(Gằn giọng, siết chặt tay thành nắm đấm)
My! Cô giải thích đi! Rốt cuộc là thế nào? Cô đã lừa dối tôi ư?
LUẬT SƯ LINH
(Thản nhiên, không chút nao núng trước sự hỗn loạn)
Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng, thưa ông Khoa. Hôn thú, giấy tờ tùy thân, và lời khai của người thân. Cô My chưa hề ly hôn người chồng hiện tại của mình.
My cố gắng ngước nhìn, đôi môi khô khốc mấp máy, nhưng không một tiếng nào bật ra. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên má cô ta. Luật sư của Khoa, sau khi đọc lướt qua các tài liệu, mặt tái mét. Ông ta khẽ lắc đầu, vẻ bất lực hiện rõ.
LUẬT SƯ KHOA
(Nhẹ nhàng đặt tập hồ sơ xuống, nhìn Khoa với ánh mắt ái ngại)
Khoa… hình như… những gì luật sư của cô Linh nói… là sự thật.
Khoa bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn My. Anh ta không thể tin được mọi chuyện lại diễn biến đến mức này. Tất cả những gì anh ta nghĩ là một cuộc ly hôn đơn giản, một khởi đầu mới với người tình đang mang thai, giờ đây lại sụp đổ tan tành.
KHOA
(Chỉ thẳng tay vào mặt My, giọng đầy phẫn nộ)
Vậy là cô đã lừa dối tôi! Lừa dối cả tôi và đứa con này!
MY
(Khóc nức nở, quỳ sụp xuống van lơn)
Không… không phải vậy đâu anh Khoa! Em xin anh… Anh hãy tin em!
Linh lặng lẽ quan sát màn kịch này. Cô không hề cảm thấy hả hê hay sung sướng tột độ, mà chỉ thấy một sự trống rỗng, kèm theo một chút xót xa cho những gì đã qua. Cô biết, đây chưa phải là kết thúc, mà chỉ là sự khởi đầu cho một chương mới.
LINH
(Nội tâm)
Những kẻ bội bạc rồi sẽ phải trả giá. Và đây mới chỉ là khởi đầu.
Luật sư của Linh nhìn vị hòa giải viên, rồi quay sang Khoa và My, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát.
LUẬT SƯ LINH
Thưa ông Khoa, thưa cô My, với những bằng chứng không thể chối cãi này, chúng tôi khẳng định anh Khoa không chỉ vi phạm luật hôn nhân gia đình mà còn có dấu hiệu của hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Còn cô My, việc cố ý mang thai với người đã có gia đình trong khi bản thân chưa ly hôn sẽ đối mặt với những hậu quả pháp lý nghiêm trọng. Chúng tôi sẽ chuyển hồ sơ lên tòa án và yêu cầu xử lý theo pháp luật.
Khoa lảo đảo ngồi xuống ghế, hai tay ôm mặt. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân anh ta. My vẫn tiếp tục khóc lóc, van xin, nhưng không ai còn lắng nghe nữa. Linh đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi phòng hòa giải. Cô không ngoảnh lại nhìn hai con người đang chìm trong sự hoảng loạn và bẽ bàng kia.
Khi cánh cửa phòng hòa giải đóng lại sau lưng Linh, cô hít một hơi thật sâu. Không khí bên ngoài trong lành hơn, như thể rũ bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu. Nắng chiều hắt qua khung cửa sổ, nhuộm vàng hành lang. Linh bước đi, từng bước chân vững chãi hơn, thanh thản hơn. Chặng đường đã qua là những ngày tháng u tối, đầy rẫy sự phản bội và đau khổ. Từng khoảnh khắc chăm sóc mẹ trong bệnh viện, từng giọt nước mắt khi phát hiện ổ khóa nhà bị thay, hay khi đối mặt với sự trơ trẽn của Khoa và My, tất cả đã tôi luyện Linh trở thành một con người mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Linh biết, phía trước vẫn còn nhiều thử thách. Cuộc chiến pháp lý có thể sẽ kéo dài, tốn kém và mệt mỏi. Nhưng giờ đây, cô không còn đơn độc, không còn yếu đuối. Cô có mẹ, có Lan Anh, và có niềm tin vào công lý. Điều quan trọng nhất không phải là thắng thua tuyệt đối, mà là việc cô đã đứng lên, đối mặt với sự thật, và không cho phép bất cứ ai giẫm đạp lên phẩm giá của mình nữa. Cô muốn đòi lại quyền lợi, không chỉ cho bản thân mà còn là một bài học đắt giá cho những kẻ đã sống bội bạc, lừa dối. Linh ngước nhìn bầu trời xanh thẳm, trong lòng bỗng dâng lên một sự bình yên lạ kỳ. Cô tin rằng, sau cơn mưa, cầu vồng sẽ hiện ra, và cuộc đời cô sẽ rực rỡ trở lại. Cô hít sâu một lần nữa, cảm nhận sự kiên cường và sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách sắp tới.

