Chăm sóc bố chồng 12 năm kiệt sức, con dâu mở chiếc gối rách và bật khóc nức nở…

Bố chồng không có lương hưu, tôi vẫn chăm sóc chu đáo suốt 12 năm. Lúc hấ/p h/ối, ông đưa cho tôi một chiếc gối rá//ch và nói: “Cho con Thảo.” Khi mở ra, tôi ôm mặt khó/c n/ức n/ở…
Tôi về làm dâu năm 26 tuổi, khi ấy gia đình chồng đã trải qua nhiều bi/ến c/ố. Mẹ chồng m//ất sớm, để lại một mình bố chồng g/ầy gu/ộc nuôi bốn người con. Cả đời ông làm nông, không công việc ổn định, chẳng có lương hưu. Khi tôi về làm dâu, các anh chị trong nhà đều có gia đình riêng, ít người còn nhớ đến ông. Cuộc sống tuổi già của ông phụ thuộc gần như hoàn toàn vào vợ chồng tôi.
Nhiều người hàng xóm hay x/ì x/ào: “Chồng con gì thì cũng chỉ là phận dâu, ai đời chăm bố chồng đến kiệ/t sứ/c.” Nhưng tôi nghĩ khác. Ông đã v/ất v/ả cả đời nuôi con, không có lương hưu hay khoản tích lũy nào, nếu mình quay lưng thì ai lo cho ông?
Mười hai năm ấy, cuộc sống chẳng hề dễ dàng. Lúc đầu, tôi còn trẻ, đôi khi m/ệt m/ỏi, ấ/m ứ/c. Nhiều đêm chồng đi làm xa, tôi một mình chăm con nhỏ và bố chồng ố/m y/ếu, vừa lo cơm nước vừa trông giấc ngủ ch/ập ch/ờn của ông. Có lần, vì m/ệt quá, tôi c/áu gắ/t:
– Con chỉ là con dâu thôi bố ạ, nhiều lúc con cũng thấy tủi…
Ông chỉ lặng lẽ nhìn tôi, bàn tay r/un r/un nắm lấy tay tôi:
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chăm sóc bố chồng 12 năm kiệt sức, con dâu mở chiếc gối rách và bật khóc nức nở…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt