Chê bạn trai ‘già dịch’ U60, cô gái sốc ngất khi gặp lại anh ta… chính là Sếp Phó!

Yêu qua mạng suốt nửa năm mà bạn trai vẫn nhất quyết không chịu gặp mặt, tôi rốt cuộc không nhịn được nữa, đành nhờ một anh shipper chạy đến tận nơi dò xét tình hình giúp mình.

Anh shipper sau khi nhìn thấy người xong liền gọi lại, giọng điệu vô cùng chân thành.

“Thôi bỏ đi em gái ơi, gã đó vừa thấp vừa xấu, quan trọng là nhìn lão phải gần sáu mươi tuổi rồi!”

Nghe xong câu ấy, tôi chỉ cảm thấy cả thế giới trước mắt tối sầm lại. Đầu óc ong ong, tay run lên, tôi lập tức đăng nhập tài khoản, gõ thẳng vào khung chat.

“Đồ già dịch! Chia tay đi!”

Ngày hôm sau, tôi lê cái thân xác héo hon đến công ty. Vừa bước vào đã nghe thấy đồng nghiệp xì xào bàn tán.

“Sếp Phó bị chuyện gì kích động vậy?”

“Sao anh ta cứ hỏi khắp nơi xin link mua mặt nạ chống lão hóa thế kia?”

Khi điện thoại rung lên, thấy tên anh shipper hiện trên màn hình, tôi thật sự có cảm giác như trời đang sụp xuống đầu mình.

Đầu dây bên kia, anh ta vẫn nhiệt tình mô tả, giọng đầy chắc chắn.

“Thật sự tôi không nói dối cô đâu. Cửa vừa mở ra tôi cũng đứng hình luôn. Gã đó vừa thấp vừa xấu, cái chính là nhìn già khú đế như gần sáu mươi ấy. Tay còn chống cả gậy nữa!”

“Cô còn trẻ trung xinh đẹp thế này, đổi người khác mà yêu đi. Không thì sau này gặp ngoài đời, người ta lại tưởng cô có sở thích yêu người già đấy!”

Tôi bần thần ừ hữ, chẳng nhớ mình cúp máy từ lúc nào. Đến khi hoàn hồn, nước mắt đã rơi ướt cả má.

Thảo nào bấy lâu nay anh ta cứ khăng khăng không chịu gặp mặt. Hóa ra là già đến mức đi đứng không vững rồi.

Lại nghĩ đến những khoản tiền và quà cáp anh ta gửi cho tôi suốt thời gian qua, lòng tôi càng rối bời. Không lẽ đó đều là tiền lương hưu?

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, tôi đã nức nở. Vừa khóc vừa mở điện thoại, định chuyển trả toàn bộ số tiền lại cho anh ta.

Vừa mở khung chat, điện thoại bỗng rung liên hồi. Đối tượng yêu qua mạng gửi tin nhắn đến.

“Cảm ơn bảo bối đã đặt trà chiều cho anh nhé.”

“Bảo bối làm móng xong chưa? Anh mua trà sữa cho em nhé?”

Tôi suýt nữa thì nôn ngay tại chỗ.

Nghĩ đến việc suốt nửa năm qua mình ngọt ngào gọi một lão già như thế là anh, da gà tôi nổi lên từng đợt vì buồn nôn.

Bên kia hoàn toàn không biết tôi đang nghĩ gì, vẫn tiếp tục nhắn.

“Làm móng vẫn chưa xong sao? Lát nữa xong việc nhắn lại cho anh nhé. Để anh thanh toán cho.”

Ngay sau đó là mấy bao lì xì giá trị lớn được gửi tới.

Về tiền bạc, anh ta quả thật chưa từng keo kiệt. Quả nhiên người không cần đi làm thì tiêu tiền đúng là thoải mái.

Càng nghĩ tôi càng vừa giận vừa hận. Tôi trả lại toàn bộ bao lì xì, ngón tay gõ liên hồi trên màn hình.

“Khỏi cần.”

“Tôi thật không ngờ ông lại là loại già dịch như thế.”

“Nói lời chia tay tôi còn thấy buồn nôn, sau này đừng bao giờ quấy rầy tôi nữa.”

Gửi xong, tôi thực hiện luôn một loạt thao tác chặn và xóa, dứt khoát đến mức không cho mình cơ hội do dự, rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Quần áo, túi xách anh ta tặng, tôi thẳng tay ném đi.

Thẻ mua sắm ở trung tâm thương mại đã được anh ta nạp tiền, tôi đem bán.

Đến khi cầm mấy túi lạp xưởng đặc sản do chính tay anh ta làm, tôi khựng lại.

Phải công nhận tay nghề của lão già này không tệ, lạp xưởng còn ngon hơn ngoài tiệm.

Nhưng tôi lập tức lắc đầu. Tôi tìm người yêu chứ đâu phải tìm đầu bếp. Lạp xưởng ngon thì có ích gì.

Thế là tôi gói hết lại, mang xuống lầu cho chó hoang ăn.

Cả cuối tuần tôi không bước chân ra khỏi cửa. Nằm bẹp ở nhà, khóc lóc đến cạn nước mắt, mãi đến thứ Hai mới miễn cưỡng vực dậy tinh thần đi làm.

Vừa đặt chân vào công ty, tôi đã cảm nhận được bầu không khí có gì đó bất thường, như thể trước cơn giông.

Tôi tò mò hỏi đồng nghiệp: “Có chuyện gì thế? Sao trông ai cũng căng thẳng vậy?”

Đồng nghiệp thở dài.

“Sếp Phó từ chi nhánh về rồi, mà hôm nay tâm trạng cực kỳ tệ. Mấy người vào báo cáo đều bị mắng cho không kịp trở tay.”

Tôi sững lại.

Phó Tư Quân về rồi sao?

Vị sếp tổng đi thị sát gần nửa năm, cuối cùng cũng quay lại trụ sở chính rồi ư?

Nói ra thì tôi mới vào công ty đúng nửa năm, chưa từng tiếp xúc trực tiếp với Sếp Phó. Nghe đồng nghiệp cũ kể anh ta tuy hơi lạnh lùng nhưng không khó gần. Nhưng xem tình hình hôm nay, dường như không phải vậy.

“Chẳng lẽ nổi cáu vô cớ?” Tôi tò mò. “Ai chọc giận anh ta thế?”

Đồng nghiệp nhìn quanh xác nhận không có ai rồi mới ghé sát tai tôi thì thầm.

“Nghe nói là Sếp Phó bị bạn gái đá.”

“Lại còn là kiểu chia tay xong cắt đứt liên lạc ngay lập tức.”

Đúng là mùa chia tay thật.

Liên tưởng đến bản thân mình, tôi không kìm được tiếng thở dài, lại hỏi: “Không thể nói chia tay là chia tay ngay được chứ? Phải có lý do gì chứ?”

Đồng nghiệp nghiến răng nói nhỏ.

“Hình như là… chê Sếp Phó già…”

Tôi hít mạnh một hơi.

“Phó Tư Quân mà già?”

Chẳng phải anh ta còn chưa đến ba mươi sao?

Hơn nữa, gương mặt điển trai như người mẫu thế kia mà còn bị chê già, vậy bạn gái anh ta chắc phải là thần tiên mới vừa lòng nổi.

Vừa dứt lời, cửa thang máy đối diện vang lên một tiếng tinh khẽ khàng.

Cánh cửa mở ra, tôi và người bên trong đứng đối diện nhau.

Là Phó Tư Quân.

Không biết anh ta có nghe thấy câu nói vừa rồi của tôi hay không, chỉ thấy ánh mắt lạnh lẽo như băng quét qua, khiến sống lưng tôi bất giác lạnh toát.

“Sếp Phó.”

Đồng nghiệp bên cạnh vội vàng lên tiếng chào. Hành lang vốn ồn ào lập tức im bặt.

Theo bản năng, tôi lùi lại hai bước, lí nhí theo: “Sếp Phó.”

Phó Tư Quân ừ một tiếng nhạt nhòa, bước ra khỏi thang máy. Tưởng anh ta đã đi ngang qua, nào ngờ vừa lướt đến trước mặt tôi thì khựng lại.

Giây tiếp theo, anh ta quay đầu nhìn thẳng vào tôi.

“Cô thuộc bộ phận nào?”

Tôi sững người.

Trưởng nhóm đứng cạnh lập tức đáp thay: “Đây là Mộc Liên, người mới của phòng Kế hoạch.”

Phó Tư Quân nhìn tôi thêm vài giây, ánh mắt không rõ ý tứ, rồi thản nhiên nói: “Lát nữa bảo cô ấy lên gặp tôi báo cáo. Tôi muốn xem trình độ của người mới các anh tuyển vào thế nào.”

Trưởng nhóm liên tục gật đầu vâng dạ, còn tôi thì đầu óc ong ong như vừa bị gõ mạnh. Sao tự dưng lại gọi cái loại nhân viên nhỏ bé như tôi đi báo cáo trước mặt tổng giám đốc?

“Đừng căng thẳng.”

Đợi Phó Tư Quân đi xa, trưởng nhóm mới vỗ vai tôi an ủi.

“Dù sao dự án này em theo từ đầu, coi như ra mắt đại sếp. Sau này nhận dự án lớn cũng thuận lợi hơn.”

Đã đến nước này, tôi chỉ còn cách ôm tài liệu lên tầng mười bảy.

Văn phòng Phó Tư Quân ở tầng cao nhất, ánh sáng tràn ngập nhưng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim mình đập.

Tôi đứng trước cửa một lúc lâu mới đủ can đảm gõ.

“Vào đi.”

Giọng nói trầm thấp truyền ra từ bên trong. Tôi hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.

“Sếp Phó, tôi đến báo cáo công việc.”

Phó Tư Quân ngồi sau bàn làm việc, vẻ mặt không chút biểu cảm.

“Nói đi.”

Dự án này tôi theo sát từ đầu nên các hạng mục đều nắm rõ. Tôi trình bày liền mạch gần mười phút mới dừng lại.

“Đại khái là như vậy ạ, Sếp Phó.”

Anh ta không đáp ngay, chỉ lật xem xấp tài liệu tôi mang theo. Một lúc sau mới ngẩng lên, ánh mắt bình thản.

“Cô rất căng thẳng à?”

Tôi thành thật gật đầu.

“Một chút ạ.”

Phó Tư Quân không nói thêm, cúi xuống xem nốt bảng số liệu cuối cùng rồi đặt tập hồ sơ lên bàn.

“Sang bên nhân sự làm thủ tục bàn giao đi.”

Tôi ngây ra.

“Sếp Phó?”

Anh ta nhìn tôi, giọng vẫn phẳng lặng.

“Cô không hợp với phòng Kế hoạch.”

Tim tôi chùng xuống một nhịp. Không lẽ anh ta định đuổi việc tôi?

Tôi hít sâu một hơi, vội vàng nói: “Sếp Phó, tôi biết bài báo cáo còn nhiều thiếu sót, nhưng tôi sẽ cố gắng học hỏi thêm. Xin sếp cho tôi một cơ hội nữa.”

Phó Tư Quân dường như không mấy để tâm, tự tay thao tác trên máy tính, trông như đang gửi email cho phòng nhân sự.

Nhìn động tác dứt khoát ấy, tôi biết chuyện này khó cứu vãn. Một nỗi bi thương bỗng trào lên.

Người ta nói đen tình đỏ bạc, vậy mà đến lượt tôi thì cả tình lẫn việc đều trượt khỏi tay.

Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chê bạn trai ‘già dịch’ U60, cô gái sốc ngất khi gặp lại anh ta… chính là Sếp Phó!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt