Bố mẹ tôi làm mâm cơm quê, toàn đồ sạch để mời con rể tương lai đến ăn mà không ngờ anh không thèm động đũa lấy 1 miếng, lại còn hỏi rất vô duyên “cơm như cho cún ăn” rồi đứng dậy đi về thẳng, nào ngờ 30 phút sau cả nhà nhận được điện thoại báo tin dữ điến:;g người của con rể…
Hôm ấy, bố mẹ tôi dậy từ tờ mờ sáng, lật đật ra vườn bắt gà, ra ao kéo cá, vào vườn hái rau. Tất cả chỉ để chuẩn bị một mâm cơm quê, tươm tất nhưng giản dị, mời con rể tương lai về ăn lần đầu. Mẹ tôi còn thì thầm:
– “Đồ quê không bằng thành phố, nhưng ít nhất sạch sẽ, tử tế, mong nó quý trọng tấm lòng.”
Đến bữa, cả nhà hồi hộp chờ. Vậy mà vừa ngồi xuống, anh con rể tương lai cau có nhìn mâm cơm, gắp thử miếng rau rồi buông đũa, lạnh lùng buông một câu:
– “Cơm này cho cún ăn thì đúng hơn.”
Cả nhà ch-ết lặng. Tôi nghẹn đến đỏ mặt, bố tôi tím tái không nói thành lời, còn mẹ run run đặt thêm bát canh gà:
– “Con thử nếm đi, gà nhà nuôi, không hóa chất đâu…”
Anh ta chẳng thèm đụng đũa, hất ghế đứng dậy đi thẳng, để lại cả mâm cơm nguội ngắt và bầu không khí nặng nề như có ai bóp nghẹt. Tôi tủi nhục muốn khóc òa.
Cả nhà còn đang bàn tán thì đúng 30 phút sau, điện thoại nhà tôi réo vang. Đầu dây bên kia là giọng run rẩy của một người lạ:
– “Có phải người nhà anh Tuấn không? Anh ấy… vừa gặp ta-i nạ-n… xe lao thẳng xuống ruộng, giờ đang cấ;/p cứu.”
Cả nhà chết sững. Mẹ tôi ôm ngực ngã khụy, bố vội chụp lấy cái ghế. Tôi run bần bật, trí óc trống rỗng.
Nhưng điều khiến mọi người đi-ếng người hơn là khi vào bệnh viện, chưa kịp thấy mặt anh, đã thấy hai người phụ nữ khác – một già một trẻ – đang khóc ngất bên ngoài phòng cấp cứu. Hóa ra… 👇👇
Hóa ra… 👇👇 Cả gia đình như những mũi tên lao vào `Bệnh viện`, tiếng bước chân dồn dập trên hành lang lát gạch lạnh lẽo. Lòng `Mẹ của Cô gái` thắt lại, bà cứ gọi tên `Anh Tuấn` trong vô vọng. `Bố của Cô gái` cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, một tay nắm chặt tay `Cô gái`, nhưng ông cũng không giấu được sự run rẩy.
Họ vừa đến `Phòng cấp cứu` thì mọi thứ như đông cứng lại. Cảnh tượng trước mắt khiến ba người họ chết lặng, bước chân không thể nhấc lên nổi.
Bên ngoài cánh cửa phòng cấp cứu bạc màu, hai người phụ nữ đang ôm nhau nức nở. Một `Người phụ nữ già` tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo đầm đìa nước mắt, liên tục gọi tên “Tuấn ơi con ơi!”. Bên cạnh bà là một `Người phụ nữ trẻ` hơn, đang quỳ sụp xuống sàn, đôi vai gầy rung lên bần bật, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
`Cô gái`, `Bố của Cô gái` và `Mẹ của Cô gái` đứng sững. Ba người họ trố mắt nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc, hoang mang tột độ. “Ai đây?” – câu hỏi thầm lặng nhưng đầy ám ảnh vang vọng trong đầu mỗi người. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng `Cô gái`. Nỗi bất an lớn đến mức cô cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Chuyện gì đang xảy ra ở đây? Tai nạn của `Anh Tuấn`… và hai người phụ nữ lạ mặt này. Chúng có liên quan gì? `Mẹ của Cô gái` lắp bắp, giọng nói lạc đi: “Kia… kia là ai thế con?” Bà nhìn về phía hai người phụ nữ đang khóc ngất, rồi lại nhìn `Bố của Cô gái` và `Cô gái`, vẻ mặt đầy sợ hãi và bối rối. `Bố của Cô gái` siết chặt nắm tay, cố gắng trấn tĩnh nhưng ánh mắt ông cũng lộ rõ sự ngờ vực và lo lắng. Một điềm báo chẳng lành đang bao trùm lấy họ.
Không thể chịu đựng được không khí nặng nề đó, `Cô gái` hít một hơi thật sâu, từng bước chân nặng trĩu tiến lại gần hai người phụ nữ lạ mặt. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô ngập ngừng vươn tay, chạm nhẹ vào vai `Người phụ nữ trẻ` đang quỳ gục.
“Chị ơi… chị ơi…” `Cô gái` khẽ gọi, giọng cô run run. `Người phụ nữ trẻ` từ từ ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe, vô hồn.
`Cô gái` nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chị ơi, đây là người nhà của bệnh nhân Tuấn ạ?”
Ngay khi cái tên “`Anh Tuấn`” vừa được nhắc đến, `Người phụ nữ già` đang ôm chặt lấy `Người phụ nữ trẻ` bỗng khựng lại. Bà ngẩng phắt khuôn mặt nhăn nheo, sưng húp vì khóc lên, nhìn `Cô gái` như thể không tin vào tai mình. Ánh mắt bà đầy sự đau đớn, tuyệt vọng.
“Thằng `Anh Tuấn`… `Anh Tuấn` con tôi…” Bà lão bật khóc nấc, tiếng khóc xé lòng cả hành lang `Bệnh viện`. “Sao… sao giờ ra nông nỗi này chứ?”
Lời nói của bà lão như sét đánh ngang tai `Mẹ của Cô gái`. Toàn thân bà cứng đờ, hai mắt mở to nhìn chằm chằm vào `Người phụ nữ già`. Một tiếng “ực” khô khốc vang lên trong cổ họng bà. Khuôn mặt `Mẹ của Cô gái` tái mét, bà choáng váng, lảo đảo suýt ngã quỵ ngay tại chỗ. `Bố của Cô gái` kịp thời đỡ lấy bà, nhưng chính ông cũng không giấu nổi vẻ mặt thất thần, bàng hoàng. Một sự thật kinh hoàng đang dần được phơi bày.
`Mẹ của Cô gái` hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh nhưng đôi môi vẫn run bần bật. Bà nhìn `Người phụ nữ già`, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ và sợ hãi.
“Bác… bác nói gì?” `Mẹ của Cô gái` thì thào, giọng nói lạc đi. “Bác… bác là mẹ của `Anh Tuấn` sao? Thế còn… còn cháu… cháu là gì của nó?”
Bà đưa tay chỉ về phía `Người phụ nữ trẻ` đang quỳ gục. Cả `Bố của Cô gái` và `Cô gái` đều nín thở, chờ đợi câu trả lời.
`Người phụ nữ già` ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa, tiếng nấc nghẹn ngào trong cổ họng. Bà ôm chặt lấy `Người phụ nữ trẻ`, như thể đó là chỗ dựa duy nhất của bà giữa cơn bão tố.
“Đúng rồi… tôi… tôi là mẹ ruột của thằng `Anh Tuấn` đây…” Bà lão thổn thức, từng lời nói như xé ruột gan. “Tôi ở với nó bao nhiêu năm nay… Cháu nó… nó là vợ của `Anh Tuấn`, là mẹ của con nó…”
Một tiếng “choang” nhỏ vang lên khi chiếc túi xách trên tay `Mẹ của Cô gái` rơi xuống sàn `Bệnh viện`. Toàn thân bà đổ sụp, nếu không có `Bố của Cô gái` đỡ kịp, bà đã ngã khuỵu. Khuôn mặt bà tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào `Người phụ nữ già`, rồi liếc sang `Cô gái`, đầy sự hối lỗi và tuyệt vọng.
“Không thể nào… không thể nào được!” `Mẹ của Cô gái` thốt lên, giọng bà rít qua kẽ răng. “Thằng `Anh Tuấn` đã đính ước với con `Cô gái` nhà tôi! Nó đã nói lời cầu hôn, nó đã hứa hẹn!”
`Người phụ nữ già` lắc đầu nguầy nguậy, tiếng khóc càng lớn hơn. “Tôi… tôi không hề biết! Tôi thề! Cả đời này tôi chỉ mong con mình được hạnh phúc… Nó… nó chưa từng nói với tôi là nó đã đính ước với ai khác!”
Bà lão nhìn `Cô gái` với ánh mắt đầy thương cảm, rồi lại quay sang `Mẹ của Cô gái`, nước mắt vẫn chảy dài. “Nếu tôi biết… nếu tôi biết thì dù có chết tôi cũng không để nó làm cái chuyện thất đức này đâu!”
Sự thật trần trụi, đau đớn như một nhát dao đâm thẳng vào tim gia đình `Cô gái`. `Bố của Cô gái` siết chặt tay `Mẹ của Cô gái`, cố gắng giữ cho bà đứng vững, nhưng chính ông cũng cảm thấy đất trời quay cuồng. `Cô gái` đứng chết lặng, tâm trí trống rỗng. Cái tên “Anh Tuấn” giờ đây không còn là vị hôn phu, mà là kẻ lừa dối tồi tệ nhất. Họ đã bị `Anh Tuấn` lừa dối một cách trắng trợn.
`Người phụ nữ trẻ` vẫn còn quỳ gục trên sàn, tiếng nấc nghẹn ngào rung lên. Cô ta bấu chặt lấy vạt áo của `Người phụ nữ già`, như một đứa trẻ hoảng sợ. Nước mắt lã chã tuôn rơi trên khuôn mặt xanh xao. Đột nhiên, đôi mắt cô ta trợn ngược, cơ thể run rẩy một cái rồi đổ sụp vào vòng tay `Người phụ nữ già`, bất tỉnh nhân sự.
“Cháu ơi! Cháu làm sao thế này?” `Người phụ nữ già` hốt hoảng kêu lên, cố gắng đỡ `Người phụ nữ trẻ`. Tiếng kêu của bà thu hút sự chú ý của một cô y tá đang đi ngang qua. Cô y tá nhanh chóng chạy tới, kiểm tra tình trạng của `Người phụ nữ trẻ`.
“Bệnh nhân bị sốc, suy nhược! Để tôi giúp!” Cô y tá nói nhanh, rồi cùng `Người phụ nữ già` đưa `Người phụ nữ trẻ` nằm xuống chiếc ghế chờ. Một lát sau, sau khi được cô y tá sơ cứu nhanh chóng, `Người phụ nữ trẻ` từ từ mở mắt. Khuôn mặt cô ta vẫn còn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt đã có thần hơn một chút.
`Người phụ nữ trẻ` nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại ở `Người phụ nữ già` đang lo lắng tột độ, rồi lướt qua gia đình `Cô gái` đang đứng chết lặng. Nước mắt lại trào ra, cô ta lắp bắp, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đầy sự tuyệt vọng: “Con… con là… vợ của anh `Anh Tuấn`… chúng con… chúng con có một đứa con gái nhỏ… ba tuổi rồi…”
Lời nói của `Người phụ nữ trẻ` như sét đánh ngang tai cả gia đình `Cô gái`. `Mẹ của Cô gái` kêu lên một tiếng thất thanh, hai tay ôm chặt lấy ngực. `Bố của Cô gái` lảo đảo, phải bám vào tường để không ngã quỵ. `Cô gái` cảm thấy như có hàng ngàn nhát dao đâm vào tim mình. Toàn bộ thế giới xung quanh cô sụp đổ. Cái tên `Anh Tuấn` giờ đây không chỉ là kẻ lừa dối, mà còn là một tên bội bạc không thể tha thứ. Nỗi đau đớn, sự tủi nhục và phẫn nộ dâng trào tột độ, nhấn chìm cô vào một vực thẳm đen tối.
`Bố của Cô gái` đứng chết lặng, khuôn mặt ông méo mó vì căm phẫn. Tay ông run run chỉ thẳng vào cánh cửa phòng cấp cứu, nơi `Anh Tuấn` đang nằm, ánh mắt như muốn xuyên thủng lớp kính. Từng mạch máu trên trán ông giật mạnh, giận đến tím mặt, nhưng ông không thể thốt ra lấy một lời nào. Tất cả ngôn ngữ đều bị chặn lại bởi cơn cuồng nộ và sự tủi nhục.
`Mẹ của Cô gái` thì không còn giữ được chút bình tĩnh nào. Bà bật ra một tiếng thét xé lòng, giọng khản đặc vì uất ức.
“Thằng khốn nạn!” `Mẹ của Cô gái` gào lên, đôi mắt đỏ ngầu chực tóe lửa nhìn về phía `Người phụ nữ trẻ` và `Người phụ nữ già`. “Con tôi đã làm gì mà phải chịu đựng chuyện này chứ? Các người… các người coi con tôi là cái gì hả?”
Bà lao về phía `Người phụ nữ trẻ`, nhưng `Bố của Cô gái` kịp thời giữ lại, dù bản thân ông cũng đang run lên cầm cập. Cảnh tượng hỗn loạn diễn ra giữa hành lang bệnh viện, thu hút những ánh mắt tò mò, xen lẫn ái ngại của mọi người.
`Cô gái` đứng chết trân, đôi mắt trống rỗng nhìn vào hư vô. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm nhòe đi tất cả. Tiếng gào thét của mẹ, sự căm phẫn đến tột cùng của bố, tất cả chỉ càng xoáy sâu hơn vào vết thương lòng cô. Cả thế giới xung quanh `Cô gái` như vừa sụp đổ hoàn toàn. Từng mảnh vỡ ký ức về `Anh Tuấn`, về tình yêu, về tương lai bỗng chốc trở thành những lưỡi dao sắc bén, cứa vào tâm can cô không ngừng. Nỗi đau thể xác không bằng một phần nỗi đau tinh thần mà cô đang phải chịu đựng.
Sự hỗn loạn trong hành lang bệnh viện bỗng chốc lắng xuống một cách lạ thường khi một cánh cửa bật mở. Một bác sĩ bước ra, vẻ mặt anh ta nghiêm trọng đến đáng sợ, đôi mắt mang theo sự mệt mỏi và lo âu. Ánh mắt ông lướt qua đám đông đang căng thẳng, rồi dừng lại ở `Người phụ nữ già` và `Người phụ nữ trẻ`.
“Ai là người nhà của bệnh nhân Tuấn?” Vị bác sĩ hỏi, giọng nói trầm và nặng nề, như mang theo gánh nặng của tin dữ.
`Người phụ nữ già` và `Người phụ nữ trẻ` lập tức lao tới, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, hai người phụ nữ như vừa bị rút cạn sinh khí. `Bố của Cô gái` và `Mẹ của Cô gái` cũng nín thở nhìn về phía vị bác sĩ, quên đi mọi sự căm giận vừa rồi. `Cô gái (người kể chuyện)` thì như một bức tượng, chỉ kịp cảm nhận một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Vị bác sĩ nhìn thẳng vào `Người phụ nữ già`, thở dài một tiếng. “Bệnh nhân Tuấn bị chấn thương sọ não và đa chấn thương. Tình hình rất nguy kịch, cần phải phẫu thuật ngay lập tức.” Ông dừng lại một chút, ánh mắt đượm buồn và đầy tiếc nuối. “Tiên lượng… rất xấu.”
Từng lời nói của vị bác sĩ như những nhát búa giáng thẳng vào tâm trí mọi người. Cả hành lang bệnh viện chìm trong sự chết lặng đến đáng sợ. `Người phụ nữ già` bật khóc nức nở, suýt ngã quỵ xuống sàn. `Người phụ nữ trẻ` ôm chầm lấy mẹ chồng, cũng run rẩy không nói nên lời, hai hàng nước mắt lã chã tuôn rơi. `Bố của Cô gái` và `Mẹ của Cô gái` đứng chết trân, khuôn mặt tái mét, không ai dám thốt lên lời nào trước tin dữ. Ngay cả `Cô gái (người kể chuyện)`, giữa cơn đau khổ tột cùng, cũng cảm thấy một sự rỗng tuếch, một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi vào tâm hồn mình.
Cả hành lang bệnh viện vẫn chìm trong sự chết lặng. Tiếng khóc nức nở của `Người phụ nữ già` và những tiếng nấc nghẹn của `Người phụ nữ trẻ` là âm thanh duy nhất phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Hai gia đình đối diện nhau, ánh mắt đầy rẫy sự mệt mỏi, hoảng loạn và cả những oán giận chưa kịp nguôi.
`Bố của Cô gái` thở dài thườn thượt, đôi mắt ông hướng về phía `Cô gái`, giọng nói trầm đục như thể đang tự vấn lòng mình. “Con ơi, con đã nhìn rõ bộ mặt thật của nó rồi chứ?”
`Cô gái` không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Lòng cô đau như cắt, những lời miệt thị của Tuấn vang vọng đâu đó trong tâm trí, nhưng ánh mắt cô lại kiên định đến lạ thường. Mọi cảm xúc hỗn độn lúc này đều bị dồn nén lại.
`Bố của Cô gái` quay sang nhìn `Người phụ nữ già`, lúc này đã kiệt sức vì khóc. Ông ngập ngừng, đưa tay vỗ nhẹ lên vai `Mẹ của Cô gái` như một lời động viên. “Bác à, dù sao cũng là mạng người. Chúng tôi sẽ hỗ trợ chi phí ban đầu.” Ông dừng lại một chút, ánh mắt đầy phức tạp, rồi kiên quyết nói tiếp. “Nhưng chuyện hôn sự thì…”
`Mẹ của Tuấn` ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp nhưng vẫn lóe lên tia hy vọng mong manh. `Vợ của Tuấn` cũng nhìn về phía `Bố của Cô gái` với vẻ cầu xin.
`Cô gái` cảm nhận được sức nặng của mọi ánh mắt đổ dồn vào mình. Cô hít một hơi thật sâu, gật đầu lần nữa, ánh mắt không chút dao động. Dù oán hận, dù đau khổ, nhưng mạng người vẫn là trên hết.
Thấy con gái đã có quyết định, `Bố của Cô gái` thở phào nhẹ nhõm. “Cứu người là việc trước mắt. Mọi chuyện khác, chúng ta tạm thời gác lại đã.”
Cô gái tìm một chiếc ghế đá gần đó, ngồi xuống, cảm giác kiệt sức bao trùm toàn bộ cơ thể. Cô ngước nhìn trần bệnh viện trắng toát, cố gắng xua đi những hình ảnh hỗn độn vừa diễn ra. Nhưng càng cố gắng, những ký ức về `Anh Tuấn` lại càng hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, đau đáu và nhức nhối.
Cô nhớ lại buổi chiều mưa năm nào, khi `Anh Tuấn` ôm cô thật chặt dưới mái hiên nhà cũ. Giọng nói anh ấm áp, đầy hứa hẹn. “Chúng mình sẽ cưới nhau, em sẽ lên thành phố sống với anh, không phải chịu cảnh bùn đất nơi thôn quê này nữa.” `Anh Tuấn` mỉm cười, vuốt ve mái tóc cô. “Anh sẽ lo cho `Bố của Cô gái` và `Mẹ của Cô gái` thật chu đáo, như bố mẹ ruột của anh vậy. Anh sẽ không bao giờ làm em thất vọng, tin anh đi.”
Lời hứa ngọt ngào ấy từng là cả thế giới của `Cô gái`, là niềm tin tuyệt đối mà cô đặt vào người đàn ông này. Giờ đây, những từ ngữ ấy như những nhát dao cứa vào trái tim cô. `Cô gái` cay đắng nhếch mép, một nụ cười chua chát hiện trên môi. Tất cả chỉ là lời dối trá, một vỏ bọc hoàn hảo được dựng lên để lừa gạt, để rồi vỡ tan tành như bong bóng xà phòng. Hắn đã không bao giờ làm cô thất vọng, hắn chỉ làm cô chết lặng.
Cô gái nhìn quanh, ánh mắt cô dừng lại trên `Người phụ nữ trẻ` đang đứng tựa vào bức tường trắng toát của `bệnh viện`, gương mặt tái nhợt, đôi mắt sưng húp vì khóc. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu `Cô gái`, thôi thúc cô phải làm rõ mọi chuyện. Cô đứng dậy, những bước chân nặng nề tiến về phía người phụ nữ.
`Cô gái` đứng đối diện, nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của `Người phụ nữ trẻ`. Không vòng vo, cô hỏi thẳng:
“Tại sao chị lại giấu kín chuyện này? Tại sao lại để `Anh Tuấn` lừa dối cả hai chúng ta đến nông nỗi này?”
`Người phụ nữ trẻ` giật mình, ngước nhìn `Cô gái` với vẻ sợ hãi và bối rối. Cô ta cúi gằm mặt, giọng nói nhỏ xíu, đứt quãng:
“Em… em cũng không muốn… `Anh Tuấn` hứa hẹn rất nhiều… Anh ta nói sẽ cưới em, sẽ lo cho con chúng ta một cuộc sống tốt đẹp.”
Nước mắt `Người phụ nữ trẻ` lại trào ra, cô nắm chặt vạt áo:
“Anh ta liên tục nói thương em, nói không thể sống thiếu em và con… Anh ta còn dọa, nếu em làm lộ chuyện, anh ta sẽ bỏ rơi cả hai mẹ con, không chu cấp bất cứ thứ gì. Anh ta nói em sẽ không bao giờ nhìn thấy mặt con nữa…”
`Cô gái` sững sờ. Đứa con? Lời dọa bỏ rơi con? Mọi chuyện còn tệ hơn những gì cô có thể tưởng tượng.
`Người phụ nữ trẻ` tiếp tục, giọng đầy tủi nhục:
“Anh ta nói em là người anh ta yêu thật lòng, còn chuyện cưới xin với em… chỉ là do `Bố của Cô gái` và `Mẹ của Cô gái` ép buộc… Anh ta nói sẽ tìm cách hủy hôn, nhưng rồi lại cứ lần lữa mãi. Cứ mỗi lần em định nói ra, anh ta lại tìm cách dỗ dành, hứa hẹn, lại dùng con ra để ràng buộc em.”
Mỗi lời `Người phụ nữ trẻ` nói ra như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim `Cô gái`. `Cô gái` nghe, rồi chợt thấy rõ mồn một bộ mặt thật của `Anh Tuấn` qua từng câu chuyện rời rạc. Hắn không chỉ là một kẻ lừa dối, mà còn là một tên Sở Khanh tráo trở, một kẻ lợi dụng tình cảm, coi phụ nữ như món đồ chơi. Hắn đào hoa, không chung thủy, sẵn sàng chà đạp lên mọi lời hứa, mọi đạo đức chỉ để thỏa mãn bản thân. Sự ghê tởm trào dâng trong lòng `Cô gái`. Nỗi đau bị phản bội giờ đây hòa lẫn với sự căm phẫn tột độ.
Cô gái rời bệnh viện, lòng nặng trĩu những cảm xúc hỗn độn, từng bước chân nặng nề đưa cô trở về `Nhà ở quê`. Vừa đến cổng, một khung cảnh quen thuộc nhưng đầy áp lực lập tức đập vào mắt cô. Sân nhà đông nghịt người, tiếng rì rầm to nhỏ, tiếng thở dài, tiếng xuýt xoa không ngớt vọng ra, tạo thành một bản giao hưởng của sự tò mò, thương hại và phán xét. Hàng xóm, họ hàng đến thăm hỏi, nhưng không khí không phải là sự chia sẻ đơn thuần, mà là một màn trình diễn của những ánh mắt dò xét, những lời bàn tán xì xào không ngừng nghỉ.
Cô gái bước vào, cảm nhận ngay những ánh mắt đổ dồn về phía mình. Có những ánh mắt ái ngại, có những ánh mắt như muốn dò xét toàn bộ câu chuyện, và cả những ánh mắt thương cảm thật lòng. `Mẹ của Cô gái` đang ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế tre ở hiên nhà, gương mặt bà hốc hác, đôi mắt sưng húp, không còn chút sức sống nào. Bà cúi gằm mặt, tránh né mọi ánh nhìn, như thể muốn chôn vùi mình xuống đất. `Bố của Cô gái` đứng lặng lẽ bên cạnh, tay nắm chặt hai vai vợ, gương mặt ông đanh lại vì tức giận và tủi hổ tột cùng.
“Khổ thân con bé `Cô gái` quá, số phận hẩm hiu,” một người phụ nữ hàng xóm thì thầm, giọng đầy tiếc rẻ, ánh mắt liếc nhìn `Cô gái`.
“Ai mà ngờ cái thằng `Anh Tuấn` nó lại là loại người như vậy. Nhìn nó hiền lành, miệng lưỡi dẻo quẹo thế kia mà lại có vợ con ở dưới xuôi rồi, còn dám lừa dối nhà người ta trắng trợn như thế,” một người khác hùa theo, ánh mắt căm phẫn chĩa về phía hư vô, như đang nguyền rủa `Anh Tuấn`.
“Nghe nói nó bị tai nạn nặng lắm, xe lao xuống ruộng. Đấy, quả báo nhãn tiền! Lừa dối người ta thì trời không dung đất không tha,” một bà cụ tóc bạc trắng, miệng nhai trầu bỏm bẻm, nói với vẻ hả hê thấy rõ.
Những lời bàn tán như kim châm vào tai `Mẹ của Cô gái`. Bà run rẩy, nước mắt lại trào ra, lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà không dám ngẩng đầu lên đối diện với những lời dị nghị, những ánh mắt phán xét đang đổ dồn vào gia đình mình. Nỗi xấu hổ và đau đớn như bóp nghẹt trái tim người mẹ. Bà đã đặt hết niềm tin, hy vọng vào `Anh Tuấn`, nay tất cả sụp đổ, kéo theo danh dự của cả gia đình bà xuống bùn lầy.
`Cô gái` đứng đó, nghe từng lời một, cảm nhận nỗi đau của mẹ mình như đang bị nhân đôi. Cô thấy một sự căm phẫn cuộn trào trong lòng. Không phải là căm phẫn những người hàng xóm đang bàn tán, mà là căm phẫn `Anh Tuấn` – kẻ đã gây ra tất cả những nỗi đau này. Hắn không chỉ phản bội cô, mà còn hủy hoại danh dự của cả gia đình, khiến cha mẹ cô phải chịu đựng sự dè bỉu, thương hại và tủi hổ.
`Bố của Cô gái` đặt tay lên vai vợ, giọng ông khàn đặc nhưng kiên định, vang lên giữa tiếng xì xào: “Thôi mọi người về cho. Chuyện nhà tôi, chúng tôi tự lo liệu.”
Câu nói của ông như một mệnh lệnh. Mọi người bắt đầu lảng dần, dù vẫn không quên liếc mắt thêm lần cuối. Không khí dần lắng xuống, chỉ còn tiếng thở dài của `Bố của Cô gái` và tiếng nấc nghẹn của `Mẹ của Cô gái`. `Cô gái` tiến lại gần, nhìn cha mẹ bằng ánh mắt kiên cường. Trong lòng cô, một quyết tâm mãnh liệt vừa nhen nhóm, rực cháy hơn bao giờ hết.
Vài ngày sau, trong một căn phòng bệnh tại Bệnh viện, Anh Tuấn từ từ mở mắt. Ánh sáng trắng nhức nhối từ đèn trần khiến anh nheo lại, đầu óc quay cuồng, toàn thân đau ê ẩm. Gương mặt Anh Tuấn xanh xao, yếu ớt, đôi môi khô nứt. Anh cố gắng cử động, nhưng một cơn đau buốt lan tỏa khắp cơ thể khiến anh rên nhẹ.
Ngay cạnh giường bệnh, Người phụ nữ già đang ngồi đó, gương mặt bà hốc hác, đôi mắt sưng húp vì lo lắng và những đêm không ngủ. Bên cạnh bà là Người phụ nữ trẻ, cô ta đang ôm một bé gái nhỏ khoảng ba bốn tuổi, đang ngủ gục trên vai. Nhìn thấy mẹ ruột, vợ và con gái mình, một tia nhẹ nhõm thoáng qua ánh mắt Anh Tuấn, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác bất an tột độ.
Rồi, ánh mắt anh dịch chuyển sang phía đối diện. Cô gái đứng đó, ánh mắt lạnh lùng, chứa đựng sự tổn thương sâu sắc và một nỗi căm phẫn khó tả. Kế bên cô là Bố của Cô gái và Mẹ của Cô gái, cả hai đều đứng thẳng, gương mặt đanh lại vì sự thất vọng, tủi hổ và giận dữ. Nhìn thấy ba người họ, trái tim Anh Tuấn như ngừng đập. Toàn bộ sự thật tàn khốc hiện rõ mồn một trước mắt anh, như một cú sốc điện.
Anh ta kinh ngạc tột cùng, cố gắng nhổm người dậy để xác minh, nhưng cơn đau xé thấu xương lại ghì anh xuống, không cho phép anh kháng cự. “Ư…a…” Anh Tuấn rên rỉ, một âm thanh yếu ớt thoát ra từ cổ họng. Ánh mắt anh đảo liên tục giữa Người phụ nữ trẻ cùng đứa con gái nhỏ và Cô gái cùng cha mẹ cô, rồi dừng lại. Một vẻ hoảng loạn tột cùng bao trùm lấy gương mặt tái mét của Anh Tuấn. Anh không dám đối diện với ánh mắt của bất kỳ ai, đặc biệt là Cô gái và cha mẹ cô. Những cái nhìn ấy như những mũi kim sắc nhọn, xuyên thẳng vào tâm can, vạch trần mọi dối trá và lừa lọc mà anh đã gây ra. Anh chỉ muốn nhắm mắt lại, ước rằng tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng không khí căng như dây đàn trong căn phòng, cùng tiếng máy móc y tế kêu đều đều và hơi thở nặng nhọc của chính mình, nhắc nhở Anh Tuấn rằng đây hoàn toàn là sự thật. Anh biết, mọi chuyện đã bại lộ hoàn toàn, không còn đường lùi.
Anh Tuấn hoảng loạn tột cùng. Một dòng nước mắt bất lực chảy dài xuống thái dương khi anh cố gắng điều chỉnh hơi thở đang gấp gáp. Cơn đau thể xác chẳng là gì so với nỗi nhục nhã và sự sợ hãi tột độ đang bủa vây. Anh Tuấn cố sức nâng cánh tay bị băng bó, vươn về phía Cô gái, giọng nói đứt quãng, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua kẽ lá.
ANH TUẤN
(Thều thào, đau đớn)
Em… anh… anh có nỗi khổ riêng… anh xin lỗi…
Anh ta cố gắng níu kéo, mong chờ một chút thương xót, một tia tha thứ trong ánh mắt của Cô gái. Bàn tay anh run rẩy, cố vươn ra xa hơn, muốn nắm lấy bàn tay lạnh buốt của cô, muốn cô tin rằng anh vẫn còn điều gì đó để giải thích, để bù đắp.
CÔ GÁI
(Ánh mắt lạnh lùng, không chút dao động)
Nỗi khổ của anh là gì? Nỗi khổ đến mức phải lừa dối một người con gái, lừa dối cả gia đình họ?
Cô gái lùi lại một bước nhẹ, tránh né hoàn toàn cái chạm tay yếu ớt của Anh Tuấn. Ánh mắt cô như băng giá, không hề có một chút dao động, một chút mềm lòng nào trước hình ảnh đáng thương của người đàn ông nằm trên giường bệnh. Sự căm phẫn và thất vọng đã hóa thành một bức tường kiên cố, không cho phép bất kỳ sự yếu đuối nào len lỏi vào. Bố của Cô gái và Mẹ của Cô gái đứng im lặng, ánh mắt họ cũng kiên quyết không kém. Người phụ nữ già và Người phụ nữ trẻ im bặt, không dám lên tiếng trước sự thật phơi bày. Bé gái vẫn đang ngủ yên trên vai mẹ, không hay biết gì về cơn bão đang ập đến.
ANH TUẤN
(Khó khăn, giọng lạc đi)
Anh… anh biết anh sai rồi… Em… em hãy tin anh…
Cô gái chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi, đầy sự khinh bỉ. Cô không nói thêm lời nào, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt cầu xin của Anh Tuấn. Cái nhìn ấy còn sắc lạnh hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Anh Tuấn tuyệt vọng, toàn thân đau đớn và trái tim như bị bóp nghẹt. Anh biết, không còn đường nào để lùi lại.
Cô gái nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của Anh Tuấn, nỗi căm phẫn giờ đây đã lắng xuống, nhường chỗ cho một sự dứt khoát đến lạnh lùng. Giọng cô tuy kiên quyết nhưng vẫn còn vương chút nghẹn ngào, một sự nghẹn ngào cho những gì đã từng tin tưởng, đã từng mong đợi.
CÔ GÁI
(Giọng nói dứt khoát, nhưng vẫn còn chút run rẩy)
Anh Tuấn, chúng ta không thể tiếp tục nữa.
Anh Tuấn khẽ giật mình, đôi mắt anh mở to, cố tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng.
CÔ GÁI
(Tiếp tục, kiên định hơn)
Anh đã phản bội niềm tin của gia đình tôi và của tôi. Những gì đã xảy ra, tôi không thể chấp nhận được.
Nước mắt anh lại trào ra, Anh Tuấn cố gắng lắc đầu, muốn nói điều gì đó nhưng hơi thở yếu ớt không cho phép.
CÔ GÁI
(Ánh mắt giờ đây đã hoàn toàn lạnh nhạt, hướng về phía Người phụ nữ trẻ đang ôm Bé gái)
Tôi mong anh sẽ sống có trách nhiệm với mẹ con chị ấy. Đó là tất cả những gì tôi muốn nói.
Nói rồi, Cô gái không nhìn Anh Tuấn thêm một giây nào nữa. Cô dứt khoát quay lưng đi, bước chân vững vàng, không hề có một chút luyến tiếc hay do dự nào. Bố của Cô gái và Mẹ của Cô gái cũng khẽ gật đầu, theo sát cô ra khỏi phòng. Người phụ nữ già và Người phụ nữ trẻ chỉ biết đứng đó, chết lặng trước sự quyết định không thể lay chuyển của Cô gái, trong khi Anh Tuấn nằm trên giường, nước mắt lăn dài, nhìn theo bóng lưng đang khuất dần của người con gái anh đã phản bội. Cánh cửa phòng bệnh đóng lại, cách ly Anh Tuấn khỏi tất cả, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và vô vọng.
Hai tuần sau, trong một căn phòng bệnh riêng, Anh Tuấn ngồi tựa lưng vào gối, gương mặt vẫn còn xanh xao nhưng ánh mắt đã có thần hơn. Anh ta nhìn chằm chằm vào Bố của Cô gái, Mẹ của Cô gái và Cô gái đang ngồi đối diện, bên cạnh họ là Người phụ nữ trẻ đang ôm Bé gái và Người phụ nữ già cúi gằm mặt. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng.
BỐ CỦA CÔ GÁI
(Giọng nói kiên quyết, pha lẫn sự thất vọng sâu sắc)
Anh Tuấn, chúng tôi đã cho anh thời gian để hồi phục. Giờ là lúc chúng ta phải nói chuyện rõ ràng. Anh đã gây ra quá nhiều chuyện.
Anh Tuấn khẽ rụt người lại, ánh mắt van lơn liếc nhìn Cô gái, nhưng cô vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng.
BỐ CỦA CÔ GÁI
Thứ nhất là chi phí điều trị. Tai nạn của anh không chỉ khiến bản thân anh gặp nguy hiểm, mà còn gây thiệt hại cho tài sản công. Chi phí bệnh viện, chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm một xu nào.
Người phụ nữ già bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng hốt. Bà ta định lên tiếng nhưng ánh mắt sắc như dao của Bố của Cô gái khiến bà ta im bặt.
MẸ CỦA CÔ GÁI
(Giọng nói đầy phẫn nộ, nhưng cố kìm nén)
Anh đã hủy hoại cuộc đời con gái tôi, đã lừa dối cả gia đình chúng tôi. Mọi tổn thất về tinh thần, về danh dự… không thể đong đếm được. Nhưng chúng tôi yêu cầu anh phải có trách nhiệm bồi thường thỏa đáng.
Anh Tuấn cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt ga giường. Anh ta cảm thấy từng lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào tim.
ANH TUẤN
(Giọng yếu ớt, khẩn khoản)
Con… con xin lỗi. Con biết con sai rồi. Con sẽ làm mọi thứ để sửa chữa…
CÔ GÁI
(Giọng nói lạnh nhạt, lần đầu tiên lên tiếng từ khi bắt đầu cuộc họp)
Sửa chữa? Anh sửa chữa bằng cách nào, Anh Tuấn? Khi anh đã có một gia đình khác, một người vợ và một đứa con?
Cô gái nhìn thẳng vào Người phụ nữ trẻ đang ôm chặt Bé gái, ánh mắt không hề có sự căm ghét mà chỉ là sự thương hại. Người phụ nữ trẻ bối rối, cúi mặt xuống thấp hơn.
BỐ CỦA CÔ GÁI
(Tiếp lời Cô gái, giọng nói càng thêm uy nghiêm)
Gia đình chúng tôi sẽ không bao giờ chấp nhận một người con rể như anh. Giấy tờ hủy hôn, chúng tôi sẽ chuẩn bị. Còn về trách nhiệm với gia đình hiện tại của anh… anh phải tự lo liệu. Đừng nghĩ đến chuyện trốn tránh. Chúng tôi sẽ nhờ pháp luật can thiệp nếu anh không có thiện chí.
Anh Tuấn nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. Anh ta cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ. Những hậu quả pháp lý và xã hội mà Bố của Cô gái nhắc đến như một án tử hình treo lơ lửng trên đầu. Bên cạnh là Người phụ nữ trẻ và Người phụ nữ già, những ánh mắt vừa tuyệt vọng, vừa trách móc hướng về anh ta, càng khiến áp lực đè nặng hơn bao giờ hết. Anh Tuấn chỉ muốn biến mất khỏi căn phòng này, khỏi tất cả những ánh mắt phán xét đang nhìn mình.
Cô gái ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế tre cũ kỹ trong sân `nhà ở quê`, ánh mắt vô định nhìn ra `vườn, ao`. Mấy ngày nay, kể từ buổi gặp mặt ở bệnh viện, nỗi đau và sự xấu hổ vẫn bủa vây cô. Dù đã đưa ra quyết định dứt khoát, nhưng vết thương lòng vẫn còn rỉ máu. Cô cảm thấy nặng trĩu.
Bố của Cô gái bước đến, đặt tay lên vai cô. Ông ngồi xuống bên cạnh, nhìn con gái với ánh mắt đầy xót xa.
BỐ CỦA CÔ GÁI
(Giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, khác hẳn với sự uy nghiêm ở bệnh viện)
Con gái của bố… mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Con không có lỗi gì cả. Gia đình mình luôn ở đây, cùng con vượt qua tất cả.
Mẹ của Cô gái cũng xuất hiện, bưng ra một đĩa trái cây tươi. Bà đặt xuống bàn, ngồi đối diện với hai bố con.
MẸ CỦA CÔ GÁI
(Vừa gọt trái cây, vừa nhìn Cô gái bằng ánh mắt trìu mến)
Con bé ngốc này, sao lại ngồi đây thẫn thờ mãi thế? Con phải ăn uống vào, giữ sức khỏe. Sống tốt, sống mạnh mẽ mới là cách tốt nhất để cho người ta thấy mình không hề yếu đuối.
Cô gái ngước nhìn bố mẹ, đôi mắt đỏ hoe. Những lời nói ấy như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn cô. Cô gục đầu vào vai bố, nức nở.
CÔ GÁI
Con… con thấy xấu hổ quá. Mọi người sẽ nhìn con thế nào đây?
BỐ CỦA CÔ GÁI
(Ôm lấy Cô gái chặt hơn)
Ai dám nhìn con bằng ánh mắt khác, cứ để bố mẹ lo. Cái quan trọng là mình sống thế nào cho đúng, cho có đạo lý. Con gái của bố là đứa hiền lành, giỏi giang, không có gì phải xấu hổ cả.
MẸ CỦA CÔ GÁI
Đúng đó con. Chúng ta đã làm điều đúng đắn. Giờ thì đứng dậy đi, mình cùng dọn dẹp nhà cửa. Lấy lại tinh thần, sửa sang lại mọi thứ, như dọn dẹp lòng mình vậy.
CÔ GÁI
(Hít một hơi thật sâu, lau nước mắt, gật đầu)
Vâng ạ. Con sẽ không để bố mẹ buồn nữa.
Cô gái đứng dậy, cùng bố mẹ bắt tay vào dọn dẹp `nhà ở quê`. Họ cùng nhau sắp xếp lại bàn ghế, quét dọn sân vườn, thậm chí còn tỉa tót lại mấy chậu cây cảnh. Từng cử chỉ, từng lời nói đều chất chứa sự động viên, yêu thương. Không khí nặng nề dần tan biến, thay vào đó là sự ấm áp của tình thân. Tiếng cười nói khe khẽ bắt đầu vang lên.
BỐ CỦA CÔ GÁI
(Vừa giúp Cô gái nhặt lá rụng, vừa mỉm cười)
Thấy không, nhà cửa quang đãng, lòng mình cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
MẸ CỦA CÔ GÁI
(Nhìn Cô gái với ánh mắt tự hào)
Gia đình mình sẽ sống thật tốt, thật hạnh phúc. Để những người đã từng khinh thường mình phải hối hận.
Cô gái nhìn bố mẹ, trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên và quyết tâm. Cô đã có lại điểm tựa vững chắc nhất.
CÔ GÁI
Vâng, con sẽ cố gắng. Con sẽ sống thật tốt, vì bố mẹ.
Những tháng ngày sau đó, `Cô gái` thực sự bắt đầu hành trình hàn gắn và tìm lại chính mình. Không còn là hình ảnh thẫn thờ, nặng trĩu. Dưới sự động viên không ngừng của bố mẹ, cô dần lấy lại được nụ cười. `Nhà ở quê` không chỉ là nơi che mưa che nắng, mà còn là bến đỗ an toàn, xoa dịu mọi vết thương. `Cô gái` dành thời gian giúp `Mẹ của Cô gái` chăm sóc `vườn, ao`, học cách làm những món ăn đơn giản, hay cùng `Bố của Cô gái` sửa sang lại hàng rào. Mỗi công việc nhỏ bé ấy đều giúp cô cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều ý nghĩa.
Cô gái không còn trốn tránh những ánh mắt tò mò hay những lời bàn tán. Cô hiểu rằng điều quan trọng nhất là cách cô đối diện với chính mình. Sau gần một tháng tĩnh dưỡng, cô quyết định đã đến lúc phải đứng dậy, không chỉ vì bố mẹ mà còn vì bản thân. Cô nộp hồ sơ xin việc ở một công ty nhỏ trong thị trấn, chuyên về thiết kế đồ họa – lĩnh vực cô từng đam mê nhưng đã bỏ dở vì những dự định với `Anh Tuấn`.
Vài tuần sau, tin vui đến. `Cô gái` nhận được công việc. Ngày đầu đi làm, cô vẫn còn chút lo lắng, nhưng khi bước vào môi trường mới, gặp gỡ những đồng nghiệp trẻ trung, nhiệt huyết, sự e ngại nhanh chóng tan biến. Họ không hề biết về quá khứ của cô, và cô cũng không cố gắng che giấu. Cô chỉ đơn giản là sống, là làm việc, là mỉm cười.
Ngoài công việc, `Cô gái` còn đăng ký tham gia một lớp học yoga. Từng động tác duỗi mình, từng hơi thở sâu giúp cô giải tỏa căng thẳng, tìm thấy sự cân bằng trong tâm hồn. Cô cũng tham gia một nhóm tình nguyện viên tại địa phương, thường xuyên thăm nom các cụ già neo đơn, giúp đỡ những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn. Những nụ cười vô tư của các em, những ánh mắt biết ơn của các cụ đã giúp cô nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở vật chất hay sự hào nhoáng bên ngoài, mà nằm ở sự cho đi và sẻ chia.
Thời gian trôi qua, `Cô gái` dần trở thành một phiên bản khác của chính mình. Mạnh mẽ hơn, tự tin hơn và tràn đầy năng lượng. Cô học cách yêu thương bản thân, chăm sóc cho sức khỏe thể chất và tinh thần. Cô đọc sách, nghe nhạc, đi bộ đường dài ngắm cảnh. Cô không còn thức dậy với nỗi sợ hãi hay chìm vào giấc ngủ với sự ám ảnh. Tâm hồn cô gái như một dòng sông sau cơn bão, từng chút một trở lại trạng thái trong xanh, êm ả. Cô không oán hận quá khứ, không cố gắng quên đi, mà chấp nhận nó như một phần của cuộc đời mình, một bài học đắt giá nhưng cần thiết.
Vào một buổi chiều đầy nắng, khi đang ngồi nhâm nhi ly trà trong `vườn, ao` cùng bố mẹ, `Cô gái` chợt nhận ra rằng, dù đã trải qua một cú sốc lớn, đã từng cảm thấy mất mát tất cả, nhưng chính sự mất mát ấy lại mở ra cho cô một con đường hoàn toàn mới. Cô hiểu rằng, đôi khi, việc mất đi một người không xứng đáng lại là cơ hội để tìm thấy hạnh phúc đích thực và một cuộc sống trọn vẹn hơn. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng sau mỗi cơn giông bão, cầu vồng sẽ lại xuất hiện, rực rỡ và đẹp đẽ hơn bao giờ hết. Hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là cả một hành trình. Và trên hành trình ấy, điều quan trọng nhất không phải là có bao nhiêu người đồng hành, mà là bạn yêu thương bản thân mình như thế nào, bạn đối diện với cuộc sống ra sao và bạn học được gì từ những vấp ngã. `Cô gái` mỉm cười, một nụ cười thật sự bình yên và mãn nguyện. Cô đã tìm thấy ánh sáng cho riêng mình.

