Cất công đậy từ 4 giờ sáng một mình bày biện mâm giỗ, vậy mà chị dâu ngủ đến trưa mới lò dò sang, vừa bước vào đã buông câu: ‘Giỗ chạp mà em dâu làm sơ sài quá, tôi ngại thay!’ — Mẹ chồng tôi nghe thấy lập tức chạy ra nói 2 câu khiến chị dâu câm nín… Tôi tên là Lan, về làm dâu nhà chồng đã gần bốn năm. Nhà chồng tôi ở một xã nhỏ ngoại thành Hà Nội, nơi ai cũng giữ phong tục, đặc biệt chuyện giỗ chạp. Mỗi năm nhà có hai cái giỗ lớn, một cái bên nội, một cái bên ngoại. Anh trai chồng lấy vợ được ba năm. Chị dâu tên Hằng, người thành phố, miệng lưỡi sắc sảo, ăn nói khéo nhưng… thường chỉ khéo trước mặt người ngoài. Việc nhà chưa bao giờ đụng tay, còn chuyện họ hàng giỗ chạp, chị ít khi mặn mà. Năm ngoái chị bảo bận đưa con đi học thêm; năm kia thì kêu cảm cúm. Bố mẹ chồng thấy thế cũng đành cho qua. Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Mẹ chồng quay lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào chị dâu Hằng. Bà nói giọng dứt khoát, chất vấn: “Con Hằng, con nói thế là ý gì? Con dâu ta dậy từ 4h sáng làm giỗ, con thì ngủ đến trưa, vậy mà còn dám trách cứ?” Hằng tái mặt vì bất ngờ. Bà chồng tiếp lời, giọng cao hơn một quãng: “Chị đây thì sao? Từ lúc về làm dâu đến giờ, có ngày nào chị dậy sớm lo liệu việc nhà chưa? Hay là vẫn quen cuộc sống thành phố, chỉ biết ăn nói khéo với người ngoài thôi?” Câu nói như nhát dao xuyên thẳng vào lòng tự ái của Hằng. Cô ta lắp bắp: “Mẹ… mẹ nói gì lạ vậy ạ? Con…” Mẹ chồng Lan không cho Hằng nói hết. Bà tiến sát lại gần, ánh mắt dò xét: “Lạ chỗ nào? Nhìn cái mâm giỗ đây này, toàn bộ công sức của Lan, con thấy chưa? Hay con mắt con chỉ biết nhìn vào mây trời trên kia thôi?” Bà liếc sang Lan đang đứng lặng lẽ bên cạnh, trên tay vẫn còn cầm rổ gạo. Một bà cô họ hàng khác thấy thế cũng lên tiếng: “Đúng đấy, Hằng ạ. Nhà này quy củ lắm, con dâu là phải biết việc. Lan nhà ta ngoan hiền, chịu khó, làm gì cũng nghĩ cho gia đình. Năm ngoái năm kia con còn viện cớ này nọ để trốn giỗ, năm nay thì…”. Lời nói của bà cô càng khiến Hằng cảm thấy bị dồn ép. Cô ta cố gắng gượng cười, nhưng gương mặt vẫn nhợt nhạt: “Cháu… cháu biết rồi. Cháu xin lỗi.” Mẹ chồng Lan thở hắt ra, quay sang Lan: “Thôi con, đừng đứng đây nữa. Mẹ con đang gọi con kìa. Ra phụ mẹ chuẩn bị cơm nước đi.” Lan gật đầu, lẳng lặng đi vào trong, để lại chị dâu Hằng đứng bơ vơ giữa phòng khách, ánh mắt đầy bối rối và chút tủi thân.
Chị dâu Hằng lắp bắp, khuôn mặt tái đi vì bất ngờ. Cô ta cố gắng tìm lời bào chữa, “Dạ… con… con chỉ là góp ý thôi ạ, thấy mâm hơi ít món…” nhưng giọng run rẩy, không còn vẻ sắc sảo thường ngày.
Mẹ chồng Lan nhếch mép, ánh mắt lướt qua đám họ hàng đang xì xào. Bà không thèm nhìn Hằng nữa mà quay sang đám đông, giọng vang như chuông: “Thấy món ăn ít hay nhiều, ai ăn ai bỏ cũng không quan trọng. Quan trọng là tấm lòng. Con dâu nhà tôi, Lan, nó thức dậy từ 4 giờ sáng để chuẩn bị từng món ăn này. Còn con Hằng, từ lúc về đến giờ, có bao giờ con phụ giúp gì đâu, ngoài cái miệng ăn nói khéo với thiên hạ.”
Bà cô họ hàng thấy thế tiếp lời, chỉ thẳng vào mặt Hằng: “Đúng đấy, Hằng. Giỗ chạp là việc đại sự. Gia đình mình coi trọng lắm. Lan nó về làm dâu gần bốn năm, chưa bao giờ nó lơ là việc nhà. Thế mà con, năm ngoái năm kia còn viện cớ này nọ để trốn tránh, năm nay lại còn dám hỗn láo với mẹ chồng.”
Lời nói của mẹ chồng và bà cô như gáo nước lạnh dội thẳng vào Hằng. Cô ta cảm thấy toàn thân run rẩy, không còn đứng vững. Mồ hôi lấm tấm trên trán, cô ta lắp bắp: “Mẹ… mẹ đừng nói thế ạ. Con… con xin lỗi.”
Mẹ chồng Lan gạt phắt đi, giọng đầy khinh bỉ: “Xin lỗi? Xin lỗi có làm cho mâm cơm này thêm đầy đặn không? Xin lỗi có làm cho công sức của con dâu tôi được đền đáp không?” Bà nhìn Hằng chằm chằm, ánh mắt sắc như dao. “Năm nay con có mặt ở đây, nhưng con đã làm được gì? Chỉ biết ngồi đó và chỉ trích người khác. Cái mâm giỗ này là công sức của Lan, con nhìn xem. Hay mắt con chỉ biết nhìn trên trời thôi?”
Anh trai chồng, người nãy giờ im lặng quan sát, bước lên, đặt tay lên vai mẹ. Anh nhìn Hằng, giọng trầm xuống: “Hằng à, em sai rồi. Em không nên nói vậy.”
Hằng cảm thấy tủi thân vô cùng. Cô ta nhìn xung quanh, nơi những ánh mắt dò xét và phán xét đang đổ dồn về phía mình. Mọi người đều quay lưng lại với cô ta, chỉ có mình Lan vẫn đứng đó, lặng lẽ, gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì.
Mẹ chồng Lan thở dài, quay sang Lan: “Thôi con, con lên nhà phụ bà ngoại con chuẩn bị nốt mâm trái cây đi. Đừng đứng đây nghe những lời vô nghĩa nữa.”
Lan gật đầu, khẽ cúi chào mọi người rồi lặng lẽ đi vào nhà. Bỏ lại Hằng trơ trọi giữa phòng khách, gánh nặng của sự khinh miệt và ánh mắt dò xét đè nặng lên vai cô ta. Mâm giỗ vẫn còn đó, minh chứng cho sự vất vả của Lan và sự vô tâm của Hằng.
Mẹ chồng Lan thở dài, quay sang Lan: “Thôi con, con lên nhà phụ bà ngoại con chuẩn bị nốt mâm trái cây đi. Đừng đứng đây nghe những lời vô nghĩa nữa.”
Lan gật đầu, khẽ cúi chào mọi người rồi lặng lẽ đi vào nhà. Bỏ lại Hằng trơ trọi giữa phòng khách, gánh nặng của sự khinh miệt và ánh mắt dò xét đè nặng lên vai cô ta. Mâm giỗ vẫn còn đó, minh chứng cho sự vất vả của Lan và sự vô tâm của Hằng.
Bà cô họ hàng lắc đầu, vẻ mặt lộ rõ sự chán ghét. Bà quay sang mẹ chồng Lan, giọng đầy ẩn ý: “Đúng là tuổi trẻ bây giờ, được voi đòi tiên. Chỉ biết ăn diện, làm đẹp chứ việc nhà, việc cửa chẳng hay làm gì.”
Anh trai chồng siết chặt tay. Anh nhìn Hằng, ánh mắt pha lẫn thất vọng và tức giận. Hằng cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Cô ta muốn giải thích, muốn thanh minh, nhưng từng lời như mắc kẹt. Cô ta liếc nhìn Lan, bóng dáng nhỏ bé đang khuất dần sau cánh cửa. Một cảm giác tội lỗi, tủi hổ và cả sự đố kỵ mơ hồ dâng lên trong lòng Hằng. Cô ta không ngờ mọi chuyện lại biến thành thế này. Những lời chê bai mâm giỗ của mình, giờ đây lại biến thành sự phơi bày trần trụi nhất về bản thân cô ta.
Mẹ chồng Lan tiến đến gần Hằng, giọng đầy uy quyền: “Con Hằng, từ nay về sau, con liệu mà sửa mình. Đừng nghĩ mình là con dâu thành phố, là có ăn học là hơn người. Ở cái nhà này, cái gì làm được, cái gì không làm được, phải biết phân biệt rõ ràng. Con Lan nó về làm dâu nhà mình gần bốn năm nay, chưa bao giờ nó để mẹ phiền lòng. Mỗi lần giỗ chạp, nó đều lo toan từ sáng sớm đến khuya muộn. Còn con? Năm ngoái, năm kia, cái cớ gì để con vắng mặt? Năm nay có mặt, lại còn dám hỗn láo.”
Mẹ chồng nhìn Hằng chằm chằm, ánh mắt không một chút lay động. “Cứ cái đà này, con có nghĩ là con có thể yên vị ở cái nhà này không?” Câu hỏi như một lời cảnh cáo sắc lạnh. Hằng run rẩy, không dám đáp lời. Cô ta biết, lần này, cô ta đã đi quá giới hạn. Anh trai chồng quay đi, không muốn nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của vợ. Anh biết, những lời mẹ nói là đúng. Hằng chưa bao giờ thực sự cố gắng. Bố chồng, người nãy giờ im lặng, thở dài.
Đám họ hàng bắt đầu lục tục đứng dậy, một số người còn xúm lại bàn tán. Bầu không khí trong phòng khách trở nên ngột ngạt, nặng nề. Hằng cảm thấy mình như bị cô lập hoàn toàn. Ánh mắt khinh miệt, lời thì thầm, tất cả đều xoáy sâu vào cô ta. Cô ta nhìn quanh, tìm kiếm một tia hy vọng, một chút thông cảm, nhưng chỉ nhận lại những cái nhìn lạnh lùng. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, nhưng cô ta cố gắng nén lại, không muốn cho ai thấy sự yếu đuối của mình. Tuy nhiên, trong lòng cô ta, một sự thay đổi bắt đầu nhen nhóm. Lời nói của mẹ chồng, ánh mắt thất vọng của chồng, và sự im lặng của Lan, tất cả đã khắc sâu vào tâm trí Hằng.
Mẹ chồng Lan ra hiệu cho một người họ hàng thân tín. “Thôi, mọi người về đi. Giỗ chạp xong rồi, mọi người cũng nên về nghỉ ngơi.” Bà nhìn Hằng lần cuối, ánh mắt không còn gì ngoài sự thất vọng. “Về phòng thu xếp đồ đạc đi, để bà nói chuyện riêng với con.”
Hằng sững sờ, hoàn toàn không hiểu ý mẹ chồng. Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn mẹ chồng đầy hoang mang. Nhưng mẹ chồng chỉ im lặng, quay người đi. Anh trai chồng nhìn vợ, vẻ mặt đắn đo. Anh biết mọi chuyện đã đi quá xa. Hằng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô ta không biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng cô ta biết, cuộc đời làm dâu của mình ở ngôi nhà này, có lẽ sẽ không còn êm đẹp nữa.
Hằng hoàn toàn cứng họng, mắt đảo qua lại nhìn mọi người xung quanh. Vài người họ hàng bắt đầu xì xào, những lời bàn tán nho nhỏ như những mũi kim châm vào da thịt cô ta. Sự bẽ mặt lộ rõ trên khuôn mặt Hằng, không thể nói thêm lời nào. Mẹ chồng nhìn cô ta, ánh mắt như muốn nói: “Con xem, con tự đẩy mình vào bước đường này đấy.” Anh trai chồng quay lưng đi, bờ vai rộng lớn hiện rõ sự thất vọng. Bố chồng khẽ thở dài, một tiếng thở dài chứa đựng cả sự mệt mỏi và chán chường.
Trong khi đó, Lan đã lẳng lặng vào bếp, tay thoăn thoắt lau chùi, dọn dẹp. Cô không để ý đến những gì đang diễn ra ở phòng khách, tâm trí chỉ còn lại hình ảnh mâm giỗ, hình ảnh mẹ chồng, và những người thân yêu. Sự vất vả này, cô đã quen. Nhưng sự khinh miệt, sự coi thường của Hằng, đó mới là điều khiến cô buồn. Lan tự hỏi, tại sao Hằng lại khác biệt đến vậy? Tại sao một người được sống trong thành phố, có học thức lại có thể hành xử như vậy?
Mẹ chồng nhìn đám họ hàng đang tản ra, bà tiến lại gần Hằng. “Về phòng thu xếp đồ đạc đi,” bà nói, giọng không chút cảm xúc, “Để bà nói chuyện riêng với con.” Hằng ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên và sợ hãi. Cô ta nhìn mẹ chồng, rồi liếc sang anh trai chồng. Anh trai chồng chỉ quay đi, không nói một lời. Hằng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô ta không biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng cô ta biết, cuộc đời làm dâu của mình ở ngôi nhà này, có lẽ sẽ không còn êm đẹp nữa. Cô ta run rẩy, bước từng bước nặng nề về phía phòng mình, mỗi bước chân đều mang theo nỗi sợ hãi mơ hồ.
Bố chồng từ trong nhà bước ra, ánh mắt ông lướt nhanh qua Hằng đang đứng trân mình giữa phòng khách, rồi dừng lại trên mâm cỗ đã bày biện. Một tiếng thở dài nặng trĩu thoát ra từ lồng ngực ông. Ông không nói gì, nhưng ánh mắt ông nhìn Hằng đầy sự thất vọng, như thể bà đã làm vỡ một niềm tin lớn lao nào đó. Anh trai chồng, thấy cảnh tượng này, lập tức quay mặt đi, bờ vai hơi co lại, rõ ràng là đang tránh né đối diện với vợ.
Mẹ chồng tiến lại gần Hằng, giọng bà vẫn đều đều nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng: “Về phòng thu xếp đồ đạc đi. Bà nói chuyện riêng với con.”
Hằng ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ta mở to, hoang mang và có chút sợ hãi. Cô ta nhìn mẹ chồng, rồi liếc sang anh trai chồng, người vẫn đang quay lưng lại. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Hằng. Cô ta không biết điều gì sắp xảy ra, nhưng cảm giác bất an dâng lên tột cùng. Hằng run rẩy, bước từng bước chân nặng nề về phía căn phòng của mình, mỗi bước đi đều mang theo nỗi sợ hãi mơ hồ về tương lai.
Trong khi đó, Lan đã lặng lẽ quay trở lại bếp. Cô bắt đầu lau chùi, dọn dẹp bàn ghế trong phòng khách một cách nhanh chóng và hiệu quả. Tâm trí cô giờ đây chỉ còn vẩn vơ với hình ảnh mâm giỗ, với mẹ chồng, và với những người thân yêu. Sự vất vả này, cô đã quá quen thuộc sau gần bốn năm về làm dâu. Nhưng sự khinh miệt và coi thường mà Hằng luôn thể hiện, đó mới là điều khiến Lan đau lòng. Cô tự hỏi, tại sao Hằng, một người được sống trong thành phố, có học thức, lại có thể hành xử một cách thiếu tôn trọng đến vậy?
Một vài người họ hàng bắt đầu xì xào, những lời bàn tán nho nhỏ vang lên, như những mũi kim châm vào da thịt Hằng. Sự bẽ mặt hiện rõ trên khuôn mặt cô ta, khiến cô ta không thể thốt nên lời nào nữa. Mẹ chồng nhìn Hằng, ánh mắt như muốn nói: “Con xem, con tự đẩy mình vào bước đường này đấy.”
Lan không còn để tâm đến những gì đang diễn ra ở phòng khách nữa. Cô chỉ tập trung vào công việc của mình, cố gắng quên đi những cảm xúc tiêu cực. Đã đến lúc cô phải đối mặt với sự thật về mối quan hệ phức tạp trong gia đình này.
Mẹ chồng lặng lẽ bước đến bên Lan, bà không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô. Ánh mắt bà nhìn Lan dịu dàng hơn hẳn, xua tan đi những lạnh lùng ban nãy. Bà vỗ về:
MẸ CHỒNG
(Giọng trìu mến)
Con đừng bận tâm, con làm vậy là tốt lắm rồi. Cứ tiếp tục lo việc của mình đi.
Lan ngẩng đầu lên, cảm thấy ấm lòng. Lòng biết ơn mẹ chồng trào dâng, mọi tủi thân, ấm ức như tan biến theo từng lời động viên. Cô khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi.
Trong lúc đó, Hằng vẫn đứng sững sờ nơi phòng khách. Sự thất vọng trong mắt bố chồng và thái độ né tránh của chồng mình khiến cô ta càng thêm hoang mang. Mẹ chồng bà quay lại, nhìn Hằng với ánh mắt không chút cảm xúc.
MẸ CHỒNG
Bà đã nói rồi, thu xếp đồ đạc đi.
Hằng run rẩy, cơ thể cứng đờ. Cô ta nhìn bố chồng, rồi anh trai chồng, nhưng cả hai đều không nhìn lại. Họ hàng bắt đầu nhìn Hằng với ánh mắt tò mò xen lẫn phán xét. Những lời xì xào như gai nhọn cứa vào tai cô ta. Hằng cảm thấy mình đang chìm dần vào sự bẽ mặt.
LAN
(Nhìn mẹ chồng, giọng yếu ớt)
Con… con xin phép ra sau bếp ạ.
Lan cúi đầu, quay lưng bước nhanh vào bếp, để lại phía sau mình những lời xì xào và sự căng thẳng tột độ. Cô bắt đầu lau dọn lại bàn ghế, cố gắng tập trung vào công việc, dẹp bỏ đi những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Gần bốn năm làm dâu, cô đã quá quen với cảnh này, nhưng sự khinh miệt của Hằng vẫn luôn là nỗi đau âm ỉ. Tại sao một người phụ nữ có học thức, sống ở thành phố lại có thể hành xử thiếu tôn trọng đến vậy? Cô tự hỏi.
Mẹ chồng nhìn Hằng, rồi nhìn sang anh trai chồng, người vẫn giữ nguyên tư thế quay lưng. Bà hiểu rằng mọi chuyện sẽ không dừng lại ở đây. Hằng ngẩng đầu lên, nhìn Hằng, ánh mắt bà như muốn nói: “Con xem, con tự đẩy mình vào bước đường này đấy.”
Lan hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt đi cảm xúc tiêu cực. Cô biết, mình cần phải mạnh mẽ hơn nữa. Cô nhìn mâm cỗ đã dọn sẵn, ánh mắt xẹt qua một tia quyết tâm. Cô sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương gia đình cô nữa.
CĂN BẾP NỒNG NẶC MÙI THƠM CỦA CÁC MÓN ĂN TRUYỀN THỐNG. Lan mải miết lau chùi từng chiếc bát, từng chiếc đũa, cố gắng dồn hết tâm trí vào công việc để quên đi những gì vừa xảy ra. Tiếng xì xào từ ngoài phòng khách vọng vào như những con dao cứa vào tim cô. Hằng, người phụ nữ thành phố ăn nói khéo léo nhưng đầy toan tính, giờ đây đang ngồi ở một góc phòng, im lặng, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Lan với vẻ khó chịu và trách móc rõ rệt.
Mâm cỗ giỗ đã được dọn ra ngoài sân, bài trí đẹp đẽ, tươm tất. Đó là thành quả của Lan, người phụ nữ đã thức dậy từ 4 giờ sáng để chuẩn bị mọi thứ. Cô hiểu, đây là phong tục quan trọng của gia đình, là tâm điểm của mọi mâu thuẫn ngầm. Nhưng năm nay, sự có mặt của Hằng, và thái độ của cô ta, đã khiến bầu không khí thêm phần gượng gạo.
BỐ CHỒNG
(Giọng trầm ấm, nhìn quanh)
Hôm nay con dâu út làm cỗ thịnh soạn quá nhỉ.
Mẹ chồng nhìn Lan, ánh mắt đầy tự hào. Bà quay sang nhìn Hằng, nhếch mép cười khẩy.
MẸ CHỒNG
Đúng vậy. Đúng là con dâu biết lo toan. Không như ai đó, chỉ biết ăn với ngủ.
Hằng khẽ giật mình, cúi gằm mặt xuống. Cô ta đã quen với những lời chê bai này, nhưng lần nào cũng khiến cô ta cảm thấy cay đắng.
ANH TRAI CHỒNG
(Giọng nhạt nhẽo)
Thôi mẹ, giỗ này mẹ.
Mẹ chồng không bận tâm đến lời con trai. Bà tiếp tục nhìn Hằng, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
MẸ CHỒNG
Về làm dâu gần bốn năm rồi, chả thấy làm gì ra hồn. Cứ như cái mâm giỗ này, ai là người làm, ai là người ngồi đếm tiền trên trời rơi xuống, ai cũng biết.
Họ hàng xì xào to nhỏ. Lan chỉ im lặng, tiếp tục công việc của mình. Cô đã quá quen với cảnh này. Mấy năm qua, cô gánh vác hết mọi việc trong nhà, từ việc đồng áng đến chăm sóc bố mẹ chồng. Còn Hằng, cô ta luôn tìm cớ để trốn việc, viện đủ lý do để không phải động tay chân vào bất cứ việc gì, đặc biệt là những dịp giỗ chạp quan trọng.
LAN
(Khẽ nói, nhưng đủ để mọi người nghe thấy)
Con xin phép, con ra xem khói hương thế nào ạ.
Lan bước ra ngoài sân, nơi mâm cỗ đã bày biện xong. Cô đứng đó, ngắm nhìn thành quả của mình, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi uất nghẹn. Cô biết, dù có cố gắng thế nào, dù có vất vả ra sao, cô vẫn luôn bị so sánh, bị chê bai. Nhưng ánh mắt trách móc của Hằng dành cho cô mới là điều khiến Lan day dứt. Phải chăng, Hằng đang trách cô vì đã làm tốt công việc của mình, trách cô vì đã khiến Hằng trở nên lạc lõng trong chính gia đình chồng này?
Lan bước ra ngoài sân, nơi mâm cỗ đã bày biện xong. Cô đứng đó, ngắm nhìn thành quả của mình, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi uất nghẹn. Cô biết, dù có cố gắng thế nào, dù có vất vả ra sao, cô vẫn luôn bị so sánh, bị chê bai. Nhưng ánh mắt trách móc của Hằng dành cho cô mới là điều khiến Lan day dứt. Phải chăng, Hằng đang trách cô vì đã làm tốt công việc của mình, trách cô vì đã khiến Hằng trở nên lạc lõng trong chính gia đình chồng này?
Không khí đang lắng xuống sau những lời bóng gió của mẹ chồng, bỗng chốc lại xôn xao khi vài người cô, người dì tiến lại gần Lan, hạ giọng thì thầm.
CÔ BA
(Giọng nhỏ nhẹ, đầy cảm thông)
Con Lan ơi, nhìn con vất vả quá. Mẹ già rồi, cả ngày loay hoay bếp núc.
DÌ TƯ
(Tiếp lời, ánh mắt quét nhẹ về phía Hằng đang ngồi im lặng)
Đúng rồi con. Phải biết trân trọng những người con dâu biết lo toan, biết gánh vác như con. Chứ cái cảnh năm ngoái, năm kia, đến giỗ còn kiếm cớ đi vắng, ai chả biết.
Lan chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt hướng về phía mâm cỗ, như không muốn để lộ cảm xúc thật. Cô hiểu ý của những người thân này. Họ đang dùng những lời an ủi để ngầm trách móc Hằng, so sánh sự đảm đang của cô với sự thờ ơ của chị dâu.
LAN
(Giọng nhẹ nhàng, lịch sự)
Dạ, các cô, các dì quá khen rồi ạ. Con làm thế là bổn phận của con dâu.
CÔ SÁU
(Vỗ nhẹ vào tay Lan)
Thế mới là phận con dâu thảo hiền. Nhà mình ai ai cũng quý con hết. Cái tính con hiền lành, chịu thương chịu khó thế này, ai lại không thương.
Những lời khen ngợi và sự quan tâm bất chợt khiến Lan có chút ấm lòng, nhưng đồng thời cũng dấy lên một cảm giác nặng trĩu. Cô biết, những lời nói này xuất phát từ lòng tốt, nhưng nó cũng đang vô tình đẩy cô và Hằng vào thế đối đầu rõ rệt hơn.
Hằng, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, nghe rõ từng lời xì xào. Khuôn mặt cô ta lộ rõ vẻ khó chịu, đôi mắt sắc lẻm nhìn về phía Lan với một tia giận dữ lẫn chút tủi thân. Cô ta biết mình là tâm điểm của sự chỉ trích, nhưng lại không có cách nào phản bác. Lan chỉ cúi đầu, lí nhí:
LAN
Con xin phép, con vào nhà dọn dẹp tiếp ạ.
Lan quay lưng bước vào nhà, để lại phía sau tiếng thì thầm vẫn chưa dứt. Cô cảm nhận rõ rệt ánh mắt Hằng dõi theo mình, một ánh mắt đầy sự oán giận. Lan biết, mâu thuẫn này còn lâu mới kết thúc.
Mẹ chồng gọi Lan vào phòng riêng. Bà nắm tay Lan, ánh mắt đầy yêu thương và khẳng định: “Mẹ biết con vất vả. Đừng để lời nói của người ngoài làm con nản lòng. Mẹ luôn tin tưởng con.” Lan rưng rưng nước mắt vì sự quan tâm chân thành của mẹ.
MẸ CHỒNG
(Giọng bà ấm áp, đầy sự động viên)
Con gái của mẹ. Hôm nay con đã làm rất tốt. Mẹ biết con luôn cố gắng hết sức mình vì gia đình này.
LAN
(Giọng nghẹn ngào)
Con cảm ơn mẹ. Con chỉ mong làm tròn trách nhiệm của mình.
MẸ CHỒNG
(Bà siết chặt tay Lan hơn, ánh mắt kiên định)
Con không chỉ làm tròn trách nhiệm, con còn làm tốt hơn nhiều. Lời ra tiếng vào của người ngoài, con đừng bận tâm. Họ không hiểu hết những gì con đã trải qua. Mẹ tin ở con. Mẹ luôn tin tưởng con.
Nước mắt Lan lăn dài trên má. Lời nói của mẹ chồng như một liều thuốc an ủi xoa dịu tất cả những ấm ức, tủi thân mà cô đã phải chịu đựng bấy lâu nay. Cô gật đầu, không nói nên lời.
MẸ CHỒNG
(Nhìn Lan trìu mến)
Con nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai còn nhiều việc phải làm.
Lan cúi đầu chào mẹ chồng rồi bước ra khỏi phòng. Bước chân cô nhẹ nhàng hơn, lòng cảm thấy ấm áp và được vỗ về. Cô quay lại nhìn mẹ chồng lần cuối, ánh mắt tràn đầy biết ơn. Dù mọi chuyện vẫn còn đó, nhưng sự động viên của mẹ chồng là nguồn sức mạnh lớn lao giúp cô tiếp tục đối mặt. Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ phải mạnh mẽ hơn nữa.
Lan bước ra khỏi phòng mẹ chồng, lòng nhẹ bẫng đi rất nhiều. Những lời động viên của bà như dòng nước mát lành tưới tắm tâm hồn khô cằn của cô suốt những năm tháng làm dâu nơi đây. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ nặng nề còn vương vấn. Mâm cỗ giỗ đã gần hoàn thành, giờ là lúc cô cần quay lại với công việc.
Khi Lan bước vào bếp, mùi thơm phức của các món ăn quyện vào nhau, nhưng trong mắt cô, đó không còn là những gánh nặng nữa, mà là cả một quá trình cô đã đổ bao mồ hôi, công sức. Cô chợt nhớ lại những năm trước, khi ngày giỗ đến, căn nhà này luôn ngập trong không khí căng thẳng. Chị dâu Hằng, với “tài năng” trốn việc đặc biệt, luôn có những lý do vô cùng chính đáng để không phải đụng tay vào bất cứ việc gì.
LAN (VOICE-OVER)
Năm ngoái, chị Hằng bảo bị cúm, sốt li bì, phải uống thuốc và nghỉ ngơi tuyệt đối. Năm kia thì lại viện cớ đau bụng, đi khám bác sĩ rồi… mất cả ngày trong viện. Cứ mỗi lần giỗ chạp, là y như rằng, chị lại “ốm” một trận.
Lan nhớ lại hình ảnh chị Hằng, người phụ nữ thành phố, ăn nói khéo léo, miệng lưỡi sắc sảo, nhưng tài năng ấy dường như chỉ bộc lộ khi có khách khứa, hoặc khi cần đối phó với người ngoài. Còn trong nhà, chị ta lại là bậc thầy trong việc “tàng hình”. Mỗi lần mẹ chồng giục giã, chị ta đều cười xòa, buông những câu xã giao ngọt ngớt rồi lại tìm cách biến mất. Lan thì ngược lại, cô đã về làm dâu gần bốn năm, hầu hết mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều một tay cô quán xuyến. Từ sáng sớm tinh mơ, khi gà còn chưa gáy, Lan đã tất bật thức dậy từ 4 giờ sáng để chuẩn bị mọi thứ cho mâm cỗ giỗ. Cô ninh xương, ướp thịt, tỉ mỉ chuẩn bị từng món ăn. Trong khi đó, ở phòng bên, tiếng ngáy đều đều vang lên, còn chị dâu Hằng vẫn ngủ say sưa đến tận trưa mới thức dậy.
LAN (VOICE-OVER)
Cái ngày giỗ chạp này, nó không chỉ là một ngày giỗ đơn thuần. Nó là một bài kiểm tra, một phép thử cho lòng hiếu thảo, cho sự tận tâm của những người con, người dâu trong nhà. Nhưng dường như, cái ngày này nó cũng phơi bày rõ sự khác biệt giữa hai người con dâu. Một người thì thức khuya dậy sớm, quên cả bản thân, còn một người thì lại né tránh tất cả trách nhiệm.
Lan nhìn ra ngoài sân, nơi các cô chú, bác bác đang rôm rả chuyện trò. Họ không biết gì về những gì diễn ra sau cánh cửa bếp. Họ chỉ thấy một Lan chăm chỉ, chu đáo, và một Hằng thì “bận việc riêng”. Mẹ chồng, bà là người duy nhất thấu hiểu. Sự bảo vệ mà mẹ chồng dành cho cô không phải là nhất thời, mà là sự tích tụ của rất nhiều lần chứng kiến, chịu đựng và thấu hiểu. Bà nhìn thấy sự vất vả của Lan, nhìn thấy cách cô tảo tần, và bà cũng nhìn thấy sự trốn tránh của Hằng. Trái tim người mẹ chồng ấy đã rung động trước sự hy sinh âm thầm của Lan, và bà quyết định sẽ là điểm tựa vững chắc cho cô, bằng tất cả những gì mình có thể. Mâm cỗ giỗ gần như đã hoàn tất. Lan khẽ thở phào, nhưng ánh mắt cô giờ đây đã có một sự thay đổi. Không còn sự tủi thân, mà thay vào đó là một quyết tâm âm thầm. Cô biết, hành trình phía trước còn dài, nhưng cô không còn đơn độc nữa.
Lan nhìn quanh bếp, các món ăn đã gần hoàn thành. Mùi thơm lan tỏa, nhưng cô không còn cảm nhận được sự vất vả như trước. Thay vào đó là một sự thanh thản lạ kỳ. Cô nhớ lại những lời của mẹ chồng, nó như một liều thuốc tinh thần xoa dịu đi bao tổn thương.
Bất chợt, tiếng chuông điện thoại vang lên. Lan giật mình. Nhìn tên hiển thị, cô khẽ nhíu mày. Là Hằng.
Lan ngần ngại một chút rồi bắt máy.
LAN
(Giọng hơi run)
Alo ạ.
HẰNG (O.S)
(Giọng mệt mỏi, hơi yếu ớt)
Chị đây em. Em đang làm gì đấy?
LAN
(Cố giữ giọng bình thường)
Em đang dọn dẹp bếp chị ạ. Sắp xong rồi.
HẰNG (O.S)
(Thở dài)
Thế à. Chị xin lỗi em nhé. Hôm nay chị có việc đột xuất nên không sang giúp được. Chị cảm thấy người hơi khó chịu, chắc lại giống đợt trước.
Lan im lặng. Lần này, cô không còn phản ứng gay gắt như trước. Cô đã quá quen với những lý do này.
LAN
Chị Hằng cứ nghỉ ngơi đi ạ. Quan trọng là sức khỏe của chị.
HẰNG (O.S)
Nhưng mà… mâm cỗ vẫn cần người. Để mẹ và em lại vất vả.
Lan bật cười nhẹ. Lời nói này nghe thật giả tạo.
LAN
Không sao đâu chị. Mẹ và em vẫn lo được. Mọi người sắp đến rồi, chị cứ thu xếp qua sau cũng được.
HẰNG (O.S)
Thật sao? Vậy thì tốt quá. Chị… chị không biết nói gì hơn. Dù sao cũng xin lỗi em.
Lan gác máy. Cô đứng lặng giữa căn bếp, mùi thơm thức ăn giờ đây như châm chọc vào sự giả dối. Cô không còn cảm giác tủi thân hay tức giận. Chỉ còn sự mệt mỏi và một quyết tâm lạnh lẽo. Cô liếc nhìn bức ảnh gia đình trên tường. Nụ cười của mọi người, bao gồm cả Hằng, bỗng trở nên thật xa lạ.
Đúng lúc đó, cánh cửa bếp bật mở. Anh trai chồng Lan bước vào, ánh mắt tìm kiếm.
ANH TRAI CHỒNG
Lan ơi, em dọn xong chưa? Mấy bác sắp đến rồi kìa.
Lan quay lại, nở một nụ cười nhẹ.
LAN
Vâng, em chuẩn bị xong rồi anh. Anh vào bàn với mọi người đi ạ.
Anh trai chồng nhìn em dâu, thấy cô có vẻ hơi khác lạ.
ANH TRAI CHỒNG
Em không sao chứ? Sao trông em lại…
LAN
(Ngắt lời)
Em không sao đâu anh. Anh yên tâm.
Anh trai chồng còn định nói gì đó nhưng Lan đã quay đi, tiếp tục sắp xếp lại bát đũa. Một sự im lặng bao trùm căn bếp, nhưng trong lòng Lan, một cơn bão ngầm đang dần hình thành. Cô nhìn ra ngoài sân, nơi tiếng cười nói ngày càng rộn rã. Cô biết, với những gì vừa xảy ra, chiến tranh lạnh ngầm giữa mình và chị dâu Hằng đã chính thức bắt đầu.
Vài ngày sau buổi giỗ, Lan vẫn giữ thói quen dậy sớm chuẩn bị mọi thứ. Cô biết mình không thể lùi bước. Mẹ chồng, người vẫn luôn che chở cô, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong gia đình. Hôm nay, bà gọi anh trai chồng Lan là Huy sang nhà nói chuyện riêng.
**MẸ CHỒNG**
(Giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết)
Huy này, dạo này Hằng có vẻ nhàn rỗi nhỉ?
Huy đang ngồi nhấm nháp chén trà, ngẩng lên nhìn mẹ. Anh không hiểu ý mẹ.
**HUY**
Sao mẹ lại nói thế ạ? Chị Hằng vẫn công việc của chị ấy mà.
**MẸ CHỒNG**
Công việc của chị ấy thì không ai nói. Nhưng nhà mình, việc nhà nhiều, có mình con Lan cáng đáng. Mẹ thấy con Lan làm việc nhiều vất vả, mà Hằng thì cứ như người ngoài.
Huy cau mày. Anh biết mẹ mình đang ám chỉ điều gì. Năm nào cũng vậy, đến dịp giỗ chạp hay lễ tết, Hằng lại viện cớ bận việc riêng, thậm chí là “mệt”, để trốn tránh mọi công việc. Còn Lan, cô dâu mới về nhà chồng chưa đầy bốn năm, đã gánh vác hết mọi thứ, từ bếp núc đến việc dọn dẹp, tiếp khách.
**MẸ CHỒNG**
Mẹ muốn con nói với Hằng. Từ giờ, những việc mà Hằng hay “quên” ấy, mẹ muốn giao cho nó làm. Thấy Lan làm vất vả, mẹ thương. Nhà này là nhà chung, không thể để một mình con bé gánh hết.
Mẹ chồng nhìn thẳng vào mắt Huy, ánh mắt bà đầy sự tin tưởng và một chút dặn dò. Huy gật đầu. Anh hiểu mẹ muốn công bằng hơn, và mẹ cũng muốn Hằng phải có trách nhiệm hơn với gia đình này.
**HUY**
Vâng, con hiểu rồi mẹ. Con sẽ nói chuyện với Hằng.
Huy biết, cuộc nói chuyện này sẽ không dễ dàng. Hằng là người phụ nữ thành phố, quen được chiều chuộng, và cô ta luôn có cách ăn nói khéo léo, nhất là khi đối diện với người ngoài hoặc người thân của chồng. Tuy nhiên, Huy cũng đủ khôn ngoan để nhận ra mẹ mình đang muốn bảo vệ Lan, và anh cũng đồng tình với điều đó.
Chiều hôm đó, khi Hằng đang lướt mạng xã hội trong phòng, Huy bước vào. Anh ngồi xuống cạnh vợ, vẻ mặt nghiêm túc.
**HUY**
Hằng này, có chuyện này anh muốn nói với em.
Hằng ngước lên, nhíu mày.
**HẰNG**
Anh nói đi.
**HUY**
Mẹ bảo từ giờ, một số công việc nhà mà trước đây Lan vẫn làm ấy, em sẽ phụ trách.
Hằng bật cười, một nụ cười có phần châm biếm.
**HẰNG**
Ý anh là sao? Anh muốn em làm việc nhà à? Anh quên là em có công việc của em rồi sao?
**HUY**
Anh không quên. Nhưng mẹ thấy em dạo này có vẻ rảnh rỗi. Vả lại, Lan làm việc nhà vất vả quá. Mẹ muốn mọi người đều có trách nhiệm.
**HẰNG**
(Giọng cao hơn)
Trách nhiệm gì chứ? Em là dâu trưởng đấy nhé! Với lại, công việc của em còn bận hơn nhiều.
**HUY**
Anh biết em bận. Nhưng mọi người đã quen rồi. Mẹ muốn mọi thứ công bằng hơn.
Hằng đứng bật dậy, vẻ mặt khó chịu. Cô quay lưng lại với Huy, nhìn ra cửa sổ.
**HẰNG**
Thật không thể tin được! Mẹ chồng em thì bênh con dâu út, còn anh thì nghe lời mẹ. Em đi đây, em mệt rồi.
Hằng bước nhanh ra khỏi phòng, để lại Huy một mình. Anh thở dài. Cuộc chiến ngầm giờ đây đã chuyển sang một giai đoạn mới, có vẻ như mẹ chồng đã bắt đầu dùng những đòn tâm lý tinh vi để thay đổi cục diện. Và lần này, Hằng chắc chắn sẽ không còn dễ dàng trốn tránh như trước nữa. Lan, dù không biết chuyện gì đang xảy ra, cũng cảm nhận được một sự thay đổi nào đó trong không khí gia đình. Cô biết, mẹ chồng đang tìm cách bảo vệ cô, và cô sẽ không phụ lòng tin ấy.
Hằng bước nhanh ra khỏi phòng, đóng sập cửa lại. Huy thở dài, nhìn theo bóng vợ. Anh biết đây mới chỉ là khởi đầu. Anh quay sang nhìn mẹ, ánh mắt bà vẫn bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên định. Lan lúc này đang ở trong bếp, lúi húi chuẩn bị rau cho bữa tối, hoàn toàn không hay biết về cuộc trò chuyện vừa diễn ra giữa mẹ chồng và chồng mình. Cô chỉ cảm nhận được một luồng gió mới đang len lỏi trong không khí gia đình, một điều gì đó khác biệt.
Vài ngày sau, không khí trong nhà chồng Lan có chút căng thẳng ngầm. Hằng tỏ ra khó chịu, luôn tìm cách tránh mặt mọi người, đặc biệt là mẹ chồng và Lan. Cô ta thường xuyên ngồi lỳ trong phòng, lướt điện thoại hoặc gọi điện thoại với giọng điệu uể oải. Lan vẫn làm việc nhà như mọi khi, nhưng cô cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong thái độ của Hằng.
Một buổi sáng nọ, khi Lan đang chuẩn bị dọn dẹp mâm cơm, Hằng bước ra khỏi phòng. Cô ta mang theo vẻ mặt bực bội, tay cầm điện thoại.
**HẰNG**
(Giọng chua chát)
Trời ạ, nhà này đúng là chán không thể tả. Cứ thế này thì sống sao nổi.
Lan giật mình, ngước lên nhìn Hằng. Cô không hiểu Hằng đang nói gì.
**LAN**
Chị Hằng, chị có chuyện gì không vui ạ?
Hằng cười khẩy, ánh mắt quét qua Lan một cách thiếu thiện cảm.
**HẰNG**
Không có gì. Chỉ là ngứa mắt với cái cảnh này thôi. Dậy từ 4 giờ sáng để làm việc quần quật, trong khi có người thì ngủ đến trưa. Thế mà vẫn có người bênh nhau.
Lan hơi nhíu mày. Cô biết Hằng đang ám chỉ mình và mẹ chồng. Tuy nhiên, cô không muốn đôi co.
**LAN**
Chuyện nhà cửa, ai làm được thì làm thôi chị. Em quen rồi.
**HẰNG**
Quen à? Quen làm trâu làm ngựa cho người ta chứ gì! Đúng là dâu út có khác, được chiều chuộng quen rồi.
Hằng nói xong, không đợi Lan trả lời, cô ta cầm điện thoại và đi thẳng ra ngoài sân. Lan nhìn theo bóng Hằng, trong lòng có chút bất an. Cô quay lại với công việc, cố gắng không để lời nói của Hằng ảnh hưởng đến mình.
Buổi trưa, sau khi ăn cơm xong, Lan đang thu dọn chén bát thì Hằng bất ngờ lao vào phòng của mẹ chồng, nơi bà đang ngồi nghỉ.
**HẰNG**
(Giọng cao vút, đầy tức giận)
Mẹ ơi! Mẹ xem cái cách mẹ đối xử với con này! Mẹ thiên vị con Lan quá rồi!
Mẹ chồng giật mình, ngẩng lên nhìn Hằng. Bà cau mày, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
**MẸ CHỒNG**
(Giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết)
Hằng, con nói gì vậy? Mẹ đang nói chuyện với con đây. Sao lại lên giọng với mẹ?
**HẰNG**
(Giọng oán trách, nước mắt bắt đầu trực trào)
Chính mẹ đấy ạ! Mẹ muốn con làm việc nhà, muốn con từ bỏ công việc của mình để về đây làm osin cho con bé Lan chứ gì? Mẹ muốn làm khó con! Năm ngoái, năm kia con không về giỗ, mẹ còn không nói gì, giờ lại muốn con chia sẻ gánh nặng với con bé?
Hằng càng nói càng gay gắt, giọng điệu đầy vẻ ủy khuất và tức tối. Mẹ chồng nhìn Hằng, bà hiểu ra vấn đề. Huy đã nói chuyện với Hằng, và Hằng đã phản ứng như thế này.
**MẸ CHỒNG**
(Giọng lạnh dần)
Con nói linh tinh gì vậy Hằng? Mẹ chỉ muốn mọi người trong nhà cùng nhau san sẻ công việc. Lan nó làm dâu gần bốn năm, nó đã gánh vác bao nhiêu việc nặng nhọc rồi. Mẹ thương nó, mẹ muốn nó được nghỉ ngơi. Con là chị dâu trưởng, con có trách nhiệm với gia đình này.
**HẰNG**
Trách nhiệm gì chứ! Con có công việc của con! Mẹ bảo con bỏ công việc để về đây làm? Mẹ đối xử với con như vậy sao? Con cái nhà này ai cũng chỉ có mình mẹ!
Hằng vừa nói vừa chỉ tay vào mẹ chồng, giọng nói như muốn xé toạc không khí yên tĩnh. Cả Huy và Lan, đang đứng bên ngoài, nghe thấy tiếng cãi vã lớn. Huy bước vào, còn Lan đứng khựng lại, nhìn mẹ chồng và chị dâu đang đối đầu. Cô biết, cơn bão ngầm mà mẹ chồng đã khơi mào giờ đây đã bùng nổ.
Lan đứng chết lặng ở cửa phòng khách. Tiếng Hằng oán trách, giọng mẹ chồng lạnh dần, tất cả như xoáy sâu vào tai cô. Huy bước vội vào, cố gắng kéo tay Hằng, nhưng cô ta gạt phắt ra.
**HẰNG**
(Nhìn thẳng vào mẹ chồng, nước mắt giàn giụa)
Mẹ nói con cái nhà này ai cũng chỉ có mình mẹ là sao? Vậy còn con thì sao hả mẹ? Mẹ có bao giờ nghĩ cho con một chút nào không? Mẹ ép con, mẹ làm khó con, mẹ muốn con phải quỳ lụy trước mẹ, phải làm tất cả mọi thứ theo ý mẹ!
**MẸ CHỒNG**
(Giọng cao lên, lộ rõ sự tức giận đã bị kìm nén)
Hằng! Con đừng có mà láo xược! Mẹ sinh ra con, nuôi con khôn lớn, đến giờ con lại hỗn hào với mẹ như vậy sao? Mẹ chỉ muốn con hiểu, gia đình này cần sự chung sức. Lan nó là phận dâu út, nó đã làm hết sức rồi. Mẹ thương nó, mẹ xót nó. Con là con dâu trưởng, sao con lại ích kỷ như vậy?
**HẰNG**
Ích kỷ? Con chỉ muốn được sống cuộc đời của mình! Con có công việc, con có ước mơ của riêng mình! Mẹ muốn con bỏ hết tất cả để về đây hầu hạ gia đình này, làm ô sin cho cái con Lan này sao? Mẹ có xứng đáng làm mẹ chồng của con không?
Lời nói của Hằng như nhát dao đâm vào tim mẹ chồng. Bà lùi lại một bước, vẻ mặt bỗng tái đi. Huy cố gắng xen vào:
**HUY**
Em à, mẹ nói không phải ý đó đâu. Em bình tĩnh lại đi.
**HẰNG**
(Quay sang Huy, giọng đanh thép)
Anh im đi! Anh không hiểu đâu! Anh chỉ biết nghe lời mẹ anh thôi! Anh chưa bao giờ hiểu em cả!
Hằng bật khóc nức nở, cô ta lao ra khỏi phòng, bỏ mặc Huy và mẹ chồng đang chết lặng. Mẹ chồng ngồi phịch xuống ghế, đưa tay lên ngực thở hổn hển. Huy nhìn theo bóng vợ, ánh mắt đầy bất lực. Lan đứng đó, chứng kiến tất cả. Cô cảm thấy vừa ái ngại cho Hằng với sự bướng bỉnh, vừa thương mẹ chồng vì phải chịu đựng sự vô lễ, lại vừa lo lắng cho không khí gia đình sau này. Chuyến giỗ tưởng chừng sẽ ấm cúng, nay lại nhuốm màu bi kịch. Lan bước nhanh về phía mẹ chồng, nhẹ nhàng đặt tay lên vai bà.
**LAN**
Mẹ ơi, mẹ đừng buồn. Con ở đây rồi. Mẹ cứ nghỉ ngơi đi ạ.
Mẹ chồng nhìn Lan, ánh mắt bà giờ đây ngấn nước. Bà hiểu, cô con dâu út này, tuy còn trẻ, nhưng đã mang trong mình sự bao dung và thấu hiểu. Bà nắm chặt lấy tay Lan, như tìm thấy một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão. Huy quay sang nhìn Lan, ánh mắt anh chứa đựng sự cảm kích và một nỗi ám ảnh khó tả. Anh biết, gia đình này đang đứng trước một ngã rẽ đầy sóng gió, mà nguyên nhân bắt nguồn từ chính những mâu thuẫn ngầm đã âm ỉ bấy lâu.
Mẹ chồng nhìn Lan, ánh mắt bà giờ đây ngấn nước. Bà hiểu, cô con dâu út này, tuy còn trẻ, nhưng đã mang trong mình sự bao dung và thấu hiểu. Bà nắm chặt lấy tay Lan, như tìm thấy một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão. Huy quay sang nhìn Lan, ánh mắt anh chứa đựng sự cảm kích và một nỗi ám ảnh khó tả. Anh biết, gia đình này đang đứng trước một ngã rẽ đầy sóng gió, mà nguyên nhân bắt nguồn từ chính những mâu thuẫn ngầm đã âm ỉ bấy lâu.
Sáng hôm sau, không khí trong nhà vẫn còn nặng nề. Mùi hương trầm thoang thoảng bay ra từ phòng thờ, báo hiệu ngày giỗ đã đến. Lan thức dậy từ 4 giờ sáng, lúi húi chuẩn bị mọi thứ. Cô làm từng công việc một cách tỉ mỉ, từ khâu đồ lễ đến việc chuẩn bị các món ăn. Tiếng dao thớt lách cách, tiếng nước sôi sùng sục vang lên đều đặn, như nhịp đập của sự cố gắng không ngừng nghỉ.
Chị dâu Hằng vẫn chưa có dấu hiệu xuất hiện. Cô ta có lẽ vẫn còn đang say giấc nồng, quên bẵng đi trách nhiệm của một người con dâu trưởng trong ngày giỗ kỵ. Mẹ chồng lặng lẽ ngồi ở bàn thờ, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra phía bếp, nơi Lan đang miệt mài làm việc. Trong lòng bà có chút xót xa cho cô con dâu út, nhưng đồng thời cũng có một nỗi tức giận âm ỉ dành cho Hằng.
Bố chồng lặng lẽ bước vào phòng khách, dáng vẻ trầm tư. Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh mẹ chồng, thi thoảng lại rót nước cho bà. Ông biết, mọi chuyện dường như đang vượt ngoài tầm kiểm soát của mình.
Đến gần trưa, khi những vị khách đầu tiên bắt đầu tề tựu, Hằng mới xuất hiện, ăn mặc lộng lẫy như đi dự tiệc. Cô ta nở nụ cười xã giao, miệng lưỡi khéo léo chào hỏi họ hàng, khiến ai cũng trầm trồ khen ngợi. Nhưng đằng sau nụ cười ấy, là sự thờ ơ và thiếu trách nhiệm. Lan, với bộ quần áo giản dị, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, vẫn tiếp tục công việc của mình, không hề để ý đến sự xuất hiện của chị dâu.
Khi mâm cỗ dần được dọn ra, Hằng bỗng lên tiếng, giọng điệu pha chút giả tạo:
**HẰNG**
Ôi mẹ ơi, con thấy mâm giỗ năm nay có vẻ hơi đơn sơ quá mẹ nhỉ? Con nhớ hồi xưa, có thêm món này món kia nữa cơ mà. Hay là do năm nay mình làm ít người ăn nên bớt đi ạ?
Lan, đang bưng bê bát đũa, khựng lại. Cô cảm nhận được mũi kim châm chọc trong lời nói của Hằng, rõ ràng là nhắm vào mình. Mẹ chồng khẽ cau mày, nhưng chưa kịp nói gì.
**BỐ CHỒNG**
(Giọng trầm ấm nhưng kiên quyết)
Hằng à, mọi thứ mẹ con và Lan đã chuẩn bị chu đáo lắm rồi. Phong tục là quan trọng nhất, còn món ăn thì đủ đầy là được. Đừng câu nệ quá.
Hằng cười khẩy, ánh mắt liếc sang Lan với vẻ thách thức. Cô ta biết, dù có bố chồng bênh vực, thì lời chê bai của mình cũng đủ để tạo ra một chút sóng gió. Lan chỉ im lặng, tập trung vào công việc. Cô biết, mọi lời giải thích lúc này đều vô nghĩa. Cô đã quen với việc mình phải gồng gánh, và quen với cả những lời bóng gió.
Mẹ chồng nhìn Hằng, ánh mắt bà không còn sự yêu thương như trước. Bà nhìn Lan, ánh mắt đó là sự trân trọng và một niềm tin không nói thành lời. Bà hiểu, dù Hằng có nói gì đi nữa, thì trách nhiệm và sự hiếu thảo vẫn thuộc về người làm tròn bổn phận.
Sau đó, mẹ chồng nhìn thẳng vào Lan, khuôn mặt bà trở nên nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia quyết đoán. Bà đưa tay vỗ nhẹ lên vai Lan, nói bằng một giọng điệu chắc nịch:
**MẸ CHỒNG**
Lan này. Từ nay về sau, mọi việc giỗ chạp trong nhà, con cứ đứng ra lo chính cho mẹ. Mẹ sẽ phụ con một tay.
Lời tuyên bố của mẹ chồng khiến mọi người trong nhà ngỡ ngàng. Đặc biệt là Hằng, cô ta sững sờ, vẻ mặt từ tức tối chuyển sang bàng hoàng. Lan cũng bất ngờ, cô nhìn mẹ chồng, trong mắt có chút hoang mang nhưng cũng có sự quyết tâm ngầm. Cô biết, đây không chỉ là một lời giao việc, mà là một sự khẳng định vị thế, một sự trao quyền và một lời tuyên chiến ngầm với thái độ trốn tránh trách nhiệm của chị dâu trưởng.
Lan nhìn mẹ chồng, trong lòng dâng lên một dòng cảm xúc hỗn độn. Áp lực, đúng vậy, cô cảm thấy một sức nặng đè lên vai, trách nhiệm giờ đây lớn hơn gấp bội. Nhưng đó không còn là gánh nặng đơn độc. Sự tin tưởng, sự công nhận từ mẹ chồng, người phụ nữ quyền lực nhất trong gia đình, như một luồng gió mới thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng trong cô. Cô không còn là người con dâu út yếu đuối, chỉ biết cặm cụi làm việc. Cô đã được trao quyền, được đứng vào vị trí quan trọng, và quan trọng hơn cả, cô đã có người đồng hành.
Hằng đứng đó, gương mặt cô ta trắng bệch, đôi mắt mở to đầy hoang mang và giận dữ. Lời nói sắc sảo, những mưu mẹo khéo léo của cô ta dường như tan biến hết trước quyết định bất ngờ của mẹ chồng. Cô ta chưa bao giờ nghĩ rằng, mọi nỗ lực của mình, mọi lời bóng gió, mọi màn kịch diễn ra trong bao năm qua, giờ đây lại có thể bị gạt sang một bên dễ dàng đến vậy. Sự khinh khỉnh, vẻ tự mãn thường ngày giờ thay bằng sự bối rối tột độ. Cô ta nhìn mẹ chồng, rồi lại nhìn Lan, như thể đang cố tìm kiếm một lời giải thích, một tia hy vọng nào đó. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng kiên quyết từ mẹ chồng và ánh mắt bình thản, đầy tự tin của Lan.
Bố chồng, sau một thoáng ngỡ ngàng, nhẹ nhàng bước đến bên mẹ chồng, đặt tay lên vai bà, một cử chỉ đầy sự ủng hộ. Ông gật đầu với Lan, ánh mắt ông ẩn chứa sự thấu hiểu và một niềm tự hào thầm kín. Ông biết, đây là một bước ngoặt quan trọng, một sự khẳng định về giá trị và sự xứng đáng.
Tiếng xì xào bắt đầu vang lên từ phía họ hàng. Họ không giấu nổi sự ngạc nhiên trước diễn biến quá nhanh. Có người lấy làm tiếc cho Hằng, có người lại thầm khen ngợi sự sáng suốt của mẹ chồng, và không ít người bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với Lan, cô con dâu út tưởng chừng yếu đuối, nay lại cho thấy bản lĩnh phi thường.
Lan quay lại nhìn mâm cỗ, rồi nhìn những người khách đang đến ngày một đông. Cô hít một hơi thật sâu, nụ cười dần hé nở trên môi. Đó không còn là nụ cười gượng gạo của sự cam chịu, mà là nụ cười của sự tự tin, của niềm vui được công nhận và sẵn sàng gánh vác. Mẹ chồng nắm lấy tay Lan, siết nhẹ. Bà nhìn cô con dâu út, ánh mắt bà lấp lánh niềm hạnh phúc.
Mẹ chồng quay lại phía Hằng, bà không còn giận dữ hay khó chịu nữa, chỉ là một sự buông bỏ đầy nhẹ nhõm.
**MẸ CHỒNG**
Hằng à. Từ giờ, con cứ lo việc của mình thôi. Việc nhà, việc giỗ, mẹ tin Lan sẽ lo chu toàn.
Hằng như chết lặng. Lời nói của mẹ chồng như một nhát dao cứa vào lòng tự tôn của cô ta. Cô ta đã cố gắng, đã tính toán, đã làm mọi cách để có được vị trí này, nhưng cuối cùng, tất cả đều tan thành mây khói. Cô ta cảm thấy một sự tủi hổ dâng lên, một sự thất bại ê chề.
Lan cảm nhận được sự áp lực, một trách nhiệm lớn lao đang đặt lên vai, nhưng bên cạnh đó là một niềm vui sướng khó tả. Cô không còn cảm thấy cô đơn trong căn nhà này nữa. Mẹ chồng đã hoàn toàn đứng về phía cô, tin tưởng trao cho cô sự tín nhiệm. Từ giờ, cô sẽ không còn phải chịu đựng những lời chê bai vô cớ, những sự coi thường hay những lần bị đổ lỗi oan uổng. Cô biết rằng, hành trình phía trước sẽ không hề dễ dàng, sẽ còn nhiều thử thách, nhưng với sự hậu thuẫn vững chắc từ mẹ chồng, cô tin mình sẽ vượt qua tất cả. Cô nhìn Hằng, ánh mắt cô giờ đây không còn là sự né tránh hay sợ hãi, mà là sự cảm thông cho thất bại của chị dâu, và một sự quyết tâm ngời sáng cho tương lai. Cô đã sẵn sàng cho vai trò mới, sẵn sàng chứng minh năng lực của mình, không chỉ cho gia đình chồng mà còn cho chính bản thân.
Cuộc sống là một hành trình dài với những cung bậc cảm xúc, những bài học được rút ra từ mỗi thử thách. Có những lúc ta tưởng chừng gục ngã, nhưng chính những giây phút yếu đuối nhất lại là lúc ta tìm thấy sức mạnh tiềm ẩn, vươn lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lan, cô gái trẻ tưởng chừng mỏng manh, đã chứng minh rằng, sự kiên trì, lòng bao dung và sự nỗ lực không ngừng nghỉ luôn là chìa khóa để mở ra cánh cửa thành công. Cô đã nhận ra rằng, giá trị thực sự không nằm ở lời nói hoa mỹ hay vẻ ngoài hào nhoáng, mà ở hành động chân thành, sự cống hiến và tình yêu thương vô điều kiện. Con đường làm dâu có thể đầy chông gai, nhưng với sự trưởng thành trong suy nghĩ và sự hậu thuẫn từ người thân yêu, Lan đã tìm thấy bến đỗ bình yên cho riêng mình. Nụ cười trên môi cô giờ đây không chỉ là sự mãn nguyện, mà còn là lời khẳng định về một tương lai tươi sáng, nơi cô sẽ tiếp tục viết nên câu chuyện của riêng mình, với lòng biết ơn sâu sắc dành cho những người đã tin tưởng và yêu thương cô.

