“Ngán ngẩm cảnh chăm vợ l:i:ệ:t, 1 năm ròng bí bách vì phải “”nhị:;n”” mỗi đêm, tôi để mặc vợ cả tuần để đi x:ả l;á:ng với em gái cùng công ty, nào ngờ hôm về, vừa mở cửa ra thì…
Vợ tôi bị t-ai n-ạn cách đây hơn một năm. Từ một người phụ nữ năng động, giỏi việc, vợ tôi trở thành người nằm một chỗ. Từ ngày đó, tôi vừa đi làm, vừa chăm vợ, cơm nước, tắm rửa, giặt giũ, đến tối nằm cạnh nhau mà cả hai chỉ còn là… hai cái xá;/c lặng im.
Tôi còn trẻ, sức khỏe, nhu cầu tất cả dồn nén đến nghẹt thở. Nhưng nói ra thì sợ mang tiếng. Cho đến khi em Hương ở công ty bắt đầu tỏ ra quan tâm, mềm mỏng, rót lời thì thầm mỗi chiều muộn.
Tôi gục ngã lúc nào không hay. Rồi lấy cớ công tác, đi với em Hương, tôi bỏ mặc vợ ở nhà một mình cả tuần, không hỏi han.
Hôm trở về, trời mưa lâm râm. Tôi mở cửa bước vào nhà — mọi thứ im ắng đến lạ. Trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện… “làm sao nói dối cho khéo”.
Nhưng vừa bật đèn phòng khách, tôi chế-t đứng trước cảnh tượng trong … 👇”
“…phòng ngủ.
Gã chồng ném vội chiếc vali xuống sàn, tiếng “cộp” khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch đến rợn người. Gã lao thẳng vào phòng ngủ, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung. Cánh cửa bật mở. Gã sững sờ, toàn thân đông cứng lại.
Căn phòng trống không.
Chiếc giường, nơi vợ gã đã nằm bất động hơn một năm qua, giờ đây được dọn dẹp phẳng phiu, ga giường trắng tinh được vuốt thẳng thớm đến từng nếp gấp. Không một dấu vết của người bệnh, không mùi thuốc men quen thuộc, chỉ có mùi không khí lạnh lẽo, xa lạ.
Đôi mắt hoảng loạn của gã chồng quét khắp phòng. Chiếc xe lăn, vật chứng cho bi kịch của gia đình họ, thứ mà gã vẫn phải khó nhọc đẩy đi mỗi ngày, cũng đã biến mất không một dấu vết. Mọi thứ sạch sẽ, ngăn nắp một cách bất thường, như thể vợ gã chưa từng tồn tại ở nơi này.
Sự im lặng đặc quánh bao trùm, nặng nề như một tảng đá đè lên tâm trí gã. Cảm giác tội lỗi và nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu cuộn xoáy
thành một cơn bão. Gã lắp bắp, cố gắng gọi tên vợ, nhưng cổ họng khô khốc chỉ phát ra được những âm thanh rời rạc.
“Em… Em ơi?”
Không một tiếng trả lời.
Gã hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn tột độ.
“EM ĐÂU RỒI? TRẢ LỜI ANH ĐI!”
Chỉ có tiếng vọng của chính gã đập vào bốn bức tường rồi dội lại, đầy cay nghiệt và chế giễu. “…đâu rồi…rồi…rồi…”. Gã lảo đảo, vơ vội lấy chiếc điện thoại, bàn tay run rẩy bấm số của vợ. Tiếng chuông reo lên từ đâu đó rất gần, nhưng gã không thể xác định được…”
“Âm thanh chói tai ấy phát ra từ chiếc tủ đầu giường.
Gã chồng gần như lao tới, vấp phải chân ghế rồi ngã dúi dụi. Gã không quan tâm đến cơn đau, gã lồm cồm bò dậy, đôi mắt dán chặt vào nơi phát ra tiếng chuông. Đúng lúc gã chạm được vào chiếc tủ, tiếng chuông đột ngột im bặt. Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Chiếc điện thoại của vợ gã nằm đó. Và bên cạnh nó, một thứ khiến gã sững sờ hơn cả căn phòng trống không.
Một phong bì trắng muốt, tinh tươm, được đặt ngay ngắn đến lạ lùng trên mặt gỗ lau bóng loáng. Nó nằm đó, nổi bật giữa sự hỗn loạn trong tâm trí gã, như một lời phán quyết lặng lẽ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Gã biết, không cần phải đoán, bên trong là gì.
Gã nhìn bàn tay mình, vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại của Hương, vẫn còn vương vấn mùi nước hoa đắt tiền sau một tuần hoan lạc. Bàn tay ấy giờ đây run lên bần bật, không dám chạm vào phong bì. Cảm giác tội lỗi mà gã cố gắng đè nén suốt một tuần qua giờ đây trào lên, đặc quánh trong cổ họng như bùn lầy.
Sau một hồi đấu tranh, gã hít một hơi thật sâu, vươn tay cầm lấy phong bì. Lớp giấy mát lạnh, mỏng manh nhưng gã cảm thấy nó nặng tựa ngàn cân. Những ngón tay gã vụng về xé mép giấy.
Bên trong là vài trang giấy học sinh được xé ra từ một cuốn sổ cũ. Gã rút chúng ra.
Nét chữ của vợ gã.
Vẫn nét chữ ấy, nhưng run rẩy, xiêu vẹo, như thể người viết đã phải dùng toàn bộ sức tàn của mình để nắn nót từng con chữ. Có những chỗ, mực nhoè đi, như thể một giọt nước mắt đã rơi xuống đó. Mùi giấy quen thuộc xộc lên mũi, hoà cùng mùi nước hoa của Hương còn vương trên áo gã, tạo thành một thứ mùi hỗn tạp của sự phản bội và dơ bẩn.
Sợ hãi và tội lỗi dâng lên đến cực độ, bóp nghẹt lấy trái tim gã. Gã nuốt khan, cố gắng tập trung vào dòng chữ đầu tiên, dòng chữ như được viết bằng máu và nước mắt.”
“Gã ép mình phải đọc. Từng chữ, từng chữ một.
“”Anh à,
Khi anh đọc được những dòng này, có lẽ em đã không còn ở đây nữa. Xin anh đừng đi tìm em.””
Trái tim gã hẫng đi một nhịp. Không còn ở đây? Cô ta đi đâu được chứ? Một người liệt giường thì có thể đi đâu? Gã vội vàng lướt mắt xuống những dòng tiếp theo, một dự cảm chẳng lành cuộn lên trong lồng ngực.
“”Em biết anh đã mệt mỏi lắm rồi. Em biết gánh nặng mang tên em đã đè lên vai anh suốt hơn một năm qua. Em biết anh không còn muốn phải chăm sóc cho một người vợ tàn phế như em nữa…””
Từng câu chữ như những mũi kim châm thẳng vào lương tâm gã. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Dòng tiếp theo mới thực sự là nhát dao chí mạng.
“”…và em cũng biết về Hương.””
Cái tên đó. Cái tên ngọt ngào mà gã đã thì thầm suốt một tuần qua, giờ đây hiện lên trên trang giấy như một lời nguyền rủa. Tờ giấy trong tay gã run lên bần bật. Gã há hốc miệng, không khí như bị rút cạn khỏi buồng phổi.
Bức thư vẫn tiếp tục, không cho gã một giây phút nào để thở.
“”Em đã tình cờ nghe được cuộc điện thoại của anh tuần trước. Cái hôm anh đứng ngoài ban công, thì thầm với cô ấy về chuyến đi chơi xa, về việc anh cần ‘giải thoát’ khỏi căn nhà này. Anh nghĩ em đang ngủ, nhưng em đã nghe thấy tất cả. Từng lời, từng lời một.””
Ký ức mờ nhạt về cuộc gọi đó đột nhiên hiện lên rõ mồn một. Gã đã đứng ngay ngoài ban công, nghĩ rằng vợ đang ngủ say. Tiếng mưa át đi giọng nói, gã đã nghĩ vậy. Sự chủ quan chết tiệt! Sự khinh suất của một kẻ tội đồ!
Cả thế giới của gã như chao đảo. Gã loạng choạng lùi lại, va vào chiếc bàn trang điểm làm mấy lọ mỹ phẩm của vợ rơi loảng xoảng xuống sàn. Tờ giấy tuột khỏi tay gã, bay lơ lửng rồi nhẹ nhàng đáp xuống sàn nhà, nằm ngửa lên, phơi bày những dòng chữ như một bản án sau cùng.
Gã nhìn quanh căn phòng trống hoác, nhìn xuống đôi tay vẫn còn vương mùi nước hoa của nhân tình. Cảm giác tội lỗi và hoảng loạn tột độ vỡ oà. Trời đất dưới chân gã như sụp đổ hoàn toàn.
Gã lắp bắp, giọng nói vỡ ra, lạc đi trong căn phòng trống rỗng: “”Không thể nào… cô ấy biết hết sao?”””
“Gã lao ra khỏi phòng như một kẻ điên, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung. Gã gọi tên vợ, ban đầu còn lắp bắp, sau đó gào lên khản đặc.
“”Em ơi! Em ở đâu?””
Phòng khách trống trơn. Bếp lạnh ngắt. Nhà tắm không một bóng người. Gã chạy khắp căn nhà, lật từng tấm chăn, mở từng cánh cửa tủ, tuyệt vọng tìm kiếm một người đàn bà liệt giường mà gã tin rằng không thể đi đâu được. Nhưng cô đã biến mất. Biến mất như chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại bức thư phơi mình trên sàn nhà như một chứng tích cho tội lỗi của gã.
Sự hoảng loạn dần nhường chỗ cho nỗi sợ hãi tột cùng. Vợ gã, một người tàn phế, đã đi đâu? Gã run rẩy rút điện thoại, định gọi cho cảnh sát, cho bệnh viện, cho bất cứ ai. Nhưng gã biết mình sẽ nói gì đây? “”Vợ tôi bị liệt nhưng cô ấy đã biến mất sau khi phát hiện tôi ngoại tình””?
Đúng lúc gã sắp gục ngã vì bất lực, một tiếng “”cạch”” nhẹ vang lên từ phía phòng ngủ.
Gã giật nảy mình, quay phắt lại. Cánh cửa tủ quần áo, cánh cửa mà gã chắc chắn đã đóng sầm lại lúc nãy, đang hé mở.
Và rồi, từ trong bóng tối của chiếc tủ, một bàn tay gầy guộc, trắng xanh vịn vào thành cửa. Rồi một bóng người chậm rãi, run rẩy bước ra.
Là vợ gã.
Nhưng cô không ngồi xe lăn. Cô đang đứng. Đứng bằng chính đôi chân của mình.
Thời gian như ngưng đọng. Không khí đặc quánh lại. Gã chết sững, trân trối nhìn người phụ nữ trước mặt, người mà hơn một năm qua gã chỉ thấy nằm bất động trên giường. Cô gầy đi nhiều, nhưng trong đôi mắt không còn sự mỏi mệt, cam chịu. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
“”Em…?”” Gã thốt ra một từ duy nhất, cổ họng khô khốc.
Cô nhìn gã, một cái nhìn xuyên thấu, không chút cảm xúc. Giọng cô vang lên, thanh thoát nhưng lại sắc như dao.
“”Anh ngạc nhiên lắm phải không?””
Cô vịn vào tường, bước thêm một bước, rồi một bước nữa về phía gã. Mỗi bước đi của cô đều run rẩy, khó nhọc, nhưng lại như một nhát búa nện thẳng vào lồng ngực gã.
“”Làm sao… làm sao em có thể…?”” Gã lùi lại, lắp bắp.
Cô nở một nụ cười nhạt, nụ cười không hề có chút hơi ấm nào. “”Anh có nhớ Tuấn, người bạn học cũ của em, giờ là bác sĩ vật lý trị liệu không?””
Gã ngơ ngác, cái tên đó quá xa lạ.
“”Chắc là anh không nhớ rồi,”” cô nói tiếp, giọng mỉa mai. “”Trong suốt sáu tháng qua, mỗi ngày khi anh đến công ty, bận rộn với công việc, với… Hương, thì Tuấn lại đến đây. Cậu ấy đã kiên trì giúp em tập luyện. Từng chút một. Từ việc co được ngón chân, cho đến khi tự ngồi dậy được, và bây giờ…””
Cô hít một hơi thật sâu, buông tay khỏi bức tường, lảo đảo nhưng vẫn đứng vững.
“”…là những bước đi đầu tiên này.””
Cô bước thêm một bước nữa. Tiếng đế dép lê của cô ma sát xuống sàn nhà trong sự im lặng tuyệt đối của căn phòng trở nên chói tai khủng khiếp.
Đó là âm thanh sự thật. Âm thanh của sự phản bội và lừa dối của chính gã.
Trong khi gã mải mê trong vòng tay nhân tình, tìm kiếm sự “”giải thoát”” cho bản thân, thì người vợ mà gã bỏ mặc ở nhà lại đang chiến đấu một cuộc chiến sinh tử trong im lặng. Cô không cần gã. Cô đã tự mình đứng dậy.
Sức lực trong đôi chân gã như bị rút cạn. Gã khuỵu xuống, hai đầu gối va mạnh xuống sàn nhà lạnh lẽo. Gã ngẩng lên nhìn vợ, người đàn bà đang đứng sừng sững trước mặt gã, cao lớn như một pho tượng công lý. Còn gã, gã chỉ là một thằng đàn ông hèn hạ, một kẻ tội đồ bị bắt quả tang, một thằng tồi không hơn không kém.”
“””Tội đồ ư?”” Cô lặp lại, giọng nói bật ra một tiếng cười khẩy, lạnh lẽo. “”Anh không phải tội đồ. Anh chỉ là một kẻ hèn nhát thôi.””
Ánh mắt cô lướt qua khuôn mặt thất thần của gã, không một chút dao động. Gã thấy trong đôi mắt ấy sự trống rỗng, một sự bình thản đáng sợ của người đã đi qua tận cùng nỗi đau và không còn gì để mất.
“”Cái tuần lễ ‘công tác’ của anh,”” cô nói, từng từ rành rọt, như thể đang đọc một bản cáo trạng. “”Cái tuần anh tắt máy, nói rằng bận họp hành ở một nơi hẻo lánh không có sóng… anh có biết em đã sống thế nào không?””
Gã chỉ biết lắc đầu trong câm lặng, nước mắt bắt đầu giàn giụa.
“”Ngày đầu tiên, em đã gọi cho anh cả trăm cuộc. Em đã lo. Lo anh gặp chuyện. Ngày thứ hai, em bắt đầu nghi ngờ. Và đến ngày thứ ba, một người bạn đã gửi cho em những tấm ảnh. Ảnh anh và Hương, tay trong tay ở resort, cười nói vui vẻ.””
Mỗi lời cô nói ra như một lưỡi dao cứa sâu hơn vào tim gã. Sự thật trần trụi và nhơ nhuốp.
“”Nhưng anh biết không,”” cô nói tiếp, giọng bất ngờ trở nên nhẹ bẫng. “”Em không còn thấy đau nữa. Lạ thật. Khoảnh khắc đó, em chỉ thấy một sự rõ ràng đến lạnh người. Chính cái tuần lễ hạnh phúc của anh là giọt nước tràn ly. Nó cho em thấy rằng em không thể chờ đợi lòng thương hại của anh nữa. Em phải tự cứu lấy mình.””
Cô hất cằm về phía chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Lúc này gã mới thấy, bên cạnh bức thư, là hai chiếc vali đã được đóng gói gọn gàng.
“”Tuấn đã giúp em thu dọn tất cả. Cậu ấy không chỉ chữa cho đôi chân em, mà còn chữa cho cả cái đầu ngu muội của em nữa.””
Cô quay người, chậm rãi bước về phía cửa ra vào. Mỗi bước đi của cô, dù còn run rẩy, lại vững vàng và dứt khoát lạ thường. Gã muốn lao tới, muốn níu giữ, nhưng hai chân như bị đóng đinh xuống sàn. Gã không có tư cách.
Khi tay cô đặt lên nắm cửa, cô dừng lại, nhưng không quay đầu.
“”Bức thư trên sàn, em đã viết cho anh. Trong đó có một câu cuối cùng,”” cô nói, giọng thoảng một chút mệt mỏi, như thể đang trút bỏ gánh nặng cuối cùng. “”Em giải thoát cho anh.””
Cánh cửa mở ra. Một bóng người đàn ông cao lớn đã đứng chờ sẵn. Là Tuấn. Anh ta không nhìn gã, chỉ lặng lẽ đưa cánh tay ra cho cô vịn vào. Họ cùng nhau bước ra ngoài, biến mất vào màn mưa lâm râm và bóng đêm.
Cánh cửa đóng lại bằng một tiếng “”cạch”” khô khốc, cắt đứt mọi hy vọng.
Trong căn nhà giờ đây lạnh lẽo và trống rỗng đến cùng cực, chỉ còn lại một mình gã. Sự giải thoát. Đó là từ mà gã đã khao khát, đã dùng để biện minh cho tội lỗi của mình. Nhưng giờ đây, khi nó được ban cho, nó lại giống như một bản án tử hình.
Gã nhìn khoảng không vô định trước mặt, nơi vợ gã vừa đứng. Hình ảnh cô đứng thẳng, hình ảnh cô quay lưng bước đi, hình ảnh cô được một người đàn ông khác dìu đi… tất cả xoáy vào tâm trí gã. Gã đã mất cô. Mất thật rồi.
Một tiếng thét không thành lời nghẹn lại trong cổ họng. Gã đổ sụp xuống sàn, cơ thể co quắp lại. Và rồi, một tiếng gào xé lòng, đầy đau đớn, tội lỗi và hối hận tột cùng, vang vọng khắp căn nhà im ắng.”
“Tiếng gào thét tắt lịm, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào, đứt quãng. Gã đàn ông nằm co quắp trên sàn nhà lạnh lẽo, cơ thể run lên bần bật không phải vì cái lạnh của cơn mưa ngoài trời, mà vì sự trống rỗng đến tột cùng vừa ập xuống. Im lặng. Sự im lặng đáng sợ của một ngôi nhà vừa bị rút cạn linh hồn.
Phải làm gì đó. Gã phải làm gì đó!
Ý nghĩ ấy lóe lên trong đầu gã như một tia lửa yếu ớt giữa cơn bão. Gã phải tìm cô. Gã phải nói cho cô biết gã hối hận thế nào. Gã lồm cồm bò dậy, đôi mắt hoảng loạn đảo quanh căn phòng. Đi đâu? Cô đã đi đâu?
Trong cơn cuồng loạn, gã vớ lấy chiếc điện thoại. Danh bạ hiện lên, nhưng gã không biết phải gọi cho ai. Bạn bè ư? Để kể cho họ nghe gã vừa bị vợ bỏ vì ngoại tình ư? Hay là gọi cho Hương? Hình ảnh cô ta cười nói ở resort đột nhiên khiến gã thấy lợm giọng. Gã không muốn nghe giọng cô ta lúc này.
Và rồi, một cái tên hiện ra, niềm hy vọng cuối cùng, dù mong manh và đáng sợ nhất. “”Mẹ Vợ””.
Bàn tay gã run đến mức phải bấm lại hai lần mới đúng số. Tiếng chuông chờ vang lên, từng tiếng một như búa gõ vào lồng ngực đang thắt lại của gã.
“”A lô.””
Một giọng nói quen thuộc nhưng lạnh lẽo vang lên từ đầu dây bên kia. Không còn là tiếng “”Mẹ nghe đây con”” ấm áp ngày nào. Chỉ là một tiếng “”A lô”” xa lạ và cảnh giác.
Gã lắp bắp, giọng khản đặc: “”Mẹ… Mẹ ạ? Con… con đây.””
Im lặng. Một sự im lặng nặng nề, đủ để gã nghe thấy cả tiếng mưa rơi não nề ngoài cửa sổ. Rồi bà lên tiếng, giọng không một chút cảm xúc. “”Tôi biết.””
Trái tim gã thót lại. Gã vội vàng nói, lời lẽ tuôn ra như một kẻ chết đuối vớ được cọc: “”Vợ con… Cô ấy… cô ấy đi rồi mẹ ạ! Cô ấy bỏ đi rồi! Mẹ có biết cô ấy ở đâu không ạ? Xin mẹ hãy nói cho con biết!””
Lại một khoảng lặng nữa. Lần này, nó còn lạnh lẽo hơn. Gã có thể tưởng tượng ra gương mặt nghiêm nghị, đầy thất vọng của mẹ vợ ở đầu dây bên kia. Và rồi, bà cất lời, từng chữ một như những mũi dao găm thẳng vào sự hối hận muộn màng của gã.
“”Nó là vợ anh, sao lại hỏi tôi?””
Gã chết sững. Câu hỏi như một gáo nước đá dội thẳng vào mặt. Gã không biết trả lời thế nào. Đúng vậy, cô là vợ gã, nhưng chính gã đã đẩy cô đi.
Trước khi gã kịp thốt ra một lời van xin nào nữa, giọng bà đã đanh lại, chứa đầy sự khinh bỉ không hề che giấu.
“”Loại đàn ông như cậu, không xứng đáng với nó.””
“”Tút… tút… tút…””
Tiếng cúp máy khô khốc, dứt khoát vang lên, cắt đứt hoàn toàn tia hy vọng cuối cùng của gã. Gã sững sờ nhìn màn hình điện thoại đã tối đen. Câu nói của mẹ vợ cứ vang vọng trong đầu. Không phải là sự giận dữ, mà là một lời phán quyết. Một sự ruồng bỏ.
Gã buông thõng cánh tay, chiếc điện thoại rơi xuống sàn nhà tạo nên một tiếng “”cạch”” chói tai. Gã đã hiểu ra rồi. Không chỉ vợ gã. Mà tất cả mọi người. Cả thế giới mà gã từng có đã quay lưng lại với gã. Sự giải thoát mà cô ban cho, giờ đây đã trở thành một nhà tù không lối thoát, giam cầm gã trong nỗi cô độc và tội lỗi đến vô tận.”
“Cả một đêm gã không ngủ. Bóng tối đặc quánh trong căn nhà không khác gì vực thẳm đang chực chờ nuốt chửng gã. Tiếng mưa đã tạnh, nhưng sự lạnh lẽo thì vẫn còn nguyên, thấm sâu vào từng thớ thịt. Gã ngồi bó gối trên sàn nhà, mắt dán vô định vào khoảng không, nơi chiếc giường của vợ gã từng đặt. Trống rỗng.
Sáng hôm sau, gã lê tấm thân tàn tạ đến công ty với đôi mắt thâm quầng và bộ quần áo nhàu nhĩ từ hôm qua. Gã không còn tâm trí để làm việc, trong đầu gã chỉ có một cái tên duy nhất, một niềm hy vọng mong manh cuối cùng: Hương. Gã cần cô, gã cần một người ở bên cạnh, cần một lời an ủi rằng gã đã không hoàn toàn sai.
Gã tìm thấy Hương ở góc pantry, tay cầm ly cà phê nóng, đang cười nói vui vẻ với một đồng nghiệp khác. Trông cô ta thật rạng rỡ, tràn đầy sức sống, hoàn toàn trái ngược với bộ dạng thảm hại của gã. Nhìn thấy gã, cô ta khẽ nhíu mày nhưng rồi cũng ra hiệu cho gã chờ một lát.
Khi người đồng nghiệp kia đi khỏi, gã lập tức bước tới, giọng nói run rẩy và khẩn khoản.
“”Hương… Anh có chuyện cần nói.””
Hương nhấp một ngụm cà phê, lười biếng dựa vào thành bàn, ánh mắt dò xét. “”Chuyện gì mà trông anh thảm thế?””
Gã như vớ được cọc, vội vàng kể lể, giọng điệu đầy sự oan ức và tuyệt vọng.
“”Vợ anh… cô ấy bỏ đi rồi. Cô ấy biết hết mọi chuyện. Cô ấy để lại đơn ly hôn rồi bỏ đi. Mẹ vợ anh… bà ấy cũng từ mặt anh rồi… Hương, giờ anh chỉ còn có em thôi…””
Gã nhìn cô bằng ánh mắt của một kẻ chết đuối, chờ đợi một sự đồng cảm, một cái nắm tay, một lời hứa hẹn. Nhưng đáp lại gã chỉ là sự im lặng. Hương đặt ly cà phê xuống bàn, chậm rãi khoanh tay trước ngực. Cô nhìn gã từ đầu đến chân, một cái nhìn xa lạ và lạnh lùng.
Rồi cô ta nhún vai, một cái nhún vai thờ ơ đến tàn nhẫn.
“”Thì sao?””
Gã sững người. “”Em… em nói sao?””
Hương nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ giễu cợt. “”Em nói, thì sao? Chuyện gia đình anh thì anh tự giải quyết đi. Liên quan gì đến em?””
“”Nhưng… nhưng chúng ta…”” – Gã lắp bắp, không thể tin vào tai mình.
“”Chúng ta làm sao?”” – Hương cắt lời, giọng bắt đầu có chút mất kiên nhẫn. “”Em chỉ muốn vui vẻ thôi mà. Kỳ nghỉ kết thúc rồi, cuộc vui cũng tàn. Chúng ta đều là người lớn, phải tự chịu trách nhiệm cho việc mình làm chứ. Anh không thể trông mong em giải quyết mớ hỗn độn của anh được.””
Từng lời, từng chữ của Hương như những nhát búa tạ giáng thẳng vào cái ảo tưởng cuối cùng của gã. Gã chết lặng, toàn thân đông cứng lại. Khuôn mặt cô ta, nụ cười của cô ta, những lời đường mật cô ta từng thốt ra trong những đêm hoan lạc… tất cả đột nhiên trở nên giả tạo và ghê tởm. Gã đã từ bỏ người vợ tào khang để chạy theo thứ gì thế này? Một cuộc vui qua đường? Một sự lừa dối rẻ tiền?
Sự ngu muội của chính mình như một cái tát trời giáng khiến gã choáng váng. Hương liếc nhìn gã lần cuối, ánh mắt không một chút thương hại, chỉ có sự chán ghét.
“”Thôi, em phải vào làm việc đây.””
Nói rồi, cô ta cầm ly cà phê, xoay người bước đi nhẹ tênh, bỏ lại gã đứng trơ trọi giữa không gian văn phòng ồn ã. Nhưng trong tai gã lúc này chỉ còn lại tiếng vọng của sự khinh bỉ và tiếng trái tim vỡ tan thành từng mảnh.”
“Gã không biết mình rời khỏi công ty như thế nào. Mọi âm thanh xung quanh như tiếng gõ phím, tiếng chuông điện thoại, tiếng người nói cười bỗng trở nên xa vời, méo mó. Gã chỉ cảm thấy một luồng máu lạnh chạy dọc sống lưng, đóng băng mọi giác quan. Ảo mộng vỡ tan, sự thật phơi bày trần trụi và tàn nhẫn. Gã đã mất tất cả.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, một ý nghĩ duy nhất lóe lên trong đầu gã: phải tìm được vợ. Gã không biết tìm cô để làm gì, để xin lỗi, để níu kéo, hay chỉ để nhìn thấy cô một lần nữa. Gã chỉ biết rằng nếu không tìm được cô, cuộc đời gã sẽ thật sự chấm dứt.
Gã lao về bàn làm việc, vội vã gõ vài dòng xin nghỉ phép đột xuất rồi chộp lấy chìa khóa xe, không nói với ai một lời. Cuộc tìm kiếm điên cuồng bắt đầu.
Điểm đến đầu tiên là nhà cô bạn thân nhất của vợ. Gã bấm chuông inh ỏi. Cánh cửa mở hé, người bạn nhìn gã bằng ánh mắt căm ghét tột độ. Gã chưa kịp mở miệng, cô ta đã lạnh lùng buông một câu: “”Cô ấy không ở đây. Và đừng bao giờ đến đây tìm nữa.”” Cánh cửa sập lại ngay trước mặt gã, mạnh đến nỗi gã cảm thấy gò má mình đau rát.
Gã tiếp tục đến nhà những người họ hàng của vợ mà gã biết. Kịch bản lặp lại một cách đau đớn. Có người không thèm mở cửa. Có người nhìn gã qua khe cửa rồi lắc đầu im lặng. Có người dì họ xa của vợ gã chỉ nói đúng một câu trước khi đóng sầm cửa: “”Cậu không có tư cách.””
Bị xua đuổi, bị từ chối, gã như một con thú bị thương, lao xe đi trong vô định. Gã lái xe qua quán cà phê nhỏ nơi hai người hẹn hò lần đầu, hình ảnh cô cười rạng rỡ năm nào bất chợt hiện về, sắc nét đến đau lòng. Gã đi ngang qua công viên, nơi có chiếc ghế đá cũ gã đã cầu hôn cô. Chiếc ghế vẫn ở đó, trơ trọi dưới ánh nắng yếu ớt buổi chiều, chờ đợi một đôi tình nhân khác.
Tất cả những nơi chốn từng chứa đầy kỷ niệm ngọt ngào giờ đây trở thành những lưỡi dao cứa vào tim gã. Mỗi con đường, mỗi góc phố đều là một lời nhắc nhở về những gì gã đã có và đã ngu ngốc vứt bỏ. Trời bắt đầu sẩm tối, thành phố lên đèn. Gã dừng xe bên một bờ hồ vắng lặng, nơi ngày xưa hai người thường đến hóng gió. Mặt hồ phẳng lặng như tờ, phản chiếu ánh đèn vàng vọt, cô độc. Sự trống rỗng bao trùm lấy gã, một sự trống rỗng đặc quánh, lạnh lẽo, không có lối thoát. Gã gục đầu lên vô lăng, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào, muộn màng bật ra từ lồng ngực tưởng như đã hóa đá của gã.”
“Cuối cùng, gã cũng phải trở về. Không phải vì đó là nhà, mà vì gã không còn nơi nào khác để đi. Gã lết những bước chân vô hồn ra khỏi xe, mặc cho cơn mưa lâm râm quất vào mặt lạnh buốt. Căn nhà tối om, im lìm như một nấm mồ. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn vạn lần tiếng rên rỉ yếu ớt của vợ gã, thứ âm thanh mà gã đã từng căm ghét đến tận xương tuỷ.
Gã đẩy cửa bước vào. Hơi lạnh từ bên trong ập ra, mang theo mùi của sự cô độc và lãng quên. Gã bật điện. Ánh sáng vàng vọt hắt lên những đồ vật quen thuộc, giờ đây trở nên xa lạ đến ghê người. Gã bước vào phòng ngủ, nơi chiếc giường vẫn được gấp gọn gàng, phẳng phiu. Mọi thứ đều sạch sẽ, nhưng lại lạnh lẽo một cách bất thường. Gã biết, cô đã không còn ở đây từ lâu rồi.
Một sự thôi thúc kỳ lạ khiến gã bắt đầu dọn dẹp. Gã mở tủ quần áo của vợ, những bộ váy cô yêu thích vẫn còn treo ngay ngắn. Gã chạm tay vào từng thớ vải, cảm nhận chút hơi ấm mong manh còn sót lại. Gã sắp xếp lại bàn trang điểm, nơi những lọ mỹ phẩm vẫn nằm im lìm, phủ một lớp bụi mờ. Mỗi một món đồ gã chạm vào đều như một nhát dao cứa sâu thêm vào lồng ngực. Gã đang làm gì thế này? Gã đang cố tìm kiếm điều gì trong sự trống rỗng này?
Khi kéo ngăn tủ cuối cùng ở đầu giường, tay gã khựng lại. Nằm lọt thỏm giữa những món đồ lặt vặt là một cuốn sổ bìa da đã sờn cũ. Cuốn nhật ký. Cuốn nhật ký mà gã đã quên bẵng đi sự tồn tại của nó.
Bàn tay gã run rẩy khi mở từng trang giấy đã ố vàng. Nét chữ nghiêng nghiêng, mềm mại của cô hiện ra, kéo gã về một miền ký ức xa xôi, hạnh phúc. Gã đọc, đọc ngấu nghiến như một kẻ chết đuối vớ được cọc. Và rồi, gã dừng lại ở một trang được đánh dấu đặc biệt.
“”Ngày… tháng… năm… Hôm nay bọn mình đã tìm thấy một thị trấn ven biển nhỏ thật đẹp. Biển xanh, cát trắng và con người thì hiền hoà. Anh nói sau này khi về già, anh sẽ mua một căn nhà nhỏ ở đây cho em. Mỗi sáng mình sẽ cùng nhau ngắm bình minh, mỗi chiều sẽ dắt tay nhau đi dạo trên bờ cát. Em tin anh. Nhất định chúng ta sẽ có một ngôi nhà nhỏ bên bờ biển, anh nhé…””
Lồng ngực gã như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Ngôi nhà bên bờ biển. Ước mơ mà chính gã đã lãng quên, đã nhẫn tâm vứt bỏ. Trong một khoảnh khắc, toàn bộ sự tuyệt vọng bỗng biến mất, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh nhưng rực sáng. Gã biết rồi. Gã biết cô ở đâu rồi.
Đó không chỉ là một nơi chốn. Đó là lời hứa của gã, là nơi trú ẩn cuối cùng cho tâm hồn đã tan vỡ của cô.
Gã bật dậy, đôi mắt vô hồn giờ đây bừng lên một sự quyết tâm điên dại. Đó là nơi cuối cùng gã phải đến. Bằng mọi giá.”
“Gã lao ra khỏi nhà như một kẻ điên, cuốn nhật ký vẫn siết chặt trong tay. Chiếc xe gầm lên, xé toạc màn mưa và sự tĩnh lặng của đêm. Gã không nghĩ được gì khác ngoài thị trấn biển đó, ngoài lời hứa đã bị chính gã chôn vùi.
Suốt một ngày trời, gã chỉ lái xe. Gã bỏ qua cơn đói cồn cào, lờ đi đôi mắt cay xè vì thiếu ngủ. Hình ảnh vợ gã, nụ cười của cô trong những trang nhật ký, và lời hứa về ngôi nhà ven biển cứ xoáy sâu vào tâm trí, vừa là động lực, vừa là sự tra tấn. Mỗi km trôi qua, gã lại càng cảm thấy tội lỗi của mình nặng thêm một tấc.
Cuối cùng, không khí mằn mặn của biển cũng tràn vào khoang xe. Gã đã đến nơi. Thị trấn nhỏ hiện ra yên bình dưới ánh hoàng hôn, khác xa với sự hỗn loạn trong lòng gã. Gã tấp xe vào một quán nước ven đường, giọng khản đặc hỏi thăm. Gã đưa ra một vài mô tả mơ hồ về vợ mình, về một người phụ nữ có thể đang tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi.
May mắn mỉm cười với kẻ tội đồ. Một người dân chài tốt bụng chỉ tay về phía một con dốc nhỏ, nơi có vài căn nhà gỗ cho thuê, hướng mặt ra biển. “”Mới có một cô gái đến thuê căn trên cùng đó chừng một tuần nay. Trông cô ấy có vẻ buồn.””
Tim gã đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Gã vội vã chạy lên con dốc, không dám gây ra tiếng động. Và rồi gã nhìn thấy nó – căn nhà nhỏ bằng gỗ, ban công sơn trắng nhìn thẳng ra biển. Trên ban công, một người phụ nữ đang đứng đó.
Gió biển lùa vào mái tóc dài của người đó, thổi bay tà váy. Dáng người ấy, dù chỉ là bóng lưng mảnh khảnh, gã không thể nào nhầm lẫn được. Là cô ấy. Vợ gã. Nhưng có điều gì đó không đúng. Gã nheo mắt, cố nhìn cho rõ hơn qua ánh chiều tà màu cam cháy.
Người phụ nữ ấy đang đứng. Hai chân cô vững vàng trên sàn gỗ. Hai tay vịn nhẹ vào lan can, không phải để bám víu, mà là một tư thế thư thái để ngắm hoàng hôn đang từ từ lặn xuống mặt biển. Cô đã có thể đứng được.”
“Não gã ngừng hoạt động. Chân gã như bị chôn chặt xuống nền đất ẩm ướt sau con dốc. Đứng? Sao cô ấy có thể đứng được? Hàng trăm câu hỏi xoáy vào tâm trí gã, nhưng không câu nào có lời giải đáp. Tất cả những gì gã biết là hình ảnh người vợ tưởng chừng đã tàn phế nay lại đứng thẳng, vững vàng trước gió biển, đã xé toạc thế giới của gã.
Gã bước đi, một cách vô thức, như một con thiêu thân lao vào ánh sáng. Mỗi bước chân lên con dốc nhỏ lại nặng tựa ngàn cân. Gã không biết mình sẽ đối mặt với điều gì, không biết phải nói gì. Lời xin lỗi ư? Sự hối hận ư? Tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự thật phũ phàng đang bày ra trước mắt.
Khi gã chỉ còn cách ban công vài bước chân, một bóng người khác từ trong góc tối của ngôi nhà bước ra, đứng cạnh cô. Gã giật mình, nheo mắt nhìn kỹ. Người đàn ông đó đặt một chiếc khăn choàng mỏng lên vai vợ gã một cách đầy quan tâm.
Và rồi, như cảm nhận được sự hiện diện của kẻ không mời, người đàn ông đó quay lại. Ánh hoàng hôn cuối ngày rọi vào gương mặt ông ta, một gương mặt quen thuộc đến ám ảnh. Cặp kính trí thức, ánh mắt điềm tĩnh nhưng nghiêm khắc. Là vị bác sĩ đã điều trị cho vợ gã suốt hơn một năm qua.
Khoảnh khắc ấy, mọi mảnh ghép rời rạc trong đầu gã đột nhiên vỡ vụn. Vị bác sĩ nhìn gã, không hề che giấu. Ánh mắt đó là sự pha trộn kỳ lạ giữa thương hại cho một kẻ đáng khinh và sự khinh bỉ dành cho một kẻ tội đồ.
Giọng ông ta trầm và lạnh lẽo, mỗi từ như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương tội lỗi của gã.
“”Cô ấy đã chịu đựng quá nhiều rồi. Anh đến đây làm gì nữa?””
Câu hỏi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt gã, dập tắt mọi ý nghĩ đang hỗn loạn. Cổ họng gã khô khốc. Gã không thể thốt ra một lời nào để bào chữa, để giải thích, hay để hỏi han. Gã chỉ biết sững sờ nhìn qua vai người đàn ông đó, nhìn về phía vợ mình.
Lúc này, cô mới từ từ quay lại. Gương mặt cô bình thản đến đáng sợ. Không có sự ngạc nhiên, không có sự vui mừng khi gặp lại chồng sau một tuần xa cách. Chỉ có một sự trống rỗng, lạnh lẽo như mặt biển lúc đêm về.”
“Đôi mắt ấy, đã từng chất chứa bao yêu thương và cả nỗi đau tột cùng khi bị bỏ lại, giờ đây phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng. Không có một tia cảm xúc nào, dù là căm hận hay xót xa. Cô nhìn gã, như thể gã chỉ là một hạt bụi vô tình bay ngang qua cuộc đời mình, không đáng để bận tâm. Sự bình thản đó còn đáng sợ hơn ngàn vạn lời chửi rủa, nó là minh chứng cho một trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh.
Cổ họng gã khô cháy. Gã vô thức gọi tên cô, nhưng âm thanh mắc kẹt lại nơi cổ họng, yếu ớt và lạc lõng.
“”Em…””
Cô không đáp lại. Ánh nhìn của cô lướt qua gã, không hận thù, không oán trách, chỉ có sự xa lạ tuyệt đối. Rồi cô khẽ cất lời, giọng nói thanh thoát nhưng lại lạnh buốt đến tận xương tủy.
“”Anh về đi.””
Gã sững sờ, định nói gì đó nhưng cô đã cắt ngang, giọng điệu không hề thay đổi, vẫn đều đều và trống rỗng.
“”Giữa chúng ta không còn gì để nói nữa.””
Từng từ, từng chữ, không phải là một lưỡi dao sắc lẹm, mà là một mũi kim độc, từ từ ngấm sâu vào từng thớ thịt, phá hủy mọi hy vọng mong manh cuối cùng của gã. Gã đã tưởng tượng ra cảnh cô khóc lóc, gào thét, chất vấn gã. Gã đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận cơn thịnh nộ đó. Nhưng gã không bao giờ ngờ rằng, sự trừng phạt tàn nhẫn nhất lại là sự thờ ơ tuyệt đối. Cô đã gạt gã ra khỏi thế giới của mình một cách nhẹ nhàng như thế.
Nói rồi, cô quay người, không một lần nhìn lại. Vị bác sĩ khoác hờ tay lên vai cô, một cử chỉ che chở đầy ý tứ, rồi dìu cô vào trong nhà, để lại gã một mình đối diện với khoảng không. Cánh cửa ban công khép lại, nhốt gã ở bên ngoài cùng với cơn mưa lâm râm và sự thật phũ phàng rằng gã đã mất cô mãi mãi. Gã đứng đó, chôn chân, cảm nhận trái tim mình đang vỡ ra thành từng mảnh vụn, lạnh lẽo và đau đớn.”
“Sức lực trong người gã đàn ông dường như bị rút cạn trong khoảnh khắc. Hy vọng cuối cùng, dù là mong manh nhất, cũng đã bị dập tắt bởi sự lạnh lùng của cô. Gã không thể chấp nhận được sự thật này. Gã không thể tin được người vợ đã từng yêu gã say đắm giờ đây lại có thể dửng dưng đến thế.
Một cơn hoảng loạn điên cuồng trào dâng. Gã lao tới, đập tay vào cánh cửa kính.
“”Mở cửa! Em mở cửa ra cho anh!””
Bên trong vẫn im lặng như tờ. Sự tĩnh lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời từ chối nào. Nó như một bức tường vô hình, khẳng định rằng gã đã hoàn toàn bị loại bỏ.
Gã trượt người xuống. Đầu gối va mạnh xuống nền đá hoa cương lạnh buốt, nhưng gã không cảm thấy đau. Nỗi đau thể xác lúc này chẳng là gì so với sự giày vò đang xé nát tâm can gã. Gã quỳ sụp xuống, áp trán vào mặt kính lạnh lẽo, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu tuôn rơi, hòa cùng những vệt nước mưa trên cửa.
Giọng gã vỡ ra, nghẹn ngào trong tiếng nấc.
“”Anh biết… anh biết anh sai rồi.””
Tiếng khóc của một gã đàn ông tưởng chừng cứng rắn vỡ òa trong màn mưa. Gã không còn giữ được chút sĩ diện nào nữa. Gã chỉ biết rằng nếu không nói ra, gã sẽ chết chìm trong sự hối hận này.
“”Anh là một thằng tồi! Một thằng khốn nạn!”” Gã tự đấm vào ngực mình, giọng nói đầy căm phẫn chính bản thân. “”Anh đã không chịu đựng được áp lực. Anh đã yếu đuối. Mỗi ngày trôi qua, nhìn em nằm trên giường, anh cảm thấy ngột ngạt, bí bách… Anh đã để cho sự ích kỷ và hèn hạ lấn át lý trí.””
Những lời thú tội tuôn ra như một dòng thác lũ bị dồn nén quá lâu. Gã kể hết. Kể về những đêm mệt mỏi, những ngày chán nản, về việc gã đã ngã vào vòng tay của Hương như một cách để trốn chạy thực tại phũ phàng.
“”Anh là một thằng khốn! Xin em… làm ơn… hãy tha thứ cho anh.”” Gã khóc nấc lên, giọng điệu van lơn thảm thiết. “”Cho anh một cơ hội thôi. Chỉ một cơ hội để bù đắp, để chuộc lại lỗi lầm. Chúng ta… chúng ta làm lại từ đầu, có được không em? Anh sẽ làm tất cả, bất cứ điều gì em muốn. Xin em…””
Lời cầu xin của gã tan vào tiếng mưa rơi. Bên trong cánh cửa, vẫn là một sự im lặng đến đáng sợ. Gã cứ quỳ ở đó, cơ thể run lên từng hồi, chỉ còn lại tiếng khóc tuyệt vọng và nỗi ân hận tột cùng đang gặm nhấm tâm hồn.”
“Tiếng khóc của gã đàn ông vẫn nấc lên từng hồi, tuyệt vọng và thảm hại. Gã không biết mình đã quỳ đó bao lâu, chỉ cảm thấy cái lạnh từ nền đá thấm vào xương tủy. Mỗi lời thú tội văng ra khỏi miệng càng làm cho nỗi ân hận thêm cào xé.
Bỗng, một tiếng “”cạch”” khô khốc vang lên từ phía cánh cửa, cắt đứt tiếng mưa và tiếng khóc của gã.
Cánh cửa kính từ từ trượt sang một bên, chỉ mở ra một khoảng vừa đủ. Gã ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia hy vọng điên cuồng. Gã sắp lết người về phía trước thì khựng lại.
Người vợ đang ngồi trên chiếc xe lăn, lặng lẽ nhìn gã. Gương mặt cô gầy đi nhiều, nhưng không phải là sự hốc hác của bệnh tật, mà là sự thanh thoát sau khi đã trút bỏ mọi gánh nặng. Đôi mắt cô trong veo, tĩnh lặng như mặt hồ thu, không có sự tức giận, không có oán hận, cũng không có tình yêu.
Gã sững sờ. Gã đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với một cơn thịnh nộ, một trận chì chiết, hay ít nhất là những giọt nước mắt đau khổ. Nhưng sự bình thản này còn đáng sợ hơn vạn lần. Nó giống như một lời tuyên án rằng gã không còn xứng đáng để cô phải bận tâm nữa.
Cô không trả lời. Ánh mắt cô chỉ lướt qua gã, lạnh lẽo như mặt kính gã vừa áp vào, rồi cô lặng lẽ quay chiếc xe lăn, chậm rãi vào trong nhà, khuất sau bức tường.
Trái tim gã thót lại, chìm xuống đáy vực. Cô vào trong. Cô bỏ mặc gã. Hết thật rồi.
Nhưng chỉ vài giây sau, chiếc xe lăn lại xuất hiện. Khi cô quay ra, trên đùi là một tập giấy trắng được kẹp gọn gàng. Cô dừng lại trước mặt gã, ánh mắt vẫn không đổi. Cô chìa nó ra.
Gã run rẩy đưa hai tay đón lấy, cảm giác như đang nhận lấy vật nặng ngàn cân. Gã cúi xuống nhìn. Dòng chữ in hoa đập vào mắt gã, nhòe đi trong nước mắt: “”ĐƠN XIN LY HÔN””.
Và bên dưới, ngay ngắn, rõ ràng, là chữ ký của cô. Chữ ký mà gã đã từng thấy hàng trăm lần trên những giấy tờ quan trọng của gia đình, chữ ký của người phụ nữ giỏi giang, năng động ngày nào.
Đầu óc gã trống rỗng. Một cơn choáng váng ập đến. Chữ ký đó đã được đặt xuống từ bao giờ? Trong những ngày gã vui vẻ bên Hương, trong lúc gã bỏ mặc cô một mình trong căn nhà này?
Lúc này, người vợ mới cất giọng, âm thanh vang lên trong trẻo, quả quyết giữa tiếng mưa rơi.
“”Sự tha thứ lớn nhất em dành cho anh, là để anh được tự do. Em cũng cần được tự do.””
Nói rồi, cô không nhìn gã thêm một giây nào nữa. Cánh cửa kính lạnh lùng trượt lại, khóa chặt niềm hy vọng cuối cùng của gã. Gã đàn ông quỳ sững giữa màn mưa, tờ đơn ly hôn trên tay ướt sũng, nặng trĩu như chính bản án dành cho cuộc đời gã. Tự do, từ mà gã khao khát, giờ đây lại là lưỡi dao sắc lạnh nhất, cứa nát tâm can.”
“Gã đàn ông lảo đảo đứng dậy. Tờ đơn ly hôn ướt sũng trong tay gã, lạnh buốt. “”Tự do.”” Hai từ đó xoáy sâu vào tâm trí gã như một mũi khoan, mỉa mai và cay đắng. Gã đã từng khao khát nó, nhưng không phải theo cách này. Không phải là bị vứt bỏ như một món đồ hết giá trị.
Gã lê bước đến cánh cửa kính, áp mặt vào lần nữa, hy vọng có thể nhìn thấy bóng dáng cô trong xe lăn, dù chỉ là để níu kéo một hình ảnh quen thuộc cuối cùng.
Ánh đèn vàng bên trong hắt ra, soi tỏ phòng khách. Nhưng không có chiếc xe lăn nào cả. Gã nheo mắt, cố nhìn cho rõ hơn.
Và rồi, gã nhìn thấy cô. Người vợ của gã. Cô không ngồi.
Cô đang đứng. Đứng thẳng, vững vàng trên đôi chân của chính mình. Bên cạnh cô là một người đàn ông lạ mặt, một tay anh ta hờ hững đặt sau lưng cô, không phải để đỡ, mà như một cử chỉ che chở đầy trân trọng. Lần đầu tiên sau hơn một năm, gã nhìn thấy dáng lưng thẳng tắp của cô, cái dáng vẻ kiêu hãnh và đầy sức sống mà gã từng yêu, và cũng từng chán ghét vì nó nhắc nhở gã về những gì mình đã đánh mất.
Gã đứng chết trân. Toàn bộ máu trong người như đông cứng lại. Hơn một năm qua, gã đã mặc định rằng cô sẽ mãi mãi gắn chặt với chiếc xe lăn, mãi mãi cần gã. Gã đã ngoại tình, đã bỏ đi, nhưng trong thâm tâm, gã vẫn là “”chủ nhân”” của cuộc đời cô. Nhưng gã đã lầm. Cô không chỉ tự giải thoát cho mình trên giấy tờ, cô đã tự giải thoát cho mình về cả thể xác.
Cô quay người lại, có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của gã. Ánh mắt họ chạm nhau qua lớp kính lạnh lẽo. Cô không cười, cũng không nói gì. Chỉ có một sự bình thản đến tàn nhẫn. Đó là ánh mắt của một người xa lạ. Người đàn ông kia nhẹ nhàng khoác một chiếc áo mỏng lên vai cô.
Khoảnh khắc đó, gã biết mình đã mất cô mãi mãi. Không phải mất cho một người đàn ông khác, mà là mất cô cho chính cuộc đời mới của cô. Một cuộc đời không có gã.
Tờ đơn ly hôn tuột khỏi tay gã, rơi xuống vũng nước. Cơn mưa lại bắt đầu nặng hạt, những giọt nước lạnh lẽo quất vào mặt gã, rát buốt. Giống hệt cái ngày gã hí hửng trở về sau một tuần hoan lạc với Hương, để rồi đối mặt với một căn nhà trống rỗng và sự khởi đầu của địa ngục. Chỉ khác là, lần này, nó là một cái kết thực sự.”
“Gã không biết mình đã đứng dưới màn mưa lạnh buốt đó bao lâu. Thời gian và không gian như hòa vào làm một, chỉ còn lại hình ảnh người vợ đứng thẳng, kiêu hãnh và ánh mắt bình thản đến tàn nhẫn của cô xoáy sâu vào tâm can gã.
Nhiều tháng trôi qua.
Gã vẫn sống trong căn nhà đó. Một mình. Căn nhà giờ đây rộng đến hoang hoải, mỗi bước chân đều tạo ra những tiếng vang lạnh lẽo dội vào tường. Gã không dọn dẹp, cũng không vứt đi thứ gì. Tất cả vẫn còn đó, như một bảo tàng sống động về tội lỗi của gã.
Khoảng trống giữa phòng khách, nơi chiếc giường y tế của vợ từng được đặt, giờ đây trở thành một cái hố đen ám ảnh. Mỗi lần đi qua, gã lại bất giác nhìn vào đó, và ký ức lại hiện về như một cuốn phim quay chậm. Gã thấy mình của ngày xưa, mặt cau có đưa cho cô cốc nước, giọng gắt gỏng khi cô vô tình làm rơi chiếc thìa. Gã đã từng thấy những việc đó là gánh nặng, là sự phiền toái cản trở tự do của gã. Giờ đây, gã sẵn sàng đánh đổi tất cả chỉ để được nghe tiếng cô nhờ vả, để được cau có, để được làm lại những điều tầm thường ấy. Nhưng tất cả đã quá muộn.
Gã bước vào phòng ngủ, mở tủ quần áo. Những chiếc váy của cô vẫn treo ngay ngắn. Gã đưa tay, run rẩy chạm vào chất vải mềm mại. Mùi hương quen thuộc vẫn còn vương lại, một mùi hương thanh khiết mà gã từng chán ghét vì nó gắn liền với sự tù túng, bệnh tật. Giờ đây, mùi hương ấy lại là thứ duy nhất nhắc gã rằng hạnh phúc đã từng tồn tại. Gã nhớ đến Hương, đến những cuộc hẹn hò vụng trộm, những lời hứa hẹn ngọt ngào. Nhưng khuôn mặt của Hương giờ đây nhạt nhòa, vô nghĩa. Sự cám dỗ đó, đặt bên cạnh nỗi mất mát này, thật rẻ tiền và kệch cỡm.
Gã ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vào thành giường. Gã nhìn quanh căn phòng, nhìn những bức ảnh cưới trên tường. Nụ cười của gã trong ảnh thật hạnh phúc, thật giả tạo. Gã đã từng có tất cả, một người vợ xinh đẹp, giỏi giang, một gia đình êm ấm. Và rồi gã tự tay bóp nát nó.
Một tiếng cười khô khốc bật ra từ cổ họng gã. Gã cười chính mình. Hơn một năm qua, gã luôn nghĩ rằng cô là người bị liệt, là kẻ phụ thuộc. Gã đã tự cho mình cái quyền ban phát sự thương hại, cái quyền quyết định số phận của cô. Nhưng gã đã lầm. Cô bị liệt về thể xác, nhưng tâm hồn cô chưa bao giờ ngừng chiến đấu, chưa bao giờ ngừng khao khát được sống. Còn gã, gã đi lại trên đôi chân của mình, nhưng tâm hồn và lương tâm của gã đã bị tê liệt từ lâu. Tê liệt bởi sự ích kỷ, bởi sự vô tâm, bởi những ham muốn tầm thường. Gã mới chính là kẻ tàn phế.
Gã nhận ra, người thực sự bị ‘liệt’ không phải là vợ anh. Mà chính là tâm hồn và lương tâm của anh. Anh đã tự tay phá hủy hạnh phúc của mình, và giờ đây, phải sống phần đời còn lại trong sự dằn vặt và cô độc. Căn nhà này không còn là tổ ấm. Nó đã trở thành nhà tù của riêng gã, một nhà tù không có song sắt nhưng vĩnh viễn không có lối ra.
Cuộc đời có những lỗi lầm mà thời gian không thể chữa lành, chỉ có thể khiến nó thêm sâu sắc và đau đớn. Hạnh phúc, vốn dĩ được vun đắp từ những quan tâm nhỏ nhặt và sự hy sinh thầm lặng, lại có thể bị phá hủy chỉ trong chớp mắt bởi một phút giây ích kỷ. Người chồng trong câu chuyện đã từng nghĩ rằng anh ta đang tìm kiếm tự do, nhưng anh ta không nhận ra rằng, tự do thực sự nằm ở việc có một người để yêu thương và một nơi để trở về. Anh đã chối bỏ cả hai điều đó để chạy theo một cuộc vui chóng vánh, để rồi nhận lại một sự trống rỗng vô tận. Sự phục hồi của người vợ không phải là một phép màu, mà là minh chứng cho sức mạnh tiềm tàng của một tâm hồn không chịu đầu hàng. Cô đã tự đứng dậy trên đôi chân của mình, không phải chỉ để bước đi, mà để bước ra khỏi cuộc đời của một kẻ không xứng đáng. Bản án dành cho người chồng không phải là sự trừng phạt từ pháp luật hay xã hội, mà là một bản án chung thân do chính anh ta tạo ra. Đó là phải sống phần đời còn lại trong nhà tù của ký ức, nơi mỗi góc tường, mỗi món đồ vật đều thì thầm về một hạnh phúc đã mất. Và trong cái im lặng đến đáng sợ của căn nhà, anh sẽ phải đối diện với tiếng vọng của chính lương tâm mình, ngày này qua ngày khác, cho đến khi thời gian bào mòn đi tất cả, chỉ còn lại sự hối hận muộn màng.”

