“Người đàn ông vào trong rừng lấy củi thì bất ngờ đ-ột t;/ử ở khe suối, dân làng mang về nhà làm đám t-ang thì ng;ã ng;ửa khi trên người bắt đầu xuất hiện những vết l-ạ, đến lúc k;/hâm li-ệm thì tất cả ch-ết lặng…
Anh Dũng, 42 tuổi, là người hiền lành sống bằng nghề đốn củi ở làng Tân Lập – một vùng quê yên bình giáp rừng. Anh khỏe mạnh, không vợ con, sống cùng mẹ già. Ngày nào cũng vậy, anh gùi rìu, áo vải bạc màu, lặng lẽ đi sớm về trưa.
Hôm đó là một buổi sáng đầu mùa mưa, trời âm u, mây đùn đục như báo hiệu điều gì không lành. Dũng vào rừng như thường lệ. Nhưng tới chiều, không thấy anh về. Mẹ anh lo lắng nhờ hàng xóm vào tìm, ai ngờ đến khe suối đá sâu, người ta thấy anh nằm úp mặt dưới nước, người đã lạ-nh ngắt.
Không ai rõ chuyện gì đã xảy ra. Không có dấu vết đánh nhau, không trầ/y xư/ớc, không m-á/;u m-e. Cả làng lặng người, đưa th-/i th-/ể anh về.
Tang lễ được tổ chức nhanh gọn trong làng. Nhưng chỉ vài tiếng sau khi t;/hi th;/ể anh Dũng được đặt lên bàn lạnh, một chuyện kỳ l;/ạ xảy ra: Trên ngực anh bắt đầu xuất hiện… 👇👇”
“…những vệt đỏ nhạt, loằng ngoằng dưới da.
Mẹ anh Dũng, người vẫn đang run rẩy chỉnh lại tấm vải liệm, bỗng khựng tay. Đôi mắt bà nhìn chằm chằm vào vùng ngực con trai mình. Vài người phụ nữ khác đang lo việc hương đèn, cũng để ý thấy nét khác lạ trên khuôn mặt bà. Họ tiến lại gần hơn, ánh mắt dò hỏi.
“”Bà… bà Dũng ơi, có chuyện gì thế ạ?”” một người phụ nữ hàng xóm khẽ hỏi.
Mẹ anh Dũng không nói gì, chỉ run rẩy chỉ tay vào ngực thi thể. Những người phụ nữ khác nhìn theo. Ban đầu, họ chỉ thấy như những vết bầm tím nhạt do va đập trong lúc tìm kiếm hoặc đưa về. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, dưới ánh đèn leo lét, những vệt đỏ ấy không phải là bầm tím. Chúng như những đường vẽ ngoằn ngoèo, chằng chịt, uốn lượn ngay dưới lớp da tái lạnh. Chúng mỏng manh, nhưng rõ nét một cách kỳ lạ, như thể có thứ gì đó đang di chuyển bên trong vậy.
Một người phụ nữ định đưa tay chạm vào, nhưng rồi
rụt lại như bị điện giật. Khuôn mặt họ từ tò mò chuyển sang hoang mang, rồi sợ hãi.
“”Trời… cái gì thế này?”” một người thì thầm, giọng đứt quãng.
“”Không phải… không phải vết bầm…”” người khác lắp bắp.
Những vệt đỏ nhạt ấy cứ hiện lên rõ hơn từng chút một, loằng ngoằng như rễ cây hay những con giun nhỏ. Mẹ anh Dũng ôm chặt lấy ngực, miệng bật ra tiếng nấc nghẹn. Bà muốn khóc thét lên, muốn hỏi con trai chuyện gì đã xảy ra, nhưng chỉ có thể đứng đó, nhìn chằm chằm vào dấu hiệu quái lạ trên người con mình.
Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy bối rối và kinh hãi, không ai dám nói thêm lời nào, không ai dám chạm vào thi thể nữa. Không khí trong căn nhà nhỏ bỗng đặc quánh lại bởi sự sợ hãi vô hình. Chuyện gì đang xảy ra với anh Dũng?”
“Những vệt đỏ nhạt, loằng ngoằng dưới da, như những nét vẽ mỏng manh, nhưng rõ nét một cách kỳ lạ. Những người phụ nữ đứng quanh, ánh mắt dõi theo, từ bối rối chuyển sang hoang mang tột độ. Chỉ trong chốc lát, màu đỏ nhạt ấy không còn nữa. Chúng nhanh chóng đậm màu hơn, biến thành sắc đỏ sẫm đáng sợ, như máu tươi vừa rỉ ra dưới lớp da.
Không chỉ đậm màu, những vệt ấy còn bắt đầu lan rộng ra, không theo một quy luật nào. Chúng bò ngang qua lồng ngực tái lạnh của anh Dũng, len lỏi xuống vùng bụng, tạo thành một mạng lưới chằng chịt, uốn lượn. Cái cách chúng di chuyển, chậm rãi nhưng không ngừng, trông ghê rợn đến kỳ lạ, như thể những ký hiệu cổ xưa hay rễ cây đang từ từ ăn sâu vào bề mặt da lạnh ngắt.
Mẹ anh Dũng, người vẫn còn đang nấc nghẹn, bật lên một tiếng kêu nhỏ, đứt quãng. Bà lùi lại một bước, tay che miệng, đôi mắt già nua mở to đầy kinh hoàng. Những người phụ nữ khác cũng đồng loạt lùi lại, va vào nhau. Họ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt, khuôn mặt trắng bệch, miệng lắp bắp không nói nên lời.
“”Trời… trời đất ơi…”” một người hàng xóm thì thầm, giọng run bần bật.
“”Nó… nó đang lan ra…”” người khác chỉ tay, ngón tay run rẩy không ngừng.
Không khí càng lúc càng đặc quánh lại bởi mùi tử khí và sự sợ hãi tột cùng. Cái chết vốn đã lạnh lẽo, nhưng sự xuất hiện và biến đổi của những vết lạ này lại mang đến một cảm giác rùng rợn, siêu thực. Chúng không giống bất kỳ vết thương hay dấu hiệu nào mà họ từng thấy. Chúng sống động một cách đáng sợ trên thi thể đã ngừng thở.
Mẹ anh Dũng khuỵu xuống, nước mắt chảy giàn giụa, nhưng không thể phát ra tiếng khóc thành lời. Bà chỉ có thể nhìn con trai mình, nhìn những dấu hiệu quái lạ đang trườn bò trên thân thể anh, cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo chưa từng có bao trùm lấy mình. Điều gì đã xảy ra với con trai bà? Điều gì đang nằm dưới lớp da đó?
Những người hàng xóm đứng cách xa vài bước, không ai dám tiến lại gần nữa. Họ nhìn nhau, ánh mắt chứa đầy nỗi kinh hoàng và câu hỏi không lời. Những vết lạ trên ngực anh Dũng đã hoàn toàn thay đổi, trở thành một bức tranh ghê rợn và bí ẩn, báo hiệu rằng cái chết của anh Dũng không hề đơn giản như họ nghĩ ban đầu.”
“Tin tức về những vết lạ trên thi thể anh Dũng, về cái chết đột ngột đầy bí ẩn dưới khe suối, lan đi trong Làng Tân Lập nhanh như một đốm lửa gặp gió. Ban đầu là tiếng xì xào từ vài người hàng xóm chứng kiến, rồi lan sang nhà này, ngõ kia, cuối cùng là cả làng đều biết. Sự sợ hãi lan nhanh hơn cả tin đồn.
Người dân, từ già đến trẻ, gác lại công việc đồng áng, tạm quên gánh rau, ngừng tay đan lát. Họ vội vã kéo đến nhà anh Dũng, chen chúc nhau trước sân, trước cửa. Khuôn mặt ai cũng lộ rõ vẻ tò mò pha lẫn sợ hãi tột độ. Cảnh tượng bên trong ngôi nhà càng khiến họ thêm kinh hãi: Mẹ anh Dũng ngồi sụp dưới đất, nức nở không thành tiếng, bên cạnh thi thể con trai với những vết đỏ tím, chằng chịt, như mạng nhện in hằn dưới lớp da tái nhợt.
Họ nhìn vào thi thể, nhìn những vết lạ đang dần đậm màu và co giãn một cách ma quái. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, ban đầu chỉ là những lời thì thầm khe khẽ, rồi lớn dần, lẫn vào tiếng khóc của mẹ anh Dũng và tiếng gió thổi qua mái nhà tranh.
“”Trời ơi, có phải… ma rừng ám không bà con?”” Một người phụ nữ già run rẩy nói. “”Thằng Dũng nó đi rừng, nó làm nghề đốn củi… chắc đụng phải thứ gì rồi!””
“”Không phải đâu bà Tám ơi,”” người khác đáp lời, giọng đầy hoang mang. “”Nhìn mấy vết này đi, nó như… như là bị nguyền rủa vậy đó. Ngày xưa ông nội tôi kể, có mấy loại bùa ngải độc lắm, nó hiện hình thế này nè…””
“”Làm gì có ma quỷ với lời nguyền!”” Một người đàn ông trẻ tuổi hơn chen vào, cố tỏ ra lý trí nhưng ánh mắt vẫn ngập sự sợ hãi. “”Chắc là bệnh gì đấy. Bệnh lạ, bệnh hiểm nghèo mà mình không biết thôi. Thời buổi này khoa học phát triển hết rồi, ma quỷ đâu ra!””
“”Bệnh gì mà chết không có dấu vết gì, lại còn mọc ra mấy thứ gớm ghiếc này hả anh Ba?”” Một người phụ nữ khác phản bác gay gắt, chỉ tay về phía thi thể. “”Tôi chưa thấy cái bệnh nào như thế này bao giờ!””
“”Hay là do ở dưới khe suối đá sâu đó?”” Một người khác lại đưa ra giả thuyết. “”Nơi đó âm u lắm, nước lạnh ngắt, lại nhiều đá lởm chởm. Biết đâu dưới đó có gì…””
Mỗi người một ý, mỗi lời đồn đoán lại càng làm tăng thêm sự sợ hãi và bất an trong đám đông. Họ nhìn nhau, ánh mắt giao nhau đầy nghi ngờ và lo lắng. Cái chết của anh Dũng, người đàn ông khỏe mạnh, hiền lành của làng, giờ đây không còn đơn thuần là một tai nạn hay bệnh tật. Nó đã trở thành một điềm báo ghê rợn, một lời cảnh tỉnh về những thế lực siêu nhiên hoặc những hiểm họa khôn lường đang ẩn mình trong bóng tối của Làng Tân Lập yên bình ngày nào.
Họ vẫn đứng đó, không ai dám rời đi, cũng không ai dám lại gần hơn. Cảnh tượng thi thể với những vết lạ và tiếng xì xào bàn tán về ma quỷ, lời nguyền, bệnh lạ bao trùm không gian, tạo nên một bầu không khí nặng nề, đầy ám ảnh, như báo hiệu những tai ương còn đáng sợ hơn đang chờ đợi phía trước.”
“Giữa lúc không khí căng như dây đàn bởi những lời đồn đoán, vài người đàn ông trung niên, dáng vẻ cương nghị hơn, vốn là hàng xóm thân thiết của gia đình, nhìn nhau đầy phân vân. Họ không thể đứng yên nhìn mẹ anh Dũng vật vã trong tuyệt vọng, cũng không chấp nhận mãi chìm trong sự hoang mang vô căn cứ. Một người lên tiếng, giọng cố nén run rẩy:
“”Hay là… hay là mình thử lau xem sao?””
Những người xung quanh lập tức im bặt. Ánh mắt đổ dồn về phía thi thể lạnh ngắt. Lau? Lau cái gì cơ? Lau những vết đỏ tím kỳ dị ấy sao?
Người đàn ông nói tiếp, cố tỏ ra bình tĩnh: “”Biết đâu… biết đâu chỉ là vết bẩn gì bám vào lúc ở dưới suối, hoặc là bầm tím do va đập thôi. Mình lau thử đi, lỡ may…””
Một người phụ nữ lớn tuổi hơn, tay run run níu lấy tay áo người đàn ông, giọng khẩn khoản: “”Thôi đi chú Ba ơi, nhìn vết đó gớm ghiếc lắm… lỡ đụng vào có sao thì sao?””
“”Bà Tám nói đúng đấy, coi chừng đấy anh Ba,”” tiếng xì xào lại nổi lên.
Nhưng cái khao khát được tìm thấy một lời giải thích hợp lý, một tia hy vọng mong manh rằng đây không phải là chuyện ma quỷ hay lời nguyền, mạnh hơn cả sự sợ hãi. Ba người đàn ông mạnh dạn nhất bước lại gần thi thể. Mẹ anh Dũng ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt nhìn họ, ánh mắt vừa cầu xin vừa sợ hãi.
Họ sai một người chạy vội vào bếp lấy một chậu nước ấm nhỏ và chiếc khăn sạch. Cẩn thận làm ẩm khăn, người đàn ông tên Ba hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng, run rẩy đưa chiếc khăn lên vùng ngực của anh Dũng, nơi có những vết đỏ tím đậm nhất.
Mọi cặp mắt trong nhà đều dán chặt vào hành động đó. Không ai nói lời nào. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng nức nở nghẹn ngào của mẹ anh Dũng.
Người đàn ông bắt đầu lau. Anh chà nhẹ nhàng, rồi mạnh dần một chút, hy vọng lớp “”bẩn”” đó sẽ bong ra, rằng những vết đỏ tím kia chỉ là ảo giác hoặc một lớp bùn đất kỳ lạ.
Nhưng vô ích.
Chiếc khăn vẫn sạch bong. Những vết đỏ tím kia không hề mờ đi một chút nào. Trái lại, dưới tác động của hơi ấm từ chiếc khăn và cái chà xát nhẹ, chúng dường như còn nổi rõ hơn, màu sắc đậm hơn, và như đang lan tỏa ra một chút xíu trên làn da tái nhợt.
Người đàn ông dừng tay. Khuôn mặt anh ta từ chỗ cố gắng bình tĩnh chuyển sang trắng bệch. Anh bỏ khăn xuống, tay run run như vừa chạm vào lửa. Những người đứng cạnh cũng lùi lại theo phản xạ.
Những vết đó không phải là bẩn. Chúng không nằm trên bề mặt da. Chúng dường như đã ăn sâu vào bên trong, hòa quyện với da thịt, không cách nào rửa trôi hay lau sạch được.
Cảm giác bất lực và ghê rợn dâng lên tột cùng. Sự thật tàn khốc và khó tin hiện ra trước mắt tất cả: cái chết của anh Dũng và những vết lạ này không phải là chuyện đơn giản. Nó vượt ra ngoài những gì họ hiểu, ngoài những bệnh tật thông thường, ngoài những tai nạn có thể giải thích được.
Tiếng xì xào lúc trước giờ chuyển thành những tiếng thốt lên kinh hãi, những hơi thở gấp gáp. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy sợ hãi và ngờ vực. Ma quỷ? Lời nguyền? Thứ gì đó khủng khiếp hơn mà họ chưa từng nghe đến?
Không ai còn dám lại gần thi thể nữa. Họ đứng đó, đông đúc nhưng lại cảm thấy cô độc trong nỗi sợ hãi của chính mình, nhìn chằm chằm vào những vết hằn bí ẩn trên thi thể người đã khuất, như thể chúng là cánh cổng dẫn đến một bóng tối đáng sợ đang chuẩn bị nuốt chửng cả Làng Tân Lập.”
“Trong khi những người đàn ông còn đang đứng sững sờ, Mẹ anh Dũng nhìn thấy tất cả. Bà thấy khuôn mặt trắng bệch của chú Ba, thấy những cái lắc đầu sợ hãi của những người xung quanh. Bà thấy họ lùi lại, xa lánh thi thể con trai bà, như thể nó không còn là Dũng hiền lành của bà nữa, mà là thứ gì đó gớm ghiếc, đáng sợ.
Trái tim bà như bị bóp nghẹt. Nỗi đau mất con vốn đã muốn xé tan lồng ngực, giờ đây bị trộn lẫn với sự hoang mang tột độ, sự kinh hoàng không thể gọi tên. Bà không hiểu. Sao lại có những vết đó? Sao lại không lau đi được? Sao con trai bà, người hiền lành đến thế, lại nằm đó với những thứ kỳ dị ám lên da thịt?
Bà bật ra tiếng gào xé lòng, không còn là tiếng nức nở nghẹn ngào nữa, mà là tiếng kêu than vật vã của một người mẹ đang chìm trong cơn ác mộng khủng khiếp nhất.
“”Dũng ơi! Con ơi!”” Bà lê thân mình suy sụp lại gần thi thể con. Những người xung quanh sợ hãi né tránh, không ai dám đỡ bà. Bà quỳ sụp xuống bên cạnh anh Dũng, đôi tay gầy guộc run rẩy, muốn chạm vào con nhưng lại sợ hãi những vết đỏ tím kia.
“”Trời ơi! Đất ơi! Ai đó nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra đi!”” Bà ngẩng mặt lên trời, khuôn mặt nhăn nhó, nước mắt, nước mũi hòa lẫn vào nhau. “”Dũng ơi con ơi! Con hiện hồn về nói cho mẹ biết đi con! Tại sao lại thế này hả con? Sao con lại bỏ mẹ đi với những thứ đáng sợ này hả con?””
Tiếng gào khóc của bà vang vọng khắp căn nhà nhỏ, hòa lẫn với tiếng xì xào sợ hãi của dân làng. Họ đứng cách xa bà và thi thể anh Dũng, như một vòng tròn sợ hãi, không dám lại gần. Họ nhìn bà, nhìn anh Dũng, nhìn những vết lạ, ánh mắt vừa thương xót cho người mẹ già bất hạnh, vừa sợ hãi cho chính mình.
Mẹ anh Dũng ôm lấy đầu, người đổ gục xuống bên cạnh con trai. Bà không còn sức để khóc thành tiếng, chỉ còn những âm thanh nức nở khô khốc, những cái lắc đầu tuyệt vọng. Bà cảm thấy cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Cái chết đột ngột của con, những vết lạ khó hiểu, sự sợ hãi và né tránh của dân làng… tất cả hợp lại thành một nỗi kinh hoàng không lối thoát, nhấn chìm bà trong bóng tối.
“”Con ơi… con ơi… sao lại khổ thế này… tại sao… tại sao…”” Bà lặp đi lặp lại những lời đó, yếu ớt, đứt quãng. Cái thân xác già nua của bà run lên bần bật không chỉ vì cái lạnh của đêm tối, mà vì nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đang gặm nhấm linh hồn. Bà chỉ muốn một câu trả lời. Một lời giải thích. Dù là từ trời đất, từ ma quỷ, hay từ chính linh hồn của đứa con trai xấu số. Bà cần biết, chuyện gì đã xảy ra? Tại sao?”
“Tiếng khóc của Mẹ anh Dũng vẫn nức nở bên thi thể lạnh lẽo của con trai, nhưng âm thanh giờ đã yếu ớt hơn nhiều. Dân làng vẫn đứng thành vòng tròn thưa thớt, ánh mắt nhìn nhau đầy lo lắng và sợ hãi. Họ không còn dám xì xào quá lớn, chỉ còn những tiếng thì thầm khe khẽ như sợ làm kinh động thứ gì đó vô hình.
“”Chuyện này… chuyện này kỳ quái quá.”” Một người đàn ông trung niên lên tiếng phá tan sự im lặng nặng nề. “”Cả đời tôi sống ở Làng Tân Lập này, chưa từng thấy ai chết mà lại có những vết như thế.””
“”Đúng vậy… nhìn đáng sợ quá.”” Người khác tiếp lời, giọng run run. “”Giống như… giống như bị thứ gì đó hút cạn vậy.””
Mẹ anh Dũng dường như không nghe thấy gì, bà vẫn ôm đầu gục xuống, chỉ còn là một khối đau khổ và tuyệt vọng run rẩy. Nỗi kinh hoàng từ những vết lạ trên người con đã lấn át cả nỗi đau mất mát.
Chú Ba, người đã đỡ Anh Dũng lên từ suối, giờ là người run rẩy nhất. Ông liên tục xoa hai bàn tay vào nhau như muốn tẩy rửa thứ gì đó vô hình. “”Tôi… tôi thấy lạnh sống lưng quá. Cứ như… cứ như có hơi lạnh toát ra từ cái xác vậy.””
Những người khác nghe vậy, vô thức lùi thêm một bước. Không khí trong căn nhà càng lúc càng đặc quánh lại với sự sợ hãi và mê tín.
Một cụ già tóc bạc phơ, thường ngày vẫn được dân làng kính nể vì sự từng trải, lên tiếng. Giọng cụ trầm đục, nặng trịch. “”Không ổn rồi. Chuyện này vượt quá sức hiểu biết của chúng ta. Những vết đó… không phải là bệnh tật thông thường. Cũng không phải do vật gì cắn hay đâm. Nó… nó quá kỳ lạ.””
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cụ. “”Vậy… vậy giờ phải làm sao hả cụ?”” Một người hỏi, giọng mang theo hy vọng vào sự khôn ngoan của người già.
Cụ già nhìn thi thể Anh Dũng, rồi nhìn sang khuôn mặt thẫn thờ của Mẹ anh Dũng. Cụ thở dài. “”Chúng ta không thể cứ ngồi đây và sợ hãi được. Phải tìm cách làm rõ chuyện này. Anh Dũng chết oan uổng, không thể để mọi chuyện chìm xuống như thế này được.””
“”Nhưng… biết tìm ai bây giờ ạ?””
“”Tìm người có hiểu biết hơn chúng ta,”” cụ già nói chắc nịch. “”Những chuyện kỳ lạ, có khi phải nhờ đến những người có kinh nghiệm xử lý. Hoặc… chúng ta phải báo cáo lên trên.””
Tiếng xì xào lại nổi lên. Nhờ ai? Báo cáo cho ai?
“”Trong vùng này, có ông thầy lang ở làng bên cạnh tiếng tăm lắm,”” một người chợt nhớ ra. “”Ông ấy biết nhiều về các bệnh lạ, cả những chuyện tâm linh nữa.””
“”Hoặc là báo cáo lên xã,”” một người khác đề xuất. “”Nhờ cán bộ y tế xuống xem sao. Ít ra họ cũng có kiến thức khoa học, biết đâu có thể giải thích được.””
Cụ già gật gù. “”Đó là hai hướng. Thầy lang thì có thể xem xét theo cách của ông ấy. Còn chính quyền thì họ sẽ điều tra kỹ lưỡng hơn. Dù sao thì chúng ta cũng không thể tự giải quyết được.””
“”Nhưng đi lại khó khăn, lại phải lên xã… mất thời gian lắm,”” ai đó ngần ngại.
“”Thời gian là thứ chúng ta không có lúc này!”” Cụ già gằn giọng. “”Thi thể của Anh Dũng không thể để lâu. Chuyện này phải được làm rõ càng nhanh càng tốt. Ai tình nguyện đi đây?””
Sự im lặng lại bao trùm. Không ai muốn đi vào lúc đêm khuya, lại mang theo câu chuyện kinh dị này. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt quyết tâm của cụ già và sự đau khổ của Mẹ anh Dũng, vài người đàn ông mạnh dạn hơn lên tiếng.
“”Để con đi cùng chú Ba lên làng bên mời thầy lang ạ,”” một người trẻ nói.
“”Còn tôi sẽ cùng chú Sáu lên xã báo cáo ạ,”” người khác tiếp lời.
Cụ già nhìn họ với ánh mắt tán thưởng. “”Tốt! Phải vậy chứ. Chúng ta là dân làng, phải giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn. Mọi người ở đây cứ ở lại trông nom cho Mẹ anh Dũng và lo hậu sự cho Anh Dũng. Khi nào có tin tức gì, sẽ báo ngay.””
Những người được phân công gật đầu. Tuy trong lòng vẫn còn sợ hãi, nhưng trách nhiệm và tình nghĩa xóm làng đã chiến thắng nỗi sợ nhất thời. Họ lặng lẽ chuẩn bị lên đường, mang theo hy vọng mong manh tìm được lời giải cho cái chết đầy bí ẩn của Anh Dũng.”
“Căn nhà tang lễ vẫn chìm trong không khí nặng nề của sự sợ hãi và nỗi đau. Tiếng khóc của Mẹ anh Dũng đã lặng đi, chỉ còn là những tiếng nấc khô khốc xen lẫn tiếng thở dài mệt mỏi. Dân làng vẫn tụ tập, những lời thì thầm to nhỏ về cái chết kỳ lạ và những vết bí ẩn trên ngực Anh Dũng không ngớt. Ánh mắt họ luôn hướng về phía thi thể được đắp chiếu sơ sài, vừa thương xót, vừa kinh hãi.
Bỗng, bên ngoài có tiếng động. Tiếng xe máy từ xa vọng lại, rồi dừng hẳn trước cổng làng. Mọi ánh mắt trong nhà tang lễ lập tức đổ dồn ra ngoài. Một lát sau, một người đàn ông dáng dong dỏng cao, mặc chiếc áo khoác tối màu, tay xách một chiếc túi da, bước vào sân. Theo sau ông là một người dân làng, chắc là người đã đi báo tin lên xã.
Người đàn ông lạ mặt bước vào trong nhà tang lễ. Ông dừng lại ở cửa, quét một lượt ánh mắt qua đám đông dân làng đang đứng đầy sân và trong nhà. Khuôn mặt ông tỏ ra nghiêm nghị, cố giữ vẻ bình tĩnh chuyên nghiệp, nhưng đôi mắt lại không giấu được sự tò mò pha lẫn chút e dè. Ông thấy sự căng thẳng tột độ trong không khí, nghe thấy những tiếng xì xào nhỏ dần rồi im bặt khi ông tiến vào.
“”Chào bà con,”” ông cất tiếng, giọng nói rõ ràng nhưng mang theo vẻ thận trọng. “”Tôi là cán bộ y tế từ huyện được cử xuống nắm tình hình vụ việc.””
Dân làng vẫn nhìn ông đầy cảnh giác và mong đợi. Họ hơi dạt ra, tạo một khoảng trống nhỏ. Vẻ mặt của họ biểu lộ rõ sự lo lắng, sợ hãi và cả một niềm hy vọng mong manh rằng người này có thể giải thích được chuyện gì đang xảy ra.
Vị cán bộ y tế tiến sâu hơn vào trong nhà. Ông nhìn về phía Mẹ anh Dũng đang ngồi gục bên cạnh thi thể. Ánh mắt ông lướt qua tấm chiếu đang đắp trên người Anh Dũng, dừng lại ở đó vài giây với một vẻ khó hiểu. Không khí xung quanh thi thể dường như lạnh lẽo hơn.
Ông quay sang đối mặt với đám đông dân làng đang xì xào. “”Tôi được báo cáo về trường hợp tử vong bất thường ở đây. Bà con có thể cho tôi biết chi tiết hơn không?”” Giọng ông đã bớt căng thẳng một chút, nhưng ánh mắt vẫn dò xét từng gương mặt xung quanh, như đang tìm kiếm lời giải đáp ngay từ những ánh mắt đó.
Sự xuất hiện của ông như một luồng khí mới, tạm thời đẩy lùi nỗi sợ hãi mê tín, nhường chỗ cho sự kỳ vọng vào kiến thức và sự can thiệp từ bên ngoài. Dân làng bắt đầu khẽ động đậy, chuẩn bị kể lại câu chuyện kinh hoàng mà họ vừa chứng kiến.”
“Vị cán bộ y tế, sau khi nói chuyện với dân làng, cẩn thận bước lại gần thi thể Anh Dũng vẫn còn đặt ở giữa nhà. Ông ta dừng lại, quan sát thi thể được đắp chiếu sơ sài. Mẹ anh Dũng vẫn ngồi đó, lặng lẽ. Dân làng đứng nép sang một bên, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của ông ta, vừa sợ hãi vừa mong đợi.
Ông ta hít một hơi sâu, lấy từ trong túi ra một đôi găng tay y tế. Một cách chuyên nghiệp, ông ta đeo găng vào, động tác dứt khoát. Sau đó, ông ta nhẹ nhàng vén tấm chiếu lên, để lộ phần ngực trần của Anh Dũng.
Khuôn mặt ông ta ban đầu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chuẩn bị tiến hành kiểm tra như mọi trường hợp tử vong thông thường. Ông ta cúi sát xuống, ánh mắt tập trung vào những vết lạ được dân làng mô tả.
Những vết hằn đỏ tím trên ngực Anh Dũng hiện ra rõ nét dưới ánh sáng lờ mờ. Ông ta dùng ngón tay đeo găng chạm nhẹ vào một vết. Vẻ chuyên nghiệp trên mặt ông ta dần tan biến. Đôi mày ông ta từ từ nhíu lại. Ông ta nghiêng đầu, nhìn vết đó từ nhiều góc khác nhau. Rồi ông ta nhìn sang vết khác, lại chạm nhẹ.
Khuôn mặt ông ta biến đổi nhanh chóng. Từ khó hiểu, nó chuyển sang ngạc nhiên tột độ, rồi thoáng chút sợ hãi. Sắc mặt ông ta tái đi. Ông ta rụt tay lại, đứng thẳng dậy, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ngực Anh Dũng như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng bất thường, thách thức mọi kiến thức y học mà ông ta từng biết.
Ông ta quay đi một chút, lẩm bẩm một mình, giọng nói lí nhí, chỉ đủ cho những người đứng gần nhất nghe thấy sự kinh ngạc và bối rối tột độ:
“”Đây không phải… không giống với bất kỳ thứ gì tôi từng thấy.”””
“Đúng lúc ngón tay đeo găng của vị cán bộ y tế vừa chạm vào vết lạ, như có một luồng điện chạy qua, những vết hằn đỏ tím trên ngực Anh Dũng bỗng nhiên “”thức dậy””. Màu sắc của chúng đột ngột trở nên đậm hơn, đỏ thẫm như máu tươi, rõ nét hơn hẳn so với lúc ban đầu. Những đường viền vốn mờ nhạt giờ như được tô đậm lại.
Không chỉ vậy, dưới lớp da thịt lạnh lẽo, những vết đó dường như đang có một sự lay động rất nhẹ, rất mơ hồ, giống như mạch máu đang đập hay một thứ gì đó đang luồn lách.
Vị cán bộ y tế giật bắn người, khuôn mặt tái nhợt như không còn một giọt máu. Ông ta lập tức rụt tay lại như chạm phải lửa, vội vã lùi hẳn về phía sau, va phải người đứng sau mình. Đôi mắt ông mở trừng trừng nhìn chằm chằm vào lồng ngực của Anh Dũng, nơi những vết lạ vẫn còn đang hiện rõ một cách quái dị.
Một tiếng thét nhỏ vang lên từ phía Mẹ anh Dũng. Bà đưa tay ôm miệng, đôi mắt nhăn nheo đầy nước nhìn cảnh tượng không thể tin nổi.
Dân làng đứng xung quanh cũng kinh hãi tột độ. Những tiếng la hoảng, những câu cầu nguyện lẩm bẩm xen lẫn nhau. Họ vội vàng lùi lại, tạo ra một khoảng trống lớn quanh thi thể, ai nấy mặt cắt không còn giọt máu. Không khí trong căn nhà nhỏ bỗng chốc đặc quánh lại bởi sự sợ hãi tột cùng và nỗi kinh hoàng khó gọi tên. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào thi thể Anh Dũng, nơi những vết lạ đang âm thầm chứng minh một điều bất thường, vượt quá mọi sự hiểu biết của họ.”
“Không khí trong nhà đặc quánh, nặng trĩu sự kinh hoàng. Vị cán bộ y tế vẫn đứng sững sờ, đôi mắt dán chặt vào lồng ngực Anh Dũng, nơi những vết hằn đỏ tím giờ đây như những dòng chảy ngầm đáng sợ. Mẹ anh Dũng nấc nghẹn, run rẩy tựa vào vách nhà. Dân làng túm tụm lại, không dám nhìn thẳng vào thi thể, những tiếng lầm rầm cầu khấn vang lên yếu ớt.
Giữa sự hỗn loạn và sợ hãi tột độ ấy, một giọng nói yếu ớt, run run cất lên từ phía góc nhà. Đó là Cụ Mão, một trong những người già nhất làng Tân Lập, hiếm khi nói năng, giờ lưng còng, đôi mắt đã đục ngầu nhưng vẫn ánh lên vẻ thâm trầm.
“Nơi thằng Dũng… nó nằm xuống… cái khe suối đó… không phải chỗ lành…” Cụ Mão thều thào, giọng đứt quãng vì xúc động và tuổi tác.
Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Cụ Mão. Sự tò mò tạm thời lấn át đi nỗi sợ hãi trực diện trước thi thể.
“Cụ Mão… cụ nói gì ạ?” một người dân làng rụt rè hỏi.
Cụ Mão nuốt khan, đôi tay gầy guộc run run nắm chặt lấy nhau. “Cái khe suối đó… cái chỗ có mấy tảng đá lớn dựng lên như cái cổng trời ấy… Từ đời ông đời cha chúng tôi đã truyền tai nhau rồi…”
Đám đông nín thở lắng nghe. Vị cán bộ y tế cau mày, vẻ mặt đầy hoài nghi nhưng vẫn im lặng.
“Họ nói… cái chỗ đó… có thứ gì đó trú ngụ,” Cụ Mão tiếp tục, giọng càng lúc càng nhỏ dần như một lời thì thầm bí ẩn. “Không phải là ma quỷ theo cách mình hiểu… mà là… một thứ gì đó cổ xưa lắm… Nó ở đó… hoặc nó mọc lên từ đó…”
Những lời của cụ như những đợt gió lạnh lùa vào tâm trí đang hoảng loạn của dân làng. Cái sợ siêu nhiên, cái sợ của những điều không thể giải thích bắt đầu len lỏi, thay thế dần nỗi sợ trước mắt.
“Từ nhỏ… người lớn đã dặn rồi… cấm bén mảng đến cái khe đó lúc nhá nhem tối… hoặc lúc trời sương mù dày đặc…” Cụ Mão thì thầm, đôi mắt nhìn xa xăm như đang thấy lại những ký ức cũ kỹ, đáng sợ. “Họ nói… cái thứ đó… nó… nó cần thứ gì đó để tồn tại…”
Tiếng thở dốc vang lên đây đó trong đám đông. Mẹ anh Dũng càng ôm chặt lấy ngực, bà cảm thấy lạnh run. Những lời của Cụ Mão tuy mơ hồ nhưng lại vô cùng ám ảnh, nó gieo vào lòng người nghe một hạt mầm nghi ngờ và sợ hãi về một thế lực nào đó đã gây ra cái chết bất thường của Anh Dũng, một thế lực không thuộc về thế giới này, và nó có liên quan mật thiết đến cái khe suối lạnh lẽo kia.”
“””…cái thứ đó… nó… nó cần thứ gì đó để tồn tại…” Cụ Mão thì thào, đôi mắt nhìn xa xăm như đang thấy lại những ký ức cũ kỹ, đáng sợ.
Tiếng thở dốc vang lên đây đó trong đám đông. Mẹ anh Dũng càng ôm chặt lấy ngực, bà cảm thấy lạnh run. Những lời của cụ tuy mơ hồ nhưng lại vô cùng ám ảnh, nó gieo vào lòng người nghe một hạt mầm nghi ngờ và sợ hãi về một thế lực nào đó đã gây ra cái chết bất thường của Anh Dũng.
Cụ Mão khẽ hắng giọng, đôi tay gầy guộc vẫn run rẩy. “Không ai biết đích xác nó là gì… nhưng người xưa kể lại… ở sâu dưới đáy cái khe suối đó… cái chỗ đá dựng đứng… có một loại… một loại cây kỳ lạ lắm… hoặc là một sinh vật… Nó màu đỏ sẫm… mềm mềm như thân cây… nhưng lại cử động được… Và chỉ mọc (hoặc sống) duy nhất ở cái khe đó thôi…”
Cụ dừng lại, như đang lấy hơi. Vị cán bộ y tế vẫn giữ vẻ mặt hoài nghi nhưng đôi mắt bắt đầu lộ rõ sự chú ý. Dân làng thì đã chìm trong sự sợ hãi hỗn loạn, tai dỏng lên nghe từng lời cụ nói.
“Họ nói… cái thứ đó… nó cực kỳ nhạy cảm… không được làm phiền nó,” Cụ Mão tiếp tục, giọng run hơn. “Đặc biệt là… nếu ai đó chết… trong phạm vi của nó… trong cái khe suối đó… thì cái thứ đó… nó sẽ… sẽ bám vào…”
Cụ đưa tay chỉ thẳng vào thi thể Anh Dũng. Tất cả lại rùng mình nhìn theo.
“Nó sẽ bám vào… để lại cái dấu ấn của nó… cái dấu… màu đỏ tím… như những cái rễ con… hoặc như những xúc tu nhỏ bò lan… trên cơ thể người chết…” Cụ Mão nói, từng từ như đóng đinh vào không khí nặng trĩu.
Đôi mắt đục ngầu của cụ nhìn chằm chằm vào lồng ngực Anh Dũng, nơi những vết hằn đỏ tím uốn lượn đáng sợ. “Cái dấu ấn… nó giống hệt… giống hệt cái trên người thằng Dũng bây giờ!”
Một tiếng kêu thất thanh vang lên. Mẹ anh Dũng ngã quỵ xuống nền nhà, bà không còn sức để đứng vững nữa. Tiếng lầm rầm kinh hãi bùng lên trong đám đông. Cái hoài nghi ban đầu của vị cán bộ y tế vụt tắt, thay vào đó là sự kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt. Ông nhìn từ thi thể sang Cụ Mão, rồi lại nhìn ra ngoài cửa, nơi có ánh trăng yếu ớt soi rọi con đường dẫn ra phía rừng, về phía cái khe suối bí ẩn. Lời giải thích hoang đường nhất lại khớp một cách đáng sợ với thực tế phũ phàng đang bày ra trước mắt họ.”
“Tiếng lầm rầm kinh hãi bùng lên trong đám đông. Cái hoài nghi ban đầu của vị cán bộ y tế vụt tắt, thay vào đó là sự kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt. Ông nhìn từ thi thể sang Cụ Mão, rồi lại nhìn ra ngoài cửa, nơi có ánh trăng yếu ớt soi rọi con đường dẫn ra phía rừng, về phía cái khe suối bí ẩn. Lời giải thích hoang đường nhất lại khớp một cách đáng sợ với thực tế phũ phàng đang bày ra trước mắt họ.
Một người dân làng run rẩy lên tiếng, phá tan bầu không khí nặng nề: “Cụ Mão… cụ nói… cái thứ đó… nó chỉ sống ở cái khe suối ấy sao?”
Cụ Mão gật đầu nặng nề, đôi mắt vẫn dán vào thi thể Anh Dũng. “Đúng vậy… chỉ ở đó… sâu dưới đáy…”
Vị cán bộ y tế, người luôn tin vào khoa học và những lời giải thích hợp lý, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Ông đã kiểm tra thi thể Anh Dũng. Không có dấu vết đánh đập, không có vết thương chí mạng. Chỉ có những vết hằn đỏ tím kinh khủng trên lồng ngực, thứ mà ban đầu ông nghĩ là do va đập hoặc một phản ứng nào đó sau khi chết. Nhưng giờ đây, khi đặt cạnh lời kể của cụ Mão, tất cả bỗng trở nên rùng rợn một cách khó tin.
Ông nuốt khan, giọng hơi run run: “Nghĩa là… nghĩa là anh Dũng… đã chết… chính tại cái khe suối đó… và… và cái vết này…”
Ông đưa tay chỉ vào những vết uốn lượn trên ngực Anh Dũng, đôi mắt mở to kinh hãi.
Một người dân làng khác tiếp lời, giọng đầy sợ hãi: “Nó… nó bám vào người chết… Cụ Mão vừa kể đấy thôi! Thằng Dũng chết ở cái khe đó thật mà!”
Lời nói ấy như gáo nước lạnh dội vào tất cả. Mẹ anh Dũng khóc nấc lên, bà hiểu những lời này ám chỉ điều gì. Con trai bà không chết vì bệnh tật hay tai nạn đơn thuần. Nó đã đụng chạm, đã làm phiền đến thứ gì đó khủng khiếp ở dưới cái khe suối đó.
Vị cán bộ y tế cúi xuống nhìn kỹ hơn những vết đỏ tím. Chúng không giống vết thương. Chúng ăn sâu vào da thịt một cách kỳ lạ, như thể đang “”bò”” trên bề mặt. Ông rùng mình. Ông đã thấy nhiều vết thương, nhiều dạng tổn thương cơ thể, nhưng chưa bao giờ thấy thứ gì như thế này.
“Thằng Dũng… nó chỉ đi đốn củi thôi mà…” Một người dân làng khác lẩm bẩm, khuôn mặt trắng bệch. “Tại sao… tại sao lại bị thế này?”
Cụ Mão khẽ lắc đầu, giọng nói đầy thương cảm nhưng cũng pha lẫn sự bất lực: “Không ai biết được… Có thể… có thể nó đã vô tình… vô tình làm động gì đến nó… dưới cái khe ấy… Thứ đó… nó không cần lý do… chỉ cần bị làm phiền… hoặc ai đó chết trong phạm vi của nó…”
Không khí trong căn nhà như đặc lại. Mỗi từ cụ Mão nói ra đều là bằng chứng sống, kết nối một cái chết đột ngột, bí ẩn với một câu chuyện cổ xưa, hoang đường nhưng lại có thật đến đáng sợ qua những dấu vết trên thi thể Anh Dũng. Dân làng nhìn nhau, ánh mắt đầy hoảng loạn. Sự nghi ngờ ban đầu đã biến thành một nỗi sợ hãi hiển hiện, bởi vì mọi dấu hiệu đều chỉ về một khả năng duy nhất, một sự thật kinh hoàng mà không ai muốn tin: Anh Dũng đã chết vì đã đụng chạm phải ‘thứ’ khủng khiếp đang ẩn mình dưới đáy cái khe suối đá sâu.”
“Vị cán bộ y tế hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Đầu óc ông giờ đây là một mớ hỗn độn của khoa học, sự bí ẩn và nỗi sợ hãi nguyên thủy. Ông nhìn khuôn mặt tái mét của Mẹ anh Dũng, ánh mắt hoang mang của dân làng. Ông biết, việc chôn cất gấp gáp trong tình cảnh này là hoàn toàn sai lầm, bất kể đó là do mê tín hay một nguyên nhân nào khác chưa được làm rõ.
“Khoan đã!” Ông nói dứt khoát, giọng tuy còn hơi run nhưng đã lấy lại được chút uy quyền của người cán bộ. “Chúng ta không thể… không thể cứ thế này được!”
Mẹ anh Dũng ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn ông, vẻ đau khổ tột cùng. “Cán bộ… con tôi… tôi chỉ muốn nó được yên nghỉ…”
Ông lắc đầu, bước lại gần thi thể hơn. “Bà ơi, tôi hiểu nỗi đau của bà. Nhưng bà xem những vết này đi. Nó không bình thường. Anh Dũng chết một cách quá bất ngờ và kỳ lạ.”
Ông chỉ vào lồng ngực Anh Dũng, nơi những vết đỏ tím uốn lượn càng lúc càng hiện rõ hơn dưới ánh đèn tù mù. “Theo kinh nghiệm của tôi, đây không phải là vết thương do ngã hay va đập. Nó… nó rất khác lạ.”
Ông quay sang nhìn đám đông dân làng đang xúm lại, mặt ai nấy đều căng thẳng và sợ sệt. “Cụ Mão đã kể về cái khe suối đó, về những chuyện cũ. Dù chuyện đó có thật hay không, thì những vết này trên thi thể là thật. Chúng ta cần biết chính xác nguyên nhân cái chết. Không thể cứ tùy tiện chôn cất một cách vội vàng như thế này được.”
Một vài người dân làng lẩm bẩm đồng tình, vẻ lo ngại. Nhưng một người khác lại e dè lên tiếng: “Cán bộ… tục lệ… người chết phải được chôn cất sớm…”
Vị cán bộ y tế ngắt lời: “Tôi biết. Nhưng đây không phải là trường hợp bình thường. Tôi đề nghị tạm dừng việc khâm liệm. Cần phải đưa thi thể anh Dũng đi giám định y khoa chi tiết hơn. Hoặc ít nhất, phải có thời gian để các chuyên gia y tế nghiên cứu kỹ lưỡng những vết này, tìm ra nguyên nhân khoa học chính xác, chứ không thể dựa vào những lời đồn thổi hay suy đoán được.”
Ông nhìn thẳng vào Mẹ anh Dũng, giọng nói đầy sự kiên quyết pha lẫn đồng cảm. “Bà ạ, làm như vậy là để làm sáng tỏ mọi chuyện, để anh Dũng không phải ra đi trong một sự bí ẩn đáng sợ. Đó cũng là cách tốt nhất để bảo vệ dân làng, nếu thực sự có chuyện gì bất thường xảy ra ở cái khe suối đó.”
Không khí trong nhà trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Một bên là nỗi đau mất con, tục lệ địa phương và nỗi sợ hãi mơ hồ về một thứ siêu nhiên. Một bên là lý trí, khoa học và sự cần thiết phải làm rõ một cái chết bất thường. Đề xuất của vị cán bộ y tế như một nhát dao cắt ngang bầu không khí đang chùng xuống vì sợ hãi, buộc mọi người phải đối diện với một quyết định khó khăn và đầy rủi ro.”
“Lời đề nghị của vị cán bộ y tế vừa dứt, cả căn nhà như nín thở. Mẹ anh Dũng, người nãy giờ vẫn còn chìm trong đau khổ và nỗi sợ hãi, đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe mở to nhìn ông như không tin vào tai mình. Khuôn mặt bà trắng bệch, đầy sự kinh hoàng.
“Không!” Bà thét lên một tiếng khô khốc, cố gượng dậy từ bên cạnh thi thể con trai. “Không được! Anh muốn đưa con tôi đi đâu? Không đi đâu cả! Nó phải được yên nghỉ ở đây!”
Bà lao đến, ôm chặt lấy thi thể Anh Dũng, như sợ ai đó sẽ giật lấy đi mất. Những tiếng nấc lại trào ra, xé lòng. “Đừng… đừng đưa con tôi đi đâu hết… Để nó ở đây… yên ổn…”
Tiếng khóc của bà khiến không khí càng thêm u ám và nặng nề. Dân làng nhìn nhau, vẻ mặt bối rối. Một số người cúi đầu, lẩm bẩm những lời không rõ, nhưng rõ ràng là sự phản đối. Họ tin vào những chuyện tâm linh được kể lại từ đời này sang đời khác ở cái làng Tân Lập này. Chuyện người chết không yên, chuyện động chạm vào những thứ không nên động chạm…
“Cán bộ ạ…” Một người đàn ông lớn tuổi trong làng e dè lên tiếng. “Chuyện này… hơi khó… Người ta đã khuất rồi, chỉ mong được yên mồ yên mả sớm… đưa đi nơi khác… sợ lắm…”
Một người khác tiếp lời, giọng run run: “Phải đấy cán bộ… Những vết này… có khi là do… do cái suối đó ám…”
Vị cán bộ y tế nhíu mày. Ông hiểu sự khó khăn, sự níu kéo của niềm tin và nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí người dân. Nhưng lương tâm và lý trí không cho phép ông bỏ qua những dấu hiệu bất thường trên thi thể Anh Dũng.
“Tôi hiểu. Tôi rất hiểu sự lo lắng của mọi người,” ông nói, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng đầy kiên quyết. “Nhưng chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ trước những điều kỳ lạ này được. Khoa học là để làm sáng tỏ mọi thứ. Nếu có điều gì bất thường, chúng ta cần biết để phòng tránh cho cả làng. Nếu không có gì, thì cũng chứng minh được anh Dũng ra đi một cách thanh thản.”
Mẹ anh Dũng lắc đầu lia lịa trong vòng tay ôm chặt lấy con. Nước mắt giàn giụa. “Không cần biết gì hết! Tôi chỉ cần con tôi được yên… Anh không phải người nhà, anh không hiểu nỗi đau này!”
Bà ngước nhìn ông, ánh mắt vừa van xin vừa tuyệt vọng. “Làm ơn… để con tôi được yên nghỉ đi mà cán bộ ơi… Đừng làm nó phải đi xa… Tôi xin anh…”
Những người dân làng đứng xung quanh cũng bắt đầu xì xào phản đối rõ ràng hơn. Họ tin rằng việc động chạm vào thi thể, đưa đi nơi khác, sẽ khiến linh hồn Anh Dũng không được siêu thoát, thậm chí có thể gây hậu quả xấu cho những người còn sống.
“Đúng đấy cán bộ! Tục lệ là vậy rồi!”
“Lỡ động vào chỗ nào không sạch sẽ thì sao!”
“Để người chết yên đi thôi!”
Tiếng nói phản đối vang lên càng lúc càng nhiều, hòa lẫn với tiếng khóc nức nở của Mẹ anh Dũng. Vị cán bộ y tế đứng đó, cô độc giữa vòng vây của nỗi đau, sự mê tín và nỗi sợ hãi. Đề xuất của ông, lẽ ra là để làm sáng tỏ, lại đang vấp phải bức tường thành kiên cố của niềm tin và tục lệ ngàn đời ở làng Tân Lập. Cuộc đối đầu giữa khoa học và tâm linh, giữa lý trí và cảm tính, giờ đây đang diễn ra ngay giữa căn nhà tang lễ đơn sơ, trên thi thể lạnh ngắt của Anh Dũng.”
“Tiếng khóc của Mẹ anh Dũng hòa cùng những lời phản đối của dân làng tạo nên một hỗn loạn nho nhỏ giữa căn nhà. Vị cán bộ y tế vẫn đứng đó, nét mặt kiên định xen lẫn chút bất lực. Ông nhìn thi thể Anh Dũng lần cuối, dường như vẫn muốn tìm một cách nào đó thuyết phục họ. Mẹ anh Dũng vẫn ôm chặt lấy con, tấm lưng gầy rung lên bần bật. Dân làng xúm lại gần hơn, như một bức tường chắn giữa bà và vị cán bộ.
“Làm ơn đi mà cán bộ…” Mẹ anh Dũng nấc nghẹn, giọng khàn đặc. “Xin anh đấy…”
Vị cán bộ định mở miệng nói thêm, nhưng đúng lúc đó, có điều gì đó đã xảy ra. Tất cả mọi ánh mắt đều đang đổ dồn về thi thể Anh Dũng, đặc biệt là vùng ngực nơi có những vết lạ.
Những vết hằn màu đỏ sẫm trên làn da tái nhợt của Anh Dũng, nãy giờ vẫn chỉ là những đường lằn khó hiểu, bỗng nhiên bắt đầu biến đổi. Không phải là mờ đi hay đậm thêm, mà chúng như đang chuyển động dưới da. Những đường nét vốn rời rạc giờ đây từ từ, chậm rãi liên kết lại với nhau. Một sự thay đổi vô cùng tinh vi, nhưng lại rõ ràng đến mức khiến những người đang nhìn phải nín thở.
Những tiếng xì xào nhỏ vụn tắt lịm. Tiếng nấc của Mẹ anh Dũng cũng ngưng bặt. Đôi mắt bà mở trừng trừng nhìn chằm chằm vào lồng ngực con trai.
Sự biến đổi diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nhưng đủ để khắc sâu vào tâm trí của tất cả những người chứng kiến. Các vết hằn đỏ sẫm giờ đây đã hoàn thành sự liên kết của chúng. Chúng không còn là những đường lằn ngẫu nhiên nữa.
Trên ngực Anh Dũng, một hình thù hoàn chỉnh đã hiện lên. Không phải là một ký hiệu bí ẩn, cũng không phải là một khuôn mặt người. Đó là hình ảnh của một con vật. Một sinh vật trông như một loài bò sát kỳ dị, với những chiếc chân nhỏ và cái đầu bẹt, nằm cuộn mình trên lồng ngực người chết. Hình ảnh đó trông như được vẽ bằng máu, nổi bật trên nền da trắng bệch.
Căn nhà đột nhiên chìm vào im lặng tuyệt đối.
Mẹ anh Dũng, vẫn đang ôm chặt lấy con, khuôn mặt bà trắng bệch như tờ giấy. Đôi mắt bà dán chặt vào hình thù kinh tởm trên ngực con trai, không thể thốt nên lời. Bàn tay bà đang đặt trên thi thể bỗng run rẩy dữ dội, nhưng bà không dám bỏ ra.
Vị cán bộ y tế đứng đối diện, sắc mặt ông tái nhợt đi trông thấy. Nét kiên quyết ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. Mắt ông mở to, dán chặt vào hình thù trên ngực Anh Dũng, như không tin vào những gì mình đang nhìn thấy. Môi ông mấp máy, cố gắng nói điều gì đó, nhưng không một âm thanh nào thoát ra.
Dân làng đứng xung quanh, không phân biệt già trẻ, đàn ông hay đàn bà, tất cả đều như bị đóng băng tại chỗ. Họ đứng bất động, mắt mở trừng trừng, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi. Những lời xì xào phản đối hay tiếng lẩm bẩm mê tín ban nãy đã bị thay thế hoàn toàn bằng sự câm lặng chết chóc. Không ai còn dám nhúc nhích, không ai còn dám nói bất kỳ điều gì. Họ chỉ đứng đó, chứng kiến sự thật kinh hoàng đang phơi bày ngay trước mắt, và hoàn toàn ‘chết lặng’.”
“Sự câm lặng chết chóc kéo dài vài nhịp thở, nặng nề và ngột ngạt. Vị cán bộ y tế lùi lại một bước vô thức, bàn tay run rẩy che miệng. Khuôn mặt ông trắng bệch, đôi mắt vẫn dán chặt vào hình thù kinh tởm trên ngực Anh Dũng.
Mẹ anh Dũng vẫn ôm con, nhưng những ngón tay bà giờ đây cắm chặt vào tấm áo lạnh lẽo. Bà không còn nấc nghẹn, chỉ có hơi thở hổn hển, đứt quãng thoát ra từ lồng ngực. Bà muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng cơ thể như bị trói chặt bởi nỗi kinh hoàng. Bà nhìn hình thù đó, nhìn đứa con trai đã chết, và cảm giác thế giới quanh mình đang sụp đổ.
Dân làng bắt đầu lùi lại, từng bước một, cẩn trọng như sợ đánh thức thứ gì đó đang ngủ yên trên ngực người chết. Tiếng xì xào râm ran trở lại, nhưng lần này không phải là giận dữ hay bênh vực, mà là những tiếng thì thầm sợ hãi, những lời lẩm bẩm mê tín cũ kỹ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ trao đổi ánh mắt đầy hoảng loạn, không ai dám tiến lại gần nữa.
Vị cán bộ y tế, sau thoáng kinh hoàng ban đầu, dường như sực tỉnh. Ông nuốt khan, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Dù sợ hãi tột độ, ông vẫn là người có trách nhiệm. Ông biết, dù sự thật có rùng rợn đến đâu, việc khâm liệm vẫn phải được hoàn thành.
“Mẹ… Mẹ bình tĩnh,” ông cố gắng nói, giọng lạc đi. “Chúng ta… chúng ta làm tiếp thôi.”
Mẹ anh Dũng như không nghe thấy. Bà vẫn dán mắt vào hình thù đó. Một cụ già trong làng, người có vẻ bình tĩnh nhất, tiến lại gần, nhẹ nhàng kéo tay Mẹ anh Dũng.
“Bà ơi, để cho nó yên nghỉ đi bà… tội nghiệp thằng Dũng…” cụ nói, giọng run run.
Phải mất một lúc, Mẹ anh Dũng mới như bừng tỉnh. Bà chậm rãi buông con ra, đôi mắt đỏ hoe đẫm nước. Bà quay đi, không dám nhìn lại thi thể con lần nữa, như thể sợ hãi thứ gì đó còn khủng khiếp hơn cái chết. Dân làng bắt đầu xúm lại, nhưng với một sự e dè khác hẳn lúc đầu. Họ bắt tay vào việc khâm liệm, nhưng không khí nặng trĩu sự sợ hãi. Mỗi người đều cố gắng tránh nhìn vào vùng ngực của Anh Dũng, nơi hình thù kinh tởm kia vẫn nằm đó, như một dấu ấn của địa ngục.
Việc khâm liệm diễn ra nhanh chóng một cách bất thường. Không còn những nghi thức chậm rãi, trang trọng. Mọi người chỉ muốn việc này kết thúc càng sớm càng tốt. Họ cuộn tấm vải khâm liệm, che đi hình thù kia, như muốn chôn vùi cả sự thật kinh hoàng vừa phơi bày.
Sau khi thi thể được đặt vào quan tài, sự căng thẳng mới dịu đi đôi chút, nhưng nỗi sợ hãi thì không. Nó như một làn sương lạnh lẽo bao trùm lên căn nhà, và rồi lan tỏa ra khắp Làng Tân Lập.
Câu chuyện về cái chết của Anh Dũng, đặc biệt là về dấu hiệu kỳ lạ xuất hiện sau khi chết, được thêu dệt thêm những tình tiết rùng rợn hơn nữa khi nó được truyền tai nhau. Nó không chỉ là một tai nạn hay một cái chết đột ngột nữa, mà là minh chứng cho thấy có những thế lực bí ẩn đang tồn tại, rình rập. Khe suối đá sâu, nơi tìm thấy thi thể, và khu rừng già, nơi Anh Dũng làm việc, bỗng trở thành những địa điểm bị nguyền rủa trong tâm trí người dân. Họ bắt đầu tránh xa chúng. Những người cần vào rừng kiếm củi hay hái thuốc cũng trở nên e dè, đi theo nhóm và không dám đi sâu. Trẻ con bị cấm bén mảng đến gần bìa rừng hay con suối. Nụ cười và tiếng nói chuyện vui vẻ thường ngày ở Làng Tân Lập bị thay thế bằng sự thận trọng, những cái nhìn nghi ngại và nỗi sợ hãi thầm kín. Họ không biết thứ gì đã gây ra cái chết của Anh Dũng, hay thứ gì đã vẽ nên hình thù quái dị kia, nhưng họ biết rằng nó có thật, và nó đang ở đâu đó quanh họ, chờ đợi.
Dù sự thật kinh hoàng đã được phơi bày theo một cách không ai ngờ tới, việc khâm liệm cuối cùng cũng diễn ra trong bầu không khí nặng trĩu sự sợ hãi và ám ảnh. Cái chết của anh Dũng không chỉ là một bi kịch cá nhân, mà còn trở thành một câu chuyện rùng rợn được truyền tai nhau, gieo rắc nỗi sợ hãi thầm kín về khu rừng và khe suối bí ẩn, về những điều không thể giải thích bằng khoa học tồn tại đâu đó quanh họ. Cuộc sống ở Làng Tân Lập không còn yên bình như xưa nữa. Một bóng ma vô hình của sự sợ hãi đã bao trùm lên mảnh đất này, nhắc nhở rằng con người không phải là chủ nhân duy nhất của thế giới này, và có những bí mật của tự nhiên, của thế giới tâm linh mà mãi mãi nằm ngoài tầm hiểu biết của họ. Dẫu vậy, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Những người còn sống vẫn phải tiếp tục công việc đồng áng, vẫn phải chăm lo cho gia đình, vẫn phải đối mặt với cái nắng cái gió và những lo toan thường nhật. Nỗi sợ hãi về khu rừng và con suối có thể khiến họ cẩn trọng hơn, nhưng không thể ngăn họ sống. Dần dà, câu chuyện về anh Dũng và dấu hiệu kỳ lạ có thể sẽ chìm vào dĩ vãng, trở thành một truyền thuyết rùng rợn được kể lại trong đêm mưa bão, nhưng nó sẽ mãi là lời nhắc nhở về sự mong manh của con người trước những thế lực siêu nhiên, và về việc có những bí ẩn mà chúng ta không bao giờ có thể giải thích trọn vẹn. Có lẽ, chấp nhận rằng có những điều nằm ngoài tầm kiểm soát và hiểu biết của chúng ta cũng là một cách để tìm thấy sự bình yên, dẫu cho đó là sự bình yên trong nỗi sợ hãi. Làng Tân Lập sẽ không bao giờ quên anh Dũng, và sẽ mãi mang theo vết sẹo của nỗi kinh hoàng trong một chiều hè oi ả, bên một khe suối đá sâu nơi khu rừng già.”

