Cụ Thịnh Chế;/t Lúc 3h33 Phút, Thầy Tư-ớng Số Khẳng Định “Tr;/ùng Ta–ng Nặng”: Ba Người Con Trai Lần Lượt Đổ Bệnh Cho Đến Khi Thằng Út Ngủ Mơ Thấy Ông Cụ Về Nói…
Mùa đông năm ấy, cái c-h/ết của cụ Thịnh Nguyễn, 78 tuổ;/i, khiến cả làng rún–g đ;/ộng.
Cụ mất đúng 3 giờ 33 phút sáng – con số khiến người yếu vía nghe đã lạnh sống lưng. Cụ ra đi yên lành, nhưng khi đưa xác xuống chiếu thì đồng hồ treo tường trong nhà đ/ột ngột rơi xuống đất, vỡ to-ang. Bà con bắt đầu bàn tán.
Khi ông Thụ, hàng xóm thân thiết, mời thầy tướng số thầy Vượng ở xã bên về xem giờ mất, thầy chỉ nhìn cuốn lịch âm, nhíu mày thật sâu rồi nói như đóng đinh:
— “Giờ này là t-r/ùng tan;/g sát khí. Nếu không cắt trùng, ba đứa con trai của cụ sẽ không yên.”
Cả nhà ch–ết đứng.
Ba người con trai của cụ Thịnh gồm:
Nguyễn Văn Tài, 40 tuổi, làm nghề thợ mộc.
Nguyễn Văn Bách, 36 tuổi, lái xe tải.
Nguyễn Văn Phúc, 28 tuổi, con út, mới cưới vợ.
Sau đám tang ba ngày, lời thầy Vượng bắt đầu ứng nghiệm một cách đáng sợ.
Anh cả Tài đột nhiên đau ngực dữ dội, phải nhập viện.
Anh hai Bách đang lái xe trên quốc lộ thì choáng váng, suýt gây t–ai nạn.
Đến Phúc, thằng út, dù khỏe nhất cũng bắt đầu sốt hâm hấp, đêm nào cũng run rẩy như bị ai đ .è lên nng-ực.
Càng ngày họ càng tin chắc t-rù/ng ta;/ng đã b–ắt.
Bà Quyên, vợ cụ Thịnh, khóc ngất. Nhà nội họ hàng kéo đến xem giờ sinh, giờ mất, bàn chuyện phong long. Thầy Vượng còn khuyên phải đưa một người trong ba anh em đi “tránh trù-ng” ở xa.
Nhưng đúng đêm thứ bảy sau tang lễ, Phúc — thằng út — đã khiến cả nhà đứng hình khi hốt hoảng bật dậy giữa đêm, mồ h-ôi nhễ nhại.
Phúc thều thào:
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
…Con… con mơ thấy cụ… Cụ Thịnh về…
BÀ QUYÊN
(Kinh hãi, lay Nguyễn Văn Phúc)
Mày nói gì, Phúc? Cụ về thật hả con?
Nguyễn Văn Phúc cố gắng hít thở, đôi mắt mở to, vẫn còn nguyên nỗi sợ hãi từ giấc mơ. Mồ hôi lạnh vẫn thấm đẫm áo anh. Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách, dù đang mệt mỏi vì bệnh, cũng lập tức tỉnh táo, cùng Bà Quyên và những người họ hàng có mặt đổ dồn ánh mắt về phía Nguyễn Văn Phúc, chờ đợi từng lời của anh.
NGUYỄN VĂN PHÚC
Con thấy cụ… cụ đứng ngay đầu giường con… Cụ Thịnh không nói gì, chỉ nhìn con… buồn bã lắm, nhưng ánh mắt cụ lại rất nghiêm nghị… Cụ mặc nguyên bộ đồ lúc chôn…
BÀ QUYÊN
(Lắp bắp)
Cụ nói gì? Cụ nói gì với con hả Phúc?
Nguyễn Văn Phúc nuốt khan, cổ họng anh khô khốc. Cả căn phòng như nín thở.
NGUYỄN VĂN PHÚC
Cụ… cụ chỉ vào bức tường… rồi cụ Thịnh nói… Cụ nói… “Tìm đi! Phải tìm cho ra…”
Nguyễn Văn Phúc ngừng lại, thở dốc. Cả nhà nhốn nháo, xôn xao. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng từng người.
Nguyễn Văn Tài nắm chặt tay, cơn đau ngực dường như cũng bị át đi bởi sự sợ hãi. Nguyễn Văn Bách khẽ rùng mình, cảm giác choáng váng đột nhiên ập đến mạnh hơn.
Bà Quyên, nước mắt lưng tròng, ôm chặt Nguyễn Văn Phúc.
BÀ QUYÊN
Cụ nói tìm gì hả con? Tìm cái gì?
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Giọng nghẹn ngào, nhìn quanh quất như muốn tìm kiếm điều gì đó)
Con không biết… Cụ Thịnh chỉ nói thế thôi… “Tìm đi! Phải tìm cho ra… Nếu không…” Rồi cụ lại lắc đầu, mặt cụ Thịnh buồn lắm… Cụ biến mất ngay sau đó… Con… con sợ quá…
Cả nhà lặng đi. Ánh mắt lo sợ, hoang mang của tất cả mọi người đổ dồn về phía Nguyễn Văn Phúc, như thể anh đang nắm giữ một lời giải đáp cho vận hạn đang đeo bám gia đình.
Cả nhà lặng đi. Ánh mắt lo sợ, hoang mang của tất cả mọi người đổ dồn về phía Nguyễn Văn Phúc, như thể anh đang nắm giữ một lời giải đáp cho vận hạn đang đeo bám gia đình.
MỘT NGƯỜI HỌ HÀNG
(Lắp bắp, cố giữ bình tĩnh)
Phúc… Phúc à, con sốt cao nên nói mê đó thôi. Làm gì có chuyện…
NGUYỄN VĂN TÀI
(Giọng khàn đặc, cơn đau ngực lại nhói lên)
Mê sảng gì! Cả nhà mình đang gặp chuyện, còn mê sảng gì nữa! Lời thầy Vượng… không phải không có lý…
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Mặt tái mét, ôm đầu)
Đúng vậy… cảm giác của con… nó không phải là bệnh bình thường… Cụ Thịnh về thật rồi… Cụ muốn nói điều gì đó!
Tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên, ai nấy đều thầm thì lo sợ. Người không tin thì cố gắng xua đi ý nghĩ ma quỷ, nhưng đa số đều run rẩy, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Nguyễn Văn Phúc.
BÀ QUYÊN
(Ôm chặt Nguyễn Văn Phúc, nước mắt đầm đìa, giọng khóc nức nở, hỏi dồn dập)
Con trai, con mơ thấy gì mà sợ hãi đến vậy, cụ Thịnh về nói gì với con? Cụ nói tìm gì? Tìm cái gì hả Phúc?
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Vẫn run rẩy, cố gắng lấy lại hơi thở)
Con không biết… Cụ Thịnh chỉ nói thế thôi… “Tìm đi! Phải tìm cho ra…” Rồi cụ lắc đầu, nét mặt buồn rười rượi… Cụ biến mất ngay sau đó… Con… con sợ quá mẹ ơi…
Bà Quyên siết chặt Nguyễn Văn Phúc, gương mặt bà trắng bệch vì hoảng loạn. Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách nhìn nhau, trong ánh mắt họ không chỉ là nỗi sợ hãi mà còn là sự bất lực. “Tìm cái gì?” câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu mỗi người, như một lời nguyền vô hình đang treo lơ lửng trên số phận gia đình họ. Căn phòng chìm trong bầu không khí nặng trĩu của sự sợ hãi và một bí ẩn chưa có lời giải đáp.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Đẩy nhẹ Bà Quyên ra, cố hít một hơi thật sâu, giọng vẫn run nhưng kiên quyết)
Mẹ ơi, không phải con mê sảng đâu. Con thề! Từng lời cụ Thịnh nói đều là thật! Con nghe rõ mồn một!
BÀ QUYÊN
(Đôi mắt sưng húp, nhìn Nguyễn Văn Phúc cầu xin)
Cụ… cụ nói gì nữa hả con? Cụ muốn gì?
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Ánh mắt hoảng loạn quét qua Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách, rồi lại dừng ở Bà Quyên)
Cụ nói… cụ nói gia đình mình đang bị một “sợi dây oan nghiệt” đeo bám. Cụ lắc đầu, khuôn mặt cụ đầy đau khổ. Cụ bảo, “Phải tìm cách… cắt đứt nó đi! Nếu không, tai ương sẽ không dừng lại!”
NGUYỄN VĂN TÀI
(Cơn đau ngực lại âm ỉ, anh ôm chặt lồng ngực, mặt cắt không còn giọt máu)
Sợi dây oan nghiệt? Là sao… là sao chứ?
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Hắn run rẩy siết chặt tay, nhìn Nguyễn Văn Phúc như thể anh là người duy nhất nhìn thấy một thế giới khác)
Đúng rồi… Đúng là có gì đó không ổn. Cảm giác này… Nó cứ bám riết lấy con…
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Dứt khoát, gần như quát lên để mọi người tin mình)
Cụ nói rất rõ ràng, không phải mơ hồ đâu mẹ! Cụ chỉ thẳng vào chúng con, từng đứa một, và nói: “Các con phải tìm! Phải làm điều gì đó để cắt đứt sợi dây này! Nếu không, tất cả sẽ không qua khỏi!”
Bà Quyên ngã khuỵu xuống, nước mắt tuôn như mưa. Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách đứng chết lặng, lời của Nguyễn Văn Phúc như một nhát dao đâm thẳng vào nỗi sợ hãi tột cùng của họ. Cả căn nhà lại chìm vào sự im lặng đáng sợ, nặng nề hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng nức nở nghẹn ngào của Bà Quyên và hơi thở dồn dập của ba anh em. Một lời nguyền đã được tiết lộ, nhưng cách hóa giải thì vẫn là một bí ẩn đen tối.
Cả căn nhà lại chìm vào sự im lặng đáng sợ, nặng nề hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng nức nở nghẹn ngào của Bà Quyên và hơi thở dồn dập của ba anh em. Một lời nguyền đã được tiết lộ, nhưng cách hóa giải thì vẫn là một bí ẩn đen tối. Nguyễn Văn Phúc nhìn họ, nhận ra sự tuyệt vọng đang nhấn chìm tất cả. Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn đặc nhưng ánh mắt đầy kiên định.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Quỳ xuống bên cạnh Bà Quyên, nắm lấy tay bà, cố gắng trấn an nhưng chính mình cũng run rẩy)
Mẹ, Tài, Bách… Cụ… cụ không chỉ nói về sợi dây oan nghiệt. Cụ còn nói cách để thoát ra khỏi nó.
BÀ QUYÊN
(Ngẩng mặt lên, nước mắt giàn giụa, đôi mắt sưng húp đầy hy vọng mong manh)
Cách nào hả con? Cụ dặn gì nữa? Nói cho mẹ nghe đi con!
NGUYỄN VĂN TÀI
(Bước lại gần hơn, vẻ mặt xanh xao vì lo lắng và cơn đau âm ỉ)
Cụ dặn gì, Phúc? Nói rõ ràng ra đi!
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Hắn siết chặt tay, nhìn Nguyễn Văn Phúc như bám víu vào một sợi chỉ mỏng manh)
Con nhớ rõ từng lời cụ nói chứ? Không được bỏ sót!
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Nhắm mắt lại, dường như đang cố gắng tái hiện lại giấc mơ một cách chân thực nhất)
Cụ Thịnh đứng ở góc nhà, ngay chỗ cái tủ thờ cũ kỹ ấy. Cụ chỉ tay vào đó, rồi chỉ xuống nền nhà. Khuôn mặt cụ Thịnh đầy vẻ thống khổ nhưng lại có chút gì đó như mong mỏi, như van nài. Cụ nói… cụ nói cụ có giấu một thứ ở trong nhà. Một thứ cụ luôn giữ kín bấy lâu nay.
BÀ QUYÊN
(Sửng sốt, nhìn về phía tủ thờ cũ, nơi cụ Thịnh thường ngồi uống trà)
Cụ giấu thứ gì? Sao cả đời tôi không hề hay biết?
NGUYỄN VĂN TÀI
(Đảo mắt khắp căn nhà, vẻ mặt căng thẳng)
Một thứ? Thứ gì chứ?
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Tim đập thình thịch, một cảm giác lạ lùng trỗi dậy. Hắn cố gắng xua đi sự choáng váng)
Là gì? Cụ nói nó là gì? Hay chỉ là một vị trí?
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Mở mắt ra, nhìn thẳng vào từng người, giọng nói dứt khoát, mang theo một nỗi ám ảnh)
Cụ dặn… cụ dặn là “Hãy tìm vật đó… nó sẽ giải thoát cho các con và cả cụ nữa!” Cụ nhắc đi nhắc lại câu đó, và lần nào cụ cũng nhìn về phía chúng ta, rồi nhìn xuống nền nhà ở góc tủ thờ. Cụ còn nói… “Đừng để nó rơi vào tay kẻ khác!”
Cả ba anh em và Bà Quyên cùng nhìn về phía góc tủ thờ cũ kỹ, nơi ánh đèn vàng vọt từ bóng điện lập lòe hắt vào, tạo ra những bóng đổ kỳ dị. Lời của Nguyễn Văn Phúc như một tia sáng le lói trong bóng tối, nhưng cũng như một câu đố đầy hiểm nguy. Một vật bí ẩn, một lời giải thoát, và một cảnh báo. Căn nhà vẫn chìm trong sự im lặng, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi đã được thay thế bằng một sự tò mò và một nhiệm vụ cấp bách. Họ biết, họ phải tìm.
Cả ba anh em và Bà Quyên cùng nhìn về phía góc tủ thờ cũ kỹ, nơi ánh đèn vàng vọt từ bóng điện lập lòe hắt vào, tạo ra những bóng đổ kỳ dị. Lời của Nguyễn Văn Phúc như một tia sáng le lói trong bóng tối, nhưng cũng như một câu đố đầy hiểm nguy. Một vật bí ẩn, một lời giải thoát, và một cảnh báo. Căn nhà vẫn chìm trong sự im lặng, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi đã được thay thế bằng một sự tò mò và một nhiệm vụ cấp bách. Họ biết, họ phải tìm.
NGUYỄN VĂN TÀI
(Ho nhẹ một tiếng, ôm lấy ngực, vẻ mặt nhăn nhó)
Tìm? Tìm cái gì chứ? Cụ giấu thứ gì mà đến giờ mới nói? Biết đâu chỉ là giấc mơ…
BÀ QUYÊN
(Lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt vẫn đọng nước mắt)
Phải đấy con. Đã bao nhiêu năm nay, cụ có nói gì đâu. Giờ cụ mất rồi, tự nhiên lại báo mộng… Lỡ đâu đó chỉ là do con lo lắng quá mà ra?
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Hắn bước tới, nhìn chăm chú vào cái tủ thờ cũ, rồi lại quay sang nhìn Nguyễn Văn Phúc, giọng đầy nghi hoặc)
Nhưng nếu không phải là mơ thì sao? Thầy Vượng nói đúng tất cả mà. Anh Tài đau ngực, con thì choáng váng liên tục… Còn Phúc, mày cũng sốt nữa. Chẳng lẽ là trùng hợp?
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Anh đứng dậy, giọng nói đầy kiên định, ánh mắt quét qua từng người, như muốn truyền nỗi sợ hãi và quyết tâm của mình)
Không phải là trùng hợp đâu! Các triệu chứng của chúng ta ngày càng nặng hơn. Cụ nói rất rõ ràng, “nó sẽ giải thoát cho các con và cả cụ nữa”. Nếu không phải sự thật, cụ cần gì phải về báo mộng cho con? Nếu không tìm, liệu chúng ta có chịu được bao lâu nữa? Anh Tài, cơn đau ngực của anh đã thuyên giảm chưa? Anh Bách, anh có còn thấy choáng váng không?
NGUYỄN VĂN TÀI
(Hắn buông tay khỏi ngực, thở hắt ra)
Anh… vẫn còn đau âm ỉ. Nhưng… cụ giấu ở đâu? Biết bao nhiêu là đồ đạc trong nhà này, đào bới lung tung lên sao?
BÀ QUYÊN
(Bà Quyên nhìn các con, nỗi sợ hãi hiện rõ trong mắt bà. Bà biết, lời của Nguyễn Văn Phúc không phải không có lý. Những điều lạ lùng xảy ra sau cái chết của Cụ Thịnh, những lời của Thầy Vượng, và cả những cơn bệnh hành hạ các con bà…)
Nhưng lỡ đâu… tìm ra lại là thứ gì đó đáng sợ thì sao? Thứ cụ không muốn ai biết?
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Anh nắm chặt tay, dứt khoát)
Mẹ, con không biết đó là gì, nhưng con biết một điều: nếu không tìm, chúng ta sẽ không bao giờ thoát khỏi lời nguyền này. Con không thể nhìn cả nhà mình chết dần chết mòn như vậy. Cụ nói “Đừng để nó rơi vào tay kẻ khác!” Nghĩa là, nó là của chúng ta, và chúng ta phải tìm ra nó!
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Hắn gật đầu, sự sợ hãi và tuyệt vọng đã lấn át sự nghi ngờ. Hắn không muốn một ngày nào đó mất lái trên Quốc lộ vì cơn choáng váng.)
Phúc nói đúng. Chúng ta không còn gì để mất nữa. Nếu không tìm, mọi thứ sẽ tệ hơn.
NGUYỄN VĂN TÀI
(Anh Tài nhìn em trai mình, nhìn mẹ, rồi nhìn về phía tủ thờ. Một nỗi tuyệt vọng xen lẫn hy vọng mong manh. Cơn đau ngực nhắc nhở anh về tình hình khẩn cấp.)
Được rồi! Vậy chúng ta tìm! Nhưng tìm ở đâu trước?
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Anh đi thẳng về phía tủ thờ cũ, nơi Cụ Thịnh đã chỉ trong giấc mơ, ánh mắt quyết tâm)
Ở đây! Ngay chỗ cụ chỉ! Cụ nói cụ giấu ở trong nhà, và cụ luôn nhìn về phía này, rồi nhìn xuống nền nhà. Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây.
BÀ QUYÊN
(Bà Quyên run rẩy đứng dậy, bà biết mình không thể chần chừ hơn nữa. Nỗi sợ hãi mất đi các con còn lớn hơn nỗi sợ hãi về những điều bí ẩn.)
Được, tìm thì tìm! Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Không biết cụ đã giấu thứ gì.
Cả gia đình nhìn nhau, gương mặt tái nhợt vì lo lắng và sợ hãi, nhưng cũng ẩn chứa một quyết tâm sắt đá. Họ đã đi đến quyết định cuối cùng, dù còn bán tín bán nghi về giấc mơ của Nguyễn Văn Phúc và lo sợ những gì sẽ được tìm thấy. Nhiệm vụ cấp bách giờ đây là phải lật tung căn nhà để tìm ra vật bí ẩn mà Cụ Thịnh đã giấu kín bấy lâu nay.
Sáng hôm sau, mặt trời còn chưa lên hẳn, những tia nắng vàng nhợt nhạt xuyên qua kẽ lá, nhưng trong căn nhà cụ Thịnh, không khí vẫn đặc quánh sự nặng nề và lo âu. Cả gia đình, với đôi mắt thâm quầng vì một đêm trằn trọc, không ai dám bắt tay vào công việc tìm kiếm ngay lập tức. Nỗi sợ hãi về thứ họ có thể tìm thấy, cùng với sự mơ hồ về ý nghĩa thực sự của giấc mơ, đã khiến họ chần chừ.
BÀ QUYÊN
(Giọng nói khàn đặc, bà nhìn các con)
Chúng ta… có nên đi gặp thầy Vượng trước không? Thầy ấy đã nói đúng tất cả những chuyện đã xảy ra. Có lẽ thầy sẽ biết được giấc mơ của Nguyễn Văn Phúc có ý nghĩa gì.
NGUYỄN VĂN TÀI
(Hắn gật đầu lia lịa, tay vẫn ôm lấy ngực đau âm ỉ)
Mẹ nói đúng. Dù gì chúng ta cũng không biết bắt đầu từ đâu. Với lại, lỡ cụ nói “nó sẽ giải thoát” có ý nghĩa sâu xa hơn thì sao? Không biết liệu nó có liên quan đến cái “trùng tang sát khí” mà thầy Vượng đã nhắc đến không?
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Ánh mắt hắn nhìn xa xăm, nhớ lại những cơn choáng váng khi lái xe)
Cần phải hỏi thầy Vượng thôi. Con không muốn để mọi thứ tệ hơn nữa.
Không ai nói thêm lời nào. Quyết định đã được đưa ra. Cả bốn người vội vã chuẩn bị, rồi lên đường, hướng về xã bên nơi thầy Vượng sinh sống. Con đường làng còn lấm tấm sương đêm, nhưng bước chân họ nặng trĩu những nỗi lo chưa nguôi.
Tại nhà thầy Vượng, một căn nhà nhỏ ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, không khí yên bình đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn trong lòng họ. Thầy Vượng, với vẻ mặt trầm tĩnh thường thấy, đã ngồi chờ sẵn ở bàn trà, như thể đã đoán trước được sự xuất hiện của họ.
THẦY VƯỢNG
(Nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn từng người)
Các vị đã đến rồi. Ta biết, các vị có chuyện muốn hỏi. Chuyện tối qua, phải không?
BÀ QUYÊN
(Bà Quyên vội vàng ngồi xuống, gương mặt tái nhợt)
Thưa thầy, đúng vậy ạ. Tối qua, Nguyễn Văn Phúc đã mơ thấy cụ Thịnh về… Cụ nói những lời rất lạ, dặn dò điều gì đó. Chúng con không biết nên làm gì, liệu có liên quan đến cái lời nguyền “trùng tang” mà thầy đã nói không?
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Anh tiến lên, giọng run run, nhưng cố gắng thuật lại mọi chi tiết một cách rõ ràng nhất)
Thưa thầy, con mơ thấy cụ Thịnh về, cụ đứng ở góc tủ thờ cũ, nơi đồng hồ đã rơi vỡ. Cụ nhìn con, rồi nói rất rõ ràng: “Phúc à, con phải tìm ra nó. Nó sẽ giải thoát cho các con và cả cụ nữa.” Cụ còn dặn “Đừng để nó rơi vào tay kẻ khác!” Cụ cứ nhìn vào cái tủ thờ, rồi lại nhìn xuống nền nhà…
Nguyễn Văn Phúc kể lại rành mạch từng chi tiết, từng cử chỉ của Cụ Thịnh trong giấc mơ, ánh mắt anh đầy vẻ hoảng loạn và thắc mắc. Bà Quyên và hai anh Tài, Bách lắng nghe, gương mặt tái mét, không dám bỏ sót một lời nào.
NGUYỄN VĂN TÀI
(Hắn ho nhẹ, ôm lấy ngực, nhìn thầy Vượng khẩn khoản)
Thưa thầy, chúng con đã định đi tìm rồi, nhưng không biết đó là gì, và cụ giấu ở đâu. Những cơn đau của con, hay cơn choáng váng của Bách, cả Phúc cũng sốt nữa… Chúng con sợ hãi lắm, thầy ạ. Liệu đây có phải là điềm báo gì không? Có phải là dấu hiệu của “trùng tang” đang hành hạ chúng con không, thầy?
Thầy Vượng khẽ nhắm mắt, ngón tay ông nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm căn phòng. Đôi mắt ông mở ra, nhìn thẳng vào Nguyễn Văn Phúc, rồi quét qua từng thành viên trong gia đình.
THẦY VƯỢNG
(Giọng nói trầm tĩnh, nhưng từng lời lại như gõ vào tim họ)
Giấc mơ này… không phải là sự trùng hợp. Đó là lời nhắn nhủ từ người đã khuất, là sự ứng nghiệm rõ ràng nhất cho cái “trùng tang sát khí” đang đeo bám gia đình các vị. Cụ Thịnh muốn giải thoát cho chính mình và cho các vị. Thứ mà cụ giấu kín, chính là chìa khóa.
Cả gia đình chết lặng. Lời nói của thầy Vượng như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt chút hy vọng mong manh về một giấc mơ đơn thuần, thay vào đó là sự khẳng định lạnh lùng về mối liên hệ đáng sợ giữa giấc mơ và lời nguyền.
Cả gia đình chết lặng. Lời nói của thầy Vượng như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt chút hy vọng mong manh về một giấc mơ đơn thuần, thay vào đó là sự khẳng định lạnh lùng về mối liên hệ đáng sợ giữa giấc mơ và lời nguyền. Nguyễn Văn Phúc, Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách nhìn nhau, nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trong từng ánh mắt. Bà Quyên ôm chặt ngực, hơi thở dồn dập, bà cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên trái tim mình.
Thầy Vượng im lặng, đôi mắt sâu thẳm của ông lướt qua từng gương mặt đang tràn ngập sự hoang mang. Sắc mặt ông từ vẻ trầm ngâm thường thấy, bỗng biến đổi rõ rệt. Những nếp nhăn trên trán ông dường như hằn sâu hơn, đôi môi mím chặt, rồi từ từ giãn ra với vẻ kinh ngạc tột độ. Ông nhắm mắt, như thể đang tập trung lắng nghe một điều gì đó vô hình, rồi lại mở bừng, nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, xa xăm.
THẦY VƯỢNG
(Giọng nói trầm hẳn xuống, nặng nề và đầy sự nghiêm trọng, đôi mắt nhìn xuyên qua bốn người như thể nhìn thấy một điều gì đó ở rất xa)
Không… không phải chỉ là trùng tang… Đây không phải là trùng tang đơn thuần nữa! Mà… mà là một lời nhắn nhủ… một cơ hội cuối cùng!
Lời nói của thầy Vượng như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả gia đình cụ Thịnh giật bắn mình. Nếu không phải là trùng tang đơn thuần, thì điều gì đang thực sự xảy ra? Cơ hội cuối cùng là gì? Nguyễn Văn Phúc cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, những chi tiết trong giấc mơ của anh bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết, đầy ám ảnh. Anh run rẩy nhìn Thầy Vượng, chờ đợi một lời giải thích, bất kỳ lời giải thích nào có thể xua đi cái cảm giác tuyệt vọng đang bủa vây.
Anh run rẩy nhìn Thầy Vượng, chờ đợi một lời giải thích, bất kỳ lời giải thích nào có thể xua đi cái cảm giác tuyệt vọng đang bủa vây.
THẦY VƯỢNG
(Nhìn sâu vào mắt Nguyễn Văn Phúc, rồi đảo mắt qua các thành viên khác trong gia đình)
Đúng vậy… Lời dặn của cụ Thịnh Nguyễn trong giấc mơ của Nguyễn Văn Phúc, đó chính là chìa khóa… chìa khóa để hóa giải cái trùng tang đã bám theo các người, bám theo cả cái gia đình này.
Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách đồng loạt níu chặt tay Bà Quyên, nét mặt họ vẫn còn ngây dại vì kinh ngạc. Hóa giải? Bằng cách nào? Nguyễn Văn Phúc cảm thấy tim mình đập dồn dập, anh cố gắng nhớ lại từng câu, từng chữ cụ Thịnh Nguyễn đã nói trong mơ.
BÀ QUYÊN
(Giọng khản đặc, van vỉ)
Thầy… thầy nói rõ hơn đi ạ… Hóa giải bằng cách nào? Chìa khóa đó là gì ạ?
Thầy Vượng thở dài, đôi mắt ông chợt ánh lên vẻ uẩn khúc, như thể ông đang nhìn thấy một bí mật đã bị chôn vùi từ rất lâu.
THẦY VƯỢNG
(Giọng trầm hẳn xuống, chậm rãi từng lời, đầy sức nặng)
Đó không phải là một nghi lễ… mà là một vật. Một vật cụ Thịnh Nguyễn đã cất giấu, đã ôm theo nó như một gánh nặng suốt cuộc đời… Và nó… có liên quan đến một mối oan nghiệt cũ. Một mối oan nghiệt đã bị lãng quên, nhưng giờ đây lại trỗi dậy, đòi lại công bằng.
Cả căn phòng như đóng băng. Mối oan nghiệt cũ? Một vật? Nguyễn Văn Phúc đột nhiên cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Tất cả những triệu chứng kỳ lạ của ba anh em, những sự kiện bất thường sau đám tang, bỗng chốc có một sợi dây liên kết, nhưng lại càng đẩy họ vào một mê cung tối tăm hơn. Ai đã gây ra oan nghiệt? Và cụ Thịnh Nguyễn đã giấu giếm điều gì suốt đời? Nỗi sợ hãi giờ đây không chỉ là cái chết, mà còn là một bí mật khủng khiếp sắp bị phơi bày.
Căn phòng chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng tim đập dồn dập của cả gia đình. Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách ngước nhìn nhau, đôi mắt họ giãn ra vì kinh hoàng, không tin vào những gì vừa nghe. Một bí mật sâu kín hơn? Mối oan nghiệt cũ?
NGUYỄN VĂN TÀI
(Giọng run rẩy, khó nhọc)
Thầy… thầy nói vậy là sao ạ? Ngoài trùng tang… còn có cái gì nữa?
Nguyễn Văn Phúc cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, những mảnh ghép rời rạc trong đầu anh bắt đầu cố gắng liên kết với nhau một cách mơ hồ. Cơn sốt, cảm giác bị đè nặng, giấc mơ của anh, bệnh tình của Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách… Tất cả đều không chỉ do “trùng tang sát khí” đơn thuần.
BÀ QUYÊN
(Cố gắng trấn tĩnh, nắm chặt tay Thầy Vượng)
Thầy ơi, xin thầy chỉ rõ… Mối oan nghiệt đó là của ai? Và cụ Thịnh Nguyễn đã giấu giếm điều gì ạ? Xin thầy đừng để chúng con phải sống trong sợ hãi thế này.
Thầy Vượng nhắm mắt lại, một nụ cười khổ hiện lên trên môi ông. Ông như đang cân nhắc xem nên tiết lộ điều gì và đến mức độ nào.
THẦY VƯỢNG
(Giọng nói nặng trĩu, từng từ như được đẽo gọt)
Mối oan nghiệt này không phải của riêng cụ Thịnh Nguyễn… Nó bám rễ sâu xa hơn, liên quan đến một việc làm sai trái trong quá khứ, một sai lầm đã bị cố tình che giấu… Và cái vật mà cụ Thịnh Nguyễn đã cất giấu, chính là chứng cứ, là tiếng nói của người đã chịu oan ức. Nó đã bị niêm phong, chôn vùi cùng với nỗi sợ hãi và sự day dứt của cụ Thịnh Nguyễn suốt bao năm qua.
Nguyễn Văn Bách lùi lại một bước, anh cảm thấy đầu óc choáng váng hơn bao giờ hết. Sự việc không còn đơn thuần là tâm linh, mà đã dính dáng đến một tội lỗi có thật, một điều gì đó ghê rợn mà gia đình anh chưa từng biết đến. Anh nhìn Nguyễn Văn Tài, rồi quay sang Nguyễn Văn Phúc, ánh mắt chất chứa đầy hoang mang và lo sợ.
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Thều thào, giọng lạc đi)
Tội lỗi gì chứ? Cha mình… Cha mình có thể…
Nguyễn Văn Phúc cảm thấy họng mình khô khốc. Anh nhớ lại từng lời cụ Thịnh Nguyễn nói trong mơ: “tìm cái đã mất, cái đã bị chôn vùi”. Cái đã mất không chỉ là một vật, mà là cả một sự thật. Anh tự hỏi, tại sao cụ Thịnh Nguyễn lại không nói thẳng, mà phải để anh mơ thấy, phải để cái “trùng tang” này hành hạ cả gia đình? Phải chăng, bí mật đó quá lớn, quá kinh khủng đến mức cụ không thể đối mặt khi còn sống? Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm Nguyễn Văn Phúc, không chỉ là nỗi sợ hãi cho bản thân, mà còn là sự bất an tột độ về gia đình mình. Họ đang đứng trước vực thẳm của một quá khứ đầy ám ảnh, và Thầy Vượng đã vừa hé mở cánh cửa địa ngục đó.
Thầy Vượng nhìn thẳng vào Nguyễn Văn Phúc, ánh mắt ông sắc lẹm như xuyên thấu tâm can.
THẦY VƯỢNG
(Giọng khàn đặc, mỗi lời nói như tiếng chuông báo hiệu)
Cụ Thịnh Nguyễn đã giấu nó ở một nơi cụ cho là an toàn nhất, một nơi cụ thường lui tới trong vô thức, hoặc đã từng nhắc đến trong những lúc không ai để ý. Cái đã mất, cái đã bị chôn vùi… không phải chỉ là lời nói suông. Nó gắn với hình ảnh, với cảm giác cụ Thịnh Nguyễn gửi gắm cho con trong giấc mơ. Phúc, con phải nhớ lại. Cụ Thịnh Nguyễn đã xuất hiện ở đâu? Ánh mắt cụ Thịnh Nguyễn hướng về cái gì? Có mùi gì đặc trưng? Có âm thanh gì lạ không?
Nguyễn Văn Phúc nhắm mắt lại, cố gắng lục lọi từng ngóc ngách ký ức về giấc mơ đêm thứ bảy. Những hình ảnh chập chờn lướt qua tâm trí anh. Cụ Thịnh Nguyễn đứng lặng lẽ, tay chỉ về phía một góc nhà cũ kỹ, nơi có chiếc tủ thờ ám màu thời gian, rồi lại chuyển động như đang cẩn trọng cất giấu điều gì đó dưới nền đất ẩm. Một mùi đất mục, và tiếng kẽo kẹt của gỗ cũ.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Mở mắt đột ngột, giọng run rẩy nhưng chắc chắn hơn)
Con… con nhớ rồi! Cụ Thịnh Nguyễn đứng ở gian thờ cũ, chỉ tay về phía bức tường sát bếp. Rồi cụ Thịnh Nguyễn như đang đào bới gì đó dưới nền gạch hoa cũ, ngay cạnh góc tường đó… Có tiếng gỗ kẽo kẹt và mùi đất mục.
BÀ QUYÊN
(Thốt lên, mắt mở to)
Gian thờ cũ? Bức tường sát bếp? Nền gạch hoa? Đó là nơi cụ Thịnh Nguyễn hay ngồi uống trà mỗi sáng, cạnh cái hốc tủ thờ mà ngày xưa cụ Thịnh Nguyễn từng nói là “giấu vàng”…
Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách trao nhau ánh mắt kinh ngạc. Lời nói của Nguyễn Văn Phúc khớp với những chi tiết quen thuộc trong ngôi nhà, nhưng lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
THẦY VƯỢNG
(Gật đầu chậm rãi, đôi mắt ông sáng lên vẻ phức tạp)
Đúng rồi. Cái tủ thờ, bức tường, nền gạch hoa… những nơi mà cụ Thịnh Nguyễn cảm thấy an toàn nhất, hay là nơi mà cụ Thịnh Nguyễn đã từng muốn che giấu điều gì đó từ rất lâu rồi. Vật chứng đó không chỉ là sự thật, nó còn là sợi dây ràng buộc cái oan nghiệt này với gia đình các con. Hãy tìm nó, tìm bằng được. Chỉ khi cái vật đó được tìm thấy, được đưa ra ánh sáng, thì cái “trùng tang sát khí” này mới có thể được hóa giải. Nhưng hãy cẩn thận… sự thật bị che giấu thường rất đáng sợ.
Cả gia đình đứng dậy, lòng đầy những cung bậc cảm xúc đan xen: sự sợ hãi tột cùng, nỗi lo lắng khôn nguôi, nhưng cũng có một tia hy vọng mỏng manh. Hy vọng rằng việc tìm ra bí mật này sẽ chấm dứt chuỗi tai ương đang đeo bám họ.
Chiếc xe máy cũ của Nguyễn Văn Phúc lao vun vút trên con đường làng quen thuộc, đưa cả nhà từ xã bên trở về. Mỗi người một vẻ, nhưng cùng chung một nỗi lòng nặng trĩu. Khi đến Nhà cụ Thịnh, không khí u ám bao trùm. Cái đồng hồ treo tường vẫn còn vương vãi mảnh vỡ trên sàn, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về thời điểm cụ Thịnh Nguyễn ra đi.
Nguyễn Văn Phúc bước vào gian thờ cũ, nơi cụ Thịnh Nguyễn từng hay ngồi. Anh nhìn chằm chằm vào bức tường sát bếp, nơi có chiếc tủ thờ bằng gỗ đã bạc màu theo năm tháng. Mùi ẩm mốc và bụi cũ xộc vào mũi, gợi lại ký ức về mùi đất mục trong mơ.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Chỉ tay về phía góc tường)
Là chỗ này… Gian thờ cũ, bức tường sát bếp, và nền gạch hoa ngay dưới chân tủ thờ.
Bà Quyên, Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách lập tức xúm lại. Bốn ánh mắt quét khắp khu vực được chỉ điểm, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
BÀ QUYÊN
(Nhíu mày, nhìn quanh)
Mà tìm cái gì bây giờ? Nó sẽ trông như thế nào? Cụ Thịnh Nguyễn đã cất giấu kỹ đến mức nào?
NGUYỄN VĂN TÀI
(Cúi xuống sờ soạng nền gạch hoa)
Gạch ở đây có vẻ cũ kỹ và lồi lõm hơn những chỗ khác…
Nguyễn Văn Bách dùng tay gõ nhẹ vào bức tường gỗ phía sau tủ thờ. Tiếng “cộp cộp” nghe có vẻ đặc ruột, không có gì rỗng. Anh ta nhíu mày, có chút thất vọng.
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Thở dài)
Chắc là không dễ vậy đâu. Mấy chục năm rồi, nếu có giấu thì cũng phải tinh vi lắm chứ.
Nguyễn Văn Phúc không nói gì. Anh lùi lại một bước, nhìn tổng thể. Anh cố gắng hình dung lại cử chỉ của cụ Thịnh Nguyễn trong mơ, cách cụ Thịnh Nguyễn cất giấu, sự cẩn trọng và bí mật. Không phải là một nơi dễ thấy, mà là một nơi phải có lý do đặc biệt để che đậy. Ánh mắt anh dừng lại ở một khe hở nhỏ phía dưới chân tủ thờ, nơi có vẻ như một ván gỗ bị đóng lệch. Một tia sáng lóe lên trong đầu Nguyễn Văn Phúc.
Anh quỳ xuống, dùng ngón tay cạy nhẹ vào khe gỗ đó. Một mùi hương ẩm mốc mạnh hơn xộc lên. Cả gia đình nín thở, tập trung mọi sự chú ý vào hành động của Nguyễn Văn Phúc. Tim mỗi người đập thình thịch, một cảm giác vừa sợ hãi vừa tò mò dâng trào. Họ biết, mỗi hành động nhỏ bé này đều có thể dẫn họ đến một sự thật kinh hoàng, một bí mật đã bị chôn vùi cùng cụ Thịnh Nguyễn suốt gần một đời người.
Nguyễn Văn Phúc dùng hết sức lực để cạy. Thanh gỗ cũ kỹ đã mục ruỗng một phần, bật ra sau vài lần anh cố gắng. Một khoảng không tối om hiện ra, ẩn sâu dưới lớp gạch hoa và nền xi măng. Mùi ẩm mốc không còn đơn thuần là đất mục nữa, mà hòa lẫn với một thứ mùi hương lạ lùng, vừa ngai ngái, vừa khó tả, khiến mọi người thoáng rùng mình.
BÀ QUYÊN
(Đưa tay bịt mũi, giọng run rẩy)
Mùi gì mà lạ vậy… ghê quá!
NGUYỄN VĂN TÀI
(Cúi người xuống, cố gắng nhìn vào trong)
Sâu thế… Bên trong tối quá, không thấy gì cả.
Nguyễn Văn Bách vội vã chạy đi lấy chiếc đèn pin. Ánh sáng mạnh mẽ từ chiếc đèn chiếu rọi vào khoảng trống bên dưới. Không phải một cái hòm gỗ như họ nghĩ, mà là một hốc tường nhỏ được xây kín, bên trong chứa một vật thể được bọc cẩn thận. Vật đó nằm im lìm, phủ đầy bụi bặm và mạng nhện, như đã ngủ yên hàng chục năm trời.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Ánh mắt căng thẳng, từ từ đưa tay vào)
Đây rồi…
Anh khẽ chạm vào lớp vải bọc bên ngoài. Lớp vải đã mủn nát theo thời gian, một phần dính chặt vào lớp đất ẩm. Nguyễn Văn Phúc cẩn thận gỡ từng chút một, kéo vật thể đó ra khỏi hốc tường. Khi vật phẩm lạ được đặt lên nền gạch, cả gia đình nín thở quan sát. Nó được bọc trong nhiều lớp vải mục, màu sắc đã bạc phếch, nhưng vẫn có thể nhận ra đó là vải thổ cẩm cũ kỹ, họa tiết mờ ảo. Mùi hương lạ lùng ấy giờ đây càng trở nên nồng nặc hơn, bủa vây lấy không gian chật hẹp của gian thờ.
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Nuốt khan, giọng thì thầm)
Nó là cái gì vậy…?
NGUYỄN VĂN TÀI
(Mắt mở to, không dám chớp)
Giấu kỹ như vậy… chắc chắn không phải thứ tầm thường.
Nguyễn Văn Phúc nhìn chằm chằm vào vật thể bí ẩn. Tay anh run run từ từ vén lớp vải cuối cùng lên. Dưới lớp vải cũ nát, lộ ra một vật phẩm bằng gỗ. Đó là một khúc gỗ lạ, hình thù thô kệch, không rõ là tượng hay một vật dụng gì. Bề mặt gỗ đã bị thời gian bào mòn, nhưng vẫn còn hằn rõ những vết chạm khắc kỳ lạ, uốn lượn như những con rắn, những hình thù không thể gọi tên. Chính từ khúc gỗ này, mùi hương lạ lùng, khó chịu và đầy ám ảnh ấy đang bốc lên, bao trùm lấy mọi giác quan của họ. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Nguyễn Văn Phúc, báo hiệu rằng họ vừa chạm tay vào một bí mật khủng khiếp, một thứ đã được chôn giấu quá lâu, và có thể mang theo tai ương còn lớn hơn cả những gì họ tưởng tượng.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Tay run run, lùi lại một bước)
Nó… nó là cái gì vậy?
BÀ QUYÊN
(Mặt tái mét, nhìn chằm chằm vào khúc gỗ)
Trời ơi… sao ba con lại giấu thứ này? Mùi này… khó chịu quá!
Khúc gỗ hình thù kỳ dị nằm đó, tỏa ra một thứ mùi ẩm mốc, tanh tưởi đến rợn người, như thể nó đã hấp thụ hết thảy những u uất, mục nát của thời gian. Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách cũng không dám tiến lại gần, ánh mắt họ đầy sự hoảng sợ và nghi hoặc.
NGUYỄN VĂN TÀI
(Giọng khản đặc)
Không phải chỉ có khúc gỗ này… Nó còn có thứ gì đó khác…
Nguyễn Văn Phúc cúi người xuống. Anh thấy bên dưới khúc gỗ, được kẹp chặt vào một khe nứt nhỏ trên nền hốc tường, là một vật gì đó mỏng dẹt, màu vàng ố. Anh run rẩy đưa tay vào, gỡ ra. Đó là một phong bì đã cũ nát, được dán kín mít bằng sáp nến đã khô cứng, hình một bông hoa mai phai màu. Bức phong bì mục nát đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể vỡ vụn.
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Nghiến răng)
Một lá thư. Chắc chắn là của cụ Thịnh.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Nuốt khan, tay cầm bức thư)
Phải…
Anh cẩn thận hết mức, khẽ bóc lớp sáp nến đã hóa đá. Bức thư bên trong được viết bằng giấy dó, nét chữ đã mờ nhạt nhưng vẫn còn đọc được. Nguyễn Văn Phúc từ từ mở ra, ánh đèn pin của Nguyễn Văn Bách chiếu rọi thẳng vào những dòng chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Đọc từng chữ, giọng càng lúc càng nghẹn lại)
“…Hỡi Thịnh Nguyễn, mày nợ tao một mạng người. Cái chết của thằng Tín, con trai tao, là do mày gây ra! Mày tham lam, mày lừa dối nó cướp đất, đẩy nó vào chỗ chết. Đừng tưởng chôn giấu khúc gỗ thiêng này là thoát tội. Linh hồn nó sẽ không bao giờ siêu thoát, và tao, ông Sáu, thề rằng, gia đình mày sẽ phải trả giá. Mạng đền mạng, đời nối đời… Tao đã yểm vào khúc gỗ này oán khí của con tao, cùng lời nguyền độc địa nhất. Khi nào mày chết đi, nó sẽ thức tỉnh, kéo theo con cháu mày xuống mồ. Cụ Thịnh Nguyễn, mày sẽ không bao giờ yên ổn, và con cháu mày cũng vậy… Trùng tang, họa diệt vong sẽ theo đuổi chúng mày đến tận cùng!”
Cả căn phòng như đóng băng. Tiếng lá thư xột xoạt trong tay Nguyễn Văn Phúc là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng chết chóc. Bà Quyên khụy xuống nền nhà, hai tay ôm mặt nức nở. Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách đứng chết lặng, khuôn mặt trắng bệch, không còn một giọt máu.
BÀ QUYÊN
(Nấc lên từng tiếng)
Trời ơi… không thể nào…
NGUYỄN VĂN TÀI
(Thì thầm, mắt dại đi)
Cụ… cụ Thịnh… đã làm gì vậy?
Lời nguyền của ông Sáu, người cha của “thằng Tín” bị cụ Thịnh lừa cướp đất, hiện rõ mồn một trên giấy. Những vết chạm khắc hình rắn trên khúc gỗ bí ẩn giờ đây như sống dậy, quấn lấy tâm trí họ. Mùi hương tanh tưởi bốc lên từ khúc gỗ trở nên nồng nặc hơn, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng hơi thở, như thể chính nó đang truyền đi lời nguyền độc địa.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Giọng run rẩy, đôi mắt mở to nhìn khúc gỗ, rồi lại nhìn anh em)
Không phải trùng tang… Đây là… lời nguyền! Cụ Thịnh đã… đã lừa đảo, cướp đất của người ta… và giờ chúng ta phải gánh chịu!
Tất cả những gì thầy Vượng đã nói, những điềm báo, những triệu chứng bệnh tật của ba anh em, giờ đây đều có lời giải đáp. Không phải do số mệnh, mà là do nghiệp chướng của cụ Thịnh, do món nợ ân oán kinh hoàng được chôn giấu cùng khúc gỗ đầy oán khí này. Cả gia đình rơi vào vực sâu của sự tuyệt vọng, nhận ra rằng họ không chỉ đối mặt với một cái chết, mà là cả một lời nguyền diệt vong, một bản án oan nghiệt đang đeo bám họ từng giây, từng phút.
NGUYỄN VĂN TÀI
(Giọng run rẩy, đôi mắt mở to nhìn khúc gỗ, rồi lại nhìn anh em)
Không phải trùng tang… Đây là… lời nguyền! Cụ Thịnh đã… đã lừa đảo, cướp đất của người ta… và giờ chúng ta phải gánh chịu!
Tất cả những gì thầy Vượng đã nói, những điềm báo, những triệu chứng bệnh tật của ba anh em, giờ đây đều có lời giải đáp. Không phải do số mệnh, mà là do nghiệp chướng của cụ Thịnh, do món nợ ân oán kinh hoàng được chôn giấu cùng khúc gỗ đầy oán khí này. Cả gia đình rơi vào vực sâu của sự tuyệt vọng, nhận ra rằng họ không chỉ đối mặt với một cái chết, mà là cả một lời nguyền diệt vong, một bản án oan nghiệt đang đeo bám họ từng giây, từng phút.
BÀ QUYÊN
(Ngẩng mặt lên, nước mắt giàn giụa, đôi mắt nhìn vào khoảng không như cố nhớ lại điều gì đó)
Trời ơi… Giờ mẹ mới hiểu… Hồi đó, cụ Thịnh hay ra vào cái hốc tường này, còn nói lẩm bẩm gì đó một mình. Mẹ cứ nghĩ là cụ lẩn thẩn tuổi già… Lúc cụ mất, cái đồng hồ treo tường rớt vỡ tan tành… Có phải là điềm báo không? Phải rồi… là điềm báo!
Bà Quyên quỵ hẳn xuống, hai tay run rẩy bấu chặt vào vạt áo, khuôn mặt nhăn nhó vì nỗi ân hận và sợ hãi. Hóa ra, bao năm qua, họ đã sống trên một quả bom hẹn giờ, được đặt bởi chính người cha, người chồng mà họ hằng kính trọng.
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Giọng khản đặc, lùi lại, va vào thành tường)
Thầy Vượng nói “trùng tang sát khí”… “cắt trùng”, “tránh trùng”… Tất cả đều không phải. Làm sao tránh được khi nó là lời nguyền từ tận xương tủy cha mình?
Nguyễn Văn Bách ôm lấy đầu, đôi mắt anh đỏ ngầu. Những cơn choáng váng suýt khiến anh gặp tai nạn trên quốc lộ, giờ đây không còn là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà là sự thật ghê rợn đang ứng nghiệm. Nguyễn Văn Tài cũng không khá hơn, tay anh bấu chặt lấy ngực, nơi cơn đau tức vẫn âm ỉ như nhắc nhở về một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy sinh mạng.
NGUYỄN VĂN TÀI
(Thở dốc, ánh mắt đầy thống khổ)
Cái đau ngực của con… cái sốt cao của Nguyễn Văn Phúc… cái chóng mặt của Bách… Không phải bệnh… không phải do lao lực… mà là cái nghiệp chướng này nó đeo bám! Chúng ta… chúng ta phải trả giá cho những gì cụ Thịnh đã làm. Mạng đền mạng, đời nối đời…
Những lời cuối cùng trong bức thư vang vọng trong tâm trí họ, như tiếng chuông báo tử. Lời nguyền không chỉ nhắm vào cụ Thịnh, mà còn vào toàn bộ huyết thống, vào từng người con, người cháu. Họ là những con cờ bị định đoạt số phận bởi một món nợ oan nghiệt mà họ không hề hay biết.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Đứng lặng như tờ, ánh mắt dán chặt vào khúc gỗ, rồi chuyển sang anh trai, rồi mẹ, một sự tuyệt vọng bao trùm)
Chúng ta… phải làm sao bây giờ? Lời nguyền này… nó sẽ không buông tha chúng ta.
Mùi tanh tưởi từ khúc gỗ càng lúc càng nồng nặc, như một lời khẳng định đầy ma mị của sự tồn tại của lời nguyền. Bóng tối trong căn nhà cụ Thịnh dường như đặc quánh hơn, nuốt chửng lấy hy vọng cuối cùng của gia đình. Gia đình Nguyễn Văn Phúc không chỉ đối mặt với cái chết của người thân, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn với một bản án vô hình, tàn khốc hơn bất kỳ căn bệnh nào. Nỗi sợ hãi biến thành tuyệt vọng. Nỗi ân hận vì không biết, không ngăn cản được cha mình, giờ đây như một gánh nặng ngàn cân đè lên vai họ.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Đứng lặng như tờ, ánh mắt dán chặt vào khúc gỗ, rồi chuyển sang anh trai, rồi mẹ, một sự tuyệt vọng bao trùm)
Chúng ta… phải làm sao bây giờ? Lời nguyền này… nó sẽ không buông tha chúng ta.
BÀ QUYÊN
(Lảo đảo đứng dậy, khuôn mặt tái mét nhưng đôi mắt chợt ánh lên một tia hy vọng mong manh. Bà nhìn vào Nguyễn Văn Phúc, Nguyễn Văn Tài và Nguyễn Văn Bách)
Thầy Vượng… Thầy có nói đến cách hóa giải mà! “Cắt trùng”… “Tránh trùng”… Nhưng giờ đây, nó không chỉ là trùng tang, mà là nghiệp chướng. Có lẽ… có lẽ thầy muốn chúng ta hóa giải tận gốc.
NGUYỄN VĂN TÀI
(Nắm chặt tay, tiếng nghiến răng ken két. Ánh mắt anh đầy quyết tâm)
Đúng vậy! Không thể ngồi yên chờ chết. Món nợ của cha, dù kinh tởm đến đâu, cũng là món nợ của gia đình. Chúng ta phải gánh vác, phải hóa giải!
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Gật đầu, giọng dứt khoát)
Con đã từng sợ hãi cái chết đeo bám mình, nhưng giờ con sợ hơn việc cứ sống trong lời nguyền này. Dù có phải làm gì, con cũng sẽ làm!
Nguyễn Văn Phúc nhìn ba người thân, trong lòng một cảm giác lạ lẫm trỗi dậy. Không còn là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là một sự quả quyết, một trách nhiệm đè nặng. Ánh mắt cậu dán vào khúc gỗ, nơi mùi tanh tưởi vẫn luẩn quẩn như một lời nhắc nhở.
NGUYỄN VĂN PHÚC
Vậy thì… chúng ta hãy làm theo những gì thầy Vượng đã hướng dẫn, và cả những gì bức thư đã ám chỉ. Chúng ta phải hóa giải lời nguyền này!
Cả gia đình ngay lập tức bắt tay vào chuẩn bị. Đêm khuya, căn nhà cụ Thịnh không còn tiếng khóc than, thay vào đó là sự trầm mặc của những người đang chuẩn bị cho một cuộc chiến vô hình. Họ thắp hương, đặt trái cây, hoa tươi và những vật phẩm cúng bái theo lời dặn của Thầy Vượng mà họ đã ghi nhớ cẩn thận. Nguyễn Văn Tài đặt khúc gỗ đầy oán khí lên một chiếc bàn giữa nhà, hương trầm nghi ngút cố gắng xua đi mùi tanh tưởi khó chịu đang bám víu. Bà Quyên cẩn thận bày biện, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt kiên định. Nguyễn Văn Bách và Nguyễn Văn Phúc cùng nhau dọn dẹp, tạo một không gian trang trọng nhất có thể.
Khi đồng hồ điểm đúng mười hai giờ đêm, cả gia đình quây quần trước bàn thờ. Ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt đầy vẻ căng thẳng, lo lắng nhưng cũng ẩn chứa một niềm tin mãnh liệt. Họ tin rằng, đây là cơ hội duy nhất để cắt đứt sợi dây oan nghiệt đang trói buộc mình.
BÀ QUYÊN
(Giọng khấn vái run rẩy nhưng rõ ràng, từng lời như khắc sâu vào không khí)
Hỡi vong linh cụ Thịnh Nguyễn, và vong linh những người đã bị oan ức… Chúng con, con cháu của cụ, xin được thành tâm sám hối. Nghiệp chướng do cụ gây ra, chúng con xin được gánh chịu và hóa giải. Cầu mong linh hồn cụ được siêu thoát, lời nguyền oán hận được tháo gỡ… Xin cho gia đình chúng con được bình an.
Nguyễn Văn Tài, Nguyễn Văn Bách, và Nguyễn Văn Phúc cùng cúi lạy theo mẹ. Họ lần lượt thắp những nén hương, khói trầm lan tỏa, hòa quyện với không khí nặng nề nhưng linh thiêng. Mỗi người đều dồn hết tâm tư, niềm hy vọng vào nghi lễ này.
Khi Nguyễn Văn Phúc dâng nén hương cuối cùng, cậu cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ánh mắt cậu vô thức liếc về phía khúc gỗ. Dường như, trong làn khói hương mờ ảo, có một điều gì đó… thay đổi. Mùi tanh tưởi có vẻ dịu đi đôi chút, nhưng thay vào đó là một cảm giác khác, mơ hồ và khó tả hơn, như thể có một luồng năng lượng vô hình đang lan tỏa. Cậu không chắc đó là dấu hiệu tốt hay một điềm báo khác. Cả gia đình cùng im lặng chờ đợi, trái tim đập thình thịch, những hy vọng đan xen nỗi sợ hãi về một kết quả không lường trước được.
Cả gia đình cùng im lặng chờ đợi, trái tim đập thình thịch, những hy vọng đan xen nỗi sợ hãi về một kết quả không lường trước được.
Đúng lúc đó, Nguyễn Văn Tài đột ngột nhíu mày, đưa tay ôm ngực. Bà Quyên và Nguyễn Văn Bách nín thở nhìn anh. Nhưng rồi, vẻ mặt Nguyễn Văn Tài không còn nhăn nhó vì đau đớn nữa. Một sự ngạc nhiên hiện rõ trong đôi mắt anh. Anh từ từ thả lỏng tay, hít thở một hơi thật sâu. Luồng khí lạnh thấu xương mà anh đã chịu đựng suốt mấy ngày qua, cơn đau nhói ở tim, tất cả như tan biến vào hư không. Anh cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng, như thể một tảng đá vô hình vừa được nhấc ra.
NGUYỄN VĂN TÀI
(Giọng thì thầm, đầy kinh ngạc)
Con… con không còn đau nữa. Cơn đau ngực… nó biến mất rồi.
Nguyễn Văn Bách, người đang đứng cạnh anh trai, cũng giật mình theo lời Nguyễn Văn Tài. Anh tựa người vào tường, đôi mắt vẫn còn hơi choáng váng vì thiếu ngủ và căng thẳng. Nhưng rồi, đột nhiên, cảm giác quay cuồng quen thuộc khi anh nghĩ đến việc lái xe tải, cái cảm giác muốn ngã quỵ khi mất thăng bằng, tất cả bỗng chốc dịu đi. Một sự sảng khoái lạ lùng lan khắp cơ thể anh, khiến anh gần như không tin vào chính mình.
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Ngơ ngác, đưa tay day thái dương rồi lắc đầu)
Con cũng vậy… Cái choáng váng… nó tan rồi. Như thể chưa từng tồn tại vậy.
Bà Quyên nhìn hai con trai với ánh mắt rưng rưng. Niềm hy vọng mong manh trong lòng bà vụt lớn. Bà quay sang nhìn Nguyễn Văn Phúc, người đang đứng lặng lẽ. Nguyễn Văn Phúc, từ khi dâng nén hương cuối cùng, đã cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong cơ thể mình. Cơn sốt hâm hấp đã đeo bám cậu mấy ngày qua, cảm giác nặng trịch như có ai đó đang đè lên ngực, lên từng hơi thở của cậu – tất cả đều biến mất. Thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm, thanh thoát chưa từng có, như thể cậu vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ rất dài và sâu.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Đưa tay chạm lên trán, rồi nhìn mẹ, giọng run rẩy vì xúc động)
Mẹ… Con không còn sốt nữa. Cái cảm giác bị đè nặng cũng không còn.
Cả ba anh em nhìn nhau, rồi nhìn Bà Quyên. Không còn là nỗi sợ hãi tột cùng hay sự tuyệt vọng bao trùm, mà là một sự bàng hoàng, xen lẫn niềm vui sướng và nhẹ nhõm vô bờ. Khuôn mặt Bà Quyên vỡ òa trong nước mắt. Nước mắt của sự giải thoát, của niềm tin đã được đền đáp. Căn nhà cụ Thịnh, sau bao ngày chìm trong không khí u ám và tang tóc, bỗng trở nên nhẹ nhõm lạ thường, như thể một gánh nặng tâm linh khổng lồ vừa được cất đi, trả lại cho họ sự bình yên mà họ đã khao khát bấy lâu.
Bà Quyên vỡ òa trong nước mắt, ôm chầm lấy ba con trai. Những giọt lệ nóng hổi của bà không còn là sự lo sợ hay tuyệt vọng, mà là nước mắt của niềm hạnh phúc vô bờ bến. Căn nhà cụ Thịnh, sau bao ngày chìm trong không khí u ám và tang tóc, bỗng trở nên nhẹ nhõm lạ thường, như thể một gánh nặng tâm linh khổng lồ vừa được cất đi, trả lại cho họ sự bình yên mà họ đã khao khát bấy lâu.
NGUYỄN VĂN TÀI
(Ôm lấy mẹ, giọng nghẹn ngào)
Mẹ… Con hết rồi… Thực sự hết rồi.
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Cũng gật đầu, đưa tay lau nước mắt cho mẹ)
Con cũng vậy mẹ ạ. Như thể ác mộng vừa tan biến.
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Xúc động nhìn mẹ và các anh)
Con thấy nhẹ bẫng cả người. Không còn sợ hãi nữa.
Bà Quyên ngước nhìn di ảnh cụ Thịnh trên bàn thờ, ánh mắt tràn ngập biết ơn và cả một nỗi hối hận dâng trào. Ba người con cũng hướng ánh mắt về đó, trong lòng mỗi người đều mang một cảm xúc lẫn lộn. Cái cảm giác bình yên đến sau bao nhiêu sóng gió khiến họ nhận ra giá trị của những gì họ từng bỏ lỡ. Họ đã quá vô tâm với người cha, người chồng đã khuất, quá bận rộn với cuộc sống riêng mà quên đi những lời răn dạy, những linh cảm của cụ. Cái chết của cụ Thịnh, cùng những tai ương sau đó, đã đánh thức họ khỏi sự thờ ơ.
NGUYỄN VĂN TÀI
(Thở dài, nhìn Phúc)
Anh nhớ… Phúc từng nói cụ về dặn dò trong mơ. Sao lúc đó anh lại không tin cơ chứ?
NGUYỄN VĂN BÁCH
(Gật đầu đồng tình)
Phải… Cụ đã cố gắng nói với chúng ta. Cụ biết trước tất cả. Mà anh em mình lại…
NGUYỄN VĂN PHÚC
(Giọng buồn rầu)
Con cũng vậy. Con đã nghĩ đó chỉ là một giấc mơ thôi.
Bà Quyên vuốt ve khuôn mặt Nguyễn Văn Phúc, khẽ lắc đầu.
BÀ QUYÊN
(Giọng yếu ớt nhưng kiên định)
Là cụ phù hộ cho chúng ta đó con. Cụ không muốn gia đình mình gặp nạn. Cụ đã cố gắng đến hơi thở cuối cùng… và cả sau đó.
Cả gia đình cùng im lặng. Họ nhớ lại lời thầy Vượng về “trùng tang sát khí”, những triệu chứng bệnh lạ lùng, và cả cái đồng hồ treo tường đã rơi vỡ không lý do. Tất cả những dấu hiệu mà họ từng bỏ qua, từng xem nhẹ, giờ đây hiện rõ như một lời cảnh tỉnh. Họ đã quá thực tế, quá lý trí mà quên đi rằng có những điều nằm ngoài tầm hiểu biết của khoa học, của con người. Lời dặn dò của cụ Thịnh, dù chỉ qua một giấc mơ mờ ảo, đã trở thành sợi dây cứu mạng, kéo họ ra khỏi vực sâu của tai ương.
Giờ đây, những ngày tháng nặng nề đã lùi xa. Căn nhà cụ Thịnh không còn tiếng thở dài hay những ánh mắt hoảng loạn. Nguyễn Văn Tài trở lại với xưởng mộc, tiếng đục đẽo đều đặn vang lên, không còn những cơn đau ngực hành hạ. Nguyễn Văn Bách lại vững vàng trên những chuyến xe đường dài, ánh mắt không còn sự mệt mỏi, uể oải. Còn Nguyễn Văn Phúc, cậu bé ngày nào còn gầy gò, xanh xao vì sốt, nay đã hồi phục hoàn toàn, vui vẻ đến trường. Bà Quyên nhìn các con, lòng bà tràn ngập niềm an ủi. Nỗi sợ hãi đã tan biến, trả lại cho gia đình bà sự bình yên tưởng chừng đã mất đi vĩnh viễn.
Thế nhưng, trong sâu thẳm mỗi người, một nỗi day dứt khôn nguôi vẫn tồn tại. Đó là sự hối hận vì đã không thực sự hiểu thấu cụ Thịnh khi ông còn sống. Họ nhớ lại những lần cụ lầm lũi ngồi nhìn ra sân, những câu nói vu vơ mà giờ đây họ mới nhận ra ẩn chứa bao điều. Họ đã quá bận rộn với cuộc sống mưu sinh, quá thờ ơ với những tín hiệu nhỏ nhặt từ người cha già, người chồng hiền lành của mình. Họ đã bỏ qua những lời nhắc nhở, những thói quen tưởng chừng vô lý của cụ, không hề biết rằng đằng sau đó là cả một thế giới tâm linh, một sự lo lắng thầm lặng mà cụ dành cho gia đình. Chính lời dặn dò cuối cùng của cụ, thông qua giấc mơ của Nguyễn Văn Phúc, dù kỳ lạ đến mấy, đã trở thành kim chỉ nam giúp họ vượt qua tai ương. Đó là một bài học đắt giá về sự quan tâm, về tình thân, và về những điều vô hình mà đôi khi con người ta vô tình lãng quên trong cuộc sống bộn bề. Sự bình yên giờ đây mang theo một chút trầm mặc, một chút nhớ thương, và rất nhiều lòng biết ơn sâu sắc dành cho người cha, người chồng đã khuất, người đã bảo vệ họ đến hơi thở cuối cùng, và cả sau đó.

