Được hôm đi làm về sớm, Huy nghe được cuộc trò chuyện của vợ với em vợ, cũng từ đó anh biết được tại sao dạo này anh hay cảm thấy m:ệt m:ỏi, người lúc nào cũng như trên mây
Hôm ấy, trời Hà Nội cuối thu đổ bóng vàng trên từng mái nhà. Huy kết thúc công việc sớm hơn thường lệ. Anh vốn là kỹ sư cầu đường, công việc dày đặc, hiếm khi về trước sáu giờ. Nhưng hôm nay, dự án họp sớm, anh quyết định chạy xe thẳng về nhà, nghĩ đến cảnh được nằm dài trên ghế sô-pha và nghe Lan — vợ anh — l:ục đ:ục nấu bữa tối.
Ngôi nhà hai tầng ở một khu ngoại ô yên tĩnh. Anh dắt xe vào, ngạc nhiên khi thấy cửa khép hờ. Trong nhà im lặng, chỉ có tiếng thì thầm vọng từ phòng bếp.
Huy định cất tiếng gọi, nhưng rồi bản năng thôi thúc anh dừng lại. Tiếng Lan rõ ràng, xen lẫn tiếng của Hạnh — em gái Lan.
— Chị cho thêm vào chưa? — Hạnh hỏi.
— Rồi, sáng nay cũng cho. Phải đều tay thì mới nhanh… — Lan đáp, giọng thấp nhưng đầy ý nghĩa.
— Cẩn thận, lỡ anh ấy nghi ngờ…
— Anh t:a thì b:iế;t gì. Mấy hôm nay lúc nào cũng ngơ ngẩn, ký giấy tờ mà chẳng thèm đọc.
Huy chợt thấy t:im mình đ:ập d:-ồn d-ập. Từ vài tháng nay, anh thường xuyên mệt mỏi, đầu óc như phủ sương, đôi khi đang lái xe lại quên mất mình định đi đâu. Anh từng nghĩ do công việc áp lực hoặc tuổi tác. Nhưng giờ, từng lời của họ như khớp vào nhau, tạo thành một mảnh ghép đ;-á:ng s:ợ.
Huy không muốn tin, nhưng những mảnh ghép quá trùng khớp. Anh rón rén bước lùi, rồi gi-ả vờ đóng cửa thật mạnh. Tiếng thì thầm trong bếp lập tức ngừng.
Lan chạy ra và…..
Lan chạy ra và đứng ngay trước cửa phòng khách. Nét mặt cô hơi tái, ánh mắt lướt nhanh qua Huy, rồi lại hướng về phía cửa chính như muốn xác nhận anh vừa mới vào nhà.
“Anh… sao anh lại về sớm thế?” Lan hỏi, giọng có chút hụt hơi, nhưng cố gắng giữ vẻ tự nhiên. Tay cô bất giác đưa lên vuốt nhẹ mái tóc rối.
Huy, dù trong lòng đã nổi lên một đợt sóng cảnh giác dữ dội, vẫn cố gắng kìm nén. Anh nhún vai, giả vờ ngạc nhiên, rồi thở dài thườn thượt. “À, nay họp xong sớm hơn dự kiến. Anh thấy mệt quá nên về nghỉ luôn. Công trình xong xuôi thì về thôi em.” Anh nói, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể, chậm rãi tháo giày và đặt cặp xuống góc nhà. Đầu óc Huy quay cuồng, những lời Lan và Hạnh vừa nói cứ văng vẳng bên tai, từng chút một khớp vào những cảm giác uể oải, mơ hồ của anh suốt thời gian qua. Anh lén lút quan sát Lan, từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất của cô lúc này đều trở nên đáng ngờ trong mắt anh.
Lan gượng gạo cười, nét mặt cô vẫn còn chút căng thẳng.
“À… vậy anh vào nhà đi. Em đi chuẩn bị cơm tối.” Lan nói, giọng có chút hụt hơi, nhưng ánh mắt không rời khỏi anh một giây, như đang cố đọc vị xem anh có phát hiện ra điều gì bất thường.
Huy im lặng bước vào ngôi nhà hai tầng quen thuộc, cảm giác xa lạ đến gai người. Mùi hương của cơm đang nấu thoang thoảng từ phòng bếp, nhưng lúc này, nó chỉ khiến dạ dày anh co thắt lại vì lo lắng. Anh chậm rãi đặt cặp xách xuống góc nhà, đôi mắt lướt khắp căn phòng khách, cố ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Mỗi vật dụng, mỗi bức tranh trên tường, giờ đây đều mang một vẻ gì đó bí ẩn, đáng ngờ trong mắt anh.
Lan vội vã quay vào phòng bếp. Huy nghe tiếng cô khẽ gọi, giọng thì thầm nhưng sự gấp gáp thì không thể che giấu.
“Hạnh! Hạnh ơi, em ra nói chuyện với anh Huy đi!”
Huy đứng giữa phòng khách, mỗi giác quan đều như bị đẩy lên mức tối đa. Anh căng tai lắng nghe, từng âm thanh nhỏ nhất từ phòng bếp đều không lọt qua. Anh cố gắng hình dung biểu cảm của Lan khi cô gọi Hạnh, biết rằng đây là một phần quan trọng của màn kịch họ đang diễn. Chỉ vài giây sau, Hạnh xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng bếp, nở một nụ cười xã giao. Đôi mắt cô hơi láo liên, một thoáng lo lắng vụt qua trước khi kịp che giấu. Lan đứng khuất phía sau Hạnh, chỉ lộ ra một phần khuôn mặt, ánh mắt cô đầy vẻ thăm dò.
Huy không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh nhìn thẳng vào Hạnh, rồi liếc qua Lan, cố gắng ghi nhớ từng biểu hiện nhỏ nhất: sự gượng gạo trong nụ cười của Hạnh, ánh mắt dò xét của Lan, và cả sự gấp gáp trong lời Lan vừa gọi. Mọi thứ đều được lưu lại trong bộ não đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép vụn vặt, những nghi ngờ cứ lớn dần trong anh.
Phòng bếp quen thuộc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Bữa cơm tối đã dọn sẵn trên bàn, nhưng không khí chẳng hề ấm cúng. Huy ngồi xuống, anh cảm thấy mọi giác quan đều căng như dây đàn. Anh cố gắng cầm đũa, gắp một miếng thức ăn đưa lên miệng, nhưng yết hầu như bị thắt chặt. Miếng cơm dường như mắc nghẹn, anh phải rất vất vả mới nuốt trôi, cảm giác ghê tởm dâng lên.
Huy đưa mắt liếc Lan, cô vợ anh đang cúi đầu ăn một cách từ tốn, nhưng ánh mắt Lan lại thỉnh thoảng ngước lên, dò xét phản ứng của Huy. Rồi Huy liếc sang Hạnh, cô em vợ lại tỏ vẻ tự nhiên, mải mê với bát đũa. Tuy nhiên, mỗi lần ánh mắt Huy chạm tới, Hạnh lại giật mình nhẹ, đôi đũa khựng lại một nhịp. Sự lúng túng thoáng qua trên gương mặt cô ta dù chỉ rất nhỏ, cũng không thoát khỏi tầm nhìn của Huy.
Một cơn buồn nôn khó tả bất ngờ trỗi dậy, cồn cào trong dạ dày Huy. Anh nhớ lại những tháng ngày uể oải, đầu óc như phủ sương, hay quên. Những câu thì thầm anh nghe trộm được bỗng vang vọng rõ mồn một trong tâm trí: “cho thêm vào”, “đều tay”, “anh ấy nghi ngờ”… Huy nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn, rồi lại nhìn ly nước lọc đặt trước mặt. Chẳng lẽ… chúng thực sự đã làm thế?
LAN
(Giọng nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ thăm dò)
Anh ăn ít quá, Huy. Anh không thấy ngon miệng sao?
HUY
(Cương cứng cả người, giọng khô khốc)
À… anh… anh hơi mệt một chút. Có lẽ… công việc dạo này hơi căng thẳng.
Huy lại cố gắng gắp thêm một miếng, nhưng mùi vị quen thuộc của món ăn bỗng trở nên tanh tưởi, khó chịu đến lạ. Anh gần như không thể nuốt nổi, một cảm giác ghê tởm trào lên tận cổ họng. Anh buông đũa xuống, cố nén lại cơn buồn nôn đang chực trào. Nghi ngờ lớn dần, biến thành một nỗi sợ hãi thực sự trong tâm trí Huy. Anh biết, đây không phải chỉ là sự mệt mỏi thông thường.
HUY
(Cố gắng đứng dậy, sắc mặt tái nhợt)
Anh… anh mệt quá. Chắc anh lên phòng nghỉ sớm đây. Đầu anh cứ nặng trĩu.
LAN
(Vẻ mặt thoáng chút lo lắng, nhưng ánh mắt nhanh chóng trở lại bình thản)
Anh làm gì mà trông yếu ớt thế? Thôi được rồi, anh lên nghỉ đi. Để đấy em dọn cho.
Hạnh chẳng nói gì, chỉ cúi đầu ăn nốt suất của mình, nhưng Huy vẫn cảm nhận được ánh mắt Hạnh lén nhìn mình đầy dò xét. Huy không đáp lời, anh nặng nề bước ra khỏi bàn ăn, lê từng bước lên cầu thang. Mỗi bước chân là một sự dằn vặt, một nỗi nghi ngờ đang lớn dần. Anh cảm giác như hàng trăm con mắt đang dõi theo mình.
Khi đến cánh cửa phòng ngủ, Huy cố tình không khép chặt mà chỉ để hé một khe nhỏ. Anh khẽ đẩy nhẹ cánh cửa, tạo ra âm thanh rất khẽ, rồi bước vào bên trong. Đứng sát cạnh cửa, anh dán tai vào khe hở, nín thở lắng nghe.
Từ dưới nhà, giọng Lan và Hạnh lại văng vẳng vọng lên, nhỏ hơn ban nãy, nhưng vẫn đủ để Huy nghe thấy một cách chập chờn. Tiếng bát đĩa lạch cạch xen lẫn những âm thanh thì thầm. Huy cố gắng căng tai, lọc từng câu chữ.
LAN (O.S.)
(Giọng rất nhỏ, như sợ ai đó nghe thấy)
… cho thêm vào… phải đều tay…
HẠNH (O.S.)
(Giọng hằn học, pha chút chế nhạo)
…anh ta thì biết gì… cứ ngơ ngẩn cả ngày… ký giấy tờ mà chẳng thèm đọc…
LAN (O.S.)
(Giọng có vẻ trấn an)
…cứ bình tĩnh… mọi chuyện sẽ ổn thôi…
Huy siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Anh cảm thấy một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải do gió lạnh cuối thu mà là từ nỗi sợ hãi đang bủa vây. Chúng thực sự đang làm điều đó. Chúng đang đầu độc anh. Và tệ hơn, chúng đang có một kế hoạch lớn hơn, liên quan đến những “giấy tờ” mà anh đã ký trong lúc đầu óc mụ mị.
Huy, với trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhẹ nhàng lùi ra khỏi cánh cửa phòng. Anh không dám ở lại đó thêm một giây phút nào nữa, nỗi sợ hãi và sự phẫn nộ cùng lúc trào dâng. Anh cần nghe rõ hơn, cần biết chúng đang âm mưu điều gì. Huy quyết định xuống dưới.
Từng bước chân Huy rón rén, chậm rãi tựa như một bóng ma. Anh bám sát lan can, tránh phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cầu thang gỗ cũ kỹ dường như cũng nín thở theo từng bước chân anh. Cuối cùng, Huy đến được tầng trệt. Anh nép mình vào góc tường khuất, cạnh cửa phòng bếp, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ đủ để quan sát và lắng nghe.
Từ phòng bếp, giọng Lan và Hạnh vang lên rõ ràng hơn, không còn chập chờn như ban nãy.
LAN
(Giọng có chút giễu cợt, pha lẫn tự tin)
Chắc hôm nay nó giả vờ thôi, anh ấy vẫn uống đều đặn mà. Em cứ nhìn xem, có bao giờ bỏ một ngày nào đâu.
HẠNH
(Giọng đầy lo lắng, thấp thỏm)
Liệu có bị phát hiện không chị? Em thấy anh ta cứ là lạ, mấy hôm nay cứ nhìn em chằm chằm. Kế hoạch sẽ đổ bể hết.
Mỗi lời Hạnh thốt ra như một nhát dao đâm vào lồng ngực Huy. “Nó giả vờ”, “anh ta cứ nhìn em chằm chằm” – những câu nói đó khẳng định mọi nghi ngờ của Huy là đúng. Kế hoạch, chúng có một kế hoạch. Huy cảm thấy toàn thân mình đông cứng lại, một luồng căm phẫn và tuyệt vọng cùng lúc bủa vây. Anh phải làm gì bây giờ?
HẠNH
(Giọng thì thầm, như sợ bị ai đó nghe thấy)
Nhưng dạo này em thấy anh ta khỏe hơn chút, không còn mệt mỏi nhiều như trước. Có khi nào anh ta… bắt đầu nghi ngờ không chị? Hay là mình giảm liều một chút?
LAN
(Cười khẩy, vẻ khinh thường lộ rõ)
Nghi ngờ cái gì mà nghi ngờ. Anh ta thì biết gì! Cứ ngơ ngẩn như người mất hồn ấy. Mấy tháng nay đầu óc Huy như phủ sương, có bao giờ đọc kỹ mấy cái giấy tờ chị đưa cho ký đâu. Toàn là ký bừa cả. Ngôi nhà hai tầng này, rồi cả tiền trong tài khoản nữa, chẳng mấy chốc sẽ là của chúng ta hết thôi.
Những lời của Lan như sét đánh ngang tai Huy. “Giảm liều”, “đầu óc Huy như phủ sương”, “ký bừa cả”, “ngôi nhà hai tầng này… sẽ là của chúng ta hết.” Tất cả những mảnh ghép rời rạc trong đầu Huy bỗng chốc nối lại thành một bức tranh ghê rợn. Sự mệt mỏi, đau đầu kéo dài bấy lâu nay của anh không phải là do công việc, mà là do… chúng đã “cho thêm vào” cái gì đó.
Huy cảm thấy lạnh toát từ sống lưng xuống tận gót chân. Anh nhớ lại những lần mình mệt mỏi vật vã, những lúc trí nhớ mơ hồ, những trang giấy Huy đã ký mà không hề đọc kỹ. Chúng đã làm điều này từ rất lâu rồi, một âm mưu được sắp đặt một cách tinh vi và tàn độc.
HẠNH
(Giọng run rẩy)
Nhưng chị ơi, nếu nhỡ…
LAN
(Quát nhẹ, nhưng vẫn giữ vẻ tự tin)
Không nhỡ nhầm gì hết! Cứ đều tay cho vào bữa sáng của Huy, đúng liều lượng như chị dặn. Đừng có lơ là. Sắp rồi, mọi thứ sắp xong xuôi hết rồi. Chị em mình sẽ sống một cuộc đời sung sướng, không phải lo nghĩ gì nữa.
Từng câu, từng chữ của Lan và Hạnh đâm thẳng vào trái tim Huy, xé nát nó ra thành trăm mảnh. Nỗi sợ hãi và kinh hoàng bao trùm lấy Huy, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa căm phẫn điên cuồng bùng cháy. Vợ anh, người Huy từng yêu thương, cùng với em vợ, lại đang dệt nên một kế hoạch tàn độc để chiếm đoạt tất cả. Huy siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Anh sẽ không để yên. Tuyệt đối không.
Lan và Hạnh thong thả bước ra phòng khách, bật TV. Tiếng nhạc quảng cáo và tiếng cười nói từ màn hình vọng vào, đủ để át đi những tiếng động nhỏ. Huy nín thở, chờ đợi cho đến khi chắc chắn hai người phụ nữ đã ổn định vị trí trên sofa. Hơi thở anh nặng nề, lồng ngực như có lửa đốt.
Huy nhẹ nhàng xoay người, lén lút lẻn vào phòng bếp. Anh không dám bật đèn, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ phòng khách hắt vào, tạo nên những cái bóng đổ dài, méo mó trên tường. Trái tim Huy đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh bắt đầu công cuộc tìm kiếm, một cuộc tìm kiếm tuyệt vọng để tìm ra bằng chứng, thứ có thể vạch trần âm mưu kinh tởm này.
Huy rón rén mở từng ngăn kéo, lật tung chén đĩa, hộp đựng gia vị. Cửa tủ bếp cũ kẽo kẹt phát ra tiếng động nhỏ trong sự im lặng đáng sợ. Anh lục lọi dưới bồn rửa, mở nắp thùng rác, thậm chí cúi xuống nhìn dưới gầm tủ lạnh. Mồ hôi lấm tấm trên trán Huy. Anh lục tìm trong các túi rác, hy vọng tìm thấy một vỏ thuốc, một nhãn mác, bất cứ thứ gì dù là nhỏ nhất.
Ngăn kéo đựng dao kéo, tủ đựng bát đĩa, kệ gia vị, tất cả đều bị Huy đảo lộn. Bàn tay anh run rẩy chạm vào những vật dụng quen thuộc hàng ngày, giờ đây chúng như ẩn chứa một bí mật kinh hoàng. Huy biết, nếu thứ đó tồn tại, nó phải ở trong bếp, nơi chúng dễ dàng “cho thêm vào” thức ăn của anh. Ánh mắt anh lia nhanh khắp nơi, sắc bén như tia laser, cố gắng không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.
Sự tuyệt vọng dần bao trùm lấy Huy khi anh không tìm thấy gì. Ngăn kéo cuối cùng, tủ lạnh cuối cùng, mọi thứ đều trống rỗng. Chẳng có lọ thuốc nào khả nghi, chẳng có gói bột trắng nào lạ lẫm. Chúng quá cẩn thận. Hay là… chúng đã cất giấu ở một nơi khác, nơi mà anh không thể ngờ tới?
Huy đứng thẳng dậy, đôi mắt đỏ ngầu. Phòng bếp trở nên hỗn độn. Anh thở hổn hển, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ. Huy siết chặt nắm đấm. Anh sẽ không bỏ cuộc.
Huy đưa mắt quét một lượt cuối cùng khắp căn bếp hỗn độn. Hơi thở anh vẫn còn dồn dập, nhưng trong sâu thẳm, một tia hy vọng mỏng manh vừa lóe lên. Anh nhớ lại lời thì thầm của Lan và Hạnh về việc “cho thêm vào”, “đều tay”. Nơi nào là nơi dễ dàng nhất để thực hiện hành vi đó? Ngăn tủ đựng gia vị, nơi mọi thứ đều được sử dụng hàng ngày. Nhưng anh đã lật tung nó rồi!
Không, chưa phải tất cả. Huy bước lại gần kệ gia vị, lần này anh không chỉ lật tung các lọ. Anh quỳ xuống, dùng tay sờ soạng khắp các mặt tủ bên trong, từ trên xuống dưới. Ngón tay anh miết qua từng thớ gỗ, từng khe hở nhỏ. Bỗng, đầu ngón tay Huy chạm phải một vết gợn lạ lùng ở đáy ngăn tủ đựng gia vị. Đó không phải là vân gỗ tự nhiên.
Huy rút tay ra, nhíu mày, dùng móng tay cậy nhẹ vào một điểm khuất. Một ván gỗ mỏng màu nâu sẫm, được dán khéo léo để khớp với màu gỗ của tủ, từ từ hé lộ. Bên dưới tấm ván ẩn giấu đó là một không gian nhỏ hẹp, đủ để cất giấu vài thứ. Trái tim Huy đập mạnh như sấm. Đây rồi!
Anh nhẹ nhàng nhấc tấm ván lên. Phía dưới, ánh sáng lờ mờ từ phòng khách hắt vào, đủ để Huy nhìn thấy rõ ràng: một gói bột nhỏ màu trắng tinh, không nhãn mác, được cuộn tròn cẩn thận. Bên cạnh đó, nằm nghiêng là một chiếc thìa nhỏ bằng bạc, loại dùng để đong thuốc hoặc pha cà phê. Và thứ khiến máu trong người Huy đông lại, chính là một cuốn sổ ghi chép bìa da đã cũ, lấm tấm những vết ố.
Huy run rẩy đưa tay lấy cuốn sổ. Anh mở ra. Những dòng chữ nguệch ngoạc, vội vã hiện lên dưới ánh sáng yếu ớt: “25/8: 0.5g”, “3/9: 0.7g”, “12/9: 1g”, “20/9: 1g”, “28/9: 1.2g”. Kế bên mỗi ngày tháng là lượng “cho vào” được ghi rõ ràng, chi tiết đến từng miligam. Phía cuối sổ, một dòng chữ viết hoa như một lời khẳng định lạnh lẽo: “Huy sẽ chẳng biết gì”.
Huy siết chặt gói bột trắng, chiếc thìa và cuốn sổ trong tay. Mồ hôi lạnh toát ra sau gáy anh. Cơn giận dữ bùng lên, thiêu đốt mọi giác quan. Không còn nghi ngờ gì nữa. Bằng chứng, thứ mà anh đã tuyệt vọng tìm kiếm, đã nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Một sự thật kinh hoàng, tàn nhẫn và khó tin đang phơi bày trước mắt.
Huy hít một hơi thật sâu, cố gắng dập tắt ngọn lửa giận đang bùng cháy trong lồng ngực. Anh biết, đây không phải lúc để bộc lộ cảm xúc. Huy rút chiếc điện thoại từ túi quần ra, bật chế độ chụp ảnh. Bàn tay anh vẫn còn run rẩy đôi chút khi đưa máy ảnh lại gần, chụp cận cảnh gói bột trắng, chiếc thìa bạc nhỏ và những dòng chữ định lượng lạnh lẽo trong cuốn sổ. Từng góc độ, từng chi tiết nhỏ nhất đều được ghi lại cẩn thận, rõ nét dưới ánh đèn mờ.
Sau khi đảm bảo mọi bằng chứng đã được số hóa, Huy khẽ khàng đặt cuốn sổ và chiếc thìa trở lại chỗ cũ, đậy tấm ván gỗ mỏng lên một cách khéo léo như chưa từng có ai động vào. Anh nắm chặt gói bột trắng trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và độc ác từ nó. Huy nhét gói bột vào sâu trong túi quần jeans, giấu kín đáo, như giấu đi một bí mật chết người.
Huy đứng dậy, cơ thể cứng đờ nhưng ý chí đã sắt đá. Anh liếc nhìn quanh phòng bếp một lần cuối, đảm bảo không có dấu vết gì bất thường. Khi đi ngang qua gương, Huy thấy khuôn mặt mình trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu. Anh cố gắng hít thở đều, ép mình phải bình tĩnh. Mọi sự nghi ngờ lúc này đều có thể phá hỏng tất cả. Huy bước ra khỏi phòng bếp, đóng hờ cánh cửa lại như ban đầu, rồi lặng lẽ trở về phòng ngủ, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể để không bị bất kỳ ai trong ngôi nhà hai tầng này nghi ngờ.
Huy chìm vào giấc ngủ không mấy dễ dàng đêm đó. Bóng tối dường như không thể xoa dịu những suy nghĩ cuộn trào trong đầu anh. Sáng hôm sau, khi Lan khẽ gọi từ cửa phòng, Huy vờ như còn ngái ngủ, chậm rãi trở mình rồi lơ mơ đáp lời. Anh bước xuống phòng bếp, nhìn Lan đang lúi húi chuẩn bị bữa sáng. Một nụ cười gượng ép nở trên môi Huy, nụ cười mà anh đã phải tập luyện hàng giờ trong bóng tối.
Lan đặt một cốc nước cam tươi rói lên bàn, đoạn múc bát phở nóng hổi cho Huy. “Anh mệt lắm à? Mặt xanh xao quá,” cô hỏi, giọng đầy vẻ quan tâm. Huy nhấp một ngụm nước cam, cảm nhận vị chua ngọt quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một dư vị đắng chát. Trái tim anh thắt lại, như có một sợi dây vô hình đang siết chặt. Anh biết, thứ chất độc vô hình ấy có thể đã được “cho thêm vào” chính cốc nước này, hay bát phở nghi ngút khói kia.
“Chắc tại dạo này công việc căng thẳng quá em ạ,” Huy đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể. Anh cầm đũa lên, gắp một miếng bánh phở cho vào miệng, nhai chậm rãi. Mỗi miếng ăn, mỗi ngụm nước, đều như một thử thách ý chí. Anh nuốt trôi, không để lộ bất kỳ biểu hiện khác lạ nào, nhưng trong lòng dậy sóng. Mắt Huy lướt qua Lan, cô vẫn vô tư ăn uống, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn anh với ánh mắt dịu dàng, trìu mến. Huy thấy mình như đang đứng giữa một vở kịch mà anh là diễn viên duy nhất biết kịch bản thực sự.
Hạnh, em gái Lan, xuất hiện. Cô ta chào Huy bằng một nụ cười rạng rỡ, nhưng Huy nhận ra trong ánh mắt ấy có điều gì đó lấp lánh, một sự tự mãn khó che giấu. Cô ta ngồi xuống, bắt đầu câu chuyện phiếm về những tin tức trên mạng xã hội. Huy chỉ ậm ừ đáp lại, đầu óc anh không ngừng phân tích từng cử chỉ, từng lời nói của cả hai chị em. Anh vẫn ăn, vẫn uống, vẫn nói chuyện xã giao, nhưng mỗi một hành động đều là một sự dằn vặt.
Trong suốt buổi sáng, Huy giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vẫn là người chồng mệt mỏi vì công việc, vẫn là người anh rể ít nói như thường lệ. Anh thu dọn bát đĩa, thậm chí còn chủ động rửa giúp Lan. Nhưng sâu thẳm bên trong, một kế hoạch đang dần hình thành, chi tiết và tàn nhẫn. Anh chờ đợi, chờ đợi thời cơ thích hợp nhất để vạch trần mọi chuyện, để chiếc mặt nạ của sự dối trá sụp đổ hoàn toàn. Huy biết, sự kiên nhẫn lúc này là chìa khóa.
Huy khoác áo vest, cầm cặp da rồi nói vọng vào phòng bếp nơi Lan và Hạnh đang dọn dẹp. “Anh đi làm đây, tối anh về muộn nhé.” Giọng anh vẫn đều đều, không chút gợn sóng. Lan chỉ ậm ừ từ bên trong, không ra tiễn anh như mọi ngày. Huy nhẹ nhàng mở cửa, bước ra ngoài và khóa cửa lại, giữ vẻ mặt bình thản cho đến khi khuất bóng hai người phụ nữ.
Anh leo lên chiếc xe ô tô quen thuộc, khởi động máy. Chiếc xe lăn bánh ra khỏi con hẻm nhỏ của khu ngoại ô yên tĩnh, hòa vào dòng xe cộ tấp nập của Hà Nội những ngày cuối thu. Nhưng thay vì rẽ vào con đường quen thuộc dẫn đến công trình đang thi công, Huy lại siết chặt vô lăng, ánh mắt kiên định rẽ sang một hướng khác, ngược lại với lộ trình đi làm hằng ngày.
Trong đầu Huy, những lời nói thì thầm của Lan và Hạnh đêm qua vẫn văng vẳng: “cho thêm vào”, “đều tay”, “anh ấy nghi ngờ”, “anh ta thì biết gì”, “ngơ ngẩn, ký giấy tờ mà chẳng thèm đọc.” Máu trong người anh như đông lại khi nghĩ đến sự độc ác đằng sau vẻ mặt hiền lành của Lan, sự nham hiểm ẩn sau nụ cười của Hạnh. Huy không còn chút nghi ngờ nào nữa, anh đang đứng trước một âm mưu được sắp đặt kỹ lưỡng, có lẽ là để chiếm đoạt thứ gì đó quan trọng.
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà văn phòng sang trọng nằm trong khu trung tâm. Biển hiệu “Văn phòng Luật sư An Việt” hiện ra rõ ràng trước mắt Huy. Anh hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi cảm xúc hỗn loạn vào bên trong. Đây không phải là lúc để yếu lòng. Anh cần sự minh mẫn và quyết đoán hơn bao giờ hết. Huy bước xuống xe, chỉnh lại cổ áo, ánh mắt sắc lạnh hướng thẳng về phía cánh cửa kính, nơi anh biết mình sẽ tìm được vũ khí để chiến đấu. Anh đẩy cửa, bước vào trong.
Huy đẩy cánh cửa kính, bước vào bên trong văn phòng sang trọng. Tiếng chuông báo khách vang lên khe khẽ. Một cô tiếp tân trẻ tuổi ngẩng đầu lên, nở nụ cười chuyên nghiệp.
“Chào anh, anh có hẹn trước không ạ?”
Huy nhẹ gật đầu. “Tôi là Huy, luật sư An Việt đã sắp xếp cuộc hẹn với tôi.”
Cô tiếp tân kiểm tra lịch hẹn trên máy tính, sau đó mỉm cười mời anh vào. “Mời anh đi lối này, phòng của luật sư ở cuối hành lang.”
Huy bước theo, lòng anh nặng trĩu nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ kiên định. Anh bước vào căn phòng làm việc rộng rãi, nơi một người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc, đeo kính lão đang chờ sẵn. Vị luật sư đứng dậy bắt tay Huy, ánh mắt ông ta ẩn chứa sự sắc sảo của người từng trải.
“Mời anh ngồi, anh Huy. Tôi đã nghe sơ qua về trường hợp của anh qua điện thoại. Giờ anh hãy kể lại chi tiết mọi chuyện.”
Huy hít một hơi sâu, bắt đầu câu chuyện của mình, giọng anh đều đều nhưng ẩn chứa nỗi đau và sự phẫn nộ. Anh kể về cuộc sống hôn nhân áp lực, về những đêm về nhà mệt mỏi, cánh cửa khép hờ, về sự mệt mỏi dai dẳng và đầu óc “như phủ sương”, chứng hay quên kéo dài suốt vài tháng gần đây. Anh nhấn mạnh lại những lời thì thầm mà anh đã nghe được trong phòng bếp đêm qua: “cho thêm vào”, “đều tay”, “anh ấy nghi ngờ”, “anh ta thì biết gì”, “ngơ ngẩn, ký giấy tờ mà chẳng thèm đọc.” Khi nhắc đến câu cuối, giọng Huy càng thêm căm phẫn.
Anh lấy từ trong cặp ra một chiếc USB nhỏ và một vài tập tài liệu. “Đây là những đoạn ghi âm tôi đã cố gắng ghi lại một cách bí mật, và đây là một số giấy tờ tôi tìm thấy… dù tôi không nhớ mình đã ký lúc nào.” Huy đặt chúng lên bàn.
Vị luật sư chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một chi tiết nào. Ông ta lật giở những trang giấy, đưa lên nhìn kỹ rồi ghi chú cẩn thận vào cuốn sổ tay. Ánh mắt sắc lạnh của ông ta dần lộ vẻ nghiêm trọng.
“Anh Huy, dựa trên những gì anh vừa kể và các chứng cứ bước đầu này, đây không chỉ là một vụ ly hôn đơn thuần mà còn là một âm mưu chiếm đoạt tài sản nghiêm trọng, thậm chí có thể liên quan đến việc cố ý gây tổn hại sức khỏe.”
Ông ta đặt bút xuống, nhìn thẳng vào Huy. “Bước đầu tiên và quan trọng nhất, anh phải đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe tổng quát ngay lập tức. Đặc biệt là các xét nghiệm về máu, nước tiểu để tìm kiếm bất kỳ dấu vết của chất lạ nào có thể ảnh hưởng đến trí nhớ và thể trạng của anh.”
Huy gật đầu lia lịa, lòng anh nặng trĩu.
Vị luật sư tiếp lời, giọng dứt khoát. “Hãy đảm bảo anh giữ lại tất cả hồ sơ bệnh án, kết quả xét nghiệm một cách cẩn thận. Đây sẽ là bằng chứng y tế cực kỳ quan trọng.” Ông ta nhìn vào xấp tài liệu Huy mang đến. “Song song đó, chúng ta sẽ bắt đầu rà soát lại tất cả các giao dịch tài chính, hợp đồng, giấy tờ chuyển nhượng tài sản mà anh có thể đã ký trong vài tháng gần đây. Chúng ta cần tìm ra chính xác những gì đã bị chiếm đoạt và Lan cùng Hạnh đã làm gì.”
“Về kế hoạch hành động pháp lý,” vị luật sư khoanh tay, “chúng ta sẽ chuẩn bị hồ sơ yêu cầu ly hôn, kèm theo đơn tố cáo về hành vi lừa đảo, chiếm đoạt tài sản và nếu có đủ bằng chứng y tế, sẽ thêm tội danh cố ý gây thương tích. Mục tiêu của chúng ta là bảo vệ tối đa quyền lợi của anh và trừng trị những kẻ đã gây ra chuyện này.”
Huy cảm thấy một tia hy vọng lóe lên trong lòng, nhưng nỗi lo lắng vẫn chưa tan biến.
“Trong thời gian này,” vị luật sư tiếp tục dặn dò, “anh cần hết sức cẩn trọng. Tuyệt đối không để Lan và Hạnh nghi ngờ rằng anh đang hành động. Hãy tiếp tục duy trì vẻ ngoài mệt mỏi, ngơ ngẩn như bình thường. Càng kín đáo, chúng ta càng có lợi thế.”
Huy đứng dậy, bắt tay vị luật sư. “Cảm ơn luật sư. Tôi sẽ làm theo đúng lời dặn.” Anh rời đi, trong đầu đã hình thành một kế hoạch mới, quyết tâm hơn bao giờ hết.
Huy lái xe về `Ngôi nhà hai tầng` trong màn đêm cuối thu ở Hà Nội. Gió heo may lùa qua kẽ cửa xe, lạnh buốt nhưng không thấm bằng cái lạnh trong lồng ngực anh. Lời dặn của vị luật sư cứ văng vẳng bên tai: “Tuyệt đối không để Lan và Hạnh nghi ngờ… Hãy tiếp tục duy trì vẻ ngoài mệt mỏi, ngơ ngẩn như bình thường.” Anh siết chặt vô lăng, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn đang bủa vây.
Cánh cửa `Ngôi nhà hai tầng` vẫn khép hờ, y hệt những đêm anh trở về trong vài tháng gần đây. Huy bước vào, cố gắng thả lỏng vai, làm mặt mình trông thật sự mệt mỏi và phờ phạc. Ánh đèn phòng khách hắt ra vệt sáng vàng vọt. Từ `Phòng bếp`, tiếng Lan và Hạnh vọng lại, lanh lảnh và vô tư lự, như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
“Anh về rồi đấy à?” Lan từ `Phòng bếp` bước ra, trên tay cầm một chiếc khăn lau bát, nụ cười vẫn thường trực trên môi nhưng trong mắt Huy giờ đây chỉ là một màn kịch. “Hôm nay về sớm thế?”
Huy cố gắng nặn ra một nụ cười mệt mỏi. “Ừ, xong việc sớm.” Anh buông cặp xuống ghế sofa, giả vờ vươn vai uể oải. Ánh mắt anh lướt qua Lan rồi dừng lại nơi Hạnh, người đang ngồi gọt hoa quả trong `Phòng bếp`, không buồn ngẩng đầu lên. Khóe môi Hạnh khẽ nhếch, một nụ cười ẩn ý lướt qua rất nhanh. Huy bắt gặp khoảnh khắc đó. Một tia đau đớn xẹt qua tim anh. Hắn ta thì biết gì, ngơ ngẩn, ký giấy tờ mà chẳng thèm đọc. Những lời thì thầm đêm qua lại vang lên, nhói buốt.
Lan đi tới, đặt tay lên trán Huy. “Anh mệt à? Người hơi nóng đấy.” Giọng cô vẫn dịu dàng, quan tâm, nhưng Huy cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên. Cô ta đang diễn kịch một cách hoàn hảo.
Huy khẽ gạt tay Lan ra, giọng vẫn giữ vẻ yếu ớt. “Không sao, chắc do làm việc căng thẳng quá thôi. Anh đi tắm đây.” Anh quay lưng bước về phía cầu thang, nhưng không quên liếc nhìn lại `Phòng bếp`. Hạnh vẫn đang gọt hoa quả, nhưng ánh mắt cô ta ngước lên, giao nhau với ánh mắt của Lan. Một cái nháy mắt nhẹ. Một nụ cười kín đáo.
Huy quay đi, mỗi bước chân nặng trĩu. Trái tim anh quặn thắt, không phải vì mệt mỏi mà vì nỗi sợ hãi và sự phản bội đang gặm nhấm. Anh nhìn căn nhà thân thuộc, nhìn những con người thân yêu bằng một con mắt hoàn toàn khác, đầy dè chừng và đau đớn. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Anh phải mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào.
Huy tắm rửa vội vàng, cảm giác lạnh lẽo vẫn không buông tha anh. Anh mặc quần áo tươm tất, bước xuống nhà. Lan đang dọn dẹp `Phòng bếp`, tiếng bát đũa lạch cạch vang lên. Hạnh đã lên phòng từ lúc nào. Huy hít sâu, chuẩn bị cho màn kịch tiếp theo.
“Anh Lan này,” Huy bước vào `Phòng bếp`, giọng nói pha lẫn chút mệt mỏi giả tạo. “Anh vừa nhận được điện thoại. Có việc đột xuất ở công trình, anh phải quay lại ngay. Chắc phải về muộn đấy.”
Lan quay lại, ánh mắt hơi khó hiểu. “Muộn thế à anh? Tối rồi mà.”
Huy gật đầu, cố gắng tạo ra vẻ bất đắc dĩ. “Ừ, dự án gấp quá. Lỗi kỹ thuật nhỏ nhưng phải xử lý ngay đêm nay. Em cứ ăn tối trước đi, đừng chờ anh.” Anh nở một nụ cười gượng gạo, đặt tay lên vai Lan. “Em đừng lo, anh sẽ cẩn thận.”
Lan hơi nhíu mày, nhưng rồi cũng gật đầu. “Thôi được rồi, anh đi cẩn thận. Nhớ giữ sức khỏe nhé.” Giọng cô vẫn dịu dàng, nhưng Huy nhìn thấy tia loé sáng rất nhanh trong mắt cô, một cái gì đó gần như là… thỏa mãn?
Huy không nói gì thêm, vội vã lấy chìa khóa xe và ví tiền. Anh rời khỏi `Ngôi nhà hai tầng`, đóng cánh cửa sau lưng mình, cố tình không khoá chốt. Tiếng động cơ xe ô tô của Huy rồ lên, phá tan sự tĩnh mịch của màn đêm cuối thu ở Hà Nội. Anh đánh lái ra khỏi khu nhà, hướng về phía đường lớn, như thể thực sự đang đi làm.
Khi đã cách `Ngôi nhà hai tầng` vài trăm mét, Huy lập tức rẽ vào một con đường nhỏ, sau đó đi vòng qua những con hẻm chằng chịt. Anh tắt đèn xe, tìm một góc khuất trong một con hẻm tối đen, đủ gần để quan sát được ngôi nhà của mình nhưng đủ xa để không bị phát hiện. Chiếc xe dừng lại, chìm vào bóng đêm. Huy hạ nhẹ cửa kính, đôi mắt căng thẳng dõi về phía ánh đèn vàng vọt hắt ra từ `Ngôi nhà hai tầng`. Anh siết chặt vô lăng, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh biết, đêm nay sẽ không bình yên. Cuộc chơi mới chỉ vừa bắt đầu.
Huy siết chặt vô lăng, nhưng sự tò mò xen lẫn nỗi nghi ngờ đã chiến thắng, đẩy anh ra khỏi chiếc xe. Anh nhẹ nhàng mở cửa, bước ra khỏi con hẻm, cơ thể hòa mình vào bóng tối cuối thu ở Hà Nội. Cẩn trọng từng bước chân, Huy tránh ánh đèn đường, nấp sau những bụi cây ven đường, tiến về phía `Ngôi nhà hai tầng`.
Ánh sáng vàng ấm áp hắt ra từ `Phòng bếp` của `Ngôi nhà hai tầng` như một thỏi nam châm vô hình, hút lấy mọi sự chú ý của Huy. Anh rón rén tiếp cận, nép mình sát bức tường, tìm một vị trí thuận lợi để quan sát qua khung cửa sổ. Đôi mắt Huy căng thẳng, cố gắng xuyên qua lớp kính mờ ảo.
Bên trong `Phòng bếp`, Lan đang đứng cạnh bàn, trên tay là một ly nước cam tươi. Hạnh đứng ngay bên cạnh, gương mặt đầy vẻ sốt sắng, bồn chồn. Huy nín thở khi thấy Lan lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ từ trong túi tạp dề, bên trong chứa đầy thứ bột trắng mịn. Với vẻ mặt cẩn trọng đến đáng sợ, Lan từ từ đổ thứ bột trắng đó vào ly nước cam. Từng hạt bột trắng tan ra, hòa lẫn vào màu cam rực rỡ, không để lại chút dấu vết.
Hạnh cúi sát vào tai Lan, thì thầm. Huy nheo mắt, căng tai, cố gắng nghe rõ hơn. “Chị chắc chắn lần này anh ta sẽ ký giấy tờ chuyển nhượng chứ?” Giọng Hạnh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng âm sắc sắc lạnh của nó xuyên thấu màn đêm, đập thẳng vào tai Huy.
Lan khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tự mãn đến ghê tởm. “Đương nhiên. Với liều lượng này, cộng với những gì đã dùng, anh ta sẽ ngơ ngẩn, ký giấy tờ mà chẳng thèm đọc.”
Huy chết sững. Cả người anh như bị đóng băng tại chỗ, từng thớ thịt căng cứng. Mọi mảnh ghép cuối cùng đều khớp lại, tạo thành một bức tranh tàn nhẫn, lạnh lùng. Những cơn mệt mỏi triền miên, đầu óc mơ hồ, trí nhớ suy giảm trong mấy tháng gần đây… tất cả đều là do thứ bột trắng chết tiệt đó. Giấy tờ chuyển nhượng. Vậy ra đây là mục đích cuối cùng của họ.
Trái tim Huy thắt lại, không phải vì đau đớn, mà vì một sự phẫn nộ bùng cháy dữ dội, thiêu đốt mọi cảm xúc khác. Vợ anh, người anh từng tin tưởng trao gửi cả cuộc đời, và em vợ, kẻ phụ họa đê tiện, đang đầu độc anh, âm mưu chiếm đoạt tài sản. Ánh mắt Huy trở nên lạnh lẽng, sắc bén như lưỡi dao. Anh lùi lại, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào, từng bước chân nặng trĩu nhưng đầy kiên quyết, ẩn chứa một cơn bão tố sắp bùng nổ. Cuộc chơi đã chính thức bắt đầu, và họ đã phạm một sai lầm chết người khi nghĩ rằng anh ngốc nghếch đến mức không biết gì.
Huy lùi lại, đôi chân tưởng chừng không còn đứng vững, nhưng ngọn lửa căm phẫn trong lồng ngực đã thắp sáng một quyết tâm sắt đá. Anh không còn nghĩ đến sự đau đớn, chỉ còn lại sự lạnh lùng của một kẻ vừa bị dồn vào đường cùng. Huy nhẹ nhàng rút chiếc điện thoại ra khỏi túi quần, ngón tay run rẩy nhưng nhanh chóng mở ứng dụng camera.
Anh ghé mắt vào khung cửa sổ một lần nữa. Bên trong `Phòng bếp`, Lan và Hạnh vẫn đang đứng cạnh nhau, dường như không hề hay biết về đôi mắt đang dõi theo chúng từ bóng tối cuối thu ở Hà Nội. Lan mỉm cười, một nụ cười mà giờ đây, trong mắt Huy, chỉ còn là sự giả tạo và độc ác. Cô ta cẩn thận cất lọ bột trắng vào lại túi tạp dề, sau đó đưa ly nước cam cho Hạnh. Hạnh nhấm nháp, vẻ mặt thỏa mãn, rồi đưa ánh mắt đầy ẩn ý về phía cửa chính, nơi mà Lan biết, Huy sẽ sớm trở về.
“Cứ để anh ta uống hết đi. Giờ này chắc đầu óc anh ta đã như trên mây rồi,” Hạnh thì thầm, giọng nói mang theo sự khinh miệt đến rợn người.
Lan bật cười khẩy, “Ngốc nghếch đến mức không biết mình bị đầu độc. Cứ tưởng vợ yêu chiều.”
Mỗi câu nói, mỗi cử chỉ, đều được camera điện thoại của Huy ghi lại một cách rõ nét, như một bản án không lời. Tim Huy như bị hàng ngàn mũi dao đâm vào, không phải vì tiếc nuối tình yêu, mà vì sự tan vỡ của niềm tin, sự sụp đổ của một cuộc hôn nhân mà anh từng nghĩ là vĩnh cửu. Sự thù hận dâng trào, nhưng Huy biết, đây không phải lúc để bộc lộ. Anh phải kiềm chế, phải thu thập đủ bằng chứng, để khi thời khắc đến, họ sẽ không thể chối cãi.
Huy khép điện thoại lại, đoạn video giờ đây là bằng chứng thép, nhưng trong lòng anh không hề có chút hả hê nào. Anh lùi sâu vào bóng tối, đứng dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo của `Ngôi nhà hai tầng` mà anh từng gọi là tổ ấm. Gió cuối thu se lạnh, thổi qua kẽ lá xào xạc, mang theo cả những tiếng thở dài nặng trĩu trong lòng anh.
Anh ngẩng mặt nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự ngây thơ của anh. Cuộc đời vốn dĩ không phải là một con đường thẳng tắp. Đôi khi, những người ta tin tưởng nhất lại chính là những kẻ đẩy ta vào vực thẳm sâu nhất. Sự phản bội không chỉ là vết sẹo trên trái tim, mà còn là một bài học đắt giá về giá trị của lòng tin và sự thận trọng. Huy đã từng tin rằng tình yêu có thể hàn gắn mọi thứ, nhưng giờ đây, anh nhận ra có những vết rạn không bao giờ lành lại được.
Không còn cơn giận dữ bùng cháy như ban nãy, chỉ còn lại một sự mệt mỏi cùng cực, pha lẫn nỗi buồn sâu sắc. Anh nhận ra, việc nắm giữ sự thù hận cũng chính là tự giam cầm bản thân. Có lẽ, con đường phía trước không phải là trả thù bằng mọi giá, mà là tìm lại chính mình, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn sau bão tố. Anh sẽ đối mặt với sự thật, phơi bày mọi thứ, nhưng không phải vì muốn thấy họ đau khổ cùng cực, mà vì muốn giải thoát bản thân khỏi xiềng xích của sự dối trá. Cuộc sống sẽ tiếp diễn, và Huy tin rằng, dù khó khăn đến mấy, anh cũng sẽ vượt qua, để rồi một ngày nào đó, có thể mỉm cười dưới ánh nắng ban mai, bỏ lại sau lưng những ký ức đen tối này, và tìm thấy một bến bờ bình yên cho riêng mình. Anh sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, không còn những toan tính, không còn những chiếc mặt nạ.

