Châu Chỉ Y lảo đảo lùi lại, tay ôm lấy trán nơi vết thương đang rỉ máu. Cô ngước lên nhìn mẹ mình, ánh mắt mẹ vẫn lạnh lùng như băng đá, hoàn toàn không có chút xót xa hay đồng cảm. Kỷ Tang Ninh, dựa vào mẹ mình, mếu máo ra vẻ tội nghiệp.
“Mẹ, con… con đau quá.” Kỷ Tang Ninh rên rỉ, cố tình kéo dài giọng.
Mẹ Châu Chỉ Y quay sang, vuốt ve Kỷ Tang Ninh, giọng nói đầy yêu thương: “Ninh Ninh ngoan, đừng sợ. Có mẹ ở đây rồi.” Bà ta liếc nhìn Châu Chỉ Y đầy khinh bỉ. “Chỉ Y, con làm em gái con sợ hãi như vậy là sao? Mai con thi đại học rồi, còn bày đặt làm loạn cái gì?”
“Làm loạn?” Châu Chỉ Y cười khẩy, máu chảy dài xuống má, tạo thành những vệt đỏ ghê rợn. “Con làm loạn ư? Mẹ ơi, cả đời này, con mới là người bị mẹ và gia đình mẹ ép đến phát điên!”
Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ, giọng nói như xé toạc màn đêm tĩnh lặng. “Kỳ thi đại học sắp đến, cả thế giới đều đang dồn sức cho nó, còn cô ta, cô ta đánh thức con giữa đêm chỉ để kể lể mấy chuyện tình sướt mướt. Con không được phép từ chối sao? Con không được phép có chút không gian riêng sao?”
Nước mắt giàn giụa, nhưng ánh mắt Châu Chỉ Y lại sắc như dao. “Con sinh ra là để làm nô lệ cho cô ta sao? Để làm bảo mẫu 24/7, để gánh vác mọi lỗi lầm của cô ta, để chịu trận đòn roi thay cô ta?”
Mẹ Châu Chỉ Y cau mày, tay đỡ lấy Kỷ Tang Ninh, rõ ràng là đang thiên vị. “Mẹ không có ý đó. Ninh Ninh nó đang bị thương, con cãi nhau với nó làm gì?”
“Ôi trời! Con dám sao?” Châu Chỉ Y như phát điên, tiếng hét vang vọng khắp căn nhà. “Con chỉ là một công dân hạng hai trong cái nhà này, làm sao mà dám cãi nhau với cô cháu gái quý hóa của mẹ được! Mẹ có thể không phải là mẹ ruột của con, nhưng ít nhất mẹ cũng nên có một chút lương tâm chứ! Mai con thi đại học rồi, làm ơn, làm ơn chút lòng tốt cuối cùng đi!”
“Một gia đình? Con không phải là một phần của gia đình chúng ta sao? Con đúng là biết cách nói chuyện đấy!” Mẹ Châu Chỉ Y giơ tay định đánh.
Châu Chỉ Y lùi lại, cúi đầu xuống. Cô quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, lẩm bẩm trong tuyệt vọng. “Làm ơn có lòng tốt đi! Con xin các người đấy!” Cô nhớ lại những lần mẹ mình cũng làm thế với cô, những màn kịch nước mắt, những lời buộc tội vô ơn, khiến cô bé mười tuổi không biết phải đi đâu về đâu.
Bố Châu Chỉ Y cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông đầy mệt mỏi. “Châu Chỉ Y, giữa đêm con còn định làm loạn đến khi nào nữa?”
Châu Chỉ Y ngẩng đầu lên, nhìn ông với một nụ cười méo mó. “Bố, thật tuyệt vời! Thì ra bố vẫn biết nói! Con cứ tưởng bố có phép tàng hình trong nhà này chứ.”
Bố cô cứng họng, nhìn đồng hồ đã gần hai giờ sáng. Ông thở dài, kéo mẹ cô và Kỷ Tang Ninh ra ngoài, bỏ lại một câu: “Ngày mai con thi đại học rồi, đi ngủ sớm đi!”
Châu Chỉ Y nhìn theo bóng lưng họ khuất dần, nét mặt lạnh tanh. Khi cánh cửa phòng đóng sầm lại, cô mới dựa vào nó, thở dốc. Máu vẫn còn thấm ướt vệt tóc. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự uất hận, nỗi đau và một tia hy vọng mỏng manh. “Tất cả chỉ mới bắt đầu thôi,” cô thì thầm, ánh mắt kiên định.
Châu Chỉ Y lảo đảo bước vào phòng tắm. Hơi nước ấm nhanh chóng xua đi cái lạnh lẽo của đêm khuya. Cô nhìn mình trong gương, làn da trắng bệch lấm tấm những vết trầy xước, đặc biệt là vết máu đang rỉ ra từ trán. Từng động tác sát trùng của cô chậm rãi, cẩn thận, như thể đang cố gắng gột rửa không chỉ vết thương thể xác mà còn cả những tổn thương tinh thần đã hằn sâu trong tâm trí.
Cô nhìn vào đôi mắt mình, chúng từng là nguồn nước mắt vô tận, nhưng giờ đây, một ngọn lửa mạnh mẽ đang bùng cháy. Châu Chỉ Y không còn là cô gái yếu đuối, dễ dàng bị tổn thương nữa. Cô đã tỉnh ngộ. Mọi chuyện đã xảy ra. Cái chết đã dạy cô cách sống. Kỳ thi đại học, thứ từng là niềm hy vọng duy nhất, giờ đây lại là mục tiêu tối thượng.
Căn phòng bừa bộn, phản ánh sự hỗn loạn trong tâm trí cô suốt bao năm. Những quyển sách vứt lăn lóc, quần áo vương vãi khắp sàn. Châu Chỉ Y bắt đầu dọn dẹp. Từng món đồ được xếp gọn gàng, từng vết bẩn được lau sạch. Không gian dần trở nên ngăn nắp, giống như cách cô đang sắp xếp lại cuộc đời mình.
Khi mọi thứ đã đâu vào đấy, Châu Chỉ Y ngồi xuống bàn học. Trước mặt cô là chồng sách giáo khoa dày cộp. Không còn tiếng khóc nức nở, không còn tiếng van xin vô vọng. Chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối, và một ý chí sắt đá. Cô lật mở trang sách đầu tiên, ánh mắt tập trung cao độ. Đêm nay, cô sẽ bắt đầu xây dựng lại tương lai của mình, từng trang một, từng kiến thức một. Không một ai, không một sự kiện nào có thể cản đường cô nữa.
Châu Chỉ Y bước ra khỏi phòng tắm, tay lau khô mái tóc ẩm ướt. Ánh mắt cô lướt qua từng góc phòng, dừng lại ở chiếc giường mà đêm qua cô đã gục đầu vào khóc. Giờ đây, căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp, phản chiếu một sự thay đổi sâu sắc trong tâm hồn cô.
Tiếng gà đã bắt đầu gáy vang ngoài cửa sổ. Bên ngoài, bầu trời vẫn còn nhá nhem tối. Châu Chỉ Y khoác lên mình bộ đồng phục học sinh gọn gàng, kiểm tra lại lần cuối cặp sách. Mọi thứ đã sẵn sàng cho ngày trọng đại.
Cô nhẹ nhàng mở cửa phòng, bước ra ngoài hành lang. Ánh đèn ngủ yếu ớt hắt ra từ phòng ngủ của bố mẹ. Châu Chỉ Y dừng lại một chút, lắng nghe. Chỉ có tiếng thở đều đều của hai người. Mẹ và Kỷ Tang Ninh vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ, hoàn toàn không hay biết về sự thay đổi của cô, hay về gánh nặng mà cô sắp phải mang vác.
Một cảm giác trống rỗng quen thuộc len lỏi trong lòng. Châu Chỉ Y hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi sự nhói lòng đang chực trào lên. Cô tự mình bước vào bếp. Căn bếp vẫn còn lạnh lẽo, chỉ có tiếng lạch cạch quen thuộc khi cô lấy bát đũa. Châu Chỉ Y pha vội một cốc sữa nóng, lấy hai cái bánh mì từ trong túi ni lông. Bữa sáng đơn giản, tự tay cô chuẩn bị, không có sự quan tâm hay lời dặn dò từ bất kỳ ai.
Không khí trong nhà vẫn nặng nề, tĩnh mịch đến đáng sợ. Bố mẹ cô vẫn chưa thức dậy. Kỷ Tang Ninh cũng vậy. Không ai nói với ai lời nào, như thể họ là những người xa lạ sống chung dưới một mái nhà. Mỗi người chìm đắm trong thế giới riêng của mình.
Châu Chỉ Y ngồi xuống chiếc ghế gỗ lạnh lẽo, nhấp từng ngụm sữa nóng. Vị ngọt nhạt nhòa, không thể xua tan đi cái cảm giác cô đơn quen thuộc. Cô liếc nhìn đồng hồ. Đã đến lúc phải đi.
Cô đứng dậy, cầm lấy cặp sách. Bước chân cô dừng lại trước cửa phòng bố mẹ. Một thoáng lưỡng lự. Cô muốn nghe một lời, dù chỉ là một lời “đi cẩn thận” hay “chúc con thi tốt”. Nhưng rồi, sự chai sạn đã chiến thắng. Cô đã quá quen với sự im lặng này, với sự thờ ơ này.
Châu Chỉ Y quay lưng, bước nhanh ra khỏi nhà. Tiếng cửa đóng sập lại vang lên khe khẽ, như một lời tạm biệt không lời. Ngoài trời, ánh ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi qua những tán cây, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Một ngày thi cử, và có lẽ, là một khởi đầu mới cho cuộc đời cô.
Châu Chỉ Y bước đi trên con đường quen thuộc đến trường thi, tâm trí cô hoàn toàn gạt bỏ mọi muộn phiền gia đình. Tiếng bước chân cô vang vọng trên nền gạch, mỗi nhịp đi như một lời khẳng định về sự tập trung và quyết tâm. Cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho kỳ thi đại học này, nó là chìa khóa mở ra tương lai, là con đường duy nhất thoát khỏi cái bóng gia đình đầy ngột ngạt.
Cổng trường hiện ra, nhộn nhịp với dòng người hối hả. Châu Chỉ Y lướt qua những khuôn mặt xa lạ, tìm kiếm số phòng thi của mình. Bất chợt, ánh mắt cô dừng lại. Đứng cách đó không xa, ngay tại cổng trường, là Tạ Yến Lễ.
Anh ấy mặc một bộ vest chỉnh tề, nhưng đứng đó với vẻ mặt đầy lo lắng. Khi nhận ra Châu Chỉ Y, Tạ Yến Lễ khẽ quay sang. Ánh mắt anh nhìn cô, lộ rõ sự bất an, như thể muốn nói điều gì đó rất quan trọng.
Châu Chỉ Y giật mình. Tim cô đập nhanh một cách bất thường, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô chỉ liếc nhìn anh một thoáng, ánh mắt họ chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi rồi nhanh chóng rời đi. Cô không dừng lại, cũng không đáp lại ánh nhìn của anh. Châu Chỉ Y quay người, bước nhanh về phía phòng thi, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. Tiếng bước chân cô ngày một vội vã hơn, bỏ lại Tạ Yến Lễ đứng sững người nơi cổng trường.
Tạ Yến Lễ bước nhanh đến chặn đường Châu Chỉ Y, vẻ mặt đầy bối rối và lo lắng.
TẠ YẾN LỄ
Y Y, đêm qua có chuyện gì vậy? Mẹ em nói Kỷ Tang Ninh bị thương…
Châu Chỉ Y lạnh lùng cắt lời anh, ánh mắt sắc như dao. Cô không dừng lại, chỉ quay người đối mặt Tạ Yến Lễ.
CHÂU CHỈ Y
(Giọng lạnh băng)
Không có gì. Chỉ là một chút hiểu lầm thôi. Anh lo thi cho tốt đi.
Nói rồi, Châu Chỉ Y không chờ Tạ Yến Lễ trả lời, cô quay lưng bước nhanh vào phòng thi, bỏ lại anh đứng lặng người nơi hành lang vắng. Tạ Yến Lễ nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, trên mặt là vẻ hụt hẫng và day dứt không lời. Anh sờ lên ngực mình, nơi trái tim đang đập loạn nhịp. Lời nói của mẹ Châu Chỉ Y vẫn văng vẳng bên tai, càng khiến anh thêm hoang mang. Nhưng tại sao, tại sao Châu Chỉ Y lại lạnh lùng đến vậy? Như thể anh và những gì liên quan đến Kỷ Tang Ninh chưa từng tồn tại trong cuộc đời cô.
MỘT CĂN PHÒNG THI IM LẶNG, chỉ còn tiếng sột soạt của giấy và tiếng bút. Châu Chỉ Y ngồi đó, ánh mắt tập trung cao độ vào từng câu chữ trên đề thi. Không còn chút hoang mang hay lo sợ nào, chỉ có sự chắc chắn và kiến thức vững vàng dội về từ một nơi xa xôi, một kiếp sống đã qua. Từng phương trình, từng khái niệm lịch sử, từng bài văn mẫu trôi chảy trong đầu cô như thể vừa mới được học ngày hôm qua. Cô viết, viết một cách nhanh chóng và dứt khoát, như thể đang chạy đua với thời gian, nhưng lại không hề vội vàng. Mỗi nét chữ đều chứa đựng sự tự tin tuyệt đối.
Khi giám thị tuyên bố hết giờ, Châu Chỉ Y đặt bút xuống, nhẹ nhàng thở ra. Cô nhìn lại bài làm của mình, một nụ cười hài lòng nở trên môi. Bài thi này, cô đã làm rất tốt, tốt hơn cả những gì cô từng mơ tới. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, xen lẫn với một tia hy vọng mãnh liệt. Cô đã không còn là Châu Chỉ Y của kiếp trước, bị sự yếu đuối và định kiến vùi dập. Cô là Châu Chỉ Y, người nắm giữ tương lai trong tay mình.
Châu Chỉ Y đứng dậy, dọn dẹp đồ dùng cá nhân một cách tươm tất. Khi bước ra khỏi phòng thi, cô nghe thấy tiếng xôn xao của các thí sinh khác. Họ túm tụm lại, bàn tán sôi nổi về độ khó của đề thi, về những câu hỏi “lừa” và những kiến thức “khó nhằn”.
THÍ SINH A
(Thở phào)
Trời ơi, đề này đúng là ác mộng. Tao chỉ mong đậu tốt nghiệp thôi.
THÍ SINH B
(Cau mày)
Cái câu về lịch sử Việt Nam cận đại, tôi làm sai hết rồi. Chắc chắn trượt.
THÍ SINH C
(Lắc đầu)
Còn phần tiếng Anh nữa, đọc hiểu khó kinh khủng. Ai làm được hết chắc thiên tài.
Giữa đám đông đang đầy lo lắng và hoang mang, Châu Chỉ Y chỉ khẽ mỉm cười. Cô không nói gì, cũng không tham gia vào cuộc trò chuyện. Nụ cười trên môi cô không phải là sự kiêu ngạo, mà là sự tự tin thầm lặng, là lời khẳng định cho sự chuẩn bị kỹ lưỡng và trí tuệ đã được bồi đắp. Cô biết mình đã làm tốt, và đó là điều duy nhất quan trọng lúc này. Cô liếc nhìn về phía Tạ Yến Lễ đang đứng cách đó không xa, anh vẫn còn vẻ bối rối, chưa hoàn toàn thoát ra khỏi sự bàng hoàng của cuộc nói chuyện với cô. Ánh mắt họ chạm nhau trong giây lát. Châu Chỉ Y khẽ gật đầu, một cái gật đầu đầy ẩn ý, rồi bước nhanh về phía trước, bỏ lại đằng sau những lời bàn tán và ánh mắt phức tạp của mọi người. Cô biết, hành trình phía trước còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây, cô đã có đủ sức mạnh để đối mặt.
Châu Chỉ Y bước vào nhà, không khí nặng nề bao trùm. Kỷ Tang Ninh nằm sõng soài trên sofa, chân bó bột trắng toát, được mẹ cô chăm sóc tận tình. Mẹ cô, ánh mắt sắc lẻm, dõi theo Châu Chỉ Y với vẻ trách móc rõ ràng.
Kỷ Tang Ninh thấy chị họ, lập tức giả bộ yếu ớt, giọng nức nở: “Chị Y à… em đau quá… cái chân của em…”
Châu Chỉ Y chỉ liếc nhìn lướt qua, đôi mắt lạnh lẽo không chút biểu cảm. Cô thờ ơ đáp lại: “Đáng đời.”
Mẹ cô tức giận, định bật dậy mắng cho một trận, nhưng Châu Chỉ Y đã phớt lờ, sải bước thẳng vào phòng mình, đóng sập cửa lại. Bên ngoài, tiếng mẹ cô vẫn léo nhéo chỉ trích, nhưng cô mặc kệ. Cô đã học được cách không để những lời đó ảnh hưởng đến mình nữa. Cô biết rõ ai mới là người đáng thương và ai đang đóng kịch. Cái chân bó bột ấy, có lẽ chỉ là màn kịch mới nhất của Kỷ Tang Ninh. Châu Chỉ Y mỉm cười lạnh lùng. Màn trả thù của cô, mới chỉ bắt đầu.
Châu Chỉ Y bước nhanh vào phòng, mùi hương quen thuộc của sách vở và quần áo ám ảnh cô. Cô mở tủ, bắt đầu thu gom những món đồ cá nhân thiết yếu, từ bộ mỹ phẩm nhỏ nhắn đến vài quyển sổ ghi chép đã sờn cũ. Chiếc vali nhỏ gọn nhanh chóng được mở ra, cô cẩn thận sắp xếp từng món vào đó, động tác dứt khoát, không một chút do dự.
Mẹ Châu Chỉ Y, vốn đang ngồi ngoài phòng khách vuốt ve mái tóc Kỷ Tang Ninh, nghe tiếng động liền ngẩng đầu lên. Bà nhìn thấy con gái mình đang chuẩn bị rời đi, ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn khó hiểu. Kỷ Tang Ninh cũng ngừng lại, đôi mắt nai to tròn nhìn chằm chằm về phía phòng Châu Chỉ Y, trên môi nở một nụ cười khó thấy.
“Chỉ Y, con làm gì vậy?” Mẹ cô lên tiếng, giọng đầy dò hỏi.
Châu Chỉ Y quay đầu lại, ánh mắt cô nhìn thẳng vào mẹ, không một chút né tránh hay sợ hãi. Giọng cô vang lên, rõ ràng và kiên quyết: “Con sẽ không ở nhà này nữa. Con sẽ đi tìm việc làm thêm và thuê nhà trọ. Mọi chuyện ở đây, từ giờ con không quan tâm.”
Lời tuyên bố của Châu Chỉ Y khiến mẹ cô sững sờ. Bà bật dậy, hai tay chống nạnh, mặt đỏ bừng vì tức giận. “Mày nói cái gì? Mày muốn làm loạn hả? Mày định bỏ nhà đi như thế nào?”
Nhưng ánh mắt Châu Chỉ Y vẫn kiên quyết như đá tảng. Cô nhìn mẹ mình, nhìn cả Kỷ Tang Ninh đang giả vờ đau đớn trên sofa, và thầm nghĩ: “Đã đến lúc dừng lại.” Cô biết mình không thể tiếp tục sống trong sự dày vò và bất công này nữa. Tương lai của cô, dù có khó khăn đến đâu, cũng tốt hơn là ở lại đây, chứng kiến bi kịch tiếp tục diễn ra.
Mẹ Châu Chỉ Y sững sờ nhìn con gái, bà há hốc mồm, như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Châu Chỉ Y không để ý, cô tiếp tục nhét quần áo vào vali.
Lúc này, Kỷ Tang Ninh khẽ rên lên một tiếng, ôm lấy chân. Nước mắt cô ta lưng tròng, cố gắng diễn xuất đáng thương.
“Chị Y…” Giọng Kỷ Tang Ninh run rẩy, “Em bị thương thế này, chị bỏ đi sao?”
Châu Chỉ Y dừng tay, quay đầu lại nhìn Kỷ Tang Ninh. Ánh mắt cô như lưỡi dao, sắc lạnh và khinh miệt. Cô bước đến gần Kỷ Tang Ninh, không hề có ý định giúp đỡ.
“Đó là vấn đề của cô,” Châu Chỉ Y lạnh lùng đáp, giọng nói như băng tuyết, “Không phải của tôi.”
Kỷ Tang Ninh cứng đờ người, nụ cười trên môi vụt tắt. Cô ta không ngờ Châu Chỉ Y lại tàn nhẫn đến vậy. Cô ta vốn dĩ luôn cho rằng Châu Chỉ Y sẽ mềm lòng, sẽ không bao giờ bỏ rơi mình.
“Nhưng chị Y, em là em họ của chị mà!” Kỷ Tang Ninh cố gắng níu kéo, giọng nói mang theo sự cầu xin giả tạo. “Chị không thể bỏ mặc em trong lúc này.”
Châu Chỉ Y nhếch mép cười khẩy. Cô nhìn Kỷ Tang Ninh với ánh mắt rõ ràng sự chán ghét. “Em họ? Cô đã bao giờ coi tôi là chị em ruột trong những năm qua chưa? Cô đã bao giờ nghĩ đến hai tiếng ‘gia đình’ khi cùng mẹ tôi đối xử với tôi như thế chưa?”
Mẹ Châu Chỉ Y đứng sững, bà nhìn con gái, rồi lại nhìn Kỷ Tang Ninh đang ôm chân đau đớn, bà cảm thấy một sự tức giận dâng lên.
“Chỉ Y! Con đừng có hỗn láo với mẹ và em con!” Bà gằn giọng, đôi mắt hằn học.
Châu Chỉ Y hoàn toàn không để tâm đến lời mẹ. Cô quay lại va-li, đóng sập nắp.
“Con đi đây,” Châu Chỉ Y nói, giọng dứt khoát, không chút vướng bận. Cô liếc nhìn Kỷ Tang Ninh một lần cuối, trong ánh mắt chứa đựng sự khinh bỉ sâu sắc. “Chúc cô có một cuộc đời ‘hạnh phúc’ với những gì cô đã tạo ra.”
Nói rồi, Châu Chỉ Y xách va-li, sải bước đi ra khỏi phòng, bỏ lại phía sau mẹ cô đang tức giận và Kỷ Tang Ninh đang nức nở giả tạo. Tiếng cửa phòng đóng sập lại vang lên một cách dứt khoát, chấm dứt chuỗi ngày dài bị đày đọa của Châu Chỉ Y trong chính ngôi nhà của mình.
Châu Chỉ Y kéo vali ra khỏi cửa. Tiếng bánh xe ma sát với sàn nhà vang lên khô khốc, như một lời tuyên bố dứt khoát. Cô không ngoảnh đầu lại. Bố cô, đứng dựa vào khung cửa, chỉ im lặng nhìn theo bóng con gái. Vẻ mặt ông không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt đọng lại một nỗi bất lực vô hình. Mẹ cô đứng chết lặng ở ngưỡng cửa, bà há hốc mồm, như không thể tin vào sự thật đang diễn ra trước mắt. Còn Kỷ Tang Ninh, cô ta nằm trên sofa, cố gắng cong người tạo vẻ đau đớn, nước mắt lưng tròng lăn dài trên má, nức nở giả tạo.
Châu Chỉ Y bước đi trên con đường lát gạch quen thuộc. Nắng sớm chiếu rọi, làm dịu đi cái lạnh lẽo còn vương vấn trong tim cô. Một cảm giác giải thoát chưa từng có tràn ngập. Phía trước là vô vàn khó khăn, là một tương lai mịt mờ không định hướng, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mình đã đi đúng hướng. Con đường cô chọn không dễ dàng, nhưng đó là con đường của sự thật, của tự do. “Tự do rồi,” cô nghĩ, tiếng lòng vang vọng, đanh thép và đầy quyết tâm. Cô cảm thấy mình như chú chim sổ lồng, dù đôi cánh còn yếu, dù bầu trời còn xa, nhưng đích đến đã rõ ràng. Cô sẽ không quay lại. Cô sẽ tự mình tạo dựng cuộc đời.
MÙA HÈ NÓNG BỎNG, SÀI GÒN BỤI BẶM.
CHÂU CHỈ Y, trong trang phục lao động giản dị, thoăn thoắt lau bàn trong quán cà phê nhỏ cóc. Tiếng chuông cửa leng keng mỗi khi khách ra vào. Cô cười với khách, pha cà phê, dọn dẹp. Nụ cười gượng gạo lúc trước đã thay bằng sự chân thật. Ánh mắt cô giờ đây sáng hơn, không còn vẻ mệt mỏi, cam chịu.
Một cô gái trẻ bước vào quán, nhìn quanh rồi tiến lại gần quầy.
CÔ GÁI
> Xin chào. Cho em một ly bạc xỉu.
Châu Chỉ Y gật đầu, mỉm cười nhẹ.
CHÂU CHỈ Y
> Vâng, quý khách đợi chút ạ.
Cô quay đi pha chế. Động tác nhanh nhẹn, chuyên nghiệp. Cô cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng. Căn phòng trọ nhỏ bé, chỉ đủ kê chiếc giường, bàn học và tủ quần áo nhỏ, lại ấm áp hơn bất kỳ căn phòng nào cô từng ở. Ánh sáng đèn vàng hắt ra từ cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng yếu ớt nhưng ấm áp. Đêm đến, cô nằm trên chiếc nệm mỏng, nghe tiếng xe cộ vọng lại từ xa, cảm thấy bình yên đến lạ.
Cô mở điện thoại, lướt qua một vài tin nhắn. Không có tin nhắn nào từ gia đình. Không có lời trách móc, không có yêu cầu, cũng không có sự lạnh nhạt, giận dỗi. Chỉ có sự im lặng. Một sự im lặng mà cô khao khát.
Trong phòng trọ, Châu Chỉ Y ngồi vào bàn học. Đống sách vở kỳ thi đại học ngổn ngang. Cô hít một hơi thật sâu, cầm cây bút lên. Mồ hôi vẫn lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt cô kiên định lạ thường.
CHÂU CHỈ Y
> (Nói với chính mình, giọng nhỏ nhưng dứt khoát)
> Mình sẽ làm được.
Cô bắt đầu giải đề. Từng bài toán, từng câu văn, từng phép tính. Cô không còn cảm thấy áp lực của sự kỳ vọng, hay nỗi sợ thất bại. Chỉ còn sự tập trung tuyệt đối vào từng câu chữ, từng con số.
Ngoài đường, tiếng còi xe inh ỏi. Một chiếc xe máy chạy ngang qua cửa sổ phòng trọ, tiếng nhạc xập xình vọng vào. Châu Chỉ Y khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng tập trung trở lại. Cô biết, đây mới là cuộc đời của mình. Một cuộc đời do chính cô tạo dựng, dù có vất vả, dù có khó khăn.
Cô ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ. Những ánh đèn thành phố bắt đầu lên đèn, lấp lánh như những vì sao xa vời. Cô mỉm cười. Tự do, thanh thản, và đầy hy vọng. Thoát khỏi cái bóng quá khứ, Châu Chỉ Y biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất.
Màn đêm buông xuống, Châu Chỉ Y vẫn miệt mài bên bàn học. Căn phòng nhỏ bé, nhưng tràn đầy sức sống và quyết tâm. Cô biết, hành trình phía trước còn dài, nhưng cô đã sẵn sàng.
Căn phòng trọ nhỏ bé, nơi Châu Chỉ Y từng xem là chốn nương thân tạm bợ, giờ đây lại ngập tràn ánh sáng ấm áp. Đèn bàn học hắt xuống mặt Châu Chỉ Y, làm nổi bật vầng trán lấm tấm mồ hôi nhưng đôi mắt kiên định. Sách vở cho kỳ thi đại học trải rộng, không còn là gánh nặng đè nén, mà là những thử thách cô háo hức chinh phục. Tiếng xe cộ ồn ào ngoài kia, những âm thanh quen thuộc của Sài Gòn, không còn làm cô nao núng.
Cô ngước nhìn lên trần nhà, nở một nụ cười mãn nguyện. Thoát ly khỏi sự ngột ngạt của Nhà Châu Chỉ Y, thoát khỏi những lời chì chiết cay nghiệt của mẹ, khỏi sự tàn nhẫn gián tiếp từ Kỷ Tang Ninh và mẹ cô ta, chính là bước ngoặt quan trọng nhất đời cô. Cuộc sống này, dù vất vả, dù thiếu thốn, nhưng là của cô. Cô nắm giữ nó.
Cô nhấc điện thoại, lướt qua danh bạ. Không có những tin nhắn đòi hỏi, không có những lời mắng nhiếc, cũng không có sự im lặng đáng sợ. Chỉ là một khoảng trống yên bình. Mẹ cô, Bố cô, thậm chí Kỷ Tang Ninh, tất cả đều không còn là mối bận tâm hay nguồn cơn đau khổ nữa. Cô đã rũ bỏ tất cả.
Châu Chỉ Y vùi đầu vào bài tập. Từng phép tính, từng dòng chữ đều được cô nghiền ngẫm cẩn thận. Cô nhớ lại những ngày tháng bị Kỷ Tang Ninh chiếm dụng phòng, cô phải trải chiếu ngủ trên ghế sofa lạnh lẽo. Cô nhớ lại những trận đòn roi của mẹ, cái móc áo gãy vụn trên lưng mình. Cô nhớ lại cơn đau thắt ngực khi chứng kiến Tạ Yến Lễ, người hôn phu của mình, luôn dõi theo Kỷ Tang Ninh như thể cô ta là cả thế giới.
Nhưng tất cả giờ đây chỉ còn là quá khứ. Châu Chỉ Y hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ và mực thoang thoảng trong không khí. Cô không còn là con nhóc yếu đuối, cam chịu. Cô đã rèn giũa bản thân, trở nên mạnh mẽ hơn, xinh đẹp hơn, và quan trọng nhất, là tự tin hơn. Cô tin vào năng lực của mình, tin vào tương lai mà cô đang tự tay vẽ nên.
Ngoài đường, ánh đèn neon nhấp nháy, phản chiếu trên những tòa nhà cao tầng. Sài Gòn vẫn náo nhiệt, vẫn vội vã. Nhưng trong căn phòng trọ nhỏ này, Châu Chỉ Y đã tìm thấy sự tĩnh lặng và ý chí kiên cường. Cô khép lại cuốn sách, ánh mắt nhìn xa xăm. Cô biết, hành trình phía trước không hề dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi, ánh lên niềm hy vọng và quyết tâm cháy bỏng. Cuộc đời cô, giờ đây, thuộc về chính cô.
Một quán cà phê nhỏ, không gian ấm cúng, thoang thoảng mùi cà phê rang xay. Châu Chỉ Y, với mái tóc buộc gọn gàng và bộ đồng phục nhân viên, đang tỉ mỉ lau chùi chiếc bàn. Ánh mắt cô lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những dòng xe cộ vẫn hối hả lướt qua.
Cánh cửa quán bật mở, Tạ Yến Lễ bước vào. Vẫn bộ vest lịch lãm thường ngày, nhưng nét mặt anh giờ đây đầy vẻ bơ phờ, đôi mắt lộ rõ sự mệt mỏi và hối hận. Anh tiến lại gần quầy bar, nơi Châu Chỉ Y đang đứng.
Tạ Yến Lễ nhìn thẳng vào mắt cô, giọng anh nghẹn lại đầy ăn năn.
TẠ YẾN LỄ
Y Y, anh xin lỗi về những gì đã xảy ra. Anh đã hiểu lầm em.
Châu Chỉ Y dừng tay lại, đôi mắt cô vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, không chút dao động. Cô nhìn anh một lúc lâu, rồi khẽ nhếch môi cười. Nụ cười ấy không mang chút ấm áp nào, chỉ là một sự khinh bạc lạnh lẽo.
CHÂU CHỈ Y
Chuyện đã qua rồi, Tạ Yến Lễ. Giờ tôi không còn là Châu Chỉ Y của ngày xưa nữa.
Giọng cô vang lên dứt khoát, như một nhát dao cứa vào tim Tạ Yến Lễ. Anh muốn nói thêm gì đó, nhưng những lời đó dường như nghẹn lại nơi cổ họng. Anh chỉ biết đứng đó, nhìn cô, sự hối hận ngày càng dày vò anh. Châu Chỉ Y quay lưng lại, tiếp tục công việc của mình, bỏ lại Tạ Yến Lễ chìm trong sự im lặng và nỗi dằn vặt. Anh biết, con đường để hàn gắn mọi thứ sẽ còn rất dài và đầy chông gai, nếu có thể.
Tạ Yến Lễ tiến lại gần Châu Chỉ Y, tay anh run run đưa ra như muốn chạm vào cô. Nét mặt anh đầy vẻ đau khổ, lời nói xen lẫn sự tuyệt vọng.
TẠ YẾN LỄ
(Giọng run rẩy)
Y Y, anh biết em đang giận anh. Anh xin lỗi vì tất cả những gì đã xảy ra. Nhưng xin em hãy tin anh, anh vẫn yêu em. Anh muốn em quay về.
Châu Chỉ Y quay người lại, đối diện anh. Nụ cười trên môi cô giờ đây trở nên băng giá, đôi mắt ánh lên một vẻ kiên quyết không thể lay chuyển.
CHÂU CHỈ Y
Anh vẫn yêu tôi sao? Anh vẫn yêu tôi nhưng lại định cưới Kỷ Tang Ninh? Anh nghĩ tôi là ai, Tạ Yến Lễ? Một trò đùa để anh muốn lấy lại lúc nào cũng được à?
Tạ Yến Lễ khẽ cau mày, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh khi thấy Châu Chỉ Y vẫn còn để ý đến lời anh nói.
TẠ YẾN LỄ
Không, không phải vậy. Anh đã bị Kỷ Tang Ninh lừa. Cô ta… cô ta làm anh tin rằng em đã phản bội anh. Còn chuyện chân em bị thương… anh biết đó là lời nói dối. Anh biết cô ta đã làm gì.
Châu Chỉ Y khẽ nhếch môi cười, một nụ cười đầy khinh miệt và châm biếm. Cô bước thêm một bước, tiến sát vào Tạ Yến Lễ, ánh mắt trực diện nhìn thẳng vào anh.
CHÂU CHỈ Y
Anh tin hay không là việc của anh. Lời nói dối hay sự thật, anh tự đi mà phân biệt. Tôi đã thấy trước tương lai rồi, Tạ Yến Lễ. Tôi biết mình cần phải làm gì. Giờ thì… xin mời anh về cho.
Cô dứt khoát quay lưng lại, bước đi về phía cánh cửa, không cho Tạ Yến Lễ bất kỳ cơ hội nào để nói thêm lời nào nữa. Bước chân cô nhanh, dứt khoát, mỗi bước đi như một nhát dao găm sâu vào trái tim Tạ Yến Lễ. Anh đứng đó, bất lực nhìn bóng lưng cô khuất dần, cảm giác hối hận và tuyệt vọng bao trùm lấy anh.
Cánh cửa phòng trọ của Châu Chỉ Y khẽ mở. Đứng đó là mẹ cô, nhưng bà trông hoàn toàn khác biệt so với trí nhớ của Châu Chỉ Y. Đôi mắt trũng sâu, quầng thâm mờ mịt, mái tóc lòa xòa, trông bà tiều tụy và phờ phạc. Nếp nhăn trên khuôn mặt hằn sâu hơn, hằn lên dấu vết của sự hối hận và mệt mỏi.
Bà khẽ bước vào, đôi chân dường như không còn vững. Căn phòng trọ nhỏ bé, đơn sơ, hoàn toàn trái ngược với sự giàu có, đầy đủ mà bà quen thuộc. Bà nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt của Châu Chỉ Y.
MẸ CHÂU CHỈ Y
(Giọng khàn đặc, run rẩy)
Chỉ Y… con gái mẹ.
Châu Chỉ Y đứng sững, tim cô như bị siết chặt. Cô đã mong chờ ngày này, nhưng không ngờ nó lại đến theo cách này. Cô nhìn mẹ, cố gắng kìm nén mọi cảm xúc đang dâng trào.
MẸ CHÂU CHỈ Y
(Nước mắt lưng tròng)
Mẹ… mẹ nhớ con. Mấy tuần nay mẹ không ngủ được. Lúc nào mẹ cũng chỉ nghĩ đến con. Về nhà với mẹ đi con.
Bà tiến lại gần, đưa tay run rẩy muốn chạm vào Châu Chỉ Y, nhưng rồi lại rụt lại.
MẸ CHÂU CHỈ Y
(Nức nở)
Kỷ Tang Ninh… nó lại gây ra quá nhiều chuyện rồi. Mẹ không biết phải làm sao nữa. Nhà cửa rối tung lên. Bà con ai cũng bàn tán. Mẹ chỉ có một mình con thôi. Mẹ xin con, về với mẹ đi con! Về nhà đi mà!
Lời cầu xin tha thiết, tiếng khóc nức nở của mẹ làm lòng Châu Chỉ Y dậy sóng. Hình ảnh quá khứ, những tổn thương, những bất công đột nhiên ùa về như một cơn lũ. Nhưng nhìn sâu vào đôi mắt mẹ, cô thấy một sự tuyệt vọng thật sự. Tuyệt vọng vì đã mất đi tất cả, tuyệt vọng vì giờ đây chỉ còn mình cô là nơi nương tựa.
Châu Chỉ Y hít một hơi thật sâu. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào mẹ, vẫn ánh mắt kiên định, không hề dao động dù chỉ một chút.
CHÂU CHỈ Y
(Giọng bình tĩnh, nhưng lạnh lùng)
Mẹ… bây giờ mẹ mới nhớ đến con sao? Mẹ nói Kỷ Tang Ninh gây ra chuyện? Chuyện gì? Những chuyện mà mẹ từng im lặng cho qua, mẹ quên rồi sao?
Mẹ Châu Chỉ Y nghe vậy, càng khóc lớn hơn.
MẸ CHÂU CHỈ Y
Mẹ biết mẹ sai rồi. Mẹ sai nhiều lắm. Mẹ đã không thương con đúng cách. Nhưng bây giờ mẹ hối hận. Mẹ xin con, đừng giận mẹ nữa. Về đi con.
Châu Chỉ Y nhìn mẹ, trong lòng dấy lên một sự phức tạp. Cô muốn bỏ đi, muốn hét lên rằng cô đã quá đủ với mọi thứ. Nhưng nhìn dáng vẻ tàn tạ của mẹ, cô lại không thể nào quay lưng đi hoàn toàn. Tuy nhiên, cô biết, cô không thể quay lại con đường cũ.
CHÂU CHỈ Y
Mẹ, con hiểu mẹ đang gặp khó khăn. Nhưng con không thể về. Con đã bắt đầu một cuộc sống mới. Con không thể để bất cứ ai, kể cả mẹ, kéo con trở lại vũng lầy cũ được.
Cô quay người lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời vẫn xám xịt như ngày nào.
CHÂU CHỈ Y
Chuyện của Kỷ Tang Ninh, mẹ tự giải quyết đi. Con không còn là đứa con gái ngoan ngoãn để mẹ sai bảo nữa rồi.
CHÂU CHỈ Y
(Giọng bình tĩnh, nhưng lạnh lùng)
Mẹ… bây giờ mẹ mới nhớ đến con sao? Mẹ nói Kỷ Tang Ninh gây ra chuyện? Chuyện gì? Những chuyện mà mẹ từng im lặng cho qua, mẹ quên rồi sao?
Mẹ Châu Chỉ Y nghe vậy, càng khóc lớn hơn.
MẸ CHÂU CHỈ Y
Mẹ biết mẹ sai rồi. Mẹ sai nhiều lắm. Mẹ đã không thương con đúng cách. Nhưng bây giờ mẹ hối hận. Mẹ xin con, đừng giận mẹ nữa. Về đi con.
Châu Chỉ Y nhìn mẹ, trong lòng dấy lên một sự phức tạp. Cô muốn bỏ đi, muốn hét lên rằng cô đã quá đủ với mọi thứ. Nhưng nhìn dáng vẻ tàn tạ của mẹ, cô lại không thể nào quay lưng đi hoàn toàn. Tuy nhiên, cô biết, cô không thể quay lại con đường cũ.
CHÂU CHỈ Y
Mẹ, con hiểu mẹ đang gặp khó khăn. Nhưng con không thể về. Con đã bắt đầu một cuộc sống mới. Con không thể để bất cứ ai, kể cả mẹ, kéo con trở lại vũng lầy cũ được.
Cô quay người lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời vẫn xám xịt như ngày nào.
CHÂU CHỈ Y
Chuyện của Kỷ Tang Ninh, mẹ tự giải quyết đi. Con không còn là đứa con gái ngoan ngoãn để mẹ sai bảo nữa rồi.
Châu Chỉ Y tiến về phía cánh cửa phòng trọ. Trước khi mẹ kịp phản ứng, cô đã nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đóng sập cửa lại. Tiếng cánh cửa va vào khung nghe khô khốc, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Cô dựa lưng vào cánh cửa, cảm nhận từng nhịp đập mạnh mẽ trong lồng ngực.
Một phần trong cô cảm thấy đau lòng. Nhìn dáng vẻ tiều tụy, nước mắt lưng tròng của mẹ, cô không khỏi xót xa. Bao năm tháng cô đơn, tủi nhục, sự thiên vị tàn nhẫn của mẹ dành cho Kỷ Tang Ninh, tất cả giờ đây lại ùa về, nhuốm màu hối hận và tiếc nuối. Có lẽ, mẹ của cô cũng đã phải trả một cái giá đắt cho những lựa chọn sai lầm của mình.
Nhưng phần lớn hơn trong Châu Chỉ Y lại cảm thấy một sự giải thoát nhẹ nhõm. Cô biết, đây là quyết định đúng đắn nhất cho tương lai của mình. Cô đã sống quá đủ cuộc đời chỉ để làm hài lòng người khác, để chịu đựng sự bất công. Giờ đây, cô muốn sống cho chính mình, được tự do quyết định, được tự do lựa chọn.
Châu Chỉ Y lục tìm trong ví, lấy ra một ít tiền mặt. Cô mở hé cửa, đưa tay ra cho mẹ.
CHÂU CHỈ Y
Mẹ, con có chút tiền này. Mẹ cầm lấy, lo cho bản thân trước đi. Mẹ cũng nên học cách chấp nhận và sống cuộc sống của riêng mẹ. Đừng cứ mãi trông chờ vào ai khác nữa.
Mẹ Châu Chỉ Y nhìn số tiền, rồi ngước lên nhìn con gái. Trong đôi mắt mờ lệ, bà thấy được sự kiên định không thể lay chuyển. Bà không còn là cô bé yếu đuối ngày xưa nữa.
Bà rụt rè đưa tay nhận lấy số tiền, tiếng “cảm ơn” nghẹn lại nơi cổ họng. Châu Chỉ Y khẽ gật đầu rồi đóng chặt cửa lại một lần nữa, lần này là vĩnh viễn. Cô quay lưng lại với căn phòng trọ cũ, với quá khứ đầy ám ảnh, và bước ra ngoài. Ánh nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua những tán cây, chiếu xuống con đường phía trước. Đó là con đường dẫn đến một tương lai mới, do chính Châu Chỉ Y tự tay mình vẽ nên. Một tương lai không còn bóng dáng của sự chịu đựng, không còn tiếng thở dài của sự bất lực. Giờ đây, chỉ còn lại tiếng cười giòn tan của chính cô, vang vọng giữa không trung, như lời khẳng định về sự tự do và sức mạnh nội tại vừa được tìm thấy.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*