CHỒNG CHỂT ĐỂ TANG 5 NĂM NGÀY ĐƯA CON ĐI CHƠI VỢ RUN RẨY NHÌN THẨY CHỒNG NGỒI TRONG CHIẾC XE HƠI SANG TRỌNG..
Năm năm trước, cả xóm nhỏ ở quận 8 còn chưa hết bàng hoàng khi anh Trần Minh Hoàng chết trong một vụ tai nạn giao thông. Xe container mất lái trong đêm mưa, nghiền nát chiếc xe máy anh đang chạy. Người ta bảo thi thể không còn nguyên vẹn, vợ anh – Nguyễn Thị Thu Hà – chỉ được nhìn mặt chồng lần cuối qua một tấm khăn trắng khép hờ.
Tang lễ diễn ra chóng vánh. Hà mới ba mươi tuổi, bế đứa con trai hai tuổi trên tay, nước mắt cạn khô. Cô để tang chồng đủ ba năm, rồi thêm hai năm nữa sống lặng lẽ, không bước thêm bước nào vào chuyện tình cảm. Với cô, Hoàng đã chết – và quá khứ cũng nên được chôn theo.
Chiều hôm ấy, đúng năm năm tròn kể từ ngày Hoàng mất, Hà đưa con trai là Trần Minh Khang, giờ đã bảy tuổi, ra khu vui chơi trong trung tâm thương mại quận 1. Khang chạy nhảy phía trước, còn Hà thong thả theo sau. Cô không hề biết rằng khoảnh khắc tiếp theo sẽ đảo lộn toàn bộ thế giới mà cô cố công xây dựng suốt năm năm qua.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Nguyễn Thị Thu Hà đang thong thả đi theo Trần Minh Khang thì một chiếc xe hơi sang trọng màu đen bóng lướt chậm qua trước mặt cô. Ánh mắt Nguyễn Thị Thu Hà vô tình chạm vào tấm kính cửa xe màu tối. Trong khoảnh khắc, một gương mặt quen thuộc đến ám ảnh hiện rõ mồn một. Tim Nguyễn Thị Thu Hà như ngừng đập. Không thể nào! Người đàn ông ấy… Trần Minh Hoàng!
Cả thế giới của Nguyễn Thị Thu Hà sụp đổ. Dòng người qua lại tấp nập xung quanh bỗng trở nên vô nghĩa, những âm thanh náo nhiệt của trung tâm thương mại quận 1 tan biến vào hư vô. Đôi mắt Nguyễn Thị Thu Hà dán chặt vào chiếc xe, nhìn chằm chằm vào hình bóng không thể tin nổi ấy – người chồng mà cô đã chôn cất năm năm trước, người chồng mà thi thể đã không còn nguyên vẹn, giờ đang ngồi đó, sống động, thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, tê dại toàn thân. Đầu óc Nguyễn Thị Thu Hà quay cuồng, mọi thứ xung quanh nhòe đi. Đây là một giấc mơ khủng khiếp, cô tự nhủ. Chắc chắn là một ảo giác. Nhưng hình ảnh Trần Minh Hoàng vẫn ở đó, rõ ràng đến đau đớn.
“Mẹ ơi! Mẹ ơi, Khang ở đây!” Trần Minh Khang, đứa con trai hồn nhiên, vẫn chạy nhảy phía trước, gọi Nguyễn Thị Thu Hà với giọng nói trong trẻo. Nhưng Nguyễn Thị Thu Hà không còn nghe rõ nữa. Toàn thân cô tê dại, cả thế giới xoay quanh hình bóng người đàn ông trong chiếc xe sang trọng màu đen đang khuất dần. Năm năm qua, tất cả những đau khổ, những giọt nước mắt, những ngày tháng cô đơn để tang, tất cả đều là… một lời nói dối?
Chiếc xe sang trọng màu đen như một con quái vật ẩn mình, từ từ giảm tốc độ, rồi dừng hẳn lại bên vỉa hè trước cửa một cửa hàng sang trọng, chỉ cách Nguyễn Thị Thu Hà vài bước chân. Từng giây trôi qua dài như vô tận, găm chặt Nguyễn Thị Thu Hà vào mặt đất. Hơi thở cô nghẹn lại, lồng ngực như bị một tảng đá đè nén.
Cửa xe phía ghế sau bật mở. Một bàn chân đi giày da bóng loáng, đắt tiền bước xuống. Tiếp theo là hình dáng một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ lịch lãm trong bộ vest đen cắt may tinh xảo. Bóng lưng ấy, vóc dáng ấy… Nguyễn Thị Thu Hà thấy toàn thân mình run rẩy từng hồi. “Không thể nào,” cô thầm thì, nhưng thanh âm chỉ là một tiếng rít khô khốc trong cổ họng.
Người đàn ông nhắm cửa xe, rồi chậm rãi quay người lại, ánh mắt dáo dác nhìn quanh như tìm kiếm thứ gì đó. Và rồi, trong khoảnh khắc, gương mặt ấy hoàn toàn hiện rõ. Từng đường nét khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, ánh mắt sâu thẳm quen thuộc… không thể lẫn đi đâu được. Đó chính là Trần Minh Hoàng.
Trái tim Nguyễn Thị Thu Hà như ngừng đập, rồi đập điên cuồng đến mức tưởng chừng muốn nổ tung. Một cơn kinh hoàng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp các mạch máu. Năm năm… năm năm trời Nguyễn Thị Thu Hà đau khổ, khóc cạn nước mắt, ôm nỗi day dứt về cái chết thảm khốc của chồng. Thi thể không còn nguyên vẹn, chiếc khăn trắng che kín… tất cả chỉ là một màn kịch?
Trần Minh Hoàng, người mà Nguyễn Thị Thu Hà đã chôn cất bằng cả trái tim tan nát, đang đứng đó, bằng xương bằng thịt, sống động và thản nhiên như chưa từng có bất cứ điều gì xảy ra. Mắt anh ta lướt qua Nguyễn Thị Thu Hà, không hề nhận ra cô, như thể Nguyễn Thị Thu Hà chỉ là một người xa lạ vô hình trong dòng người tấp nập. Nguyễn Thị Thu Hà cảm thấy như mình đang đứng trước một vực sâu hun hút, cô muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng toàn thân tê liệt, không thể cử động. Mọi thứ xung quanh biến thành một cơn ác mộng kinh hoàng, không lối thoát.
Ánh mắt Trần Minh Hoàng lướt qua, không một tia dừng lại hay nhận ra. Nó chạm vào Nguyễn Thị Thu Hà, rồi nhanh chóng trượt sang Trần Minh Khang đang nắm chặt tay cô, như thể họ chỉ là hai bóng hình vô nghĩa trong dòng người tấp nập. Trên gương mặt Trần Minh Hoàng, không hề có bất kỳ biểu cảm nào thay đổi – không ngạc nhiên, không bối rối, không một chút cảm xúc thân thuộc. Anh ta vẫn giữ nguyên dáng vẻ lạnh lùng, lịch lãm đó, rồi quay người, bước vào cửa hàng sang trọng, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt Nguyễn Thị Thu Hà.
Một làn sóng lạnh buốt, thấu xương chạy dọc sống lưng Nguyễn Thị Thu Hà. Nỗi đau đớn như ngàn mũi kim châm vào trái tim cô, nhưng đó không còn là nỗi đau của sự mất mát, mà là sự tổn thương sâu sắc đến tận cùng. Toàn bộ ký ức về năm năm sống trong tang tóc, nước mắt, bỗng chốc trở thành một trò đùa tàn nhẫn. Nguyễn Thị Thu Hà cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Hoang mang. Nghi ngờ. Tại sao? Tại sao Trần Minh Hoàng lại còn sống? Và tại sao anh ta lại hoàn toàn phủ nhận cô và cả con trai Trần Minh Khang? Ý nghĩ về một âm mưu đen tối, một sự lừa dối khủng khiếp bắt đầu len lỏi trong tâm trí Nguyễn Thị Thu Hà, đẩy cô vào một vực thẳm của sự nghi hoặc. Cô siết chặt tay Trần Minh Khang, cảm thấy cần phải bảo vệ con khỏi sự thật kinh hoàng này.
Đúng lúc đó, cánh cửa xe hơi sang trọng phía ghế phụ từ từ mở ra. Một người phụ nữ trẻ trung, thân hình thon gọn, mái tóc xoăn bồng bềnh và gương mặt trang điểm tinh tế bước xuống. Cô ta vận chiếc đầm ôm sát người màu đỏ nổi bật, khoác chiếc túi hiệu đắt tiền trên khuỷu tay. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hè nở trên môi, cô ta nhanh chóng khoác tay Trần Minh Hoàng một cách tình tứ và vô cùng tự nhiên, như thể đây là một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt. Trần Minh Hoàng khẽ cúi đầu thì thầm điều gì đó vào tai cô gái, đáp lại nụ cười ngọt ngào của cô ta. Hai người họ, như một cặp đôi hoàn hảo bước ra từ tạp chí, cùng nhau sải bước về phía cửa hàng thời trang cao cấp với tấm kính trong suốt, nơi Trần Minh Hoàng vừa bước vào.
Nguyễn Thị Thu Hà như bị đóng băng tại chỗ. Cơ thể cô hóa đá, không thể nhúc nhích dù chỉ một ly. Cổ họng khô khốc, nghẹn ứ, mọi âm thanh như mắc kẹt lại. Cả thế giới xung quanh bỗng chốc sụp đổ thành những mảnh vụn vỡ nát. Nỗi đau đớn tột độ như ngàn nhát dao cứa vào từng thớ thịt, từng mạch máu, xé toạc trái tim Nguyễn Thị Thu Hà thành trăm mảnh. Bốn bức tường vô hình bỗng chốc bao vây, ép chặt lấy cô, khiến cô cảm thấy ngạt thở. Năm năm tưởng nhớ, năm năm đau khổ, năm năm sống trong tang tóc bỗng hóa thành một màn kịch rẻ tiền, một sự lừa dối tàn nhẫn đến không tưởng. Tức giận. Hận thù. Cảm giác bị phản bội dâng trào, nhấn chìm Nguyễn Thị Thu Hà vào một vực sâu không đáy của sự tuyệt vọng. Cô chỉ muốn gào thét, muốn chạy đến túm lấy Trần Minh Hoàng, hỏi anh ta tại sao lại tàn nhẫn đến vậy. Nhưng cơ thể cô không nghe lời, đôi chân như bị xiềng xích, hoàn toàn bất động.
Bất chợt, một bàn tay nhỏ xíu nắm lấy tay Nguyễn Thị Thu Hà. Trần Minh Khang, đôi mắt đen láy mở to đầy lo lắng, ngước nhìn mẹ.
“Mẹ ơi, mẹ có sao không ạ? Sao mặt mẹ tái mét thế?” Trần Minh Khang ngây thơ hỏi, giọng non nớt.
Tiếng con trai đánh thức Nguyễn Thị Thu Hà khỏi cơn mê man kinh hoàng. Cô giật mình, cả cơ thể run rẩy một cái, thoát khỏi trạng thái sững sờ. Đôi mắt Nguyễn Thị Thu Hà dáo dác nhìn xung quanh, rồi dừng lại trên gương mặt ngây thơ của con. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Nguyễn Thị Thu Hà không thể để Trần Minh Khang nhìn thấy sự suy sụp này.
Nguyễn Thị Thu Hà cố gắng hết sức, nặn ra một nụ cười gượng gạo, méo mó. Cô vội vàng cúi xuống, ôm chặt Trần Minh Khang vào lòng, vùi mặt vào mái tóc mềm của con. Hơi ấm của con trai là một liều thuốc an ủi, nhưng cũng là một gánh nặng đè nặng lên bờ vai cô. Nguyễn Thị Thu Hà muốn gào khóc, muốn đổ vỡ, muốn trút bỏ tất cả nỗi đau đang giày vò. Nhưng cô không thể. Nước mắt nóng hổi chực trào nơi khóe mắt, không thể ngăn lại, thấm ướt một mảng áo của con trai. Nguyễn Thị Thu Hà siết chặt tay ôm con, nỗi đau đớn tột cùng giằng xé trong lòng, cố gắng che giấu sự thật kinh hoàng vừa mục kích khỏi đôi mắt non nớt của Trần Minh Khang.
Nguyễn Thị Thu Hà hít một hơi thật sâu, cố nén lại tiếng nấc nghẹn ngào. Cô vỗ nhẹ lưng Trần Minh Khang, rồi nhẹ nhàng đứng thẳng dậy. Trần Minh Khang vẫn giữ chặt tay cô, đôi mắt to tròn nhìn xoáy vào mặt mẹ.
“Mẹ không sao đâu con. Mình về thôi,” Nguyễn Thị Thu Hà nói, giọng vẫn còn run rẩy nhưng cô cố gắng giữ cho nó bình tĩnh nhất có thể.
Cô nắm chặt tay Trần Minh Khang, từng bước rời khỏi Trung tâm thương mại quận 1 sầm uất. Đám đông xung quanh dường như tan biến hết, chỉ còn lại Nguyễn Thị Thu Hà và hình ảnh của Trần Minh Hoàng cùng người phụ nữ kia ám ảnh trong tâm trí. Cô đưa con về nhà ở Quận 8, băng qua những con đường quen thuộc mà mọi thứ bỗng trở nên xa lạ đến đáng sợ. Suốt dọc đường, Nguyễn Thị Thu Hà cứ như người mất hồn, lái xe trong vô thức, chỉ biết cắn chặt môi để không bật khóc trước mặt Trần Minh Khang.
Về đến nhà, Nguyễn Thị Thu Hà cố gắng duy trì vẻ bình thản. Cô giúp Trần Minh Khang ăn tối, tắm rửa, rồi đọc truyện cho con nghe như mọi tối. Trần Minh Khang nhanh chóng chìm vào giấc ngủ với nụ cười ngây thơ trên môi. Nhưng Nguyễn Thị Thu Hà thì không thể.
Đêm đó, Nguyễn Thị Thu Hà nằm trằn trọc trên giường, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà tối đen. Hàng loạt hình ảnh cứ thế tua đi tua lại trong đầu cô, rõ nét như thước phim quay chậm: chiếc xe container mất lái, di ảnh của Trần Minh Hoàng trên bàn thờ, và rồi… gương mặt anh, sống động, cười nói bên một người phụ nữ xa lạ trong Trung tâm thương mại quận 1.
Năm năm. Năm năm cô sống như một cái bóng, ôm ấp nỗi đau mất chồng, cố gắng gồng mình nuôi con. Năm năm cô vật vã tin rằng anh đã chết trong vụ tai nạn thảm khốc đó, với thi thể không còn nguyên vẹn, chỉ được nhìn mặt anh qua tấm khăn trắng. Tất cả những giọt nước mắt, những tháng ngày u tối, những lời nguyện cầu… tất cả đều là giả dối sao? Nguyễn Thị Thu Hà cắn chặt răng, một cơn uất hận trào dâng, thiêu đốt trái tim cô.
“Trần Minh Hoàng, rốt cuộc anh là ai? Tại sao anh lại làm như vậy?” Tiếng thì thầm yếu ớt thoát ra từ kẽ răng Nguyễn Thị Thu Hà.
Cô nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh đó vẫn cứ nhảy múa, giày vò. Không thể như thế này mãi được. Nguyễn Thị Thu Hà không thể để mọi chuyện trôi qua một cách mù mịt như vậy. Cô phải biết. Cô cần biết. Tất cả những nỗi đau, sự dằn vặt này không thể là vô nghĩa.
Một quyết tâm sắt đá hình thành trong lòng Nguyễn Thị Thu Hà. Cô sẽ tìm ra sự thật đằng sau cái chết giả và sự xuất hiện bí ẩn này, dù phải đối mặt với điều gì đi nữa. Dù có phải lật tung cả thế giới này lên, Nguyễn Thị Thu Hà cũng sẽ không từ bỏ. Cô muốn biết ai là người phụ nữ đi cùng anh, mục đích của “cái chết” giả này là gì, và điều gì đã xảy ra năm năm trước. Ánh mắt Nguyễn Thị Thu Hà lóe lên vẻ kiên quyết, pha lẫn sự uất hận không thể kìm nén. Bình minh rồi sẽ đến, và Nguyễn Thị Thu Hà sẽ không còn là người phụ nữ yếu đuối của ngày hôm qua. Cô sẽ bắt đầu một cuộc tìm kiếm, một cuộc chiến.
Bình minh vừa ló dạng, ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khung cửa sổ nhưng không xua đi được bóng đêm trong tâm trí Nguyễn Thị Thu Hà. Cô thức dậy với đôi mắt thâm quầng, nhưng trong đó không còn sự yếu đuối của đêm qua mà thay vào đó là một ngọn lửa uất hận và quyết tâm. Trần Minh Khang vẫn say giấc nồng, không hay biết thế giới của mẹ mình vừa bị đảo lộn hoàn toàn.
Nguyễn Thị Thu Hà nhẹ nhàng rời giường, từng bước chân như rón rén trên vỏ trứng. Cô biết mình phải làm gì. Cô đi thẳng đến chiếc tủ sắt cũ kỹ trong góc phòng, nơi cô cất giữ những kỷ vật đau buồn nhất của cuộc đời mình – những thứ liên quan đến cái chết của Trần Minh Hoàng. Mở khóa bằng bàn tay run rẩy, Nguyễn Thị Thu Hà kéo ra một chiếc hộp gỗ đã phủ bụi thời gian. Bên trong là chồng hồ sơ, giấy tờ đã ngả màu ố vàng, tất cả đều gói gọn vụ tai nạn kinh hoàng năm năm về trước.
Nguyễn Thị Thu Hà lấy từng tập ra, sắp xếp cẩn thận lên bàn. Cô hít thở sâu, cố gắng giữ cho đầu óc mình tỉnh táo nhất có thể. Báo cáo khám nghiệm hiện trường, biên bản làm việc của công an, giấy tờ xác nhận tử vong, biên bản bàn giao thi thể… Cô đọc kỹ từng dòng, từng chữ, soi xét từng con dấu, từng chữ ký. Hình ảnh chiếc xe container mất lái, chiếc xe của Trần Minh Hoàng biến dạng hoàn toàn, và rồi tấm khăn trắng phủ lên một hình hài không còn nguyên vẹn – tất cả hiện lên sống động như mới hôm qua.
Đến phần báo cáo xác định danh tính thi thể, Nguyễn Thị Thu Hà nheo mắt lại. “Do thi thể biến dạng nặng, không thể nhận dạng trực tiếp bằng mắt thường. Căn cứ vào giấy tờ tùy thân còn sót lại và lời xác nhận của thân nhân, xác định là nạn nhân Trần Minh Hoàng.” Nguyễn Thị Thu Hà đọc đi đọc lại câu này. Cô nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó, cô chỉ được phép nhìn qua tấm khăn trắng, không thấy rõ mặt. Lúc ấy, cô đau đớn tột cùng, không còn đủ minh mẫn để nghi ngờ bất cứ điều gì. Giấy tờ tùy thân… liệu có đáng tin cậy tuyệt đối khi thi thể không còn nguyên vẹn?
Nguyễn Thị Thu Hà tiếp tục lật các trang. Cô tìm kiếm một bản báo cáo xét nghiệm ADN, thứ mà lẽ ra phải có trong một vụ án mà thi thể không thể nhận dạng. Nhưng không có. Không có bất kỳ dòng nào nhắc đến xét nghiệm ADN đầy đủ để xác định danh tính một cách khoa học. Chỉ là “xác nhận thân nhân” và “giấy tờ tùy thân”. Một lỗ hổng quá lớn, một sự mập mờ đến khó chịu. Cô không thể tin được. Năm năm qua, cô đã hoàn toàn tin vào những dòng chữ này.
Trái tim Nguyễn Thị Thu Hà đập thình thịch trong lồng ngực. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô. Sự nghi ngờ từ đêm qua giờ đây không còn là cảm tính nữa, mà được củng cố bằng những bằng chứng cụ thể trên giấy tờ. Mọi thứ cứ như được sắp đặt sẵn, từ việc thi thể không nguyên vẹn, đến việc thiếu sót những quy trình quan trọng nhất trong việc xác định danh tính. Một cảm giác bứt rứt, lo lắng tột độ len lỏi khắp cơ thể Nguyễn Thị Thu Hà. Trần Minh Hoàng, anh ta không chết. Anh ta đã giả chết. Nhưng tại sao? Và ai đã giúp anh ta dàn dựng tất cả những điều này? Những câu hỏi lớn như búa bổ vào đầu Nguyễn Thị Thu Hà, khiến cô không thể ngồi yên.
Nguyễn Thị Thu Hà không thể ngồi yên thêm được nữa. Những con chữ khô khan trên giấy tờ đã đâm thủng niềm tin năm năm của cô, tạo nên một vết thương mới nhức nhối trong lòng. Cô biết mình phải tìm câu trả lời, và người đầu tiên cô nghĩ đến là ông Ba, người hàng xóm cũ ở Quận 8, người bạn thân thiết của Trần Minh Hoàng và cũng là người đã ở bên cạnh cô trong những ngày tang lễ hỗn loạn ấy.
Trời đã về trưa, nắng gắt đổ lửa xuống những con hẻm nhỏ quen thuộc của Quận 8. Nguyễn Thị Thu Hà lái xe như bay, trong lòng ngập tràn một nỗi lo lắng đến nghẹt thở nhưng cũng pha lẫn tia hy vọng mỏng manh. Chiếc xe dừng trước căn nhà cũ kỹ, tường vôi đã bạc màu thời gian. Cô bước xuống, hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa.
Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra. Ông Ba, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền lành, tròn mắt ngạc nhiên khi thấy Nguyễn Thị Thu Hà.
“Ôi, Hà đó hả con? Lâu rồi chú cháu mình không gặp. Con khỏe không? Thằng Khang lớn lắm rồi phải không?” Ông Ba hỏi dồn dập, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm.
Nguyễn Thị Thu Hà gượng cười, lòng nặng trĩu. “Dạ, con chào chú. Chú Ba có khỏe không ạ? Con… con có chuyện quan trọng muốn hỏi chú.” Giọng Nguyễn Thị Thu Hà run nhẹ, ánh mắt cô xoáy sâu vào ông Ba, tìm kiếm một điều gì đó.
Ông Ba thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Nguyễn Thị Thu Hà, nụ cười trên môi chợt tắt. “Chuyện gì vậy con? Con cứ vào nhà đi, đứng ngoài nắng thế này.”
Nguyễn Thị Thu Hà bước vào nhà, ngồi xuống ghế cũ. Không khí trong căn phòng quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt. Cô nhìn thẳng vào ông Ba, lấy hết can đảm thốt ra điều bấy lâu nay giấu kín.
“Chú Ba, chú có nhớ rõ chi tiết về cái ngày Hoàng gặp nạn không? Con thấy có điều gì đó không đúng.” Nguyễn Thị Thu Hà gần như thì thầm, nhưng mỗi lời nói ra đều chứa đựng một sức nặng khủng khiếp.
Ông Ba giật mình. Đôi mắt già nua của ông chợt ánh lên vẻ bối rối, sau đó là một chút hoảng hốt. Ông lảng tránh ánh mắt của Nguyễn Thị Thu Hà, đặt tay lên bàn trà cũ kỹ. “Không đúng là sao hả con? Vụ tai nạn xe container đó kinh hoàng như vậy, mọi chuyện rõ ràng mà.” Ông Ba ấp úng, cố gắng che giấu sự khó chịu đang hiện rõ trên gương mặt.
“Dạ, rõ ràng… nhưng con lại không thấy rõ ràng, chú ạ.” Nguyễn Thị Thu Hà kiên quyết. “Hôm đó, con chỉ được nhìn qua lớp khăn trắng. Hồ sơ thì lại không có kết quả xét nghiệm ADN. Chú Ba là bạn thân của Hoàng, chú có ở đó, chú có giúp đỡ con rất nhiều. Chú có thấy điều gì bất thường không? Dù là nhỏ nhất…”
Ông Ba trầm ngâm, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang lục lọi lại ký ức đau buồn năm năm về trước. Khuôn mặt ông dần lộ vẻ căng thẳng, lo lắng. Ông nhớ lại, quả thật có một vài điều khó hiểu mà lúc đó ông chỉ nghĩ là do tang gia bối rối, không mấy để tâm.
“Lạ lùng… đúng là có một vài điều lạ lùng thật…” Ông Ba thều thào, giọng nói đầy bất an. “Chú nhớ là tang lễ được tổ chức quá vội vàng. Con còn nhớ không? Mọi người đều nói Hoàng không còn nguyên vẹn, cần mai táng sớm. Nhưng chú cứ thấy sao đó… cảm giác như có người cố tình thúc giục vậy.”
Nguyễn Thị Thu Hà nín thở lắng nghe, mỗi lời nói của ông Ba như một sợi dây kéo cô ra khỏi vực sâu nghi ngờ. “Còn gì nữa không chú?”
Ông Ba nhíu mày, cố gắng nhớ lại từng chi tiết. “Lúc đó chú cũng bận phụ giúp, nhưng chú có để ý… có một người đàn ông lạ mặt. Ông ta không phải người trong xóm mình, cũng không quen biết Hoàng hay con. Ông ta luôn đeo khẩu trang, đứng ở một góc khuất, chỉ nhìn chằm chằm vào di ảnh của thằng Hoàng… Ánh mắt rất kỳ lạ, không phải ánh mắt của người đau buồn.” Ông Ba rùng mình khi nhớ lại. “Rồi một lát sau thì biến mất, không ai kịp hỏi.”
Nguyễn Thị Thu Hà cảm thấy tim mình đập thình thịch. Mọi thứ đang dần được hé mở, dù chỉ là những mảnh ghép rời rạc. Một người đàn ông lạ mặt, một tang lễ vội vã. Linh tính mách bảo cô, ông Ba đang nắm giữ những manh mối quan trọng.
Nguyễn Thị Thu Hà rời khỏi nhà ông Ba trong một trạng thái hỗn loạn. Những mảnh ghép rời rạc chú Ba kể đã chắp nối với linh cảm của Nguyễn Thị Thu Hà, tạo nên một bức tranh mờ ảo nhưng đủ để cô tin rằng có một âm mưu động trời đằng sau cái chết của Trần Minh Hoàng. Cô biết, cách duy nhất để tìm ra sự thật là theo dõi Trần Minh Hoàng.
Trong vài ngày tiếp theo, Nguyễn Thị Thu Hà biến thành một cái bóng, lẳng lặng bám theo Trần Minh Hoàng và người phụ nữ lạ mặt. Cô gửi Trần Minh Khang cho dì ruột, viện cớ có việc gấp và dặn dò cẩn thận. Chiếc xe cũ kỹ của Nguyễn Thị Thu Hà, đôi khi là taxi hoặc xe ôm công nghệ, lướt đi trong im lặng trên mọi nẻo đường, dõi theo mọi di chuyển của người chồng “đã chết”.
Cô nhìn thấy Trần Minh Hoàng và người phụ nữ kia thường xuyên ăn trưa tại những nhà hàng sang trọng bậc nhất, lái những chiếc xe hơi đắt tiền mà cô chỉ thấy trên tạp chí. Cuộc sống của họ như được dát vàng, hoàn toàn khác xa với những gì Nguyễn Thị Thu Hà từng biết về Trần Minh Hoàng, người chồng giản dị, lam lũ ngày nào.
Vào một buổi chiều đầy nắng, Nguyễn Thị Thu Hà bám theo chiếc xe của Trần Minh Hoàng đến một khu biệt thự khép kín, an ninh nghiêm ngặt ở khu nhà giàu Sài Gòn. Cánh cổng sắt lớn tự động mở ra, để lộ một căn biệt thự trắng muốt, lộng lẫy như cung điện, với sân vườn rộng thênh thang và hồ bơi xanh biếc. Nguyễn Thị Thu Hà nấp mình sau những lùm cây, đôi mắt không chớp dõi theo Trần Minh Hoàng bước xuống xe, khoác vai người phụ nữ kia, cùng nhau đi vào căn nhà.
Cảnh tượng ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Nguyễn Thị Thu Hà. Đây là nhà của họ. Ngôi nhà trong mơ mà cả hai từng ước mơ nhưng chưa bao giờ với tới được. Cô nhìn căn biệt thự xa hoa, rồi nghĩ đến căn nhà cấp bốn ẩm thấp ở Quận 8 mà cô vẫn đang chật vật trả góp. Nước mắt Nguyễn Thị Thu Hà nóng hổi lăn dài trên má.
Ngày hôm sau, Nguyễn Thị Thu Hà lại tiếp tục theo dõi. Cô phát hiện Trần Minh Hoàng không chỉ sống trong biệt thự mà còn đang điều hành một công ty lớn. Biển hiệu công ty sáng choang với logo lạ lẫm, tọa lạc trong một tòa nhà văn phòng hiện đại ở trung tâm thành phố. Hàng chục nhân viên ra vào tấp nập, gọi anh ta bằng “Giám đốc Hoàng” với vẻ kính trọng. Trần Minh Hoàng, với bộ vest lịch lãm, điềm nhiên bước vào thang máy riêng, gương mặt tràn đầy sự tự tin và quyền lực.
Nguyễn Thị Thu Hà đứng từ xa, thân thể run lên bần bật. Trần Minh Hoàng của năm năm trước, một người đàn ông lương ba cọc ba đồng, chật vật từng bữa ăn, đã “chết đi” để tái sinh thành một giám đốc công ty giàu có, sống trong nhung lụa cùng một người phụ nữ khác. Cả thế giới của Nguyễn Thị Thu Hà sụp đổ. Cô không chỉ bị phản bội, mà còn bị lừa dối một cách trắng trợn, tàn nhẫn nhất. Trần Minh Hoàng không chết, anh ta đã bỏ rơi cô và con trai Trần Minh Khang để xây dựng một cuộc sống xa hoa, hạnh phúc.
Cơn sốc nặng nề nhanh chóng biến thành sự căm phẫn tột độ. Nguyễn Thị Thu Hà siết chặt tay lái, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Năm năm đau khổ, năm năm tủi cực, năm năm một mình nuôi con, làm lụng quần quật để tưởng nhớ một người đã “chết”. Tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo. Hận thù bùng cháy trong lòng Nguyễn Thị Thu Hà, thiêu đốt mọi cảm xúc khác. Cô thề sẽ không để Trần Minh Hoàng và người phụ nữ kia yên ổn.
Nguyễn Thị Thu Hà ngồi giữa căn phòng cấp bốn ẩm thấp, bao quanh là những tờ giấy, ảnh chụp, và bản in tài liệu ngổn ngang. Cơn giận dữ từ hôm qua giờ đã kết tinh thành một tảng băng sắt lạnh trong lồng ngực. Cô đặt cẩn thận từng tấm ảnh lên bàn: Trần Minh Hoàng khoác vai người phụ nữ lạ mặt trong căn biệt thự lộng lẫy, Trần Minh Hoàng lịch lãm bước vào tòa nhà công ty với danh xưng “Giám đốc Hoàng”. Tất cả đều là bằng chứng không thể chối cãi về cuộc sống hiện tại của anh ta.
Nguyễn Thị Thu Hà run rẩy cầm tập tài liệu mà cô đã phải vất vả lắm mới có được. Chúng là bản sao của báo cáo tai nạn năm năm trước, danh sách các giấy tờ khai tử, và cả chi tiết về khoản bồi thường bảo hiểm đã được giải quyết. Cô lướt qua những con chữ lạnh lẽo, những con số khô khan, mà năm năm trước đã khiến cô tin rằng Trần Minh Hoàng đã thực sự nằm xuống. Giờ đây, chúng chỉ là những công cụ của một màn kịch lừa dối tàn nhẫn, được dàn dựng công phu để anh ta có thể biến mất và bắt đầu một cuộc đời khác.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn trên gò má Nguyễn Thị Thu Hà, nhưng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự căm phẫn và quyết tâm. “Trần Minh Hoàng, anh sẽ phải trả giá!” Nguyễn Thị Thu Hà nghiến răng, lời thề độc vọng trong không gian tĩnh lặng. Cô không còn là Nguyễn Thị Thu Hà yếu đuối, đau khổ ngày nào. Cô đã trở thành một người mẹ bị tổn thương, một người vợ bị phản bội, sẵn sàng làm mọi thứ để đòi lại công bằng cho mình và cho Trần Minh Khang.
Cảm giác nóng lòng muốn đối mặt với Trần Minh Hoàng dâng trào mạnh mẽ. Cô không thể chần chừ thêm một phút giây nào nữa. Nguyễn Thị Thu Hà lập tức mở máy tính xách tay cũ kỹ. Ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím, tìm kiếm thêm thông tin về lịch trình của Trần Minh Hoàng, về những cuộc họp, những nơi anh ta thường lui tới. Cô biết, đã đến lúc phải trực tiếp đối mặt với kẻ đã lừa dối cả thế giới, và biến cuộc đời cô thành địa ngục suốt năm năm qua.
Nguyễn Thị Thu Hà không mất nhiều thời gian để xác định công ty của Trần Minh Hoàng. Cô nghiên cứu lịch trình của anh ta, biết được giờ tan sở và lối ra chính mà anh ta thường sử dụng. Chiều hôm ấy, Nguyễn Thị Thu Hà không đến đó với tâm thế của một người phụ nữ bị tổn thương, mà là một chiến binh sắp ra trận. Ánh mắt cô rực cháy, không còn giấu nổi tia căm phẫn.
Khi những tia nắng cuối cùng trong ngày bắt đầu nhạt dần, cổng công ty lớn dần thưa người. Nguyễn Thị Thu Hà đứng khuất sau một gốc cây cổ thụ lớn, nơi cô có thể quan sát rõ ràng lối ra mà không bị phát hiện sớm. Từng chiếc xe sang trọng nối đuôi nhau rời đi, nhưng không chiếc nào có thể làm cô rời mắt khỏi mục tiêu.
Rồi một chiếc Mercedes đen bóng dừng lại trước cửa chính. Từ bên trong, Trần Minh Hoàng lịch lãm bước ra, tay cầm cặp da, dáng vẻ ung dung tự tại như một ông chủ thành đạt, không hề hay biết về cơn bão đang chực chờ. Anh ta mỉm cười với bảo vệ, sau đó tiến về phía chiếc xe của mình. Khi Trần Minh Hoàng vừa mở cửa sau để bước vào, một bóng người đột ngột xuất hiện, chắn ngang lối đi.
Trần Minh Hoàng nhíu mày, định quay sang quát tháo kẻ đã dám cản đường anh ta, nhưng mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng khi ánh mắt anh ta chạm vào gương mặt của Nguyễn Thị Thu Hà. Gương mặt ấy, anh ta đã tưởng rằng sẽ không bao giờ còn nhìn thấy nữa. Sững sờ, Trần Minh Hoàng đứng bất động, mọi vẻ tự tin, ung dung đều tan biến, chỉ còn lại sự bàng hoàng không thể che giấu.
Nguyễn Thị Thu Hà nhìn thẳng vào đôi mắt đang giãn rộng của Trần Minh Hoàng, từng lời cô thốt ra đều nặng trịch, rành rọt và lạnh lẽo như băng giá, găm thẳng vào tim anh ta.
“Anh Hoàng,” Nguyễn Thị Thu Hà bắt đầu, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyền lực, “tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc về ‘cái chết’ của anh 5 năm trước!”
Nguyễn Thị Thu Hà vừa dứt lời, Trần Minh Hoàng giật mình như người vừa tỉnh giấc mộng. Vẻ bàng hoàng nhanh chóng được thay thế bằng một sự khinh thường giả tạo.
TRẦN MINH HOÀNG
(Giọng điệu lạnh lùng, cố tỏ vẻ xa lạ)
Cô là ai? Cô nhầm người rồi. Tôi không biết cô.
Nguyễn Thị Thu Hà nở một nụ cười nhạt nhẽo, cay đắng. Ánh mắt cô quét qua chiếc Mercedes bóng loáng và bộ vest đắt tiền của anh ta, rồi lại ghim chặt vào đôi mắt Trần Minh Hoàng. Cô bước thêm một bước, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại, áp lực vô hình đè nặng lên không khí.
NGUYỄN THỊ THU HÀ
(Mỗi từ như viên đạn găm thẳng vào)
Anh nghĩ tôi không nhận ra anh ư? Anh Trần Minh Hoàng, người chồng của tôi, cha của con trai tôi.
Trần Minh Hoàng nhếch môi, cố giữ bình tĩnh nhưng ánh mắt đã bắt đầu lảng tránh.
TRẦN MINH HOÀNG
(Giọng bắt đầu run nhẹ)
Tôi nhắc lại, cô nhầm người. Tôi không có vợ, cũng không có con.
Nguyễn Thị Thu Hà cười khẩy. Nụ cười đó lạnh lẽo đến thấu xương, không một chút ấm áp, chỉ toàn sự giễu cợt và căm phẫn. Cô ghé sát hơn, giọng nói như tiếng thì thầm của một bóng ma, đủ để chỉ mình anh ta nghe thấy rõ từng âm tiết.
NGUYỄN THỊ THU HÀ
Anh có nghĩ đến con trai mình không? Trần Minh Khang, đứa trẻ tội nghiệp đã gọi anh là cha trong suốt 5 năm qua. 5 năm, anh Hoàng ạ.
Cái tên “Trần Minh Khang” như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Trần Minh Hoàng. Mọi lớp vỏ bọc lạnh lùng, dối trá của anh ta lập tức sụp đổ. Đôi mắt anh ta giãn rộng, đồng tử co thắt lại vì kinh hoàng. Gương mặt trắng bệch, biểu cảm cứng đờ như bị hóa đá. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán, bàn tay đang cầm cặp da run rẩy không kiểm soát. Anh ta hoàn toàn cứng họng, không thể thốt ra bất cứ lời nào nữa, chỉ có sự sợ hãi tột độ đang bao trùm.
Nguyễn Thị Thu Hà đứng thẳng người, ngước nhìn khuôn mặt biến sắc của người đàn ông từng là chồng mình, giờ chỉ còn là một kẻ hèn nhát đang run rẩy. Ánh mắt cô lạnh như băng, không chút khoan nhượng.
TRẦN MINH HOÀNG
(Giọng nói lạc đi, khàn đặc như bị ai bóp nghẹt. Anh ta ngã quỵ xuống sàn, như một kẻ đã bị lột trần mọi vỏ bọc)
Hà… anh xin em… Đừng nhìn anh như vậy… Anh… anh xin lỗi…
NGUYỄN THỊ THU HÀ
(Gương mặt cô biến sắc, không còn chút hơi ấm nào, chỉ còn lại sự lạnh lẽo đến tận cùng. Cô chậm rãi bước lại gần, cúi xuống, giọng nói thì thầm nhưng sắc lạnh như băng)
Anh xin lỗi vì điều gì? Vì đã bỏ mặc mẹ con tôi bơ vơ 5 năm qua? Hay vì anh đã chết một cái chết giả, để chạy theo cuộc sống sung sướng với người đàn bà khác?
Trần Minh Hoàng run rẩy ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự cầu xin, tuyệt vọng. Những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán anh ta.
TRẦN MINH HOÀNG
(Mắt đỏ hoe, nghẹn ngào từng tiếng)
Anh… anh không còn lựa chọn nào khác, Hà ơi! Anh đã vướng vào nợ nần cờ bạc quá lớn. Họ… họ sẽ giết anh nếu anh không trả. Đó là một món nợ khổng lồ, anh không biết làm sao để thoát ra cả.
Nguyễn Thị Thu Hà cười khẩy, nụ cười méo mó trên môi. Cô cảm thấy ruột gan mình đang bị vặn xoắn.
NGUYỄN THỊ THU HÀ
Vậy anh đã chọn cách chết giả sao? Cái chết trong vụ tai nạn xe container, cái thi thể không nguyên vẹn mà tôi chỉ được nhìn mặt qua lớp khăn trắng ư? Anh đã dàn dựng tất cả, để trốn nợ và bắt đầu một cuộc sống mới, phải không? Với người phụ nữ giàu có kia!
Cái tên “người phụ nữ giàu có kia” như một cú đánh chí mạng vào Trần Minh Hoàng. Anh ta hoàn toàn suy sụp, không thể chối cãi thêm bất cứ điều gì. Mọi thứ đã bị phanh phui.
TRẦN MINH HOÀNG
(Anh ta cố gắng níu lấy chân Nguyễn Thị Thu Hà, nước mắt giàn giụa)
Hà, xin em! Anh biết anh có tội tày đình. Anh biết anh là một thằng khốn nạn. Nhưng xin em, vì Khang, vì những gì đã qua, hãy giữ bí mật này. Đừng nói cho ai biết. Anh hứa, anh sẽ đền bù cho em và con trai. Anh sẽ làm mọi thứ em muốn. Nhưng xin em, đừng phá hủy cuộc sống hiện tại của anh. Anh đã phải vất vả lắm mới có được ngày hôm nay. Hãy tha thứ cho anh, vì tương lai của anh!
Nguyễn Thị Thu Hà giật mạnh chân ra khỏi bàn tay Trần Minh Hoàng, như thể vừa chạm vào một thứ ghê tởm. Cô lùi lại vài bước, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Sự thật phũ phàng, trần trụi và tàn nhẫn đến mức cô không thể thở nổi. Người đàn ông này đã bán đứng tất cả, bỏ mặc cô và con trai chìm trong nỗi đau mất mát, để bản thân sống một cuộc đời xa hoa. Một nỗi kinh tởm tột độ dâng trào, nuốt chửng tâm can Nguyễn Thị Thu Hà. Chân cô loạng choạng, đôi mắt cô mờ đi, cảm giác choáng váng ập đến. Cả thế giới như đang quay cuồng, đổ sụp. Nguyễn Thị Thu Hà chỉ muốn ngã quỵ, vỡ vụn ngay tại đây.
Nguyễn Thị Thu Hà loạng choạng, đôi mắt cô mờ đi, cảm giác choáng váng ập đến. Cả thế giới như đang quay cuồng, đổ sụp. Cô muốn ngã quỵ, vỡ vụn ngay tại đây. Nhưng rồi, một tia lửa căm hờn bùng lên trong đôi mắt mờ sương. Cơn đau thấu xương, nỗi tuyệt vọng tột cùng không thể khuất phục được sự giận dữ của một người mẹ. Cô không thể tin nổi người đàn ông này lại có thể tàn nhẫn và vô lương tâm đến vậy.
Nguyễn Thị Thu Hà bật cười, một tiếng cười khô khốc, méo mó, như thể vừa nuốt phải một viên đá. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao găm, xuyên thẳng vào Trần Minh Hoàng đang quỳ rạp dưới chân.
NGUYỄN THỊ THU HÀ
(Giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào, nhưng mỗi chữ đều như xiên vào da thịt Trần Minh Hoàng)
Anh… anh còn muốn tôi giữ bí mật cho anh sao? Giữ bí mật cho một kẻ đã chết giả, một kẻ lừa dối, một kẻ đã vứt bỏ vợ con không chút hối tiếc? Anh còn dám cầu xin tôi vì tương lai của anh ư? Tương lai của một thằng hèn, một thằng khốn nạn đã bán đứng tất cả để sống sung sướng bên người đàn bà khác!
Trần Minh Hoàng cố gắng đứng dậy, đôi tay run rẩy đưa ra như muốn chạm vào Nguyễn Thị Thu Hà, nhưng cô giật lùi lại như thể chạm vào thứ bẩn thỉu. Anh ta chỉ biết lặp lại một cách vô vọng.
TRẦN MINH HOÀNG
(Nước mắt giàn giụa, thảm hại)
Hà… anh xin em… Anh sai rồi… Anh biết anh sai rồi… Nhưng anh thật sự không còn cách nào khác…
NGUYỄN THỊ THU HÀ
(Cô chỉ thẳng ngón tay vào mặt Trần Minh Hoàng, đôi mắt đỏ ngầu, nước mắt tuôn như suối nhưng gương mặt đầy căm phẫn)
Không còn cách nào khác? Vậy còn tôi? Còn Khang? Chúng tôi thì sao? Anh có biết 5 năm qua tôi đã sống như thế nào không? Một mình tôi vật lộn nuôi con, một mình tôi chịu đựng nỗi đau mất chồng, mất cha của con tôi! Anh có biết Khang đã lớn lên mà không có bố, ngày nào cũng hỏi “Bố đâu rồi?” không? Anh có biết con đã phải chịu đựng những gì không?
Trần Minh Hoàng cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt Nguyễn Thị Thu Hà. Nỗi nhục nhã, sự hối hận và sợ hãi trộn lẫn khiến anh ta run rẩy từng hồi.
NGUYỄN THỊ THU HÀ
(Cơn đau đớn tột cùng biến thành sự phẫn uất ghê gớm. Cô gào lên từng tiếng, như thể muốn xé toạc lồng ngực mình)
Anh không xứng đáng làm cha của Khang! Anh là kẻ lừa dối! Một kẻ tồi tệ, ích kỷ, và vô lương tâm! Anh đã chết rồi, Trần Minh Hoàng! Anh đã chết ngay cái ngày anh dàn dựng vụ tai nạn đó! Từ giờ phút này, anh không còn là gì của mẹ con tôi nữa! Tôi… tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!
Nguyễn Thị Thu Hà quay lưng lại, cố gắng giữ cho mình không ngã quỵ. Từng lời cô nói ra như những vết cứa sâu vào chính trái tim cô. Mọi thứ đã sụp đổ. Niềm tin, tình yêu, ký ức… tất cả chỉ là một trò lừa bịp tàn nhẫn. Cô cảm thấy kiệt sức, toàn thân rã rời, chỉ muốn chạy trốn khỏi địa ngục trần gian này.
Nguyễn Thị Thu Hà quay lưng lại, cố gắng giữ cho mình không ngã quỵ. Từng lời cô nói ra như những vết cứa sâu vào chính trái tim cô. Mọi thứ đã sụp đổ. Niềm tin, tình yêu, ký ức… tất cả chỉ là một trò lừa bịp tàn nhẫn. Cô cảm thấy kiệt sức, toàn thân rã rời, chỉ muốn chạy trốn khỏi địa ngục trần gian này. Nhưng rồi, từ trong sâu thẳm nỗi đau tưởng chừng vô tận ấy, một ngọn lửa mới bùng lên, thiêu rụi mọi yếu đuối. Cô không thể gục ngã, không thể chạy trốn. Cô là mẹ của Trần Minh Khang.
Nguyễn Thị Thu Hà đột ngột dừng lại, quay phắt người lại. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự tuyệt vọng mà thay vào đó là sự lạnh lùng đến đáng sợ, cương quyết như thép. Cô nhìn thẳng vào Trần Minh Hoàng đang sụp đổ dưới chân, không một chút thương hại.
NGUYỄN THỊ THU HÀ
(Giọng nói dứt khoát, từng lời như đóng đinh vào không khí)
Anh nghĩ tôi sẽ giữ bí mật cho anh ư? Anh nghĩ tôi sẽ chấp nhận bất cứ thứ gì anh vứt ra để tôi câm miệng sao, Trần Minh Hoàng? Anh nhầm rồi! Sai lầm lớn nhất của anh là đã đánh giá thấp tôi, và đánh giá thấp tình mẫu tử này.
Trần Minh Hoàng ngẩng đầu lên, nét mặt tái mét vì kinh hãi. Anh ta cảm nhận được một sự thay đổi đáng sợ trong Nguyễn Thị Thu Hà.
TRẦN MINH HOÀNG
(Lắp bắp)
Hà… em… em đừng làm chuyện dại dột… Anh biết anh sai rồi, anh sẽ bù đắp…
NGUYỄN THỊ THU HÀ
(Cắt ngang lời Hoàng một cách phũ phàng)
Bù đắp? Không có gì có thể bù đắp được 5 năm địa ngục của mẹ con tôi. Và tôi không cần sự bù đắp bẩn thỉu của anh. Tôi sẽ không chấp nhận bất kỳ lời đề nghị nào từ một kẻ lừa đảo như anh.
Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc như dao cau rạch vào tâm can Trần Minh Hoàng.
NGUYỄN THỊ THU HÀ
Tôi sẽ tố cáo anh. Với pháp luật. Về hành vi lừa đảo trắng trợn, dàn dựng cái chết giả, và bỏ rơi vợ con một cách vô nhân tính. Anh sẽ phải trả giá cho tất cả những gì anh đã gây ra.
Trần Minh Hoàng bật dậy, đôi mắt mở to, lắp bắp cầu xin.
TRẦN MINH HOÀNG
(Run rẩy, thảm thiết)
Không! Hà! Em không thể làm vậy! Em làm vậy sẽ hủy hoại tất cả! Cả anh, cả em, cả Khang nữa! Danh dự của Khang…
NGUYỄN THỊ THU HÀ
(Cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo)
Danh dự của Khang không cần một người cha lừa dối như anh bảo vệ. Danh dự của con tôi sẽ được tôi bảo vệ, bằng cách vạch trần bộ mặt thật của anh trước pháp luật. Tôi sẽ giành quyền nuôi con. Anh không xứng đáng làm cha của Trần Minh Khang.
Cô bước thêm một bước về phía Trần Minh Hoàng, ánh mắt rực lửa căm phẫn.
NGUYỄN THỊ THU HÀ
Tôi sẽ đòi lại tất cả. Tất cả những gì anh đã cướp đi của hai mẹ con tôi suốt 5 năm qua. Tiền bạc, thời gian, tuổi trẻ của tôi, và tuổi thơ có cha của con tôi. Tôi sẽ không bỏ qua bất cứ thứ gì. Đây không phải là lời cầu xin, đây là lời tuyên chiến, Trần Minh Hoàng! Anh đã chết rồi, nhưng giờ tôi sẽ chính thức khai tử anh khỏi cuộc đời mẹ con tôi!
Nguyễn Thị Thu Hà quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều mạnh mẽ và dứt khoát. Bóng lưng cô không còn vẻ yếu đuối, mà cao ngạo và kiên cường lạ thường. Trần Minh Hoàng đứng đó, sững sờ nhìn theo, mọi hy vọng tan biến. Sự tuyệt vọng và sợ hãi bao trùm lấy anh ta khi ý nghĩ về nhà tù và sự hủy hoại hiện rõ mồn một.
Nguyễn Thị Thu Hà không nói thêm lời nào, từng bước chân cô vang vọng trên nền gạch lạnh lẽo, mạnh mẽ và kiên quyết. Cô không ngoảnh đầu lại nhìn Trần Minh Hoàng, bởi vì trong tâm trí cô, anh ta đã thực sự chết rồi. Cái chết giả mạo của anh ta năm năm trước giờ đây mới thực sự được chôn vùi, cùng với tất cả những gì anh ta từng có trong cuộc đời của mẹ con cô.
Nguyễn Thị Thu Hà lập tức hành động. Cô liên hệ với luật sư, trình bày toàn bộ sự việc, kèm theo những bằng chứng mà cô đã thu thập được từ khi bắt đầu nghi ngờ. Mọi thứ diễn ra nhanh hơn Nguyễn Thị Thu Hà nghĩ. Câu chuyện về một người chồng dàn dựng cái chết giả để bỏ trốn, để lại vợ con thơ dại trong đau khổ, nhanh chóng bùng nổ trên các nền tảng mạng xã hội. Dư luận dậy sóng, công phẫn trước hành vi tàn nhẫn và vô nhân tính của Trần Minh Hoàng.
Các buổi xét xử diễn ra căng thẳng. Trần Minh Hoàng xuất hiện với bộ dạng tiều tụy, ánh mắt luôn né tránh Nguyễn Thị Thu Hà. Anh ta cố gắng đưa ra những lời biện hộ yếu ớt, đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho áp lực nợ nần. Nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước những bằng chứng không thể chối cãi: các giao dịch tài chính bất minh, lời khai của những người đã giúp anh ta dàn dựng vụ tai nạn giả, và đặc biệt là sự thật về việc anh ta đã sống một cuộc đời mới, sung túc và vô trách nhiệm, trong khi Nguyễn Thị Thu Hà vật lộn nuôi con một mình.
Truyền thông liên tục đưa tin, mỗi phiên tòa đều trở thành tâm điểm. Người ta thương cảm cho Nguyễn Thị Thu Hà và Trần Minh Khang, đồng thời phẫn nộ với Trần Minh Hoàng. Nguyễn Thị Thu Hà, dù phải đối mặt với áp lực dư luận và sự mệt mỏi của các phiên tòa, vẫn giữ vững sự kiên cường. Cô xuất hiện trước tòa với vẻ ngoài giản dị nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Mỗi lời cô nói đều là sự thật xé lòng, về năm năm cô chịu tang chồng, về sự cô đơn, về những khó khăn khi một mình nuôi con, và về vết thương lòng mà Trần Minh Hoàng đã gây ra.
Trần Minh Hoàng, cuối cùng, đã không thể thoát khỏi lưới pháp luật. Tòa án tuyên anh ta phạm tội lừa đảo, trốn tránh trách nhiệm và buộc phải chịu hậu quả nghiêm trọng cho hành vi của mình. Anh ta bị kết án tù giam, đồng thời phải bồi thường tất cả những thiệt hại về vật chất và tinh thần mà anh ta đã gây ra cho Nguyễn Thị Thu Hà và Trần Minh Khang. Quyền nuôi Trần Minh Khang hoàn toàn thuộc về Nguyễn Thị Thu Hà, Trần Minh Hoàng bị tước quyền làm cha. Khoảnh khắc bản án được tuyên, cả phòng xử án vang lên tiếng vỗ tay nhẹ nhõm. Nguyễn Thị Thu Hà cảm thấy một gánh nặng khổng lồ được trút bỏ, một cảm giác giải thoát bao trùm lấy cô. Cô không còn nhìn thấy Trần Minh Hoàng là người đàn ông cô từng yêu, mà chỉ là một kẻ lừa dối phải trả giá cho tội lỗi của mình.
Vụ án kết thúc, Trần Minh Hoàng bị đưa vào nhà tù, gương mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt vô hồn. Anh ta đã mất tất cả: sự nghiệp mới, danh dự, tự do, và vĩnh viễn mất đi quyền làm cha của Trần Minh Khang. Nguyễn Thị Thu Hà, đứng ngoài cổng tòa, hít một hơi thật sâu làn gió mát lành. Nắng chiều hắt lên gương mặt cô, rạng rỡ một cách lạ thường sau bao tháng ngày chìm trong bóng tối. Cô mỉm cười, một nụ cười thực sự, không còn che giấu nỗi đau hay sự kiên cường gồng mình nữa.
Chiến thắng pháp lý này không chỉ là sự đòi lại công bằng mà còn là sự giải phóng tâm hồn Nguyễn Thị Thu Hà. Cô đã giành lại danh dự cho mình, cho Trần Minh Khang, và cho những người phụ nữ từng bị lừa dối. Cuộc đời cô, sau năm năm sóng gió tưởng chừng không có lối thoát, cuối cùng đã tìm lại được sự bình yên. Cô hiểu rằng, không phải lúc nào tha thứ cũng là cách tốt nhất. Đôi khi, đối diện với sự thật, đòi lại công bằng, mới chính là con đường dẫn đến sự thanh thản thực sự. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó không còn là xiềng xích trói buộc Nguyễn Thị Thu Hà nữa. Nó đã biến thành sức mạnh, thành bài học quý giá, giúp cô trưởng thành hơn, vững vàng hơn. Cô nhìn về phía trước, nơi Trần Minh Khang đang chờ đợi, với một tương lai tươi sáng và một trái tim đầy hy vọng. Hai mẹ con sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, không còn bóng dáng của sự dối trá và phản bội, chỉ còn lại tình yêu thương và niềm tin vào hạnh phúc. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng Nguyễn Thị Thu Hà biết rằng, cô không còn đơn độc. Cô đã tìm thấy sức mạnh từ chính bản thân mình, và đó là điều quý giá nhất.

