Chị chồng về quê, ng:ửi thấy mùi h;ôi người già trong nhà liền quát tôi: “Không chăm được mẹ ta:;o thì biến!” Tôi ký đơn ly hôn ngay hôm đó. Ba ngày sau, nhà chồng gọi cho tôi hơn 100 cuộc trong tuy/ệt vọ/ng…
Tôi về làm dâu nhà chồng năm hai mươi sáu tuổi. Bố chồng mấ//t sớm, mẹ chồng – bà Năm – sống cùng vợ chồng tôi trong căn nhà cấp bốn cũ, mái ngói rêu phong.
Chồng tôi là con trai út. Trên anh còn một chị gái – chị Hạnh – lấy chồng xa, mười mấy năm nay chỉ Tết mới về.
Những ngày đầu, tôi nghĩ mình may mắn. Mẹ chồng ít nói, không xét nét. Bà hay ngồi một mình ngoài hiên, nhìn ra vườn chuối sau nhà, ánh mắt trống trải.
Nhưng khoảng một năm sau, tôi bắt đầu nhận ra điều bất thường.
Ban đầu chỉ là mùi thoang thoảng trong phòng mẹ. Tôi tưởng bà già rồi, vệ sinh kém, nên âm thầm lau dọn nhiều hơn.
Nhưng mùi ngày một nặng.
Có hôm đang nấu cơm, tôi nghe mẹ chồng gọi khẽ:
— Con… vào đây giúp mẹ chút.
Khi vén chăn lên, tôi sữ/ng n/gười.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Linh vén chăn lên. Cảnh tượng đập vào mắt khiến cô sững sờ, một cảm giác ghê rợn chạy dọc sống lưng. Trên cơ thể gầy yếu của bà Năm, chi chít những vết loét lớn nhỏ, đỏ tấy và sưng vù. Mủ vàng rỉ ra, đóng vảy khô khốc, kèm theo mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi Linh, mạnh hơn gấp bội so với cái mùi cô vẫn ngửi thấy hằng ngày. Vài vết đã hoại tử, đen sạm lại, trông thật kinh khủng.
Bà Năm nằm đó, co ro, cúi gằm mặt, mái tóc bạc phơ che đi một phần khuôn mặt hốc hác. Đôi vai gầy rung nhẹ, như cố gắng giấu đi nỗi xấu hổ tột cùng. Linh nhìn bà, ánh mắt tràn ngập sự bàng hoàng, kinh hãi. Trong khoảnh khắc ấy, cảm giác ghê sợ trỗi dậy, nhưng rồi lại nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi xót xa, thương cảm đến tận cùng. Bà Năm, người mẹ chồng ít nói, đã phải chịu đựng những thứ này một mình bao lâu nay?
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cảm giác ghê sợ và sự bàng hoàng đang chực trào. Đôi mắt cô cụp xuống, khẽ chớp để xua đi hình ảnh kinh khủng vừa đập vào mắt. Bà Năm vẫn nằm đó, co ro, run rẩy. Một nỗi xót xa trỗi dậy mạnh mẽ, lấn át tất cả. Dù thế nào, đây vẫn là mẹ của người đàn ông mà cô từng yêu, là người phụ nữ đã im lặng chứng kiến những năm tháng làm dâu của cô. Linh biết, mình không thể bỏ mặc bà.
Cô nhẹ nhàng quỳ xuống bên giường, vươn tay đỡ lấy vai bà Năm. “Mẹ ơi, mẹ ngồi dậy con xem nào,” Linh nói, giọng cố gắng giữ sự bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng vẫn còn đầy những băn khoăn, lo lắng về tình trạng bệnh của mẹ chồng. Bà Năm khẽ giật mình, đôi mắt hốc hác đầy vẻ tủi hổ ngước lên nhìn Linh. Bà không nói gì, chỉ để Linh từ từ đỡ bà ngồi dậy.
Linh đưa mắt nhìn tổng thể, nhận ra có quá nhiều điều cần phải làm. Cô quyết định bắt tay ngay vào việc. Đầu tiên, cô cần phải làm sạch những vết loét này. Cô đứng dậy, bước nhanh ra ngoài, tìm một chậu nước ấm, khăn bông mềm và cồn y tế. Trở lại phòng, Linh đặt tất cả xuống sàn, cạnh giường. Cô nhìn bà Năm, khẽ mỉm cười trấn an. “Mẹ đừng lo, con sẽ chăm sóc cho mẹ.” Dù trong thâm tâm, Linh vẫn tự hỏi không biết những vết thương này đã lây nhiễm đến mức độ nào, liệu có còn cơ hội nào để phục hồi hoàn toàn hay không.
Linh bắt đầu cẩn thận vén vạt áo của bà Năm lên, để lộ những vết loét khủng khiếp. Cô nhúng khăn vào nước ấm, vắt nhẹ rồi bắt đầu lau rửa từng vết mủ khô, từng mảng da bong tróc. Mùi hôi thối vẫn nồng nặc, nhưng Linh cố gắng hít thở nhẹ nhàng, tập trung vào công việc. Cô cảm thấy ghê tởm, nhưng đồng thời cũng thấy một sự quyết tâm lạ lùng trỗi dậy. Cô phải làm điều này, dù cho lòng còn nặng trĩu những nghi vấn và sự tức giận ẩn sâu.
Linh cẩn thận rửa sạch những vết loét, thoa thuốc mỡ và băng bó lại. Bà Năm không nói gì, chỉ khẽ rụt người lại mỗi khi Linh chạm vào. Mùi hôi thối vẫn bám riết, nhưng Linh cố gắng bỏ qua, tập trung vào từng động tác. Đây không phải lần đầu, hay lần thứ hai. Kể từ ngày phát hiện ra tình trạng của mẹ chồng, mỗi ngày Linh đều âm thầm làm những công việc này. Cô mua thuốc, thay băng, lau rửa, cố gắng giữ cho bà sạch sẽ nhất có thể. Căn nhà cấp bốn cũ, mái ngói rêu phong dường như cũng nhuốm mùi u ám và sự mệt mỏi của Linh.
Chiều đó, khi Anh Minh vừa đi làm về, Linh theo anh vào bếp. Anh đang lơ đãng mở tủ lạnh tìm nước uống.
“Anh Minh,” Linh cất tiếng, giọng cô khẽ và đầy mệt mỏi.
Anh Minh ậm ừ, không quay lại nhìn cô.
“Tình trạng của mẹ… ngày càng tệ hơn rồi. Em nghĩ mình phải đưa mẹ đi bệnh viện khám kỹ càng,” Linh nói, cố gắng giữ bình tĩnh.
Anh Minh cuối cùng cũng quay lại, nhưng chỉ là một cái liếc mắt nhanh chóng, đầy vẻ khó chịu. “Lại chuyện đó nữa à? Em cứ làm quá lên. Bà già rồi, bệnh tật là chuyện thường tình. Có gì mà phải ầm ĩ.”
“Nhưng vết loét… nó lan ra nhiều rồi. Em không biết phải xử lý thế nào nữa,” Linh kiên nhẫn giải thích, giọng cô khẽ run.
Anh Minh nhíu mày, mở chai nước tu ừng ực. “Thì em cứ làm những gì em vẫn làm đi. Chẳng phải em vẫn chăm sóc bà đó sao? Cứ để mọi chuyện tự nhiên. Bố mất sớm rồi, giờ mẹ già yếu, mình cũng phải thuận theo tự nhiên thôi.”
“Thuận theo tự nhiên?” Linh lặp lại, lòng cô lạnh đi. “Ý anh là để mẹ nằm đó, mặc cho bệnh tật hành hạ?”
Anh Minh khua tay, lảng tránh ánh mắt cô. “Thôi đi, đừng có nói mấy lời xui xẻo. Tôi đi làm cả ngày mệt mỏi, về nhà còn phải nghe mấy chuyện này nữa. Em lo được thì lo, không lo được thì thôi, tôi cũng có cách riêng của tôi.”
Anh Minh bỏ đi vào phòng khách, bật tivi thật to, cố tình bỏ ngoài tai những lời Linh nói. Linh đứng đó, nhìn theo bóng lưng thờ ơ của chồng, một nỗi cô đơn và nặng nề bủa vây lấy cô. Cô đã cố gắng bao nhiêu lần, nhưng Anh Minh chỉ luôn lảng tránh, thờ ơ, không hề muốn đối mặt với sự thật. Cả gánh nặng này, mình Linh phải gánh chịu. Linh thở dài, một giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên má. Trong căn nhà cấp bốn cũ, giữa những bức tường im lặng, cô cảm thấy mình như một mình chống chọi với cả thế giới.
Và thế là những ngày tháng nặng nề cứ thế tiếp diễn. Dù Linh đã cố gắng hết sức, lau rửa, thay băng gạc, xịt khử mùi liên tục, cái mùi hôi hám đặc trưng từ vết loét của Bà Năm vẫn lẩn khuất khắp căn nhà cấp bốn cũ, mái ngói rêu phong. Nó bám vào từng ngóc ngách, len lỏi qua lớp tường vôi đã bạc màu, thấm vào đồ đạc cũ kỹ. Căn nhà vốn đã thiếu khí thoáng, giờ đây lại càng thêm nặng nề, ngột ngạt. Linh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt mỗi khi bước vào phòng Bà Năm, hay thậm chí chỉ là đi ngang qua cửa.
Mỗi đêm, Linh lại giật mình tỉnh giấc vì những cơn ho khan của Bà Năm, hay tiếng rên khẽ trong giấc ngủ. Cô ngồi dậy, mệt mỏi lê bước vào phòng mẹ chồng. Lại là những vết loét ngày càng lan rộng, lại là mùi hôi ám ảnh. Đôi bàn tay Linh thoăn thoắt vệ sinh, thoa thuốc, băng bó, nhưng lòng cô thì trống rỗng, kiệt quệ. Đôi mắt thâm quầng, gương mặt hốc hác của Linh tố cáo những đêm dài mất ngủ, những ngày dài vật lộn một mình.
“Mẹ ơi…” Linh thì thầm, giọng khản đặc, như nói với chính mình. Bà Năm nằm đó, đôi mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà, không một lời đáp lại. Linh biết mẹ chồng không có lỗi, bệnh tật hành hạ bà, nhưng sự bất lực của chính mình lại khiến cô tan nát. Anh Minh đi làm về, dường như chẳng hề ngửi thấy mùi gì khác lạ. Anh ăn cơm, xem tivi, thỉnh thoảng càu nhàu về mớ giấy tờ trên bàn. Còn Linh, cô dọn dẹp, nấu nướng, và mỗi khi rảnh rỗi, lại lủi thủi vào phòng Bà Năm, dọn dẹp, thay băng, cố gắng làm sạch vết loét.
Cứ như vậy, ngày qua ngày, Linh gồng mình chịu đựng. Thể xác cô rã rời, tinh thần cô suy sụp. Cả căn nhà dường như chỉ còn mình cô đối mặt với sự xuống cấp không chỉ của ngôi nhà mà còn của một sinh linh. Nỗi bất lực lớn dần, bao trùm lấy Linh, khiến cô cảm thấy mình đang chìm dần xuống một vực sâu không đáy, mà không một ai chịu đưa tay ra kéo cô lên.
Cả căn nhà dường như chỉ còn Linh đối mặt với sự xuống cấp không chỉ của ngôi nhà mà còn của một sinh linh. Nỗi bất lực lớn dần, bao trùm lấy Linh, khiến cô cảm thấy mình đang chìm dần xuống một vực sâu không đáy, mà không một ai chịu đưa tay ra kéo cô lên. Linh đang lụi cụi gấp gọn những chiếc khăn cũ đã dùng để lau rửa cho Bà Năm, đôi mắt trĩu nặng vì thiếu ngủ. Đúng lúc đó, cánh cửa chính vốn khép hờ bỗng bật mở cái ‘roẹt’.
Một bóng người cao ráo, sang trọng bước vào, không cần gõ cửa. Linh giật mình ngẩng đầu. Là chị Hạnh, chị chồng cô. Vừa bước chân vào căn nhà cấp bốn cũ, mái ngói rêu phong, gương mặt trang điểm kỹ càng của chị Hạnh lập tức nhăn lại. Đôi mắt chị nheo nheo, cánh mũi phập phồng hít lấy hít để một mùi khó chịu.
“Trời đất ơi, cái mùi gì mà kinh khủng thế này?” Chị Hạnh thốt lên, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt, đưa tay lên bịt mũi. Linh đứng sững sờ, cảm giác xấu hổ và tủi nhục dâng lên. Cô biết mùi hôi ấy, mùi hôi đã bám rễ sâu vào từng thớ gỗ, từng bức tường, từng ngóc ngách căn nhà. Nhưng bị người ngoài nói thẳng thừng, lại là chị chồng – người mười mấy năm chỉ Tết mới về, nó vẫn khiến Linh như bị ai đó tát mạnh vào mặt.
Chị Hạnh không ngừng lại ở đó. Đôi mắt chị liếc dọc ngang khắp căn nhà. Từ bộ bàn ghế sờn cũ, đến những bức tường vôi bạc màu, rồi dừng lại ở dáng vẻ tiều tụy của Linh. Cái nhìn dò xét ấy ẩn chứa sự đánh giá, pha lẫn một nụ cười nửa miệng đầy khinh thường. “Thôi chết rồi, không lẽ mẹ vẫn còn ở đây sao? Cô dọn dẹp kiểu gì mà để nhà cửa hôi hám đến mức này?”
Linh cắn chặt môi, không thể thốt ra lời nào. Lồng ngực cô như bị siết chặt lại, không khí bỗng trở nên đặc quánh, ngột ngạt đến khó thở. Chị Hạnh vẫn đứng đó, bịt mũi, không hề có ý định đi vào sâu hơn, chỉ đứng ngay ngưỡng cửa, nhìn thẳng vào Linh với ánh mắt chất chứa đầy vẻ phê phán và ghét bỏ.
Chị Hạnh, sau một thoáng sững sờ vì cái mùi khó chịu ám ảnh, đôi mắt vẫn nheo nheo đầy vẻ khinh bỉ. Chị ta không thể chịu đựng thêm nữa, một tiếng “hừ” lạnh lẽo bật ra khỏi cổ họng, rồi chị bắt đầu rảo bước vào sâu bên trong căn nhà cấp bốn cũ, mái ngói rêu phong. Mỗi bước chân của Chị Hạnh dường như đều mang theo sự khó chịu, thể hiện qua vẻ mặt nhăn nhó và cái nhíu mày sâu hoắm.
Linh đứng im lìm, tim đập thình thịch, dõi theo từng cử chỉ của chị chồng. Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng cô.
Càng tiến gần đến căn phòng của Bà Năm, mùi hôi nồng nặc kia càng trở nên mạnh mẽ, như một bức tường vô hình xộc thẳng vào khứu giác của Chị Hạnh. Vẻ mặt chị ta từ khó chịu chuyển sang phẫn nộ. Không cần gõ cửa, Chị Hạnh đẩy mạnh cánh cửa gỗ đã cũ kỹ của căn phòng Bà Năm, tạo ra một tiếng ‘cạch’ khô khốc.
Cảnh tượng bên trong đập vào mắt chị ta. Bà Năm đang ngồi thu lu ở một góc giường, ánh mắt vô hồn nhìn ra khoảng không. Căn phòng bừa bộn, ánh sáng yếu ớt càng làm tăng thêm vẻ tiêu điều.
Chị Hạnh quay phắt lại, ánh mắt đầy tức giận như mũi tên sắc nhọn xuyên thẳng vào Linh. Gương mặt trang điểm kỹ càng giờ đây biến dạng vì sự căm phẫn. Chị ta không thèm che giấu sự khinh bỉ tột cùng.
“Không chăm được mẹ tao thì biến!” Chị Hạnh gằn giọng, mỗi từ như một nhát dao đâm thẳng vào tim Linh. Giọng điệu của chị ta chói tai, vang vọng khắp căn nhà.
Linh đứng sững sờ, toàn thân run rẩy. Lời nói của chị chồng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, không chỉ đánh tan chút tự trọng cuối cùng mà còn xé toạc nỗi tủi nhục Linh đã chôn giấu bấy lâu. Cảm giác bị xúc phạm nặng nề, cùng với sự uất ức tột cùng dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng khiến Linh không thể thốt nên lời. Nước mắt chực trào nhưng Linh cố kìm nén, không muốn mình yếu đuối trước ánh mắt khinh miệt của Chị Hạnh.
Linh, nước mắt chực trào nhưng cố kìm nén, đôi mắt đỏ hoe xoay phắt tìm kiếm Anh Minh, chồng cô. Trong giây phút cận kề vực thẳm của nỗi nhục nhã tột cùng, Linh đặt tất cả hy vọng vào anh, người đàn ông đã từng thề non hẹn biển sẽ che chở cho cô. Ánh mắt cô cầu cứu, tuyệt vọng, như một lời van xin thầm lặng: “Anh ơi, nói gì đi, bênh vực em đi!”.
Thế nhưng, Anh Minh đứng đó. Anh ta không nói một lời. Cả cơ thể anh bất động, như một pho tượng lạnh lẽo giữa căn nhà cấp bốn cũ, mái ngói rêu phong đang ngập tràn sự căm phẫn. Ánh mắt anh né tránh, không dám đối diện với Linh. Sự im lặng của Anh Minh không chỉ là sự đồng tình ngầm với lời lẽ của Chị Hạnh mà còn là một nhát dao chí mạng, đâm thẳng vào trái tim Linh.
Linh cảm thấy toàn bộ thế giới của mình sụp đổ. Không phải lời lẽ cay nghiệt của Chị Hạnh, mà chính sự im lặng của chồng mới là thứ đã đẩy cô vào vực sâu tuyệt vọng nhất. Cảm giác bị phản bội, bị bỏ rơi ngay trong chính gia đình mình, bởi người cô yêu thương nhất, khiến Linh đau đớn đến tột cùng, hơn cả ngàn vạn lời lăng mạ. Nước mắt không còn kìm được nữa, trào ra lăn dài trên má Linh.
Nước mắt không còn kìm được nữa, trào ra lăn dài trên má Linh. Toàn bộ thế giới đã sụp đổ dưới chân cô, nhưng trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, một sự kiên quyết lạnh lùng bỗng bùng lên. Linh không thể chịu đựng thêm nữa. Cô lặng lẽ xoay người, bước đi như vô hồn qua căn phòng khách đang chìm trong bầu không khí ngột ngạt của căn nhà cấp bốn cũ, mái ngói rêu phong. Anh Minh và Chị Hạnh vẫn đứng đó, như những pho tượng vô cảm. Linh tiến đến chiếc tủ gỗ cũ kỹ đặt ở góc phòng. Tay cô run rẩy mở ngăn kéo đã khóa chặt. Dưới lớp vải đã bạc màu, Linh rút ra một tập giấy mỏng, được xếp gọn gàng. Đó chính là tờ đơn ly hôn mà Linh đã chuẩn bị từ rất lâu, dự phòng cho những ngày tháng uất ức chất chồng, cho những lúc không thể chịu đựng thêm. Cô đặt tờ đơn lên mặt bàn thờ phụ, nơi ánh sáng lờ mờ từ đèn dầu hắt xuống. Cầm cây bút bi xanh, bàn tay Linh vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt cô thì kiên định đến đáng sợ. Từng nét, từng nét, cái tên “Linh” hiện ra rành mạch trên dòng ký tên. Một cảm giác đau đớn xé nát tim gan, như hàng ngàn mảnh vỡ đang găm vào lồng ngực. Thế nhưng, xen lẫn vào nỗi tan nát đó, là một sự giải thoát đến lạnh lùng. Linh đã ký. Cô đã hoàn thành.
Linh không chần chừ một giây. Tờ đơn ly hôn vẫn nằm đó, như một tuyên ngôn đanh thép, còn Linh thì quay lưng đi, bước thẳng vào căn buồng nhỏ của mình. Căn buồng từng là nơi cô ấp ủ biết bao hy vọng, nay chỉ còn là chứng nhân cho sự tan vỡ. Cô mở chiếc tủ quần áo cũ kỹ, không chút cảm xúc, chỉ chọn lấy vài bộ đồ đơn giản nhất, vài món đồ dùng cá nhân thiết yếu rồi bỏ tất cả vào chiếc vali vải đã bạc màu. Mọi cử động đều dứt khoát, như thể cô đang cố gắng tách mình ra khỏi mọi thứ càng nhanh càng tốt.
Khi Linh bước ra khỏi phòng, chiếc vali nhỏ trong tay, không khí trong căn nhà cấp bốn cũ, mái ngói rêu phong dường như đông đặc lại. Anh Minh và Chị Hạnh vẫn đứng bất động ở phòng khách, ánh mắt lạnh như băng dõi theo từng bước chân của Linh. Không một lời nói được thốt ra. Không một tiếng níu kéo, không một lời trách móc cuối cùng. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ bao trùm.
Linh đi qua họ, đôi mắt trống rỗng không nhìn về bất cứ ai. Mỗi bước chân của cô đều mang theo sự thanh thản đến lạ lùng, trộn lẫn với nỗi đau thấu tận xương tủy. Khi cô đến gần ngưỡng cửa, Bà Năm đang ngồi ở bàn ăn cũ kỹ, im lặng như một cái bóng. Ánh mắt Bà Năm vẫn dõi theo Linh, nhưng giờ đây, chúng chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm, một sự trống rỗng vô hạn. Không một tiếng gọi, không một lời khuyên răn. Chỉ là ánh mắt ấy, như một lời từ biệt không thành lời.
Linh mở cánh cửa chính, tiếng cọt kẹt phá vỡ sự im lặng ghê người. Cô bước ra ngoài, đóng sập cánh cửa lại. Phía sau cô, căn nhà chìm trong bóng tối và sự nặng nề, chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người và ánh mắt bi ai của Bà Năm.
Ba ngày sau.
Linh ngồi trong căn phòng trọ nhỏ, nắng sớm lọt qua khung cửa sổ cũ kỹ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lờ mờ. Cô đang cố gắng sắp xếp lại đồ đạc ít ỏi, từng chút một xây dựng lại cuộc sống tưởng chừng đã vỡ vụn. Mỗi món đồ được đặt vào vị trí mới đều mang theo hy vọng về một khởi đầu không còn mùi hôi ám ảnh, không còn những ánh mắt phán xét. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm, dù mong manh.
Bỗng, tiếng chuông điện thoại vang lên inh ỏi, cắt ngang sự tĩnh lặng. Linh giật mình, đặt chiếc áo đang gấp dở xuống. Cô nhìn màn hình, một số lạ hoắc nhấp nháy liên hồi. Linh nhíu mày, băn khoăn. Cô không nghe máy.
Điện thoại im lặng được vài giây, rồi lại reo lên lần nữa, dồn dập hơn. Lần này, cái tên “Anh Minh” hiện rõ ràng trên màn hình, kèm theo hàng chục cuộc gọi nhỡ khác chưa kịp xóa từ trước. Linh thoáng rùng mình. Anh ta gọi cô làm gì? Có chuyện gì chứ?
Linh chưa kịp trấn tĩnh thì tiếng chuông lại vang lên, dữ dội hơn, như một lời đe dọa. Lần này, là “Chị Hạnh”. Tên chị chồng sáng choang, cùng với biểu tượng hàng loạt cuộc gọi đến không ngừng nghỉ. Nỗi băn khoăn trong Linh nhanh chóng biến thành một dự cảm chẳng lành. Chuyện gì đang xảy ra ở căn nhà cấp bốn cũ, mái ngói rêu phong kia mà cả hai người họ lại điên cuồng gọi điện cho cô như vậy? Linh cầm điện thoại, lòng dạ rối bời. Có vẻ như, sự bình yên mà cô vừa tìm thấy đã sắp bị phá vỡ một lần nữa.
Linh nhìn chằm chằm vào màn hình, từng cuộc gọi nhỡ nối tiếp nhau hiện lên, như một dòng thác dữ dội không ngừng nghỉ. Hơn một trăm cuộc gọi chỉ trong ba ngày. Từ Anh Minh, từ Chị Hạnh, và cả những số lạ mà cô biết chắc là của người quen bên nhà chồng cũ. Linh siết chặt điện thoại trong tay, cảm nhận sự rung lắc liên hồi của nó như muốn giật khỏi lòng bàn tay cô.
“Họ làm gì mà gọi nhiều đến thế?” Linh thầm nghĩ, giọng ráo hoảnh. “Hồi mình đi, có ai gọi một cuộc nào đâu.” Nỗi uất ức cũ chợt dâng lên, nhưng nhanh chóng bị lấn át bởi một cảm giác khác, khó gọi tên. Sự lo lắng. Sự tuyệt vọng trong những cuộc gọi này không giống với bất kỳ điều gì cô từng trải qua từ cái gia đình ấy. Đây không phải là sự trách móc, mà là một lời cầu cứu câm lặng.
Nét mặt Linh từ ngơ ngác chuyển sang đăm chiêu. Điều gì có thể khiến những người từng xua đuổi cô giờ đây phải van nài đến vậy? Cô nhớ lại căn nhà cấp bốn cũ, mái ngói rêu phong, nơi cô từng sống. Nhớ đến Bà Năm, mẹ chồng ít nói, và cả mùi hôi người già ám ảnh trong căn phòng bà. Một dự cảm chẳng lành len lỏi, lạnh buốt sống lưng. Cô đã rời đi để tìm bình yên, nhưng có lẽ, bình yên ấy lại đang bị đánh đổi bằng một bi kịch khác.
Linh hít một hơi thật sâu. Dù còn hận, dù còn đau, cô không thể làm ngơ trước sự khẩn cấp đến đáng sợ này. Cô phải biết. Cô phải tìm hiểu. Quyết định đã được đưa ra, dù trái tim cô vẫn nặng trĩu. Linh chậm rãi đưa ngón tay lên màn hình, chuẩn bị nhấn nút gọi lại.
Linh nhấn vào một trong những cuộc gọi nhỡ từ Anh Minh. Tiếng “tút… tút…” vang lên vài giây rồi kết nối. Đầu dây bên kia, một giọng nói khàn đặc, đầy tuyệt vọng vang lên, không còn chút mạnh mẽ nào Linh từng biết.
“Linh… là anh Minh đây!” Giọng Anh Minh run rẩy, nghe như thể anh vừa khóc hoặc đang bị sốc nặng. “Linh ơi… em bắt máy rồi à? Trời ơi, ơn trời!”
Linh im lặng, chỉ nghe, cảm nhận rõ sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng.
“Anh biết… anh biết em giận anh, giận tất cả mọi người…” Anh Minh nói, vấp váp từng chữ. “Nhưng Linh ơi, mẹ… mẹ đang nguy kịch lắm rồi! Em về đi! Làm ơn về đi Linh!”
Linh sững người. “Nguy kịch?” Cô lặp lại, giọng khô khốc, nỗi tức giận tan biến nhường chỗ cho sự bàng hoàng. “Bà bị sao?”
Anh Minh thở hổn hển. “Mẹ… mẹ bị nặng lắm, Linh ạ. Bà không ăn uống gì được nữa, cứ mê man thôi. Chị Hạnh… chị Hạnh không thể chăm sóc được! Chị ấy… chị ấy đâu có biết cách. Mấy ngày nay chị ấy luống cuống hết cả lên, chỉ biết khóc thôi. Mẹ cứ gọi tên em… cứ gọi tên em mãi!”
Tiếng Anh Minh càng lúc càng khẩn khoản, gần như là tiếng nức nở. “Linh ơi, làm ơn đi! Anh biết anh có lỗi, tất cả đều có lỗi. Nhưng mẹ đâu có lỗi gì đâu! Bà đang cần em lắm đó Linh ơi! Anh van xin em… van xin em về một lần thôi!”
Linh đứng chết lặng, chiếc điện thoại như muốn rơi khỏi tay. Cô chưa bao giờ nghĩ tình hình lại tồi tệ đến mức này. Nỗi tức giận chưa kịp nguôi ngoai bỗng chốc bị thay thế bằng một cảm giác nặng nề, khó thở. Bà Năm… nguy kịch? Và lại còn gọi tên cô? Hình ảnh Bà Năm ít nói, thường lẳng lặng ngồi nhìn ra vườn chuối sau nhà, bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Lời van xin tuyệt vọng của Anh Minh cứ xoáy sâu vào tai Linh, khiến cô không thể thốt nên lời.
“Bà bị ung thư giai đoạn cuối rồi Linh ơi!” Anh Minh thốt lên, giọng đứt quãng, nghẹn ngào như muốn vỡ ra. “Bác sĩ nói… nói bà không còn sống được bao lâu nữa đâu. Cái vết loét… cái mùi hôi mà em cứ than phiền… đó là do khối u nó hoại tử ra đó Linh! Trời ơi, anh giấu em, anh cứ nghĩ… cứ nghĩ nếu em biết em sẽ bỏ đi… anh sợ em bỏ đi! Anh sợ mẹ sẽ đau lòng!”
Linh nghe từng lời của Anh Minh như sét đánh ngang tai. Ung thư giai đoạn cuối? Khối u hoại tử? Cái mùi hôi kinh tởm mà cô đã ghê sợ, đã lấy làm lý do để dứt áo ra đi, hóa ra lại là dấu hiệu của một căn bệnh hiểm nghèo? Toàn bộ cơ thể cô run lên bần bật, cảm giác ghê tởm bấy lâu nay bỗng chốc biến thành một nỗi đau đớn, xé lòng. Cô đã lầm. Cô đã sai rồi. Lầm tưởng của cô đã khiến cô bỏ lại người mẹ chồng đang cận kề cái chết trong nỗi đau đớn và cô độc.
“Bác sĩ nói bà chỉ còn vài ngày thôi Linh à,” Anh Minh tiếp tục, lời nói thấm đẫm tuyệt vọng. “Nếu không có người chăm sóc đặc biệt… bà sẽ không trụ nổi đâu. Chị Hạnh… chị ấy không biết làm gì cả. Anh… anh cũng không biết phải làm sao. Mẹ chỉ muốn có em bên cạnh thôi Linh ơi!”
Một cảm giác hối hận tột cùng cuộn trào trong Linh, nhấn chìm cô vào hố sâu của sự giày vò. Vết loét. Mùi hôi. Ung thư giai đoạn cuối. Tất cả những mảnh ghép bỗng khớp vào nhau, tạo thành một bức tranh tăm tối, đầy cay đắng. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi trên má Linh, nóng hổi và mặn chát. Cô đã nghĩ rằng Bà Năm ốm yếu, bẩn thỉu. Nhưng không, đó là bệnh tật, là cái chết đang cận kề. Và cô, người con dâu từng thề nguyện chăm sóc, đã bỏ đi. Linh cảm thấy như có hàng ngàn mũi dao đang cứa vào tim mình. Cô đã làm gì thế này? Cô đã đối xử với Bà Năm như thế nào?
Linh không còn nghe rõ những lời tiếp theo của Anh Minh nữa. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt Linh. Cô gục mặt vào hai bàn tay, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Anh Minh, thấy Linh đau khổ tột cùng, cũng không ngăn được dòng nước mắt đàn ông tuôn rơi.
ANH MINH
(Giọng run rẩy, đầy uất nghẹn)
Sau khi em đi… chị Hạnh ở lại. Anh cứ nghĩ… chị ấy là con gái, sẽ thương mẹ hơn. Nhưng… nhưng không phải vậy Linh à.
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự dò hỏi, pha lẫn một nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì sắp nghe.
ANH MINH
(Tiếp tục, giọng chua chát)
Mùi hôi… nó càng ngày càng nặng hơn. Bà Năm đau đớn, không tự chủ được… mọi thứ bẩn thỉu. Chị Hạnh… chị ấy không chịu nổi.
Anh Minh dừng lại, như thể ký ức đó quá kinh khủng để thốt ra. Linh nhìn Anh Minh, lòng cô thắt lại. Cô có thể hình dung được cảnh tượng đó, cảnh mà cô đã từng ghê sợ đến mức bỏ đi.
ANH MINH
(Nuốt khan)
Ngày đầu tiên, chị ấy còn cố gắng. Nhưng rồi… bà kêu đau, rồi không tự chủ được nữa. Chị Hạnh… chị ấy nôn ọe. Hoảng sợ. Chị ấy la làng lên, bảo sao mà dơ bẩn, sao mà kinh tởm như vậy.
Linh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cô nhớ lại cảm giác ghê tởm của mình khi đó, nhưng rồi cảm giác đó nhanh chóng biến thành sự khinh miệt đối với Chị Hạnh. Chị ta, người con gái ruột thịt, còn không chịu đựng nổi?
ANH MINH
(Mắt đỏ hoe)
Chị ấy… chị ấy từ chối chăm sóc mẹ. Bỏ mặc mẹ trong phòng. Có lúc bà kêu đau, kêu rên. Chị Hạnh chỉ bịt mũi lại, hoặc chạy ra ngoài. Chị ấy nói… chị ấy không thể. Không thể làm cái việc dơ bẩn đó.
Máu trong người Linh như sôi lên. Vừa đau lòng cho Bà Năm, người mẹ chồng tội nghiệp phải chịu đựng sự hành hạ của bệnh tật và sự ghẻ lạnh của chính con gái ruột. Vừa căm phẫn Chị Hạnh, người chị chồng vô tâm. Linh thầm nghĩ, Chị Hạnh mới là người ích kỷ và máu lạnh nhất. Cô đã sai, nhưng Chị Hạnh còn tệ hại hơn gấp vạn lần.
ANH MINH
(Cầm lấy tay Linh, tuyệt vọng)
Anh van em, Linh. Em về đi! Chỉ có em mới chăm sóc được mẹ thôi. Em đã từng làm được. Em đã yêu thương mẹ.
Linh nhìn bàn tay Anh Minh đang nắm chặt tay mình. Cảm giác ấm nóng từ tay Anh Minh không làm dịu đi sự giằng xé trong Linh. Lòng cô đầy ắp nỗi chua xót. Thương Bà Năm, người mẹ chồng tội nghiệp. Khinh bỉ Chị Hạnh, người chị chồng vô tâm. Và cả chính mình nữa, đã từng bỏ đi trong lúc bà cần nhất.
Linh nhìn bàn tay Anh Minh đang nắm chặt tay mình. Cảm giác ấm nóng từ tay Anh Minh không làm dịu đi sự giằng xé trong Linh. Lòng cô đầy ắp nỗi chua xót. Thương Bà Năm, người mẹ chồng tội nghiệp. Khinh bỉ Chị Hạnh, người chị chồng vô tâm. Và cả chính mình nữa, đã từng bỏ đi trong lúc bà cần nhất. Lúc này, Chị Hạnh từ phía sau bước tới, đôi mắt sưng húp, khuôn mặt phờ phạc. Bà ta cúi đầu, gần như quỳ sụp xuống trước mặt Linh.
CHỊ HẠNH
(Giọng khàn đặc, nghẹn ngào)
Linh… chị xin em. Chị xin lỗi. Chị sai rồi, sai thật rồi. Chị không ngờ… mẹ lại đau đớn đến mức đó. Chị… chị hèn nhát quá.
Linh rụt tay lại khỏi Anh Minh, ánh mắt lạnh lùng nhìn Chị Hạnh. Chị Hạnh, người phụ nữ kiêu ngạo, từng hống hách quát mắng Linh, giờ đây lại quỳ gối van xin. Một sự hả hê nhỏ nhoi thoáng qua trong lòng Linh, nhưng nó nhanh chóng bị nỗi đau thương cho Bà Năm lấn át.
CHỊ HẠNH
(Tiếp tục, nước mắt giàn giụa)
Mấy ngày nay chị không ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt lại là thấy mẹ nằm đó, đau đớn, cô độc. Chị đã bỏ mặc mẹ. Chị là đứa con bất hiếu. Chị cầu xin em, Linh. Em về với mẹ đi! Mẹ đang đợi em.
Anh Minh cũng gật đầu lia lịa, gương mặt đầm đìa nước mắt.
ANH MINH
(Chắp tay, giọng run rẩy)
Linh, anh biết anh đã sai. Anh đã nghe lời chị mà làm khổ em. Anh đã đuổi em đi. Nhưng bây giờ, anh chỉ còn mình em. Anh không biết phải làm sao nữa. Anh van em, em về đi. Bù đắp cho em cái gì cũng được, nhà cửa, tiền bạc… Tất cả, anh sẽ cho em tất cả!
Chị Hạnh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự cầu xin.
CHỊ HẠNH
(Nức nở)
Chị cũng vậy, Linh. Chị sẽ sang tên căn nhà trên thành phố cho em. Coi như là sự chuộc lỗi của chị. Chỉ cần em quay về chăm sóc mẹ cho đến cuối cùng. Mẹ rất cần em.
Linh nhìn hai con người từng ruồng rẫy mình, giờ đây van xin thảm thiết, hạ mình đến mức không thể tin được. Họ hứa hẹn tất cả, nhà cửa, tiền bạc, chỉ để cô quay về làm người hầu, chăm sóc cho người mẹ chồng bệnh tật. Sự trơ trẽn đó khiến Linh vừa căm phẫn, vừa thấy chua xót. Mùi hôi, sự dơ bẩn, và sự vô ơn của họ đã đẩy cô đi. Giờ đây, khi không ai chịu đựng được, họ lại muốn cô trở về.
Trong đầu Linh bắt đầu hiện lên hình ảnh Bà Năm, nằm cô độc trong căn phòng cũ, trên chiếc giường mà Linh đã từng chăm sóc. Mùi hôi thối, những cơn đau đớn, ánh mắt buồn bã của bà cụ. Linh nhớ lại những ngày tháng vất vả nhưng đầy tình thương mà cô đã dành cho Bà Năm.
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh. Cô phải đưa ra một quyết định. Quay lại để gánh vác trách nhiệm mà những người con ruột đã từ bỏ, đổi lấy sự “bù đắp” đầy toan tính? Hay mặc kệ số phận của gia đình đã ruồng rẫy cô, để họ nếm trải hậu quả của chính sự bạc bẽo của mình? Ánh mắt Linh xa xăm, đăm chiêu nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, như một ngày cuối cùng của một chặng đường dài.
Linh nhắm mắt lại. Hình ảnh Bà Năm hiện rõ mồn một trong tâm trí cô: đôi mắt già nua lờ đờ, bàn tay gầy guộc run rẩy cố nắm lấy tay Linh, nụ cười hiếm hoi khi Linh bón từng thìa cháo. Cô nhớ mùi thuốc bắc thoang thoảng, nhớ những đêm thức trắng thay tã, lau mình cho bà. Tất cả những điều đó không phải vì Anh Minh hay Chị Hạnh, mà vì tình người, vì lời hứa thầm lặng với người phụ nữ hiền lành, ít nói ấy. Bà Năm đã không xét nét cô, đã từng yêu thương cô theo cách riêng của bà. Linh đã từng bỏ đi, đã từng quay lưng khi bà cần nhất. Nỗi ân hận đó cứa vào lòng Linh.
Mặt trời đã khuất dạng, màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Linh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét qua Anh Minh và Chị Hạnh đang quỳ gối. Sự phẫn nộ vẫn còn đó, ngùn ngụt như ngọn lửa cháy âm ỉ. Nhưng, trên tất cả, là một thứ tình cảm khó gọi tên, một sự day dứt không buông tha.
LINH
(Giọng nói dứt khoát, không một chút run rẩy)
Tôi sẽ quay về.
Anh Minh và Chị Hạnh ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt họ ánh lên vẻ mừng rỡ xen lẫn kinh ngạc.
CHỊ HẠNH
(Hồi hộp)
Thật sao, Linh? Em… em nói thật sao?
LINH
(Nhìn thẳng vào mắt Chị Hạnh)
Tôi quay về không phải vì lời hứa hão huyền của hai người, không phải vì căn nhà hay tiền bạc. Tôi cũng không quên những gì hai người đã đối xử với tôi. Sự vô tâm, sự bạc bẽo đó, tôi sẽ không bao giờ quên.
Anh Minh và Chị Hạnh cúi gằm mặt.
LINH
(Tiếp tục, giọng trầm xuống, nặng trĩu)
Tôi quay về vì Bà Năm. Vì tôi không thể nhắm mắt làm ngơ khi thấy bà cụ cô độc, đau đớn trong những ngày cuối đời. Tôi về vì tình người, vì tôi đã từng coi bà là mẹ. Và vì tôi không muốn mình giống như hai người, những kẻ bỏ mặc ruột thịt của mình.
Anh Minh và Chị Hạnh không dám nói lời nào, chỉ gật đầu lia lịa, nước mắt chảy dài trên má. Sự xấu hổ hiện rõ trên khuôn mặt họ.
LINH
(Nhìn Anh Minh)
Và anh, Anh Minh, hãy nhớ lời anh nói. Tôi không cần của cải của anh, nhưng tôi cần sự tôn trọng. Đừng bao giờ lặp lại sai lầm.
Linh quay lưng, bước đi về phía `Căn nhà cấp bốn cũ, mái ngói rêu phong` đang chìm dần vào bóng tối. Từng bước chân của cô nặng trĩu, nhưng cũng đầy một sự quyết tâm lạ lùng. Cô không quay lại vì họ, mà vì chính mình, vì lương tâm và tình yêu thương còn sót lại cho Bà Năm. Cánh cổng gỗ cũ kỹ mở ra, như mở ra một trang mới đầy thử thách nhưng cũng là cơ hội để Linh tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn mình.
Ánh trăng non bắt đầu le lói trên nền trời đen thẫm, rọi xuống mái ngói rêu phong của `Căn nhà cấp bốn cũ`. Linh đứng lặng trước hiên nhà, hít sâu mùi đất ẩm và mùi của thời gian. Giờ đây, mọi sự hỗn loạn, mọi cảm xúc bùng nổ của ban chiều dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một khoảng lặng mênh mông trong tâm hồn cô. Linh biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Vẫn còn đó mùi hôi, vẫn còn đó những đêm dài chăm sóc, vẫn còn đó ánh mắt phán xét từ những người hàng xóm láng giềng mà cô biết chắc chắn sẽ quay lại. Nhưng giờ đây, Linh không còn cảm thấy sự nặng nề của trách nhiệm bị ép buộc, mà là sự thanh thản khi biết mình đang làm điều đúng đắn. Cô không còn là cô gái đầy hận thù, cũng không còn là người vợ cam chịu. Linh của bây giờ là một người phụ nữ đã trải qua nhiều biến cố, đã học được cách tha thứ, không phải cho những kẻ đã làm tổn thương mình, mà là tha thứ cho chính bản thân mình, để lòng không còn bị gông cùm bởi những gánh nặng quá khứ và những oán hờn không đáng có. Cô hiểu rằng, cuộc sống vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng nghỉ, và mỗi sự kiện, dù đau khổ đến mấy, cũng đều là một bài học để cô trở nên mạnh mẽ hơn. Linh tin rằng, dù cuộc đời có ném cho cô bất kỳ thử thách nào, cô cũng sẽ vượt qua, với một trái tim đã chai sạn nhưng vẫn vẹn nguyên tình người. Đây không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh của một tâm hồn đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự cho đi mà không đòi hỏi đền đáp. Linh ngẩng mặt nhìn vầng trăng, một nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua trên đôi môi khô khốc. Một chương mới, dù gian khó, đã chính thức bắt đầu, hứa hẹn sự bình yên sau tất cả những giông bão đã qua.

