Chị dâu bỏ tang bà, anh trai đòi ly hôn… sự thật quá sốc

Chị dâu vắng mặt trong đám t-ang bà nội, anh tôi tuyên bố ly hôn khiến cả nhà ch-ấn đ-ộng – rồi ai nấy l-ặng người khi biết lý do..Hôm đó trời đổ mưa lất phất, từng hạt mưa rơi nhẹ như tiếng nấc nghẹn của người sống tiễn đưa người đã khuất. Cả dòng họ tụ họp về ngôi nhà cũ ở quê – căn nhà ba gian của bà nội tôi – để tiễn đưa bà về nơi an nghỉ cuối cùng. Trong không khí tang tóc, người ta nhắc về bà với đầy yêu thương, tiếc nuối.

Tôi tên là Nam, 26 tuổi, con trai út trong gia đình ba anh em trai. Người anh cả của tôi là anh Dũng, năm nay đã 34 tuổi, một người đàn ông thành đạt, hiền lành, sống rất có trách nhiệm. Vợ anh – chị Hạnh – vốn là giáo viên, luôn nhẹ nhàng, lễ phép, được lòng cả nhà từ ngày bước chân về làm dâu.

Thế nên cái sự “vắng mặt” của chị Hạnh trong đám tang bà nội khiến mọi người xôn xao.

Bà nội mất sau một cơn bạo bệnh kéo dài, dù tuổi đã cao nhưng bà luôn là linh hồn của gia đình. Ai cũng có mặt, từ cô chú trong Nam ngoài Bắc, họ hàng xa gần đều về. Vậy mà chỉ có chị Hạnh là không thấy. Lý do được đưa ra rất gọn gàng: “Bận công tác đột xuất”.

Mẹ tôi nhíu mày, mím môi. Cha tôi thở dài. Mọi người không ai nói gì, nhưng ánh mắt ai cũng ẩn chứa nghi ngờ.

Anh Dũng im lặng suốt buổi lễ tang. Anh không rơi một giọt nước mắt, chỉ đứng đó như tượng đá, mắt nhìn xa xăm, không rõ là vì đau buồn hay điều gì khác. Rồi đến chiều hôm sau, khi khách khứa dần vãn, anh bỗng nói một câu làm cả nhà như đứng hình:

“Con sẽ ly hôn với Hạnh. Ngay sau tang lễ.”

Mẹ tôi choáng váng. “Con nói cái gì vậy Dũng? Giờ là lúc nào mà con nói chuyện đó? Mới hôm qua bà con còn chưa yên lòng…”

Cha tôi thì nặng giọng: “Có chuyện gì mà căng thẳng đến mức này? Không lẽ chỉ vì nó không về đám tang?”

Anh Dũng cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe – không phải vì khóc, mà vì kìm nén. Anh chỉ đáp gọn:

“Có những chuyện không thể tiếp tục giả vờ như không biết. Con xin lỗi, nhưng con không thể sống như vậy được nữa.”

Không ai hỏi thêm gì lúc đó. Không khí như đặc quánh lại. Cả nhà lặng đi – từ ngỡ ngàng chuyển sang thấp thỏm.

Một tuần sau, khi mọi việc tang lễ đã xong xuôi, tôi tìm đến nhà anh Dũng. Tôi cần biết chuyện gì đã khiến người anh luôn nhẫn nhịn, thương vợ thương con của tôi lại chọn cách buông tay trong thời điểm nhạy cảm như vậy.

Anh rót cho tôi ly nước lọc, rồi ngồi xuống, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ.

“Em có nhớ hồi Tết vừa rồi, Hạnh về quê ngoại không?” – anh mở lời.

Tôi gật đầu. Khi đó chị Hạnh đưa hai đứa nhỏ về nhà mẹ ở Đà Nẵng gần 10 ngày, bảo là lâu rồi chưa thăm nhà. Anh Dũng cũng không đi cùng vì kẹt việc công ty.

“Lúc đó anh đã nghi rồi. Cô ấy mang theo điện thoại công việc, mà đêm nào cũng tắt máy từ 10 giờ tối. Cảm giác không đúng.”… Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chị dâu bỏ tang bà, anh trai đòi ly hôn… sự thật quá sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt