Chị dâu đòi bán nhà mẹ, cái kết sét đánh cả nhà chồng…

Anh tôi được bố mẹ ưu tiên cho đi học dưới thành phố nên giờ lấy vợ giàu, nhà cao cửa rộng, đến lượt tôi thì bố mẹ ố:m bệ:nh chẳng đủ sức nuôi đi học nữa đành đi làm thợ xây, đến lúc ông bà qua đời chị dâu vội vã đăng tin bán luôn nhà ở quê, anh trai lại nói sẽ tặng ngôi nhà đó cho vợ chồng tôi làm vốn liếng làm ăn, chị nhất định không chịu, đến 49 ngày mẹ tôi, vừa hạ cơm cú:;ng thì nhà anh trai tôi nhận tin s/ét đ/ánh./….Những cơn mưa đầu mùa năm ấy đến sớm hơn mọi năm. Trận mưa đêm qua như trút cả u uất, cả nỗi buồn của đất trời xuống mái ngói đã rêu phong của căn nhà cũ. Tôi ngồi trong gian bếp ẩm ướt, ngắm những giọt nước lăn dài theo vết nứt của vách tường. Bát cơm cúng mẹ vẫn còn nghi ngút khói, chưa ai động đũa. Ngoài sân, gió rít qua hàng cau, tiếng cồng chiêng xa xa vọng lại từ xóm bên như vọng hồn người đã khuất.

Anh tôi và chị dâu đứng bên hiên, nói chuyện nhỏ to. Câu chuyện của họ chẳng cần nghe cũng hiểu: là chuyện ngôi nhà, chuyện bán hay giữ, chuyện chia phần thừa kế. Tôi im lặng. Vài tháng trước, mẹ mất. Giờ là lễ cúng 49 ngày. Tưởng đâu sau tang gia, gia đình có thể lắng lại một chút. Nhưng đâu ngờ, giông tố thật sự mới bắt đầu nổi lên.

Tôi là con út trong gia đình có hai anh em trai. Anh tôi, Hùng, hơn tôi tám tuổi, là niềm hy vọng của cha mẹ. Từ nhỏ, anh đã học giỏi, điềm đạm, hiểu chuyện. Năm anh đậu đại học ở thành phố, cả nhà mổ lợn ăn mừng. Mẹ tôi không tiếc gì, bán luôn hai sào ruộng tốt để gom đủ tiền cho anh lên thành phố học hành. “Phải học giỏi, sau này đổi đời nghe con,” mẹ nói như giao cả giấc mơ đời mình vào đôi mắt anh tôi.

Những năm tháng đó, tôi còn nhỏ. Tôi nhớ những bữa cơm độn khoai, nhớ cha tôi lưng còng cày sâu cuốc bẫm, mẹ thì thức khuya dậy sớm tráng bánh đem bán ngoài chợ huyện. Tất cả vì anh tôi. Mà tôi cũng không trách, vì lúc đó tôi nghĩ anh là ánh sáng của cả nhà.

Anh học xong, ở lại thành phố làm việc. Một thời gian sau thì cưới vợ. Vợ anh là con gái giám đốc công ty nơi anh làm – giàu có, sang trọng, nói năng nhẹ nhàng nhưng đôi mắt lúc nào cũng như soi mói người khác. Họ sống trong một căn hộ cao cấp, có xe riêng, thỉnh thoảng mới về quê. Mỗi lần về, anh chị đi xe hơi, chỉ ghé chào cha mẹ rồi về lại trong ngày.

Tôi học xong lớp 12 thì mẹ bắt nghỉ. Khi ấy, cha tôi đổ bệnh nặng, tiền thuốc men, chăm sóc quá nhiều. Mẹ nói: “Thôi con à, nhà mình đâu còn sức nữa. Mày học giỏi nhưng không bằng phúc phần như anh mày. Đi làm thợ xây, kiếm tiền phụ mẹ.”

Tôi gật đầu. Không oán trách. Nhưng trong lòng có gì đó tê tái.

Từ đó, tôi đi làm đủ nghề – thợ hồ, phụ hồ, bốc vác… Gương mặt rám nắng, đôi bàn tay chai sạn theo năm tháng. Trong khi đó, cuộc sống của anh tôi ngày càng khấm khá. Mỗi dịp lễ Tết, về quê, chị dâu thường đem theo ít bánh kẹo, vài phong bì “gửi cho ông bà già xài”. Còn tôi, vẫn cặm cụi lo toan từng bữa ăn, từng viên gạch cho căn nhà cũ không sập xuống.

Đến khi cha tôi mất, ngôi nhà cũ chỉ còn mình mẹ và tôi. Anh tôi ít về hơn. Khi mẹ đau yếu, cũng tôi là người bồng bế bà vào bệnh viện, thay bỉm, đút cháo. Anh tôi bận. Chị dâu thì không muốn chồng phải “dính bụi quê”. Lúc mẹ hấp hối, tôi gọi anh thì chị dâu nhấc máy: “Anh bận công tác, chắc không kịp đâu em ạ.”

Mẹ mất vào một sáng tháng Chạp. Trời âm u như lòng tôi lúc ấy. Tôi lo đám tang, chạy vạy vay mượn khắp xóm. Anh về, đưa tiền nhưng chẳng hỏi han gì nhiều. Đứng cúi đầu trước linh cữu mẹ mà tôi thấy anh như một người xa lạ.

Lễ 49 ngày mẹ vừa xong thì chị dâu lập tức đăng tin bán nhà. “Đất quê đang sốt, để lâu phí. Mẹ mất rồi, giữ làm gì căn nhà cũ này.”

Tôi nghẹn họng, hỏi: “Còn tôi? Tôi ở đâu?”

Chị cười, nửa miệng: “Lớn rồi thì tự lập đi. Chúng tôi cho cậu phần nhỏ trong tiền bán đất là được.”

Anh tôi khi ấy im lặng. Rồi đột ngột bảo: “Thôi, anh tặng luôn căn nhà cho chú. Gọi là để chú làm vốn làm ăn.”

Tôi nhìn anh, suýt rơi nước mắt. Nhưng chưa kịp vui thì chị dâu gắt lên: “Không được! Đó là tài sản chung. Em không đồng ý. Căn nhà này bán đi, chia tiền, ai muốn làm gì thì làm.”

Tôi không nói thêm gì. Có những nỗi đau không thể diễn tả thành lời.

Và rồi, đúng ngày đó – sau bữa cúng 49 ngày mẹ, khi tôi còn đang dọn bát cơm cúng, thì điện thoại anh reo. Tôi không rõ ai gọi. Chỉ thấy mặt anh tái xanh, giọng run run… Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chị dâu đòi bán nhà mẹ, cái kết sét đánh cả nhà chồng…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt