“Chị MÙ thì nhường chồng đi!” – Vợ tháo kính, cả hôn trường TÁI MẶT!

Đến dự đám cưới em gái, tôi sh///ock khi chú rể là chồng mình. Cô ta còn nói: “Chị m///ù thì nhường chồng đi!” – Lúc này, tôi nhẹ nhàng tháo chiếc kính đen xuống, tất cả t//ái m//ặt khi thấy…

Tôi tên là Hà, 32 tuổi, làm kế toán cho một công ty nhỏ. Nhiều người bảo tôi hiền lành, nhẫn nhịn, đôi khi đến mức k//hờ d//ại. Có lẽ đúng, bởi tôi đã tin vào tình yêu của Minh, người đàn ông mà tôi từng nghĩ là cả thế giới. Chúng tôi quen nhau từ thời đại học, yêu nhau 5 năm rồi kết hôn. Cuộc sống không giàu có, nhưng tôi vẫn thấy đủ đầy, chỉ cần có anh bên cạnh.

Nhưng cách đây nửa năm, t//ai n///ạn gia//o thô///ng ập đến khi tôi đang trên đường đi làm về. Chiếc xe tải m//ất l/ái la//o tới, tôi may mắn giữ được m//ng, nhưng đôi mắt lại bị t/ổn thư/ơng n/ặng. Bác sĩ nói cần thời gian điều trị, có thể tôi sẽ không nhìn thấy nữa.

Những ngày ấy, Minh là người chăm tôi tận tình. Anh luôn nắm tay tôi, an ủi:
– “Không sao đâu, anh sẽ là đôi mắt của em.”

Tôi đã tin. Tin đến mức không nhận ra rằng, đằng sau giọng nói dịu dàng ấy, là sự lạnh lùng đang lớn dần theo từng ngày.

Từ khi tôi phải đeo kính đen để che đôi mắt bị tổ//n thư//ơng, Minh ít khi về nhà. Anh bảo bận công việc, phải đi công tác. Tôi không ng/hi ng//ờ gì cả. Mọi sinh hoạt trong nhà, nhờ Linh – em gái ru//ột của tôi – giúp đỡ. Linh nhỏ hơn tôi 4 tuổi, hoạt bát, xinh xắn, từng gọi anh Minh là “anh rể hiền nhất thế gian”.

Thế rồi một ngày, Linh thông báo tin mừng:
– “Chị ơi, em sắp kết hôn rồi!”

Tôi mừng thay cho nó, vội hỏi:
– “Với ai thế? Sao không nói sớm cho chị biết?”

Linh cười khúc khích:
– “Người chị cũng biết đấy, nhưng em muốn để hôm cưới chị mới bất ngờ.”

Tôi chỉ nghĩ cô ấy đùa.

Ngày cưới Linh, tôi bắt xe về quê. Tôi mặc bộ váy trắng be, cẩn thận đeo kính đen che đi đôi mắt mờ đục. Bước vào sảnh tiệc, tiếng nhạc, tiếng cười nói vang lên ấm áp. Ai cũng chúc mừng, chỉ riêng tôi hơi l/ạ: sao Linh không hề giới thiệu chú rể với tôi trước?

Khi MC cất giọng: “Xin mời cô dâu Linh và chú rể Minh bước lên sân khấu!”, tôi bỗng thấy cả cơ thể mình l/ạnh to/át. Cái tên ấy… Minh.

Tôi ru/n r/ẩy đứng dậy, hướng theo tiếng vỗ tay. Và khi bước chân của chú rể vang lên gần hơn, giọng nói quen thuộc ấy khẽ cất lên:
– “Em… đừng làm ồ/n ở đây, Hà.”

Mọi thứ qu/ay cu/ồng. Tôi cười mà nước mắt chảy xuống sau lớp kính.
– “Minh… là anh sao? Chú rể là anh sao?”…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

“Chị MÙ thì nhường chồng đi!” – Vợ tháo kính, cả hôn trường TÁI MẶT!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt