“””Vợ em lấy em mới khổ, giá như em mà giàu hơn, tài giỏi kiếm được nhiều tiền hơn thì vợ em không phải khổ””
——————————————————
Chiều nay, có việc phải đi gấp mà xe thì chồng đi, gọi taxi mãi không được. Bảo nhân viên đặt hộ cho xe ôm.
Cậu xe ôm đến đón, lên xe bảo chị có việc phải đi gấp đấy, em đi nhanh nhanh cho chị, nhưng nhớ đi cẩn thận đừng chạy ẩu nhé.
– Vâng chị cứ lên xe đi, chị yên tâm.
Đến chỗ ngã tư dừng chờ đèn đỏ, đối diện là một shop quần áo của nữ, cậu ấy cứ nhìn chằm chằm vào đó. Đến khi đèn xanh rồi cũng chưa đi, phải giục, đèn xanh rồi đi đi em. Cậu ấy giật mình đi tiếp.
Vừa đi cậu ấy vừa hỏi mình, chị ơi, mấy cái váy nữ trong shop quần áo thường đắt không chị?
– Cũng tuỳ em ạ, giá nào cũng có.
– Thế em muốn mua một cái xịn xịn thì khoảng năm trăm nghìn là em có mua được không?
– Cũng được rồi em.
– Chị có biết chỗ shop nào bán không chỉ cho em?
– Em mua tặng bạn gái hả?
– Không em tặng vợ, sắp sinh nhật vợ em.
– Tốt nhất là hôm nào sinh nhật, em chở vợ em đi chọn váy để thử cho dễ. Em mua về rộng hay chật, người ta không cho đổi lại khổ.
– Nhưng vợ em không ở đây, vợ em ở quê. Vợ em cũng không đi lại được, vì bị liệt.
– Vợ em bị liệt lâu chưa?
– Cũng mấy năm rồi, vợ em bị bệnh teo cơ, chữa mãi không khỏi, cơ cứ tẹo dần lại, đến lúc đẻ con xong một năm là vợ em bị liệt không đi được
– Khổ thế, thế giờ vợ em ở quê với con hả? Con mấy tuổi rồi?
– Con em ba tuổi, ngoan lắm .
– Hai mẹ con chăm nhau kiểu gì?
– Vợ em vẫn làm việc được, chỉ không đi lại được nên phải ngồi xe lăn.
– Thế có ông bà nội ngoại giúp được gì không?
– Có ông bà ngoại ở gần thì cũng hay qua giúp, còn bố mẹ em từ em lâu rồi.
– Sao lại từ em?
– Hồi nghe tin vợ em bị bệnh teo cơ, bố mẹ em cứ bắt em phải bỏ nó, em không nghe nên từ
mặt em từ đấy.
– Khiếp sao bố mẹ em làm được như vậy? Có mỗi thế cũng từ.
– Thì tính mỗi người, cũng nhiều chuyện nó dồn lại, nên bố mẹ em từ em. Hồi đầu bọn em ở chung với bố mẹ em, nhưng mẹ em cứ chửi vợ em suốt. Nên bọn em ra ở riêng. Từ đó bố mẹ em cũng chẳng bao giờ quan tâm xem vợ chồng em sống chết sao. Em thì nghĩ bố mẹ vẫn là bố mẹ mình, sau này bố mẹ em già, em vẫn về chăm sóc. Còn bây giờ bắt em bỏ vợ con em, khi vợ em ốm đau như vậy, em thành tội bất nhân, bất nghĩa.
– Em đúng là số 1, trên đời tìm được người như em rất hiếm. Vợ em tốt số…
– Vợ em lấy em mới khổ, giá như em mà giàu hơn, tài giỏi kiếm được nhiều tiền hơn thì vợ em không phải khổ. Em luôn nghĩ thế nên chỉ muốn bù đắp cho vợ em, mà kiếp làm thuê, nên cũng không có hơn. Tháng tiết kiệm gửi được vài triệu về cho vợ em, còn tháng này sắp sinh nhật, nên em đang cố chạy thêm để có thêm tiền mua cho vợ em cái váy. Con gái ai cũng thích mặc đẹp, ai mặc váy đẹp lên cũng đẹp, vợ em giờ mỗi bị liệt thôi, chứ mặt vẫn xinh, được nước da trắng.
– Em yêu vợ em lắm nhỉ?
– Em chẳng biết, mà em thương vợ em chị à! ….”
“…Em chẳng biết, mà em thương vợ em chị à! ….””
Người phụ nữ ngồi sau xe ôm lắng nghe, lòng chị trào dâng một nỗi xót xa khó tả. Chị nhìn tấm lưng gầy của người tài xế trẻ, bờ vai có vẻ run run dưới lớp áo cũ sờn. Chị hình dung ra cuộc sống vất vả của anh, ngày ngày bươn chải kiếm tiền để gửi về quê cho vợ con, để mua được cái váy làm quà sinh nhật cho người vợ ngồi xe lăn. Tình yêu, sự hy sinh và cả nỗi bất lực không thể giàu có hơn để vợ không khổ của anh khiến chị nghẹn lời. Nước mắt chị như chực trào ra.
Chị hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh rồi nói với giọng xúc động, run run: “”Chị hiểu rồi… Em đúng là người chồng tuyệt vời.”””
“Anh Tài Xế Xe Ôm im lặng một lúc khi dừng xe ở ngã tư. Anh khẽ thở dài, tiếng thở nặng nề như trút cả gánh nặng cuộc đời lên đôi vai gầy.
“”Tuyệt vời gì đâu chị…””, giọng anh trầm xuống, “”Chỉ là em thương vợ con em quá thôi.””
Anh nhìn về phía trước, ánh mắt xa xăm. “”Cái kiếp làm thuê này… chị biết đấy. Cứ quần quật cả ngày, dành dụm từng đồng. Mỗi tháng cố lắm mới gửi về cho vợ con được vài triệu. Chỉ đủ chi tiêu tằn tiện lắm thôi.””
Nỗi buồn và sự bất lực hiện rõ trên gương mặt anh. “”Vợ em bị bệnh thế, ngồi xe lăn… biết là cô ấy vẫn cố gắng làm việc ở nhà, nhưng em vẫn muốn làm được nhiều hơn cho cô ấy. Mua cho cô ấy cái này cái kia, đưa con đi chơi cho bằng bạn bằng bè… Cái sinh nhật sắp tới, em chỉ định mua cái váy khoảng 500 nghìn làm quà thôi mà cũng phải chạy thêm giờ, tiết kiệm từng đồng.””
Anh lắc đầu nhẹ, một nụ cười méo mó nở trên môi, đầy chua chát. “”Nhưng nhìn lại cái túi tiền… nhìn lại cái nghề này… Em thấy mình bất lực quá chị à. Cứ bươn chải thế này, bao giờ vợ con em mới đỡ khổ đây… Em chỉ muốn có đủ khả năng lo cho họ một cuộc sống tốt hơn thôi mà sao khó quá…”” Giọng anh khẽ run lên.”
“Anh Tài Xế Xe Ôm nuốt khan, ánh mắt vẫn đượm buồn khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh trở lại trên con đường đông đúc. Người phụ nữ ngồi sau lặng im một lúc, để những lời anh nói thấm vào lòng. Chị cảm nhận rõ sự chân thật và nỗi khổ tâm của người đàn ông lam lũ này.
Chị nhẹ nhàng nhìn xuống cổ tay, xem giờ. Điểm đến trên bản đồ chỉ còn hiện một đoạn ngắn nữa. Sắp đến nơi rồi. Suy nghĩ nhanh chóng chạy trong đầu người phụ nữ. Anh ta thật tốt bụng, chân chất, lại phải gánh vác một hoàn cảnh quá đỗi khó khăn. Chị muốn làm gì đó, dù chỉ là một chút thôi, để giúp đỡ anh, để nụ cười bớt méo mó trên khuôn mặt hốc hác vì lo toan kia. Chắc chắn rồi, chị sẽ tìm cách. Chị cúi đầu, nhìn con đường lướt nhanh dưới bánh xe, một ý nghĩ lóe lên trong đầu.”
“Chiếc xe ôm chầm chậm giảm tốc độ rồi dừng hẳn lại bên lề đường, gần khu vực mà Người phụ nữ đã chỉ. Tài Xế Xe Ôm chống chân xuống, động tác quen thuộc của người lái xe lâu năm. Người phụ nữ nhẹ nhàng trượt xuống khỏi yên sau. Chị đứng thẳng dậy, phủi nhẹ quần áo, ánh mắt quét qua quanh khu vực.
Không khí giữa hai người bỗng chốc chững lại vài nhịp. Tài Xế Xe Ôm vẫn ngồi trên xe, nhìn chị, chờ đợi. Gương mặt anh vẫn nét khắc khổ nhưng ánh mắt đã bớt đượm buồn hơn chút sau khi trút bầu tâm sự. Người phụ nữ cảm nhận được sự tĩnh lặng đó. Chị biết đã đến lúc kết thúc cuốc xe và trả tiền.
Chị đưa tay vào túi xách, tìm ví tiền. Trong đầu chị, suy nghĩ về câu chuyện của anh tài xế vẫn còn vẹn nguyên. Cái ý định muốn giúp đỡ lóe lên lúc nãy vẫn đang thôi thúc. Chị lấy ví ra, mở ngăn kéo khóa, ngón tay lần tìm những tờ tiền bên trong.”
“Người phụ nữ lấy ra vài tờ tiền từ trong ví. Chị nhẩm tính số tiền xe, rồi rút thêm một vài tờ khác. Chị đưa số tiền đó về phía Tài Xế Xe Ôm.
“”Đây tiền xe của em…””, chị nói, giọng nhẹ nhàng, “”Và em cầm lấy thêm chút này.””
Tài Xế Xe Ôm hơi bất ngờ, ngước nhìn số tiền trong tay chị. Nó nhiều hơn hẳn số tiền công anh thường nhận.
“”Ơ chị…””, anh lắp bắp.
“”Không sao đâu em,”” Người phụ nữ ngắt lời anh, nở một nụ cười ấm áp. “”Em cầm lấy chút này, mua cho vợ cái váy thật đẹp nhé. Coi như chị chia sẻ một phần gánh nặng với em.””
Tài Xế Xe Ôm nhìn chị, rồi nhìn xuống số tiền. Đôi mắt anh thoáng đỏ hoe. Anh không biết phải nói gì hơn ngoài câu cảm ơn. Anh cảm nhận được sự chân thành và lòng tốt từ người phụ nữ xa lạ này.
“”Em… em cảm ơn chị nhiều lắm ạ,”” anh nói, giọng nghèn nghẹn. Anh cẩn thận nhận lấy tiền từ tay chị.
Người phụ nữ chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy sự cảm thông. Chị biết số tiền đó không giải quyết được tất cả, nhưng hy vọng nó sẽ mang lại chút ấm áp và niềm vui nhỏ nhoi cho gia đình anh, đặc biệt là người vợ sắp đến sinh nhật.”
“Anh Tài Xế Xe Ôm nhìn chăm chú vào số tiền trên tay. Những tờ tiền màu đỏ, màu xanh lẫn lộn, nhiều hơn hẳn con số anh nghĩ. Anh vội vàng định rút lại một vài tờ, ánh mắt bối rối cực độ.
“”Ơ không không chị ơi,”” anh lắp bắp, giọng càng lúc càng nhỏ lại. “”Em chỉ nhận tiền xe thôi ạ… số này… số này nhiều quá chị ơi.””
Anh ngẩng lên nhìn Người phụ nữ, khuôn mặt vốn khắc khổ giờ lộ rõ vẻ ngượng ngùng và cả sự biết ơn chân thành. Anh thật lòng chỉ muốn nhận đúng tiền công, số tiền thêm này khiến anh cảm thấy như mình đang nhận của bố thí, dù biết lòng tốt của chị là thật.
“”Không sao mà em,”” Người phụ nữ vẫn giữ nụ cười hiền. “”Chị đã nói rồi, coi như chị chia sẻ một chút với em. Em cứ cầm lấy đi, mua cho vợ cái váy thật đẹp nhé. Chắc chắn cô ấy sẽ rất vui.””
Đôi mắt Tài Xế Xe Ôm thoáng đỏ hoe thêm lần nữa. Anh siết nhẹ nắm tiền trong tay. Giữa cái nắng chiều oi ả của Sài Gòn, chút lòng tốt này như một cơn mưa rào xua tan đi sự mệt mỏi, nhọc nhằn thường ngày. Anh cảm kích vô cùng, nhưng vẫn còn ngại ngùng.
“”Vâng… vâng ạ… Em… em cảm ơn chị nhiều lắm thật sự ạ.”” Anh cúi đầu nhẹ, không biết nói gì hơn để diễn tả hết sự biết ơn đang trào dâng trong lòng. Anh sẽ giữ gìn cẩn thận số tiền này, nhất định sẽ mua một chiếc váy thật đẹp cho vợ.”
“Người phụ nữ nhìn anh, nụ cười trên môi càng thêm hiền hậu. Chị khẽ gật đầu như hiểu hết sự xúc động của anh. Bàn tay chị vẫn dịu dàng đặt lên mu bàn tay anh, nơi những tờ tiền đang nằm gọn ghẽ.
“”Không có gì đâu em,”” chị nói nhẹ nhàng, ánh mắt tràn đầy sự cảm thông. “”Cứ giữ lấy, chị mong chút tiền này sẽ giúp em mua được món quà thật đẹp cho vợ. Chúc vợ em sinh nhật vui vẻ nhé, chị tin cô ấy sẽ rất thích món quà này.””
Chị siết nhẹ tay anh lần nữa, như truyền thêm một chút hơi ấm và may mắn. “”Đừng ngại nữa, coi như chị giúp vợ chồng em một chút may mắn cho những khó khăn sắp tới.””
Tài Xế Xe Ôm cúi đầu lần nữa, lòng biết ơn không lời nào diễn tả hết. Anh cảm nhận rõ ràng sự chân thành trong từng lời nói và hành động của người phụ nữ. Đây không phải là bố thí, đây là một sự sẻ chia ấm áp giữa cuộc đời đầy bộn bề. Anh chắc chắn sẽ mua chiếc váy đẹp nhất có thể cho vợ.”
“Anh Tài Xế Xe Ôm nhìn xuống những tờ tiền trong tay, hai bàn tay anh khẽ run lên. Bao nhiêu gánh nặng, bao nhiêu tủi cực bỗng chốc tan biến đi ít nhiều. Anh cúi đầu sâu hơn nữa, cố gắng kìm nén cảm xúc đang dâng trào. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má gầy gò rồi rơi xuống mu bàn tay. Giọng anh nghẹn lại, lạc đi trong sự xúc động tột cùng.
“”Em… em không biết nói gì hơn,”” anh lắp bắp, “”Em cảm ơn chị… cảm ơn chị nhiều lắm ạ. Chị là ân nhân của gia đình em…””
Anh ngẩng đầu nhìn người phụ nữ, đôi mắt đỏ hoe, chân thành đến mức khiến người đối diện cũng cảm thấy xót xa. Anh không ngờ giữa lúc bế tắc nhất, lại có người sẵn sàng chìa tay ra giúp đỡ một người xa lạ như anh. Món tiền này không chỉ là vật chất, nó còn là sự động viên, là hy vọng lớn lao. Anh thầm nghĩ, số tiền này sẽ giúp anh mua được chiếc váy ưng ý cho vợ, và có thể còn dư một chút để mua thêm hộp sữa hay món đồ chơi nhỏ cho con. Nghĩ đến đó, lòng anh lại càng thêm ấm áp.”
“Anh Tài Xế Xe Ôm gật đầu thật sâu một lần nữa. Anh khẽ lau đi giọt nước mắt còn vương trên khóe mi, lùi lại vài bước rồi bước về phía chiếc xe cà tàng của mình. Anh không do dự, lập tức leo lên xe, tay thoăn thoắt cắm chìa khóa vào ổ. Tiếng đề máy rồ lên một cái rồi động cơ bắt đầu nổ lạch bạch, tiếng kêu quen thuộc như âm nhạc trong tai anh lúc này.
Trước khi vặn ga lăn bánh, anh quay đầu lại. Ánh mắt anh tìm kiếm hình bóng người phụ nữ vẫn đang đứng đó nhìn theo. Đôi mắt anh chất chứa sự biết ơn vô bờ bến, một lời cảm ơn thầm lặng mà không lời nói nào diễn tả hết được. Anh muốn khắc ghi hình ảnh ân nhân này vào tâm trí.
Anh Tài Xế Xe Ôm hít một hơi thật sâu, siết chặt tay ga. Chiếc xe từ từ chuyển động, hòa vào dòng người tấp nập đang di chuyển trên con đường. Anh không dám quay đầu lại nữa, chỉ tập trung lái xe, hướng về phía trước. Chiếc xe ôm cũ kỹ chở theo biết bao hy vọng và tình thương, dần dần nhỏ lại, khuất dần sau lưng người phụ nữ, rồi hoàn toàn biến mất trong biển phương tiện đang hối hả ngược xuôi. Bóng dáng anh và chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ, rồi hoàn toàn tan vào dòng chảy của cuộc sống đô thị, mang theo câu chuyện về một người chồng, người cha đầy nghị lực và một món quà sinh nhật ấm áp sắp tới.”
“Cô vẫn còn đứng đó, bất động. Đôi mắt cô dõi theo hướng chiếc xe ôm cà tàng vừa khuất dạng. Dòng người, xe cộ vẫn lướt qua cô như dòng nước chảy xiết, nhưng tâm trí cô không còn ở con phố tấp nập này nữa. Nó đang lơ lửng ở một nơi xa xôi, nơi có người vợ liệt teo cơ phải ngồi xe lăn, có đứa con thơ 3 tuổi, có người chồng chạy xe ôm giữa Sài Gòn phồn hoa chỉ để gom góp từng đồng gửi về quê.
Câu chuyện của anh Tài Xế Xe Ôm vẫn văng vẳng bên tai. Cô rùng mình khi nghĩ đến căn bệnh quái ác đã cướp đi khả năng đi lại của người vợ trẻ. Cuộc đời thật nghiệt ngã, sao có thể trút lên vai một người phụ nữ xinh đẹp, đang ở độ xuân thì một số phận bi đát đến vậy? Rồi cô lại cảm phục nghị lực của người vợ, dù bệnh tật vẫn cố gắng làm việc, không trở thành gánh nặng.
Nhưng hơn hết, hình ảnh người chồng, người cha ấy cứ lởn vởn trong tâm trí cô. Ánh mắt chất chứa yêu thương khi nhắc về vợ con. Giọt nước mắt vội vã lau đi khi nói về món quà sinh nhật 500 nghìn. Nỗi đau bị bố mẹ ruột từ mặt chỉ vì “”tội”” không bỏ rơi người vợ bệnh tật. Nghị lực phi thường của một người đàn ông “”kiếp làm thuê””, ngày ngày đối mặt với nắng bụi Sài Gòn chỉ để mong vợ con đủ ăn, đủ mặc, có thêm một chiếc váy mới cho ngày sinh nhật.
Cô hít một hơi thật sâu, vị khói bụi tràn vào lồng ngực, cay xè. Cuộc đời này, có những con người cứ âm thầm gánh vác những khổ đau không ai thấu. Nhưng chính trong hoàn cảnh khốn cùng nhất, nghị lực và tình yêu thương lại bùng cháy mãnh liệt nhất. Câu chuyện của anh Tài Xế Xe Ôm không chỉ là một câu chuyện buồn, nó còn là minh chứng cho sức mạnh của tình yêu và sự kiên cường của con người.
Cô ngước nhìn lên bầu trời Sài Gòn xanh ngắt, nơi những đám mây trắng trôi lững lờ. Giữa cái xô bồ, ồn ào của đô thị, vẫn còn đó những câu chuyện bình dị, thấm đẫm nước mắt và tình người.
Cô quay người lại, ánh mắt kiên định. Đã đến lúc quay trở lại với cuộc sống của mình, nhưng câu chuyện vừa nghe sẽ còn đọng mãi. Nó nhắc nhở cô về những giá trị thực sự, về sự sẻ chia, và về nghị lực không bao giờ tắt. Cô bước đi, hòa mình vào dòng người ngược xuôi trên phố, nhưng trái tim cô mang theo một chút ấm áp, một chút cảm thông, và một chút suy tư về số phận và nghị lực của con người.”
“Bước chân cô hòa vào dòng chảy hối hả của phố thị, nhưng tâm trí vẫn neo lại nơi câu chuyện về người tài xế và gia đình anh. Giữa bộn bề cuộc sống mưu sinh, thật hiếm có người đàn ông nào lại giữ trọn vẹn tình nghĩa vợ chồng như anh Tài Xế Xe Ôm. Cô đặc biệt ấn tượng với sự thủy chung và tình yêu sâu nặng anh dành cho người vợ không may mắn.
Vợ anh, một người phụ nữ xinh xắn, chỉ vì căn bệnh quái ác mà bị liệt, phải gắn bó với chiếc xe lăn. Hoàn cảnh ấy vốn đã éo le, vậy mà đằng sau còn là sự lạnh nhạt, thậm chí là từ bỏ của cả gia đình chồng. Anh kể, bố mẹ anh đã từ mặt anh chỉ vì anh không chịu bỏ vợ. Họ từng chửi mắng, chì chiết cô con dâu tật nguyền.
Nhưng anh vẫn ở đó, kiên định như tảng đá. Anh không bỏ rơi người phụ nữ đã cùng mình vượt qua bao khó khăn, đã sinh cho anh đứa con trai kháu khỉnh. Anh chấp nhận bươn chải nơi thành phố xa lạ, chấp nhận bị gia đình ruột thịt xa lánh, chỉ để có tiền gửi về quê, lo cho vợ con. Từng đồng tiền anh kiếm được đều thấm đẫm mồ hôi và tình yêu thương.
Điều đó thật đáng trân trọng biết bao. Giữa thế giới đầy rẫy sự đổi thay, bạc bẽo, tình yêu của anh như một đóa hoa nở rộ trên sa mạc cằn cỗi. Nó nhắc nhở cô về giá trị đích thực của hôn nhân, về lời thề son sắt “”dù ốm đau hay khỏe mạnh””. Anh không chỉ chăm sóc vợ vì trách nhiệm, mà còn bằng cả trái tim yêu thương, bằng sự hi sinh thầm lặng.
Cô thầm nghĩ, người vợ ấy thật may mắn khi có một người chồng như anh. Dù thân thể không lành lặn, nhưng tâm hồn cô ấy chắc chắn được sưởi ấm bởi tình yêu và sự kiên trì của anh. Và đứa trẻ 3 tuổi kia, dù còn nhỏ, lớn lên sẽ hiểu được sự vĩ đại trong tình yêu của bố mẹ mình.
Bước chân cô chậm lại một chút, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, xen lẫn sự xót xa. Câu chuyện của anh Tài Xế Xe Ôm sẽ là một bài học quý giá về tình người, về nghị lực sống và về tình nghĩa vợ chồng sâu nặng mà không tiền bạc nào có thể mua được. Cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi con đường vẫn trải dài, mang theo tâm trạng nặng trĩu nhưng cũng đầy sự ngưỡng mộ.”
“Làn gió chiều se lạnh lướt qua, mang theo tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện rộn rã. Cô không còn ngồi sau lưng Tài Xế Xe Ôm nữa, nhưng câu chuyện anh kể vẫn văng vẳng bên tai, đặc biệt là đoạn về bố mẹ anh. Một cảm giác khó chịu, bức bối cuộn trào trong lòng.
Cô tự hỏi, sao trên đời lại có những bậc làm cha làm mẹ nhẫn tâm đến vậy? Con trai mình, dù có thế nào, cũng là máu mủ ruột thịt. Huống chi anh Tài Xế Xe Ôm chỉ vì giữ trọn tình nghĩa với người vợ bị bệnh mà bị họ từ mặt. Bị bệnh đâu phải là cái tội? Người vợ ấy lại còn sinh cho họ đứa cháu nội. Sao họ có thể quay lưng đi một cách phũ phàng đến thế, nhất là khi con trai họ đang phải bươn chải, gồng gánh một mình?
Hình ảnh người vợ xinh xắn ngồi trên xe lăn, hình ảnh đứa cháu 3 tuổi, và hình ảnh người chồng, người cha ngày đêm vật lộn với nắng mưa thành phố để kiếm từng đồng gửi về… tất cả hiện lên rõ mồn một. Rồi đối lập với sự hy sinh ấy là thái độ lạnh lùng, thậm chí là chửi mắng, xua đuổi từ chính những người đã sinh ra anh. Nỗi đau này, có lẽ còn tàn khốc hơn cả căn bệnh teo cơ kia. Cô day dứt, không thể nào lý giải được sự tàn nhẫn ấy. Nó đi ngược lại với mọi chuẩn mực đạo đức, mọi tình cảm gia đình thiêng liêng mà cô từng biết. Thành phố rộng lớn, tấp nập người qua lại, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô chỉ thấy sự cô đơn và nỗi đau quặn thắt từ câu chuyện của một người xa lạ, mà cảm giác như chính mình đang nếm trải sự bội bạc ấy.”
“Cô nuốt khan, cố gắng gạt bỏ cảm giác bức bối đang trào dâng. Cô quay lại nhìn anh, thấy gò má anh hóp lại, đôi mắt vẫn lấp lánh sự kiên cường nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm.
“”Em… em thương vợ em lắm, đúng không?”” Cô khẽ hỏi, giọng hơi nghẹn lại.
Anh Tài Xế Xe Ôm gật đầu, nụ cười buồn nở trên môi. “”Thương chứ chị. Bệnh tật là số phận thôi, chứ cô ấy có lỗi gì đâu. Hồi đẻ con xong một năm thì bệnh trở nặng, teo cơ rồi liệt luôn. Thương nhất là lúc đầu cứ khóc, bảo em bỏ cô ấy đi. Nhưng làm sao mà bỏ được chị ơi. Nghĩa vợ chồng, rồi còn con nữa.””
Anh nhìn xa xăm về phía dòng xe cộ tấp nập. “”Cô ấy ngồi xe lăn vậy mà giỏi lắm. Vẫn nhận đồ về làm thêm được, đỡ đần em nhiều. Da trắng, mặt xinh, ngồi yên một chỗ vậy mà vẫn xinh. Thương nhất là lúc con bé 3 tuổi cứ quấn mẹ, đòi mẹ bế. Nhìn cảnh đó… em đau lòng lắm.””
Giọng anh trùng xuống, nhưng rồi lại vực dậy. “”Nhưng mà chị ơi, tuy cực, nhưng ở nhà lúc nào cũng có tiếng cười của con, có cô ấy chờ. Chị biết không, sắp tới sinh nhật vợ em rồi.””
Cô hơi ngạc nhiên. “”Vậy à? Anh định mua gì tặng em ấy?””
“”Em… em tính mua tặng cô ấy cái váy.”” Anh hơi ngập ngừng. “”Lâu lắm rồi cô ấy không được mặc váy đẹp đi đâu cả. Em muốn mua cái váy khoảng 500 nghìn gì đấy. Cả tháng chạy xe, tiết kiệm từng đồng, gửi về cho vợ con vài triệu rồi, giờ cố chạy thêm để mua cái váy. Chỉ mong cô ấy vui một tí thôi.””
Nghe anh nói, trái tim cô như thắt lại. Giữa cuộc sống mưu sinh đầy vất vả, giữa những nỗi đau bị ruồng bỏ, người đàn ông này vẫn giữ trọn vẹn tình yêu và sự tử tế. Không phải ai trong hoàn cảnh này cũng làm được như anh.
Cô nhìn anh thật lâu, một ý nghĩ chợt lóe lên. “”Anh ơi, gần đây có cái shop quần áo nữ nào không?””
Anh hơi ngạc nhiên, chỉ về phía trước. “”Dạ, có cái shop kia, ngay chỗ ngã tư ấy ạ. Sao thế chị?””
“”Anh dừng ở đó cho em một lát được không?”” Cô mỉm cười, nụ cười chân thành từ tận đáy lòng. “”Em thấy… em thấy cô ấy xứng đáng có một cái váy thật đẹp.”””
“Anh Tài Xế Xe Ôm hơi ngớ người ra, rồi gật đầu. “”Dạ, vâng chị.””
Anh đánh xe tấp vào lề, ngay phía trước một shop quần áo với ma-nơ-canh mặc váy sặc sỡ trưng bày bên ngoài. Cô bước xuống xe, cảm giác hơi bối rối nhưng quyết tâm.
“”Anh ơi, hết bao nhiêu tiền chuyến đi này nhỉ?”” Cô hỏi, tay lục ví.
Anh Tài Xế Xe Ôm cười hiền. “”À, đoạn này đi cũng không xa lắm chị. Thôi, em lấy chị 50 nghìn là được rồi.””
Cô ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt dịu dàng. “”Không, xa chứ anh. Anh chở em nãy giờ, rồi còn nghe em nói chuyện nữa. Để em gửi anh đủ tiền xe.””
Cô rút ra một tờ 100 nghìn, đưa cho anh. Anh hơi ngần ngại, nhưng rồi cũng cầm lấy.
“”Với lại…”” Cô nói tiếp, giọng nhỏ nhẹ. “”Anh cho em gửi thêm một ít. Cái váy ấy… anh mua cái đẹp đẹp một chút nhé. Coi như… coi như em có chút quà mừng sinh nhật cho vợ anh.””
Anh Tài Xế Xe Ôm nghe vậy thì sững sờ. Đôi mắt anh mở to, nhìn cô đầy bất ngờ.
“”Dạ… dạ không được đâu chị ơi!”” Anh lập tức xua tay. “”Sao lại thế được ạ? Chị đi xe em, em lấy tiền công là đúng rồi. Em không thể nhận thêm được.””
“”Không sao đâu anh.”” Cô mỉm cười chân thành. “”Câu chuyện của anh… nó khiến em suy nghĩ nhiều lắm. Em thấy… em thấy mình may mắn hơn rất nhiều người. Và em muốn chia sẻ một chút may mắn ấy. Coi như lộc đường, anh nhận lấy đi.””
Cô rút thêm một vài tờ tiền nữa, tổng cộng khoảng 500 nghìn, đặt vào tay anh cùng với tờ 100 nghìn tiền xe lúc nãy. Anh Tài Xế Xe Ôm nhìn số tiền trong tay, rồi nhìn cô, đôi mắt hoe đỏ. Anh bối rối, không biết nói gì.
“”Em… em cảm ơn chị nhiều lắm…”” Anh lắp bắp, giọng nghẹn lại. “”Em không biết nói gì hơn…””
“”Không có gì đâu anh.”” Cô lắc đầu, lòng cảm thấy ấm áp. “”Chúc vợ anh sinh nhật vui vẻ nhé. Anh vào chọn đi, chọn cái nào cô ấy thích nhất ấy.””
Cô nhìn anh một lần nữa, thấy nụ cười xúc động nở trên môi anh. Rồi cô quay người bước đi, không vào shop quần áo mà chỉ đi dọc vỉa hè. Cô cần thời gian để suy ngẫm.
Bước đi trên phố, lòng cô trào dâng một cảm giác lạ lẫm. Bao lâu nay cô cứ mải mê chạy theo những thứ phù phiếm, những sự ganh đua không hồi kết, mà quên mất rằng hạnh phúc thật sự đôi khi chỉ đơn giản là được bình an, được yêu thương và có một mái ấm trọn vẹn. Câu chuyện của anh Tài Xế Xe Ôm, của người vợ tàn tật nhưng kiên cường, của đứa con bé bỏng và tình yêu bất chấp nghịch cảnh của họ, là một gáo nước lạnh dội vào sự thờ ơ của cô.
Cô tự nhủ sẽ phải sống khác đi. Trân trọng hơn những gì mình đang có – sức khỏe, gia đình, những người yêu thương. Và cố gắng lan tỏa sự tử tế, giúp đỡ những người kém may mắn hơn mình khi có thể. Cuộc đời này vốn dĩ rất ngắn ngủi và vô thường, đừng phí hoài nó vào những điều không đáng. Chỉ có tình yêu thương và lòng tốt mới là thứ tồn tại mãi mãi.”
“Bước đi trên phố, lòng cô trào dâng một cảm giác lạ lẫm. Bao lâu nay cô cứ mải mê chạy theo những thứ phù phiếm, những sự ganh đua không hồi kết, mà quên mất rằng hạnh phúc thật sự đôi khi chỉ đơn giản là được bình an, được yêu thương và có một mái ấm trọn vẹn. Câu chuyện của anh Tài Xế Xe Ôm, của người vợ tàn tật nhưng kiên cường, của đứa con bé bỏng và tình yêu bất chấp nghịch cảnh của họ, là một gáo nước lạnh dội vào sự thờ ơ của cô. Cô tự nhủ sẽ phải sống khác đi. Trân trọng hơn những gì mình đang có – sức khỏe, gia đình, những người yêu thương. Và cố gắng lan tỏa sự tử tế, giúp đỡ những người kém may mắn hơn mình khi có thể. Cuộc đời này vốn dĩ rất ngắn ngủi và vô thường, đừng phí hoài nó vào những điều không đáng. Chỉ có tình yêu thương và lòng tốt mới là thứ tồn tại mãi mãi.
Cô quay đầu nhìn lại, thấy anh Tài Xế Xe Ôm vẫn đứng đó, nhìn theo bóng cô, tay vẫn siết chặt mấy tờ tiền. Một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng cô. Cô thầm cầu chúc cho anh, cho người vợ hiền thảo và đứa con bé bỏng của anh. Cô mong họ sẽ vượt qua được những giông bão cuộc đời, mong người vợ sẽ sớm có một món quà sinh nhật thật ý nghĩa, và mong tổ ấm nhỏ bé ấy sẽ luôn tràn ngập tiếng cười, dù cuộc sống ngoài kia còn bao điều vất vả. Tình yêu thương mà họ dành cho nhau xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp nhất. Cô bước tiếp, mang theo suy nghĩ về một cuộc đời mới, một cách sống mới.”
“Cô bước tiếp, mang theo suy nghĩ về một cuộc đời mới, một cách sống mới. Bước chân cô dường như nhẹ hơn, không còn nặng trĩu bởi những lo toan phù phiếm. Trong đầu cô vẫn văng vẳng giọng nói chân chất của anh tài xế, hình ảnh người vợ xinh xắn ngồi xe lăn, và nụ cười ngây thơ của đứa con ba tuổi. Câu chuyện của họ không chỉ là một mẩu đối thoại trên đường, mà là một lát cắt đau lòng về cuộc sống, là minh chứng cho thứ tình yêu và lòng dũng cảm phi thường.
Cô dừng lại bên vỉa hè, nhìn dòng người hối hả. Ai cũng có những gánh nặng riêng, những cuộc chiến thầm lặng. Nhưng mấy ai giữ được ngọn lửa yêu thương và tinh thần lạc quan như người tài xế ấy? Anh mất đi sự công nhận của cha mẹ, sống xa vợ con, ngày ngày vật lộn với “”kiếp làm thuê”” chỉ để vợ có tiền chữa bệnh, con có sữa uống. Thế mà trong lời nói của anh, không có lấy một lời than vãn hay trách móc. Chỉ có sự trân trọng dành cho người vợ tảo tần dù bệnh tật và niềm hạnh phúc giản đơn khi sắp mang về được món quà sinh nhật ý nghĩa.
Đối với cô, người vốn quen với cuộc sống đủ đầy, sự hy sinh và nghị lực của anh là điều quá đỗi xa vời, gần như không tưởng. Nó khiến cô phải nhìn lại chính mình, nhìn lại những giá trị mà bấy lâu nay cô theo đuổi. Tiền bạc, danh vọng, sự công nhận từ người khác… liệu chúng có thực sự quan trọng bằng sức khỏe, bằng những người thân yêu bên cạnh, bằng sự bình yên trong tâm hồn? Câu trả lời hiện lên rõ ràng như ánh mặt trời chiều nay.
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã gieo vào lòng cô một hạt mầm. Hạt mầm của lòng biết ơn với những gì đang có, của sự đồng cảm với những mảnh đời kém may mắn, và của khao khát muốn lan tỏa điều tử tế. Cô nhận ra, có những bài học cuộc đời không nằm trong sách vở hay những buổi diễn thuyết hào nhoáng, mà nằm ngay trên con đường, qua lời kể của một người xa lạ, trong câu chuyện về một tổ ấm nhỏ bé đang oằn mình chống chọi với số phận.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào lồng ngực. Món quà quý giá nhất mà cô nhận được chiều nay không phải là sự tiện lợi từ chuyến xe ôm, mà là một góc nhìn mới về cuộc đời, là sự thức tỉnh về ý nghĩa thật sự của hạnh phúc. Từ giờ, cô sẽ sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn, và không ngừng nỗ lực để trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, xứng đáng với những may mắn mà cuộc đời đã ban tặng. Tình yêu thương, sự sẻ chia và lòng biết ơn – đó mới là những điều tạo nên giá trị vĩnh cửu của một con người. Và cô biết, cuộc hành trình tìm kiếm ý nghĩa ấy, chỉ vừa mới bắt đầu.”

