Thương bà cụ đi nắng, tài xế cho bà đi nhờ, ai ngờ 10 phút sau, điều ki//nh kh//ủng xảy ra với tài xế…
Chiều mùa hè, mặt đường nhựa như chảy ra dưới cái nắng chói chang. Minh – tài xế xe tải chở hàng từ Hà Nội về quê – mở điều hòa hết cỡ mà vẫn thấy nóng hầm hập. Trên quốc lộ, xe cộ thưa dần, chỉ còn tiếng động cơ đều đặn và tiếng gió rít qua khe cửa.
Bỗng, phía xa bên lề đường, Minh thấy một bà cụ khoảng ngoài 70 tuổi, lưng còng, đội chiếc nón rách, tay xách một túi vải nặng trĩu. Bước chân bà chậm chạp, dường như đã thấm mệt.
Minh giảm ga, tấp xe lại:
– Cụ ơi, trời nắng thế này sao cụ đi bộ một mình? Lên xe cháu chở một đoạn cho mát.
Bà cụ hơi ngập ngừng rồi gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ biết ơn. Minh bước xuống giúp bà leo lên cabin. Điều hòa mát lạnh khiến bà khẽ thở ra nhẹ nhõm.
Xe lăn bánh, bà cụ kể mình vừa xuống xe khách, bị b/ỏ cách nhà gần 5 cây số. Không muốn phiền ai, bà định đi bộ về. Minh vừa nghe vừa mỉm cười, cảm giác nhẹ nhõm vì làm được việc tốt.
Chưa đầy 10 phút sau, khi xe chạy qua đoạn đường vắng, bà cụ nhíu mày, hít nhẹ rồi nói:
– Cậu ơi, tôi ngửi thấy mùi gì đó l//ạ lắm…
Minh giật mình, theo phản xạ quay sang nhìn bà cụ. Chiếc xe tải hơi chao đảo một chút rồi anh kịp thời giữ vững tay lái.
– Mùi gì ạ, cụ? – Minh hỏi, giọng hơi lạc đi. Anh cố gắng hít một hơi thật sâu, rồi lại một hơi nữa, tập trung cảm nhận mọi thứ trong khoang cabin kín mít.
Không có mùi gì đặc biệt cả. Vẫn chỉ là mùi da ghế cũ, chút thoang thoảng của dầu máy và mùi điều hòa quen thuộc.
Bà cụ nhíu mày sâu hơn, tay lại đưa lên mũi như thể mùi đó rất khó chịu.
– Thật mà, cậu không ngửi thấy sao? Mùi tanh tanh… lại nồng nồng… ghê lắm!
Minh lại hít vào, nhưng vẫn không cảm nhận được điều gì bất thường. Anh thấy bối rối. Hay do mình quen mùi xe nên không để ý? Nhưng mùi tanh nồng thì chắc chắn không thể bỏ qua được.
Lúc này, trong đầu Minh bắt đầu dấy lên một chút nghi hoặc. Bà cụ này… có gì đó không ổn. Hay cụ già rồi nên khứu giác nhạy cảm quá, hoặc… có thể cụ đang cố tình nói thế vì một lý do nào đó? Minh liếc nhìn qua gương chiếu hậu, ánh mắt cảnh giác lướt nhanh trên khuôn mặt nhăn nheo của bà cụ.
Minh vẫn giữ ánh mắt cảnh giác khi ánh nắng chiều mùa hè hắt xiên qua kính chắn gió. Khoảng vài phút sau đó, một mùi hương lạ thực sự bắt đầu thoang thoảng len lỏi vào khoang cabin, nhè nhẹ, mơ hồ nhưng không thể phủ nhận. Minh nhíu mày, đưa mũi ngửi kỹ. Nó không phải mùi dầu máy, càng không phải mùi bụi đường hay khói xe bên ngoài. Anh chắc chắn điều đó.
Rồi mùi đó nồng hơn, một cách nhanh chóng đến đáng sợ. Giờ đây, Minh không thể coi thường được nữa. Anh quay hẳn sang nhìn bà cụ, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu và lo lắng.
“Cụ ngửi thấy mùi gì ạ? Cháu chưa thấy mùi gì cả,” Minh hỏi, cố gắng giấu đi sự bối rối trong giọng nói. Anh biết mình vừa nói dối, mùi lạ đã bắt đầu rất rõ ràng rồi, nhưng anh muốn xem phản ứng của bà cụ.
Bà cụ vẫn giữ nguyên tư thế, nhưng khóe môi hơi mím lại. Bà nhíu đôi lông mày bạc phơ, giọng nói khẽ khàng, thì thầm như sợ ai đó nghe thấy. “Là mùi lạ lắm, cậu ạ. Như mùi tanh… hay kim loại gỉ… mà lại ngọt lợn nữa. Thật sự rất ghê.”
Minh nghe bà cụ miêu tả, cảm giác bất an không còn là sự nghi ngờ nữa mà hóa thành một nỗi sợ hãi thực sự. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Đoạn Quốc lộ vắng vẻ trải dài dưới cái nắng chói chang của mùa hè, không một bóng người hay xe cộ. Anh siết chặt vô lăng, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Mùi lạ giờ đây không chỉ thoang thoảng mà đã như một lớp sương mỏng quẩn quanh trong cabin xe tải, lạnh lẽo và khó chịu. Nó gợi lên những hình ảnh không mấy tốt đẹp trong tâm trí Minh.
Anh quyết định phải làm gì đó.
Minh vặn vô lăng, tấp chiếc xe tải nặng nề vào sát lề đường. Tiếng lốp xe miết nhẹ trên nền đường nhựa khô nóng, tạo ra một âm thanh chói tai trong không gian yên tĩnh. Anh kéo phanh tay, rồi vươn tay tắt máy. Tiếng động cơ ầm ầm vừa tắt hẳn, sự im lặng lập tức bao trùm lấy không gian Trong cabin xe tải. Chỉ còn tiếng ve kêu râm ran ngoài trời và tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa.
Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Anh mở toang cửa xe bên tài xế, một luồng khí nóng bức từ bên ngoài lập tức ùa vào, mang theo mùi bụi đường và mùi nhựa đường hắc nồng. Nhưng ngay cả khi không khí bên ngoài đã hòa vào, cái mùi “tanh… kim loại gỉ… ngọt lợn” mà bà cụ miêu tả vẫn còn lẩn quẩn đâu đó, không chịu tan đi. Minh rùng mình. Anh quay sang nhìn bà cụ. Bà cụ vẫn ngồi im lìm, đôi mắt mờ đục nhìn thẳng về phía trước như thể không gian bên trong xe không hề thay đổi. Một cảm giác sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu len lỏi, không chỉ từ mùi lạ, mà còn từ sự im lặng đáng sợ của bà cụ và cái không khí nặng nề đang đè nén lấy anh. Minh cảm thấy toàn thân gai ốc.
Minh chầm chậm đảo mắt quanh cabin xe tải. Không gian nhỏ hẹp, ngột ngạt dưới cái nắng gay gắt bên ngoài, giờ đây càng thêm nặng trĩu bởi mùi tanh lợm lẩn quất. Ánh mắt Minh dừng lại. Bà cụ, người vẫn ngồi bất động như một bức tượng, giờ đây đang ôm chặt chiếc túi vải cũ kỹ hơn lúc nãy. Chiếc túi, màu nâu sờn cũ, có vẻ nặng trĩu, nằm gọn trong lòng bà. Khi Minh nhìn vào, bà cụ lập tức siết chặt hai cánh tay, như thể muốn giấu món đồ bên trong. Đôi mắt mờ đục của bà cụ nhanh chóng lảng tránh, không dám đối diện với ánh nhìn của Minh. Một tia nghi ngờ sắc lạnh vụt qua tâm trí Minh. Chắc chắn rồi, mùi lạ này, có khi nào… nó đến từ chiếc túi vải kia? Anh cau mày, nỗi bất an dâng lên tột độ.
Minh hít một hơi sâu, luồng không khí đặc quánh mùi lạ tràn vào lồng ngực, khiến anh rợn sống lưng. Giờ đây, hỗn hợp tanh lợm và hăng nồng ấy rõ rệt hơn bao giờ hết, như một lời khẳng định cho sự bất an đang cào cấu tâm trí anh. Minh không thể kìm được nữa. Anh nhìn thẳng vào bà cụ, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy.
“Cụ ơi…” Minh bắt đầu, lời nói như bị mắc nghẹn. “Có phải… cái mùi này… là từ chiếc túi của cụ không ạ?”
Bà cụ lập tức siết chặt chiếc túi vải cũ kỹ trong lòng, hai bàn tay gân guốc nắm chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Ánh mắt mờ đục của bà cụ, trước đó vẫn hiền lành và cam chịu, giờ đây đột ngột thay đổi. Một tia sắc lạnh, cảnh giác lóe lên, rồi nhanh chóng chìm xuống, thay vào đó là một vẻ khó chịu xen lẫn lầm lì. Bà cụ ngẩng đầu lên, chậm rãi đối diện với Minh.
“Mùi này… có gì đâu mà cậu phải hỏi?” Bà cụ đáp, giọng nói khàn đặc, không còn sự yếu ớt như trước.
Minh cứng họng. Câu trả lời của bà cụ không chỉ lầm lì mà còn ẩn chứa sự đe dọa, khiến anh sởn gai ốc. Giọng bà cụ giờ đây khác hẳn, không còn chút yếu ớt nào. Sự bất an tột độ ập đến, bóp nghẹt lồng ngực Minh. Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu anh: những bài báo mạng về những vụ án kỳ lạ, những người tốt bụng rồi lại gặp họa. Minh thầm nhủ, “Phải rồi, những câu chuyện rùng rợn đó… Mình phải tìm cách thoát khỏi bà cụ này ngay lập tức.” Anh vội vàng liếc nhìn ra cửa sổ, ước gì có thể mở cửa mà chạy trốn. Chiếc xe tải vẫn lao đi trên Quốc lộ vắng vẻ, dưới cái nắng chói chang của chiều mùa hè, và mùi lạ trong cabin xe ngày càng nồng nặc, như một lời cảnh báo chết chóc.
Minh vội vã đạp ga, mong muốn chiếc xe lao đi thật nhanh, hoặc ít nhất là dừng lại để anh có thể thoát khỏi bà cụ. Nhưng anh chợt rùng mình khi tiếng động cơ ho khù khụ rồi tắt ngúm. Minh lập tức nhấn mạnh chân côn, vặn chìa khóa lần nữa. Tiếng “tạch… tạch…” vô vọng vọng lên, rồi im bặt. Chiếc xe tải chở hàng từ Hà Nội về quê bỗng dưng chết máy giữa Quốc lộ vắng vẻ, dưới cái nắng chói chang của chiều mùa hè.
Minh hoảng loạn tột độ. Anh vặn chìa khóa liên tục, đạp ga như điên dại nhưng vô ích. Động cơ vẫn im lìm, không một dấu hiệu nào của sự sống. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Minh, chảy ròng ròng xuống hai bên thái dương. Anh cố gắng hít thở sâu, nhưng chỉ càng khiến mùi lạ đáng sợ trong cabin xe ập vào khoang mũi, nồng nặc và khó chịu hơn bao giờ hết. Lúc này, Minh mới thật sự nhận ra mình đang mắc kẹt. Mắc kẹt trong chiếc xe kín mít, với một bà cụ bí ẩn và mùi hương kỳ lạ đang bủa vây. Anh quay sang nhìn bà cụ. Bà vẫn ngồi đó, bất động, khuôn mặt nhăn nheo ẩn dưới vành nón rách, đôi mắt đờ đẫn nhìn thẳng vào khoảng không vô định. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Minh. Anh không thể chạy trốn. Anh không thể làm gì được nữa.
Anh không thể chạy trốn. Anh không thể làm gì được nữa. Đúng lúc ấy, một âm thanh chói tai bỗng xé tan sự tĩnh lặng trong cabin xe. Bà cụ phá lên cười. Tiếng cười không phải của một người già yếu mà là một tràng cười khùng khục, ghê rợn, như thể nó được phát ra từ một cỗ máy đã mục ruỗng lâu ngày, hay từ một thứ gì đó đã chai sạn qua hàng thế kỷ. Nụ cười đó cứ kéo dài, kéo dài, khiến sống lưng Minh lạnh toát. Mùi lạ trong xe dường như cũng trở nên nồng nặc hơn, hòa quyện với tiếng cười ma quái. Đôi mắt đờ đẫn của bà cụ bỗng sáng rực lên một cách bất thường, nhìn thẳng vào Minh. Anh như bị đóng băng tại chỗ.
Từ từ, bà cụ đưa bàn tay gầy guộc, nhăn nheo vào sâu trong chiếc túi vải cũ kỹ, rách nát. Ánh nắng chiều gay gắt lọt qua ô cửa kính, chiếu thẳng vào cabin xe tải, và Minh thấy rõ, một vật gì đó lấp lánh lóe lên trong tay bà. Nó dài, sắc cạnh, và khi bà cụ từ từ rút nó ra, để lộ hoàn toàn hình dạng, Minh trợn mắt kinh hoàng. Đó là một con dao, lưỡi dao sáng loáng như vừa được mài sắc bén, phản chiếu ánh mặt trời. Một cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng ập đến, Minh lập tức lùi người sát vào ghế lái, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Anh cố gắng tìm kiếm một con đường thoát thân, nhưng vô vọng, chiếc xe đã chết máy và anh đang bị nhốt kín.
Bà cụ không tấn công ngay lập tức. Con dao sáng loáng vẫn lăm lăm trong tay bà, nhưng ánh mắt rực lửa của bà giờ đây không chỉ chứa đựng sự điên loạn mà còn ngập tràn một nỗi thù hận sâu sắc, cằn cỗi. Minh nín thở, mỗi nhịp tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Anh cố gắng nép mình hơn nữa vào thành ghế lái, đôi mắt không rời khỏi lưỡi dao.
“Ngươi nghĩ ta là ai?” Giọng bà cụ the thé, như tiếng kim loại cọ vào nhau, cắt xé không khí tĩnh lặng trong cabin xe tải. Minh không dám trả lời, chỉ lắc đầu quầy quậy. Anh không biết. Anh chỉ biết mình đang mắc kẹt với một người phụ nữ điên cuồng. “Ta là cái bóng của quá khứ, là linh hồn của những kẻ đã bị các người giày xéo!” Bà ta gằn từng chữ, đôi môi móm mém run rẩy, nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như dao.
Mùi lạ trong xe giờ đây càng trở nên nồng nặc hơn, một thứ mùi tanh tưởi, khó chịu, trộn lẫn với sự ngột ngạt của nỗi sợ hãi tột cùng. Bà cụ đưa con dao lên cao một chút, ánh sáng loang loáng phản chiếu vào mắt Minh, khiến anh phải nheo lại. “Các người luôn nghĩ mình là bề trên, có thể chà đạp lên bất cứ ai, cướp đi tất cả mọi thứ,” bà cụ tiếp tục, giọng nói đột nhiên chuyển sang một tông buồn thảm, nhưng sự thù hận vẫn không hề vơi đi. “Nhà ta, ruộng đất của ta, gia đình ta… tất cả đều bị các người hủy hoại. Bởi vì các người giàu có, quyền thế. Còn ta? Ta chỉ là một kẻ nông dân nghèo hèn.”
Bàn tay gầy guộc của bà cụ siết chặt chuôi dao, những ngón tay xương xẩu nổi rõ mồn một. Bà nghiến răng, một tia sáng điên dại lướt qua đáy mắt. “Ta đã chờ đợi rất lâu để trả thù. Lâu lắm rồi!” Lời nói của bà cụ như một lời nguyền rủa, vang vọng trong không gian chật hẹp của chiếc xe tải. Minh có thể cảm nhận được sự ghê tởm và tuyệt vọng dâng lên trong lòng. Ông trời ơi, anh đã gặp phải cái gì thế này? Anh chỉ muốn làm một việc tốt, nhưng giờ đây, anh lại đang phải đối mặt với một cơn ác mộng kinh hoàng nhất đời. Bà cụ nhìn thẳng vào Minh, ánh mắt rực lửa như hai hòn than hồng đang cháy. “Và ngươi, ngươi chỉ là người đầu tiên.”
Nghe lời tuyên bố rùng rợn ấy, một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Minh. Anh biết mình không thể ngồi yên chịu chết. Ánh mắt anh lia nhanh khắp cabin, tìm kiếm bất cứ lối thoát nào. Chiếc cửa xe bên phía Minh là hy vọng duy nhất. Anh rướn người, vươn tay vặn mạnh tay nắm cửa, đồng thời dùng vai đẩy mạnh. Nhưng cánh cửa không hề nhúc nhích. Nó kẹt cứng, như thể đã bị khóa chặt từ bên ngoài, hoặc đơn giản là bị biến dạng sau những tháng ngày xe tải gồng mình trên đường dài. Minh giật mạnh thêm lần nữa, rồi lại lần nữa, hết sức bình sinh. Tiếng kim loại cọt kẹt, nhưng cánh cửa vẫn im lìm.
“Mở ra! Mở ra ngay!” Minh gào lên trong vô vọng, giọng khản đặc vì sợ hãi. Anh dùng lòng bàn tay đập thùm thụp vào tấm kính, rồi chuyển sang đấm mạnh vào thành cửa. Mỗi cú đấm là một nhát búa giáng vào tâm trí anh, kéo theo nỗi tuyệt vọng càng lúc càng sâu. Trong đầu Minh lúc này, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: thoát thân. Bằng mọi giá. Không gian chật hẹp của cabin xe tải dường như đang thu hẹp lại, bóp nghẹt anh. Mùi tanh tưởi vẫn lẩn quất, nay lại hòa thêm mùi mồ hôi lạnh và mùi kim loại gỉ sét, tạo thành một hỗn hợp kinh tởm khiến Minh muốn nôn mửa.
Bà cụ chỉ đứng đó, con dao vẫn lăm lăm, quan sát Minh vùng vẫy với một nụ cười nhếch mép ghê rợn. Ánh mắt bà ta lấp lánh sự thỏa mãn bệnh hoạn. “Vô ích thôi, chàng trai,” giọng bà ta thì thầm, nghe như tiếng gió lùa qua khe cửa mục. “Ngươi không thoát được đâu.” Minh không nghe lọt tai lời nào của bà cụ. Nỗi sợ hãi tột độ đã chiếm lấy toàn bộ tâm trí anh, đẩy anh đến bờ vực của sự điên loạn. Hơi thở anh hổn hển, gấp gáp, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Anh cảm thấy máu trong huyết quản mình đang đông lại, và trái tim thì đập những nhịp loạn xạ, đau đớn. Anh gần như mất trí, chỉ còn biết vùng vẫy trong cơn hoảng loạn tột độ, như một con cá mắc cạn giãy giụa giữa sa mạc khô cằn.
Minh gần như mất trí, chỉ còn biết vùng vẫy trong cơn hoảng loạn tột độ, như một con cá mắc cạn giãy giụa giữa sa mạc khô cằn. Nhưng rồi, ánh mắt anh chợt khựng lại. Bà cụ, với nụ cười nhếch mép ghê rợn vẫn còn vương trên môi, bắt đầu cất bước. Bà không vội vã, không giục giã, mà từ từ nhích từng chút một về phía Minh, như một bóng ma thoát ra từ cõi chết. Mỗi bước chân của bà ta đều nặng nề, lạch bạch, nhưng lại mang theo một sức ép vô hình, bóp nghẹt không khí trong cabin.
Vật sắc nhọn trên tay bà cụ, một con dao làm bếp cũ kỹ với lưỡi dao đã hoen ố, ánh lên những tia sáng lạnh lẽo khi phản chiếu chút nắng chiều hắt qua cửa kính. Lưỡi dao như một con mắt vô tri, nhìn thẳng vào Minh, hứa hẹn một kết cục kinh hoàng. Trái tim Minh như ngừng đập. Toàn bộ cơ thể anh cứng đờ, không thể phản ứng. Anh muốn gào thét, muốn chạy trốn, nhưng mọi giác quan đều bị nỗi kinh hoàng tột độ xiềng xích.
Bà cụ cuối cùng cũng đứng sát cạnh Minh, hơi thở khò khè, nặng nhọc phả vào mặt anh. Đó là một hơi thở lạnh lẽo, mang theo mùi ẩm mốc và tanh tưởi nồng nặc, khiến Minh rùng mình đến tận xương tủy. Anh cố gắng lùi người về phía sau, nhưng lưng đã chạm sát vào thành cửa xe lạnh ngắt, không còn chỗ để trốn tránh. Ánh mắt bà ta, giờ đây nhìn thẳng vào Minh, không còn sự ngây dại hay yếu ớt của một bà cụ xin đi nhờ xe, mà thay vào đó là sự lạnh lùng, tàn nhẫn và một tia sáng điên loạn.
“Cậu đã phạm sai lầm khi cho ta đi nhờ, Minh,” giọng bà cụ thì thầm, nghe như tiếng gió rít qua khe cửa mục, “và cậu sẽ là người tiếp theo giúp ta hoàn thành ‘sứ mệnh’ này.” Lời thì thầm ghê rợn như một lời nguyền, đóng sầm cánh cửa hy vọng cuối cùng của Minh. Anh cảm thấy lồng ngực mình bị ép chặt, đầu óc quay cuồng, và một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo theo cái chết đang đến gần.
Một tia sáng nhỏ nhoi lóe lên trong cái mớ hỗn độn của tuyệt vọng. Khi Bà cụ nhích lại gần hơn, con dao sáng loáng chực chờ kết liễu, ánh mắt Minh bất ngờ lia xuống hộp đồ nghề cũ kỹ nằm lăn lóc dưới ghế phụ. Anh nhìn thấy một cây tuốc nơ vít nhỏ, cán nhựa màu đỏ đã cũ mòn. Nó không phải là vũ khí, nhưng trong giây phút sinh tử ấy, nó là tất cả những gì Minh có. Một tia hy vọng mong manh, điên rồ bỗng bùng lên.
Minh không còn suy nghĩ, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đột ngột vùng dậy, toàn thân như bật lò xo, đưa tay vồ lấy cây tuốc nơ vít. Bà cụ, với nụ cười nhếch mép điên dại, không kịp phản ứng trước hành động bất ngờ đó. Minh nhanh chóng quay người lại, đối mặt trực diện với bà ta. Cây tuốc nơ vít nhỏ bé được Minh giơ lên cao, run rẩy trong tay, nhưng ánh mắt anh giờ đây ánh lên sự quyết tâm pha lẫn tuyệt vọng.
“Bà muốn gì?” Minh gằn giọng, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, dù trái tim anh đang đập như trống bỏi. Anh cố gắng lùi sát vào thành cửa, dùng hết sức bình sinh để tạo khoảng cách với Bà cụ. Cây tuốc nơ vít, dù mong manh, cũng trở thành ranh giới cuối cùng giữa sự sống và cái chết. Bà cụ nhìn chằm chằm vào Minh, ánh mắt điên loạn càng thêm dữ tợn, con dao trong tay bà ta khẽ nhích lên, lưỡi dao hoen ố phản chiếu sự giằng co trong không gian cabin chật hẹp.
Ánh mắt điên loạn của Bà cụ chưa kịp kết liễu Minh thì một luồng sáng chói lòa từ phía xa bỗng rọi thẳng vào kính sau chiếc xe tải. Kèm theo đó là tiếng còi inh ỏi, kéo dài. Một chiếc xe bán tải khác, chở đầy hàng hóa lỉnh kỉnh, dường như đã thấy chiếc xe của Minh đang đậu chắn ngang giữa con Quốc lộ vắng vẻ và lập tức cảnh báo.
Tiếng còi xe xé toang sự căng thẳng ngột ngạt trong cabin. Bà cụ, đang lăm lăm con dao hoen ố, giật mình như một kẻ trộm bị bắt quả tang. Ánh mắt hung tợn, điên dại của bà ta lập tức chuyển sang vẻ hoảng loạn tột độ, thất thần nhìn ra phía sau. Con dao trong tay bà ta khựng lại, không còn nhăm nhe đe dọa Minh nữa.
Trong tích tắc, Bà cụ như bừng tỉnh khỏi cơn mê sảng. Bà ta vội vàng thu con dao sắc lạnh vào trong chiếc túi vải đã cũ kỹ, rồi vơ vội chiếc túi nặng trĩu. Không chút chần chừ, Bà cụ vội vã mở toang cánh cửa phụ, một hành động đầy dứt khoát và gấp gáp. Trước khi Minh kịp phản ứng, bà ta đã lao nhanh ra khỏi xe, vọt xuống vệ đường và biến mất hút vào bụi cây rậm rạp ven đường, để lại phía sau một làn bụi mịt mùng và sự ngỡ ngàng tột độ của Minh.
Minh vẫn còn sững sờ trong cabin, đôi mắt dán chặt vào bụi cây rậm rạp nơi Bà cụ vừa biến mất. Tiếng còi xe tải phía sau vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó như một hồi chuông báo động cho sự thoát chết của Minh. Anh hốt hoảng mở cửa xe, chân tay như nhũn ra, loạng choạng bước xuống. Cơ thể Minh run rẩy bần bật, anh bám chặt vào thành xe, cố gắng đứng vững trên Quốc lộ nắng cháy.
Chiếc xe bán tải chở đầy hàng hóa lỉnh kỉnh từ phía sau giờ đã đậu lại cách xe của Minh không xa. Người tài xế, một người đàn ông trung niên với gương mặt khắc khổ, vội vàng xuống xe, đi nhanh về phía Minh với vẻ mặt đầy lo lắng.
“Này chú em! Xe cộ sao lại đậu chắn ngang đường thế? Có chuyện gì mà chú em trông tái mét vậy?” Người tài xế bán tải hỏi dồn, ánh mắt dò xét.
Minh quay phắt lại, đôi mắt vẫn còn đong đầy nỗi sợ hãi tột độ. Anh cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Tôi… tôi… suýt chết…” Minh lắp bắp, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn. Cả người anh không ngừng run rẩy, như một cây tầm gửi trước cơn bão.
Người tài xế bán tải nhíu mày, tiến lại gần hơn. “Chết cái gì? Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Trông chú em như vừa thấy ma không bằng.”
Minh đưa bàn tay run rẩy chỉ về phía bụi cây, nơi Bà cụ đã biến mất, nhưng lời nói của anh vẫn đứt quãng, khó nhọc. “Bà… bà ta… bà ta muốn giết tôi… một con dao… bà ta cầm dao… trong xe… mùi… mùi gì đó lạ lắm…” Anh không thể nói thành câu, chỉ có thể phát ra những từ ngữ rời rạc trong cơn kinh hoàng.
Người tài xế bán tải nhìn theo hướng tay Minh chỉ, rồi lại nhìn Minh. Ánh mắt ông ta từ lo lắng chuyển sang nghi hoặc, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt trắng bệch và cơ thể không ngừng co giật của Minh, sự nghi ngờ dần tan biến, thay vào đó là một sự cảm thông khó tả.
“Bình tĩnh lại đi chú em! Bà nào? Dao nào? Từ từ kể tôi nghe xem nào.” Người tài xế bán tải vỗ nhẹ vào vai Minh, nhưng Minh vẫn giật nảy mình.
Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Anh vẫn run rẩy, nhưng đã không còn lắp bắp như trước nữa. Người tài xế bán tải đợi anh lấy lại bình tĩnh, ánh mắt vẫn đầy vẻ nghi hoặc nhưng không kém phần lo lắng.
“Tôi… tôi không nói dối đâu anh,” Minh khó nhọc nói, giọng vẫn còn khàn đặc. “Bà ta… bà ta thực sự muốn hại tôi. Ngay trong xe của tôi.”
Người tài xế bán tải nhìn Minh thêm một lúc, rồi thở dài. “Được rồi, tôi tin chú em không bịa chuyện. Nhưng phải có cái gì đó chứ? Chú em nói mùi lạ, dao, rồi bà cụ biến mất…” Ông ta quay sang nhìn chiếc xe tải của Minh, một sự tò mò pha lẫn cảnh giác hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ. “Thôi được, để tôi xem thử. Biết đâu lại có dấu vết gì.”
Minh gật đầu lia lịa, dường như tìm thấy một chút hy vọng trong sự nghi ngờ của người tài xế. Cả hai cùng đi về phía chiếc xe tải của Minh, đậu chênh vênh trên Quốc lộ. Nắng chiều mùa hè vẫn gay gắt, hắt xuống mặt đường nhựa nóng bỏng.
Minh mở cửa cabin, khẽ rùng mình khi luồng khí nóng hầm hập phả ra. Mùi tanh nồng lạ lùng mà anh đã ngửi thấy vẫn còn vương vấn đâu đây, dù đã nhạt đi nhiều. Người tài xế bán tải nhíu mày, đưa tay quạt quạt trước mặt.
“Mùi gì lạ vậy?” Ông ta hỏi, giọng nói đầy khó chịu.
Minh chỉ vào ghế phụ, nơi Bà cụ đã ngồi. “Chính là mùi này! Bà ta ngồi ở đó.”
Người tài xế bán tải cúi xuống, cẩn thận kiểm tra khu vực ghế phụ. Ánh mắt ông ta quét qua từng ngóc ngách, từng kẽ hở. Bỗng nhiên, ông khựng lại. Tay ông ta khẽ chỉ vào một điểm nhỏ trên sàn xe, ngay dưới mép ghế phụ.
“Đây là gì?” Người tài xế bán tải hỏi, giọng nói trầm xuống.
Minh nghiêng người nhìn. Một vệt màu nâu sẫm, khô cứng, nhỏ như hạt đậu, dính chặt trên nền thảm xe. Anh nhận ra ngay đó là gì.
“Máu… máu khô,” Minh thì thầm, cảm giác ghê rợn trỗi dậy.
Người tài xế bán tải dùng ngón tay chạm nhẹ vào vệt máu, rồi ông ta tiếp tục rà soát sâu hơn dưới gầm ghế. Một vật gì đó màu trắng nhạt lấp ló. Ông ta rướn người, kéo nó ra. Đó là một chiếc khăn tay cũ kỹ, đã ngả màu ố vàng. Ngay lập tức, một mùi tanh nồng, kinh khủng xộc thẳng vào mũi cả hai người. Nó không chỉ là mùi tanh của máu, mà còn lẫn với một thứ mùi ẩm mốc, mục ruỗng, khiến dạ dày Minh cuộn thắt lại.
“Cái… cái mùi này!” Người tài xế bán tải lùi lại, vứt chiếc khăn xuống sàn xe như thể nó là một vật dơ bẩn. Gương mặt ông ta tái mét, ánh mắt từ nghi hoặc giờ chuyển sang kinh hoàng tột độ. “Đây… đây đúng là mùi lạ chú em nói. Và cả vệt máu này nữa…”
Minh không nói nên lời. Những gì anh kể, tất cả đều là sự thật. Bà cụ không chỉ lạ lùng, mà bà ta còn mang theo một thứ gì đó kinh khủng lên xe của anh. Vệt máu khô và chiếc khăn tay tanh tưởi kia là bằng chứng rõ ràng nhất cho cơn ác mộng mà anh vừa trải qua.
“Vậy là… chú em không hề nói dối,” Người tài xế bán tải lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. “Nhưng… bà cụ đâu? Và cái này… cái này là của ai?” Ông ta nhìn chằm chằm vào chiếc khăn tay trên sàn xe, rồi lại nhìn ra bụi cây rậm rạp.
Sự thật đã được xác nhận, nhưng nó không mang lại bất kỳ sự nhẹ nhõm nào cho Minh. Thay vào đó, nó biến câu chuyện hoang đường của anh thành một bí ẩn đáng sợ, không lời giải đáp, ám ảnh và lạnh lẽo hơn gấp bội. Cả hai người đàn ông đứng cạnh chiếc xe tải, dưới cái nắng gay gắt của chiều mùa hè, chìm trong sự im lặng nặng nề, cùng chung một nỗi kinh hoàng.
Người tài xế bán tải run rẩy lùi lại, nhìn Minh bằng ánh mắt kinh hãi tột độ. Ông ta không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Chiếc khăn tay bốc mùi tanh tưởi vẫn nằm lăn lóc trên sàn xe, cạnh vệt máu khô sẫm màu, bằng chứng ghê rợn cho một sự thật không thể giải thích.
“Chúng ta… chúng ta phải báo công an thôi chú em,” Người tài xế bán tải nói, giọng lạc đi. “Cái này… không phải chuyện đùa. Không thể nào là chuyện đùa được.”
Minh gật đầu lia lịa, lòng anh giờ đây không còn sự hoài nghi hay sợ hãi đơn thuần nữa, mà là một cảm giác lạnh lẽo, ghê tởm ăn sâu vào xương tủy. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng một chuyến đi nhờ xe lại có thể biến thành cơn ác mộng kinh hoàng đến vậy. Cả hai người đàn ông vội vã rời khỏi chiếc xe tải, như thể nó đang ẩn chứa một thứ tà ma nào đó. Họ nhanh chóng tìm đến trụ sở chính quyền địa phương gần nhất để trình báo toàn bộ sự việc.
Tại trụ sở, Minh kể lại câu chuyện của mình một cách chi tiết, từ lúc gặp Bà cụ trên Quốc lộ nắng chang chang, đến những lời nói kỳ lạ, chiếc dao, mùi tanh nồng, và cuối cùng là sự biến mất đột ngột của bà ta cùng với bằng chứng còn lại trong xe. Người tài xế bán tải cũng xác nhận những gì mình đã chứng kiến, từ vệt máu khô đến chiếc khăn tay bốc mùi kinh hoàng. Các cán bộ công an lắng nghe, ghi chép cẩn thận, nhưng ánh mắt họ vẫn không giấu được sự hoài nghi. Một Bà cụ ngoài 70 tuổi biến mất không dấu vết, để lại một chút máu và một chiếc khăn tay cũ kỹ? Nghe thật phi lý. Dù vậy, họ vẫn tiến hành lập biên bản và hứa sẽ điều tra, nhưng với Minh, anh biết rằng cơ hội tìm ra sự thật là vô cùng mong manh. Ánh mắt thờ ơ của họ càng khiến Minh cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, như thể anh đang đối mặt với một bí ẩn mà không ai tin.
Thời gian trôi qua, nhưng nỗi ám ảnh về Bà cụ thì không. Nụ cười ghê rợn của bà ta, với đôi mắt sâu hoắm và ánh nhìn xuyên thấu, cứ hiện về trong tâm trí Minh mỗi khi anh nhắm mắt. Mùi tanh nồng kinh khủng trong cabin xe dường như vẫn còn vương vấn trong khứu giác anh, dù đã bao lần anh cố gắng tẩy rửa, khử trùng. Anh lái xe một mình trên đường vắng, bất chợt một bóng dáng nhỏ bé lướt qua tầm mắt, hay một làn gió lạnh thoảng qua, cũng đủ khiến Minh giật mình thon thót.
Cuộc sống của Minh bị đảo lộn hoàn toàn. Anh không còn là người tài xế cởi mở, sẵn lòng giúp đỡ người khác như trước. Anh không bao giờ dám cho bất kỳ người lạ nào đi nhờ xe nữa, dù chỉ là một quãng đường ngắn. Mỗi khi nhìn thấy một ai đó đứng vẫy tay bên đường, trái tim Minh lại đập thình thịch, một cảm giác sợ hãi và cảnh giác tột độ xâm chiếm lấy anh. Anh tránh né những đoạn đường vắng, sợ hãi ánh nắng chiều gay gắt, và luôn nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, lo sợ Bà cụ sẽ đột ngột xuất hiện ở ghế sau. Minh sống trong nỗi sợ hãi triền miên, mất ngủ, sụt cân, và ánh mắt luôn chất chứa sự mệt mỏi cùng nỗi kinh hoàng giấu kín.
Cơn ác mộng ấy đã thay đổi Minh vĩnh viễn, khắc sâu vào tâm hồn anh một bài học nghiệt ngã về lòng tốt và sự tin người. Anh từng nghĩ mình là người mạnh mẽ, từng trải, nhưng giờ đây, anh chỉ còn là một con người luôn sống trong bóng tối của quá khứ, không thể thoát ra khỏi vòng vây của nỗi sợ hãi. Mỗi ngày trôi qua là một cuộc chiến đấu với chính bản thân mình, với những hình ảnh ám ảnh và mùi vị kinh hoàng vẫn còn vương vấn đâu đó trong tiềm thức. Dù cho câu chuyện về Bà cụ bí ẩn có thật hay không, nó đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời Minh, một lời nhắc nhở rằng đôi khi, sự giúp đỡ vô tư có thể dẫn đến những hậu quả không ai ngờ tới, và rằng thế giới này còn vô số điều kỳ lạ, đáng sợ hơn bất kỳ câu chuyện ma quỷ nào anh từng nghe. Anh học cách chấp nhận sự thật ấy, dù nó đau đớn và lạnh lẽo, để có thể tiếp tục sống, dù cho cuộc sống ấy sẽ không bao giờ còn bình yên như xưa nữa.

