Cho cô gái nghèo đi nhờ giữa mưa… tài xế nhận cái kết chấn động

Người giao trứng ngh/èo bị ng/ã giữa đường nhưng không ai giúp đỡ, bất ngờ một cô gái đi xe sang vội vàng bước xuống rồi qu/ỳ sụ/p xuống trước mặt ông…Từng dòng xe hối hả lướt qua con phố đông đúc. Trên vỉa hè nham nhở ổ gà, một ông lão lưng còng, áo sờn vai, loạng choạng cố giữ giỏ trứng treo ở ghi-đông xe đạp. Bất ngờ, bánh xe trước vấp phải cục gạch lăn lóc giữa đường. Ông ngã sõng soài. Giỏ trứng rơi xuống, vỡ tan loang lổ trắng đỏ giữa mặt đường như vệt máu. Người qua đường lướt qua, ngoảnh đầu nhìn rồi lại đi.
Bỗng, một chiếc ô tô sang trọng thắng gấp. Cô gái mặc vest đen, váy công sở chỉnh tề, khuôn mặt sắc sảo bước xuống. Không nói một lời, cô q/uỳ sụp xuống giữa phố, trước mặt ông lão đầy trầy x;ước…
Ông lão tên là Mười. Hơn 70 tuổi, ông sống một mình trong căn nhà tôn nhỏ ở ven sông. Vợ mất sớm, con trai duy nhất tha hương biệt tích sau lần cãi nhau gay gắt, ông đành tự nuôi thân bằng nghề giao trứng cho các tiệm tạp hóa.
Mỗi sáng, ông lão đạp xe từ lúc trời chưa sáng hẳn. Trong chiếc giỏ mây cũ, ông xếp từng vỉ trứng mà bà Sáu ở chợ gửi bán. Có hôm, người ta trả công ông mấy chục ngàn. Có hôm chẳng có gì, chỉ “cám ơn nghen chú Mười”. Nhưng ông chẳng than. Vì như ông vẫn hay nói: “Miễn có việc làm, đỡ suy nghĩ.”
Hôm đó, trời nóng như đổ lửa. Ông Mười vừa giao trứng cho tiệm cuối thì bánh xe bị xì hơi. Ông đành dắt bộ quay về, tay vẫn giữ chặt giỏ trứng còn lại mà bà Sáu dặn nhớ mang về cho người đặt hàng ở hẻm bên kia.
Đi giữa dòng xe như mắc cửi, ông vừa thở vừa nhìn đường. Chỉ một khoảnh khắc không để ý, bánh xe vấp phải cục gạch to. Mất thăng bằng, ông ngã nhào ra đường. Giỏ trứng theo quán tính rơi xuống, đập vào mặt đường, vỡ tung tóe.
Ông Mười ôm lấy đầu gối rướm máu, tay run run định nhặt mảnh trứng vỡ, miệng lẩm bẩm “Tiếc quá… bà Sáu sẽ trách mình…”. Người đi đường lướt qua, có người nhìn rồi ngoảnh mặt đi. Có tiếng cười khúc khích từ đám học sinh đứng gần:
– “Trời ơi, làm như bày trò khóc ăn vạ!”
– “Có mấy chục quả trứng mà làm dữ…”
Giữa lúc đó, chiếc ô tô màu đen bóng loáng thắng gấp ngay sát lề. Cửa xe mở ra, một cô gái trẻ bước xuống. Cô mặc vest công sở, tóc búi gọn, khuôn mặt nghiêm nghị và sắc lạnh. Không ai đoán được hành động tiếp theo của cô.
Không chần chừ, cô bước tới, quỳ xuống ngay bên ông Mười, tay đỡ lấy ông dậy:
– “Ông có sao không ạ? Đầu gối bị chảy máu rồi, để con lấy khăn lau…”
Người xung quanh bắt đầu xì xào:
– “Ủa, ai vậy ta? Giống mặt trên tivi lắm nghen!”
– “Trời, con nhỏ này giàu mà… sao lại quỳ xuống với ông già đó?”
Nhưng cô gái không để ý. Tay cô lau nhẹ máu trên đầu gối ông Mười bằng khăn tay trắng. Cô mở cốp xe, lấy ra chai nước suối, rửa sơ vết thương. Giọng cô dịu lại:
– “Ông đừng lo. Trứng vỡ bao nhiêu, con đền lại hết. Để con đưa ông tới trạm y tế nhé.”
Ông Mười rưng rưng, lắp bắp:
– “Cô ơi… cô tên gì để… ông nhớ… sau này cảm ơn…”
Cô gái khựng lại vài giây. Một thoáng bối rối vụt qua ánh mắt:
– “Ông… không nhớ con sao?”
Ông Mười ngơ ngác nhìn cô. Gương mặt ấy… có nét gì đó thân quen. Đôi mắt ấy, dù đã sắc sảo và trang điểm kỹ, vẫn có gì đó giống…Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Cho cô gái nghèo đi nhờ giữa mưa… tài xế nhận cái kết chấn động

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt