Cho cô gái nghèo quá giang, tài xế ly hôn nhận cái kết chấn động…

Thương cô gái ư;ớt mưa trên quốc lộ 1A, anh tài xe cho đi nhờ về thành phố, nào ngờ cuộc đời anh thay đổi từ đây …Trên quốc lộ 1A, trời bất chợt đổ mưa như trút. Một cô gái gầy guộc đứng bên lề đường, tóc rối bời dính trên gò má nhợt nhạt. Từng chiếc xe tải rú ga chạy qua, hắt nước t;ung t;óe vào người cô, nhưng không một ai dừng lại. Cho đến khi chiếc container biển số Đồng Nai thắng gấp trước mặt cô, và người tài xế – một người đàn ông trạc ba lăm tuổi, gương mặt rám nắng, ngoắc tay ra hiệu:

— “Lên xe đi, trời kiểu này không đợi ai đâu em!”

Cô gái ngước lên, ánh mắt ngập ngừng – nhưng rồi cũng bước vội lên xe. Cánh cửa đóng lại, tiếng mưa rơi bị chặn lại bên ngoài. Không ai biết rằng, cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên ấy đã thay đổi cả cuộc đời của người đàn ông cô độc và cô gái ướt mưa kia mãi mãi…

Tên anh là Tâm, tài xế chạy tuyến Bắc – Nam gần 10 năm nay. Đời anh gắn liền với chiếc vô-lăng, những cung đường xa hun hút và các trạm dừng bụi bặm. Cuộc sống trôi qua đều đều như chính nhịp máy xe, lặp lại, cũ kỹ và cô đơn. Anh từng có vợ, nhưng cuộc hôn nhân ấy tan vỡ sau khi con trai mất vì sốt xuất huyết – một cú sốc lớn khiến cả hai dần xa nhau. Vợ anh đi lấy chồng, còn anh sống trên bánh xe, mang nỗi buồn trốn chạy dọc chiều dài đất nước.

Ngày gặp cô gái ấy, trời mưa rất to. Mưa trắng xóa cả đoạn quốc lộ. Cô đứng nép bên gốc cây xà cừ, đôi mắt ráo hoảnh, người ướt như chuột lột. Anh nhìn gương chiếu hậu, định chạy tiếp, nhưng rồi có cái gì đó níu lại. Anh thắng xe, mở cửa. Cô bước lên, lặng lẽ như mưa.

— “Em đi đâu?”
— “Dạ… về Sài Gòn. Em bị lỡ xe.”
— “Ngồi cho chắc, đừng ngại.”

Cô không nói nhiều. Chỉ cảm ơn rồi im lặng. Nhưng ánh mắt cô… khiến anh nhớ đến đứa con trai mình. Cũng có cái nhìn buồn như vậy, mỗi lần lên cơn sốt.

Họ đi suốt quãng đường hơn 80 cây số mà không ai nói câu nào. Đến trạm nghỉ, anh dừng xe ăn cơm. Anh ngạc nhiên khi cô đi theo, chỉ gọi một gói mì tôm.

— “Không ăn cơm sao?”
— “Dạ… em không đói.”

Anh không hỏi nữa. Nhưng từ lúc đó, anh để thêm đôi đũa mỗi lần ăn. Cô dần bớt lặng im, bắt đầu kể: tên cô là Linh, quê ở Quảng Ngãi, vô Sài Gòn làm công nhân may. Vừa bị cắt hợp đồng, lương không trả, lại mất điện thoại. Định bắt xe khách về, nhưng bị kẻ xấu lừa lấy hết ví.

— “Em không xin tiền, chỉ cần anh cho em quá giang về tới chỗ bạn.”

Tâm chỉ gật đầu. Nhưng trong lòng anh như có một điều gì rất lạ đang dần thức tỉnh.

Những ngày sau đó, Linh ở lại trên xe với anh. Vì Sài Gòn đang phong tỏa do dịch không ai vào được thành phố. Tâm đành tấp xe ở ngoại ô, hai người sống tạm trong cabin xe, đợi ngày được phép vào.

Anh ngạc nhiên khi thấy Linh rất chịu khó: dọn xe, giặt đồ, thậm chí nấu ăn bằng bếp mini anh vẫn mang theo. Cô nhỏ nhẹ, kín đáo, không hề than phiền dù sống chật chội.

Dần dần, những khoảng lặng giữa họ biến mất. Họ nói chuyện nhiều hơn – về gia đình, quá khứ, ước mơ. Linh kể cô từng học đại học ngành sư phạm nhưng bỏ giữa chừng vì mẹ bệnh. Tâm kể anh từng muốn mở một quán cơm ven đường cho người nghèo.

Một đêm mưa, Linh nhìn ra cửa kính xe, thì thầm:

— “Nếu không gặp anh hôm đó, chắc giờ em đang nằm đâu đó ngoài đường.”
— “Nếu không gặp em hôm đó, chắc giờ anh vẫn sống như cái xác không hồn.”

Cả hai không nói gì thêm. Nhưng có điều gì đó đã bắt đầu… như mưa rơi trên mái tôn, nhỏ giọt thành dòng.

Ba tuần sau ngày gặp Linh, xe Tâm được phép vào nội thành. Đường vào Sài Gòn vắng lặng đến lạ – như thể cả thành phố đang gồng mình chờ qua cơn sốt.

Linh ngồi ghế phụ, ôm chiếc balô rách đã bắt đầu bung khóa. Khi xe dừng trước khu trọ cũ ở quận Bình Tân, cô im lặng một lúc lâu rồi mới mở cửa xe, nhìn anh lần cuối:

— “Cảm ơn anh vì tất cả. Em… em không biết nói gì hơn.”

Tâm chỉ cười, nụ cười gượng gạo….Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Cho cô gái nghèo quá giang, tài xế ly hôn nhận cái kết chấn động…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt