mẹ con bị anh ta ch/ối b/ỏ t//àn nh//ẫn và c/ái k/ết khiến ai cũng ngh//ẹn…
Chiếc xe khách dừng lại bên bến xe ồn ào. Dưới ánh nắng đầu hè gắt gao, một người ph/ụ n/ữ tr/ẻ b/ế theo đứ/a b/é chừng b/a tu/ổi bước xuống. Trên tay cô chỉ là một chiếc túi vải bạc màu, bên trong là vài bộ quần áo và một tờ giấy địa chỉ được viết cẩn thận.
Cô tên là Hương. Cô từng là c/ô g/ái qu/ê thật thà, sống trong một ngôi làng nhỏ giữa miền Trung đầy nắng gió. Bốn năm trước, cô đem lòng yê/u một người đàn ông lên làng làm dự án. Anh tên Khánh – h/ào ho/a, lịch thiệp và từng nói sẽ đưa cô về thành phố, xây dựng tổ ấm.
Nhưng khi biết cô ma/ng tha/i, Khánh bi/ến m/ất. Không lời nhắn. Không một cú điện thoại. Gia đình Hương thì m///ắng m//ỏ, xu//a đ///uổi. Cô ôm bụ//ng b//ầu, sống nhờ tình thương của bà ngoại cho đến khi sinh con.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Đứa bé ngủ gật trên vai Hương, khuôn mặt non nớt dán chặt vào má mẹ. Hương hít một hơi thật sâu, đôi mắt quét qua dòng người hối hả ở bến xe ồn ào. Cô siết chặt chiếc túi vải bạc màu, cảm giác lạnh lẽo khi nghĩ về tờ giấy địa chỉ trong túi. Địa chỉ của Khánh. Nơi mà cô tin rằng hạnh phúc đã từng được hứa hẹn, giờ chỉ còn là một tia hy vọng mong manh.
Cô rụt rè hỏi một bác tài xe ôm. Ánh mắt bác ấy lướt qua bộ dạng cũ kỹ của Hương và chiếc túi bạc màu, dừng lại trên đứa bé đang say ngủ. “Địa chỉ này á?” bác tài nhíu mày. “Khu nhà giàu đó, giá hơi chát đấy.” Hương gật đầu, lòng nặng trĩu. Cô đâu còn lựa chọn nào khác.
Chiếc xe máy len lỏi qua những con phố đông đúc, rồi dần rẽ vào những con đường rộng rãi, rợp bóng cây xanh mát. Những ngôi nhà cao tầng thưa thớt dần, nhường chỗ cho những căn biệt thự nguy nga ẩn mình sau những hàng rào kiên cố. Càng đi sâu vào khu phố, Hương càng cảm thấy mình lạc lõng. Những chiếc xe hơi bóng loáng lướt qua, tiếng nhạc du dương từ bên trong những khu vườn rộng lớn lọt ra ngoài, tạo nên một thế giới khác biệt hoàn toàn so với ngôi làng nhỏ giữa miền Trung nơi cô đã sống.
Cuối cùng, chiếc xe dừng lại. Trước mắt Hương là một căn biệt thự màu trắng tinh khôi, cổng sắt mỹ thuật được chạm khắc tinh xảo, ẩn hiện sau hàng cây cảnh được cắt tỉa cầu kỳ. Những chiếc xe sang trọng đỗ ngay ngắn trong sân. Đó là một căn nhà lớn đến mức Hương chưa bao giờ dám mơ ước. Cả cơ ngơi ấy toát lên vẻ giàu có, xa hoa, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Hương bế đứa bé xuống xe, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim chích vào da thịt. Đôi chân cô như nặng trĩu, không muốn bước thêm một bước nào nữa. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cổng sắt, lòng đầy âu lo. Đây là nơi Khánh đã biến mất sau khi biết cô mang thai? Đây là nơi anh đã xây dựng tổ ấm mà không có cô và con? Sự choáng ngợp trước sự giàu có ấy nhanh chóng chuyển thành một nỗi sợ hãi mơ hồ. Giữa căn biệt thự lộng lẫy và cô gái quê với chiếc túi bạc màu, có một khoảng cách tưởng chừng không thể nào vượt qua.
Hương siết chặt đứa bé trong vòng tay, hít một hơi thật sâu, rồi đưa bàn tay run rẩy nhấn vào nút chuông. Tiếng chuông vang lên khô khốc, xé tan sự tĩnh lặng của buổi trưa. Một lát sau, cánh cổng sắt từ từ mở ra. Một người phụ nữ trạc ngũ tuần, đầu tóc búi cao gọn gàng, bước ra. Bà ta mặc bộ đồ làm việc tươm tất, ánh mắt sắc lẹm lướt từ đầu đến chân Hương và đứa bé đang say ngủ trên vai mẹ.
“Cô tìm ai?” Giọng bà ta lạnh tanh, không chút thân thiện.
Hương nuốt khan, bàn tay siết chặt chiếc túi vải bạc màu đến trắng bệch. Cô cảm thấy lồng ngực mình đập thình thịch. “Cháu… cháu tìm anh Khánh ạ. Anh ấy có nhà không ạ?” Hương lí nhí, giọng nói lạc đi trong sự hồi hộp.
Người phụ nữ nhíu mày, ánh mắt dò xét, đầy vẻ nghi ngại, dừng lại trên khuôn mặt non nớt của đứa bé. “Cậu chủ không có ở nhà.” Bà ta nói cộc lốc, không buồn giải thích thêm hay mời cô vào. Dường như Hương và đứa bé chỉ là hai bóng đen lạc lõng không nên xuất hiện ở chốn này.
Sống mũi Hương cay xè. Một tảng đá vô hình đè nặng lên ngực cô, nghiền nát chút hy vọng cuối cùng. Cô đứng đó, giữa cái nắng chói chang và sự lạnh nhạt đến tàn nhẫn, căn biệt thự nguy nga bỗng chốc trở thành một bức tường thành không thể xuyên thủng. “Không… không có ở nhà?” Hương lặp lại, như thể không tin vào tai mình, giọng nói gần như một tiếng thở dài thất vọng.
“Không… không có ở nhà?” Hương lặp lại, như thể không tin vào tai mình, giọng nói gần như một tiếng thở dài thất vọng. Đúng lúc đó, cánh cửa chính bên trong biệt thự bật mở. Từ trong nhà, Khánh bước ra. Hắn mặc bộ vest đen lịch lãm, cà vạt thắt chỉnh tề, tóc vuốt keo bóng mượt. Khánh đưa mắt lướt qua cánh cổng, định bước thẳng ra xe đang đậu sẵn phía ngoài. Nhưng rồi, ánh mắt hắn chạm phải Hương và đứa bé đang say ngủ trên vai mẹ.
Một thoáng giật mình cực độ lướt qua khuôn mặt Khánh. Hắn đứng sững lại, vẻ tự tin thường ngày bỗng chốc biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn xen lẫn khó chịu. Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt non nớt của đứa bé, rồi chuyển sang Hương, như thể đang cố xác nhận một điều gì đó kinh hoàng. Nhanh như chớp, vẻ giật mình đó tan biến, nhường chỗ cho sự lạnh lùng đến đáng sợ. Một tia khó chịu hiện rõ trong đôi mắt Khánh.
Người phụ nữ mở cửa thấy Khánh, vội vàng cúi đầu. “Cậu chủ đi ạ.”
Khánh không nói gì, ánh mắt vẫn găm chặt vào Hương. Hắn dường như không muốn dây dưa, muốn nhanh chóng kết thúc tình huống khó chịu này.
Hương nhìn thấy Khánh, như một tia sáng le lói trong màn đêm tuyệt vọng. Bao nhiêu tủi hờn, bao nhiêu nỗi đau dồn nén bấy lâu bỗng ùa về. Nước mắt cô chực trào, cổ họng nghẹn ứ. Môi Hương run rẩy bật ra cái tên đã ám ảnh cô suốt ba năm qua.
“Khánh… anh Khánh!” Giọng cô lạc đi trong tiếng nấc.
Khánh sững lại, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Hắn khẽ nhíu mày, ánh mắt quét từ Hương sang Đứa bé một lần nữa, đầy vẻ khó chịu và lạnh lùng. Không một chút dao động hay nhận ra, hắn ta chậm rãi bước về phía cổng. Người phụ nữ đứng bên cạnh cũng không dám lên tiếng.
“Cô là ai?” Khánh cất tiếng, giọng nói khô khốc, vang lên lạnh lẽo giữa khoảng sân. Hắn nhìn Hương như nhìn một người xa lạ vừa đột nhập vào không gian riêng tư của mình. “Tìm ai ở đây?”
Hương như chết lặng. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Trái tim cô thắt lại, đau đớn đến tận cùng. Ngay lúc đó, Đứa bé trên vai Hương bỗng giật mình tỉnh giấc bởi tiếng nói lớn và sự căng thẳng của mẹ. Thằng bé chớp chớp đôi mắt to tròn, ngái ngủ nhìn thẳng vào Khánh. Khuôn mặt Đứa bé bỗng biến dạng, miệng mếu máo.
“Ba… Ba ơi!” Đứa bé gào lên, âm thanh trong trẻo nhưng đầy bi thương, xé toạc không gian yên tĩnh. Thằng bé đưa bàn tay nhỏ xíu ra, muốn níu lấy người đàn ông xa lạ nhưng quen thuộc ấy.
Cái tiếng “Ba ơi” như nhát dao đâm thẳng vào tai Khánh. Hắn ta giật mình, sắc mặt tái mét, thoáng chút bối rối hiện rõ trên khuôn mặt vốn đang cố tỏ ra lạnh lùng. Nhưng ngay lập tức, vẻ bối rối đó bị thay thế bằng sự tức giận tột độ. Hắn trừng mắt nhìn Đứa bé, rồi quay phắt mặt đi, không muốn đối diện với cảnh tượng đang diễn ra. Khánh lập tức bước nhanh ra cổng, không nói thêm một lời nào.
Hương không thể để Khánh bỏ đi như thế. Nước mắt lã chã tuôn rơi trên gò má gầy gò, Hương vội vàng bước theo, cố gắng níu lấy cánh tay hắn. Đứa bé trên vai cô vẫn nức nở.
“Khánh! Anh đừng đi!” Hương gọi, giọng khản đặc vì nghẹn ngào. “Anh không nhớ em sao? Anh không nhớ Hương sao? Bốn năm trước, anh đến làng, anh nói yêu em, anh hứa sẽ đưa em về thành phố xây tổ ấm cơ mà!” Hương nhắc lại từng lời thề non hẹn biển, những kỷ niệm tươi đẹp như một nhát dao cứa vào lòng chính cô lúc này. “Anh còn nói anh sẽ cưới em, sẽ cùng em sinh con, xây dựng gia đình hạnh phúc… Đây là con của anh, là con trai chúng ta!” Hương nghẹn ngào chỉ vào Đứa bé đang mếu máo.
Khánh sững lại, quay phắt người đối mặt với Hương. Ánh mắt hắn lạnh như băng, không một chút dao động. Sự bực bội và tức giận hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Khánh dứt khoát hất tay Hương ra, ngắt lời cô một cách tàn nhẫn.
“Đủ rồi!” Khánh gằn giọng, giọng điệu dứt khoát đến lạnh người, từng chữ như mũi tên găm thẳng vào tim Hương. “Tôi không quen cô, cũng không có con. Cô đi lầm chỗ rồi.” Hắn lặp lại lời phủ nhận, không cho Hương một cơ hội nào để giải thích thêm. “Mau đi đi! Đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa!”
Những lời nói tàn nhẫn của Khánh khiến Hương như chết lặng. Tim cô vỡ vụn, đau đớn đến tột cùng, như thể cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân cô. Đứa bé trên vai cô cũng giật mình trước giọng nói đanh thép của Khánh, thằng bé lại càng khóc to hơn. Hương cảm thấy toàn thân mình run rẩy, đôi chân như muốn khuỵu xuống.
Hương đứng chết lặng, nước mắt giàn giụa, đôi chân run rẩy như muốn khuỵu xuống. Đứa bé trên vai cô vẫn mếu máo, tiếng khóc nức nở vang lên giữa không gian tĩnh mịch của con hẻm. Khánh nhìn cô với vẻ mặt chán ghét tột cùng, hắn chuẩn bị quay lưng bước vào bên trong.
Đúng lúc đó, cánh cửa ngôi nhà mở ra lần nữa. Một người phụ nữ xinh đẹp, khoác lên mình bộ váy sang trọng, bước ra. Mái tóc uốn xoăn bồng bềnh, gương mặt được trang điểm kỹ càng, toát lên vẻ kiêu sa, quyền quý. Cô ta nở một nụ cười rạng rỡ, tự tin, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, nụ cười ấy chợt tắt.
Người phụ nữ ấy nhanh chóng tiến lại gần, khoác lấy cánh tay Khánh một cách đầy thân mật. Ánh mắt nghi hoặc lướt qua Hương và Đứa bé đang bám víu vào cô.
“Anh yêu, có chuyện gì vậy?” Cô ta hỏi Khánh bằng chất giọng ngọt ngào, nhưng ẩn chứa sự dò xét. “Ai thế này?”
Khánh giật mình, vội vàng xua tay như muốn phủ nhận mọi chuyện. Hắn nhìn người phụ nữ bằng ánh mắt bối rối, sau đó quay sang Hương với vẻ mặt đầy đe dọa.
Người phụ nữ kia lập tức chuyển ánh mắt sang Hương, từ đầu đến chân. Cô ta nhướn mày, môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. Ánh mắt cô ta dừng lại ở Đứa bé đang khóc, lộ rõ sự khó chịu và coi thường. Như thể sự tồn tại của Hương và đứa trẻ là một vết nhơ, một điều gì đó hết sức phiền toái, phá hỏng khung cảnh hoàn hảo của mình. Hương cảm thấy như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt dưới ánh mắt lạnh lẽo đó.
Khánh hít một hơi thật sâu, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Hắn nhìn vợ, rồi liếc nhanh sang Hương, ánh mắt đầy sự cầu xin và đe dọa. Hắn không thể để người phụ nữ bên cạnh biết sự thật.
“Em yêu, đừng để ý. Đây chỉ là một… người quen cũ,” Khánh vội vàng giải thích, giọng nói gượng gạo. Hắn siết nhẹ tay vợ, cố gắng trấn an cô. “Cô ta là kẻ quấy rối, anh đã nói không ít lần rồi. Cô ta… có ý đồ tống tiền anh, tìm đến đây làm phiền.”
Những lời nói đó như những nhát dao lạnh buốt đâm thẳng vào tim Hương. Cô sững sờ, cả người cứng đờ, không thể tin vào tai mình. Vu khống? Tống tiền? Sau tất cả những gì cô đã chịu đựng, hắn lại dám thốt ra những lời lẽ tàn nhẫn và dối trá đến thế? Nước mắt chực trào ra, nhưng Hương cố nén lại, chỉ thấy cổ họng mình khô khốc, đắng nghét.
Bàn tay Hương run rẩy, bất giác ôm chặt lấy Đứa bé đang tựa vào vai cô. Cô cảm thấy con mình như đang run rẩy theo. Đứa bé ngước đôi mắt ướt nhòe lên nhìn mẹ, rồi lại quay sang nhìn người đàn ông vừa nói những lời độc địa. Hương thấy mình như đang đứng giữa một vũng lầy, bị nhấn chìm bởi sự ô nhục và tuyệt vọng mà Khánh đã tạo ra. Người phụ nữ kia nghe xong thì nhướn mày, ánh mắt nghi ngờ nhìn Hương một lần nữa, nhưng rồi nhanh chóng chuyển thành sự khinh bỉ sâu sắc hơn. Cô ta tin những lời Khánh nói.
Người phụ nữ kia, với ánh mắt đã chuyển từ nghi ngờ sang khinh bỉ tột độ, trừng mắt nhìn thẳng vào Hương. Cô ta tiến thêm một bước, giọng nói sắc lạnh như lưỡi dao.
“Nghe đây, loại người như cô, tôi đã thấy nhiều rồi,” cô ta hất cằm, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. “Đừng bao giờ, tôi nhắc lại là ĐỪNG BAO GIỜ bén mảng đến đây một lần nào nữa! Nếu không, tôi sẽ không ngần ngại báo cảnh sát vì tội quấy rối và tống tiền! Biến đi!”
Những lời đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hương, không, phải nói là một dòng axit ăn mòn từng tấc da thịt. Đôi môi cô mấp máy, muốn nói điều gì đó, muốn gào lên sự thật, nhưng cổ họng lại khô khốc, đắng chát. Tất cả những lời biện minh, những uất ức kìm nén bấy lâu, giờ đây đều mắc kẹt lại, tan biến trong sự tủi nhục tột cùng. Khánh vẫn đứng đó, nép mình sau vợ, đôi mắt nhìn Hương với vẻ lạnh lùng và cảnh cáo.
Hương cảm thấy như mình đang bị một tảng đá đè nát. Cánh tay cô siết chặt lấy `Đứa bé` đang áp mặt vào vai mẹ, như tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút sức mạnh để đứng vững. `Đứa bé` dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng và nỗi đau của mẹ, khẽ rùng mình, đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo Hương. Nước mắt không thể rơi, nhưng trái tim Hương thì tan nát. Cô không còn lời nào để nói, không còn sức lực để phản kháng. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân cô, chỉ còn lại sự bất lực và nỗi nhục nhã thiêu đốt.
Hương đứng bất động một giây, như một bức tượng đá. Mọi đau đớn, tủi nhục dồn nén bấy lâu bỗng chốc vỡ òa, thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể cô. Nhưng rồi, như một cỗ máy đã cạn kiệt năng lượng, cô từ từ quay lưng. Bước chân nặng nề lê từng chút một, kéo theo cả một trái tim tan nát và niềm hy vọng đã vụn vỡ.
Đứa bé, dường như cảm nhận được bước đi nặng nề của mẹ, nó ngước đôi mắt ướt nhòe lên, vẫn còn sụt sịt. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng non nớt: “Mẹ… mẹ ơi…” Tiếng gọi yếu ớt, lạc lõng giữa tiếng xe cộ ồn ào, chen chúc của thành phố, càng xé nát tâm can Hương.
Hương cố nén tiếng nấc, nhưng bờ vai cô vẫn run rẩy không ngừng. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với nước mũi, mặn chát và đắng ngắt. Cô không dám quay đầu lại, không dám nhìn vào gương mặt ngây thơ của Đứa bé, sợ rằng mình sẽ gục ngã hoàn toàn. Cô cứ thế bước đi, bước đi vô định, từng bước chân như giẫm lên chính trái tim mình.
Con đường đông đúc bỗng hóa thành một mê cung xa lạ, mờ mịt trong màn nước mắt. Những ánh đèn đô thị bắt đầu lên, hắt những vệt sáng vàng vọt lên nền trời chuyển tối, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy Hương. Chiếc túi vải bạc màu trên vai cô dường như còn nặng hơn, bởi nó chứa đựng tất cả tài sản ít ỏi, cũng như toàn bộ gánh nặng của cuộc đời. Trong túi, không một đồng xu dính túi, không một chút hy vọng nào để bám víu.
Hương lang thang trên đường phố xa lạ, như một linh hồn lạc lối, không biết mình sẽ đi đâu, về đâu. Mỗi con phố, mỗi ngõ hẻm đều nhuốm màu vô vọng. Màn đêm buông xuống, lạnh lẽo và vô tình, bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé của hai mẹ con giữa thành phố rộng lớn, đầy xa hoa nhưng cũng đầy thờ ơ này. Cô là một chấm nhỏ đơn độc, bị vứt bỏ, không một điểm tựa, không một lối thoát.
Hương không biết mình đã đi bao xa, chỉ biết đôi chân đã rã rời, bước đi không còn chút sức lực. Cái lạnh se sắt của màn đêm thành phố thấm sâu vào da thịt, xuyên qua lớp áo mỏng manh. Chiếc bụng đói réo cồn cào, nhưng cảm giác tuyệt vọng còn mạnh mẽ hơn, nuốt chửng mọi cơn đau thể xác. Đứa bé trên tay cô, vốn đã lả đi vì mệt, giờ đây đã thiếp ngủ. Cái đầu nhỏ gục lên vai mẹ, tiếng thở đều đều như một lời trách móc câm lặng.
Trong ánh đèn vàng vọt của một công viên nhỏ, Hương nhìn thấy một chiếc ghế đá. Như một người sắp chết đuối vớ được cọc, cô lao đến, mặc kệ nền đá lạnh lẽo. Hương đổ sụp xuống, gần như ngã quỵ. Cô đặt Đứa bé nằm nghiêng trên đùi, dùng chiếc khăn mỏng đắp hờ cho con, rồi rúc mặt vào mái tóc mềm của con. Mùi mồ hôi và mùi sữa nhè nhẹ của Đứa bé không xoa dịu được nỗi đau trong lòng Hương, trái lại, nó càng xoáy sâu hơn vào nỗi day dứt của một người mẹ bất lực.
Hương nhìn đứa con ngủ gật, đôi mắt sưng húp vì khóc đã khô cạn nước mắt, nhưng lòng cô thì đang nhỏ máu. Hàng ngàn câu hỏi gào thét trong tâm trí: “Mình phải làm gì đây? Mình có thể đi đâu? Con mình sẽ sống sao đây?”. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào giữa đại dương mênh mông, không la bàn, không một tia hy vọng. Nước mắt không thể rơi nữa, chỉ còn lại một sự trống rỗng, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Một người phụ nữ trung niên, gánh trên vai đôi quang gánh với vài món đồ ăn vặt còn sót lại, bước chậm rãi ngang qua. Bà là một người bán hàng rong, gương mặt khắc khổ in hằn dấu vết thời gian, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ hiền từ. Bà chợt dừng lại, đôi mắt nheo lại khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của hai mẹ con Hương dưới ánh đèn công viên. Đứa bé co ro trên đùi mẹ, và Hương ngồi bất động như một bức tượng, ánh mắt vô hồn nhìn vào hư không. Ánh mắt của người phụ nữ bán hàng rong lập tức chuyển từ sự tò mò sang sự thương cảm sâu sắc. Bà ngập ngừng, lưỡng lự.
Người phụ nữ bán hàng rong khẽ thở dài, rồi chậm rãi tiến lại gần chiếc ghế đá. Bà đặt đôi quang gánh nặng trịch xuống bên cạnh, âm thanh khô khốc vang lên trong màn đêm tĩnh mịch. Hương giật mình ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe như bừng tỉnh từ cơn mê. Bà bán hàng rong cúi xuống, giọng nói trầm ấm như xoa dịu nỗi đau của Hương.
“Cháu ơi, cháu có sao không? Sao lại ngồi đây giữa đêm hôm thế này, lại còn bế theo Đứa bé?”
Hương nhìn người phụ nữ xa lạ, ánh mắt vô hồn ban nãy giờ chuyển sang ngỡ ngàng, rồi từ từ dâng lên một tia ấm áp hiếm hoi. Cô muốn nói, nhưng cổ họng nghẹn ứ, chỉ phát ra những tiếng nức nở nhỏ.
“Cháu… cháu…”
Người phụ nữ bán hàng rong không đợi Hương trả lời. Bà nhìn Đứa bé đang say ngủ trên đùi Hương, gương mặt nhợt nhạt và đôi môi khô nứt. Lòng bà chợt thắt lại. Bà vội vàng mở chiếc rổ tre, lấy ra một hộp cơm còn hơi ấm và một chai nước lọc.
“Cầm lấy mà ăn cho nóng, con còn nhỏ, không thể chịu đói được. Đừng ngại, bà cho.”
Hương run rẩy đưa tay nhận lấy hộp cơm và chai nước. Bàn tay bà bán hàng rong thô ráp nhưng ấm áp, truyền một chút hơi ấm vào lòng bàn tay lạnh buốt của Hương. Nước mắt cô lại không ngừng tuôn rơi.
“Con… con cảm ơn bà.”
Hương vội vàng mở hộp cơm, mùi thức ăn đơn giản nhưng thơm lừng xộc vào mũi, khiến bụng cô réo lên cồn cào. Cô xúc một thìa cơm đưa lên miệng, nhưng nước mắt cứ lăn dài, mặn chát hòa lẫn vào vị cơm. Cô ăn trong nức nở, từng hạt cơm như tan chảy trong cổ họng khô khốc.
Người phụ nữ bán hàng rong ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh, vuốt nhẹ mái tóc rối bù của Hương. Bà không thúc giục, chỉ kiên nhẫn đợi chờ.
“Cứ kể cho bà nghe đi, cháu gái. Nặng lòng thì cứ trút bỏ ra. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Giọng nói hiền từ và cử chỉ ân cần của bà như một con đê vỡ, khiến mọi gánh nặng trong lòng Hương bỗng chốc ập ra. Cô bắt đầu kể, câu được câu mất, xen lẫn những tiếng nấc nghẹn ngào. Đôi mắt bà bán hàng rong dõi theo, lắng nghe từng lời Hương thốt ra, ánh mắt chất chứa nỗi xót xa.
“Con… con đến từ Ngôi làng nhỏ giữa miền Trung… Bốn năm trước, Khánh, anh ấy lên làng con làm dự án… Anh ấy nói yêu con, hứa sẽ xây tổ ấm… Con tin anh ấy…”
Giọng Hương run lên, nước mắt giàn giụa.
“Rồi con mang thai… Đứa bé là con của con và Khánh. Nhưng… anh ấy… anh ấy biến mất không lời nhắn… Bỏ rơi con, bỏ rơi Đứa bé…”
Hương ôm chặt lấy Đứa bé trong lòng, như thể sợ một lần nữa lại bị cướp đi.
“Gia đình Hương mắng mỏ, xua đuổi con… không ai chấp nhận con và Đứa bé… Chỉ có Bà ngoại cưu mang con… Bà ngoại đã già yếu, con không thể cứ mãi làm gánh nặng cho bà… Con phải đi…”
Cô ngẩng đầu nhìn người phụ nữ bán hàng rong, đôi mắt đỏ hoe như van lơn.
“Con bế Đứa bé, đi Chiếc xe khách đến Thành phố này… Chỉ để tìm Khánh… để anh ấy chịu trách nhiệm… Nhưng… nhưng anh ấy…”
Hương nghẹn lại, tiếng nức nở xé lòng vang lên. Cô đã tìm thấy Địa chỉ của Khánh, đã đến tận nơi, nhưng tất cả chỉ là sự chối bỏ, là những lời lẽ tàn nhẫn. Trái tim cô như bị bóp nát, nỗi tủi nhục dâng trào. Những lời lẽ của Khánh cứ văng vẳng trong đầu, khoét sâu vào vết thương lòng cô. Cô đã trút bỏ tất cả, những tủi hờn, những cay đắng, những nỗi đau mà cô đã chôn chặt bấy lâu nay.
Hương đã trút bỏ tất cả, những tủi hờn, những cay đắng, những nỗi đau mà cô đã chôn chặt bấy lâu nay. Người phụ nữ bán hàng rong, giờ đây Hương mới biết tên là Lan, lặng lẽ lắng nghe, đôi mắt bà chất chứa sự xót xa và cảm thông sâu sắc. Bà đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Hương, an ủi.
LAN
(Giọng trầm ấm, đầy trìu mến)
Thôi, nín đi cháu. Bà nghe hết rồi. Cuộc đời cháu sao mà khổ cực quá.
Hương nấc lên, tựa đầu vào vai Lan, mặc cho nước mắt làm ướt đẫm tấm áo bạc màu của bà.
LAN
(Nhìn Đứa bé đang ngủ say trên tay Hương, lòng bà thắt lại)
Đứa bé con không có tội tình gì. Cháu cũng không có lỗi. Gã đàn ông tệ bạc đó, trời cao sẽ có mắt.
Bà Lan khẽ thở dài, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn đường lấp loáng. Nhà bà cũng không mấy khá giả, cuộc sống mưu sinh vất vả từng ngày. Nhưng nhìn cảnh Hương bơ vơ giữa đêm khuya với đứa con thơ dại, lòng bà không đành.
LAN
(Nhìn thẳng vào mắt Hương, giọng cương quyết)
Thôi được rồi. Giờ cháu tính sao? Đêm hôm thế này không thể cứ ngồi đây mãi được.
Hương ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn bà Lan đầy bối rối và tuyệt vọng.
HƯƠNG
(Thều thào)
Con… con cũng không biết đi đâu nữa bà ơi. Con không còn nơi nào để về.
Lan đứng dậy, đôi tay chai sạn đặt lên vai Hương, truyền cho cô một chút hơi ấm và niềm tin.
LAN
(Mỉm cười hiền hậu)
Vậy thì về nhà bà. Nhà bà chật chội, chẳng khang trang gì, nhưng cũng đủ một chỗ ngủ qua đêm cho hai mẹ con cháu. Đừng ngại, cứ theo bà về.
Những lời nói của Lan như một tia nắng xé toạc màn đêm u tối trong lòng Hương. Cô ngỡ ngàng nhìn bà, trái tim đang lạnh giá bỗng được sưởi ấm lạ thường. Đã bao lâu rồi cô không nhận được sự tử tế, bao lâu rồi cô không cảm thấy một chút hy vọng nào.
HƯƠNG
(Giọng run rẩy, nghẹn ngào)
Bà… bà thật lòng sao? Con… con không biết phải cảm ơn bà thế nào.
LAN
(Vỗ vai Hương)
Con bé ngốc này. Gặp nhau là duyên. Cứ về nhà bà, rồi tính sau. Ít ra cũng có chỗ ngả lưng, mai rồi hẵng lo liệu tiếp. Đói khát thế này, sao mà chịu nổi.
Hương nhìn Lan, ánh mắt ngập tràn biết ơn và xúc động. Nước mắt lại chảy dài, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm và một niềm hy vọng mong manh vừa được thắp lên. Cô gật đầu lia lịa, ôm chặt Đứa bé vào lòng, như muốn giữ lấy tia sáng vừa lóe lên trong cuộc đời mình. Lan cúi xuống nhặt đôi quang gánh, rồi dịu dàng dìu Hương đứng dậy, bước đi về phía ánh đèn xa xăm của thành phố.
Lan dìu Hương về căn nhà nhỏ nằm sâu trong một con hẻm chật hẹp của Thành phố. Căn phòng chỉ vỏn vẹn vài mét vuông, đồ đạc cũ kỹ nhưng gọn gàng, toát lên hơi ấm của sự sẻ chia. Đứa bé được đặt nằm ngủ trên chiếc chiếu trải cạnh giường, gương mặt non nớt say sưa trong giấc mộng.
HƯƠNG
(Thì thào, nhìn quanh)
Nhà bà… ấm cúng quá.
Lan đặt tay lên vai Hương, ánh mắt hiền từ.
LAN
Đêm nay cứ ngủ một giấc cho khỏe. Mai rồi tính. Cháu đừng lo gì.
Hương gật đầu, lòng nặng trĩu biết ơn. Đã lâu lắm rồi, cô mới cảm nhận được sự an toàn và lòng tốt vô điều kiện như vậy. Sáng hôm sau, khi Đứa bé vẫn còn ngủ, Hương đã thức dậy từ rất sớm. Cô không thể cứ ở nhờ mãi. Cô muốn lao động, muốn tự mình gầy dựng lại tất cả.
HƯƠNG
(Kiên quyết)
Bà Lan, cháu muốn đi làm. Bất kể việc gì, rửa bát thuê, phụ giúp việc nhà, hay dọn dẹp… Cháu không ngại cực khổ.
Lan nhìn đôi mắt quầng thâm nhưng đầy nghị lực của Hương, lòng bà khẽ động. Bà biết, người phụ nữ này đã chịu quá nhiều.
LAN
(Gật đầu)
Để bà hỏi giúp cho. Cũng có mấy người quen cần người phụ việc ở chợ. Nhưng cháu đi làm thì ai trông Đứa bé?
Hương nhìn Đứa bé, lòng quặn thắt. Cô không muốn con phải theo mẹ chịu khổ, nhưng cũng không còn cách nào khác.
HƯƠNG
(Thở dài)
Cháu sẽ cố gắng sắp xếp. Đứa bé cũng ngoan, cháu sẽ mang theo, hoặc nhờ bà giúp một vài buổi…
Và thế là, cuộc sống mới của Hương tại Thành phố bắt đầu. Từ sáng sớm tinh mơ, cô đã có mặt ở chợ đầu mối, phụ giúp dọn hàng, bốc vác những thùng hàng nặng trịch. Đứa bé lúc thì ngồi ngoan một góc chơi với những món đồ chơi cũ kỹ, lúc thì ngủ gục trên chiếc xe đẩy hàng của mẹ. Trưa đến, Hương lại chạy vội đến một quán ăn nhỏ, rửa hàng trăm lượt bát đĩa, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Chiều tối, cô có khi lại nhận thêm việc dọn dẹp ở một cửa hàng nào đó, hoặc phụ giúp Lan bán hàng rong trên hè phố.
Đôi bàn tay Hương chai sạn đi trông thấy, gương mặt rám nắng và hốc hác hơn. Mỗi đồng tiền kiếm được, Hương đều chắt chiu, cẩn thận cất vào chiếc túi vải bạc màu. Cô mua cho Đứa bé những bộ quần áo rẻ tiền nhưng sạch sẽ, những hộp sữa, những viên kẹo nhỏ. Dù cuộc sống vất vả, Hương vẫn luôn nở nụ cười khi nhìn thấy con trai mình hồn nhiên chơi đùa. Cô tự nhủ, mình phải thật mạnh mẽ. Vì Đứa bé, cô phải vực dậy.
Một buổi tối muộn, khi Đứa bé đã ngủ say, Hương ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn những ánh đèn xa xăm của Thành phố. Mệt mỏi rã rời, nhưng trong lòng Hương không còn là sự tuyệt vọng như trước. Cô đã có một nơi nương tựa, một công việc, và quan trọng nhất, cô có Đứa bé. Nụ cười dịu dàng nở trên môi Hương. Con là động lực, là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời Hương lúc này. Cô siết chặt nắm tay, quyết tâm, một ngày nào đó, cô sẽ đứng vững trên chính đôi chân mình, và Đứa bé sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Ba năm trôi qua như một giấc mơ dài, thấm đẫm mồ hôi và nước mắt. Căn phòng trọ chật hẹp năm nào giờ đã lùi xa, nhường chỗ cho một cửa hàng nhỏ xinh xắn nằm ngay mặt tiền một con phố đông đúc. Tên cửa hàng, “Hương Quê”, được viết nắn nót trên tấm biển gỗ mộc mạc.
HƯƠNG
(Cười tươi rói, đưa gói mứt dừa cho khách)
Dạ, của chị đây ạ. Mứt nhà cháu tự làm, không phẩm màu, không chất bảo quản đâu ạ.
Người phụ nữ trung niên cầm lấy gói mứt, gật gù hài lòng.
KHÁCH HÀNG
Cô bé này khéo tay ghê. Hàng của cháu lúc nào cũng ngon, lại sạch sẽ. Bảo sao khách cứ nườm nượp.
Hương cúi đầu cảm ơn, nụ cười vẫn thường trực trên môi. Đôi bàn tay cô giờ đây không còn chai sạn vì bốc vác, mà thoăn thoắt gói ghém hàng hóa, sắp xếp những lọ mắm, túi bánh đặc sản quê hương. Chiếc tạp dề sạch sẽ, gọn gàng, tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn nhưng đầy năng lượng của cô. Gương mặt Hương giờ đây rạng rỡ, ánh mắt không còn sự tuyệt vọng mà ánh lên vẻ tự tin, bản lĩnh.
Từ phía sau quầy, Đứa bé, giờ đã là một cậu nhóc 6 tuổi lanh lợi, đang cặm cụi ngồi bên bàn học nhỏ, nét chữ nắn nót chạy trên trang vở. Cậu bé ngước lên, đôi mắt đen láy nhìn mẹ đầy trìu mến.
ĐỨA BÉ
(Giọng trong trẻo)
Mẹ ơi, con làm xong bài tập rồi. Con ra giúp mẹ một tay nhé?
Hương nhìn con, lòng dâng lên niềm tự hào khôn tả. Đứa bé không chỉ học giỏi, mà còn rất hiểu chuyện, thường xuyên giúp mẹ những việc nhỏ trong cửa hàng.
HƯƠNG
(Xoa đầu con)
Con giỏi lắm! Con đi chơi một lát đi. Mẹ sắp xếp hàng xong rồi.
Đứa bé cười tủm tỉm, cất sách vở gọn gàng rồi lon ton chạy ra phía trước, giúp mẹ xếp lại mấy túi kẹo lạc. Cửa hàng “Hương Quê” ngày càng phát đạt. Từ một số vốn ít ỏi tích cóp được từ những ngày làm thuê vất vả, Hương đã biến giấc mơ thành hiện thực. Cô tự mình tìm kiếm nguồn hàng, tự tay chế biến nhiều món ăn vặt đặc sản, xây dựng được một lượng khách quen lớn nhờ chất lượng và sự tận tâm.
Một ngày cuối tuần, khi cửa hàng đã vãn khách, Hương ngồi bên chiếc bàn nhỏ, tay cầm cuốn sổ ghi chép, kiểm kê thu chi. Dù công việc bận rộn, cô vẫn luôn dành thời gian cho Đứa bé. Cậu bé ngồi bên cạnh, say sưa đọc truyện tranh.
HƯƠNG
(Thầm nghĩ, nhìn con)
Con trai của mẹ đã lớn khôn rồi.
Hương mỉm cười. Những năm tháng vất vả dường như chỉ là một phép thử. Cô đã đứng vững trên đôi chân mình, đã xây dựng được một cuộc sống tốt đẹp cho hai mẹ con. Cuộc sống bình yên và đủ đầy này là tất cả những gì cô từng mơ ước, và cô biết, nó mới chỉ là sự khởi đầu.
Những ngày bình yên của Hương được đánh dấu bằng những chuyến đi về trên chiếc xe máy mới tinh. Chiều nay, trời đổ mưa rào bất chợt, từng hạt nặng trĩu quất vào mặt đường. Hương đội nón bảo hiểm, cẩn thận chở Đứa bé ngồi phía sau, chiếc áo mưa xanh che kín cả hai mẹ con. Cậu bé ôm chặt eo mẹ, thỉnh thoảng lại khúc khích cười khi bánh xe lướt qua vũng nước.
HƯƠNG
(Giọng nói tràn đầy yêu thương, vọng qua tiếng mưa)
Con có lạnh không? Sắp về đến cửa hàng rồi, mình vào pha nước gừng ấm uống nhé!
ĐỨA BÉ
(Hét lên, tiếng gió và mưa làm rè đi)
Không lạnh đâu mẹ! Con thích đi mưa!
Hương mỉm cười. Cuộc sống của cô giờ đây là những khoảnh khắc giản dị mà hạnh phúc như thế này. Chiếc xe máy lướt qua một dãy cửa hàng tấp nập. Bỗng nhiên, một hình bóng quen thuộc lọt vào tầm mắt Hương, khiến cô giật mình siết chặt tay lái.
Dưới mái hiên một cửa hàng tiện lợi, một người đàn ông gầy gò đang đứng co ro, cố tránh những hạt mưa. Chiếc áo sơ mi xộc xệch, quần jeans bạc màu dính đầy bùn đất. Mái tóc rũ rượi che gần hết khuôn mặt, nhưng Hương vẫn nhận ra. Chính là Khánh. Hắn đứng đó, ánh mắt vô định nhìn ra màn mưa như một kẻ mất hồn. Đôi vai gầy rộc rung lên khe khẽ trong cái lạnh.
Hương cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô giảm tốc độ xe, chiếc xe máy chầm chậm lướt qua. Đứa bé vô tư quay đầu nhìn theo mẹ. Hương liếc nhìn Khánh thêm một lần nữa. Người hắn tiều tụy đến không ngờ, hoàn toàn khác xa với hình ảnh chàng trai lịch lãm, phong độ bốn năm về trước. Áo quần hắn như thể đã mặc mấy ngày liền không thay, khuôn mặt hốc hác hiện rõ vẻ tuyệt vọng.
Khánh giờ đây chỉ là một cái vỏ rỗng, một kẻ bại trận trước dòng đời nghiệt ngã. Hương thầm nghĩ, đây chính là Khánh mà cô từng yêu, từng tin tưởng. Giờ đây hắn đang đứng đó, trốn chạy khỏi cơn mưa, cũng như hắn đã từng trốn chạy khỏi trách nhiệm và tương lai của cô.
Một cảm giác hỗn độn trỗi dậy trong Hương. Không phải là sự hả hê, cũng không phải là nỗi đau cũ. Chỉ là một sự bàng hoàng, và một chút gì đó của sự ghê tởm, khi cô nhìn thấy rõ sự sụp đổ của một con người. Cô quay mặt đi, tăng ga, để lại hình bóng Khánh co ro phía sau. Đứa bé phía sau lưng cô vẫn vô tư nói cười.
Hương lái xe đi thẳng, nước mắt hòa lẫn với nước mưa, chảy dài trên má.
Sau khi Hương tăng ga và để lại Khánh phía sau, chiếc xe máy mới tinh của cô lướt đi trong màn mưa. Nhưng đoạn đường phía trước lại ùn ứ. Hương buộc phải giảm tốc độ, rồi dừng hẳn lại ở một giao lộ đèn đỏ. Chiếc áo mưa xanh che phủ Đứa bé vẫn đang khúc khích cười, vô tư tựa vào lưng mẹ.
Đứng dưới mái hiên cửa hàng tiện lợi, Khánh vẫn còn run rẩy vì lạnh, ánh mắt vô định dõi theo dòng người. Bỗng, chiếc xe máy màu bạc quen thuộc lọt vào tầm nhìn của hắn. Chiếc áo mưa xanh, vóc dáng của người phụ nữ… Hắn nheo mắt. Phải chăng?
Khi chiếc xe dừng lại, ánh đèn đường hắt qua, rõ mồn một. Khánh sững sờ. Đôi mắt hắn mở to, những giọt mưa lạnh buốt dường như không còn chạm đến hắn nữa. Chính là Hương! Không thể nhầm lẫn. Cô của ngày xưa, nhưng giờ đây là một Hương hoàn toàn khác. Chiếc xe mới, bộ đồ tươm tất, và đặc biệt là Đứa bé đang ngồi phía sau, bám chặt lấy eo cô. Một đứa trẻ kháu khỉnh, đôi mắt trong veo, gương mặt tươi tắn.
Cả thế giới của Khánh như sụp đổ. Hắn nhìn Hương, rồi nhìn Đứa bé, một cảm giác choáng váng ập đến. Khuôn mặt hắn tái mét, đôi môi mấp máy không thành lời. Hối hận và tiếc nuối trào dâng, thiêu đốt tâm can. Hắn nhận ra, Đứa bé kia… nó mang dáng dấp của hắn.
Hương cảm nhận được ánh mắt cháy bỏng từ phía sau. Cô không quay đầu lại ngay, nhưng từ khóe mắt, cô thấy Khánh. Hắn vẫn đứng đó, dưới mái hiên, nhưng giờ đây ánh mắt đã không còn vô định nữa. Chúng găm thẳng vào cô, chất chứa sự kinh ngạc, sự bàng hoàng và một nỗi đau thấu tim gan.
Hương khẽ liếc nhìn hắn qua gương chiếu hậu. Khuôn mặt Khánh giờ đây không còn sự bạc bẽo kiêu ngạo ngày nào. Chỉ còn lại vẻ thảm hại, hốc hác, và một sự mất mát không gì bù đắp được. Cô nhìn thấy sự hối hận rành rành trong đôi mắt ấy, thấy cả nỗi tiếc nuối khi nhìn vào cuộc sống hiện tại của cô – một cuộc sống mà hắn đã từng chối bỏ.
Một nụ cười khẩy thoáng qua trên môi Hương. Không phải nụ cười hả hê, mà là nụ cười của sự giải thoát, của sự buông bỏ. Cô không còn cảm thấy đau khổ hay tức giận. Chỉ còn lại sự trống rỗng, một sự bình thản đến lạ lùng.
Đèn xanh bật sáng. Hương không nói một lời. Cô siết chặt tay lái, chiếc xe máy từ từ lăn bánh, rồi tăng tốc, hòa vào dòng xe cộ tấp nập. Cô lướt qua Khánh như một người xa lạ, không một cái ngoái đầu, không một chút do dự. Phía sau lưng cô, Đứa bé vẫn vô tư cười, tiếng cười trong trẻo vang vọng giữa màn mưa.
Khánh đứng chôn chân dưới mái hiên, nhìn theo bóng Hương khuất dần. Hắn muốn gọi, muốn chạy theo, nhưng đôi chân như bị đóng đinh. Hắn vừa đánh mất điều quý giá nhất cuộc đời, một gia đình hạnh phúc, một tương lai mà hắn đã từng hứa hẹn. Nước mắt hắn hòa lẫn với nước mưa, chảy dài trên khuôn mặt tiều tụy. Hắn biết, mình đã mất Hương vĩnh viễn. Và điều đáng sợ hơn, hắn đã mất đi đứa con trai ruột thịt của mình.
Nhiều năm sau, cơn mưa chiều ấy chỉ còn là một kỷ niệm mờ nhạt. Cuộc đời Hương tiếp diễn với nhịp điệu bình yên và vững chãi. Cô không còn nhìn lại quá khứ với giận hờn hay nuối tiếc. Nỗi đau xưa đã được thời gian xoa dịu, tình yêu vô bờ bến dành cho Đứa bé trở thành nguồn sức mạnh vô tận. Con trai cô giờ đã lớn khôn, thông minh, hoạt bát, là niềm tự hào và ánh sáng. Nhìn con mỗi ngày, Hương hiểu mọi thử thách đều xứng đáng.
Hương học cách tha thứ. Không phải cho Khánh, mà là cho chính mình vì đã đặt niềm tin sai chỗ. Tha thứ không phải là quên đi, mà là giải phóng bản thân khỏi gánh nặng thù hận, để trái tim cô thanh thản. Cuộc gặp gỡ bất ngờ trong màn mưa, dù đau lòng, là một dấu chấm hết rõ ràng. Hạnh phúc không nằm ở việc níu kéo đã mất, mà ở việc trân trọng hiện tại và kiến tạo tương lai tươi sáng cho con.
Mỗi buổi chiều, tiếng cười trong trẻo của Đứa bé khi Hương chở về nhà vẫn là âm thanh diệu kỳ nhất. Cô nhìn ngắm thành phố lung linh, nơi từng là sự cô độc, nay đã là mái nhà ấm áp của hai mẹ con. Cuộc sống vẫn còn nhiều thử thách, nhưng Hương tin vào bản thân, vào tình yêu và nghị lực. Cô biết, hai mẹ con sẽ luôn nắm chặt tay nhau, vững vàng bước tiếp. Đó là sự bình yên đích thực Hương đã tìm thấy, sau bao sóng gió cuộc đời.

