“ Khiết An, tối nay mình sẽ ăn cơm ở nhà mẹ, em chuẩn bị đi anh sẽ đón em. “
“ Em có thể không đi được không ?”
“ Tại sao ?”
“ Em…em bệnh rồi. “
“ Bệnh thì mua thuốc uống, bữa cơm này rất quan trọng, em không thể không đi. “
Không đợi cô nói gì thêm, anh liền cúp máy.
Cô quay người, giấu đi tờ giấy xét nghiệm ung thư.
Cô và anh lấy nhau được 4 năm, anh dù đối tốt với cô thế nào, chăm sóc cô tốt bao nhiêu thì đó cũng chỉ là trách nhiệm.
Cô giống như một gánh nặng mà anh phải gánh vác.
Bệnh tình của cô ngày càng trở nặng, tóc cô rụng rất nhiều, cổ họng đau đến mức dù uống nước thôi cũng là một thử thách vô cùng khó khăn.
Khiết An không muốn nói cho anh biết, bởi nói ra cũng không giúp bệnh tình của cô tốt hơn, mà còn nhận lại sự lạnh lùng của anh.
(…)
7h tối, Nhất Dương trở về đón cô tới nhà mẹ anh, bà ta vốn đã không thích cô, mọi lời nói, hành động đều bị bà ấy soi mói. Mỗi lần đến đây, cô đều rất căng thẳng.
“ Thưa mẹ con mới tới. “
“ Đừng gọi mẹ tuỳ tiện như thế, tôi chỉ có một người con dâu là Nhược Vũ. “
Nhược Vũ, lúc nào cũng Nhược Vũ. Mỗi lần nhắc đến cô ta, trái tim cô lại bắt đầu hoảng loạn. Cô ta chính là mối tình đầu của Nhất Dương, người con gái khiến anh yêu đến điên dại.
Trong bữa cơm, mọi người đều nói chuyện rất vui vẻ, duy chỉ có cô là không thể hoà nhập.
Một lát sau, cánh cổng lớn có một người bước vào, dáng đi vô cùng khoan thai, mái tóc dài thướt tha càng góp phần làm vẻ đẹp tăng lên gấp bội.
Nhìn sơ qua cô cũng đoán ra được, đó chính là Nhược Vũ. Sao cô ta lại ở đây ?
” Nhược Vũ đến rồi à ? Lại đây ngồi xuống bên cạnh ta. “
Mẹ của Nhất Dương thấy cô ta liền nở nụ cười đón chào, ánh mắt nhu mì tràn ngập sự yêu thương, mà nụ cười này, cô chưa từng thấy bao giờ.
“ Chuyện…chuyện gì đây mẹ ?”
“ Nhược Vũ trở về từ nước ngoài, nay con bé nó sẽ ở đây luôn, để tiện bề chăm sóc cho ta và cả…Nhất Dương nữa. “
Chăm sóc ? Anh chính là chồng cô, tại sao lại để cô ta chăm sóc chứ ?
Khiết An lặng lẽ cuối đầu, nước mắt không kiềm được liền rơi lã chã.
Cô quan sát theo từng cử chỉ của anh, trái tim lại đau như bị ai bóp nghẹn.
Thì ra bữa cơm quan trọng mà anh nói, chính là cái này.
(…)
Anh đưa cô về sau bữa cơm, trời khuya không có lấy một ánh sao, bầu trời ấy cũng giống như cô, không có lấy một hi vọng.
Khiết An suy nghĩ hồi lâu, liệu có nên nói cho anh nghe chuyện cô bị bệnh ?
“ Anh này..”
*reng,reng*
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang lời nói của cô, Nhất Dương vội vàng bắt máy, đầu dây bên kia nói gì đó, cô không biết rõ, chỉ thấy ánh mắt anh thoáng lên tia lưỡng lự.
“ Chuyện gì vậy anh ?”
“ Chỉ là…mẹ kêu Nhược Vũ không có ai chở về, nên bảo anh đi đón cô ấy. “
“ Anh đón cô ấy đi, em không sao, em tự lo được. “
“ Em…em chắc chứ ?”
Cô nhìn anh, ánh mắt kiên định khiến anh phải ngỡ ngàng.
“ Anh…anh xin lỗi. “
Cô hiểu câu nói của anh chính là dấu chấm hết cho mối quan hệ của họ. Khiết An bước xuống xe, trái tim vỡ vụn, đau đến không thể thở được.
Trời vừa lạnh, lòng cô cũng chẳng khá hơn.
Cổ họng lại đau, cô ho vài cái, một vũng máu nằm loang lổ trên bàn tay.
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
Khiết An hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Nhất Dương. Bữa cơm gia đình đầy ám ảnh vừa kết thúc, sự sỉ nhục từ mẹ chồng vẫn còn vương vấn. Cô không thể im lặng thêm nữa.
KHIẾT AN
(Giọng run run nhưng cương quyết)
Nhất Dương, anh có thể nói cho em biết mối quan hệ thật sự giữa anh và Nhược Vũ là gì không?
Nhất Dương đang châm thuốc, điếu thuốc rơi đánh tách xuống sàn. Anh quay phắt lại, ánh mắt đầy vẻ khó chịu. Anh cố né tránh ánh nhìn dò xét của Khiết An, lúng túng tìm kiếm một lời giải thích.
NHẤT DƯƠNG
(Cáu kỉnh, giọng cố tỏ ra bình thản)
Em đang nói gì vậy? Cô ấy chỉ là bạn cũ thôi mà! Đừng có nghĩ lung tung!
Giọng anh cao hơn hẳn so với bình thường, sự giả dối lộ rõ như ban ngày. Cái cách anh cúi gằm mặt, ánh mắt lấm lét liếc nhìn quanh càng khiến Khiết An thêm nghi ngờ. Cô đã ở bên anh bốn năm, đủ để nhận ra những dấu hiệu bất ổn trong lời nói và cử chỉ của chồng mình.
KHIẾT AN
Bạn cũ? Anh và cô ấy đã gặp nhau bao nhiêu lần sau khi chúng ta kết hôn? Và lần nào cũng là những cuộc gặp bí mật phải không? Anh có nghĩ là em mù quáng không biết gì sao?
Mẹ của Nhất Dương, người vẫn đang lẳng lặng theo dõi cuộc nói chuyện, đột nhiên lên tiếng, giọng đầy mỉa mai.
MẸ CỦA NHẤT DƯƠNG
(Cười khẩy)
An à, con nói gì lạ vậy. Nhược Vũ là người bạn thanh mai trúc mã của con trai mẹ. Hai đứa nó gặp nhau thì có gì mà phải làm ầm lên? Hay là con lo xa quá rồi?
Lời nói của mẹ chồng như đổ thêm dầu vào lửa. Khiết An cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cô biết mình đang đối mặt với một bức tường thành dày đặc, nơi sự thật bị che giấu và cô là người duy nhất phải gánh chịu tất cả. Nhưng cô không bỏ cuộc.
KHIẾT AN
(Nhìn thẳng vào mẹ chồng, giọng đầy thách thức)
Con không lo xa. Con chỉ muốn biết sự thật. Anh Dương, anh có thể trả lời em một cách thành thật được không? Nhược Vũ có ý nghĩa gì với anh?
Nhất Dương cảm thấy bị dồn vào chân tường. Anh liếc nhìn mẹ, rồi lại nhìn Khiết An. Ánh mắt anh lộ rõ sự bối rối pha lẫn chút tức giận. Anh không ngờ cô lại quyết liệt đến vậy.
NHẤT DƯƠNG
(Gằn giọng)
Tôi đã nói rồi! Cô ấy chỉ là bạn cũ! Em không có quyền tra hỏi tôi như vậy! Chúng ta về nhà thôi.
Anh vội vã cầm lấy túi xách, bỏ ra ngoài, hoàn toàn phớt lờ tiếng gọi của Khiết An. Mẹ của Nhất Dương chỉ nhếch mép cười đầy đắc thắng, nhìn Khiết An như thể cô là kẻ thua cuộc. Cô đứng đó một mình, giữa căn nhà xa lạ, cảm giác cô đơn và bất lực xâm chiếm. Căn bệnh ung thư đang âm thầm tàn phá cơ thể cô, giờ đây còn có thêm gánh nặng từ chính người chồng đầu gối tay ấp.
Nhất Dương liếc nhìn mẹ mình, rồi lại quay sang Khiết An, ánh mắt anh lộ rõ sự bối rối pha lẫn chút tức giận. Anh không ngờ cô lại quyết liệt đến vậy.
NHẤT DƯƠNG
(Gằn giọng)
Tôi đã nói rồi! Cô ấy chỉ là bạn cũ! Em không có quyền tra hỏi tôi như vậy! Chúng ta về nhà thôi.
Anh vội vã cầm lấy túi xách, bỏ ra ngoài, hoàn toàn phớt lờ tiếng gọi của Khiết An. Mẹ của Nhất Dương chỉ nhếch mép cười đầy đắc thắng, nhìn Khiết An như thể cô là kẻ thua cuộc. Cô đứng đó một mình, giữa căn nhà xa lạ, cảm giác cô đơn và bất lực xâm chiếm. Căn bệnh ung thư đang âm thầm tàn phá cơ thể cô, giờ đây còn có thêm gánh nặng từ chính người chồng đầu gối tay ấp.
***
Sáng hôm sau, bầu trời xám xịt như dự báo cho một ngày đầy u ám. Khiết An vừa tỉnh giấc đã thấy cơn đau âm ỉ khắp cơ thể. Cô nhìn sang chiếc giường trống trơn bên cạnh, trái tim lại nhói lên. Nhất Dương đã không về nhà đêm qua. Cô biết anh đang ở đâu.
Cô lảo đảo bước xuống giường, cố gắng đi vào bếp. Căn nhà bỗng trở nên rộng lớn và lạnh lẽo một cách đáng sợ. Mọi thứ đều gợi nhắc cô về cuộc hôn nhân chỉ còn là trách nhiệm. Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Khiết An ngần ngừ một lúc rồi mới ra mở. Đứng trước cửa là Nhất Dương, anh ta vẫn trong bộ dạng chỉnh tề như mọi khi, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ bơ phờ.
KHIẾT AN
(Giọng khàn đặc)
Anh về rồi sao?
Nhất Dương không trả lời ngay, anh nhìn lướt qua căn nhà rồi dừng lại ở Khiết An. Anh ta thấy rõ sự xanh xao và mệt mỏi trên gương mặt cô. Tuy nhiên, chút áy náy nhanh chóng bị thay thế bởi sự khó chịu.
NHẤT DƯƠNG
(Cộc lốc)
Tôi ghé qua lấy đồ. Anh ra ngoài có việc.
Anh ta bước thẳng vào nhà, không hề để tâm đến thái độ của Khiết An. Anh ta bắt đầu lục lọi trong tủ quần áo, lấy ra một vài bộ đồ. Khiết An đứng lặng nhìn theo bóng lưng anh ta, nước mắt bắt đầu trào ra. Cô biết anh ta đang trốn tránh mình, trốn tránh mọi thứ liên quan đến cô.
Bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên từ ngoài cửa, nó khiến Khiết An như chết lặng.
NHƯỢC VŨ (O.S.)
Anh yêu, em mang đồ ăn sáng qua cho anh này!
Cánh cửa hé mở, Nhược Vũ bước vào, trên tay là một hộp cơm sang trọng. Cô ta cười rạng rỡ, ánh mắt hướng thẳng về phía Nhất Dương. Khi thấy Khiết An đứng đó, nụ cười trên môi cô ta vụt tắt, thay vào đó là một vẻ khinh khỉnh.
NHƯỢC VŨ
(Giọng chanh chua)
Ồ, thì ra là cô. Tưởng ai chứ!
Nhất Dương quay lại, ánh mắt anh ta có chút bối rối nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. Anh ta nhìn Nhược Vũ rồi quay sang Khiết An.
NHẤT DƯƠNG
(Thản nhiên)
Cô ấy ghé qua thôi mà. Em đừng để ý.
Nhược Vũ cười nhạt, tiến lại gần Nhất Dương, vòng tay ôm lấy cánh tay anh ta. Hành động thân mật đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim Khiết An. Cô đứng đó, bất động, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không thể thốt nên lời. Cảm giác bị sỉ nhục ngay trong chính ngôi nhà của mình, ngay trước mặt người chồng mà cô yêu thương, càng khiến cô thêm tuyệt vọng. Bệnh tật đã hành hạ cô đủ rồi, giờ đây cô còn phải đối mặt với sự phản bội và khinh miệt từ những người mà cô từng tin tưởng. Cô lùi lại, cảm giác cơ thể như muốn đổ sập xuống.
CẢNH 1. NHÀ MẸ NHẤT DƯƠNG – NGÀY
Ánh đèn chùm pha lê treo lơ lửng trên bàn ăn gỗ mun chạm khắc tinh xảo. Món ăn bày biện đẹp mắt nhưng chẳng ai còn tâm trạng thưởng thức. Mẹ Nhất Dương, bà Trâm, ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt sắc lẻm quét qua Khiết An như muốn đốt cháy cô. Nhất Dương ngồi bên cạnh mẹ, vẻ mặt khó xử, còn Nhược Vũ ung dung nhấp nháp ly rượu vang đỏ, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của Khiết An với vẻ thích thú khó che giấu.
Bữa cơm bắt đầu trong không khí ngột ngạt. Bà Trâm không nói lời nào, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Khiết An đầy hàm ý. Nhất Dương cố gắng bắt chuyện nhưng chỉ nhận lại sự im lặng lạnh lẽo từ mẹ. Nhược Vũ thì khéo léo xoay chuyển câu chuyện, đôi lúc lại hướng những lời nhận xét về Khiết An với vẻ chế giễu ngầm. Khiết An cố gắng giữ nụ cười, nhưng đôi tay cô run rẩy cầm đũa. Cô cảm nhận được từng ánh nhìn xoáy vào mình.
Bỗng nhiên, bà Trâm đập mạnh tay xuống bàn, tiếng bát đũa va vào nhau lập tức khiến mọi người giật mình. Bà Trâm trừng mắt nhìn thẳng vào Khiết An.
BÀ TRÂM
(Giọng sắc như dao)
Cô còn mặt mũi ngồi đây làm gì nữa hả Khiết An?
Khiết An ngẩng phắt lên, chưa kịp định thần.
BÀ TRÂM
(Tiếp tục, giọng càng lúc càng gay gắt)
Nhìn tôi này! Cô có biết mình đang ở đâu không? Cô đã làm gì để Nhất Dương nó phải chịu khổ sở? Nhược Vũ nó quay về rồi, giờ cô còn níu kéo làm gì nữa?
Nước mắt bắt đầu dâng lên trong khóe mắt Khiết An. Cô nhìn sang Nhất Dương, mong một lời giải thích hay sự bảo vệ nào đó, nhưng anh chỉ cúi gằm mặt, không dám đối diện.
BÀ TRÂM
(Đứng bật dậy, giọng a
khả năng cao là cô ta lại đang muốn giở trò gì đó. Chúng ta cần phải cẩn thận.
NHƯỢC VŨ
(Cười khẩy)
Tôi hiểu rồi. Cô cứ yên tâm, dì. Với tôi, chuyện này không có gì là khó. Dù sao, Khiết An cũng chẳng còn là gì của Nhất Dương nữa.
(Cô ta nhìn về phía Khiết An với ánh mắt đầy khinh bỉ.)
Và tôi… không thích nhìn thấy bất cứ thứ gì bẩn thỉu làm vấy bẩn đến gia đình này.
Bà Trâm gật đầu hài lòng.
BÀ TRÂM
Tốt lắm. Nhược Vũ, con cứ làm những gì con cho là đúng. Dì tin tưởng con.
Nhược Vũ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và đầy toan tính. Cô ta quay lại nhìn Khiết An, ánh mắt như đang tuyên án. Khiết An cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết, từ giờ trở đi, cuộc đời mình sẽ càng thêm khốn khổ.
BÀ TRÂM
(Quay sang Nhất Dương)
Còn con, Nhất Dương. Đừng để mẹ phải nhắc lại lần nữa. Chuyện này phải giải quyết dứt điểm.
Nhất Dương thở dài, vẫn nhìn về phía Khiết An với vẻ bất lực. Anh không nói gì, nhưng trong lòng đã bắt đầu có những suy tính.
Khiết An nhìn hai người phụ nữ xung quanh mình, cảm giác bị cô lập và bất lực càng lúc càng dâng cao. Cô biết mình đang đứng trên một vực thẳm, và không còn ai để dựa vào.
CẢNH 2. TRONG XE NHẤT DƯƠNG – ĐÊM
Màn đêm buông xuống đặc quánh. Những ánh đèn đường lướt qua cửa kính xe như những vệt sáng mờ ảo. Khiết An ngồi ở băng ghế sau, người co ro như muốn biến mất. Chiếc xe lăn bánh trên con đường vắng vẻ, chỉ có tiếng động cơ và tiếng nhạc du dương phát ra từ hệ thống âm thanh. Nhất Dương ngồi ở ghế lái, ánh mắt tập trung vào con đường phía trước, nhưng tâm trí anh dường như đang ở một nơi khác.
Không khí trong xe ngột ngạt đến nghẹt thở. Khiết An không dám lên tiếng, cô biết dù có nói gì cũng vô ích. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những bóng cây cao lớn lướt qua, như những bàn tay vươn ra muốn níu giữ, nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh.
Nhất Dương bỗng nhiên tăng ga, chiếc xe lao đi nhanh hơn. Tiếng nhạc vẫn đều đều, nhưng trong tai Khiết An, nó nghe như tiếng thở dài của số phận. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh mẹ chồng mắng nhiếc, cố gắng xua đi nụ cười chế giễu của Nhược Vũ.
Chiếc xe dừng lại đột ngột bên vệ đường. Khiết An giật mình mở mắt.
NHẤT DƯƠNG
(Giọng đều đều, không cảm xúc)
Tôi không đưa cô về. Cô xuống xe đi.
Khiết An quay sang nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe.
KHIẾT AN
Nhất Dương… ý anh là sao?
NHẤT DƯƠNG
(Không nhìn cô)
Tôi nói, cô xuống xe đi. Đêm rồi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa. Cô về đâu cũng được, miễn là không phải về nhà chúng ta.
Giọng nói của anh như một nhát dao cứa vào tim Khiết An. Cô không tin vào tai mình.
KHIẾT AN
Nhất Dương… chúng ta nói chuyện được không? Anh…
NHẤT DƯƠNG
(Ngắt lời)
Không có gì để nói cả. Cô thấy mẹ tôi nói rồi đấy. Cô ấy ghét cô. Tôi không thể cãi lại mẹ. Cô tự lo cho mình đi.
Anh mở cửa xe, đẩy nhẹ vai Khiết An.
NHẤT DƯƠNG
Xuống đi.
Khiết An hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn sức để phản kháng, không còn sức để van xin. Cô khóc nức nở, nhưng vẫn cố gắng bước xuống xe. Chiếc xe lao đi, bỏ lại cô một mình giữa màn đêm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nức nở của cô vọng lại trong không gian.
CẢNH 3. CĂN NHÀ CỦA KHIẾT AN VÀ NHẤT DƯƠNG – NGÀY HÔM SAU
Căn nhà vẫn vậy, vẫn gọn gàng, vẫn trang trí theo phong cách mà Khiết An đã từng tâm huyết. Nhưng giờ đây, nó trở nên lạnh lẽo và trống trải đến đáng sợ. Khiết An ngồi trên chiếc sofa quen thuộc, đầu óc trống rỗng. Vết thương lòng đêm qua vẫn còn rỉ máu, cộng thêm gánh nặng của căn bệnh ung thư đang dần bào mòn sức lực của cô.
Cô đưa tay lên chạm vào bụng mình, nơi căn bệnh đang âm thầm phát triển. Nước mắt lại lăn dài trên má. Mẹ chồng ghét bỏ, chồng ruồng bỏ, bạn bè thân thiết dần xa lánh vì sợ liên lụy, và giờ đây, chỉ còn lại cô với bóng tối và bệnh tật. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, yếu đuối, lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn.
Cô nhớ lại những ngày đầu tiên khi về làm dâu, sự mong chờ, hy vọng về một gia đình hạnh phúc. Nhưng tất cả chỉ là giấc mơ hão huyền. Bốn năm hôn nhân trách nhiệm, thiếu vắng tình yêu, giờ đây lại bị chính mẹ chồng mình đuổi đi không thương tiếc.
Cô nhìn quanh căn phòng, từng đồ vật đều gợi lên những kỷ niệm xưa cũ, giờ lại trở thành lời nhắc nhở về sự cô đơn. Tiếng ho khan kéo dài làm cô giật mình. Cơ thể suy yếu rõ rệt. Cô biết, thời gian của mình không còn nhiều.
Nhưng trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, một tia lửa nhỏ bắt đầu nhen nhóm trong lòng Khiết An. Cô không thể cứ thế gục ngã. Cô đã cố gắng chịu đựng quá nhiều rồi. Cô phải sống, không phải vì ai khác, mà là vì chính mình. Cô phải mạnh mẽ hơn, đối mặt với tất cả. Dù phía trước là gì đi nữa, cô cũng sẽ chiến đấu. Cô nắm chặt tay, ánh mắt đầy quyết tâm, dù vẫn còn đó sự đau đớn và tủi hờn.