Chồng bỏ mặc vợ ung thư giữa đêm lạnh để đi đón tình cũ, sự thật sau đó khiến tất cả sững sờ…

“ Khiết An, tối nay mình sẽ ăn cơm ở nhà mẹ, em chuẩn bị đi anh sẽ đón em. “

“ Em có thể không đi được không ?”

“ Tại sao ?”

“ Em…em bệnh rồi. “

“ Bệnh thì mua thuốc uống, bữa cơm này rất quan trọng, em không thể không đi. “

Không đợi cô nói gì thêm, anh liền cúp máy.

Cô quay người, giấu đi tờ giấy xét nghiệm ung thư.

Cô và anh lấy nhau được 4 năm, anh dù đối tốt với cô thế nào, chăm sóc cô tốt bao nhiêu thì đó cũng chỉ là trách nhiệm.

Cô giống như một gánh nặng mà anh phải gánh vác.

Bệnh tình của cô ngày càng trở nặng, tóc cô rụng rất nhiều, cổ họng đau đến mức dù uống nước thôi cũng là một thử thách vô cùng khó khăn.

Khiết An không muốn nói cho anh biết, bởi nói ra cũng không giúp bệnh tình của cô tốt hơn, mà còn nhận lại sự lạnh lùng của anh.

(…)

7h tối, Nhất Dương trở về đón cô tới nhà mẹ anh, bà ta vốn đã không thích cô, mọi lời nói, hành động đều bị bà ấy soi mói. Mỗi lần đến đây, cô đều rất căng thẳng.

“ Thưa mẹ con mới tới. “

“ Đừng gọi mẹ tuỳ tiện như thế, tôi chỉ có một người con dâu là Nhược Vũ. “

Nhược Vũ, lúc nào cũng Nhược Vũ. Mỗi lần nhắc đến cô ta, trái tim cô lại bắt đầu hoảng loạn. Cô ta chính là mối tình đầu của Nhất Dương, người con gái khiến anh yêu đến điên dại.

Trong bữa cơm, mọi người đều nói chuyện rất vui vẻ, duy chỉ có cô là không thể hoà nhập.

Một lát sau, cánh cổng lớn có một người bước vào, dáng đi vô cùng khoan thai, mái tóc dài thướt tha càng góp phần làm vẻ đẹp tăng lên gấp bội.

Nhìn sơ qua cô cũng đoán ra được, đó chính là Nhược Vũ. Sao cô ta lại ở đây ?

” Nhược Vũ đến rồi à ? Lại đây ngồi xuống bên cạnh ta. “

Mẹ của Nhất Dương thấy cô ta liền nở nụ cười đón chào, ánh mắt nhu mì tràn ngập sự yêu thương, mà nụ cười này, cô chưa từng thấy bao giờ.

“ Chuyện…chuyện gì đây mẹ ?”

“ Nhược Vũ trở về từ nước ngoài, nay con bé nó sẽ ở đây luôn, để tiện bề chăm sóc cho ta và cả…Nhất Dương nữa. “

Chăm sóc ? Anh chính là chồng cô, tại sao lại để cô ta chăm sóc chứ ?

Khiết An lặng lẽ cuối đầu, nước mắt không kiềm được liền rơi lã chã.

Cô quan sát theo từng cử chỉ của anh, trái tim lại đau như bị ai bóp nghẹn.

Thì ra bữa cơm quan trọng mà anh nói, chính là cái này.

(…)

Anh đưa cô về sau bữa cơm, trời khuya không có lấy một ánh sao, bầu trời ấy cũng giống như cô, không có lấy một hi vọng.

Khiết An suy nghĩ hồi lâu, liệu có nên nói cho anh nghe chuyện cô bị bệnh ?

“ Anh này..”

*reng,reng*

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang lời nói của cô, Nhất Dương vội vàng bắt máy, đầu dây bên kia nói gì đó, cô không biết rõ, chỉ thấy ánh mắt anh thoáng lên tia lưỡng lự.

“ Chuyện gì vậy anh ?”

“ Chỉ là…mẹ kêu Nhược Vũ không có ai chở về, nên bảo anh đi đón cô ấy. “

“ Anh đón cô ấy đi, em không sao, em tự lo được. “

“ Em…em chắc chứ ?”

Cô nhìn anh, ánh mắt kiên định khiến anh phải ngỡ ngàng.

“ Anh…anh xin lỗi. “

Cô hiểu câu nói của anh chính là dấu chấm hết cho mối quan hệ của họ. Khiết An bước xuống xe, trái tim vỡ vụn, đau đến không thể thở được.

Trời vừa lạnh, lòng cô cũng chẳng khá hơn.

Cổ họng lại đau, cô ho vài cái, một vũng máu nằm loang lổ trên bàn tay.

CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng bỏ mặc vợ ung thư giữa đêm lạnh để đi đón tình cũ, sự thật sau đó khiến tất cả sững sờ…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt