Chồng chạy taxi lương 7 triệu… sự thật đằng sau khiến tôi chết lặng

Chồng tôi làm nghề lái taxi công nghệ, quanh quẩn trong thành phố. Gần sáng mới về, ngày nào cũng vậy. Tôi cứ nghĩ anh chạy đêm đông khách, ai ngờ đến kỳ lương chỉ có vỏn vẹn 7 triệu. Tôi bắt đầu nghi ngờ.

Đêm đó, tôi gửi con cho mẹ, giả vờ phải làm tăng ca. Tôi thuê một phòng trọ nhỏ trong hẻm đường Cách Mạng Tháng Tám, tạo một tài khoản ảo trên ứng dụng đặt xe.

Tôi chọn giờ đặt đúng 11 giờ đêm – thời điểm Hùng thường hay bắt đầu ca chạy đêm. Điểm đón là khu vực gần công viên Lê Thị Riêng. Khi xe đến, tôi lập tức nhận ra biển số quen thuộc. Ánh đèn trong xe hắt ra nhạt nhòa, nhưng dáng người sau vô lăng thì tôi chẳng thể lẫn vào đâu được.

Là chồng tôi.

Tôi kéo khẩu trang che kín mặt, đội mũ sụp xuống tận mắt. Khi mở cửa xe, cảnh tượng bên trong khiến tôi lặng người.

Ghế sau bừa bộn. Mấy tờ khăn giấy ướt nhăn nhúm. Vài vỏ bao cao su vứt chỏng chơ dưới sàn. Mùi nước hoa rẻ tiền lẫn với khói thuốc xộc thẳng vào mũi. Còn có mùi gì đó ngai ngái, khó diễn tả.

Tôi ngồi vào xe, tim đập mạnh, tay siết chặt túi xách. Hùng không nhận ra tôi.

“Chị đi đâu?” – anh hỏi, giọng lơ đễnh.

“Đưa tôi đến khách sạn H.T, đường Lý Thường Kiệt.” – tôi cố tình nói khàn giọng, hạ thấp tông.

Anh không hỏi gì thêm. Xe nổ máy.

Trên đường đi, anh bật một bài bolero cũ: “Ai cho tôi tình yêu để làm thơ nồng say…” Tôi nghe mà lòng đau như cắt.

Đến nơi, tôi chuyển khoản, bước xuống. Nhưng tôi chưa rời đi. Tôi đứng khuất dưới gốc cây bên kia đường, theo dõi.

Khoảng 15 phút sau, xe Hùng quay lại. Một cô gái ăn mặc mát mẻ, váy ngắn cũn cỡn, môi đỏ chót bước lên xe. Tôi nhận ra cô ta – một trong những người từng “thả thính” Hùng trên Facebook, anh từng bảo chỉ là bạn học cũ.

Từ đêm đó, tôi quyết định theo dõi anh.

Tôi xin nghỉ phép vài hôm, thuê một căn phòng gần khu anh hay chạy xe. Cả ngày tôi như chiếc bóng. Tôi nhờ người quen làm bên dịch vụ điều tra, lắp thiết bị định vị vào taxi của anh. Lộ trình, thời gian dừng đỗ – tôi đều nắm rõ.

Và rồi, sự thật dần hiện ra.

Những điểm đón trả khách mờ ám. Những đoạn dừng ở nhà nghỉ, khách sạn, thậm chí giữa khu công viên vắng. Những cô gái lên xe với váy ngắn, áo trễ, không chỉ ban đêm mà cả ban chiều.

Tôi vẫn còn cố hy vọng, cho đến đêm thứ ba.

Hôm ấy, xe Hùng dừng trước một căn nhà nhỏ, cũ kỹ trong hẻm quận 10. Từ trong nhà, một người đàn ông bước ra, ôm theo chiếc túi đen. Không nói lời nào, ông ta nhét túi vào cốp xe rồi rảo bước rời đi, vẻ mặt lấm lét.

Hùng lái xe đi ngay.

Tôi bám theo.

Xe chạy về hướng quốc lộ 1A, rẽ vào khu công nghiệp Tân Bình. Tại một bãi đất trống, Hùng dừng lại. Một người khác chờ sẵn, bước tới mở cốp. Họ trao đổi ngắn gọn, rồi người kia ôm túi đi mất.

Tôi đứng từ xa, run rẩy. Mọi thứ không còn đơn thuần là ngoại tình nữa.

Nó… là một thứ khác. Tăm tối hơn. Đáng sợ hơn….Xem thêm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng chạy taxi lương 7 triệu… sự thật đằng sau khiến tôi chết lặng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt