Chồng chê vợ ăn bám… 1 năm sau cái kết ngã ngửa

Bị chồng kh/i/nh vì ở nhà ăn b/ám từ khi sinh con, tôi âm thầm tìm cách thay đổi. Không nói một lời, tôi bí mật gửi con cho bà ngoại rồi lặng lẽ đi xin việc….1 năm sau khiến chồng ngã ngửa …”Ở nhà ăn b/ám thì có quyền gì mà lên tiếng?”
Câu nói của anh như một c/ứ/a thẳng vào lòng tôi, buốt lạnh.
Tôi đứng lặng giữa căn bếp, tay vẫn cầm chiếc muôi đang nấu canh dở. Chồng tôi quay đi sau khi nói xong, để lại tôi cùng nồi nước đang sôi và hàng trăm suy nghĩ hỗn độn.

Tôi từng là một nhân viên kế toán, không xuất sắc nhất nhưng cũng lành nghề, ổn định. Lương không cao nhưng tôi yêu công việc đó – yêu cảm giác tự kiếm được tiền, tự đứng trên đôi chân mình. Nhưng mọi thứ dừng lại sau khi tôi mang th;ai.

“Em nghỉ việc đi, lo cho con là được. Anh lo được cho cả nhà”, chồng tôi đã nói thế khi tôi bắt đầu mang bầu ở tháng thứ 6.

Khi ấy, tôi nghĩ anh thương tôi. Tôi nghe lời. Tôi nghỉ làm, về nhà toàn tâm toàn ý chuẩn bị đón con.

Rồi con chào đời. Tôi bận bịu từ sáng đến khuya, quanh quẩn tã sữa, chợ búa, cơm nước, nhà cửa. Ngày qua ngày như một cái vòng lặp mòn mỏi. Tôi không than thở, bởi tôi tin rằng mình đang làm điều tốt đẹp nhất cho gia đình.

Nhưng chồng tôi thì dần thay đổi.

Từ những câu nói vô tâm như:
“Ở nhà thì ráng lo việc nhà cho đàng hoàng”
Đến những lời lạnh lùng hơn:
“Anh đi làm mệt chết, về còn nghe em lải nhải”

Và rồi, đến cái hôm ấy – khi tôi chỉ nhẹ nhàng hỏi anh về khoản tiền học cho con – anh quát lớn:

“Tiền nào tiền mãi? Ở nhà ăn bám thì có quyền gì mà hỏi chuyện tiền bạc?”

Tôi chết lặng. Không một lời đáp trả. Chỉ thấy tim mình đau như ai bóp nghẹt.

Đêm đó, khi con đã ngủ, tôi ngồi trong góc phòng tối. Nước mắt không rơi ra được nữa. Tôi đã quen với việc bị tổn thương. Nhưng lần này, nỗi đau không chỉ là sự tủi thân, mà là một sự thức tỉnh.

“Mình đang sống cuộc đời gì vậy? Là mẹ, là vợ, nhưng mình đâu còn là mình nữa…”

Ngay hôm sau, tôi gọi cho mẹ ruột, nhờ bà trông con vài giờ mỗi ngày. Tôi không kể gì nhiều, chỉ bảo là muốn đi tìm việc lại. Mẹ tôi nhìn tôi, im lặng vài giây, rồi gật đầu:

“Đi đi con. Cứ đi đi. Mẹ trông cháu được.”

Tôi nộp đơn xin việc ở nhiều nơi. Không ai muốn tuyển một bà mẹ đã nghỉ làm gần 3 năm. Nhưng cuối cùng, một công ty nhỏ chuyên dịch vụ kế toán thuê tôi làm cộng tác viên nhập liệu – lương 3 triệu/tháng, làm bán thời gian.

Tôi nhận ngay. Buổi sáng lo con, nấu cơm sẵn. Gửi con cho mẹ rồi đến làm vài tiếng. Tối về, khi con ngủ, tôi mở máy học thêm Excel, kế toán thuế, cập nhật luật mới. Có những hôm vừa gõ số, vừa ru con. Có lúc mệt quá, tôi gục ngay trên bàn.

Chồng tôi không biết. Anh cứ tưởng tôi mang con sang nhà bà ngoại chơi mỗi ngày cho “thoáng”. Anh vẫn đi làm, về nhà, ăn cơm, chơi điện thoại, ngủ. Không để ý tôi xanh xao, không thấy tôi gầy đi.

Tôi sống như hai con người:

Một bà mẹ nội trợ vào ban ngày.

Một người học việc, kiếm tiền thầm lặng vào ban đêm.

Mỗi đồng tôi kiếm được, tôi gom lại. Mỗi kỹ năng tôi học được, tôi ghi chép cẩn thận. Dù ít, tôi vẫn thấy mình đang sống, đang trở lại.

Một năm trôi qua….Xem tiếp👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng chê vợ ăn bám… 1 năm sau cái kết ngã ngửa

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt