6 năm sống chung với chồng ʜᴀᴍ ᴍê ᴄờ ʙạᴄ, ɴʜà ʙáɴ ʜếᴛ, ɴợ ᴄʜồɴɢ ᴄʜấᴛ, cho đến một ngày ᴄᴏɴ ɢáɪ mang về tờ giấy từ trường chỉ một câu trong đó làm tôi ᴄʜảʏ ɴướᴄ ᴍắᴛ: “Mẹ ơi cô giáo bảo con có quyền chọn ai là bố…”
Sáu năm lấy anh Hùng, tôi học được cách nghe tiếng gõ cửa mà ᴛɪᴍ ᴠẫɴ ᴋʜôɴɢ ʀớᴛ xᴜốɴɢ. Gõ nhẹ là hàng xóm hỏi thăm. Gõ dồn dập, mạnh và không kiên nhẫn… là người đòɪ ɴợ.
Ngày cưới, tôi tên Lan, hai mươi sáu tuổi, tin rằng “đàn ông ai chẳng có lúc sᴀ ɴɢã”. Anh Hùng hiền với tôi, ᴛʜươɴɢ ᴄᴏɴ ɴíᴛ, ʟạɪ ᴄʜịᴜ ᴋʜó ʟàᴍ ᴘʜụ ʜồ.
Rồi một tối anh theo bạn “đáɴʜ ᴠàɪ ᴠáɴ cho vui”. ᴠàɪ ᴠáɴ ᴛʜàɴʜ ᴠàɪ đêᴍ. ᴠàɪ đêᴍ ᴛʜàɴʜ ᴄʜɪếᴄ xᴇ ᴍáʏ đᴇᴍ ᴄắᴍ. ᴋʜɪ ᴛôɪ sɪɴʜ ʙé ᴍᴀɪ, anh bế con mà mắt vẫn dán vào điện thoại, lướt ᴋèᴏ ʙóɴɢ đá như người ta lướt tin thời tiết.
Nhà ba mẹ cho, tôi ʙáɴ đɪ để “ᴛʀả ɴợ ᴍộᴛ ʟầɴ cho xong”. Anh hứa sẽ làm lại. Hai tháng sau, anh lại ᴠᴀʏ. Lần này là ᴠᴀʏ ɴóɴɢ, ɢɪấʏ ᴛʀắɴɢ ᴍựᴄ đᴇɴ, ᴋèᴍ ɴʜữɴɢ ᴄᴜộᴄ ɢọɪ ʟúᴄ ɴửᴀ đêᴍ. ᴛôɪ ǫᴜỳ xᴜốɴɢ xɪɴ anh dừng lại. Anh bảo: “Em không hiểu. Chỉ cần ɢỡ ᴍộᴛ ᴋèᴏ là đủ.” Tôi hiểu chứ. Tôi hiểu cái “đủ” ấy ɢɪốɴɢ ᴄáɪ ʜố ᴋʜôɴɢ đáʏ.
Có lần, tôi ɢɪấᴜ sổ ʜộ ᴋʜẩᴜ ᴠàᴏ đáʏ ᴛʜùɴɢ ɢạᴏ ᴠì s.ợ ᴀɴʜ đᴇᴍ đɪ ᴄắᴍ. Anh ʟụᴄ ᴛᴜɴɢ ᴘʜòɴɢ ᴛʀọ, đậᴘ ᴠỡ ᴄáɪ ʙáᴛ ᴍᴇɴ mẹ tôi gửi lên. Mai đứng nép sau lưng tôi, mắt mở tròn, rồi tối đó con hỏi nhỏ: “Bố sao ʜᴀʏ ɴóɴɢ vậy mẹ?” Tôi không trả lời được.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Bé Mai khẽ ngẩng đầu khỏi vai Lan, đôi mắt đen láy nhìn sâu vào mẹ. Con bé lặp lại câu hỏi nhỏ xíu, “Bố sao hay nóng vậy mẹ?” Lan siết chặt Bé Mai vào lòng, không thể thốt ra một lời nào. Cả căn phòng trọ chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ có hơi thở đều đều của con gái và nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực Lan. Cô vùi mặt vào mái tóc mềm mại của Bé Mai, cố gắng che giấu khuôn mặt đang căng cứng vì sợ hãi.
Sau khi Bé Mai thiếp ngủ, Lan vẫn nằm đó, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà. Nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây Lan như một tấm màn lạnh lẽo. Cô cảm thấy bất lực, yếu ớt đến mức không thể cử động. Nước mắt chảy thành dòng, làm ướt đẫm gối. Lan nghĩ về tương lai của Bé Mai, về cái thế giới đầy bất trắc mà con bé đang lớn lên, một thế giới mà tiếng gõ cửa của người đòi nợ có thể vang lên bất cứ lúc nào. Lan tự hỏi, liệu cô có đang làm đúng hay không khi cố gắng chịu đựng tất cả những điều này, khi vẫn bám víu vào một cuộc hôn nhân đã mục rữa, chỉ để giữ cho Bé Mai có một “gia đình” trọn vẹn? Hay cô đang vô tình đẩy con vào một vũng lầy không lối thoát?
Sáng hôm sau, khi những tia nắng nhợt nhạt đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ nhỏ của phòng trọ, Anh Hùng lảo đảo bước vào. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, trũng sâu vì một đêm thức trắng. Mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi Lan, khiến cô nhíu mày. Anh Hùng không nói một lời nào, chỉ lầm lì đi thẳng vào góc phòng, lục lọi tìm chiếc điện thoại. Lan vẫn nằm yên trên giường, ánh mắt đầy thất vọng dõi theo từng cử động của chồng. Cô biết đêm qua Anh Hùng đã ở đâu, và cô biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Ngay khi tìm thấy điện thoại, Anh Hùng lập tức dán mắt vào màn hình, ngón tay cái lướt thoăn thoắt trên các kèo bóng đá, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Lan, phớt lờ cả không khí nặng nề đang bao trùm căn phòng. Đối với anh ta, thế giới chỉ còn tồn tại những con số và những trận cầu đang diễn ra. Lan siết chặt chăn, cảm giác đau đớn như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim cô. Cô vẫn hy vọng, dù chỉ là một chút, Anh Hùng sẽ quay lại nhìn cô, nói một lời gì đó, bất cứ điều gì. Nhưng không. Anh Hùng vẫn chìm đắm trong thế giới ảo của mình, bỏ mặc Lan với những giọt nước mắt lăn dài trên gò má.
Lan vẫn nằm im, từng giọt nước mắt lăn dài thấm ướt gối, trái tim quặn thắt vì nỗi thất vọng. Bỗng, tiếng chuông điện thoại cá nhân của Lan réo lên, cắt ngang không khí nặng nề trong căn phòng trọ. Cô giật mình. Là một số lạ. Lan không muốn nghe. Nhưng tiếng chuông vẫn dai dẳng, liên hồi. Một cuộc, rồi hai cuộc, rồi ba cuộc. Cô liếc nhìn sang Anh Hùng. Anh ta vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại, ngón tay cái lướt thoăn thoắt, hoàn toàn không để ý đến tiếng chuông đang làm Lan bồn chồn.
Cuối cùng, với bàn tay run rẩy, Lan đành phải bắt máy.
“Alo?” Giọng cô khẽ khàng, cố gắng giữ bình tĩnh.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi một giọng đàn ông cộc cằn vang lên, lạnh lẽo như băng. “Cô Lan phải không? Tôi là người mới được giao phụ trách khoản nợ của chồng cô. Anh Hùng. Số tiền bây giờ là… hai trăm triệu.”
Lan sững sờ. “Hai… hai trăm triệu? Nhưng lần trước…”
“Không có nhưng nhị gì hết! Lãi mẹ đẻ lãi con, cô không biết à? Số tiền đã tăng gấp đôi rồi. Đúng hạn trong tuần này, nếu không, cô biết đấy…” Giọng hắn gằn từng chữ, đầy đe dọa. “Chúng tôi không hiền như mấy chủ nợ trước đâu. Đừng để tôi phải tìm đến tận nơi.”
Lan cảm thấy toàn thân lạnh toát, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng quay lưng lại, cúi người xuống, thì thầm vào điện thoại, cố gắng để giọng nói của mình nhỏ nhất có thể, sợ Bé Mai, đang ngủ say trong góc phòng trọ, tỉnh giấc.
“Tôi… tôi biết rồi. Xin cho tôi thêm thời gian…”
“Thời gian của cô đã hết! Một tuần nữa, không hơn không kém. Hoặc là tiền, hoặc là những chuyện không hay sẽ xảy ra.” Hắn ta nói xong, không đợi Lan trả lời, liền cúp máy cái “tạch” lạnh lùng.
Lan buông điện thoại xuống, hai tay cô siết chặt vào nhau, mồ hôi ướt đẫm. Hai trăm triệu. Gấp đôi. Cô nhìn về phía Anh Hùng, nhưng anh ta vẫn như một bức tượng, hoàn toàn vô tri trước cơn ác mộng đang ập đến với vợ con mình.
Lan buông điện thoại, hai tay cô siết chặt vào nhau, mồ hôi ướt đẫm. Hai trăm triệu. Gấp đôi. Cô nhìn về phía Anh Hùng, nhưng anh ta vẫn như một bức tượng, hoàn toàn vô tri trước cơn ác mộng đang ập đến với vợ con mình. Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng dâng trào, Lan vội vàng lục tìm trong đống đồ chơi cũ của Bé Mai. Bàn tay run rẩy cô rút ra một tờ giấy nhàu nát. Đó là bức tranh Bé Mai vẽ ở trường, hình một gia đình hạnh phúc, ba, mẹ và con gái nắm tay nhau dưới ánh mặt trời rực rỡ. Nét vẽ ngây thơ của con gái như nhát dao cứa vào lòng Lan.
Lan quỳ sụp xuống trước mặt Anh Hùng, tiếng va chạm của đầu gối xuống sàn nhà trọ lạnh lẽo vang lên khô khốc. Anh Hùng ngẩng đầu lên, vẻ khó chịu hiện rõ trên mặt vì bị làm phiền. Lan giơ cao tờ giấy vẽ, nước mắt cô đã lã chã tuôn rơi.
“Anh Hùng, anh nhìn đi!” Lan nghẹn ngào, giọng nói đầy van lơn. “Vì Mai, vì con của chúng ta… anh đừng làm vậy nữa mà! Anh hứa với em rồi cơ mà…”
Anh Hùng nhìn lướt qua bức tranh, một cái nhếch mép khinh thường thoáng qua trên môi. Hắn gạt mạnh tay Lan ra, tờ giấy vẽ rơi xuống sàn.
“Cô thì biết cái gì mà nói!” Anh Hùng lạnh lùng gằn giọng, mắt hắn lại dán vào màn hình điện thoại, nơi những con số đỏ đen đang nhảy múa.
Lan sụp đổ hoàn toàn. Tờ giấy vẽ của Bé Mai nằm chỏng chơ dưới đất, như một mảnh vỡ của hạnh phúc đã tan tành. Anh Hùng vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại, vô cảm. Lan lê lết người vào một góc phòng, cơ thể run rẩy từng hồi. Cô rút điện thoại, những ngón tay gầy guộc run rẩy bấm số. Tiếng chuông dài vang lên như tiếng vọng từ vực thẳm.
Đầu dây bên kia bắt máy. “Alo, Lan hả con?” Giọng mẹ Lan vẫn ấm áp nhưng phảng phất sự lo lắng.
“Mẹ ơi…” Lan bật khóc nức nở, giọng cô nghẹn lại, không thể nói thành lời. Những dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng nỗi tuyệt vọng đang dâng trào.
“Con sao vậy? Có chuyện gì nữa hả con?” Giọng ba Lan xen vào, đầy sốt ruột.
Lan cố gắng hít thở, nuốt xuống cục nghẹn ứ ở cổ họng. “Mẹ… ba ơi… nợ nần… Hùng… Anh ấy lại… Hai trăm triệu… Con không biết phải làm sao nữa…”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt. “Con ơi… Ba mẹ… ba mẹ cũng đã cạn hết sức rồi con ạ,” Giọng mẹ Lan run run, “Nhà cửa ba mẹ cũng đã cho con bán để trả nợ rồi. Tiền tiết kiệm cũng chẳng còn gì…”
“Con phải cố gắng lên con ạ,” Ba Lan lên tiếng, giọng ông trầm buồn, “Dù có chuyện gì, con cũng phải mạnh mẽ mà bảo vệ Bé Mai. Con bé còn nhỏ dại quá…”
“Ba mẹ cũng không biết làm sao giúp con lúc này được nữa,” Mẹ Lan nghẹn ngào. “Chỉ biết cầu trời cho con tai qua nạn khỏi thôi con ạ.”
Lan nghe mà lòng quặn thắt. Cô biết ba mẹ cô đã làm tất cả những gì có thể. Họ đã già yếu, đã hy sinh cả những gì cuối cùng chỉ để cứu vãn cuộc hôn nhân đổ vỡ của cô. Cầm điện thoại trên tay, Lan cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm. Cuộc gọi kết thúc, cô hoàn toàn đơn độc. Không còn ai, không còn nơi nào để bấu víu. Chỉ có bóng đêm và tiếng thở dài nặng nhọc của chính mình.
Lan vẫn ngồi yên, nỗi tuyệt vọng nuốt chửng cô. Tiếng thở dài của ba mẹ cô vẫn còn văng vẳng bên tai, lạnh buốt như băng. Cô ôm chặt chiếc điện thoại, thân người run rẩy. Bé Mai đã ngủ thiếp đi trên tấm nệm mỏng, gương mặt ngây thơ không hề hay biết đến giông bão đang bủa vây.
Anh Hùng vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại, nhưng ánh mắt anh ta bỗng lướt qua cái hũ gạo nhỏ đặt ở góc bếp. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu kẻ ham mê cờ bạc. Hắn vươn tay, không mấy chú ý, lục lọi bên trong. Ngón tay anh ta chạm vào một vật gì đó mềm, cuộn tròn. Anh ta rút ra. Là vài tờ tiền lẻ, được Lan cẩn thận giấu đi, chắc chắn là tiền ăn sáng của Bé Mai.
Máu nóng lập tức dồn lên não Anh Hùng. Hắn trừng mắt nhìn Lan, đôi mắt đỏ ngầu gằn lên những tia căm tức. Hắn đập mạnh tay xuống chiếc bàn gỗ đã cũ, một tiếng RẦM khô khốc vang lên giữa căn phòng trọ chật hẹp, khiến Bé Mai giật mình cựa quậy.
“Cô giấu tiền để làm gì?” Anh Hùng quát lớn, giọng nói như xé toạc màn đêm. “Để bao che thằng nào à? Đưa đây hết!”
Lan giật bắn người. Nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt cổ họng cô. Cô vội vàng ôm lấy Bé Mai đang nheo mắt ngái ngủ, siết chặt con bé vào lòng như một bản năng che chở. Cô không dám phản kháng, chỉ biết cúi gằm mặt xuống, toàn thân run bần bật, nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi. Những đồng tiền lẻ trong tay Anh Hùng như lưỡi dao sắc lạnh, cứa vào trái tim Lan.
Anh Hùng vẫn giữ chặt những đồng tiền lẻ, ánh mắt quét qua Lan đầy khinh bỉ.
“Câm mồm đi! Cô tưởng tôi không biết cô làm gì à? Giấu tiền cho ai hả?” Anh Hùng gằn giọng, khuôn mặt đỏ gay.
Lan khẽ lắc đầu, cố gắng hít thở, nhưng nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng. “Anh Hùng, em… em không giấu cho ai cả. Là tiền để mua sữa cho Mai…”
“Sữa? Sữa cái con mẹ gì!” Anh Hùng ném phịch những đồng tiền xuống sàn, chúng văng tung tóe. “Đừng có giả vờ ngây thơ. Tôi nói cho cô biết, đừng hòng qua mặt tôi!”
Hắn ta nhìn quanh căn phòng trọ chật chội, ánh mắt căm tức dừng lại trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ gần đó. Cơn giận bùng lên như lửa, Anh Hùng vồ lấy chiếc ghế. Bằng một lực mạnh, hắn ném thẳng chiếc ghế vào bức tường bong tróc.
RẦM!
Tiếng động lớn vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch, khiến cả căn phòng rung chuyển. Một vết nứt lớn xuất hiện trên mảng tường cũ kỹ.
Bé Mai đang thiu thiu ngủ, giật mình tỉnh dậy. Con bé chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, đôi mắt tròn xoe ngập nước.
“Mẹ… mẹ ơi…” Bé Mai co rúm lại, vùi mặt vào ngực Lan, nước mắt giàn giụa. Tiếng gọi mẹ lắp bắp, yếu ớt như tiếng mèo con.
Lan ôm chặt con, cảm nhận sự run rẩy và nỗi sợ hãi tột độ của Bé Mai. Ánh mắt cô chạm phải đôi mắt ngây thơ, hoảng loạn của con gái. Trong khoảnh khắc đó, Lan như bị một dòng điện giật. Cô nhìn đứa con bé bỏng đang sợ hãi đến tột cùng vì người cha say máu cờ bạc.
Không thể tiếp tục nữa. Tuyệt đối không thể để cuộc sống này hủy hoại con bé. Lan siết chặt Bé Mai, trong lòng cô, một quyết định lạnh lùng và dứt khoát vừa được hình thành. Cô ngước nhìn Anh Hùng, ánh mắt không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là sự kiên định đến đáng sợ. Anh Hùng vẫn còn đang thở hổn hển, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đó của Lan, hắn khẽ rùng mình.
Anh Hùng lùi lại một bước, ánh mắt lấp lánh sự bất ngờ xen lẫn hoang mang. Hắn không hiểu nổi sự thay đổi đột ngột trong ánh mắt vợ. Chưa bao giờ Lan dám nhìn hắn với vẻ kiên định đến vậy. Hắn thở hắt ra, lầm bầm vài câu chửi thề rồi quay lưng bỏ ra khỏi phòng, để lại Lan và Bé Mai trong không gian tĩnh mịch đến đáng sợ.
Lan vẫn ôm chặt Bé Mai. Con bé đã ngủ thiếp đi trong nỗi sợ hãi, hơi thở đều đều nhưng vẫn còn vương vấn những tiếng nấc nhỏ. Lan nhẹ nhàng đặt con xuống chiếc nệm mỏng, đắp lại chiếc chăn cũ. Cô ngồi bên cạnh, ngắm nhìn gương mặt non nớt của Bé Mai. Khuôn mặt thiên thần ấy, đáng lẽ phải được bao bọc trong sự bình yên, vậy mà giờ đây lại hằn sâu nỗi ám ảnh.
Một đoạn ký ức chợt ùa về, rõ nét như vừa xảy ra hôm qua. Đó là khi Bé Mai mang về một tờ giấy từ trường. Trên đó là một bức vẽ nguệch ngoạc hình ảnh một người phụ nữ đang khóc và một người đàn ông đang la hét. Bên dưới, cô giáo đã cẩn thận ghi chú một câu nói khiến trái tim Lan đau thắt: “Cô giáo rất lo lắng cho Mai. Con bé nói sợ ba mẹ cãi nhau. Con bé hỏi: ‘Khi nào ba mẹ không đánh nhau nữa ạ?’”
Câu nói ấy như một nhát dao cứa vào tim Lan. Cô nhớ lại cuộc gặp với cô giáo.
“Chị Lan à, Bé Mai là một đứa trẻ rất nhạy cảm. Con bé thường xuyên có những biểu hiện lo lắng, sợ hãi ở lớp. Gần đây, con bé còn vẽ bức tranh này và nói rằng con bé ước ba mẹ đừng cãi nhau nữa.” Cô giáo nhìn Lan với ánh mắt đầy cảm thông. “Chị cần phải làm gì đó cho con bé, trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn.”
Lan đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm của Bé Mai. Nước mắt cô lại lăn dài. Làm sao cô có thể để cuộc sống của con gái mình bị hủy hoại bởi bi kịch này? Không, tuyệt đối không. Cô đã chịu đựng quá nhiều, nhưng đó là cho cô. Còn Bé Mai, con bé xứng đáng với một tương lai tốt đẹp hơn, không phải là tiếng gõ cửa của người đòi nợ, không phải là những trận cãi vã, đập phá, và nỗi sợ hãi tột cùng.
Lan đặt một nụ hôn nhẹ lên trán con. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự yếu đuối, chỉ còn lại sự kiên cường và quyết tâm sắt đá. Cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sức nặng, như một lời thề nguyện:
“Mẹ sẽ chọn cho con một cuộc sống khác, Mai à…”
Lan ngẩng đầu nhìn lên trần nhà ẩm mốc. Tuyên bố với con gái là một chuyện, thực hiện nó lại là một chuyện khác hoàn toàn. Nhưng không còn đường lùi. Từng lời của cô giáo, từng tiếng nấc của Bé Mai cứ vang vọng trong tâm trí cô, thôi thúc Lan phải hành động.
Từ đêm đó, mỗi khi Anh Hùng chìm vào giấc ngủ say sau những trận thua cờ bạc hoặc sau khi trút giận, Lan lại bắt đầu công việc của mình. Cô di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, đôi mắt ánh lên sự cảnh giác và quyết tâm. Đầu tiên là những vật dụng cá nhân thiết yếu nhất: chứng minh thư, giấy khai sinh của Bé Mai – tất cả những giấy tờ tùy thân quan trọng mà Anh Hùng chưa kịp động tới để cầm cố. Lan cẩn thận giấu chúng vào một ngăn bí mật trong chiếc túi vải cũ kỹ, một chiếc túi mà cô đã dùng từ thời sinh viên, ít ai để ý đến.
Sau đó là quần áo. Không thể mang theo quá nhiều, sẽ gây nghi ngờ. Lan chọn lọc từng bộ, ưu tiên những bộ cũ nhưng còn lành lặn, đủ ấm cho hai mẹ con. Cô nhẹ nhàng cuộn tròn chúng lại, chen vào từng kẽ hở trong chiếc túi cũ đã được “trang bị” sẵn các vật dụng khác. Mỗi lần một ít, mỗi lần một bộ, như thể đang chơi một trò trốn tìm đầy căng thẳng với số phận.
Mỗi đêm, khi ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ hẹp, đổ bóng hình Lan cô độc trên nền nhà, cô thức trắng. Bộ óc của Lan hoạt động không ngừng nghỉ, vẽ ra từng kịch bản, từng bước đi: Cô sẽ đi đâu? Làm sao để không bị Anh Hùng phát hiện? Làm sao để có tiền trang trải những ngày đầu? Liệu ba mẹ Lan có giúp cô không? Hàng ngàn câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm trí người mẹ khốn khổ. Cô biết mình không còn nhiều thời gian. Tiếng gõ cửa của người đòi nợ có thể vang lên bất cứ lúc nào, và khi đó, mọi cánh cửa sẽ đóng sập. Lan siết chặt tay, quyết tâm tìm ra một lối thoát.
Sáng sớm, một tia nắng yếu ớt cố lách qua khe cửa sổ ẩm mốc, hắt lên khuôn mặt tiều tụy của Anh Hùng đang vùi mình trong giấc ngủ nặng nề. Mùi rượu và thuốc lá còn vương vấn trong không khí chật hẹp của phòng trọ. Lan khẽ khàng vén chăn, nhịp tim cô đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Bé Mai vẫn còn say giấc nồng, đôi bàn tay bé xíu nắm chặt gấu áo Lan. Lan nhẹ nhàng lay con gái.
“Mai ơi, dậy thôi con…” Giọng Lan thì thầm, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng mong manh.
Bé Mai dụi mắt, mơ màng nhìn mẹ. Lan đặt ngón tay lên môi, ra hiệu con giữ im lặng. Cô bé hiểu chuyện một cách lạ thường, gật đầu nhỏ xíu rồi lặng lẽ ngồi dậy. Lan nhanh chóng giúp con thay bộ quần áo đã chuẩn bị từ đêm trước. Tất cả vật dụng đã được gói ghém cẩn thận trong chiếc túi vải cũ kỹ, chiếc túi mà Lan đã giấu kín trong xó phòng. Cô nắm tay Bé Mai, bước từng bước thận trọng ra khỏi phòng trọ.
Đúng lúc đó, tiếng cọt kẹt của chiếc giường cũ kỹ vang lên. Anh Hùng, như có linh tính mách bảo, bỗng giật mình tỉnh dậy. Đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và men rượu của anh ta lập tức va phải hình ảnh Lan đang dắt Bé Mai đi ra cửa. Cơn hoảng loạn và sợ hãi tột độ bao trùm lấy Anh Hùng. Anh ta bật dậy như một cái lò xo bị nén, không kịp mang giày, lao sầm sập về phía Lan.
“Em đi đâu? Đừng bỏ anh mà!” Anh Hùng gào lên, bàn tay thô bạo nắm chặt lấy cổ tay Lan, kéo giật cô lại. Đôi mắt anh ta vừa van nài, vừa chứa đầy vẻ đe dọa, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Lan sững người trong một khắc. Cổ tay cô đau điếng, nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn gấp bội. Những lời cầu xin đó, những giọt nước mắt đó… cô đã nghe và đã tin biết bao lần rồi? Đủ rồi! Lan cương quyết giật mạnh tay ra khỏi cái nắm giữ của Anh Hùng. Cô không quay đầu lại, không cho phép bản thân yếu lòng dù chỉ một giây. Nắm chặt tay Bé Mai, Lan lao ra khỏi cửa phòng trọ, bỏ lại phía sau tiếng gào thét tuyệt vọng của Anh Hùng và cuộc đời đã mục nát.
Tiếng gào thét của Anh Hùng dần nhỏ lại phía sau, bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến đáng sợ của con hẻm. Lan nắm chặt tay Bé Mai, không dám ngoảnh lại. Hơi thở cô hổn hển, lồng ngực đau nhói như có ngàn mũi kim đâm vào. Họ bước đi, bước đi mãi trên con đường nhựa xám xịt, vắng bóng người. Nắng sớm không còn mang vẻ ấm áp, mà trở nên gay gắt, chói chang, hắt lên bóng mẹ con cô đổ dài như hai cái bóng đơn độc.
Chỉ vỏn vẹn một chiếc túi vải cũ kỹ, chứa vài bộ quần áo và giấy tờ tùy thân quan trọng, là tất cả những gì Lan còn lại. Bé Mai, với đôi mắt tròn xoe ngây thơ, thỉnh thoảng lại ngước nhìn Lan, đôi mày bé xíu khẽ nhíu lại như đang cố gắng thấu hiểu điều gì đó mà thế giới người lớn đang che giấu. Lan cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc mềm của con, cố nén những giọt nước mắt đang chực trào. Lòng cô thắt lại. Nỗi sợ hãi vẫn như một con quỷ dữ bám riết lấy từng hơi thở, từng bước chân. Nhưng rồi, hình ảnh khuôn mặt ngây thơ của con gái như một liều thuốc mạnh mẽ, nhắc nhở cô phải kiên cường. Lan siết chặt tay con. “Phải mạnh mẽ,” cô tự nhủ. “Vì con!”
Lan dắt tay Bé Mai, đôi mắt mệt mỏi nhưng kiên định nhìn căn phòng trọ nhỏ hẹp trước mặt. Bốn bức tường cũ kỹ, mùi ẩm mốc xộc lên nhưng đây là tất cả những gì cô có thể tìm được với số tiền ít ỏi còn lại. Bé Mai nhìn quanh, gương mặt bé xíu thoáng chút bỡ ngỡ rồi rúc vào lòng mẹ. Lan ôm con gái thật chặt, lồng ngực vẫn còn nặng trĩu. Căn phòng chỉ vừa đủ kê một chiếc giường đơn và một cái bàn nhỏ, nhưng ít ra nó là một nơi trú ẩn, một góc riêng để mẹ con cô tạm lánh khỏi những giông bão ngoài kia.
Đêm xuống, căn phòng càng thêm tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ cũ. Lan đã ngủ thiếp đi vì quá kiệt sức, nhưng rồi, một tiếng chuông điện thoại rè rè phá tan sự yên bình. Cô giật mình tỉnh giấc, mắt nheo lại nhìn vào màn hình điện thoại cũ kỹ. Một số lạ. Tim Lan đập thình thịch. Cô do dự, rồi nhấn nút nghe.
“Lan à… Em đang ở đâu? Về với anh đi em…” Giọng Anh Hùng vang lên yếu ớt, lẫn vào đó là sự nỉ non, van xin. “Anh biết anh sai rồi, cho anh một cơ hội nữa đi em…”
Lan không nói gì, chỉ nghe. Hơi thở cô nghẹn lại. Những lời nói ấy, từng khiến cô mềm lòng biết bao lần, nhưng giờ đây, chúng chỉ mang đến một cảm giác ghê tởm và sợ hãi. Cô lập tức cúp máy.
Vài phút sau, điện thoại lại rung lên liên hồi, không phải cuộc gọi mà là tin nhắn. Hàng loạt tin nhắn liên tục đổ về: “Em về đi Lan, anh nhớ em… nhớ Mai…”. Rồi chỉ ít lâu sau, giọng điệu thay đổi một cách đáng sợ: “Mày nghĩ mày trốn được tao sao, con khốn? Tao sẽ tìm ra mày! Mày dám bỏ tao? Mày đợi đấy!”
Lan run rẩy, những ngón tay cô lướt trên màn hình, chặn số của Anh Hùng. Căn phòng bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Cô biết, chặn số cũng chỉ là một hành động vô nghĩa. Nỗi sợ hãi vẫn bám riết lấy cô, như một bóng ma vô hình, ám ảnh từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim. Lan ôm chặt Bé Mai đang say ngủ, nước mắt lăn dài trên má. Điện thoại nằm im lìm trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, nhưng nỗi ám ảnh về những cuộc gọi, những tin nhắn của Anh Hùng vẫn văng vẳng bên tai, không ngừng dày vò cô.
Vài tuần trôi qua, căn phòng trọ nhỏ đã không còn vẻ xa lạ nữa. Lan đã cố gắng hết sức để biến nó thành một tổ ấm nhỏ, dù vẫn còn nhiều thiếu thốn. Bé Mai, sau những ngày đầu bỡ ngỡ và sợ hãi, giờ đây đã bắt đầu tươi tỉnh hơn. Cô bé thường lúi húi chơi với vài món đồ chơi cũ mà Lan đã mua vội vã từ cửa hàng tiện lợi.
Một buổi chiều, ánh nắng vàng nhạt lọt qua khung cửa sổ cũ kỹ, chiếu xuống sàn nhà. Bé Mai đang say sưa xếp những khối gỗ thành một tòa tháp xiêu vẹo thì đột nhiên dừng lại. Cô bé ngước đôi mắt to tròn nhìn Lan, người đang ngồi vá lại chiếc áo cũ bên cạnh.
“Mẹ ơi,” Bé Mai khẽ gọi, giọng nói non nớt nhưng đầy tò mò.
Lan ngẩng đầu lên, mỉm cười dịu dàng. “Gì hả con?”
“Bố đâu rồi ạ?” Bé Mai hỏi, một thoáng bối rối hiện lên trên gương mặt bé xíu. “Bố có còn nóng tính nữa không ạ?”
Nụ cười trên môi Lan chợt tắt đi một chút, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Lan đặt chiếc áo xuống, kéo Bé Mai lại gần, xoa nhẹ mái tóc mềm của con. Hơi thở của cô nặng nề hơn một chút, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng.
“Bố đang đi làm xa, con đừng lo,” Lan nói, đôi mắt cô nhìn xa xăm, như thể đang nói với chính mình. “Mẹ sẽ luôn ở bên con.”
Bé Mai nép vào lòng mẹ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc. Cô bé gật đầu tin tưởng, dường như đã bằng lòng với câu trả lời, không hỏi thêm nữa. Lan ôm chặt con gái, ánh mắt cô chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng đầy kiên cường. Cô biết, lời nói đó là để trấn an con, nhưng cũng là một lời hứa với chính bản thân cô, rằng cô sẽ làm mọi cách để bảo vệ đứa con gái bé bỏng này.
Ánh mắt Lan nheo lại, quyết tâm cháy bỏng hơn bao giờ hết. Cô không có thời gian để buồn bã hay yếu lòng. Cuộc sống này không cho phép cô dừng lại, dù chỉ một khắc.
Những ngày sau đó, Lan lao vào tìm việc. Cô đi khắp các ngõ ngách, từ tiệm tạp hóa nhỏ đến nhà hàng lớn, bất cứ nơi nào cần người. Nhiều cánh cửa đóng sập lại trước mặt, nhiều ánh mắt ái ngại nhìn người phụ nữ gầy gò ôm con nhỏ. Thế nhưng, Lan không bỏ cuộc. Sau gần một tuần ròng rã, cuối cùng, cô cũng tìm được hai công việc bán thời gian.
Mặt trời còn chưa kịp ló dạng, Lan đã thức giấc. Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường để không đánh thức Bé Mai, lao vào căn bếp nhỏ nấu vội bữa sáng đơn giản. Xong xuôi, Lan đưa Bé Mai gửi ở một nhà trẻ tư nhân gần đó, rồi vội vã đạp xe đến một tòa nhà văn phòng cao tầng. Ban ngày, Lan trở thành người tạp vụ, quần quật lau dọn hành lang, phòng vệ sinh, văn phòng làm việc. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán, ướt đẫm lưng áo cô. Có những lúc, lưng Lan đau nhức đến mức tưởng chừng không thể đứng thẳng, cánh tay rã rời vì phải vặn vẹo, cọ rửa.
“Cố lên, Lan,” cô tự nhủ thầm, nhìn hình ảnh Bé Mai hiện lên rõ mồn một trong tâm trí.
Chiều tối, vừa tan ca tạp vụ, Lan lại tức tốc về phòng trọ. Không kịp nghỉ ngơi, cô nhanh chóng chuyển sang công việc thứ hai: bán hàng online. Ánh đèn điện thoại hắt lên khuôn mặt Lan mệt mỏi nhưng kiên định. Hàng chục tin nhắn khách hàng đổ về, Lan tỉ mỉ trả lời từng người, đóng gói từng món hàng. Tiếng “cạch cạch” của băng keo dán hàng vang lên đều đặn trong căn phòng trọ nhỏ, lẫn với tiếng Bé Mai say ngủ trên chiếc giường cũ kỹ.
Đêm về khuya, khi mọi thứ đã lắng xuống, Lan mới có thể ngả lưng. Cô nằm đó, toàn thân rã rời, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Nỗi lo lắng về tiền nhà, tiền học của con vẫn ám ảnh tâm trí Lan, nhưng chỉ cần liếc nhìn khuôn mặt Bé Mai đang say ngủ, một sức mạnh vô hình lại cuộn trào trong lồng ngực cô. Ánh mắt non nớt của Bé Mai chính là nguồn động lực duy nhất, là sợi dây buộc Lan phải tiếp tục chiến đấu.
“Con gái của mẹ, con phải có một cuộc sống đủ đầy và bình yên,” Lan thầm thì, vòng tay ôm chặt con, hơi thở nhẹ nhàng của con là thứ duy nhất xoa dịu trái tim đang tổn thương của cô. “Mẹ sẽ làm tất cả.”
Lan vừa đặt điện thoại xuống sau khi trả lời tin nhắn cuối cùng của khách hàng. Cơ thể cô rã rời, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh sự kiên định. Lan khẽ vuốt tóc Bé Mai đang say ngủ, rồi đứng dậy rót một ly nước.
Tiếng “ting” của điện thoại báo tin nhắn mới vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch. Lan nhíu mày. Giờ này ai còn nhắn tin? Cô cầm điện thoại lên, màn hình hiện lên một số lạ. Nội dung tin nhắn ngắn gọn nhưng nặng trĩu: “Anh Hùng đã bị bắt vì liên quan đến vụ cá độ xuyên quốc gia lớn. Vụ này khá nghiêm trọng. Anh nên chuẩn bị tinh thần.”
Cả người Lan khựng lại. Ly nước trong tay cô run nhẹ, suýt chút nữa thì rơi. Cái tên “Anh Hùng” hiện lên, gợi lại những ngày tháng đau khổ, nước mắt và tuyệt vọng. Lan đọc lại tin nhắn, từng chữ như xuyên thẳng vào tâm trí. Bị bắt. Cá độ lớn. Nghiêm trọng.
Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng Lan. Đó không phải là nỗi đau đớn xé lòng như ngày trước khi Anh Hùng sa ngã, cũng không phải sự lo lắng hãi hùng khi những người đòi nợ gõ cửa. Thay vào đó là một sự nặng trĩu, nhưng đi kèm với một chút gì đó… nhẹ nhõm đến lạ lùng.
Lan nhìn ra khung cửa sổ tối đen, nơi ánh đèn đường hắt vào mờ ảo. Hình ảnh Anh Hùng lướt qua tâm trí cô: nụ cười hào hoa ngày cưới, ánh mắt dán vào màn hình điện thoại khi Lan sinh Bé Mai, và đỉnh điểm là gương mặt đỏ bừng, hung dữ khi Anh Hùng đập vỡ bát men.
“Đây là cái giá anh phải trả,” Lan thì thầm, giọng nói khản đặc như được thốt ra từ một nơi sâu thẳm trong cô. Lan không khóc. Nước mắt của cô đã cạn khô từ lâu rồi. Tất cả những gì còn lại là một sự chấp nhận nghiệt ngã, một nhận thức rõ ràng về hậu quả.
Lan đặt điện thoại xuống. Cô thở dài, một hơi thở dài mang theo cả gánh nặng đã đeo đẳng bấy lâu. Mặc dù tin tức này không làm Lan vui, nhưng nó đã gỡ bỏ một phần của sợi dây vô hình trói buộc cô vào quá khứ. Từ giờ, Lan không còn phải sống trong nỗi sợ hãi về những cuộc điện thoại đòi nợ, hay bóng dáng Anh Hùng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào để lại thêm gánh nặng.
Ánh mắt Lan lại hướng về Bé Mai. Giờ đây, chỉ có Lan và con gái. Tương lai của hai mẹ con, Lan sẽ tự mình xây dựng. Nỗi nặng trĩu trong lòng dần chuyển hóa thành sự bình thản. Lan biết, một chương mới đã thực sự bắt đầu.
Vài tuần trôi qua kể từ đêm Lan nhận được tin nhắn định mệnh. Cuộc sống của Lan và Bé Mai trong căn phòng trọ nhỏ đã dần đi vào ổn định. Không còn những tiếng gõ cửa ám ảnh, không còn những cuộc điện thoại đòi nợ, mọi thứ dường như đã tìm lại được nhịp điệu bình yên vốn có.
Sáng nay, ánh nắng tháng tư ấm áp rọi qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng. Bé Mai ngồi bệt dưới sàn, say sưa tô vẽ những bức tranh đầy màu sắc. Tiếng bút chì lướt trên giấy sột soạt, thi thoảng Bé Mai lại khúc khích cười một mình khi hoàn thành một hình vẽ ngộ nghĩnh. Lan dựa lưng vào tường, lặng lẽ ngắm nhìn con gái. Nụ cười hồn nhiên, vô tư của Bé Mai như một liều thuốc xoa dịu mọi vết thương trong lòng Lan. Đó là minh chứng sống động nhất cho quyết định dứt khoát của Lan ngày ấy. Lan đã chọn rời bỏ bóng tối, chấp nhận gian khó để tìm về ánh sáng cho hai mẹ con.
“Con vẽ gì vậy Mai?” Lan khẽ hỏi, giọng nói tràn đầy yêu thương.
Bé Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy lấp lánh niềm vui. “Con vẽ nhà mình đó mẹ! Có mẹ, có con, và có cả những bông hoa nữa.” Bé Mai chỉ vào bức tranh, nơi một ngôi nhà nhỏ xinh xắn với hai người phụ nữ nắm tay nhau, bao quanh là những đóa hoa rực rỡ.
Lan mỉm cười, lòng Lan ấm áp. Ngôi nhà nhỏ này, dù không phải là Nhà ba mẹ to lớn ngày xưa, nhưng lại là tổ ấm thực sự, nơi không có nỗi sợ hãi, không có nước mắt. Lan đã phải bán đi tất cả, chấp nhận bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng, nhưng Lan chưa bao giờ hối hận. Cuộc sống mưu sinh vẫn còn nhiều vất vả, Lan vẫn phải làm việc quần quật mỗi ngày để trang trải cho hai mẹ con. Tuy nhiên, mỗi sáng thức dậy nhìn thấy gương mặt Bé Mai an yên, Lan lại có thêm động lực. Lan tin rằng, dù quá khứ có Nợ chồng chất, có Ham mê cờ bạc của Anh Hùng đã từng đập vỡ bát men hạnh phúc, tương lai sẽ luôn có một lựa chọn tốt đẹp hơn cho mẹ con Lan. Lan sẽ là điểm tựa vững chắc cho con, bảo vệ Bé Mai khỏi mọi giông bão.
Lan nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi nắng và mùi giấy vẽ. Quá khứ như một cuốn phim quay chậm lướt qua tâm trí Lan. Những ngày tháng sống trong sợ hãi, tiếng tiếng gõ cửa của người đòi nợ ám ảnh, ánh mắt vô hồn của Anh Hùng khi xe máy bị cắm, hay khoảnh khắc Lan tuyệt vọng tìm kiếm sổ hộ khẩu bị giấu. Tất cả những đau khổ đó giờ đây đã lùi xa, trở thành một phần của hành trình mà Lan đã vượt qua. Lan đã học được cách mạnh mẽ đối mặt, học được cách buông bỏ và quan trọng hơn, học được cách yêu thương bản thân và con gái vô điều kiện. Sự tha thứ không phải là quên đi mọi chuyện, mà là chấp nhận buông bỏ gánh nặng oán hờn để trái tim được nhẹ nhõm. Lan không còn cảm thấy oán trách Anh Hùng nữa, chỉ còn lại sự tiếc nuối cho một tình yêu đã từng rất đẹp, và một bài học đắt giá về niềm tin. Cuộc đời Lan như một mảnh vườn hoang tàn sau bão tố, nhưng giờ đây những hạt mầm hy vọng đã bắt đầu nảy nở. Lan hiểu rằng hạnh phúc không phải là điểm đến, mà là hành trình mỗi ngày Lan nỗ lực vì Bé Mai, vì chính Lan. Bình yên không phải là không có giông bão, mà là khả năng đứng vững giữa bão giông. Lan mở mắt ra, nhìn về phía Bé Mai đang hồn nhiên mỉm cười. Một nụ cười đã trả lại ý nghĩa cho cuộc đời Lan, một tương lai đang chờ đợi hai mẹ con phía trước, rực rỡ và đầy hứa hẹn. Lan tin, hành trình mới này, dù còn nhiều thử thách, nhưng Lan sẽ không bao giờ đơn độc. Bé Mai là ánh sáng, là động lực để Lan tiếp tục bước đi, mạnh mẽ và kiên cường hơn bao giờ hết.

