Chồng cơ trưởng ôm hoa chúc kỷ niệm cưới, không biết vợ vừa phá thai và cái kết…

Tôi đã đặt lịch phẫu thuật pha’ th/ai và nộp đơn l/y h.ô n.

Chỉ là… người chồng cơ trưởng của tôi, vẫn hoàn toàn không hay biết.

Anh còn đang bận rộn chăm sóc người yêu cũ đang mang thai, chỉ thấy dạo gần đây tôi đột nhiên trở nên… ngoan ngoãn lạ thường.

Cô ta đăng ảnh thân mật của hai người lên mạng, tôi lặng lẽ vào bấm “thích”.

Anh đưa cô ta đến gặp tôi để khám thai, tôi đeo găng tay, khoác áo blouse và tận tình chăm sóc như một bác sĩ xa lạ.

Tôi không ghen, không cãi vã, không làm mình làm mẩy, thậm chí còn chủ động giấu kín thân phận vợ chồng trước mặt cô ta.

Anh nghĩ tôi đã thông suốt.

Nhưng đâu hay, tôi vốn dĩ chẳng cần anh nữa rồi.

Hôm đó, anh hộ tống cô ta đến bệnh viện nơi tôi làm việc để khám thai.

Cô ta như thể không hề biết tôi và anh đã là vợ chồng, cứ tự nhiên níu lấy vạt áo blouse của tôi, nũng nịu:

“Bác sĩ ơi, tôi sợ đau lắm… Chị nhẹ tay giúp nhé?”

Tôi đang định lên tiếng an ủi rằng khám thai định kỳ không đau đâu…

Nhưng anh đã nhanh hơn một bước, xen vào:

“Phiền bác sĩ Ôn nhẹ tay cho, cô ấy từ nhỏ đã sợ đau rồi.”

Lời sắp nói nghẹn lại nơi cổ họng, như có một chiếc xương cá mắc lại, đau đớn đến ngộp thở.

Tôi không lên tiếng nữa, chỉ im lặng cúi đầu hoàn tất thủ tục kiểm tra.

Anh trông như thở phào nhẹ nhõm.

Trước khi rời đi còn liếc nhìn tôi, vẻ mặt như thể đang thắc mắc tại sao tôi lại có thể bình tĩnh đến vậy.

Bởi vì trước đây, chỉ cần có bất kỳ người phụ nữ nào lảng vảng bên cạnh anh, tôi đều hỏi cho ra lẽ.

Nhưng bây giờ… tôi mệt rồi.

Cả cuộc hôn nhân này lẫn tình yêu tôi dành cho anh – tôi đều đã không còn đủ sức để tiếp tục gồng gánh.

Tối hôm đó, khi về đến nhà, hiếm khi anh chủ động mở lời giải thích:

“Người đi khám hôm nay chỉ là bạn anh thôi. Cô ấy mang thai một mình, không tiện nên anh giúp một tay. Em đừng hiểu lầm.”

“Em biết rồi.”

Tôi đang do dự, không biết nên mở lời thế nào về chuyện ly hôn và đứa bé trong bụng…

Thì điện thoại anh đổ chuông.

Là cô ta – người cũ.

Anh chỉ thoáng nhìn qua màn hình, sau đó quay sang nói:

“Hãng bay có cuộc họp khẩn, em buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi, đừng chờ anh.”

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi hạ quyết tâm.

Tôi giữ anh lại, đưa tờ đơn l/y h.ô n đã được đặt sẵn trên bàn cho anh, rồi bình thản nói:

“Em đang nhắm một căn chung cư cao cấp ở ven sông.”

Anh chẳng buồn đọc, chỉ lật thẳng đến trang cuối, ký roẹt một cái vào chỗ trống:

“Thích thì cứ mua đi.”

Nói rồi, anh còn cúi xuống đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán tôi:

“Chờ anh về.”

Tiếng cửa đóng sầm lại ngay sau câu nói ấy.

Tôi đỏ hoe mắt, nhìn bản thỏa thuận ly hôn đã có chữ ký, lặng lẽ đặt tay lên bụng, thì thầm:

“Xin lỗi con yêu… Mẹ không thể để con sinh ra trong một gia đình không có tình thương như thế này được…”

Đang mải suy nghĩ thì điện thoại báo có một yêu cầu kết bạn mới.

Tôi vừa bấm đồng ý, liền thấy đối phương đăng tải một dòng trạng thái:

[Vất vả cho anh quá, muộn thế này còn bận rộn trang hoàng nhà mới cho em và con. Từ nay về sau, chúng ta sẽ có một khởi đầu mới.]

Trong ảnh là bụng bầu đã nhô lên rõ rệt của cô ta, và bàn tay người đàn ông ấy – dịu dàng đặt lên bụng.

Là bàn tay từng chạm vào tôi, từng ôm tôi vào lòng, từng hứa sẽ nắm tay tôi suốt đời.

0 giờ 37 phút.

Anh đang ở bên cô ấy, dọn nhà mới.

Còn tôi thì ngồi một mình trong căn phòng đầy giấy tờ ly hôn, lặng lẽ bấm “Thích” cho bài viết đó.

Ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi đã trôi qua…

Từ đầu đến cuối, anh không hề nhớ.

Thậm chí, một chữ cũng không nhắc tới.

Tôi cười tự giễu.

Một tuần sau, bệnh viện gửi tin nhắn xác nhận lịch phẫu thuật phá thai vào hôm sau.

Tôi run tay bấm “Đồng ý”, rồi đặt vé máy bay.

Điểm đến: Paris.

Ngày bay: một ngày sau khi hoàn tất thủ tục l/y h ô.n.

Tôi không ngờ lại gặp anh ở bệnh viện vào đúng hôm ấy.

Vẫn là anh đưa cô ta đi khám.

Vẫn là ánh mắt dịu dàng và ánh nhìn như ánh nắng ấm áp – thứ mà tôi chưa từng được hưởng lấy.

Tim tôi như bị đâm một nhát thật sâu.

Tôi cắn môi quay lưng, bước thẳng vào phòng phẫ/u thuật.

Nửa tiếng sau, tôi nằm trên bàn mổ lạnh buốt, nhìn đồng nghiệp chuẩn bị dụng cụ hút bỏ sinh linh bé nhỏ chưa kịp thành hình.

Đã tiêm thu0^c tê, thân thể không còn cảm giác…

Nhưng trái tim tôi – đau như có ai dùng dao cắt từng mảnh.

Tôi nghe mơ hồ bên tai vẳng lại tiếng khóc non nớt của một đứa trẻ:

“Mẹ ơi…”

Tôi biết – sợi dây cuối cùng giữa tôi và anh… đã đứt.

Tôi nằm lại bệnh viện suốt cả ngày, người đàn ông từng thề sẽ ở bên tôi… hoàn toàn biến mất.

Tối đến, tôi nén đau, một mình gượng dậy rời khỏi viện.

Vừa ra khỏi cổng, đã thấy anh đứng đó.

Trên tay là một bó hồng đỏ rực.

“Vợ ơi, kỷ niệm ngày cưới vui vẻ nhé.”

Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )

Bước 1 : Lai bài viết

Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng cơ trưởng ôm hoa chúc kỷ niệm cưới, không biết vợ vừa phá thai và cái kết…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt