Nửa tiếng sau, tôi nằm trên bàn mổ lạnh buốt, nhìn đồng nghiệp chuẩn bị dụng cụ hút bỏ sinh linh bé nhỏ chưa kịp thành hình.
Đã tiêm thu0^c tê, thân thể không còn cảm giác…
Nhưng trái tim tôi – đau như có ai dùng dao cắt từng mảnh.
Tôi nghe mơ hồ bên tai vẳng lại tiếng khóc non nớt của một đứa trẻ:
“Mẹ ơi…”
Tôi biết – sợi dây cuối cùng giữa tôi và anh… đã đứt.
Tôi nằm lại bệnh viện suốt cả ngày, người đàn ông từng thề sẽ ở bên tôi… hoàn toàn biến mất.
Tối đến, tôi nén đau, một mình gượng dậy rời khỏi viện.
Vừa ra khỏi cổng, đã thấy anh đứng đó.
Trên tay là một bó hồng đỏ rực.
“Vợ ơi, kỷ niệm ngày cưới vui vẻ nhé.”
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ
“Vợ ơi, kỷ niệm ngày cưới vui vẻ nhé.”
Bác sĩ Ôn đứng sững sờ trước cổng bệnh viện, những cơn đau quặn thắt từ vết mổ như xé toạc từng thớ thịt. Ánh mắt cô đau đớn xen lẫn uất nghẹn, dán chặt vào người đàn ông trước mặt. Anh vẫn cười rạng rỡ, trên tay ôm một bó hồng đỏ thẫm, như thể đang đóng vai người chồng mẫu mực trong một vở kịch chỉ mình anh dàn dựng. Hơi thở cô nghẹn lại, mỗi nhịp đập của trái tim dường như đều bị nghiền nát thành từng mảnh vụn. Nỗi đau thể xác sau ca phẫu thuật cùng nỗi đau tinh thần tột cùng dâng trào, khiến Bác sĩ Ôn như muốn ngã quỵ ngay tại chỗ. Cô vẫn im lặng, môi mím chặt, không thể thốt ra một lời nào để đáp lại cái gọi là “lời chúc mừng” từ anh.
Người chồng thấy Bác sĩ Ôn vẫn đứng sững sờ, không một phản ứng, anh tưởng cô bất ngờ và xúc động đến mức không thốt nên lời. Một nụ cười hân hoan nở trên môi người chồng. Anh bước lại gần hơn, bó hồng đỏ thắm được đưa về phía Bác sĩ Ôn.
“Sao em không nói gì? Em có thích không?” Người chồng hỏi, giọng anh tràn đầy sự trìu mến giả tạo, “Anh đã nhớ rồi đó.”
Người chồng chờ đợi một lời khen, một ánh mắt biết ơn từ Bác sĩ Ôn. Nhưng ánh mắt cô lại tĩnh lặng đến đáng sợ. Bó hoa hồng đỏ thắm trong tay anh trở nên lạc lõng, nụ cười hân hoan trên môi anh dần cứng lại.
Bác sĩ Ôn hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn nghẹn đắng đang dâng lên trong cổ họng. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt vô tư của Người chồng, đôi mắt từng khiến cô tin vào tình yêu vĩnh cửu. Giọng cô khàn đặc, nghe như tiếng đá vỡ, tràn đầy cay đắng.
BÁC SĨ ÔN
Anh còn nhớ hôm nay là ngày gì à?
NGƯỜI CHỒNG
(Lúng túng một chút, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin, cười nhẹ)
Tất nhiên rồi, ngày kỷ niệm của chúng ta chứ gì? Anh đã cố gắng để không quên. Em bất ngờ lắm đúng không?
BÁC SĨ ÔN
(Cười khẩy, ánh mắt đau đớn trộn lẫn sự khinh thường)
Ngày kỷ niệm? Vậy anh có nhớ con của chúng ta không?
Người chồng hơi giật mình. Nụ cười trên môi anh cứng lại, sự vô tư tan biến, thay vào đó là một vẻ hoang mang, không biết phải phản ứng thế nào.
BÁC SĨ ÔN
(Giọng đanh thép, từng từ như cứa vào lòng)
Nó đã không còn nữa rồi.
Bác sĩ Ôn nói dứt khoát, từng từ như những nhát dao cứa vào không khí. Người chồng đứng chết trân, vẻ mặt từ hân hoan vì nghĩ mình đã làm hòa được với Bác sĩ Ôn nhanh chóng chuyển sang hoang mang tột độ. Anh ta không hiểu nổi ý cô. Bó hoa hồng đỏ thắm giờ đây trở thành một vật thể nặng trịch và lạc lõng trong tay Người chồng, như thể nó đang chế giễu sự ngây thơ của anh ta.
Người chồng bối rối nhìn xuống bó hoa, rồi lại ngước lên nhìn Bác sĩ Ôn, đôi mắt anh ta đầy sự khó hiểu. Anh ta lắp bắp, cố gắng tìm lời giải thích, nhưng lại hoàn toàn đi sai hướng.
NGƯỜI CHỒNG
(Vẻ mặt trắng bệch, giọng nói lạc hẳn đi)
Con… con nào? Em nói gì vậy? Đừng có đùa! Anh… anh biết em giận anh chuyện cô ấy, nhưng anh đã hứa sẽ không lặp lại mà…
Bác sĩ Ôn chỉ nhìn Người chồng, ánh mắt cô lạnh lẽo như băng. Cô không buồn đáp lời, chỉ để sự im lặng đầy nặng nề bao trùm cả căn phòng, khiến Người chồng càng thêm bối rối và sợ hãi.
Người chồng đưa tay định nắm lấy cánh tay Bác sĩ Ôn, như muốn trấn an cô, hay tự trấn an chính mình. Nhưng Bác sĩ Ôn đã gạt phăng tay anh ra, một động tác dứt khoát, lạnh lùng như nhát dao. Anh giật mình, thụt tay về, đôi mắt vẫn ngập tràn vẻ hoang mang. Từ trong túi áo blouse trắng tinh, thứ cô vẫn mặc khi bước ra khỏi phòng phẫu thuật, Bác sĩ Ôn rút ra một tờ giấy. Đó chính là tờ đơn ly hôn đã được ký bởi cả hai người, mà cô đã giữ chặt bấy lâu. Không chút do dự, cô vứt thẳng tờ giấy vào mặt Người chồng. Tờ giấy mỏng manh bay lượn trong không khí vài giây rồi đáp xuống ngực anh, rồi từ từ rơi xuống sàn nhà bệnh viện lạnh lẽo.
Người chồng nhìn tờ đơn ly hôn dưới chân, rồi lại ngước nhìn Bác sĩ Ôn, vẻ mặt tái mét, hoàn toàn không tin vào mắt mình. Anh ta lùi lại một bước, nuốt khan.
BÁC SĨ ÔN
(Giọng nói lạnh như băng, từng chữ găm sâu vào tim Người chồng)
Đừng nói dối nữa. Anh đã ký rồi mà. Anh cứ về xem lại những gì anh đã đồng ý đi.
Người chồng nhìn theo tờ đơn ly hôn, đôi mắt vẫn chưa hết hoang mang. Anh ta lùi lại một bước, nuốt khan, rồi chậm rãi cúi người xuống, nhặt lấy tờ giấy mỏng manh đang nằm lạnh lẽo dưới chân. Tay anh run rẩy.
Anh nhìn chăm chú vào tờ đơn, lướt qua từng dòng chữ. Khoảnh khắc đầu tiên, đôi mắt anh nheo lại vì ngạc nhiên khi thấy rõ ràng chữ ký của chính mình, nét bút quen thuộc mà anh đã đặt xuống giấy từ bao giờ. Một sự khó tin đến tột độ. Anh đã ký ư? Bao giờ? Và tại sao?
Khuôn mặt Người chồng lập tức chuyển từ ngạc nhiên sang tức giận. Một cơn giận dữ bùng lên trong anh, hòa lẫn với cảm giác bị lừa dối. Anh siết chặt tờ đơn, như muốn vò nát nó trong tay.
Nhưng rồi, ánh mắt anh dừng lại ở một đoạn văn bản cụ thể. Đọc đi đọc lại, từng từ ngữ găm sâu vào tâm trí anh như những nhát dao lạnh buốt. “Phẫu thuật phá thai,” “chấm dứt thai kỳ,” những cụm từ nặng nề, tàn nhẫn ấy nhảy múa trước mắt anh.
Toàn thân Người chồng cứng đờ. Cơn tức giận tan biến, thay vào đó là sự bàng hoàng tột độ, một nỗi sợ hãi không thể gọi tên. Máu trong người anh như đông cứng lại. Tờ đơn ly hôn rơi khỏi tay anh lần nữa, lướt nhẹ xuống sàn.
Người chồng ngước nhìn Bác sĩ Ôn, đôi mắt mở to, lắp bắp không thành tiếng. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân anh.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng nói lạc đi, đứt quãng, gần như là tiếng rên rỉ)
Cái gì…? Em… em đã làm gì? Con… con nào?
Bác sĩ Ôn nhìn thẳng vào đôi mắt sững sờ của Người chồng, toàn thân cô khẽ run lên bần bật. Cô lùi lại một bước, đôi chân như muốn khuỵu xuống. Cả cơ thể yếu ớt của Bác sĩ Ôn dường như không thể chịu đựng thêm bất cứ áp lực nào nữa. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã, chảy dài trên gò má xanh xao. Cô khẽ nấc lên, giọng nói nghẹn ngào, lạc đi trong tiếng thổn thức.
BÁC SĨ ÔN
(Thì thầm, từng lời như cứa vào lòng)
Con của chúng ta… Anh có nhớ không?
Người chồng há hốc miệng, nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra được. Anh ta nhìn Bác sĩ Ôn, cố gắng đọc vị cảm xúc đang giằng xé trong cô, nhưng mọi thứ đều quá mơ hồ, quá đau đớn.
BÁC SĨ ÔN
(Nước mắt giàn giụa, giọng cay đắng)
Em đã không giữ được nó… vì anh không cần chúng em nữa rồi. Anh bận lo cho mẹ con người ta rồi còn đâu.
Từng lời nói của Bác sĩ Ôn như những mũi kim đâm thẳng vào tim Người chồng. Anh ta lảo đảo, tay ôm ngực, dường như không thể đứng vững. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt tối sầm lại. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng nức nở của Bác sĩ Ôn vang vọng.
Người chồng lảo đảo, tay ôm ngực, dường như không thể đứng vững. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt tối sầm lại. Bó hồng đỏ rực trên tay anh rơi xuống đất, từng cánh hoa tan tác, vương vãi trên nền gạch lạnh lẽo như một điềm báo. Anh ta chết lặng, một sự trống rỗng đến cùng cực tràn ngập trong tâm trí.
Người chồng đưa mắt nhìn Bác sĩ Ôn, trong giây phút đó, mọi sự kiêu ngạo, mọi sự thờ ơ đã biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng. Anh cố gắng túm lấy tay Bác sĩ Ôn, bàn tay run rẩy bám víu như người sắp chết đuối. Ánh mắt anh ta đầy vẻ van nài và hoảng loạn, giọng nói khản đặc, lạc đi trong nỗi kinh hoàng.
NGƯỜI CHỒNG
(Lắp bắp, van xin)
Em… em nói thật sao? Sao em lại làm vậy? Đừng… đừng bỏ anh mà!
Nước mắt của Người chồng bắt đầu tuôn rơi, hòa cùng những giọt nước mắt cay đắng của Bác sĩ Ôn. Nhưng lần này, Bác sĩ Ôn không còn cảm thấy chút thương xót nào, chỉ là một sự mệt mỏi cùng cực.
Bác sĩ Ôn dứt khoát rút tay ra khỏi bàn tay đang bám víu của Người chồng, lạnh lùng như thể chạm vào một thứ gì đó bẩn thỉu. Cô quay lưng lại, không để anh ta nhìn thấy khuôn mặt mình. Những giọt nước mắt nóng hổi, mang theo sự tức tưởi và nỗi đau cùng cực, lăn dài trên má Bác sĩ Ôn, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng, không để một tiếng nấc nào thoát ra. Giọng cô khẽ cất lên, yếu ớt đến mức gần như thầm thì, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự kiên quyết đến lạnh lùng.
BÁC SĨ ÔN
(Giọng yếu ớt, nhưng kiên quyết)
Anh muốn biết thì cứ về mà xem lại tờ đơn. Căn chung cư ven sông, anh đã ký cho em rồi đó. Tất cả đã kết thúc rồi.
Bác sĩ Ôn quay lưng, từng bước chân nặng nề, cơ thể cô chao đảo như con thuyền giữa bão. Cô không ngoái đầu nhìn lại, cứ thế lầm lũi bước đi, bỏ lại phía sau mọi thứ. Bóng dáng gầy gò của Bác sĩ Ôn chầm chậm rời khỏi cổng Bệnh viện, khuất dần vào màn đêm u tối đang bao trùm lấy thành phố. Cô vừa đi, bờ vai run rẩy, những tiếng lẩm bẩm xé nát không gian tĩnh mịch.
BÁC SĨ ÔN
(Lẩm bẩm, giọng đứt quãng như nấc nghẹn)
Con yêu… mẹ xin lỗi… Mẹ thật sự xin lỗi con…
Người chồng vẫn đứng bất động tại vị trí đó, giữa những cánh hồng đỏ rực tơi tả, vương vãi dưới chân anh ta tựa như một bi kịch vừa diễn ra. Đôi mắt anh ta vô hồn, dõi theo bóng lưng đơn độc của Bác sĩ Ôn cho đến khi nó hoàn toàn khuất dạng vào bóng tối, mang theo cả một phần linh hồn của anh ta.
Bác sĩ Ôn lê từng bước chân nặng nhọc trên con đường quen thuộc dẫn về `Nhà riêng`. Từng ánh đèn đường hắt hiu như muốn nuốt chửng bóng hình cô vào bóng đêm đặc quánh. Trái tim cô trơ lì, không còn cảm giác đau đớn dữ dội như vài giờ trước, chỉ còn lại một khoảng trống hoác đến đáng sợ.
Khi cánh cửa `Nhà riêng` mở ra, một luồng khí lạnh lẽo ập vào mặt cô. Căn nhà im ắng đến lạ, không có tiếng động, không có ánh đèn, không có bất kỳ dấu vết nào của `Người chồng`. Cô chậm rãi bật đèn. Ánh sáng vàng vọt rọi xuống, phơi bày sự trống rỗng đến tận cùng. Những món đồ cá nhân của anh đã biến mất, không một chiếc áo, không một quyển sách, không một dấu vết nào còn sót lại. Anh ta đã rời đi thật rồi.
Bác sĩ Ôn đứng lặng giữa phòng khách lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu. Nước mắt không còn chảy ra, chỉ còn lại sự chai sạn vô hạn. Cô đi vào phòng ngủ, nơi từng là tổ ấm của họ, giờ chỉ còn là một không gian xa lạ. Tấm `Đơn ly hôn` đã ký vẫn nằm trên bàn, bên cạnh là một phong bì trắng. Cô mở ra. Bên trong là một tấm `Vé máy bay đi Paris` hạng nhất, đã được đặt tên Bác sĩ Ôn, ngày khởi hành là ngay sáng hôm sau. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn, như thể vũ trụ đang hối thúc cô rời đi.
Bác sĩ Ôn cầm tấm vé, ngón tay miết nhẹ lên dòng chữ “Paris”. Một khởi đầu mới. Một cuộc sống không có anh, không có những lừa dối, không có những tổn thương. Cô gật đầu khẽ, như tự hứa với lòng mình.
Cô bắt đầu thu dọn đồ đạc. Không nhiều. Vài bộ quần áo đơn giản, một vài cuốn sách y học, và chiếc vòng cổ kỷ vật của mẹ. Mọi thứ khác, cô quyết định để lại. Tất cả những gì thuộc về quá khứ này, cô sẽ không mang theo.
Khi chiếc vali nhỏ đã được kéo khóa, Bác sĩ Ôn quay lại chiếc bàn. Cô lấy một tờ giấy trắng và cây bút, viết vài dòng ngắn gọn. Nét chữ cô vẫn ngay ngắn, nhưng sự lạnh lùng toát ra từ từng con chữ.
BÁC SĨ ÔN
(Viết trên mảnh giấy)
“Anh đã tự ý thay đổi quyết định của tôi, nhưng tôi đã có quyết định của riêng mình. Anh không cần lo lắng về tôi nữa. Chúng ta kết thúc tại đây.”
Cô đặt mảnh giấy dưới tấm vé máy bay, như một lời chào tạm biệt cuối cùng cho cuộc đời đã từng. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực cô, nhẹ bẫng và trống rỗng. Mảnh giấy, tấm vé, và căn phòng lạnh lẽo là tất cả những gì còn lại. Cô sẽ rời đi, bỏ lại tất cả sau lưng.
Bác sĩ Ôn ngồi vào ghế hạng nhất trên chuyến bay đêm đến `Paris`. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đen kịt nuốt chửng những vì sao, chỉ còn lại ánh đèn lờ mờ của thành phố đang lùi dần phía dưới. Một sự trống rỗng choáng ngợp len lỏi trong lòng `Bác sĩ Ôn`, cô tựa đầu vào thành ghế lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu.
Hình ảnh của `Người chồng` chợt hiện về, rõ nét như vừa mới hôm qua. Anh từng nắm tay cô trên con đường lãng mạn, thì thầm những lời hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc, về một `Nhà riêng` tràn ngập tiếng cười của những đứa trẻ. Những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi, mong manh như sương sớm, giờ đây chỉ còn là mảnh vụn kí ức đâm vào trái tim `Bác sĩ Ôn`.
Nụ cười ấm áp của anh, cái ôm dịu dàng, những lời “anh yêu em” ngọt ngào… Tất cả đều là giả dối. Giả dối đến mức ghê tởm. Một sự phản bội đau đớn đến tận xương tủy, khi cô phát hiện ra anh đang `Ngoại tình` với `Người yêu cũ`, một người phụ nữ khác đang mang trong mình giọt máu của anh. Một đứa bé khác, không phải `Đứa bé trong bụng Bác sĩ Ôn` mà cô đã từng mơ ước.
`Bác sĩ Ôn` nhắm nghiền mắt lại. Vết sẹo sau cuộc `Phẫu thuật phá thai` vẫn còn âm ỉ, như lời nhắc nhở không ngừng về sự tàn nhẫn của số phận, và sự dối trá của `Người chồng`. Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đen kịt. Giống như cuộc đời cô lúc này.
Những giọt nước mắt cứ thế lặng lẽ chảy dài trên má, không tiếng nấc, không tiếng thở dài, chỉ là dòng chảy vô tận của nỗi đau và sự thất vọng. `Bác sĩ Ôn` đưa tay chạm vào chiếc vòng cổ kỷ vật của mẹ, siết chặt. Cô sẽ không gục ngã. `Paris` là khởi đầu mới, không phải sự kết thúc.
Cánh cửa `Nhà riêng` bật mở, `Người chồng` bước vào, vai trĩu nặng mệt mỏi sau chuyến bay dài. Anh định cất tiếng gọi `Bác sĩ Ôn` nhưng lại thôi. Sự yên ắng lạ thường bao trùm lấy căn nhà. Không tiếng động, không mùi thức ăn quen thuộc, thậm chí ánh đèn phòng khách cũng tắt. Lòng anh chợt dấy lên một dự cảm bất an.
Anh rảo bước vào phòng khách, mắt đảo quanh tìm kiếm. Trên bàn trà, nơi thường ngày chất đầy sách y khoa và báo chí của `Bác sĩ Ôn`, giờ đây chỉ còn vỏn vẹn một tờ giấy nhỏ. Bên cạnh là tập `Đơn ly hôn` đã được ký tên của cả hai, đặt ngay ngắn. `Người chồng` nhíu mày, sải bước đến gần. Anh nhận ra nét chữ quen thuộc trên tờ giấy nhắn: đó là của `Bác sĩ Ôn`.
Anh cầm tờ giấy lên, dòng chữ ngắn gọn, lạnh lùng đập vào mắt anh: “Anh hãy đọc kỹ lại toàn bộ `Đơn ly hôn`, đặc biệt là `mục phá thai và ngày giờ`.” `Người chồng` cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh vội vã chụp lấy tập `Đơn ly hôn`, lật từng trang. Đôi mắt anh trừng lớn khi nhìn thấy mục “Quyết định hủy bỏ thai kỳ” với ngày giờ cụ thể – trùng khớp với `Ngày kỷ niệm kết hôn` của họ. Một tuần trước, cô đã làm phẫu thuật.
Não anh ong ong. `Phẫu thuật phá thai`? Cô đã làm điều đó mà không nói với anh một lời nào? Cô đã mang thai con của anh? Nhưng… khi nào? Tại sao anh không hề hay biết? Mọi mảnh ghép đột nhiên khớp lại một cách tàn nhẫn. Sự lạnh nhạt của cô, những lần cô tránh mặt, và rồi tờ `Đơn ly hôn` được ký vội vàng.
Hoảng loạn, `Người chồng` lập tức rút điện thoại, tìm số `Bác sĩ Ôn`. Tiếng chuông dài vô vọng vang lên trong căn nhà im ắng, như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực anh. Một lần. Hai lần. Ba lần. Mỗi tiếng chuông lại kéo theo một nhịp đập kinh hoàng trong tim anh.
“Nghe máy đi! Ôn, làm ơn!” anh lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Anh cố gắng gọi lại, liên tục, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đáng sợ từ đầu dây bên kia. Điện thoại của cô tắt. Hoàn toàn mất liên lạc. Một cảm giác bất lực và tuyệt vọng bao trùm lấy anh, nhấn chìm anh trong hối hận và lo sợ tột độ.
Cảm giác bất lực và tuyệt vọng xiết chặt lấy `Người chồng`. Anh ta lao ra khỏi `Nhà riêng` như một kẻ điên, đầu óc quay cuồng với những suy đoán kinh hoàng. `Phẫu thuật phá thai`? `Bác sĩ Ôn` đã mang thai đứa con của họ? Và anh, người chồng, đã mù quáng đến mức không hề hay biết, hay tệ hơn, đã bỏ mặc cô trong khoảnh khắc khủng khiếp nhất?
Chiếc xe của anh lao vun vút trên đường, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng mỗi giây phút trôi qua là một nhát dao cứa vào lòng. Đột nhiên, một hình ảnh lóe lên trong tâm trí anh: `Người yêu cũ`. Cái bụng ngày càng lớn của cô ta. Lời cô ta nói về việc “cần anh ở bên chăm sóc”. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng `Người chồng`. Anh ta chợt nhận ra mình phải đến `Nhà mới của người yêu cũ`. Phải đối mặt với sự thật, dù nó tàn nhẫn đến đâu.
Chiếc xe dừng khựng lại trước cổng `Nhà mới của người yêu cũ` – căn hộ mà chính tay anh đã bỏ công sức giúp cô ta trang hoàng. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa sổ, phơi bày một khung cảnh gia đình mà anh đã vô tình xây dựng cho người khác. Anh ta hít một hơi thật sâu, từng bước chân nặng trĩu tiến vào.
Khi cánh cửa mở ra, ánh mắt `Người chồng` lập tức đổ dồn vào `Người yêu cũ`. Cô ta đang ngồi trên ghế sofa, tay xoa nhẹ lên chiếc bụng bầu đã lớn vượt mặt. Nụ cười dịu dàng trên môi cô ta khi nhìn vào không trung bỗng hóa thành một cảnh tượng ghê tởm trong mắt anh. Đứa bé trong bụng cô ta, đứa bé của anh và cô ta, đang hiện hữu rõ ràng như một bằng chứng không thể chối cãi cho sự phản bội và ích kỷ của anh.
Cùng lúc đó, mọi thứ như vỡ òa trong tâm trí `Người chồng`. Anh ta đứng sững sờ, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lồng ngực. `Bác sĩ Ôn` đã phá thai. Con của họ đã không còn. Đứa con mà anh chưa từng biết đến sự tồn tại, đã bị chính mẹ nó từ bỏ vì nỗi đau mà anh gây ra. Sự mù quáng của anh dành cho `Người yêu cũ` và `Đứa bé trong bụng người yêu cũ` đã khiến anh ta đánh mất `Bác sĩ Ôn` – người vợ yêu thương – và `Đứa bé trong bụng Bác sĩ Ôn` – đứa con của chính mình. Toàn bộ cuộc sống, hạnh phúc của anh, đã bị anh tự tay hủy hoại vì sự ham muốn nhất thời và những lời dối trá. Anh ta hối hận tột cùng, nhưng tất cả đã quá muộn.
Vài tháng sau, nhịp sống của `Bác sĩ Ôn` đã hoàn toàn thay đổi. Giờ đây, cô không còn là người phụ nữ đau khổ, chất chứa đầy tổn thương của ngày trước. Dưới bầu trời xanh trong vắt của `Paris`, cô đã tìm thấy một cuộc sống mới, mạnh mẽ hơn, rạng rỡ hơn. Nụ cười không còn gượng gạo mà thật sự nở trên môi `Bác sĩ Ôn` khi cô dạo bước trên những con phố cổ kính, hít thở không khí tự do. Cô làm việc tại một bệnh viện danh tiếng, chuyên tâm vào y học, và dành thời gian khám phá từng ngóc ngách của thành phố lãng mạn này. Cô đã học cách yêu bản thân, trân trọng từng khoảnh khắc bình yên mà cô tự tay giành lấy.
Một buổi chiều lãng đãng, `Bác sĩ Ôn` đang ngồi nhâm nhi ly cà phê nóng hổi tại một quán vỉa hè, ánh mắt cô dõi theo dòng người tấp nập. Chiếc điện thoại đặt trên bàn bất chợt rung lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Cô thoáng giật mình, rồi thờ ơ cầm lấy. Màn hình hiển thị một số điện thoại lạ. Cô định bỏ qua, nhưng có một điều gì đó thôi thúc cô mở ra.
Dòng tin nhắn vỏn vẹn một câu hiện lên, như một cú sốc điện chạy dọc sống lưng `Bác sĩ Ôn`. Cô đọc đi đọc lại từng chữ, đôi mắt trợn tròn: “Anh xin lỗi. Anh đã sai thật rồi.” Toàn bộ khung cảnh `Paris` thơ mộng dường như đóng băng. Hơi thở của cô nghẹn lại. Là anh ta? `Người chồng`? Nụ cười trên môi cô vụt tắt, thay vào đó là vẻ mặt đanh lại, xen lẫn một chút khinh miệt. Lời xin lỗi này, sau tất cả những gì anh ta đã gây ra, sau khi cô đã cố gắng lắm mới dứt ra khỏi vũng lầy của sự phản bội, liệu có ý nghĩa gì?
Dòng tin nhắn vẫn hiển thị rõ ràng trên màn hình điện thoại. `Bác sĩ Ôn` nhìn chằm chằm vào nó, đôi mắt cô ánh lên vẻ trầm tư, nhưng không hề có chút hờn giận nào. Ánh mắt ấy như nhìn xuyên qua từng con chữ, chạm đến một quá khứ đã bị bỏ lại phía sau rất xa, không còn chút hơi ấm hay đau đớn nào. `Bác sĩ Ôn` không trả lời. Cô lẳng lặng đặt điện thoại xuống bàn, rồi đứng dậy. Những con phố `Paris` vẫn lộng lẫy, dòng người vẫn tấp nập, và cô, trong khoảnh khắc này, thấy mình hoàn toàn tách biệt khỏi những ồn ào ấy, nhưng không hề cô độc.
Cô tiếp tục hành trình của mình dưới chân tháp Eiffel sừng sững, biểu tượng của một thành phố lãng mạn mà cô đã chọn làm nơi nương náu. Mỗi bước chân của `Bác sĩ Ôn` đều nhẹ nhõm và thanh thản, như thể mọi gánh nặng của quá khứ đã được rũ bỏ hoàn toàn. Cô không còn là người phụ nữ yếu đuối, bị nhấn chìm trong nỗi đau phản bội và những toan tính trả thù. Giờ đây, cô là `Bác sĩ Ôn`, một người phụ nữ mạnh mẽ, tự chủ, đã tìm thấy giá trị và ý nghĩa cuộc sống của riêng mình.
Dưới bầu trời `Paris` trong xanh, `Bác sĩ Ôn` hít thở thật sâu, cảm nhận từng làn gió nhẹ mơn man trên má. Cô đã học được cách buông bỏ, không phải vì cô yếu đuối hay chấp nhận, mà vì cô đủ mạnh mẽ để hiểu rằng giữ lại thù hận chỉ làm tổn thương chính mình. Cuộc đời là một hành trình dài, và đôi khi, điều khó khăn nhất không phải là đối mặt với bão tố, mà là biết cách rời đi, tìm một bến đỗ bình yên mới. Cô đã chọn `Paris`, và `Paris` đã đón nhận cô, vỗ về tâm hồn cô bằng vẻ đẹp cổ kính, sự tự do và những cơ hội mới. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi `Bác sĩ Ôn`, không còn là nụ cười gượng gạo, mà là biểu hiện của sự an yên, của một trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn đã tìm thấy hạnh phúc đích thực. Cô biết rằng, phía trước là một chân trời mới, nơi cô sẽ viết nên câu chuyện của riêng mình, tràn đầy yêu thương, bình yên và những điều tốt đẹp xứng đáng. Quá khứ đã khép lại, và `Bác sĩ Ôn` đã sẵn sàng đón nhận tương lai, không hối tiếc, không ràng buộc, chỉ có tự do và niềm vui của một khởi đầu mới.