Ba năm sau ly hôn, tôi gặp lại Cố Văn Thâm tại buổi họp phụ huynh của con trai.
Giáo viên chủ nhiệm đang khen ngợi sự tiến bộ của con tôi, nhưng khi thấy anh ấy đến, nét mặt thoáng chút ngạc nhiên.
“Phụ huynh này đến muộn rồi, chỗ ngồi của anh ở bên kia.”
Người đàn ông không nhúc nhích, ánh mắt lại dừng lại ở chỗ trống bên cạnh tôi.
“Tôi có thể ngồi đây không? Nghe cùng cô ấy.”
Tôi nghiêng người, đặt túi xách lên ghế bên cạnh.
Anh ta im lặng vài giây, rồi thấp giọng nói:
“Tiểu Hòa, con cần một gia đình trọn vẹn.”
Tôi mở sổ ghi chép, chăm chú ghi lại lời cô giáo nói.
Thứ mà con trẻ thật sự cần, chưa bao giờ là một gia đình “trọn vẹn” trên bề mặt.
Mà là tình yêu và sự tôn trọng chân thành.
⸻
Ba năm không gặp, mùi nước hoa trên người Cố Văn Thâm cũng đã đổi khác.
Không còn là mùi nước hoa gỗ lạnh mà tôi thường mua cho anh trước đây, mà giờ là mùi hương ngọt ngào, nồng đậm mùi phấn – một loại nước hoa nữ tính rõ rệt. Tôi quá quen với mùi này — đó là thương hiệu mà Giang Vũ Nhụy thích nhất.
Trên bục giảng, giáo viên chủ nhiệm đang chỉ vào ảnh chiếu trên màn hình lớn, khen ngợi:
“Bạn nhỏ Thẩm An lần này làm thủ công rất xuất sắc. Dù xuất thân từ gia đình đơn thân, nhưng có thể thấy mẹ đã dành cho bé gấp đôi tình yêu thương.”
Ngay lúc đó, một giọng nam trầm thấp vang lên:
“Tôi có thể ngồi đây không? Nghe cùng cô ấy.”
Giọng nói ấy làm nụ cười trên mặt cô giáo chợt cứng lại.
Ánh mắt cô lướt qua lại giữa tôi và người đàn ông đang đứng ở cửa sau phòng học.
Cố Văn Thâm mặc một bộ vest cao cấp màu xám đậm, được cắt may vừa vặn.
Chiếc đồng hồ Patek Philippe nơi cổ tay phản chiếu ánh nắng ngoài cửa sổ — chói đến mức khiến người ta phải nheo mắt.
Anh hoàn toàn không phù hợp với không gian chật hẹp, đơn sơ của một lớp học tiểu học công lập.
Phụ huynh xung quanh bắt đầu thì thầm bàn tán.
“Phụ huynh này đến muộn rồi, chỗ ngồi của anh ở phía sau.” – giáo viên chỉ về hàng ghế thêm ở góc cuối lớp.
Nhưng Cố Văn Thâm không nhúc nhích, ánh mắt anh rơi đúng vào chỗ trống bên cạnh tôi —
đó là chỗ để cặp sách của bé An An.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt mang theo vẻ cao cao tại thượng, như thể đang chờ tôi – giống như trước đây – vội vàng đứng dậy trong vui sướng, giúp anh ta kéo ghế ra, rồi ân cần đưa cho anh một chai nước.
“Tiểu Hòa, con cần một gia đình trọn vẹn.” – Anh ta hạ giọng, nói ngay trước mặt tất cả phụ huynh trong lớp.
Tiếng xì xào xung quanh bắt đầu lớn hơn:
“À thì ra là ba bé đến rồi.”
“Đẹp trai quá chừng, sao lại ly hôn nhỉ?”
“Đàn ông biết quay đầu vẫn là vàng mà…”
Tôi nghe những lời chói tai đó, trong lòng không hề gợn sóng, chỉ cảm thấy… châm biếm.
Gia đình trọn vẹn?
Khi An An sốt cao đến co giật, anh ta đang cùng Giang Vũ Nhụy ngắm cực quang.
Khi tôi bị xuất huyết, nằm trên bàn mổ chờ người ký giấy cam đoan, anh ta lại đang bóc tôm cho Giang Vũ Nhụy.
Mà bây giờ, anh ta lại dám mở miệng nói về cái gọi là “gia đình trọn vẹn”?
Tôi nghiêng người, nhấc chiếc túi vải đặt trên ghế lên, để vào lòng.
Khóe miệng Cố Văn Thâm khẽ nhếch lên, có vẻ như rất hài lòng với sự “biết điều” của tôi.
Anh ta bước tới với dáng vẻ thong dong, vừa định ngồi xuống thì…
Tôi ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn cô giáo chủ nhiệm:
“Cô ơi, nếu đã có người lạ đi vào, phiền cô đóng cửa sau lại giúp, hơi ồn ạ.”
Động tác của Cố Văn Thâm khựng lại giữa không trung.
Anh ta nhìn tôi đầy khó tin, chân mày nhíu chặt:
“Thẩm Thanh Hòa, em đang làm trò gì vậy?”
Tôi mở sổ tay, rút nắp bút, không thèm ngẩng đầu:
“Thưa anh, đây là chỗ ngồi của tôi. Nếu anh là phụ huynh của Thẩm An, vậy xin hỏi: Thẩm An năm nay mấy tuổi? Bé dị ứng với gì? Ghét ăn loại rau nào nhất?Lần gần nhất tiêm v/ắ/c-x/in là khi nào?”
Cố Văn Thâm á khẩu.
Anh ta không trả lời nổi.
Dù chỉ một chữ.
“Nếu đã không biết gì, thì đừng chắn trước bảng của tôi.” – Tôi dùng đầu bút chạm nhẹ lên mặt bàn, giọng không to, nhưng đủ để cả lớp im bặt.
“Còn nữa, ghế này bẩn lắm. Bộ vest của anh chắc đắt tiền, dơ rồi thì tôi không có tiền mà đền.”
Sắc mặt Cố Văn Thâm tối sầm lại, anh nghiến chặt răng hàm, trừng mắt nhìn tôi suốt năm giây.
Cuối cùng, anh ta bật cười lạnh một tiếng, quay người đi thẳng về phía chỗ ngồi ở góc cuối lớp.
Trong suốt tiết học đó, ánh mắt phía sau lưng tôi như kim châm vào gáy.
Nhưng tôi không quay đầu lại dù chỉ một lần.
02
Buổi họp phụ huynh kết thúc, tôi nắm tay An An rời khỏi lớp.
An An năm nay sáu tuổi, gầy nhỏ hơn những đứa trẻ cùng tuổi. Nhưng đôi mắt con thì rất đẹp, giống tôi, trong veo và sáng rực.
Chỉ là lúc này, đôi mắt ấy lại ngập tràn bất an.
Con nắm chặt tay tôi, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
“Mẹ ơi… người đó, là… là ông ấy sao?” – An An khẽ hỏi.
Con chưa bao giờ gọi anh ta là “ba”.
“Không cần để ý.” – Tôi cúi xuống chỉnh lại cổ áo cho con, rồi mỉm cười hỏi:
“Tối nay muốn ăn sườn xào chua ngọt không?”
“Muốn ạ!”
Vừa dứt lời, một chiếc Maybach màu đen lao tới chắn ngang trước cổng trường, chặn đường hai mẹ con tôi.
Kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt góc cạnh sắc nét của Cố Văn Thâm.
“Lên xe.” – Dù đang muốn làm hòa, giọng điệu của anh ta vẫn mang đầy mệnh lệnh.
“Mẹ nấu cơm rồi, bảo tôi đưa An An về ăn tối.”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ

