Chồng cũ lạnh lùng bỏ mặc vợ gặp nạn, 5 phút sau tái mặt hối hận vì…

2 năm sau l//y h//ôn, gặp vợ cũ ta//i n//ạn giữa đường nhưng tôi mặc kệ, 5 phút sau tôi tá//i m/ặt h//ối hậ/n…
Hai năm kể từ ngày l/y hô/n, tôi cứ nghĩ mình đã buông bỏ được tất cả. H/ôn nh/ân tan vỡ để lại trong tôi vô số v/ết s/ẹo – những c/ãi v/ã triền miên, những hi/ểu lầ/m không được hóa giải, và cả cái tôi quá lớn của cả hai. Tôi đ/ổ l/ỗi cho cô ấy vì sự lạnh nhạt, còn cô ấy trá/ch tôi v/ô tâ/m. Thế là sau 6 năm chung sống, chúng tôi quyết định kết thúc bằng tờ giấy l/y hô/n, lạnh lùng ký tên như hai người xa lạ.
Từ đó, tôi sống một cuộc đời khép kín. Bạn bè rủ đi uống, tôi thường từ chối. Công việc là chỗ dựa duy nhất. Dù có đôi lần nhớ lại những ngày xưa, tôi vẫn cố gắng gạt đi, tự nhủ: “Mình và cô ấy không còn liên quan.”
Thế nhưng, định mệnh trớ trêu đã sắp đặt cho tôi một cuộc gặp gỡ không ngờ.
Hôm ấy, một buổi chiều muộn sau khi tan ca, tôi lái xe về nhà. Đường khá đông vì vừa hết giờ làm. Đang dừng chờ đèn đỏ ở ngã tư, tôi nghe tiếng hô ho//ảng lo//ạn phía trước:
— “Có người ng/ã rồi! Xe máy tô//ng mạ//nh quá!”
Tò mò, tôi liếc nhìn. Một người phụ nữ ng/ã sõng soài giữa đường, chiếc xe máy đổ nghiêng. Vài người xung quanh vội chạy lại. Tôi định quay đi, nhưng ánh mắt bất chợt dừng lại nơi gương mặt ấy. Trái tim tôi khựng lại: là cô ấy – vợ cũ của tôi.
M//áu ch//ảy loang bên trán, mái tóc rối tung, ánh mắt hoa/ng ma/ng xen lẫn đa/u đ/ớn. Trong tích tắc, hàng loạt ký ức ùa về: nụ cười dịu dàng mỗi sáng, bàn tay nhỏ bé khi nắm tay tôi đi qua những ngày giông gió, cả những bữa cơm đạm bạc nhưng đầy ấm áp…
Tôi siết chặt vô lăng. Một cuộc đ//ấu tra/nh d/ữ dộ/i diễn ra trong đầu. Một giọng nói vang lên: “Cứ xuống giúp cô ấy đi, dẫu gì cũng từng là vợ chồng.” Nhưng ngay lập tức, một giọng khác g/ắt g/ỏng: “Không! Cô ta đâu còn là gì của mày. Ngày xưa cô ta chọn buông tay, giờ thì tự chịu đi.”
Đèn xanh bật. Tôi đ/ạp ga, để mặc tất cả phía sau. Trong gương chiếu hậu, tôi thấy bóng người ta vây quanh cô ấy. Tim tôi n/hói lên, nhưng tôi cắ/n ră/ng b/ỏ đi, cố thuyết phục mình: “Không liên quan, không liên quan…”
Nhưng chỉ năm phút sau…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng cũ lạnh lùng bỏ mặc vợ gặp nạn, 5 phút sau tái mặt hối hận vì…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt