Ngày ra tòa, chồng cũ thẳng tay chi 40 tỷ mua biệt thự tặng,như quà ăn mừng “tự do”. Tôi âm thầm gọi 1 cuộc điện thoại rồi nở 1 nụ cười thật tươi…
Ngày ra tòa, Tuấn chẳng nhìn tôi lấy một lần. Khi thẩm phán hỏi có điều gì muốn nói không, anh chỉ buông một câu:
— Tôi muốn giải thoát cho cả hai.
Giải thoát? Tôi nhế/ch mép cười. Thứ anh gọi là giải thoát thực chất chỉ là cái cớ để chạy theo cô nh//ân tì//nh trẻ đẹp bên ngoài.
L:y hô;;n xong, tôi về nhà mẹ đẻ. Chỉ hai ngày sau, tôi nghe tin Tuấn chi hẳn 40 tỷ mua biệt thự tặng mẹ ruột anh ta. Người quen còn bảo:
— Nó nói đó là cách ăn mừng độc thân, và để báo hiếu mẹ!
Tuấn không biết một điều, tất cả tài chính của anh ta đều do tôi quản lý. Không khóc, không oán, chỉ âm thầm hành động. Đêm ấy, tôi ngủ rất ngon… 👇👇👇
Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua ô cửa, đánh thức Vy. Cô không vội vã, từ tốn ngồi dậy, cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Mở danh bạ, Vy tìm đến một cái tên quen thuộc: “Luật sư Quang”. Chuông reo vài hồi rồi có tiếng “alo” vọng lên. Giọng Vy điềm tĩnh đến lạ, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng.
— Tôi cần anh phong tỏa mọi tài khoản của Tuấn ngay lập tức.
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi luật sư Quang, người đã làm việc với Vy nhiều năm, thốt lên sự ngạc nhiên.
— Phong tỏa… mọi tài khoản của anh Tuấn? Có chuyện gì vậy, Vy?
Vy khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh. Cô không giải thích, chỉ lặp lại, giọng nói trầm và chắc nịch.
— Chính xác. Ngay lập tức. Anh hãy làm theo yêu cầu của tôi.
Luật sư Quang cảm nhận được sự nghiêm trọng tột độ trong từng lời nói của Vy. Dù có phần khó hiểu, nhưng anh biết rõ Vy không bao giờ hành động bốc đồng. Đây chắc chắn là một bước đi đã được tính toán kỹ lưỡng.
— Được rồi, Vy. Tôi sẽ tiến hành ngay. Anh ta sẽ không rút được một xu nào đâu.
Vy không đáp, chỉ gật đầu một cái, dù đối phương không thể thấy. Cô cúp máy, đặt điện thoại xuống. Một nụ cười nhẹ nở trên môi Vy, nhưng ánh mắt cô vẫn không hề buông lỏng sự cảnh giác. Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Chưa đầy một giờ sau cú điện thoại, Vy đã có mặt tại văn phòng Luật sư Quang. Không một chút vội vã, cô đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn làm việc, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào luật sư. Quang, người đang chờ sẵn, nhíu mày nhìn tập tài liệu.
— Tôi đã tiến hành phong tỏa các tài khoản của Tuấn theo yêu cầu của Vy. Nhưng tôi cần biết chính xác mục đích của Vy là gì. Việc này không hề đơn giản.
Vy mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa đầy sự tự tin và toan tính. Cô mở tập hồ sơ, lật từng trang giấy, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ.
— Mục đích của tôi rất rõ ràng, Quang. Tôi muốn chuyển quyền kiểm soát toàn bộ tài sản của Tuấn sang tên tôi.
Luật sư Quang ngỡ ngàng, đôi mắt anh mở lớn. Yêu cầu này nằm ngoài mọi dự đoán của anh. Chuyển quyền kiểm soát toàn bộ tài sản? Đây không chỉ là ly hôn thông thường.
— Chuyển… chuyển quyền kiểm soát toàn bộ? Vy, Vy có chắc không? Anh Tuấn có thể phản ứng rất dữ dội. Và quan trọng hơn, Vy có căn cứ pháp lý nào để làm việc này?
Vy không đáp lời trực tiếp. Cô đẩy tập hồ sơ sang phía anh, chỉ vào từng mục. Đó là những bản sao kê ngân hàng, giấy ủy quyền, biên bản thỏa thuận quản lý tài chính, và vô số giấy tờ giao dịch khác, tất cả đều có chữ ký của Tuấn, từ nhiều năm về trước. Từng dòng chi tiết, từng con số, từng ngày tháng đều được ghi chú cẩn thận.
— Đây là bằng chứng cho việc tôi đã quản lý và nắm giữ toàn bộ tài chính của Tuấn từ khi chúng tôi kết hôn, và ngay cả sau khi ly hôn. Anh ta tự nguyện giao phó cho tôi. Tất cả các giao dịch lớn nhỏ, mọi khoản đầu tư, bất động sản… đều qua tay tôi. Anh ta thậm chí còn không biết chính xác số dư trong tài khoản của mình.
Luật sư Quang lướt qua các tài liệu, từ ngạc nhiên đến kinh ngạc. Vy đã chuẩn bị mọi thứ một cách tỉ mỉ đến đáng sợ. Mỗi giấy tờ đều được sắp xếp logic, chứng minh rõ ràng quyền hạn và sự kiểm soát tuyệt đối của Vy đối với tài sản của Tuấn. Anh ta chưa từng thấy một khách hàng nào cẩn thận và quyết đoán như thế này.
Anh ngẩng đầu nhìn Vy, trong mắt hiện rõ sự thán phục xen lẫn chút rùng mình.
— Thật không thể tin được… Vy đã… Vy đã chuẩn bị cho việc này từ rất lâu rồi phải không?
Vy chỉ nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. Kế hoạch này đã được cô ấp ủ, từng bước một, không ai hay biết.
— Tôi nghĩ, với những giấy tờ này, quá trình pháp lý của chúng ta sẽ “phức tạp” hơn anh nghĩ rất nhiều, nhưng là theo hướng có lợi cho tôi. Hãy bắt đầu ngay thôi, Quang. Đừng để anh ta có cơ hội phản công.
Luật sư Quang gật đầu, sự lưỡng lự ban đầu tan biến, thay vào đó là sự hứng thú trước một vụ án đầy thử thách và một khách hàng “không phải dạng vừa”. Anh biết, trò chơi này sẽ rất gay cấn.
Vài ngày sau.
Tiếng chuông điện thoại của Tuấn vang lên inh ỏi trong căn hộ sang trọng mới sắm. Anh ta vươn tay tắt báo thức, mắt vẫn còn ngái ngủ. Mấy hôm nay, Tuấn chìm đắm trong niềm vui chiến thắng, với căn biệt thự vừa mua tặng mẹ ruột và kế hoạch tậu chiếc xe sang trọng bậc nhất. Hắn bật máy tính, đăng nhập vào ngân hàng trực tuyến. Nụ cười tự mãn nở trên môi khi anh ta chuẩn bị chuyển khoản một khoản tiền lớn để hoàn tất thủ tục mua chiếc xe mà anh ta đã nhắm từ lâu. Chiếc xe lấp lánh, đẳng cấp, chính là biểu tượng cho cuộc sống mới, tự do và giàu có mà anh ta hằng mong muốn sau khi thoát khỏi Vy.
Ngón tay Tuấn lướt nhẹ trên bàn phím, điền số tài khoản, số tiền. Chỉ còn một cú nhấp chuột nữa. Tim anh ta đập rộn ràng, háo hức chờ đợi giây phút cuối cùng. Nhưng, thay vì màn hình xác nhận giao dịch, một thông báo đỏ rực bất ngờ hiện lên, chiếm trọn màn hình. Dòng chữ in đậm, lạnh lùng như nhát dao cứa vào mắt Tuấn: “TÀI KHOẢN BỊ PHONG TỎA. VUI LÒNG LIÊN HỆ NGÂN HÀNG ĐỂ BIẾT THÊM CHI TIẾT.”
Tuấn sững sờ, nụ cười trên môi đông cứng. Anh ta chớp mắt liên tục, như thể không tin vào những gì mình đang thấy. “Phong tỏa? Sao lại phong tỏa?” Anh ta lẩm bẩm, rồi lập tức đăng nhập lại. Vô ích. Lại là thông báo đó. Hắn cố gắng kiểm tra các tài khoản khác, tài khoản tiết kiệm, tài khoản đầu tư… Tất cả đều chung một định mệnh: “ĐÃ BỊ PHONG TỎA”.
Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán Tuấn. Cánh tay anh ta run rẩy. Hắn vò đầu bứt tai, ánh mắt hoảng loạn quét khắp căn phòng. Cảm giác bất an dâng lên, nhấn chìm toàn bộ sự tự mãn và hạnh phúc vừa rồi.
“Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?!” Tuấn gầm lên, giọng nói lạc đi vì sợ hãi, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. Hắn không thể tin được, toàn bộ tài sản, tất cả những gì anh ta nghĩ là của mình, đã biến mất chỉ trong chốc lát.
Tuấn lao ra khỏi căn hộ, quên cả đóng cửa. Trái tim anh ta đập như trống bỏi, tiếng đập thình thịch vang dội trong lồng ngực. Chiếc xe sang trọng rú ga trên đường, lao nhanh về phía ngân hàng quen thuộc. Anh ta không thể tin được mọi chuyện. “40 tỷ đồng… Biệt thự… không thể nào!” Anh ta lặp đi lặp lại trong đầu, cảm giác sợ hãi xen lẫn tức giận bóp nghẹt lồng ngực.
Tại ngân hàng, Tuấn hùng hổ bước vào, bỏ qua hàng chờ, đi thẳng đến quầy giao dịch ưu tiên. Một nữ nhân viên trẻ tuổi ngẩng đầu nhìn, nét mặt có chút ngạc nhiên trước vẻ mặt đỏ gay và ánh mắt vằn tia máu của anh ta.
“Tài khoản của tôi bị phong tỏa! Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Tuấn gằn giọng, đập mạnh tay xuống mặt bàn kính, khiến cô nhân viên giật mình. “Tôi muốn hoàn tất giao dịch mua biệt thự tặng mẹ tôi, nhưng lại bị từ chối! Các người đang làm cái quái gì vậy?”
Cô nhân viên khẽ nuốt nước bọt, vội vàng kiểm tra thông tin trên máy tính. Từng ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím, nhưng ánh mắt cô càng lúc càng trở nên ái ngại khi nhìn vào màn hình. Cuối cùng, cô nhẹ nhàng đặt chuột xuống, lắc đầu.
“Thưa anh Tuấn,” cô nói, giọng điệu có phần thận trọng, “tài khoản của anh… đã bị tạm khóa.”
Tuấn nhíu mày, cơn giận bốc lên tận não. “Tạm khóa là sao? Tôi vừa mới thấy thông báo phong tỏa! Rốt cuộc là thế nào?!”
Cô nhân viên nhìn thẳng vào mắt Tuấn, ánh mắt đầy vẻ bất lực. “Tài khoản của anh đã bị tạm khóa… theo yêu cầu pháp lý.”
Nghe đến đó, mặt Tuấn lập tức biến sắc. Anh ta sững sờ, cảm giác như có một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, nhưng thay vì tỉnh táo lại càng thêm choáng váng. “Yêu cầu pháp lý? Yêu cầu pháp lý nào? Ai yêu cầu?” Anh ta gầm lên, không thể kiểm soát được giọng nói của mình. Toàn thân anh ta run lên bần bật vì tức giận và hoảng loạn. Món quà 40 tỷ đồng tặng mẹ, chiếc xe sang anh ta mơ ước, cuộc sống tự do mà anh ta vừa mới chạm tới, tất cả đều đang sụp đổ. Đôi mắt anh ta quét một lượt quanh quầy, như muốn tìm kiếm một kẻ thù vô hình nào đó đang ẩn nấp. “Các người phải giải thích rõ ràng!”
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần Tuấn rung lên bần bật. Màn hình hiện lên tên “Mẹ”. Anh ta vội vàng rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy chạm vào nút nghe. Giọng mẹ ruột Tuấn lập tức gào lên, oang oang qua loa ngoài, khiến cả sảnh ngân hàng phải chú ý.
“Tuấn! Con làm ăn cái kiểu gì vậy hả?! Cái biệt thự 40 tỷ đồng con nói tặng mẹ đâu rồi? Sao bên môi giới gọi điện bảo giao dịch bị ‘treo’ là thế nào?! Con định lừa mẹ hả? Tiền bạc con đã ném đi đâu hết rồi?!” Giọng bà the thé, đầy sự giận dữ và thất vọng tột cùng.
Tuấn cố gắng đưa điện thoại sát tai, lắp bắp giải thích. “Mẹ… Mẹ bình tĩnh đã! Con… con đang ở ngân hàng đây. Tài khoản của con bị khóa rồi, con cũng không biết vì sao nữa…”
“Khóa cái gì mà khóa?! Con nợ nần ở đâu à? Hay con lại đốt tiền vào mấy con hồ ly tinh bên ngoài? Mẹ đã bảo Vy quản lý tài chính của con bao nhiêu năm nay thì không nghe, giờ thì hay rồi! Mất hết tiền, mất cả mặt mũi của mẹ!” Mẹ ruột Tuấn không ngừng mắng nhiếc, bà nghe đến “tài khoản bị khóa” chỉ càng thêm bực bội, không một chút thông cảm. Đối với bà, việc tài khoản bị khóa đồng nghĩa với sự thất bại thảm hại của con trai.
Tuấn cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Lời nói của mẹ anh ta như những mũi dao cứa vào từng thớ thịt. Anh ta nhìn chằm chằm vào cô nhân viên ngân hàng, ánh mắt cầu cứu. Cô nhân viên chỉ biết cúi gằm mặt, lảng tránh. Sảnh ngân hàng bắt đầu xôn xao, những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía anh ta. Tuấn cảm thấy cổ họng khô khốc, mỗi từ anh ta thốt ra đều nặng như chì.
“Mẹ ơi… không phải như mẹ nghĩ đâu… Con… con đang cố gắng tìm hiểu đây…”
“Tìm hiểu cái gì mà tìm hiểu?! Mất tiền rồi thì tìm hiểu cái gì nữa?! Mẹ đã nói rồi mà con không nghe! Giờ ra nông nỗi này, mẹ biết ăn nói sao với họ hàng đây hả? Con làm mẹ mất mặt quá Tuấn ơi!” Giọng mẹ ruột Tuấn vỡ òa, không phải vì xót tiền, mà vì sĩ diện của bà bị tổn thương nghiêm trọng. Bà đã đi khoe khắp nơi về món quà 40 tỷ của con trai, giờ thì mọi thứ sụp đổ.
Tuấn siết chặt điện thoại, cảm giác như cả thế giới đang đè nặng lên vai mình. Tiếng mắng nhiếc của mẹ, ánh mắt soi mói của mọi người xung quanh, cùng với nỗi sợ hãi tột độ về việc mất trắng 40 tỷ đồng, tất cả hòa quyện thành một áp lực nghẹt thở. Anh ta bỗng cảm thấy chân mình lảo đảo, như sắp ngã quỵ.
Anh ta bỗng cảm thấy chân mình lảo đảo, như sắp ngã quỵ. Tuấn quỵ xuống một chiếc ghế trống gần đó, đầu óc quay cuồng. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán anh ta. Bốn mươi tỷ đồng! Biệt thự! Tất cả như một giấc mơ, giờ đây tan vỡ ngay trước mắt. Anh ta không thể tin nổi. Ai? Ai có thể làm chuyện này? Khoảnh khắc ấy, một tia chớp lạnh lẽo xẹt qua tâm trí Tuấn. Chợt anh ta nhớ lại lời mẹ vừa nói: “Mẹ đã bảo Vy quản lý tài chính của con bao nhiêu năm nay thì không nghe, giờ thì hay rồi!”. Vy… Chỉ có Vy mới có thể làm được điều này. Cô ta biết tất cả các tài khoản, biết mọi mật khẩu, biết mọi ngóc ngách tài chính của anh ta. Một cơn giận dữ điên cuồng bùng lên trong Tuấn, thiêu đốt mọi logic còn sót lại.
Anh ta lập tức rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy tìm kiếm tên Vy trong danh bạ. Cuộc gọi kết nối.
TUẤN (giọng hằn học, nén giận, gần như gào lên)
Vy! Em đã làm gì vậy hả?! Có phải em bày trò phá hoại anh không?!
Đầu dây bên kia, Vy vẫn bình thản. Nàng đang ngồi trong căn nhà mẹ đẻ, nhâm nhi tách trà thảo mộc. Mái tóc đen nhánh xõa ngang vai, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa xuân đang tí tách rơi. Nàng nghe rõ từng lời buộc tội của Tuấn, giọng anh ta run rẩy và đầy sự tuyệt vọng. Khóe môi Vy khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý. Nàng chỉ im lặng, không nói một lời, để mặc Tuấn gào thét trong điện thoại, như đang chứng kiến một vở kịch thú vị.
Vy vẫn im lặng, để mặc Tuấn gào thét trong điện thoại. Những lời buộc tội, những câu chửi rủa vang lên không ngừng nghỉ, nhưng nàng chỉ nhếch mép. Khi Tuấn dường như đã cạn kiệt lời lẽ, chỉ còn lại những tiếng thở dốc đầy giận dữ, Vy mới nhẹ nhàng lên tiếng.
VY
(Giọng điềm tĩnh, lạnh lùng, nhưng ẩn chứa sự thách thức)
Anh nói xong chưa?
(Ngừng một lát)
Nếu đã xong, hẹn tôi ở quán cà phê Sen Trắng, đường Trần Hưng Đạo. Nửa tiếng nữa. Đừng đến muộn.
Vy không đợi Tuấn trả lời, lập tức cúp máy. Nàng đặt tách trà xuống, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa xuân vẫn tí tách rơi, nhưng tâm trí nàng đã ở một nơi khác, nơi cuộc đối đầu định mệnh sắp sửa diễn ra.
Nửa tiếng sau, tại quán cà phê Sen Trắng sang trọng, một không khí căng thẳng bao trùm lấy góc khuất nơi Tuấn và Vy đang ngồi đối diện nhau. Tuấn đến trước, gương mặt hằm hằm, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và lo lắng. Khi Vy bước vào, dáng vẻ nàng vẫn thanh tao, bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống, gọi một ly trà hoa hồng.
TUẤN
(Giọng khàn đặc, đè nén cơn thịnh nộ)
Em làm gì vậy hả, Vy? Em đã làm cái trò gì với số tiền bốn mươi tỷ và cái biệt thự đó? Chẳng lẽ em lại đi phá hoại anh như vậy sao? Em muốn trả thù anh sao?
Ánh mắt Vy sắc lạnh, nàng từ tốn nhấp một ngụm trà. Nàng không vội vàng trả lời, chỉ nhìn thẳng vào Tuấn, như đang đọc thấu mọi suy nghĩ hỗn loạn trong đầu anh ta. Sự bình thản của Vy càng khiến Tuấn thêm điên tiết.
VY
(Giọng vẫn đều đều, không chút cảm xúc)
Phá hoại? Trả thù? Anh Tuấn, anh nghĩ tôi rảnh rỗi đến vậy sao?
Tuấn đập mạnh tay xuống bàn, khiến vài giọt nước từ ly trà của Vy văng ra.
TUẤN
(Gằn giọng)
Đừng có quanh co! Chỉ có em mới làm được chuyện này! Mau nói đi, em muốn gì? Tiền? Hay là muốn anh sống không yên?!
Vy khẽ thở dài, một nụ cười mỉa mai nở trên môi. Nàng chậm rãi mở chiếc túi xách, lấy ra một chồng tài liệu dày cộp, đặt xuống bàn trước mặt Tuấn. Đó là những tập hồ sơ pháp lý, các hợp đồng, giấy tờ chuyển nhượng, và sao kê ngân hàng. Tuấn nhìn chằm chằm vào đống giấy tờ, gương mặt biến sắc, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
VY
(Ánh mắt lạnh lùng, giọng nói dứt khoát, từng chữ như mũi dao đâm thẳng vào Tuấn)
Anh Tuấn, anh nói đúng. Chỉ có tôi mới làm được chuyện này. Bởi vì… từ rất lâu rồi, tất cả tài sản của anh, từ căn hộ đang ở, các khoản đầu tư, cho đến những tài khoản ngân hàng… đều nằm dưới quyền quản lý hợp pháp của tôi. Anh… chỉ là người đứng tên mà thôi.
Tuấn chết sững. Tai anh ta ù đi, những lời Vy nói như những tiếng sét đánh ngang tai. Anh ta không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Gương mặt tái mét, đôi mắt trợn trừng nhìn Vy, rồi lại nhìn xuống chồng tài liệu như thể đó là một trò đùa quái ác. Toàn bộ thế giới của anh ta, chỉ trong một khoảnh khắc, đã hoàn toàn sụp đổ.
Tuấn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay. Sự kiềm chế cuối cùng cũng vỡ vụn. Anh ta đập mạnh bàn, một tiếng “RẦM” lớn vang lên, khiến những ly tách trên bàn rung lên bần bật. Cả quán cà phê dường như im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía họ. Đôi mắt Tuấn đỏ ngầu, long lên sòng sọc nhìn chằm chằm vào Vy.
TUẤN
(Quát lớn, từng lời như xé toạc không khí)
CÔ ĐIÊN RỒI! CÔ DÁM LÀM CÁI TRÒ NÀY VỚI TÔI SAO?! TÔI SẼ KIỆN CÔ RA TÒA, TÔI SẼ KHIẾN CÔ THÂN BẠI DANH LIỆT!
Vy vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không chút nao núng. Nàng đặt tách trà xuống, tiếng chạm nhẹ của gốm sứ vào đĩa lót là âm thanh duy nhất vang vọng trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi nàng, đủ để Tuấn cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt.
Vy khẽ nhếch môi, đôi mắt nàng ánh lên vẻ lạnh lùng. Nàng chậm rãi rút ra một tập tài liệu dày cộp từ chiếc túi xách hàng hiệu đặt bên cạnh. Tuấn nín thở nhìn theo từng động tác của Vy, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Tập tài liệu được đặt xuống bàn một cách dứt khoát. Vy lật từng trang, những con số, những điều khoản pháp lý dần hiện ra dưới ánh đèn vàng vọt của quán cà phê. Đó là những hợp đồng ủy quyền quản lý tài chính, những văn bản chuyển nhượng quyền sử dụng vốn mà Tuấn đã ký trước đây, có cả dấu đỏ và chữ ký của chính anh ta. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán Tuấn.
VY
(Giọng điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sức mạnh ghê gớm)
Anh Tuấn à, anh có nhớ những giấy tờ này không? Những gì anh đã ký… trong những lúc anh bận rộn ‘yêu thương’ ở bên ngoài, hay những khi anh quá tin tưởng vào ‘người vợ hiền’ này?
Tuấn run rẩy cầm lấy tập giấy, đôi mắt anh ta lướt qua những dòng chữ quen thuộc. Chữ ký của anh ta, dấu vân tay của anh ta… mọi thứ đều chân thực đến đáng sợ. Anh ta tái mét.
VY
(Tiếp lời, giọng sắc lạnh như dao)
Anh đã ký rồi. Tất cả đều là của tôi. Từ cổ phần công ty, những khoản đầu tư, cho đến cả căn biệt thự 40 tỷ đồng anh định mua tặng mẹ ruột. Tất cả, theo luật pháp, đều thuộc sở hữu của tôi.
Tuấn như chết lặng, khuôn mặt anh ta cắt không còn một giọt máu. Anh ta nhìn chằm chằm vào Vy, đôi mắt ngây dại. Sự thật nghiệt ngã như một gáo nước đá dội thẳng vào mặt, khiến anh ta choáng váng. Anh ta đã bị Vy lừa một vố đau đớn, một cái bẫy hoàn hảo mà anh ta tự tay đào hố chôn mình. Mọi sự tự mãn, kiêu ngạo trước đó đều tan biến, chỉ còn lại sự hoảng loạn và nỗi ân hận tột cùng.
Tuấn lảo đảo lùi lại, chân anh ta khuỵu xuống, ngã vật vào chiếc ghế phía sau. Cả cơ thể Tuấn run rẩy bần bật, như thể anh ta vừa thoát chết trong gang tấc, nhưng lại rơi vào một cái hố sâu hun hút. Đôi mắt anh ta trợn trừng, nhìn xoáy vào khoảng không vô định, tâm trí anh ta quay cuồng với những mảnh ghép rời rạc của sự thật tàn khốc. Sự nghiệp, danh vọng, tiền tài, và thậm chí cả món quà báo hiếu mẹ – căn biệt thự 40 tỷ đồng – tất cả đều đã tan thành mây khói, bị Vy tước đoạt một cách không thương tiếc. Mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương, hoà lẫn với những giọt nước mắt ân hận bắt đầu lăn trên gò má. Nỗi tuyệt vọng nhấn chìm Tuấn, bóp nghẹt từng hơi thở.
TUẤN
(Lẩm bẩm, giọng khản đặc, như người mất hồn)
Không thể nào… không thể nào là sự thật… Tất cả… tất cả là của tôi mà…
Vy lạnh lùng quan sát màn kịch của Tuấn, đôi môi nàng khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ. Nàng đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
VY
(Giọng nói đều đều, nhưng mỗi lời đều như nhát dao cứa vào tim Tuấn)
Của anh? Anh có chắc không? Ký tên, điểm chỉ, có luật sư chứng kiến. Tất cả đều là của tôi, theo đúng pháp luật. Anh đã tự tay dâng hiến mọi thứ.
Tuấn giật mình, ngước nhìn Vy, đôi mắt ngấn nước đầy cầu xin nhưng cũng tràn ngập sự căm hờn. Anh ta muốn gào thét, muốn phủ nhận, nhưng không một lời nào có thể thoát ra khỏi cổ họng khô khốc. Anh ta đã hoàn toàn bị đánh bại.
Tuấn vẫn còn ngồi sụp trên ghế, tinh thần như rũ rượi, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Thông tin về việc Tuấn mất trắng nhanh chóng lan đi trong giới thượng lưu. Tiếng xì xào bàn tán về sự phá sản của Tuấn trở thành chủ đề nóng hổi, lan truyền nhanh như cháy rừng.
Điện thoại Tuấn bất chợt rung lên. Anh ta lờ đờ nhìn màn hình, là số của Cô nhân tình. Tuấn nghĩ, ít nhất vẫn còn một người quan tâm đến anh ta trong lúc khó khăn này. Anh ta cố gắng lấy lại chút bình tĩnh, nhấn nghe.
TUẤN
(Giọng khàn đặc, yếu ớt)
Alo… em à?
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi một giọng nói lạnh lùng, xa cách vang lên, không chút vương vấn hay tình cảm.
CÔ NHÂN TÌNH
(Qua điện thoại, giọng vô cảm)
Anh Tuấn à, em xin lỗi. Em đã nghe tin đồn rồi.
Tim Tuấn thắt lại. Anh ta cảm thấy một dự cảm chẳng lành.
TUẤN
(Khẩn khoản)
Tin đồn? Em nghe gì? Anh… anh vẫn ổn mà. Chỉ là trục trặc nhỏ thôi.
CÔ NHÂN TÌNH
(Tiếp tục, không để Tuấn nói hết, giọng nói cứng rắn)
Trục trặc nhỏ ư? Mọi người đều nói anh mất hết rồi. Phá sản hoàn toàn.
Tuấn nuốt khan, cổ họng khô rát. Anh ta không thể chối cãi khi lời nói của Vy vẫn còn văng vẳng bên tai.
TUẤN
(Lắp bắp)
Không… không phải tất cả. Anh… anh sẽ vực dậy được.
CÔ NHÂN TÌNH
(Thở dài một tiếng dứt khoát, như thể vừa trút bỏ gánh nặng)
Anh Tuấn à, em xin lỗi, nhưng em không thể ở bên một người đàn ông trắng tay được. Anh hiểu cho em mà, phải không? Cuộc sống mà, ai cũng phải lo cho mình thôi.
Lời nói của Cô nhân tình như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Tuấn. Anh ta cảm thấy cả thế giới sụp đổ lần nữa. Đây không chỉ là sự rời bỏ, mà là một sự phản bội trắng trợn, phũ phàng hơn bất kỳ điều gì Vy đã làm.
TUẤN
(Tái mét mặt mày, run rẩy)
Em… em nói gì vậy? Không… không thể như thế được!
CÔ NHÂN TÌNH
(Giọng nói kiên quyết, không chút dao động)
Em phải đi tìm hạnh phúc của riêng em. Chúc anh may mắn. Tạm biệt anh.
Cô ta cúp máy. Một tiếng “tút… tút…” kéo dài vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng trong căn phòng. Tuấn ôm chặt chiếc điện thoại, như thể nó là thứ cuối cùng còn sót lại của một mối quan hệ, nhưng giờ đây nó chỉ còn là vật vô tri. Đôi mắt anh ta trợn trừng, tràn ngập nỗi đau đớn và sự căm hờn. Bị phản bội, lần nữa, bởi chính người anh ta đã tin tưởng sẽ ở bên khi mọi thứ quay lưng. Cảm giác trống rỗng và ê chề dâng lên tột độ, nhấn chìm anh ta vào vực sâu của tuyệt vọng.
Tuấn ôm chiếc điện thoại, cơ thể run rẩy bần bật. Tiếng “tút… tút…” cuối cùng như đóng sập cánh cửa vào một thế giới mà anh ta từng tưởng là mình có thể dễ dàng kiểm soát. Cô nhân tình đã bỏ đi. Người mà anh ta tin tưởng sẽ là bến đỗ mới, người mà anh ta đã dùng tài sản của Vy để chi trả những món quà xa xỉ, giờ đây lại quay lưng phũ phàng nhất. Sự giận dữ bùng lên trong Tuấn, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi cảm giác bất lực tột độ. Anh ta đã mất tất cả. Tất cả.
Không chỉ Cô nhân tình, mà cả thế giới dường như đang quay lưng lại với Tuấn. Những người bạn từng xu nịnh, những đối tác từng trọng vọng anh ta, nay đều tránh mặt. Điện thoại Tuấn reo liên hồi, nhưng không phải là những lời thăm hỏi hay an ủi, mà là những cuộc gọi từ văn phòng luật sư, từ các đối tác thông báo hủy hợp đồng, hay những tin nhắn lạnh nhạt từ những “người bạn” cũ với nội dung tương tự.
Một buổi sáng, Tuấn lảo đảo xuống bếp, cố gắng pha một tách cà phê. Chiếc tivi trong phòng khách đang phát tin tức. Tiếng MC cười cợt vang lên: “Thiếu gia họ Tuấn ngày nào lừng lẫy với tài kinh doanh, giờ đây trắng tay vì một cú lật kèo không thể ngờ từ chính vợ cũ của mình. Quả là một bài học đắt giá cho những ai dám coi thường phụ nữ và luật pháp!” Hình ảnh biếm họa của Tuấn, với cái đầu bị bóp méo và túi tiền rỗng tuếch, hiện rõ trên màn hình, bị đám đông chế nhạo.
Tuấn nhìn chằm chằm vào màn hình, máu trong người như đông lại. Sự nhục nhã, ê chề dâng lên đỉnh điểm. Anh ta lập tức tắt phụt chiếc tivi, không muốn nghe thêm bất cứ lời chế giễu nào.
Anh ta bước ra ban công, nhìn xuống đường. Từng đoàn người qua lại, từng chiếc xe lướt vội. Tuấn cảm thấy như mọi ánh mắt đều đổ dồn vào mình, như mọi tiếng xì xào đều đang nói về anh ta. Anh ta từng kiêu hãnh bước đi trên những con phố này, giờ đây chỉ muốn chôn mình dưới đất. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với sự phán xét, sự khinh bỉ của xã hội bủa vây lấy anh ta. Tuấn quay người lại, đóng sập cửa ban công, kéo rèm che kín mọi ánh sáng. Anh ta không dám bước chân ra đường. Căn nhà rộng lớn giờ đây không khác gì một nhà tù giam hãm chính anh ta trong nỗi tuyệt vọng và tủi hổ. Tuấn gục xuống ghế sofa, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, không còn chút hy vọng nào lóe lên trong ánh nhìn u tối của anh ta.
Vy ngồi đối diện với các nhà đầu tư, nụ cười rạng rỡ đầy tự tin. Cô không còn run sợ hay phải dựa dẫm vào ai. Những bản hợp đồng dày cộp được ký kết nhanh chóng, minh bạch. Số tiền mà pháp luật công nhận là của Vy, số tài sản cô từng nghĩ mình đã mất trắng, nay được đầu tư một cách khôn ngoan vào dự án kinh doanh mà cô đã ấp ủ từ rất lâu. Đó là một chuỗi cửa hàng chuyên về các sản phẩm thủ công mỹ nghệ, kết hợp với cà phê sách, nơi Vy luôn mơ ước được tạo dựng.
Vài tuần sau, Vy tự tay chọn từng món đồ nội thất cho căn hộ mới của mình. Căn nhà rộng rãi với ban công hướng ra thành phố, ngập tràn ánh nắng. Cô sơn lại tường màu xanh ngọc bích dịu mát, đặt những chậu cây xanh tươi và treo những bức tranh tự họa đầy màu sắc. Mỗi góc nhỏ trong căn hộ đều phản ánh rõ ràng cá tính và niềm vui sống của Vy. Gương mặt cô luôn rạng rỡ, ánh mắt long lanh hạnh phúc. Cô thường tự pha cho mình một tách trà thảo mộc, ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn dòng người tấp nập bên dưới.
Một buổi chiều mưa bay, Vy đứng trước gương, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình. Cô vuốt nhẹ mái tóc bồng bềnh, làn da căng tràn sức sống. Chiếc váy lụa mềm mại ôm lấy vóc dáng thon gọn, thanh lịch. Cô mỉm cười, nụ cười không còn gượng gạo hay che giấu nỗi đau. Vy thở hắt ra, một hơi thở nhẹ nhõm, như trút bỏ mọi gánh nặng. Cô khẽ thầm nhủ: “Đây mới là sự giải thoát thật sự.” Vy nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên và tự do đang dâng trào trong từng mạch máu. Cô đã tìm thấy chính mình, mạnh mẽ hơn, độc lập hơn bao giờ hết.
Tuấn ngồi thụp xuống chiếc ghế sofa cũ kỹ, giờ đây là một trong số ít đồ đạc còn sót lại trong căn nhà rộng lớn mà ngày nào còn ngập tràn tiện nghi. Ánh nắng chiều xiên qua khung cửa sổ trống hoác, nơi đáng lẽ phải có tấm rèm cửa đắt tiền treo đó. Căn phòng vang vọng tiếng gió lùa, lạnh lẽo và trống rỗng, tương phản hoàn toàn với sự ấm áp mà Vy từng mang lại. Từng món đồ, từ chiếc tivi màn hình phẳng lớn cho đến bộ bàn ăn gỗ hương, đã lần lượt bị anh ta bán đi với giá rẻ mạt để duy trì thói ăn chơi và lấp đầy những khoản nợ ngày càng chồng chất.
Anh ta đưa mắt nhìn quanh, mọi thứ thật thảm hại. Tuấn thở hắt ra, một tiếng thở dài não nề kéo theo những ký ức không mời mà đến. Anh nhớ lại cái đêm mưa tầm tã, khi Vy cúi đầu, van xin anh ta suy nghĩ lại về quyết định ly hôn. “Anh sẽ hối hận đấy, Tuấn,” cô đã nói vậy, giọng nói run rẩy nhưng ánh mắt vẫn ánh lên tia hy vọng. Nhưng lúc đó, anh ta chỉ thấy nụ cười khinh bỉ trên gương mặt Cô nhân tình đang đứng sau lưng mình, và lời nói của Vy chỉ như tiếng muỗi vo ve bên tai. Anh ta đã gạt phắt đi, với những lời lẽ tàn nhẫn và đầy sỉ nhục, cho rằng Vy sẽ chẳng bao giờ sống nổi nếu thiếu anh ta và số tiền khổng lồ mà cô ta “cầm giữ”.
Tuấn nhắm chặt mắt, hình ảnh Vy gục ngã trước Tòa án hiện lên rõ mồn một. Rồi đến cảnh anh ta hớn hở chi 40 tỷ đồng để mua biệt thự tặng Mẹ ruột chỉ hai ngày sau ly hôn, tưởng chừng đã hoàn toàn giải thoát khỏi Vy và cái mác “kẻ bám váy vợ”. Anh ta từng tin rằng mình đã cao tay hơn Vy, đã “dạy cho cô ta một bài học”. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào ví tiền rỗng tuếch, nhìn căn nhà trống hoang như một cái hang, Tuấn mới thấu hiểu sự trớ trêu của số phận. Anh ta bật cười khô khốc, nụ cười méo mó chứa đầy cay đắng và sự chua chát. “Hối hận? Cô ta nói đúng,” anh ta lẩm bẩm, giọng nói lạc hẳn đi trong không gian tĩnh mịch. “Mình đã hối hận thật rồi.” Nhưng sự hối hận đó, nó đến quá muộn màng, quá vô nghĩa.
Vy ngồi bên cửa sổ phòng khách tại Nhà mẹ đẻ Vy, ngắm nhìn những tán cây xanh mướt sau cơn mưa. Cuộc sống của cô đã trở lại quỹ đạo, bình yên hơn bao giờ hết, dẫu vết sẹo cũ vẫn còn đó, nhưng đã nhạt nhòa hơn rất nhiều. Một buổi chiều nọ, khi lướt qua một hội nhóm bạn bè cũ trên mạng xã hội, Vy tình cờ đọc được một dòng bình luận. Một người bạn chung của cả Vy và Tuấn hỏi thăm: “Dạo này không thấy Tuấn đâu nhỉ? Hình như chuyển nhà rồi hay sao ấy, chẳng ai liên lạc được.” Lời đáp lại từ một người khác càng khiến Vy chú ý: “À, nghe nói Tuấn đã bán hết mọi thứ, chuyển về một vùng quê hẻo lánh nào đó rồi. Sống ẩn dật lắm, cũng chẳng ai còn nhắc đến tên anh ta nữa. Coi như bốc hơi khỏi Sài Gòn luôn rồi.”
Ngón tay Vy khựng lại trên màn hình điện thoại. Cô đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy, rồi khẽ thở dài. Không phải tiếng thở dài vì tiếc nuối hay hối hận, mà là một tiếng thở dài của sự giải thoát, của một vòng tuần hoàn đã khép lại. Ánh mắt Vy nhìn xa xăm qua khung cửa kính, cô cảm thấy một sự công bằng lạnh lùng, chính xác đã được thực thi. Cái giá của sự tham lam và bạc bẽo cuối cùng cũng đã được trả. Vy tựa đầu vào cửa kính mát lạnh, lẩm bẩm với chính mình, giọng nói nhỏ như thì thầm trong gió: “Mọi chuyện rồi cũng qua, giờ là lúc sống cho bản thân.” Cuộc đời cô, cuối cùng cũng đã thuộc về Vy.
Vài tháng sau, Vy đứng trên ban công căn hộ mới của mình, hơi thở của gió đêm mơn man mái tóc. Ánh đèn rực rỡ của thành phố Sài Gòn về đêm trải dài dưới chân cô như một tấm thảm lụa huyền ảo. Cô ngắm nhìn từng tòa nhà cao vút, những dòng xe tấp nập như mạch máu của một sinh vật khổng lồ không ngủ. Cảm giác nhẹ nhõm, tự do đến lạ lùng. Hơn bao giờ hết, Vy cảm thấy mạnh mẽ, độc lập. Cuộc hôn nhân đã từng tưởng chừng là điểm tựa, rồi hóa thành gánh nặng, cuối cùng lại trở thành bàn đạp vững chắc để cô vươn lên. Nỗi đau ly hôn, những phản bội, sự tham lam của người cũ, tất cả giờ đây chỉ còn là những vết sẹo mờ nhạt, một lời nhắc nhở rằng cô đã vượt qua.
Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy tự tin nở trên môi Vy. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn sức sống. Mọi thứ đã thực sự thay đổi. Vy đã sẵn sàng cho những khởi đầu mới, cho một cuộc đời mà cô tự tay kiến tạo, một cuộc đời viên mãn và ý nghĩa theo cách riêng của mình.
Vy đưa tay vịn vào lan can sắt lạnh, ánh mắt vẫn dõi theo dòng chảy không ngừng của cuộc sống dưới kia. Cô nhận ra, hạnh phúc không phải là đích đến mà người khác định nghĩa, cũng không phải là thứ có thể mua chuộc bằng 40 tỷ đồng hay một căn biệt thự hào nhoáng. Hạnh phúc là sự bình yên trong tâm hồn, là khả năng tự mình đứng dậy sau vấp ngã, là sự trân trọng những gì mình đang có và dám mơ ước về những điều tốt đẹp hơn. Câu chuyện của Vy, dẫu có những chương đau đớn và bão tố, nhưng giờ đây đã chuyển sang một trang mới, tươi sáng hơn. Cô không còn mang trong lòng sự hận thù hay oán giận, bởi cô hiểu rằng những cảm xúc tiêu cực ấy chỉ trói buộc chính bản thân mình. Thay vào đó, Vy chọn tha thứ – không phải cho Tuấn hay Mẹ ruột Tuấn, mà là cho chính mình, để giải thoát trái tim khỏi gông cùm của quá khứ. Cô tin vào luật nhân quả, tin rằng mỗi người sẽ nhận được những gì xứng đáng với hành động của họ. Điều quan trọng nhất là Vy đã tìm lại được chính mình, một Vy kiên cường, bản lĩnh và tràn đầy hy vọng. Cuộc đời là một hành trình dài, và cô biết rằng những thử thách vẫn có thể chờ đợi phía trước, nhưng giờ đây, cô đã có đủ sức mạnh và niềm tin để đối mặt. Vy nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát rượi vuốt ve gương mặt, mang theo mùi hương của tự do và sự khởi đầu. Một cuộc đời mới, hoàn toàn thuộc về Vy, đang rộng mở trước mắt.

