Chồng cũ xin quay lại… nhìn chiếc áo, vợ bật mí cái kết

Sau 8 năm lấy chồng, tôi mang theo con gái 6 tuổi, từ bỏ mọi tài sản chung để ly hô:n, nguyên nhân chính là do chồng tôi có mối quan hệ ngoài luồng với người phụ nữ khác. Đến khi mọi chuyện bị phanh phui, tôi còn chưa kịp nhắc đến chuyện chia tay thì anh đã chủ động nói trước. Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó, trời mưa tầm tã, anh xách vali của mẹ con tôi ra cửa rồi đóng sầm cửa lại mà không nói một lời. Lúc đó, tôi cảm thấy rất đau khổ, khó có thể chấp nhận được sự thật này.
Cách đây không lâu, chồng cũ đột nhiên gọi điện đến cho tôi nói muốn quay lại, thế nhưng khi hìn chiếc áo anh mặc, tôi quyết định từ chối rồi đuổi anh đi….Tám năm làm vợ, sáu năm làm mẹ, tôi đã từng tin rằng gia đình là điều thiêng liêng nhất. Tôi và anh cưới nhau khi cả hai còn chập chững trong sự nghiệp. Những tháng ngày đầu, dù cuộc sống vất vả, chúng tôi luôn cùng nhau chia sẻ, cùng mơ ước về một ngôi nhà nhỏ đầy ắp tiếng cười trẻ con. Khi con gái tôi – bé An – chào đời, tôi tưởng như cuộc sống của mình đã đủ đầy.
Thế nhưng, cuộc đời không phải câu chuyện cổ tích. Những thay đổi bắt đầu đến lặng lẽ – anh thường xuyên về muộn, điện thoại có mật khẩu, những buổi tối ăn cơm một mình trở nên quen thuộc. Tôi từng tự dối lòng rằng đó là vì công việc, vì áp lực cơm áo gạo tiền. Cho đến một ngày, tôi tình cờ đọc được tin nhắn giữa anh và một người phụ nữ lạ: những lời ngọt ngào mà anh từng nói với tôi, nay lặp lại nguyên vẹn với người khác.
Tôi không làm ầm lên. Tôi không khóc lóc. Tôi chỉ im lặng và bắt đầu quan sát. Một tháng sau, tôi xác nhận: anh đã có người khác. Không còn nghi ngờ. Những buổi công tác đột xuất, những lần bận họp bất ngờ, đều có dấu vết trùng khớp với lịch làm việc của cô ta – một đồng nghiệp mới, trẻ trung, rạng rỡ, và… không có con nhỏ khóc đêm như tôi.
Tôi vẫn chưa kịp mở lời thì anh đã chủ động nói ra:
“Anh nghĩ… chúng ta nên dừng lại. Em biết vì sao rồi đúng không?”
Ngày hôm đó trời mưa như trút. Anh xách vali, đặt trước cửa. Tôi bế con, bước ra. Cánh cửa đóng sầm lại phía sau, không một lời tiễn biệt. Tôi quay đi, nước mưa và nước mắt hòa lẫn trên má.
Tôi đã hy sinh công việc, giấc mơ riêng để chăm sóc gia đình, để giờ đây trắng tay. Không một đồng chia tài sản. Tôi chỉ mang theo con – đứa trẻ là một phần máu thịt của tôi và cả anh – rời khỏi nơi từng gọi là nhà.
Những tháng ngày sau đó là chuỗi ngày gian khó. Tôi đi làm trở lại, nhận mọi công việc bán thời gian để xoay sở tiền thuê nhà, tiền học cho con. Ban đầu, bé An không hiểu vì sao lại phải rời xa căn phòng màu hồng yêu thích, vì sao ba không về nữa. Tôi chỉ biết ôm con thật chặt và nói:
“Vì mẹ muốn được sống hạnh phúc.”
Ba năm trôi qua. Tôi dần ổn định cuộc sống, có một công việc văn phòng ổn định. Bé An cũng đã quen với việc chỉ có mẹ là người đón đưa mỗi ngày. Tôi không yêu ai. Không phải vì sợ, mà vì chưa sẵn sàng mở lòng.
Rồi một ngày, anh gọi lại.
“Tôi từng nghĩ, nếu một ngày anh quay về, tôi sẽ yếu lòng. Nhưng hóa ra, chỉ một chi tiết nhỏ đã đủ để tôi hiểu: mình đã bước sang một chương mới.”
Cuộc gọi đến vào một tối đầu hè. Giọng anh vẫn như xưa, trầm và hơi khàn, nhưng lần này lại có chút do dự:
“Anh… anh muốn gặp em. Anh nghĩ… chúng ta có thể bắt đầu lại.”
Tôi im lặng. Không phải vì ngạc nhiên, mà vì trong khoảnh khắc ấy, tôi không cảm thấy gì. Không giận, không đau, không vui.
Chúng tôi gặp nhau trong một quán cà phê yên tĩnh. Anh đến sớm, ngồi ở bàn trong cùng. Tôi bước vào, nhìn thấy ngay. Không phải ánh mắt anh, không phải nụ cười, mà là… chiếc áo anh đang mặc…Quý độc giả đọc tiếp tại đây

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng cũ xin quay lại… nhìn chiếc áo, vợ bật mí cái kết

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt