Trương Duyệt mở mắt. Bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Những gương mặt xa lạ lướt qua. Cô đã không còn ở nhà.
Một người đàn ông trung niên, gương mặt hiền lành, tiến lại gần.
“Cô tỉnh rồi à? Tôi là hàng xóm dưới tầng của cô. Ban đầu chỉ định xem ngọn lửa thế nào, ai ngờ thấy cô nằm một mình trên sàn nên vội đưa cô đến bệnh viện. Cô không sao chứ? Cảm thấy thế nào?”
Trương Duyệt cố gắng cử động tứ chi. Bàn tay cô lướt trên bụng. Chợt khựng lại. Tim cô thắt lại.
“Xin lỗi… Khi đưa đến, bác sĩ nói đứa bé không giữ được nữa…”
Cô gượng cười, khóe môi nhếch lên đầy cay đắng. “Không phải lỗi của anh. Tôi biết mà.” Cô nhìn người hàng xóm, giọng nói yếu ớt. “Cảm ơn anh đã đưa tôi đến bệnh viện.”
Người hàng xóm giận dữ thay cô. “Mấy người cứu hộ đó không hiểu sao nữa. Rõ ràng cô nằm đấy mà không ai cứu? Nếu không phải tôi lên xem, giờ cô chắc chẳng còn mạng mà nằm đây. Người nhà cô đâu? Cha đứa bé cũng mặc kệ cô à?”
Trương Duyệt chỉ khẽ lắc đầu, tiếng thở yếu ớt. “Cha đứa bé chết rồi.”
Người hàng xóm lộ vẻ đồng cảm, còn chủ động đề nghị chăm sóc cô đến khi xuất viện. Trương Duyệt từ chối. Sau khi chuyển tiền viện phí và phẫu thuật, cô khuyên anh rời đi.
Dư luận trên mạng bùng nổ. “Đội trưởng cứu hộ để cháy nhà mình.” Ảnh cô nằm trên sàn được đăng tải, gây ra làn sóng tranh cãi. Mọi người chỉ trích đội cứu hộ.
Trương Duyệt đọc những bình luận công kích. Cô thấy hình phạt đó vẫn còn quá nhẹ đối với Trình Tử An.
Trong căn phòng bệnh lạnh lẽo, Trương Duyệt nhắm mắt lại. Nỗi đau mất con vẫn âm ỉ, nhưng giờ đây, nó đã được thay thế bằng một ý chí sắt đá. Kế hoạch trả thù đã hình thành rõ nét trong đầu cô.
Trình Tử An. Chu Nhàn. Hai cái tên đó sẽ không bao giờ được sống yên ổn nữa.
Cô mở mắt ra. Nét tiều tụy trên gương mặt vẫn còn, nhưng đôi mắt giờ đây ánh lên một sự kiên định lạnh lẽo. Cô bắt đầu lên danh sách. Từng mục nhỏ, từng bước đi. Cô sẽ hạ bệ Trình Tử An một cách có hệ thống, không chút nao núng.
Danh sách ấy bắt đầu với:
1. **Thu thập bằng chứng về sự sơ suất của Trình Tử An trong vụ cháy.**
2. **Tìm hiểu kỹ hơn về hoạt động kinh doanh và các mối quan hệ của Trình Tử An.**
3. **Tìm cách tiếp cận Chu Nhàn, phơi bày bộ mặt thật của cô ta.**
Mỗi gạch đầu dòng là một mũi tên nhắm thẳng vào trái tim của kẻ đã hủy hoại cuộc đời cô. Cô sẽ không để bất kỳ ai khác phải chịu đựng nỗi đau giống mình. Thế giới của Trình Tử An sắp sửa sụp đổ.
**CẢNH 1**
**NỘI CẢNH. PHÒNG BỆNH VIỆN – NGÀY**
TRƯƠNG DUYỆT nằm trên giường bệnh, ánh mắt nhìn trân trối vào trần nhà. Sự tiều tụy vẫn còn hiện rõ, nhưng đôi mắt cô đã thay đổi. Chúng lạnh lẽo, sắc bén, phản chiếu một ngọn lửa thù hận âm ỉ. Bên cạnh giường là một cuốn sổ nhỏ và cây bút. Cô đang tỉ mỉ ghi chép từng dòng, từng chữ.
GIỌNG NGƯỜI DẪN (V.O.)
Mạng xã hội bùng nổ. Làn sóng phẫn nộ nhắm vào Trình Tử An và đội cứu hộ dữ dội hơn bao giờ hết. Những dòng trạng thái, những bình luận cay nghiệt chất vấn đạo đức nghề nghiệp, sự vô trách nhiệm của anh ta.
Trên màn hình điện thoại đặt trên bàn, những dòng tin tức chạy qua. Tiêu đề giật gân: “Đội trưởng cứu hộ – Kẻ đốt nhà mình, bỏ mặc vợ bầu!”, “Trình Tử An: Anh hùng hay kẻ tội đồ?”, “Dư luận phẫn nộ: Vì sao Trình Tử An lại để vợ mình chết cháy?”. Hình ảnh Trương Duyệt nằm bất tỉnh trên sàn nhà ngập khói được lan truyền với tốc độ chóng mặt.
GIỌNG NGƯỜI DẪN (V.O.)
Trình Tử An, người được tung hô là anh hùng, giờ đây lại trở thành tâm điểm của sự chỉ trích. Lời giải thích của anh ta – rằng anh ta đã có mặt tại hiện trường ngay khi nhận tin báo và cố gắng hết sức – dường như đã trở thành trò hề trước sự phẫn nộ của dư luận.
**NGOẠI CẢNH. TRỤ SỞ CỨU HỎA – NGÀY**
Trình Tử An ngồi trong phòng họp, đối mặt với các cấp trên. Không khí căng thẳng bao trùm. Gương mặt anh ta nhăn nhó, biểu lộ rõ sự tức giận và bực bội. Anh ta đập tay xuống bàn.
TRÌNH TỬ AN
(Giọng gằn từng tiếng)
Tôi đã nói rồi! Tôi đã làm hết sức mình! Cái nhà đó… tôi không hề cố ý…
CẤP TRÊN 1
(Giọng lạnh lùng)
Anh Trình, anh là đội trưởng. Mọi sự sơ suất, mọi hậu quả, anh đều phải chịu trách nhiệm. Chúng tôi không quan tâm anh có làm hết sức hay không. Chúng tôi chỉ quan tâm đến sự thật mà dư luận đang thấy.
CẤP TRÊN 2
(Nhìn vào tập hồ sơ)
Vụ cháy này đã gây ra tổn thất quá lớn. Không chỉ về tài sản, mà còn… cả sinh mạng.
Trình Tử An ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt bừng cháy một sự hoảng loạn khó che giấu. Anh ta lắc đầu nguầy nguậy.
TRÌNH TỬ AN
Không… Không thể nào…
**NỘI CẢNH. PHÒNG BỆNH VIỆN – NGÀY**
Trương Duyệt mỉm cười chua chát khi đọc những dòng tin tức về phản ứng của Trình Tử An. Cô biết, đó chỉ là sự giả tạo.
GIỌNG NGƯỜI DẪN (V.O.)
Không chỉ trên mạng xã hội, mà ngay cả trong nội bộ ngành, Trình Tử An cũng đang phải đối mặt với áp lực khủng khiếp. Nhưng đối với Trương Duyệt, tất cả những điều đó vẫn còn quá nhẹ nhàng.
Cô nhìn vào danh sách cô đã ghi trong sổ:
1. Thu thập bằng chứng về sự sơ suất của Trình Tử An trong vụ cháy.
2. Tìm hiểu kỹ hơn về hoạt động kinh doanh và các mối quan hệ của Trình Tử An.
3. Tìm cách tiếp cận Chu Nhàn, phơi bày bộ mặt thật của cô ta.
Trương Duyệt siết chặt cây bút. Nỗi đau mất con vẫn còn đó, nhưng ý chí trả thù đã lấn át tất cả. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Cô sẽ làm cho Trình Tử An phải trả giá, từng chút một.
TRƯƠNG DUYỆT
(Thì thầm, giọng đầy quyết tâm)
Chu Nhàn… Anh sẽ phải đối mặt với tất cả.
Cô gấp cuốn sổ lại, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi có ánh nắng chiếu vào. Dù mệt mỏi, nhưng trong cô lúc này là một sức mạnh phi thường, được nuôi dưỡng bởi sự căm hận. Thế giới của Trình Tử An sắp sửa chìm trong bóng tối.
**FADE OUT.**
**NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA TRƯƠNG DUYỆT – SÁNG SỚM**
Khung cảnh hoang tàn, khói ám đen kịt. Đội cứu hộ với những bộ đồng phục đã phai màu, tay vẫn còn dính đầy tro bụi, đang thu dọn hiện trường. Máy quay lướt qua những tàn tích cháy rụi, những mảnh vỡ vương vãi.
TRƯƠNG DUYỆT, mặc một bộ quần áo cũ, khẩu trang che gần hết khuôn mặt, đứng nép mình ở một góc khuất, cách xa đám đông. Cô mang theo một chiếc túi nhỏ và máy ảnh. Ánh mắt cô lóe lên một tia quyết liệt, quét qua từng chi tiết của căn nhà từng là tổ ấm. Cô khẽ nhấc máy ảnh lên, bắt đầu ghi lại từng vết tích.
Từng bước chân cô di chuyển cẩn trọng, như một thợ săn đang lần theo dấu vết. Cô chụp lại những dấu hiệu bất thường trên tường, những vật dụng bị cháy dở nhưng có vẻ không đúng vị trí. Cô hướng máy ảnh về phía những đội viên cứu hộ đang làm việc, ghi lại thái độ, cách họ xử lý công việc. Cô tập trung vào TRÌNH TỬ AN, người đang chỉ đạo đồng nghiệp, gương mặt anh ta hằn rõ sự mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiêu ngạo quen thuộc.
Trương Duyệt di chuyển ra phía sau nhà, nơi có một khoảng sân nhỏ. Cô dừng lại, nhìn chằm chằm vào một bãi đất trống. Trong ký ức của kiếp trước, nơi đây đã chứng kiến một bi kịch kinh hoàng. Cô đưa tay sờ nhẹ lên bụng mình, nơi sinh linh bé bỏng từng tồn tại. Một nỗi đau âm ỉ dâng lên, nhưng nó nhanh chóng bị sự căm giận lấn át.
Cô lách mình vào một góc khuất của khu vườn, nơi có một bụi cây rậm rạp. Cô nghe thấy tiếng nói chuyện của hai người đội viên cứu hộ gần đó.
ĐỘI VIÊN CỨU HỘ 1
Ê, sao hôm qua anh đội trưởng lại làm căng thế nhỉ? Rõ ràng là do sơ suất của đám cháy mà.
ĐỘI VIÊN CỨU HỘ 2
Biết đâu đấy. Nghe nói đợt này anh ta đang gặp áp lực. Vợ mới mất, lại còn bị dư luận chửi cho tơi tả.
Trương Duyệt nheo mắt, ghi nhớ từng lời. Cô tiếp tục quay phim, hướng máy ảnh về phía khu vực bếp, nơi ngọn lửa được cho là bùng phát đầu tiên. Cô để ý kỹ đến cách bố trí các bình ga, các thiết bị điện. Cô chụp lại mọi thứ, cố gắng tìm ra một sơ hở trong quy trình cứu hộ.
Khi Trình Tử An quay lưng đi, Trương Duyệt nhanh chóng tiến lại gần khu vực anh ta vừa đứng. Cô cúi xuống, tìm kiếm thứ gì đó trên nền đất. Dưới lớp tro bụi mỏng, cô phát hiện ra một mảnh vải nhỏ, có màu sắc giống với chiếc khăn tay mà CHU NHÀN thường mang. Tim cô đập thình thịch.
Cô khéo léo nhặt mảnh vải lên, bỏ vào túi. Nụ cười khinh bỉ thoáng qua trên môi cô.
GIỌNG NGƯỜI DẪN (V.O.)
Sự thật đang dần hé lộ. Không chỉ là một vụ cháy nhà thông thường, mà còn là màn kịch được dàn dựng công phu. Trương Duyệt đã nắm trong tay những manh mối đầu tiên, đủ để bắt đầu vén bức màn bí mật, phơi bày mối quan hệ tội lỗi giữa Trình Tử An và Chu Nhàn.
Trương Duyệt lui lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Trình Tử An đang nói chuyện với cấp trên. Cô biết, kế hoạch của mình đang tiến triển theo đúng hướng. Trình Tử An, anh sẽ không bao giờ ngờ được, kẻ thù lớn nhất của anh lại đang đứng ngay trước mắt, trong bóng tối, âm thầm chuẩn bị cho ngày anh phải trả giá.
**NGOẠI CẢNH. PHÒNG THẨM VẤN TRONG SỞ CỨU HỘ – BAN NGÀY**
Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo rọi xuống. TRÌNH TỬ AN, gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự ngang tàng, ngồi đối diện với hai NGƯỜI ĐIỀU TRA VIÊN. Phía sau anh là một đội viên cứu hộ, người đang ghi chép.
TRÌNH TỬ AN
(Giọng kiên quyết)
Tôi đã nói hết rồi. Vụ cháy là một tai nạn. Không có gì đáng ngờ ở đây cả.
NGƯỜI ĐIỀU TRA VIÊN 1
(Giọng trầm, có phần dò xét)
Anh Trình, chúng tôi có báo cáo về việc anh đã có mặt tại hiện trường trước khi lực lượng cứu hộ chính thức được điều động.
TRÌNH TỬ AN
Tôi là đội trưởng. Tôi phải có mặt để đánh giá tình hình.
NGƯỜI ĐIỀU TRA VIÊN 2
Nhưng chúng tôi nhận được thông tin rằng anh đã có những hành động… bất thường. Anh đã tự ý di chuyển một số đồ vật.
Trình Tử An cười khẩy.
TRÌNH TỬ AN
Bất thường? Tôi đang cố gắng dập lửa, cứu người. Có ai trong đội mà không làm thế không?
NGƯỜI ĐIỀU TRA VIÊN 1
Chúng tôi đang nói về Trương Duyệt. Vợ anh.
Một thoáng ngập ngừng lướt qua gương mặt Trình Tử An, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.
TRÌNH TỬ AN
Cô ấy… cô ấy đã tự làm mọi chuyện. Tôi đã cố gắng cảnh báo cô ấy về sự nguy hiểm của việc đốt củi trong nhà. Nhưng cô ấy không nghe.
NGƯỜI ĐIỀU TRA VIÊN 2
Tự làm? Anh có bằng chứng nào không?
TRÌNH TỬ AN
Bằng chứng? Ai lại đi tìm bằng chứng khi mọi thứ đã cháy rụi như vậy? Tôi là người chứng kiến. Cô ấy đã bị hoảng loạn. Có thể là do áp lực tâm lý.
Đội viên cứu hộ phía sau ghi chép lia lịa. Trình Tử An nhìn lướt qua anh ta, ánh mắt có chút khó chịu.
TRÌNH TỬ AN
Thực ra, tôi đã thấy cô ấy loay hoay với mấy thứ đồ đạc ở khu vực bếp. Có vẻ như cô ấy đang cố gắng… tạo ra thứ gì đó. Tôi không chắc. Nhưng cô ấy rõ ràng có liên quan đến vụ cháy.
NGƯỜI ĐIỀU TRA VIÊN 1
Anh nói Trương Duyệt đã tự gây ra vụ cháy?
TRÌNH TỬ AN
Tôi không nói vậy. Tôi nói cô ấy có liên quan. Rằng sự hoảng loạn và hành động thiếu suy nghĩ của cô ấy là nguyên nhân chính. Cô ấy không giống với Trương Duyệt tôi từng biết.
NGƯỜI ĐIỀU TRA VIÊN 2
Vậy anh có giải thích được tại sao chúng tôi tìm thấy mảnh vải lạ ở gần nơi anh dừng lại trước khi vào nhà không?
Đôi mắt Trình Tử An hơi nheo lại.
TRÌNH TỬ AN
Mảnh vải nào? Tôi không nhớ có thấy gì lạ. Tôi chỉ tập trung vào việc cứu gia đình.
NGƯỜI ĐIỀU TRA VIÊN 1
Là mảnh vải màu xanh, có thêu họa tiết hoa. Giống với chiếc khăn mà Chu Nhàn thường mang.
Cái tên “Chu Nhàn” vừa được nhắc đến, Trình Tử An như bị điện giật. Anh ta lập tức phản ứng.
TRÌNH TỬ AN
(Giọng cao hơn)
Chu Nhàn thì liên quan gì đến vụ này? Cô ấy đã chết rồi!
NGƯỜI ĐIỀU TRA VIÊN 2
Cô ấy đã chết. Nhưng có thể có người khác đang cố tình gài bẫy ai đó. Hoặc có ai đó đã sử dụng vật dụng của cô ấy để che đậy một âm mưu nào đó. Anh nghĩ sao về điều này, đội trưởng Trình?
Trình Tử An im lặng, ánh mắt dán chặt vào hai người điều tra viên. Anh ta cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong thái độ của họ. Vẻ mặt anh ta bắt đầu có chút bối rối, nhưng anh ta vẫn cố gắng giữ vẻ cứng rắn.
TRÌNH TỬ AN
Tôi… tôi không hiểu các anh đang ám chỉ điều gì. Tôi chỉ biết rằng Trương Duyệt đã tự làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Cô ấy luôn như vậy, luôn tự làm khổ mình.
Giọng anh ta bắt đầu run run.
GIỌNG NGƯỜI DẪN (V.O.)
Anh ta đang cố gắng bóp méo sự thật, bóp méo ký ức. Nhưng mỗi lời anh ta nói ra, mỗi cái bóp méo nhỏ nhặt đó, chỉ càng đào sâu thêm một cái hố mà anh ta sẽ không bao giờ có thể trèo ra. Trương Duyệt, cô đã gieo những hạt giống nghi ngờ, và giờ đây, nó đang nảy mầm.
Trình Tử An siết chặt tay, cố gắng kìm nén sự tức giận và hoảng loạn đang dâng lên. Anh ta biết mình đang bị nghi ngờ, nhưng anh ta vẫn khăng khăng với lời khai của mình. Trương Duyệt là kẻ gây rối, là kẻ đã tự đẩy mình vào bi kịch. Anh ta không có lỗi.
**HẾT PHẦN 5**
NGOẠI CẢNH. CĂN NHÀ CỦA NGƯỜI HÀNG XÓM – BUỔI CHIỀU
Trương Duyệt đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Bên trong căn nhà nhỏ, tiếng tivi rè rè vọng ra. Cô ngập ngừng đưa tay lên gõ cửa.
TIẾNG GÕ CỬA
Cửa mở. NGƯỜI HÀNG XÓM, một người đàn ông trung niên khắc khổ, với đôi mắt hiền hậu, ngạc nhiên nhìn Trương Duyệt. Ông ta vẫn mặc chiếc áo đã hơi sờn cũ.
NGƯỜI HÀNG XÓM
Cô Trương? Sao cô lại ở đây?
Trương Duyệt nhìn ông, đôi mắt ngấn nước.
TRƯƠNG DUYỆT
Chú ơi, con… con xin lỗi vì đã làm phiền chú. Con có chuyện muốn nhờ chú giúp.
Người hàng xóm khẽ cau mày, nhìn dáng vẻ tiều tụy của Trương Duyệt. Ông ta nhìn lướt qua cô, thấy rõ sự mệt mỏi và đau khổ hằn sâu trên gương mặt cô. Ông ta mở rộng cửa hơn.
NGƯỜI HÀNG XÓM
Vào đi cô. Có chuyện gì vậy? Trông cô…
Trương Duyệt bước vào nhà, bà nhìn quanh. Căn nhà đơn sơ, giản dị, ấm áp. Mùi khói bếp thoang thoảng.
TRƯƠNG DUYỆT
(Giọng nghẹn ngào)
Chuyện xảy ra với con… nó quá sức chịu đựng của con rồi chú ơi. Vụ cháy nhà con…
Bà ngắt lời, nước mắt tuôn rơi.
TRƯƠNG DUYỆT (TIẾP THEO)
Con đã suýt chết. Cả con và con con… nhưng mà…
Cô ôm bụng, cơn đau quặn lại khiến cô khụy xuống. Người hàng xóm vội vàng đỡ lấy cô.
NGƯỜI HÀNG XÓM
Cô sao vậy? Mau, ngồi xuống đây.
Ông dìu cô vào chiếc ghế sofa cũ kỹ. Ông lấy cho cô một cốc nước.
TRƯƠNG DUYỆT
(Uống nước, cố gắng lấy lại bình tĩnh)
Con đã mất con rồi chú ạ. Con đã sẩy thai. Tất cả là do… do sự vô tâm của đội cứu hộ.
Nét mặt người hàng xóm trở nên nghiêm túc. Ông đã chứng kiến mọi thứ vào cái đêm định mệnh đó.
NGƯỜI HÀNG XÓM
Tôi biết. Tôi đã thấy xe cứu hộ đến. Tôi đã thấy anh ta…
Ông ngập ngừng, dường như không muốn nói ra tên Trình Tử An.
TRƯƠNG DUYỆT
Đúng vậy chú. Anh ta là chồng con. Đội trưởng cứu hộ. Nhưng lúc con đang nguy kịch nhất, cả anh ta và đội của anh ta đều… đều bỏ mặc con. Họ chỉ lo dập lửa, không đoái hoài gì đến tình trạng của con. Con đã van xin, đã cầu xin họ giúp con, nhưng họ… họ coi con như người vô hình.
Nước mắt lại tuôn chảy trên má Trương Duyệt.
TRƯƠNG DUYỆT (TIẾP THEO)
Đặc biệt là Trình Tử An. Anh ta… anh ta đứng đó, nhìn con vật lộn với cái chết, nhưng anh ta chỉ khoanh tay đứng nhìn. Anh ta còn nói… anh ta nói con tự làm mình bị thương.
Người hàng xóm nghe vậy, ánh mắt ánh lên sự tức giận. Ông nhớ lại cảnh tượng đêm đó.
NGƯỜI HÀNG XÓM
Thật vậy sao? Tôi đã thấy anh ta…
Ông nhớ lại cảnh Trình Tử An có vẻ mặt lạnh lùng, thậm chí còn có chút khinh bỉ khi bước ra khỏi ngôi nhà đang cháy rực. Ông đã từng nghĩ Trình Tử An là người hùng, nhưng bây giờ…
TRƯƠNG DUYỆT
Chú ơi, chú là người hàng xóm duy nhất đã chứng kiến tất cả. Chú đã đưa con đến bệnh viện. Chú có thể làm chứng cho con không? Chú có thể nói với họ rằng đội cứu hộ, và đặc biệt là Trình Tử An, đã vô tâm như thế nào với con khi con đang cận kề cái chết?
Người hàng xóm im lặng. Ông hiểu sự nguy hiểm của việc đối đầu với một người như Trình Tử An, đặc biệt khi anh ta đang giữ chức vụ đội trưởng. Nhưng ông không thể làm ngơ trước sự bất công này. Ông nhìn vào đôi mắt khẩn cầu của Trương Duyệt, nhìn thấy sự đau đớn tột cùng của một người mẹ mất con, của một người vợ bị chồng chà đạp.
NGƯỜI HÀNG XÓM
(Thở dài, giọng quả quyết)
Cô Trương, tôi hiểu. Chuyện này… nó không dễ dàng. Nhưng tôi đã thấy. Tôi đã thấy thái độ của anh ta. Tôi sẽ làm chứng cho cô. Tôi sẽ nói ra sự thật.
Trương Duyệt bật khóc nức nở. Bà biết rằng đây là bước đầu tiên trên con đường báo thù đầy gian nan, nhưng ít nhất, bà đã có một đồng minh.
TRƯƠNG DUYỆT
(Nấc nghẹn)
Cảm ơn chú. Cảm ơn chú rất nhiều.
Người hàng xóm nhẹ nhàng vỗ vai Trương Duyệt, ánh mắt đầy sự cảm thông và quyết tâm.
GIỌNG NGƯỜI DẪN (V.O.)
Sự đồng cảm chân thành của một người xa lạ, một hành động nhỏ bé nhưng chứa đựng sức mạnh to lớn. Nó là tia sáng đầu tiên le lói trong màn đêm u tối của Trương Duyệt, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến. Kẻ thủ ác giờ đây không còn đơn độc trên con đường thao túng sự thật nữa rồi.
HẾT PHẦN 6
NGOẠI CẢNH. QUÁN CÀ PHÊ YÊN TĨNH – BUỔI TRƯA
Ánh nắng nhạt chiếu qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng. Không khí yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng và tiếng máy xay cà phê lách cách.
Trương Duyệt ngồi một mình ở góc quán, tay cầm điện thoại. Cô mặc một bộ trang phục giản dị, nhưng thần thái có chút nhợt nhạt, ánh mắt vẫn còn vương nét ưu tư. Cô lướt qua màn hình, các bài báo, những dòng trạng thái, những bức ảnh cũ được tung lên mạng xã hội. Gương mặt Trình Tử An xuất hiện nhan nhản, bên cạnh là hình ảnh Chu Nhàn, nụ cười trong veo của cô ta ngày nào.
MỘT DÒNG TRẠNG THÁI NGẮN GỌN: “Thật không thể tin nổi! Đội trưởng cứu hộ Trình Tử An và ‘bạch nguyệt quang’ Chu Nhàn? Bao nhiêu năm qua anh ta diễn vai người chồng, người cha tốt? Thật đáng khinh!”
Bên dưới, hàng trăm, hàng nghìn bình luận xuất hiện với tốc độ chóng mặt.
“Trình Tử An, đồ khốn nạn!”
“Anh ta còn là con người không? Vợ đang mang thai thì bỏ bê, đi cặp bồ?”
“Tội nghiệp Trương Duyệt, cô ấy đã phải chịu đựng những gì?”
“Hình ảnh người hùng sụp đổ rồi! Công lý ở đâu?”
“Cái chết của đứa bé kia… có phải do anh ta và con hồ ly tinh đó gây ra không?”
Trương Duyệt siết chặt điện thoại, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Những lời lẽ cay nghiệt, phẫn nộ của đám đông như xát muối vào vết thương lòng của cô. Cô biết mình đã thành công, kế hoạch của cô đã bước đầu có kết quả. Trình Tử An đang phải gánh chịu sự sỉ nhục mà anh ta xứng đáng.
Một vài đoạn tin nhắn cũ hiện lên, lời lẽ yêu đương, hẹn hò giữa Trình Tử An và Chu Nhàn. Những dòng chữ ngọt ngào giờ đây như lưỡi dao cứa vào tim. Trương Duyệt nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén cơn đau. Cô nhớ lại đêm đó, ngày cô mất con, ngày cô mất tất cả.
“Trình Tử An, anh nghĩ anh có thể chôn vùi tất cả sao? Anh nghĩ anh có thể sống một cuộc đời hạnh phúc trên nỗi đau của tôi sao?” Trương Duyệt thì thầm, giọng cô run run.
Một nhóm người trẻ tuổi, tay cầm điện thoại, nhìn chằm chằm vào màn hình với vẻ mặt kinh ngạc, bàn tán xôn xao.
NGƯỜI THỨ NHẤT
Ê, nhìn này! Cái vụ Trình Tử An với Chu Nhàn này nóng quá trời!
NGƯỜI THỨ HAI
Thật không ngờ luôn ấy! Nhìn ảnh Trình Tử An trên báo cứ như thánh sống, ai dè lại là loại người này.
NGƯỜI THỨ BA
Đúng rồi, bài báo kia còn nói về vụ cháy nhà Trương Duyệt nữa kìa. Tội cô ấy thật. Bị chồng phản bội còn suýt mất mạng.
Trương Duyệt khẽ liếc nhìn nhóm người đó, cảm nhận được sự phán xét, sự thương hại mà họ dành cho mình. Cô cảm thấy một chút hả hê khi thấy mình đã thành công trong việc lật tẩy bộ mặt thật của Trình Tử An.
Đột nhiên, điện thoại cô rung lên. Là một cuộc gọi nhỡ từ một số lạ. Trương Duyệt do dự rồi quyết định không nghe. Cô biết, đó có thể là bất kỳ ai đang tìm cách lợi dụng hoặc đe dọa cô.
Cô đứng dậy, bước ra khỏi quán cà phê. Ánh mắt cô nhìn thẳng về phía trước, đầy quyết tâm. Cơn bão đã bắt đầu nổi lên, và Trình Tử An sẽ không còn đường thoát.
GIỌNG NGƯỜI DẪN (V.O.)
Sự thật, dù có bị chôn vùi bao lâu, cuối cùng cũng sẽ trồi lên mặt nước. Trình Tử An, kẻ đã tự cho mình quyền được phán xét và hành hạ người khác, giờ đây đang phải đối mặt với chính sự phán xét của cả xã hội. Nhưng đây mới chỉ là sự khởi đầu. Cơn cuồng phong thật sự, vẫn còn đang chờ đợi anh ta ở phía trước.
HẾT PHẦN 7
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA TRƯƠNG DUYỆT – NGÀY
Không gian bên trong căn nhà hoang tàn sau vụ cháy. Mọi thứ ngổn ngang, tro bụi bám đầy trên sàn, trên tường. Mùi khét vẫn còn phảng phất trong không khí.
TRÌNH TỬ AN đứng giữa căn phòng khách đổ nát. Gương mặt anh ta tái mét, đôi mắt đỏ ngầu đầy giận dữ. Tay anh ta nắm chặt điện thoại, đầu ngón tay trắng bệch.
TRÌNH TỬ AN
(Gầm lên)
Trương Duyệt! Cô dám làm vậy với tôi sao?!
Anh ta điên cuồng đập phá mọi thứ xung quanh. Chiếc bàn trà bằng kính vỡ tan tành dưới cú đấm của anh. Ghế sofa bị anh ta lật tung, ruột bên trong bung ra.
Điện thoại trong tay anh ta liên tục vang lên tiếng chuông gọi cho TRƯƠNG DUYỆT, nhưng tất cả chỉ nhận lại là tín hiệu bận.
TRÌNH TỬ AN
(Điên loạn)
Nghe máy đi! Nghe máy mau! Sao cô không nghe máy?! Cái quái gì đang xảy ra vậy?!
Anh ta quăng điện thoại xuống sàn. Chiếc điện thoại vỡ màn hình. Trình Tử An quỳ sụp xuống, ôm đầu.
TRÌNH TỬ AN
(Thều thào)
Không thể nào… Tại sao lại thế này? Đình chỉ vô thời hạn… Điều tra…
Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn quanh căn phòng với ánh mắt đầy ngờ vực. Anh ta nhìn thấy những bài báo, những dòng trạng thái trên mạng xã hội đang được ai đó lan truyền. Hình ảnh Chu Nhàn xuất hiện nhan nhản.
TRÌNH TỬ AN
(Lẩm bẩm)
Chu Nhàn… Bạch nguyệt quang của tôi… Ai? Ai đang giật dây sau lưng tôi?
Anh ta nhớ lại những cuộc gọi nhỡ từ số lạ mà Trương Duyệt đã bỏ qua. Anh ta nghĩ đến những người ghen ghét, đố kỵ với anh ta trong công việc. Anh ta nghĩ đến những đồng nghiệp muốn hạ bệ mình.
TRÌNH TỬ AN
Là bọn họ sao? Là những kẻ ghen ăn tức ở đó đã làm ra chuyện này?
Một tia sáng loé lên trong mắt anh ta. Anh ta nhìn về phía góc phòng, nơi vẫn còn sót lại một vài khung ảnh cũ. Anh ta nhặt lên một bức ảnh Trương Duyệt đang mang thai, gương mặt cô rạng rỡ.
TRÌNH TỬ AN
(Cười khẩy)
Trương Duyệt… Cô luôn là người vợ hiền thục, cam chịu. Cô làm sao có thể làm ra chuyện này?
Anh ta không hề nghĩ đến khả năng Trương Duyệt là người đứng sau tất cả. Nỗi ám ảnh về sự phản bội và sự sỉ nhục khiến anh ta bỏ qua mọi suy luận hợp lý. Anh ta chỉ thấy mình là nạn nhân, bị kẻ khác hãm hại.
Giọng nói của các đội viên cứu hộ vang lên trong đầu anh ta.
ĐỘI VIÊN CỨU HỘ 1 (V.O.)
Đội trưởng An, chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng không kịp.
ĐỘI VIÊN CỨU HỘ 2 (V.O.)
Mọi người đang bàn tán khắp nơi. Vụ cháy nhà chị Trương Duyệt và chuyện của anh với cô Chu Nhàn.
Trình Tử An cảm thấy cơn tức giận dâng lên đến đỉnh điểm. Anh ta đấm mạnh vào tường, làm bụi vữa rơi lả tả.
TRÌNH TỬ AN
(Rống lên)
Tôi sẽ tìm ra kẻ đứng sau chuyện này! Tôi sẽ khiến kẻ đó phải trả giá!
Anh ta quay lưng lại với căn phòng đổ nát, bước ra ngoài với bước chân nặng nề. Gương mặt anh ta đầy vẻ quyết tâm, nhưng trong mắt lại ẩn chứa sự hoang mang và sự tuyệt vọng. Anh ta vẫn chưa nhìn thấy được toàn bộ bức tranh, vẫn còn chìm đắm trong sự nghi ngờ về một kẻ thù vô hình, mà không hề hay biết, kẻ thù lớn nhất lại đang ở ngay bên cạnh mình.
HẾT PHẦN 8
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA TRƯƠNG DUYỆT – NGÀY
Không gian căn phòng làm việc của Trương Duyệt đã được dọn dẹp một phần. Vẫn còn đó mùi khói ám, nhưng đã bớt ngột ngạt hơn. Trên bàn làm việc, một tập tài liệu dày cộp đã được sắp xếp gọn gàng. Đó là bản tường trình chi tiết, kèm theo mọi chứng cứ Trương Duyệt đã dày công thu thập được trong suốt thời gian qua: những đoạn ghi âm cuộc trò chuyện mờ ám của Trình Tử An, những tin nhắn đe dọa ẩn danh, những biên lai giao dịch đáng ngờ, và đặc biệt là bản sao các giấy tờ chứng minh sự dàn xếp bất thường trong các vụ án mà Trình Tử An đã tham gia với tư cách đội trưởng cứu hộ.
Trương Duyệt ngồi trước bàn, đôi mắt lim dim, tay lướt nhẹ trên mặt giấy. Một cảm giác thanh thản lạ thường bao trùm lấy cô. Sự thanh thản của kẻ đã buông bỏ mọi uất hận, đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của những cánh hoa khô còn sót lại trên bàn. Giờ đây, những cánh hoa ấy không còn gợi lên nỗi buồn hay sự mất mát, mà chỉ còn là dấu tích của một quá khứ đã được khép lại.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua khung kính vỡ. Mùi khói giờ đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự trong lành của không khí buổi sớm. Trương Duyệt mỉm cười. Cô đã sẵn sàng. Mọi thứ đã được chuẩn bị chu đáo. Tập hồ sơ này, với tất cả sự thật trần trụi bên trong, sẽ được gửi đến cơ quan chức năng, đến những tòa soạn báo uy tín nhất. Công lý, dù có muộn màng, cuối cùng cũng sẽ được thực thi.
Trương Duyệt đứng dậy, thu thập tất cả các tập hồ sơ vào một chiếc cặp màu đen. Cô nhìn thoáng qua bức ảnh cũ trên bàn – bức ảnh cô và Trình Tử An chụp chung ngày còn hạnh phúc, trước khi mọi chuyện đi vào ngõ cụt. Cô gạt đi giọt nước mắt chực rơi, không phải vì tiếc nuối, mà là sự giải thoát. Cô biết, khoảnh khắc này, dù bình yên, cũng là điểm khởi đầu cho một cơn bão lớn. Một cơn bão sẽ cuốn phăng tất cả những gì mục ruỗng, thối nát.
Cô cầm chiếc cặp, bước ra khỏi căn phòng đã từng là minh chứng cho sự đổ nát của cuộc đời mình. Phía sau cô, căn phòng vẫn im lìm, nhuốm màu thời gian và quá khứ. Nhưng với Trương Duyệt, đó đã là một trang sách đã đóng lại. Trước mắt cô là trang giấy trắng, chờ đợi những dòng mực mới của công lý.
HẾT PHẦN 9
NGOẠI CẢNH. HÀNH LANG BỆNH VIỆN – NGÀY
Trương Duyệt bước ra khỏi nhà, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản. Cô siết chặt chiếc cặp màu đen, trong đó chứa đựng toàn bộ sự thật sẽ làm đảo lộn cuộc đời của Trình Tử An. Cô bước đi trên hành lang bệnh viện vắng lặng, nơi từng là nỗi ám ảnh của cô. Cô đã quyết định tự mình giao nộp bằng chứng, thay vì nhờ đến người khác. Sự sống lại này, cô sẽ tự mình đòi lại công bằng.
Bỗng, một bóng người lao đến từ phía đối diện, chặn ngang đường cô. Đó là Trình Tử An. Anh ta trông nhếch nhác, quần áo xộc xệch, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn và tuyệt vọng. Hắn vừa mới từ một ca cứu hộ trở về, trên tay vẫn còn vương bụi đất.
TRÌNH TỬ AN
(Hốt hoảng, giọng run rẩy)
Trương Duyệt! Em đi đâu vậy?
Trương Duyệt dừng bước, nhìn anh ta với ánh mắt lạnh tanh, không một chút cảm xúc. Cô không trả lời, chỉ im lặng nhìn anh.
TRÌNH TỬ AN
(Bước đến gần, giọng cầu xin pha lẫn đe dọa)
Đừng đi! Cô muốn gì? Tôi sẽ cho cô tất cả, miễn là cô im lặng! Đừng phá nát sự nghiệp của tôi!
Gương mặt Trình Tử An co rúm lại, vừa sợ hãi vừa tức giận. Anh ta không hiểu tại sao Trương Duyệt lại tỏ ra lạnh lùng đến vậy sau vụ cháy, sau tất cả những gì đã xảy ra.
TRƯƠNG DUYỆT
(Giọng điệu dứt khoát, không chút lay động)
Anh nghĩ anh còn gì để mất sao, Trình Tử An?
Cô lách qua người anh ta, tiếp tục bước đi. Trình Tử An bám theo, giọng anh ta càng lúc càng thất thần.
TRÌNH TỬ AN
Em không hiểu đâu! Nếu mọi chuyện vỡ lở, cả đời anh sẽ không ngóc đầu lên được! Em làm ơn… vì con…
Từ “con” như một nhát dao đâm vào tim Trương Duyệt. Đôi mắt cô chợt ánh lên một tia sáng lạnh lẽo, đầy thù hận.
TRƯƠNG DUYỆT
(Quay phắt lại, nụ cười nhếch mép)
Con? Anh còn dám nhắc đến nó sao? Anh chính là kẻ đã giết chết con của chúng ta!
Trình Tử An chết lặng, gương mặt trắng bệch. Anh ta lắp bắp không nên lời.
TRÌNH TỬ AN
Anh… anh không…
TRƯƠNG DUYỆT
(Chất vấn, giọng đầy mỉa mai)
Anh đã làm gì với Chu Nhàn? Anh đã dàn xếp vụ tai nạn cho cô ta như thế nào? Anh đã lấy đi bao nhiêu mạng sống để lên làm đội trưởng cứu hộ này? Anh nghĩ anh có thể che giấu tất cả mãi mãi sao?
Trương Duyệt nói ra từng câu, mỗi câu như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Trình Tử An. Anh ta lùi lại từng bước, sự hoảng loạn trong mắt ngày càng tăng lên.
TRÌNH TỬ AN
Em… em đang nói gì vậy?
Trương Duyệt giơ cao chiếc cặp, ánh mắt nhìn thẳng vào anh ta.
TRƯƠNG DUYỆT
Anh sẽ sớm biết thôi. Lần này, anh sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Cô quay lưng bước đi, để lại Trình Tử An đứng sững sờ giữa hành lang bệnh viện, gương mặt biến sắc với đủ mọi cung bậc cảm xúc: sợ hãi, hối hận, và cả sự tàn độc. Cơn bão thực sự đã bắt đầu.
HẾT PHẦN 10
NGOẠI CẢNH. HÀNH LANG BỆNH VIỆN – NGÀY
Trương Duyệt bước qua Trình Tử An, bỏ lại anh ta bơ vơ giữa hành lang lạnh lẽo. Gương mặt anh ta giờ đây xám ngoét, đôi mắt mở to đầy ám ảnh. Anh ta đưa tay ra như muốn níu giữ thứ gì đó vô hình, nhưng chỉ chạm vào khoảng không. Trương Duyệt không ngoái lại, cô biết mình đã gieo vào lòng anh ta một hạt giống sợ hãi. Đó chỉ là khởi đầu.
Cô đi thẳng đến phòng khám, nơi một bác sĩ đang đợi sẵn. Trình Tử An nhận ra mình không thể để cô đi một mình với thứ giấy tờ đó. Anh ta vội vã đuổi theo.
TRÌNH TỬ AN
(Hụt hơi, giọng khẩn khoản)
Trương Duyệt! Đợi đã! Chúng ta có thể nói chuyện…
Trương Duyệt dừng lại, nhưng không quay đầu. Cô vẫn giữ nguyên dáng vẻ điềm tĩnh, như thể mọi thứ xung quanh đều không liên quan đến mình.
TRƯƠNG DUYỆT
Nói chuyện gì? Anh muốn nói về việc anh đã bỏ rơi tôi trong ngày tôi cần anh nhất sao? Hay về việc anh đã bỏ mặc tôi khi tôi đang mang giọt máu của anh trong bụng?
Giọng cô vang lên, mỗi chữ như mũi kim châm thẳng vào tim Trình Tử An. Anh ta cứng đờ người, không dám đối diện với ánh mắt cô.
TRÌNH TỬ AN
Anh… anh xin lỗi. Ngày hôm đó… anh đã nhận lệnh. Anh không thể làm gì khác.
Trương Duyệt bật cười, một tiếng cười khô khốc, đầy cay đắng. Cô quay lại đối mặt với anh ta, ánh mắt sắc lạnh quét qua gương mặt nhợt nhạt của anh.
TRƯƠNG DUYỆT
Lệnh? Lệnh của ai? Lệnh của Chu Nhàn sao? Cô ta đã yêu cầu anh giết con của chúng ta, phải không?
Trình Tử An lắp bắp, hai tay run rẩy.
TRÌNH TỬ AN
Không… không phải… Trương Duyệt, em hiểu lầm rồi!
TRƯƠNG DUYỆT
(Tiến sát lại, giọng thù hận dâng cao)
Hiểu lầm? Anh còn nhớ cái đêm đó không? Cái đêm mà căn nhà của chúng ta bốc cháy như địa ngục? Anh đang ở đâu, Trình Tử An? Anh đang ở bên cạnh ai? Anh đã làm gì khi ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ, thiêu rụi cả mạng sống của con chúng ta?
Cô siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
TRƯƠNG DUYỆT
Anh có nhớ không? Cái mùi khét lẹt, tiếng khóc của tôi, và anh thì sao? Anh đang bận rộn chạy trốn khỏi hiện trường, bận rộn dập tắt mọi dấu vết, bận rộn bảo vệ danh tiếng của mình! Anh thậm chí còn không dám nhìn tôi một lần!
Nước mắt Trương Duyệt trào ra, nhưng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự phẫn nộ tột cùng.
TRƯƠNG DUYỆT
Anh nghĩ tiền có thể mua được mạng sống của con tôi sao? Anh nghĩ anh có thể dùng sự nghiệp đội trưởng cứu hộ bóng bẩy của anh để che đậy tất cả tội ác của mình sao? Anh quá ngây thơ rồi, Trình Tử An. Quá tàn nhẫn rồi!
Cô nắm lấy tay anh ta, lực mạnh đến nỗi Trình Tử An phải rùng mình.
TRƯƠNG DUYỆT
Anh đã làm gì với Chu Nhàn? Anh đã dàn xếp vụ tai nạn cho cô ta như thế nào để có thể ở bên cạnh cô ta? Anh đã lợi dụng sự tín nhiệm của mọi người, lợi dụng cả tôi để lên chức phải không? Tôi biết hết rồi.
Trình Tử An rút tay lại, lùi lại một bước, như thể Trương Duyệt là một con quái vật.
TRÌNH TỬ AN
Em… em đang nói gì vậy?
TRƯƠNG DUYỆT
Anh sẽ không bao giờ đoán được đâu. Lần này, anh sẽ mất tất cả. Anh sẽ không còn gì cả.
Cô quay lưng, bước vào phòng khám, để lại Trình Tử An đứng đó, một mình đối diện với bóng tối và sự thật kinh hoàng mà cô vừa vạch trần. Sóng gió thực sự đã nổi lên.
HẾT PHẦN 11
NGOẠI CẢNH. PHÒNG KHÁM BỆNH VIỆN – NGÀY
Trương Duyệt bước vào phòng khám, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Trình Tử An. Bác sĩ nhìn cô, rồi nhìn Trình Tử An đang đứng chết trân ở cửa, ánh mắt đầy dò hỏi. Trương Duyệt không nói gì, chỉ đưa ra tập giấy tờ đã chuẩn bị.
BÁC SĨ
(Đọc lướt qua, ngẩng lên)
Cô muốn làm thủ tục xuất viện? Nhưng tình trạng của cô…
TRƯƠNG DUYỆT
(Giọng kiên quyết)
Tôi ổn. Tôi chỉ cần ra khỏi đây.
BÁC SĨ
Nhưng cô vẫn còn…
TRƯƠNG DUYỆT
(Ngắt lời, mắt lạnh như băng)
Tôi sẽ tự chịu trách nhiệm.
Trình Tử An cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Anh ta nhìn Trương Duyệt, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng mong manh về người phụ nữ dịu dàng, cam chịu mà anh ta từng biết. Nhưng tất cả những gì anh ta thấy là một đôi mắt tóe lửa, một khí chất lạnh lẽo tỏa ra như băng giá, và một quyết tâm sắt đá mà anh ta chưa từng thấy trước đây.
TRÌNH TỬ AN
(Giọng run rẩy)
Trương Duyệt… em đang làm gì vậy? Đừng làm thế…
Trương Duyệt quay lại nhìn anh ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy hàm ý.
TRƯƠNG DUYỆT
Tôi đang làm gì ư? Tôi đang lấy lại những gì thuộc về mình, Trình Tử An. Anh nghĩ anh đã kết thúc mọi thứ sao? Anh đã nghĩ rằng việc anh bỏ rơi tôi, việc con của chúng ta chết đi là tất cả sao?
Cô tiến lại gần anh ta, từng bước một, khiến không khí trong phòng khám càng thêm ngột ngạt. Trình Tử An lùi lại theo bản năng.
TRƯƠNG DUYỆT
Anh đã làm những gì anh làm bởi vì anh yêu Chu Nhàn? Hay vì anh sợ cô ta? Anh nghĩ anh có thể giấu giếm tất cả? Anh nghĩ anh có thể sống hạnh phúc bên cạnh cô ta sau tất cả những gì đã làm với mẹ con tôi?
Trình Tử An lắp bắp, hai tay nắm chặt lại.
TRÌNH TỬ AN
Em… em đừng nói nữa…
TRƯƠNG DUYỆT
Tại sao tôi không được nói? Anh đã có cơ hội nói, có cơ hội giải thích khi tôi đang nằm trong biển lửa, có cơ hội cứu lấy con của chúng ta. Nhưng anh đã chọn im lặng. Anh đã chọn bảo vệ bản thân.
Cô dừng lại, ánh mắt quét qua gương mặt đầy hoảng loạn của Trình Tử An.
TRƯƠNG DUYỆT
Anh đã bỏ mặc tôi khi tôi mang thai năm tháng. Anh đã biến mất trong đêm định mệnh đó. Anh đã để tôi một mình đối mặt với địa ngục. Anh đã để con chúng ta chết trong vòng tay của những kẻ xa lạ. Anh có nhớ không? Cái mùi khét lẹt, tiếng kêu cứu của tôi… và anh thì sao? Anh đang ở đâu?
Giọng cô ngày càng cao, mỗi từ ngữ như một nhát dao cứa vào tim Trình Tử An. Anh ta cảm thấy như mình đang chìm dần xuống vực sâu của tội lỗi.
TRÌNH TỬ AN
Anh… anh không cố ý… anh đã…
TRƯƠNG DUYỆT
(Bật cười lớn, một tiếng cười đầy chua chát)
Không cố ý? Anh không cố ý làm rơi đứa con của chúng ta? Anh không cố ý bỏ rơi người vợ đang mang thai của mình? Anh không cố ý để nhà chúng ta biến thành tro bụi? Anh thật sự nghĩ tôi là một kẻ ngốc sao, Trình Tử An?
Cô tiến sát lại hơn nữa, hơi thở nóng bỏng phả vào mặt anh ta.
TRƯƠNG DUYỆT
Anh đã làm gì với Chu Nhàn? Anh đã sắp đặt tất cả để cô ta được yên ổn, phải không? Để cô ta có thể lấy đi mọi thứ của tôi, kể cả mạng sống của con chúng ta. Anh đã hy sinh tôi cho tình yêu của anh. Anh đã dùng cả sự nghiệp của mình để che đậy tội ác. Nhưng anh sai rồi. Anh đã quá sai rồi.
Trình Tử An lùi lại, va phải bàn khám. Anh ta nhìn Trương Duyệt, đôi mắt mở to vì sợ hãi. Anh ta nhận ra rằng người phụ nữ trước mặt không còn là Trương Duyệt mà anh ta từng biết. Cô ấy đã thay đổi, trở nên mạnh mẽ, đáng sợ, và đầy thù hận.
TRÌNH TỬ AN
(Giọng thều thào)
Em… em không còn là em nữa…
TRƯƠNG DUYỆT
(Nụ cười lạnh lẽo)
Đúng vậy. Người vợ cam chịu ngày xưa đã chết cùng con của chúng ta trong ngọn lửa đó rồi. Còn tôi… tôi là người sẽ đòi lại công lý. Anh sẽ không bao giờ đoán được những gì tôi sẽ làm đâu, Trình Tử An. Anh sẽ mất tất cả.
Cô quay người, bước về phía cửa phòng khám, bỏ lại Trình Tử An đứng đó, run rẩy trong sự hối hận và sợ hãi tột độ. Hạt giống trả thù đã gieo xuống, và nó sắp sửa đâm chồi nảy lộc.
HẾT PHẦN 12
NGOẠI CẢNH. CÁC TRANG TIN TỨC TRỰC TUYẾN – NGÀY
Đèn màn hình máy tính chiếu sáng khuôn mặt Trương Duyệt. Từng dòng tít lớn hiện lên, mỗi dòng là một nhát dao găm thẳng vào trái tim của những kẻ đã làm hại cô.
TIÊU ĐỀ LỚN TRÊN MÀN HÌNH
**”ĐỘI TRƯỞNG CỨU HỘ TRÌNH TỬ AN BỊ ĐIỀU TRA: NHỮNG BẰNG CHỨNG CHẤN ĐỘNG VỀ SỰ THIẾU TRÁCH NHIỆM VÀ BẠO HÀNH GIA ĐÌNH!”**
Một loạt các bài báo, phóng sự ngắn nối tiếp nhau. Hình ảnh Trình Tử An trong bộ đồng phục cứu hộ oai phong ngày nào giờ đây bị lồng ghép với những lời tố cáo kinh hoàng. Các đoạn tin nhắn, ghi âm, và lời khai của Trương Duyệt, cùng với bằng chứng do cô thu thập, được công bố một cách có hệ thống.
PHÓNG VIÊN (GIỌNG NÓI TỪ MÀN HÌNH)
…Vụ hỏa hoạn thảm khốc tại căn nhà số 12, đường Trần Hưng Đạo đã gây chấn động dư luận. Đáng chú ý, chính người chồng của nạn nhân, đội trưởng cứu hộ Trình Tử An, lại bị cáo buộc đã có hành vi bỏ mặc vợ bầu trong gang tấc. Những bằng chứng mới được hé lộ cho thấy, ngoài tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, Trình Tử An còn đối mặt với cáo buộc bạo hành gia đình.
Trương Duyệt nhìn những dòng chữ, đôi mắt cô vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng. Những gì cô đã trải qua, những đau đớn, tủi nhục, tất cả giờ đây đang được phơi bày trước toàn dân. Lòng cô trống rỗng, không còn cảm giác hả hê mãnh liệt như cô đã từng tưởng tượng. Giống như một tảng đá lớn vừa được nhấc khỏi ngực, nhưng sự trống trải còn lại mới là điều đáng sợ.
CẬN CẢNH: TAY TRƯƠNG DUYỆT ĐẶT TRÊN BÀN PHÍM. NHỮNG NGÓN TAY KHẼ RUNG NHẸ.
Một bài báo khác hiển thị:
**”CHU NHÀN – BẠCH NGUYỆT QUANG HAY MẦM MỐNG TỘI ÁC? LỊCH SỬ TÌNH ÁI ĐẦY BI KỊCH CỦA ĐỘI TRƯỞNG CỨU HỘ”**
Hình ảnh Chu Nhàn, dù đã qua đời, vẫn hiện diện như một bóng ma ám ảnh. Trương Duyệt khẽ nhắm mắt lại. Cô biết, màn kịch của mình vẫn chưa thể kết thúc hoàn toàn ở đây.
NGOẠI CẢNH. PHỐ PHƯỜNG – NGÀY
Hình ảnh Trình Tử An bị áp giải lên xe cảnh sát. Anh ta cố gắng che mặt, nhưng ánh mắt hoảng loạn, tuyệt vọng vẫn lộ ra. Những người đi đường dừng lại nhìn, bàn tán xôn xao. Tiếng chửi rủa, lên án vang lên từ đám đông.
Một người phụ nữ lớn tuổi lắc đầu:
“Thật không thể tin nổi. Một đội trưởng cứu hộ mà lại làm những chuyện tày trời như vậy.”
Một người đàn ông trẻ hơn nói tiếp:
“Đúng là ác giả ác báo. Cái con bé kia đáng thương quá. Còn đứa bé nữa…”
Lúc này, Trương Duyệt đang ngồi trên xe, lẳng lặng quan sát cảnh tượng đó qua cửa kính. Cô nhìn Trình Tử An, nhìn đám đông, và cảm nhận sự phán xét của xã hội dành cho anh ta. Cô đã thành công trong việc hủy hoại tất cả những gì anh ta có, sự nghiệp, danh dự, và cả tương lai. Nhưng nụ cười trên môi cô giờ đây lại mang một sắc thái khác. Đó là sự mệt mỏi của một cuộc chiến đã khép lại, nhưng để lại quá nhiều vết sẹo.
CẬN CẢNH: GƯƠNG MẶT TRƯƠNG DUYỆT. MỘT GIỌT NƯỚC MẮT LĂN DÀI. KHÔNG BIẾT ĐÓ LÀ NƯỚC MẮT CỦA SỰ GIẢI THOÁT, HAY CỦA NỖI ĐAU VẪN CHƯA LÀNH.
TRƯƠNG DUYỆT (THẦM NGHĨ)
Cuối cùng thì mọi chuyện cũng kết thúc. Nhưng cái giá phải trả…
Cô nhìn ra xa, về phía chân trời. Phía sau lưng cô là sự sụp đổ của Trình Tử An. Phía trước cô là một tương lai mịt mờ, nhưng ít nhất, nó là của riêng cô.
HẾT PHẦN 13
NGOẠI CẢNH. TRẠI GIAM – PHÒNG HỎI CUNG – NGÀY
Căn phòng lạnh lẽo, bức tường bê tông xám xịt, chỉ có một chiếc bàn kim loại và hai chiếc ghế. Ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống, rọi thẳng vào gương mặt thất thần của Trình Tử An. Anh ta ngồi gục đầu, đôi vai run lên khe khẽ. Mái tóc bết lại, khuôn mặt xanh xao, hốc hác. Những vết thâm quầng dưới mắt tố cáo sự giày vò cả về thể xác lẫn tinh thần.
Anh ta nhìn chằm chằm vào những đốm bụi li ti nhảy múa trong luồng ánh sáng, như thể chúng là thứ duy nhất còn tồn tại trên cõi đời. Mọi thứ sụp đổ quá nhanh, quá tàn khốc. Vừa ngày hôm qua thôi, anh ta còn là đội trưởng cứu hộ đầy oai phong, được mọi người kính nể. Vợ anh ta, Trương Duyệt, vẫn còn mang thai đứa con đầu lòng của họ. Còn hôm nay? Anh ta đã ở đây, trong cái xó tối tăm này, đối mặt với bản án tù và sự khinh bỉ của xã hội.
CẬN CẢNH: TAY TRÌNH TỬ AN SIẾT CHẶT LẠI. NGÓN TAY CỐ GẮNG GỒ GHỀ CÀO LÊN MẶT BÀN.
Một tiếng động nhẹ vang lên từ góc phòng. Cửa mở ra, hai viên cảnh sát bước vào, điệu bộ lạnh lùng. Trình Tử An ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn nhìn họ. Anh ta không còn một chút sức lực để phản kháng hay cầu xin.
VIÊN CẢNH SÁT 1
Trình Tử An, chúng tôi có một vài câu hỏi.
Trình Tử An chỉ im lặng, đầu lại gục xuống. Lời nói như nghẹn lại trong cổ họng. Anh ta nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của Trương Duyệt khi cô nhìn anh ta trên màn hình tin tức. Anh ta nhớ lại tiếng cười mỉa mai của cô. Tất cả những gì anh ta đã làm, tất cả những gì anh ta đã bỏ qua, giờ đây như những lưỡi dao sắc bén xoay tròn trong tâm trí anh ta.
VIÊN CẢNH SÁT 2
Vụ hỏa hoạn đó. Tại sao anh lại bỏ mặc vợ mình?
Câu hỏi vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai. Trình Tử An run rẩy. Anh ta muốn nói, muốn giải thích, nhưng lời nói không thể thoát ra. Hình ảnh Trương Duyệt đang mang thai năm tháng, hoảng loạn trong biển lửa, hiện về rõ mồn một. Rồi hình ảnh đứa bé… đứa con mà anh ta đã không thể bảo vệ.
CẬN CẢNH: NƯỚC MẮT LĂN DÀI TRÊN GÒ MÁ CỦA TRÌNH TỬ AN. KHÔNG PHẢI LÀ NƯỚC MẮT CỦA SỰ HỐI HẬN, MÀ LÀ NƯỚC MẮT CỦA SỰ THẤT BẠI HOÀN TOÀN.
Trình Tử An lắc đầu, hai tay ôm lấy đầu. Anh ta muốn xóa đi tất cả, muốn quay ngược thời gian. Nhưng tất cả chỉ còn là tuyệt vọng.
VIÊN CẢNH SÁT 1
Cô Chu Nhàn. Cô ta có liên quan gì đến vụ này?
Cái tên Chu Nhàn vang lên, như một nhát dao nữa đâm thẳng vào tim Trình Tử An. Anh ta ngước lên, đôi mắt mở to, hoảng loạn. Quá khứ, hiện tại, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn ác mộng không lối thoát.
TRÌNH TỬ AN (THÌ THẦM, GIỌNG NGHẸN NGÀO)
Không… không thể nào…
Anh ta cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay mềm nhũn, loạng choạng rồi lại ngã gục xuống ghế. Căn phòng như quay cuồng. Anh ta nhìn thấy hình ảnh Chu Nhàn cười với mình trong kiếp trước, nhìn thấy Trương Duyệt đang gào khóc, nhìn thấy đứa bé…
CẬN CẢNH: GƯƠNG MẶT TUYỆT VỌNG CỦA TRÌNH TỬ AN, ĐẦU HÀNG TRƯỚC HIỆN THỰC PHŨ PHÀNG.
Trình Tử An nhận ra. Anh ta đã mất tất cả. Sự nghiệp, danh dự, gia đình, và cả cuộc đời. Đây chính là sự trừng phạt mà anh ta phải gánh chịu.
NGOẠI CẢNH. TRẠI GIAM – KHU VỰC THĂM HỎI – NGÀY
Không gian đặc quánh mùi ẩm mốc và tuyệt vọng. Trương Duyệt đứng cách song sắt vài bước chân. Ánh mắt cô lướt qua Trình Tử An đang ngồi thất thần trên ghế, khuôn mặt tái mét như tờ giấy. Những ngày trong tù đã bào mòn anh ta, để lại một bộ dạng tiều tụy, tiều tụy đến mức Trương Duyệt suýt không nhận ra.
Một thời gian dài trước đây, ánh mắt cô nhìn anh ta tràn đầy yêu hận, thậm chí là căm ghét. Nhưng giờ đây, tất cả những cảm xúc dữ dội ấy đã tan biến, nhường chỗ cho một khoảng trống mênh mông. Sự sống lại, hành trình trả thù gian khổ, tất cả đã dần bào mòn đi ngọn lửa hận thù trong cô. Cô đã chiến đấu, đã đấu tranh, và giờ đây, người đàn ông từng hủy hoại cuộc đời cô đang nằm trong tầm tay.
Trình Tử An ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào cô. Anh ta không còn sự ngang ngược, không còn chút kiêu ngạo của người đội trưởng cứu hộ. Chỉ còn lại sự sợ hãi, hối tiếc và một nỗi buồn không thể diễn tả bằng lời. Anh ta muốn mở miệng, muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng anh ta như bị ai đó bóp nghẹt.
Trương Duyệt bước lại gần hơn, đến sát song sắt lạnh lẽo. Cô nhìn thẳng vào mắt Trình Tử An, nơi chứa đựng tất cả những lỗi lầm anh ta đã gây ra. Tiếng cô vang lên, khẽ khàng nhưng đủ sức xuyên thủng màn đêm tuyệt vọng của nơi này.
TRƯƠNG DUYỆT
Đây mới là cái giá phải trả cho những gì anh đã làm.
Giọng cô không còn một chút cảm xúc nào. Nó bình lặng, như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng ngàn cân. Trình Tử An run lên, đôi mắt anh ta mở to nhìn cô. Anh ta muốn phản bác, muốn giải thích, nhưng không thể. Anh ta biết, cô nói đúng.
CẬN CẢNH: NẮM TAY TRƯƠNG DUYỆT SIẾT CHẶT LẠI, NHƯNG CÔ LẠI NHANH CHÓNG BUÔNG LỎNG. CÔ ĐÃ ĐI HẾT CON ĐƯỜNG ĐỂ ĐẾN ĐÂY.
Trương Duyệt quay người lại, không một chút do dự. Bước chân cô đều đặn, mạnh mẽ trên nền xi măng lạnh lẽo. Cô không ngoái lại nhìn Trình Tử An lần nào nữa. Con đường trả thù đã kết thúc, nhưng cuộc sống mới của cô chỉ vừa bắt đầu. Tiếng bước chân cô xa dần, để lại Trình Tử An một mình trong căn phòng giam u ám, đối mặt với sự cô đơn và hối hận vĩnh cửu.
NGOẠI CẢNH. CON ĐƯỜNG VẮNG VẺ – BAN NGÀY
Ánh mặt trời gay gắt rọi xuống con đường nhựa nóng bỏng. Xe ô tô của Trương Duyệt lướt đi êm ái, bỏ lại phía sau cánh cổng trại giam cao ngất. Chiếc xe mang một vẻ ngoài sang trọng, đối lập hoàn toàn với sự trống rỗng mà Trương Duyệt cảm nhận trong lòng. Cô đã làm xong. Cô đã trả thù xong.
CẬN CẢNH: BÀN TAY TRƯƠNG DUYỆT THẢ LỎNG TRÊN VÔ LĂNG. NÓ LÀM VIỆC NHƯ MỘT CƠ TỰ ĐỘNG, KHÔNG CÒN CHÚT CĂNG THẲNG NÀO NỮA.
Cô lái xe qua những con phố quen thuộc, nơi từng có những kỷ niệm đan xen giữa yêu và hận. Vụ hỏa hoạn, tiếng khóc của con, cái chết của đứa bé trong bụng… tất cả những vết sẹo ấy, giờ đây dường như đã bắt đầu lành lại. Dù không thể xóa nhòa hoàn toàn, nhưng chúng không còn là những vết thương khiến cô đau đớn tột cùng nữa.
Cô dừng xe trước một căn nhà khang trang, không phải ngôi nhà cũ kỹ từng là hiện trường vụ cháy. Đây là một khởi đầu mới. Cô bước xuống xe, dáng người mảnh mai nhưng toát lên vẻ mạnh mẽ, kiên định. Cô không còn là nạn nhân yếu đuối ngày nào.
NGOẠI CẢNH. QUỸ HỖ TRỢ PHỤ NỮ VÀ TRẺ EM BỊ BẠO HÀNH – VĂN PHÒNG – BAN NGÀY
Trương Duyệt đang ngồi ở bàn làm việc, xung quanh là những hồ sơ, những bức ảnh với nụ cười của những người phụ nữ, những đứa trẻ. Cô tỉ mỉ xem xét từng trường hợp, đôi mắt đầy sự cảm thông và quyết tâm.
Một nữ nhân viên bước vào, trên tay cầm một tập tài liệu.
NHÂN VIÊN
Chị Duyệt, đây là báo cáo về trường hợp của chị Mai. Chị ấy đã hoàn toàn ổn định tâm lý sau đợt trị liệu.
Trương Duyệt mỉm cười nhẹ nhõm.
TRƯƠNG DUYỆT
Tốt lắm. Hãy chuẩn bị giấy tờ, tôi muốn đích thân đến thăm chị ấy vào ngày mai.
Cô ký vào tờ báo cáo, nét chữ dứt khoát. Mọi thứ về Trình Tử An, về quá khứ đau thương đã dần lùi xa. Cuộc sống mới của Trương Duyệt giờ đây được lấp đầy bởi mục đích cao cả: mang lại hy vọng và sự bảo vệ cho những người phụ nữ và trẻ em yếu thế.
CẬN CẢNH: MỘT ĐỨA BÉ VỚI NỤ CƯỜI RẠNG RỠ TRÊN MỘT BỨC ẢNH ĐỂ TRÊN BÀN TRƯƠNG DUYỆT. TRƯƠNG DUYỆT NHẸ NHÀNG VUỐT NHẸ LÊN BỨC ẢNH, ÁNH MẮT CHỢT NGỪNG LẠI MỘT CHÚT, NHƯNG RỒI LẠI TIẾP TỤC CÔNG VIỆC VỚI NỤ CƯỜI BÌNH AN.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn chiếu rực rỡ. Nỗi đau đã không thể định nghĩa lại cô. Chính hành động và sự sẻ chia mới là điều làm nên con người cô bây giờ. Cô tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình, không phải trong sự trả thù, mà là trong việc hàn gắn vết thương cho người khác.
NGOẠI CẢNH. QUỸ HỖ TRỢ PHỤ NỮ VÀ TRẺ EM BỊ BẠO HÀNH – VĂN PHÒNG – BAN NGÀY
Trương Duyệt mỉm cười với nữ nhân viên, sự ấm áp lan tỏa.
TRƯƠNG DUYỆT
Cảm ơn em.
Nữ nhân viên rời đi, để lại Trương Duyệt với suy nghĩ về những người cô đang giúp đỡ. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh nắng dịu dàng. Gió biển thoang thoảng đâu đây, gợi nhớ về một hình ảnh trong quá khứ, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự đau đớn.
NGOẠI CẢNH. BÃI BIỂN – HOÀNG HÔN
Trương Duyệt đứng trên bãi cát mịn, làn gió biển mơn man mái tóc. Xa xa, mặt trời đang dần lặn xuống, nhuộm đỏ cả một vùng chân trời. Tiếng sóng vỗ rì rào như lời ru của biển cả. Cô hít một hơi thật sâu, mùi mặn mòi của biển làm dịu đi mọi ưu tư.
CẬN CẢNH: GƯƠNG MẶT TRƯƠNG DUYỆT. ÁNH MẮT CÔ HƯỚNG VỀ PHÍA CHÂN TRỜI. MỘT NỤ CƯỜI THANH THẢN VÀ BÌNH YÊN NỞ TRÊN MÔI. ĐÓ LÀ NỤ CƯỜI CỦA SỰ GIẢI THOÁT, CỦA HỒI SINH.
Cô nhớ lại tất cả những gì đã trải qua: sự phản bội của Trình Tử An, cái chết đau lòng của đứa con trong bụng, vụ hỏa hoạn kinh hoàng, và cả hành trình dài đầy nước mắt để đòi lại công lý. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là quá khứ. Cô đã không còn bị xiềng xích bởi nỗi đau hay sự hận thù. Cô đã chọn cách đứng dậy, mạnh mẽ hơn, để hàn gắn những vết thương không chỉ cho bản thân mà còn cho những người phụ nữ, những đứa trẻ bất hạnh khác.
Trương Duyệt chậm rãi bước đi dọc bờ biển, từng bước chân in trên cát. Cô không còn là Trương Duyệt yếu đuối, sợ hãi ngày xưa. Cô là một chiến binh đã vượt qua tất cả. Sự hy sinh của con, sự đau khổ của cô, tất cả đều đã được đền đáp theo một cách nào đó, không phải bằng sự trả thù tàn khốc, mà bằng việc xây dựng một cuộc đời mới ý nghĩa, nơi cô có thể mang lại ánh sáng và hy vọng cho những người xung quanh.
Cô dừng lại, nhìn về phía xa xăm. Dù không thể nhìn thấy, nhưng cô cảm nhận được sự bình yên đang bao trùm lấy mình. Vụ án của Trình Tử An đã khép lại, bản án cuối cùng đã được tuyên. Đó là dấu chấm hết cho một chương đen tối trong cuộc đời cô. Cánh cửa quá khứ đã đóng lại, và phía trước là một tương lai rạng ngời, đầy hứa hẹn.
Trương Duyệt biết rằng, dù có bao nhiêu khó khăn phía trước, cô vẫn sẽ kiên cường bước tiếp. Bởi vì cô đã tìm thấy mục đích sống thực sự của mình, một mục đích cao cả hơn bất kỳ nỗi đau hay sự mất mát nào. Cô đã sống lại, không phải để trả thù, mà là để yêu thương, để chữa lành, và để lan tỏa sức mạnh của sự sống.
Trong khoảnh khắc hoàng hôn rực rỡ ấy, Trương Duyệt đứng đó, một hình ảnh biểu tượng cho sự hồi sinh mạnh mẽ, cho một trái tim đã được chữa lành và một linh hồn đã tìm lại được bình yên đích thực. Cô là minh chứng sống cho thấy, ngay cả trong bóng tối dày đặc nhất, ánh sáng của hy vọng vẫn luôn có thể tìm đường đến. Cuộc đời cô, giờ đây, là một bản giao hưởng mới, du dương và đầy ý nghĩa, vang vọng giữa tiếng sóng biển và ánh chiều tà.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*