Chu Dịch Khâm cười khan, vẻ mặt đột ngột trở nên kỳ quái. “Ghê tởm? Em nói tôi ghê tởm?” Giọng anh ta khàn đặc, mỗi từ như bị nghiền nát. Anh ta nhìn Giang Nguyện, đôi mắt đỏ ngầu chất chứa sự tổn thương và giận dữ tột cùng. “Vậy ra, em cũng giống những người khác, coi tôi là một kẻ hèn hạ bám lấy em, phải không? Tôi bám theo em suốt mười năm, cuối cùng em thương hại tôi mà kết hôn với tôi. Nhưng cho đến bây giờ, em vẫn chưa bao giờ quên được người đó. Em biết không? Trong mắt người khác, tôi chỉ là một trò cười!”
Giang Nguyện lạnh lùng nhìn Chu Dịch Khâm. Lời anh ta nói như những lưỡi dao cứa vào tim cô, nhưng sự khinh bỉ trong giọng nói của anh ta còn đau đớn hơn vạn lần. “Anh thực sự khiến tôi ghê tởm!” Cô gằn từng chữ, giọng nói run rẩy nhưng kiên quyết.
Cô xoay người, không thèm nhìn lại bóng lưng đang sụp đổ của Chu Dịch Khâm. Bước chân cô nặng trĩu nhưng dứt khoát. Tiếng đóng sập cửa xe vọng lại như một lời tuyên án.
Chu Dịch Khâm nhìn chằm chằm theo bóng Giang Nguyện khuất dần trên con phố. Khuôn mặt anh ta tái mét, không thốt nên lời. Những lời “Anh thực sự khiến tôi ghê tởm!” vẫn văng vẳng trong đầu anh, khiến anh sững sờ đứng lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn theo bóng Giang Nguyện cho đến khi hoàn toàn biến mất. Con phố giờ đây trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến cùng cực. Anh ta đưa tay ôm lấy ngực, nơi trái tim đang quặn thắt đau đớn. Mưa bắt đầu rơi, nặng hạt dần, làm nhòe đi mọi thứ trước mắt anh ta. Giang Nguyện đã đi, mang theo cả thế giới của anh. Anh ta loạng choạng bước về phía chiếc xe, tiếng thở dốc đứt quãng. Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy anh ta như một cơn ác mộng không lối thoát. Anh ta không thể tin rằng mọi thứ đã kết thúc như thế này. Mọi cố gắng, mọi hy sinh, giờ đây đều trở thành trò cười. Mưa lạnh thấm qua lớp áo, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc và bất lực. Anh ta gục đầu lên vô lăng, tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng. Lời nói của Giang Nguyện, sự khinh bỉ của cô, đã trở thành vết thương không bao giờ lành.
Xe lao đi như một mũi tên xé toạc màn đêm. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Giang Nguyện, hòa lẫn với màn mưa dày đặc bên ngoài cửa kính. Tim cô như vỡ vụn thành trăm mảnh, mỗi nhịp đập đều là tiếng nức nở câm lặng. Bàn tay run rẩy, cô liên tục bấm số quen thuộc trên màn hình điện thoại.
“Luật sư Minh, tôi… tôi muốn ly hôn. Ngay lập tức.” Giọng Giang Nguyện run rẩy, lạc đi trong tiếng mưa. Nhưng đằng sau sự yếu ớt đó là một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. “Ông gấp rút chuẩn bị hồ sơ cho tôi ngay. Tôi không thể chịu đựng thêm nữa.”
Cô nhấn mạnh từng chữ, sự căm ghét và tàn nhẫn trong lời nói của Chu Dịch Khâm giờ đây như con dao hai lưỡi, vừa cứa nát trái tim cô, vừa tôi luyện ý chí của cô thành thép. Anh ta nói cô ghê tởm? Anh ta cảm thấy mình là trò cười? Tốt thôi. Cô sẽ cho anh ta thấy, sự ghê tởm thực sự là gì.
Giang Nguyện siết chặt vô lăng, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, nơi con đường hun hút như kéo dài vô tận. Mỗi bóng đèn đường lướt qua như những mảnh ký ức vỡ vụn về mối quan hệ đầy dối trá này. Mưa vẫn rơi, như muốn gột rửa đi mọi thứ, gột rửa đi cả hình bóng và những lời cay nghiệt của Chu Dịch Khâm. Nhưng cô biết, có những thứ không bao giờ có thể gột rửa được. Cô phải tự mình kết thúc nó, kết thúc mọi thứ.
Chiếc xe dừng lại trước cửa căn biệt thự lớn. Chu Dịch Khâm bước xuống xe, bóng dáng đổ dài trên nền đất ẩm ướt. Anh ta nhìn quanh, gương mặt thất thần. Căn nhà quen thuộc, từng là nơi chứa đựng bao kỷ niệm giờ đây lại trở nên xa lạ đến ám ảnh.
Anh ta bước vào nhà, không một lời chào hỏi. Ánh mắt anh ta quét qua từng ngóc ngách, rồi dừng lại ở cánh cửa thư phòng. Anh ta đẩy nhẹ cánh cửa, bước vào căn phòng im lìm. Bụi phủ mờ trên những kệ sách cao ngút. Không khí đặc quánh mùi giấy cũ và sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Chu Dịch Khâm đi thẳng đến chiếc ghế da lớn, nơi Giang Nguyện thường ngồi làm việc. Anh ta vuốt ve mặt ghế, đôi mắt nhìn trân trối vào khoảng không. Ký ức ùa về, những lời nói của cô, gương mặt cô khi anh ta nói ra sự thật. Anh ta cảm thấy như mình đang bị bóp nghẹt.
“Giang Nguyện…” Anh ta thì thầm, giọng nói lạc đi. “Anh xin lỗi. Anh xin lỗi vì đã làm em tổn thương.”
Nhưng lời xin lỗi ấy sao yếu ớt và vô nghĩa đến thế. Anh ta biết, sâu thẳm trong tim mình, anh ta không hối hận. Anh ta chỉ dằn vặt bản thân vì sự phản kháng của cô. Anh ta đã cố gắng. Anh ta đã cố gắng rất nhiều.
“Anh chỉ muốn chúng ta bình đẳng, Giang Nguyện!” Anh ta gằn giọng, như thể muốn cô nghe thấy. “Tại sao em không hiểu? Tại sao em không thể chấp nhận?”
Trong tâm trí Chu Dịch Khâm, anh ta luôn cảm thấy mình thấp hèn, một kẻ đứng sau để nhặt nhạnh những gì còn sót lại. Cái bóng Phương Vũ quá lớn, và anh ta luôn bị ám ảnh bởi ý nghĩ Giang Nguyện vẫn còn yêu người đã khuất. Anh ta muốn thoát khỏi cái ám ảnh đó, muốn xây dựng một khởi đầu mới, một khởi đầu không còn nợ nần, không còn những lời trách móc. Và để làm được điều đó, anh ta cần sự đồng thuận của cô.
“Chúng ta đều có những gánh nặng của riêng mình,” anh ta lẩm bẩm, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định. “Anh chỉ muốn giải thoát cho cả hai chúng ta.”
Nỗi day dứt dâng lên, nhưng lý trí lại thôi thúc anh ta tin rằng mình đã làm đúng. Anh ta đã trao cho Giang Nguyện mọi thứ anh có thể, nhưng dường như tất cả vẫn chưa đủ. Và giờ đây, khi cô bỏ đi, bỏ lại anh ta với căn phòng trống rỗng và những câu hỏi không lời đáp, anh ta chỉ biết đấm vào thành ghế, sự tuyệt vọng trào dâng.
Giang Nguyện ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ trong căn hộ của bạn, không gian chật hẹp và ám mùi ẩm mốc. Lời nói của Chu Dịch Khâm vẫn văng vẳng bên tai, như những mũi kim châm vào trái tim. Phương Vũ. Cái tên đó, giờ đây lại vang lên trong một ngữ cảnh trớ trêu và đau đớn. Cô run rẩy mở điện thoại, lướt qua những bức ảnh cũ. Khuôn mặt rạng rỡ của Phương Vũ hiện lên, nụ cười hồn nhiên và đôi mắt lấp lánh. Giang Nguyện đưa tay chạm nhẹ vào màn hình, nơi nụ cười ấy mãi mãi không còn. Nước mắt lăn dài trên má, mặn chát. Vừa là nỗi đau của quá khứ, vừa là sự nhói buốt của hiện tại, sự phản bội từ người đàn ông cô từng tin tưởng.
Cô nhớ lại gương mặt Chu Dịch Khâm khi anh ta nói về việc từ bỏ đứa con. “Thời điểm không thích hợp.” Lời bào chữa yếu ớt cho sự ích kỷ và tàn nhẫn. Rồi cái đề nghị “làm lại từ đầu” với Đường Tuyết, như một nhát dao cứa vào tim cô. “Không còn nợ nhau.” Câu nói ấy, thay vì giải thoát, lại xiết chặt cô trong vòng vây của sự ghê tởm.
Giang Nguyện đưa tay xoa bụng. Một sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong cô, là minh chứng cho tình yêu và sự kết nối mà cô từng có, giờ đây lại trở thành gánh nặng trong mắt người cha của nó. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh ám ảnh. Nhưng làm sao có thể? Khi chính người đàn ông đã từng nói yêu cô, người đã từng an ủi cô sau cái chết của Phương Vũ, lại chính là người đang đẩy cô vào vực sâu của tuyệt vọng. Anh ta dùng tám năm thầm yêu, hai năm bên cạnh để kéo cô ra khỏi bóng tối, nhưng giờ đây lại là người tự tay dập tắt ánh sáng cuối cùng.
Cô nhìn vào màn hình điện thoại, những bức ảnh của Phương Vũ giờ đây mang một ý nghĩa mới. Chúng không chỉ là ký ức về mối tình đầu đã mất, mà còn là biểu tượng cho sự ngây thơ và niềm tin mà cô đã từng trao cho Chu Dịch Khâm. Và giờ, cả hai đều tan vỡ. Giang Nguyện thở dài, tiếng thở dài nặng nề như gánh chịu tất cả những nỗi đau trên đời. Cô tự hỏi, liệu mình có thể tìm lại được chút bình yên sau cơn bão này, hay sẽ mãi mãi chìm đắm trong nó.
Cánh cửa căn hộ của Chu Dịch Khâm bật mở. Đứng sững đó là Đường Tuyết, bụng bầu lớn đã lộ rõ dưới lớp áo rộng. Vẻ mặt cô ta nhợt nhạt, đôi mắt rơm rớm nước, ánh nhìn đầy hoang mang.
“Dịch Khâm,” giọng Đường Tuyết run rẩy, như thể vừa trải qua một cơn ác mộng. “Anh có thấy Giang Nguyện đâu không? Em… em tìm cô ấy khắp nơi.”
Chu Dịch Khâm sững người. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Đường Tuyết sẽ tìm đến tận đây, đặc biệt là vào lúc này. Cái bụng lớn kia như một lời nhắc nhở sắc lạnh về sự thật anh đang cố chôn vùi. Anh nhìn cô bạn học cũ, cố gắng che giấu sự bực bội đang dâng lên trong lòng.
“Cô đến đây làm gì?” Giọng Chu Dịch Khâm pha lẫn sự khó chịu. “Chuyện này không liên quan đến cô.”
Đường Tuyết ngước nhìn anh, đôi mắt ngây thơ đầy vẻ vô tội. “Nhưng em… em nghe nói cô ấy có chuyện. Em chỉ muốn hỏi xem anh biết gì thôi.”
Anh quay đi, tay xua mạnh. “Tôi đã nói rồi, cô đừng xen vào chuyện này!” Anh cảm thấy như có một cơn giông tố đang gào thét trong lồng ngực. Cô ta đến đây, với cái thai của anh, hỏi về Giang Nguyện, như thể mọi chuyện đều chưa từng xảy ra. Sự ngây thơ giả tạo ấy càng khiến anh thêm tức giận.
Anh nhìn lướt qua cánh cửa, rồi quay lại nhìn Đường Tuyết. “Về nhà đi. Đừng làm phiền tôi.”
Đường Tuyết đứng đó, như một bức tượng sụp đổ, nước mắt tuôn rơi. Cô ta không hiểu, anh ta đã từng yêu Giang Nguyện như thế nào, và anh ta đã muốn Giang Nguyện quên Phương Vũ ra sao. Giờ đây, chính anh ta lại đẩy Giang Nguyện vào một hoàn cảnh còn tồi tệ hơn cả cái chết của Phương Vũ.
Chu Dịch Khâm quay lưng bước vào nhà, đóng sập cửa lại, để lại Đường Tuyết cô đơn giữa hành lang lạnh lẽo. Trong đầu anh, những lời nói của Giang Nguyện vang lên: “Ghê tởm.” Và hình ảnh cô bỏ đi trong chiếc xe ô tô, như một bóng ma bị bỏ rơi. Anh đã muốn giải thoát cho cả hai, muốn làm lại từ đầu. Nhưng liệu anh có thực sự làm được điều đó, hay chỉ đang tự đào sâu thêm vào vũng lầy tội lỗi của mình?
Giang Nguyện bật điện thoại. Một dòng tin nhắn hiện lên trên màn hình tối đen. Cô đọc nó, rồi đọc lại, đôi mắt từ từ nheo lại.
*“Anh muốn gặp em. Có chuyện cần nói rõ về tài sản và đứa bé.”*
Tin nhắn của Chu Dịch Khâm. Không một lời xin lỗi, không một chút quan tâm đến tình trạng hiện tại của cô. Chỉ là một yêu cầu lạnh lùng, thực tế, như thể cô là một đối tác kinh doanh cần thanh lý hợp đồng. Giang Nguyện cười khẩy. Một nụ cười chua chát, đầy cay đắng. Anh ta còn muốn gì nữa đây? Sau tất cả những gì đã xảy ra, anh ta vẫn còn mặt mũi đòi gặp cô để nói chuyện về tài sản? Về đứa con mà anh ta từng khinh miệt, từng khuyên cô bỏ đi?
Trong đầu cô vang lên giọng nói mỉa mai của chính mình khi cô bỏ đi trong chiếc xe ô tô hôm trước: “Ghê tởm.” Cái cảm giác ghê tởm ấy giờ đây lại dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh ta muốn nói chuyện phân chia tài sản? Liệu anh ta có bao giờ thực sự coi cô là vợ, là người đồng hành, hay chỉ là một vật cản trên con đường quay về với Đường Tuyết?
Cô nhớ lại ánh mắt của Chu Dịch Khâm khi anh ta đề nghị cô chấp nhận đứa trẻ của Đường Tuyết, để “làm lại từ đầu”, để “không còn nợ nhau”. Lời nói ấy như một nhát dao cứa vào tim cô, phơi bày sự hèn hạ và đáng thương của anh ta. Anh ta luôn bị ám ảnh bởi Phương Vũ, luôn cảm thấy mình thấp kém vì cô chưa thể quên đi mối tình đầu. Và rồi, anh ta đã tìm đến Đường Tuyết, người đã yêu anh ta 13 năm, để tìm kiếm sự giải thoát cho chính mình.
Giang Nguyện vuốt ve bụng mình, nơi một sinh linh bé bỏng đang lớn dần. Đứa bé này, là minh chứng cho tình yêu của cô, cho sự gắn kết mà cô từng nghĩ là có thật. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã vỡ vụn. Chu Dịch Khâm muốn gặp cô. Anh ta muốn nói rõ ràng về tài sản và đứa trẻ. Liệu anh ta có định trao cho cô một khoản tiền bồi thường, như cách anh ta vẫn thường làm trong cuộc sống của họ, để cô biến mất khỏi cuộc đời anh ta và Đường Tuyết?
Cái bụng dưới lớp áo rộng càng khiến cô cảm thấy nặng nề. Cô đã dọn ra khách sạn được một tuần. Mỗi ngày trôi qua là một ngày cô đấu tranh với chính mình. Liệu cô có nên đối mặt với Chu Dịch Khâm một lần cuối? Hay cô nên bỏ lại tất cả, mang theo đứa con và bắt đầu một cuộc sống mới, nơi không có bóng dáng của anh ta?
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Giang Nguyện. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, bàn tay khẽ run rẩy. Nếu Chu Dịch Khâm muốn nói chuyện về tài sản và đứa trẻ, cô cũng có điều muốn nói. Cô sẽ không để anh ta dễ dàng thoát khỏi trách nhiệm. Cô sẽ khiến anh ta phải đối mặt với tất cả những gì anh ta đã gây ra.
Cô nhấp vào nút trả lời.
*“Được. Anh muốn gặp ở đâu? Khi nào?”*
Giang Nguyện nhìn vào màn hình điện thoại, một kế hoạch dần hình thành. Cô không còn cảm thấy sợ hãi hay tuyệt vọng. Thay vào đó là một sự quyết tâm lạnh lùng, một ý chí sắt đá. Cô sẽ không để Chu Dịch Khâm điều khiển cuộc đời mình nữa. Cô sẽ chiến đấu cho bản thân và cho đứa con trong bụng.
*“Được. Anh muốn gặp ở đâu? Khi nào?”*
Cô gửi đi tin nhắn, rồi đặt điện thoại xuống. Căn phòng khách sạn trở nên tĩnh lặng. Giang Nguyện hít một hơi thật sâu. Cô bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Gương mặt cô vẫn còn nét tiều tụy, nhưng đôi mắt đã ánh lên một ngọn lửa. Ngọn lửa của sự kiên cường.
Ngày hôm sau, Giang Nguyện đến gặp một luật sư danh tiếng. Bà là một người phụ nữ trung niên, với mái tóc bạc được búi gọn gàng và ánh mắt sắc sảo nhưng đầy sự đồng cảm. Căn phòng làm việc của bà ngăn nắp, ấm cúng, trái ngược hoàn toàn với mớ hỗn độn trong tâm trí Giang Nguyện.
“Cô Giang, tôi đã đọc hồ sơ cô gửi,” Luật sư nói, giọng bà trầm ấm. “Tôi hiểu hoàn cảnh của cô. Đây là một tình huống khó khăn, nhưng cô đừng lo lắng.”
Giang Nguyện nhìn bà, hy vọng le lói trong mắt. “Tôi… tôi không muốn bỏ con. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ giữ con lại.” Giọng cô run run, nhưng kiên quyết.
Luật sư mỉm cười, một nụ cười khích lệ. “Đó là quyền của cô, cô Giang. Và chúng tôi sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ mẹ con cô. Về phần tài sản, chúng ta sẽ làm rõ mọi thứ. Anh ta không thể tùy tiện định đoạt.”
Bà cầm lấy một tập hồ sơ, lật giở. “Chúng ta cần thu thập thêm bằng chứng về sự bội bạc của Chu Dịch Khâm, cũng như tình trạng sức khỏe của anh ta.” Bà liếc nhìn Giang Nguyện, ánh mắt thoáng chút suy tư. “Cô có biết rõ về tình trạng sức khỏe của anh ta không? Có bất kỳ thông tin nào cô có thể cung cấp về việc anh ta từng hỏi ý kiến chuyên gia về vấn đề gì không?”
Giang Nguyện nhớ lại. Chu Dịch Khâm đã từng rất bí mật về việc mình đi gặp chuyên gia. Cô đã thấy anh ta lén lút gọi điện, và ánh mắt anh ta luôn đầy ám ảnh, lo sợ. Cô đã từng nghĩ đó là do anh ta cảm thấy tội lỗi với Phương Vũ, nhưng giờ đây, cô chợt nhận ra, có lẽ nó còn liên quan đến cả Đường Tuyết và đứa con của họ.
“Tôi không chắc chắn,” Giang Nguyện nói, “nhưng tôi nghĩ anh ta đã từng đi gặp chuyên gia. Anh ta có vẻ rất lo lắng về một thứ gì đó… có lẽ liên quan đến khả năng sinh sản của anh ta, hoặc có lẽ là một vấn đề sức khỏe khác.”
Luật sư gật đầu. “Chúng ta sẽ tìm cách khai thác thông tin này. Dù sao đi nữa, quyền nuôi dưỡng đứa bé là ưu tiên hàng đầu của chúng ta. Chúng tôi sẽ không để anh ta lấy đi quyền làm mẹ của cô.”
Lời nói của luật sư như một liều thuốc an ủi, tiếp thêm sức mạnh cho Giang Nguyện. Cô nhìn bàn tay mình, bàn tay đã từng siết chặt vô lăng trong giây phút tuyệt vọng, giờ đây lại trở nên vững vàng hơn bao giờ hết. Cô sẽ không để bản thân bị vùi dập. Cô sẽ đứng lên, bảo vệ gia đình nhỏ bé của mình.
Trong đêm mưa tầm tã, tiếng chuông điện thoại vang lên xé toang không gian tĩnh lặng của căn phòng. Giang Nguyện giật mình, nhìn vào màn hình hiển thị cái tên “Chu Dịch Khâm”. Một cơn gai lạnh chạy dọc sống lưng cô. Cô lưỡng lự một lúc, rồi nhấn nút nghe.
Bên kia đầu dây là tiếng nức nở nghẹn ngào, say khướt. Chu Dịch Khâm đang gọi cho cô.
“Giang Nguyện… em ơi…” Giọng anh ta run rẩy, đầy thống khổ. “Anh… anh xin em… quay về đi mà… Anh yêu em nhiều lắm… Em biết không, anh yêu em…”
Giang Nguyện im lặng lắng nghe. Mỗi lời nói của Chu Dịch Khâm như một lưỡi dao cứa vào tim cô, nhưng lạ thay, lần này nó không còn khiến cô đau đớn nữa. Thay vào đó là một sự trống rỗng đến lạnh người. Anh ta đang cầu xin cô quay về, thú nhận tình yêu của anh ta, nhưng hoàn toàn không hề nhắc đến Đường Tuyết, không một lời nào về đứa con trong bụng cô ta, hay thậm chí là đứa con mà chính cô đang mang.
Những lời lẽ đầy cảm xúc, những lời hứa hẹn về tình yêu tha thiết kia, giờ đây nghe thật giả tạo và ghê tởm. Giang Nguyện cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cô đã từng tin vào những lời này, đã từng chìm đắm trong tình yêu mù quáng. Nhưng giờ đây, sau tất cả những gì đã xảy ra, cô không còn có thể lừa dối bản thân nữa.
Giang Nguyện hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang dâng trào. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen kịt cùng những hạt mưa lạnh lẽo như phản chiếu chính tâm trạng của cô. Cô đã quá đủ rồi.
“Anh yêu em,” anh ta lại lặp lại, giọng càng thêm thê lương.
Giang Nguyện khẽ mỉm cười, một nụ cười chua chát. Cô không đáp lại lời cầu xin thảm thiết đó. Cô chỉ đơn giản là cúp máy. Tiếng “tút tút” khô khốc vang lên, cắt đứt mọi liên lạc.
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm. Căn phòng khách sạn bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Giang Nguyện hít một hơi thật sâu, rồi đứng dậy. Cô không muốn ở đây thêm một giây phút nào nữa. Cô cần phải đi. Đi thật xa. Đi đến một nơi mà cô có thể bắt đầu lại mọi thứ, một mình, vì bản thân và vì sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong bụng cô. Cô sẽ không cho phép Chu Dịch Khâm hay bất kỳ ai khác có quyền quyết định tương lai của cô nữa.
Giang Nguyện đứng nhìn ra ngoài cửa sổ khách sạn. Màn đêm dày đặc, mưa vẫn rơi. Cô hít một hơi sâu, rồi quay người, thu dọn đồ đạc vào vali một cách dứt khoát. Mỗi hành động đều mang theo sự quyết tâm không cho phép bất kỳ ai, kể cả Chu Dịch Khâm, làm tổn thương mình thêm nữa. Cô sẽ không quay về, không bao giờ. Cô sẽ tự mình tạo dựng lại cuộc sống, vì mình và vì sinh linh bé nhỏ trong bụng.
Sáng hôm sau, tin tức về việc Chu Dịch Khâm có con với Đường Tuyết đã lan truyền nhanh chóng trong giới bạn bè chung và đối tác làm ăn. Tiếng xì xào bàn tán, ánh mắt soi mói, tất cả đều đổ dồn về phía anh ta. Danh tiếng của Chu Dịch Khâm, thứ mà anh ta luôn dày công xây dựng, giờ đây đang sụp đổ nhanh chóng.
Một cuộc gọi đến từ một đối tác lớn, giọng nói nghiêm nghị qua điện thoại: “Tôi xin lỗi, Chu tiên sinh. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, chúng tôi quyết định không tiếp tục hợp tác với công ty của ông nữa.”
Chu Dịch Khâm giật mình, cố gắng giữ bình tĩnh: “Tại sao vậy? Chúng ta đã có những thỏa thuận rất tốt.”
“Tôi không thể làm việc với người không giữ chữ tín trong hôn nhân,” đối tác dứt khoát, rồi cúp máy.
Nụ cười trên môi Chu Dịch Khâm vụt tắt. Anh ta nhìn điện thoại, cảm giác bất lực và tức giận dâng lên. Giang Nguyện đã đi, mang theo cả tương lai của anh ta. Anh ta biết tin tức này đã lan đến tai cô, và nó càng khiến anh ta thêm phần tuyệt vọng. Anh ta cần phải làm gì đó, ngay lập tức, để níu kéo tất cả.
Trong khi đó, Giang Nguyện đang ngồi trong một quán cà phê yên tĩnh, nhâm nhi tách trà nóng. Cô lướt điện thoại, nhìn thấy những bài đăng, những bình luận xôn xao về Chu Dịch Khâm và Đường Tuyết. Một cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng cô. Đề nghị của Chu Dịch Khâm, sự bội bạc của anh ta, tất cả đều khiến cô thấy kinh tởm.
Cô nhìn xuống bụng mình, đặt tay lên đó. Ánh mắt dịu lại. “Mẹ sẽ bảo vệ con,” cô thì thầm. Cô đã quyết định, sẽ không bao giờ để bất kỳ ai làm ảnh hưởng đến sự bình yên của hai mẹ con. Cô sẽ không giữ lại mối quan hệ với Chu Dịch Khâm. Cô sẽ không bao giờ để anh ta bước vào cuộc đời cô và con cô nữa.
Cô đứng dậy, rời khỏi quán cà phê. Bước chân cô kiên định, hướng về một tương lai mới, một tương lai mà cô sẽ tự mình xây dựng, không dựa dẫm vào bất kỳ ai.
Giang Nguyện bước ra khỏi quán cà phê, cơn gió lạnh lùa qua mái tóc. Cô siết chặt túi xách, ánh mắt kiên định. Bệnh viện quen thuộc hiện ra trước mắt, nơi cô sẽ đến khám thai định kỳ. Bước chân cô không một chút do dự.
Trong phòng khám, không khí yên tĩnh và sạch sẽ. Bác sĩ ân cần hỏi han, ghi chép thông tin. Đến lúc siêu âm, Giang Nguyện nằm xuống giường, trái tim cô đập loạn nhịp xen lẫn hồi hộp và một chút sợ hãi. Chiếc máy siêu âm lướt trên bụng, hình ảnh mờ ảo dần hiện lên trên màn hình.
Đó là con cô. Một sinh linh bé bỏng đang lớn dần bên trong mình. Dù tương lai có u ám đến đâu, dù có những sóng gió gì đang chờ đợi, khoảnh khắc này, tất cả những điều đó dường như tan biến. Giang Nguyện nhìn chằm chằm vào màn hình, khóe mắt chợt cay cay.
Bác sĩ mỉm cười: “Chúc mừng cô, thai nhi phát triển rất tốt.”
Giang Nguyện đưa tay chạm nhẹ lên bụng. Hơi ấm lan tỏa, mang theo một sức mạnh kỳ lạ. Cô cảm nhận được sự sống đang đấu tranh, đang phát triển. Cô không thể để bất kỳ ai tước đi quyền được sống, quyền được yêu thương của sinh linh này.
“Mẹ sẽ không bao giờ bỏ rơi con,” cô thì thầm, giọng nói nghẹn ngào nhưng đầy quyết tâm. “Con yêu của mẹ.”
Trong tâm trí cô, hình ảnh Chu Dịch Khâm vụt qua, cùng với những lời đề nghị ghê tởm của hắn. Nỗi ghê tởm ấy giờ đây bị thay thế bởi một sự giận dữ mãnh liệt, một ý chí bảo vệ sắt đá. Cô sẽ không để nỗi đau của mình, sự bội bạc của Chu Dịch Khâm, hay bất cứ điều gì khác, làm ảnh hưởng đến con. Cô sẽ đối mặt với tất cả, vì con.
Cô đứng dậy, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Cảm ơn bác sĩ,” Giang Nguyện nói, giọng nói đã vững vàng trở lại. “Tôi sẽ tái khám theo lịch.”
Cô bước ra khỏi phòng khám, hướng về phía cửa bệnh viện. Bên ngoài, ánh nắng ban mai rực rỡ, xua tan đi những đám mây u ám của đêm qua. Giang Nguyện hít thở sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận luồng sinh lực mới. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng cô đã có một lý do đủ lớn để bước đi, một lý do để chiến đấu. Cô sẽ bảo vệ con bằng mọi giá.
QUÁN CÀ PHÊ VẮNG VẺ – CHIỀU
Một quán cà phê nhỏ, vắng khách, ánh đèn vàng dịu hắt lên những chiếc bàn gỗ cũ. Giữa không gian tĩnh lặng, Giang Nguyện ngồi đối diện Đường Tuyết. Ánh mắt Giang Nguyện lạnh như băng, chỉ đơn thuần nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước mặt, không một chút biểu cảm, không một lời đáp.
Đường Tuyết đưa tay mân mê vành ly cà phê, giọng cô ta run run, pha lẫn sự tủi thân và một chút thách thức.
ĐƯỜNG TUYẾT
(Thở dài)
Anh biết không, Giang Nguyện? Mười ba năm. Mười ba năm tôi yêu Chu Dịch Khâm. Từ khi còn là những cô cậu học trò ngây ngô, tôi đã nhìn anh ấy. Anh ấy không bao giờ nhìn tôi, có lẽ trong mắt anh ấy chỉ có hình bóng của Phương Vũ.
Cô ta ngước mắt nhìn Giang Nguyện, hy vọng có một phản ứng nào đó, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đáng sợ.
ĐƯỜNG TUYẾT
(Tiếp tục, giọng đầy cay đắng)
Sau bao nhiêu năm, khi tưởng chừng đã buông xuôi, tôi lại có con với anh ấy. Tôi biết, tôi là kẻ thứ ba. Tôi biết mình đã phá hoại hạnh phúc của hai người. Nhưng…
Cô ta ngừng lại, cố gắng tìm kiếm một từ ngữ phù hợp.
ĐƯỜNG TUYẾT
…nhưng tình yêu 13 năm đó, nó không dễ dàng gì để vứt bỏ. Tôi đã chịu đủ tiếng xấu, đủ lời đàm tiếu rồi. Tôi đã hy sinh rất nhiều. Và bây giờ, tôi mang trong mình dòng máu của anh ấy. Đứa trẻ này là con của chúng tôi, nó xứng đáng được yêu thương, được thừa nhận. Tôi… tôi tin rằng mình xứng đáng có được Chu Dịch Khâm.
Giang Nguyện vẫn không nói gì. Đôi mắt cô nhìn Đường Tuyết với một sự khinh miệt sâu sắc, như thể đang nhìn một con côn trùng ghê tởm. Lời lẽ của Đường Tuyết, sự đau khổ giả tạo, và sự đòi hỏi trơ trẽn đó, chỉ càng khiến Giang Nguyện cảm thấy buồn nôn. Cô không còn cảm xúc gì với Chu Dịch Khâm nữa, nhưng sự xuất hiện của Đường Tuyết, với cái thai trong bụng, và giọng điệu đầy tham vọng ấy, là một sự xúc phạm quá lớn.
Đường Tuyết cảm nhận được sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời mắng nhiếc nào. Cô ta bắt đầu cảm thấy bất an.
ĐƯỜNG TUYẾT
(Lắp bắp)
Ý tôi là… chúng ta có thể… chia sẻ…
Giang Nguyện đột ngột đứng dậy, cơn gió lạnh luồn qua khe cửa. Cô nhìn Đường Tuyết lần cuối, ánh mắt đó như đóng băng tất cả mọi thứ.
GIANG NGUYỆN
(Giọng nói trầm, lạnh lẽo, nhưng không bật ra tiếng)
Cô ta… không xứng đáng.
Cô quay gót, bước nhanh ra khỏi quán cà phê, bỏ lại Đường Tuyết bơ vơ trong không gian tĩnh mịch. Giang Nguyện không có ý định tranh giành hay níu kéo. Cô chỉ cảm thấy sự ghê tởm lan tỏa khắp cơ thể. Mười ba năm yêu đơn phương, giờ lại thêm một đứa con. Nhưng đó là vấn đề của Chu Dịch Khâm, không phải của cô. Cô có con đường của riêng mình.
Cô hít một hơi thật sâu, sự kiên định trong ánh mắt càng thêm mãnh liệt.
NGOÀI TRỜI – CHIỀU
Giang Nguyện sải bước nhanh trên con đường vắng. Ánh nắng chiều đã nhạt dần, nhưng bầu trời vẫn còn trong xanh. Cô không nhìn lại, không ngoái đầu. Quá khứ và những người đàn bà như Đường Tuyết, đều đã trở thành quá khứ. Cô chỉ còn lại một mình và đứa con trong bụng. Sức mạnh từ sinh linh bé bỏng ấy đang tiếp thêm cho cô nghị lực phi thường. Cô sẽ không để bất kỳ ai, kể cả Chu Dịch Khâm và Đường Tuyết, làm tổn hại đến nó.
Cô dừng lại, nhìn về phía trước, nơi những tòa nhà cao tầng hiện lên.
GIANG NGUYỆN
(Thầm nói)
Hắn muốn làm lại từ đầu? Hắn muốn không còn nợ nhau? Được thôi. Ta sẽ cho hắn thấy, ta không cần hắn. Ta sẽ tự mình đứng lên.
Một nụ cười nhàn nhạt, pha lẫn chút chua xót và quyết tâm, nở trên môi Giang Nguyện. Cuộc chiến này, cô sẽ chiến đấu một mình.
FADE OUT.
NHÀ GIANG – PHÒNG KHÁCH – BUỔI SÁNG
Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ lớn, chiếu xuống sàn nhà lát gỗ bóng loáng. Không khí trang nghiêm, tĩnh lặng bao trùm căn phòng khách sang trọng, nơi ông bà Giang đang ngồi trên sofa da, vẻ mặt đầy nghiêm nghị. Họ là những người thành đạt, có địa vị, nhưng lúc này, sự tức giận và thất vọng đang dần lấn át.
Chu Dịch Khâm đứng trước mặt họ, bộ vest chỉnh tề, nhưng thần sắc tái nhợt, ánh mắt hoảng loạn. Anh ta cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sự run rẩy trong giọng nói đã tố cáo nỗi sợ hãi tột cùng.
CHU DỊCH KHÂM
(Giọng run rẩy)
Cháu… cháu đến đây là để xin lỗi ông bà. Cháu biết, cháu đã sai lầm rất lớn. Cái thai… con của cháu với Đường Tuyết… nó là một sự thật không thể chối cãi. Cháu… cháu đã phản bội Giang Nguyện.
Ông Giang, một người đàn ông trung niên với vóc dáng cao lớn, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và quyền lực, đập mạnh tay xuống mặt bàn gỗ sẫm màu. Tiếng động chói tai vang vọng khắp căn phòng, khiến Chu Dịch Khâm giật nảy mình.
ÔNG GIANG
(Giọng gầm gừ, đầy tức giận)
Con rể! Con đã đi quá giới hạn! Mày nghĩ mày là ai mà dám làm chuyện tày trời như vậy với con gái tao? Mày lấy con bé là vì tình yêu hay vì cái gì? Hay chỉ là một kế hoạch tồi tàn để leo lên?
Bà Giang, một người phụ nữ thanh lịch nhưng ánh mắt sắc bén, nhìn thẳng vào Chu Dịch Khâm với sự khinh bỉ tột cùng.
BÀ GIANG
(Giọng lạnh băng)
Chúng tôi không bao giờ chấp nhận đứa cháu ngoại sinh ra từ sự phản bội của anh. Giang Nguyện đã đau khổ đủ rồi. Cô bé xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Cô bé sẽ ly hôn. Và anh thì… biến khỏi mắt chúng tôi!
Chu Dịch Khâm lùi lại một bước, cảm giác như bị đánh úp. Anh ta cố gắng biện minh.
CHU DỊCH KHÂM
(Lắp bắp)
Nhưng… nhưng đứa trẻ trong bụng Giang Nguyện thì sao ạ? Đó cũng là con của cháu. Cháu không thể bỏ rơi nó. Cháu chỉ muốn… muốn mọi chuyện được dàn xếp êm đẹp.
Ông Giang bật cười, một tiếng cười đầy mỉa mai và chua chát.
ÔNG GIANG
Dàn xếp êm đẹp? Anh nói cái gì vậy? Anh nghĩ anh còn tư cách gì để nói về chuyện đó? Anh đã phản bội con gái tôi, anh đã có con với người phụ nữ khác. Đứa con trong bụng Giang Nguyện, nó là hậu quả của sự phản bội đó. Chúng tôi không cần bất kỳ sự “dàn xếp” nào từ kẻ như anh!
Bà Giang tiếp lời, giọng đầy kiên quyết.
BÀ GIANG
Ly hôn. Đó là con đường duy nhất. Giang Nguyện sẽ không giữ lại đứa trẻ đó. Cô bé cũng không cần một người cha như anh. Anh hãy về đi. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.
Chu Dịch Khâm nhìn ông bà Giang, rồi lại nhìn xuống sàn nhà. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh ta. Anh ta biết mình đã mất tất cả. Vừa lúc đó, cánh cửa phòng khách bật mở. Giang Nguyện bước vào, dáng vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên định.
GIANG NGUYỆN
(Giọng trầm, đanh thép)
Cháu đã nghe hết rồi. Bố mẹ không cần nói thêm nữa. Cháu sẽ ly hôn. Nhưng… đứa trẻ này, cháu sẽ giữ lại. Cháu sẽ tự mình nuôi dạy nó.
Cô liếc nhìn Chu Dịch Khâm, ánh mắt chứa đầy sự khinh miệt và một nỗi buồn không thể nguôi ngoai.
GIANG NGUYỆN
(Nói với Chu Dịch Khâm)
Anh muốn làm lại từ đầu? Anh muốn không còn nợ nhau? Được thôi. Tôi sẽ cho anh toại nguyện. Từ giờ trở đi, chúng ta không còn gì cả.
Cô quay lưng bước ra khỏi phòng khách, bỏ lại Chu Dịch Khâm trong sự im lặng nặng nề của nỗi ân hận và tuyệt vọng. Ông bà Giang nhìn theo bóng lưng con gái, lòng trĩu nặng.
TÒA ÁN HÒA GIẢI LY HÔN – PHÒNG HÒA GIẢI – BUỔI SÁNG
Căn phòng hòa giải vang lên tiếng nói trang trọng nhưng đầy căng thẳng. Giang Nguyện ngồi đối diện Chu Dịch Khâm, gương mặt cô lạnh tanh như băng. Vẻ đau khổ, mệt mỏi ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc kiên cường. Ông bà thẩm phán ngồi ở giữa, ánh mắt theo dõi từng diễn biến.
Chủ tọa phiên tòa
(Giọng bình tĩnh)
Theo đơn yêu cầu của nguyên đơn, chị Giang Nguyện, về việc ly hôn với bị đơn, anh Chu Dịch Khâm. Anh Chu Dịch Khâm, anh có ý kiến gì về yêu cầu này?
Chu Dịch Khâm nhìn Giang Nguyện, đôi mắt anh ta tràn đầy sự cầu xin. Anh ta cố gắng giữ giọng nói ổn định, nhưng sự run rẩy vẫn hiện hữu.
CHU DỊCH KHÂM
(Nói với thẩm phán, nhưng mắt luôn hướng về Giang Nguyện)
Tôi… tôi không muốn ly hôn. Tôi vẫn còn yêu Giang Nguyện. Tôi biết tôi đã sai lầm. Việc tôi có con với Đường Tuyết là một sai lầm lớn. Tôi đã làm tổn thương cô ấy. Nhưng tôi… tôi muốn chuộc lỗi. Tôi muốn sửa sai. Chúng tôi có một đứa con trong bụng… tôi không thể bỏ rơi gia đình này.
Giang Nguyện hít một hơi sâu, giọng cô lạnh lùng, không một chút cảm xúc.
GIANG NGUYỆN
(Nói với thẩm phán, giọng dứt khoát)
Tôi chỉ muốn ly hôn. Và tôi yêu cầu toàn quyền nuôi con. Không hơn không kém.
Chu Dịch Khâm nghe vậy, gương mặt anh ta trắng bệch. Anh ta quay sang Giang Nguyện, giọng đầy tuyệt vọng.
CHU DỊCH KHÂM
Nguyện Nguyện, em nói gì vậy? Em không thể làm thế. Chúng ta còn có con mà! Đứa con trong bụng em… nó là máu mủ của chúng ta. Em không thể bỏ anh, bỏ con như vậy. Anh xin em… anh thực sự yêu em.
Giang Nguyện nhìn thẳng vào mắt Chu Dịch Khâm, ánh mắt cô sắc như dao.
GIANG NGUYỆN
Yêu? Anh nói anh yêu tôi? Anh có biết cái cảm giác đó ghê tởm đến mức nào không? Anh lên giường với người phụ nữ khác, anh có con với cô ta, rồi anh quay lại nói anh yêu tôi? Anh nghĩ tôi là ai? Một con ngốc để anh đùa giỡn sao?
Cô quay sang thẩm phán, giọng kiên quyết hơn.
GIANG NGUYỆN
Thưa quý tòa, tôi không còn gì để nói nữa. Tôi chỉ yêu cầu ly hôn và quyền nuôi con. Tôi sẽ không nhân nhượng bất kỳ điều gì.
Chu Dịch Khâm tuyệt vọng. Anh ta biết mình đã thua. Nhưng trong đầu anh ta vẫn còn văng vẳng lời đề nghị của mình trước đó. Anh ta không muốn “nợ” Giang Nguyện nữa. Anh ta chỉ muốn mọi chuyện kết thúc.
CHU DỊCH KHÂM
(Thì thầm, như tự nói với chính mình)
Làm lại từ đầu… không còn nợ nhau…
Giang Nguyện nghe thấy, ánh mắt cô lóe lên một tia khinh bỉ.
GIANG NGUYỆN
Anh muốn làm lại từ đầu? Được. Anh cứ đi với Đường Tuyết và con của anh đi. Tôi sẽ không cản. Nhưng tôi sẽ giữ đứa con này. Đây là con của tôi. Anh không có quyền gì ở đây cả.
Ông thẩm phán thấy tình hình quá căng thẳng, lên tiếng can thiệp.
CHỦ TỌA PHIÊN TÒA
Bình tĩnh nào hai vị. Chúng ta cần giải quyết vấn đề một cách thấu đáo. Anh Chu Dịch Khâm, anh có thực sự muốn ly hôn không? Hay anh chỉ đang níu kéo?
Chu Dịch Khâm nhìn Giang Nguyện, rồi cúi gằm mặt xuống.
CHU DỊCH KHÂM
Tôi… tôi không muốn. Nhưng… nếu cô ấy đã quyết định… tôi… tôi tôn trọng quyết định của cô ấy. Chỉ xin cô ấy… giữ lại đứa con. Đó là một phần của tôi.
Giang Nguyện nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô biết, mọi chuyện đã đi quá xa.
GIANG NGUYỆN
(Giọng lạc đi)
Tôi sẽ nuôi con. Một mình tôi. Anh không cần phải lo.
Họ rời khỏi phòng hòa giải với sự im lặng ngột ngạt bao trùm. Cánh cửa phòng khép lại, bỏ lại sau lưng một cuộc hôn nhân tan vỡ và một tương lai mịt mờ.
BÊN NGOÀI TÒA ÁN – BUỔI SÁNG
Giang Nguyện bước ra khỏi tòa án với dáng vẻ tiều tụy nhưng ánh mắt vẫn còn đó sự kiên cường. Gió thổi tung mái tóc, cô hít một hơi thật sâu. Tiếng xe ô tô dừng lại cạnh cô. Là Chu Dịch Khâm. Anh ta hạ cửa kính, gương mặt đầy ăn năn.
CHU DỊCH KHÂM
Nguyện Nguyện, em đi đâu vậy? Anh có thể đưa em.
Giang Nguyện chỉ liếc nhìn anh ta rồi quay đi.
GIANG NGUYỆN
Tôi không cần.
Cô bước nhanh về phía trước. Chu Dịch Khâm điều khiển xe theo sát phía sau.
CHU DỊCH KHÂM
Em muốn đi đâu? Anh thực sự xin lỗi. Anh biết mình đã làm em tổn thương rất nhiều. Nhưng…
Giang Nguyện đột ngột dừng lại, quay phắt người lại đối diện với anh ta.
GIANG NGUYỆN
Anh xin lỗi? Anh nghĩ một lời xin lỗi là đủ sao? Anh đã phản bội tôi, có con với người phụ nữ khác, và bây giờ anh lại muốn tôi tha thứ và tiếp tục sống như không có gì xảy ra? Anh nghĩ tôi là kẻ ngốc để anh tùy ý muốn làm gì thì làm sao?
Giọng cô run lên vì tức giận và đau đớn.
GIANG NGUYỆN
Anh cứ đi với Đường Tuyết và đứa con của anh đi. Tôi không cần anh. Tôi sẽ nuôi con tôi một mình. Anh không có quyền gì với con của tôi cả.
Cô quay lưng lại, sải bước đi thẳng. Chu Dịch Khâm nhìn theo bóng lưng Giang Nguyện, đôi mắt anh ta đờ đẫn. Anh ta nhìn về phía trước, nơi Đường Tuyết đang chờ. Trong đầu anh ta vang vọng lời đề nghị mình đã nói với Giang Nguyện: “Làm lại từ đầu… không còn nợ nhau…”
MỘT TUẦN SAU – KHÁCH SẠN
Căn phòng khách sạn nhỏ hẹp, bài trí đơn giản. Giang Nguyện đang ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thành phố. Cô đặt tay lên bụng. Thai nhi trong bụng đã lớn hơn một chút. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng không để nước mắt rơi. Dù cuộc sống hiện tại khó khăn, cô vẫn quyết tâm làm mẹ đơn thân.
Cô lấy điện thoại ra, lướt qua danh bạ. Cô dừng lại ở tên một người bạn thân.
GIANG NGUYỆN
(Nói vào điện thoại)
Mai cậu qua đây với tớ nhé. Tớ hơi… cô đơn.
CĂN TIN CÔNG TY – BUỔI TRƯA
Giang Nguyện đang ăn trưa một mình tại căn tin. Cô cảm thấy hơi mệt, nhưng vẫn cố gắng làm việc. Cô đưa tay lên xoa xoa thái dương.
Một đồng nghiệp thân thiết, tên Lan, tiến lại gần.
LAN
Chị Giang Nguyện, trông chị xanh xao quá. Có chuyện gì không?
Giang Nguyện gượng cười.
GIANG NGUYỆN
Không có gì đâu. Chắc do hơi mệt thôi.
Lan nhìn cô đầy lo lắng. Cô biết Giang Nguyện đang trải qua giai đoạn khó khăn.
LAN
Chị có cần em giúp gì không? Đừng ngại nói nhé. Chúng em luôn ở đây vì chị.
Giang Nguyện cảm động nhìn Lan. Sự quan tâm của đồng nghiệp khiến cô cảm thấy ấm lòng. Cô biết mình không hề đơn độc.
GIANG NGUYỆN
Cảm ơn cậu, Lan. Chị biết.
Giang Nguyện mỉm cười với Lan, một nụ cười yếu ớt nhưng chứa đựng sự biết ơn. Cô quay lại với phần ăn của mình, trong lòng dâng lên một chút hy vọng. Dù khó khăn đến đâu, cô vẫn sẽ kiên cường vì đứa con của mình.
VĂN PHÒNG CÔNG TY – NGÀY HÔM SAU
Giang Nguyện đang miệt mài làm việc. Ông chủ của cô bước vào phòng, vẻ mặt đầy lo lắng. Ông đã thấy cô ngất xỉu trước đó và rất quan tâm đến tình hình sức khỏe của cô.
ÔNG CHỦ
Giang Nguyện, cô đã đi khám bác sĩ chưa? Tôi vẫn lo cho cô lắm.
Giang Nguyện gật đầu.
GIANG NGUYỆN
Dạ rồi, thưa giám đốc. Sức khỏe của tôi đang tốt dần lên ạ.
Ông chủ nhìn cô, ánh mắt đầy suy tư. Ông biết cô đang phải gánh vác rất nhiều thứ, nhưng cô luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.
ÔNG CHỦ
Cô là một nhân viên xuất sắc. Tôi rất tin tưởng vào năng lực của cô. Dù có chuyện gì xảy ra, cô hãy nhớ rằng công ty luôn ở phía sau để hỗ trợ cô.
Giang Nguyện cảm kích nhìn ông chủ. Cô biết mình may mắn khi có được sự tín nhiệm và ủng hộ này. Điều đó tiếp thêm sức mạnh cho cô trên hành trình sắp tới.
MỘT NĂM SAU – NGÔI NHÀ CỦA CHU DỊCH KHÂM – BUỔI CHIỀU
Ngôi nhà rộng lớn giờ đây trở nên tĩnh lặng đến rợn người. Những bức tường vốn tràn ngập tiếng cười nói nay chỉ còn vang vọng những tiếng thở dài, những âm thanh lạc lõng của sự cô độc. Chu Dịch Khâm ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo trong thư phòng. Ánh sáng yếu ớt cuối ngày hắt vào, vẽ nên những vệt dài trên khuôn mặt phờ phạc, hốc hác của anh ta.
Tất cả đã sụp đổ. Sự nghiệp mà anh ta dày công gây dựng giờ chỉ còn là đống tro tàn. Những lời đàm tiếu, những ánh mắt khinh bỉ từ đồng nghiệp, đối tác cứ bủa vây lấy anh ta. Gia đình, những người lẽ ra phải là chỗ dựa vững chắc nhất, lại quay lưng lại, không chấp nhận đứa con riêng mà anh ta mang đến. Họ chỉ quan tâm đến danh tiếng, đến dòng dõi.
Anh ta nhìn quanh, mọi thứ đều gợi nhớ về Giang Nguyện. Chiếc bàn làm việc, nơi cô từng ngồi cạnh anh ta, chia sẻ những bí mật, những ước mơ. Cặp sách cũ kỹ, món quà anh ta dành tặng cô ngày đầu tiên hai người bắt đầu cùng nhau xây dựng tổ ấm. Giờ đây, tất cả chỉ còn là kỷ vật của một quá khứ đã vĩnh viễn không thể quay lại.
Đường Tuyết. Cô ta đang ở đâu? Chắc hẳn cô ta đang hạnh phúc bên đứa con của hai người, một gia đình mà anh ta đã dùng mọi cách để có được, để thoát khỏi ám ảnh về Giang Nguyện, về Phương Vũ. Nhưng giờ đây, anh ta nhận ra, mình đã đánh đổi tất cả cho một ảo vọng.
Giang Nguyện. Cái tên đó vẫn vang vọng trong tâm trí anh ta như một vết cứa. Cô đã từng yêu anh ta sâu đậm như thế nào. Tám năm thầm yêu, hai năm cùng nhau vượt qua bóng tối sau cái chết của Phương Vũ. Anh ta đã hứa sẽ bù đắp cho cô, sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất. Nhưng rồi, khi Đường Tuyết xuất hiện, mang theo đứa con, anh ta đã chối bỏ tất cả. Lời đề nghị “làm lại từ đầu”, “không còn nợ nhau” giờ đây nghe thật nực cười, thật tàn nhẫn.
Đường Tuyết. Cô ta đã từng thích anh ta 13 năm, một tình yêu đơn phương âm thầm. Anh ta đã lợi dụng điều đó, lợi dụng cả sự bao dung của Giang Nguyện để chạy trốn khỏi chính mình. Giờ đây, anh ta cô độc trong chính ngôi nhà này, nhận ra rằng mình không còn là người đàn ông mà Giang Nguyện muốn. Cô ấy đã nhìn anh ta với ánh mắt ghê tởm, đầy tuyệt vọng.
Anh ta nhớ lại cuộc tranh cãi cuối cùng với Giang Nguyện trên xe. Lời lẽ cay đắng, sự phản bội không thể dung thứ. Cô ấy đã bỏ đi, mang theo đứa con của họ, đứa con mà anh ta đã khước từ chỉ vì “thời điểm không thích hợp”. Đúng vậy, thời điểm không thích hợp cho tình yêu của anh ta, cho sự ích kỷ của anh ta.
Chu Dịch Khâm vùi mặt vào hai lòng bàn tay. Giờ đây, anh ta chỉ còn lại sự trống rỗng và những nuối tiếc. Anh ta đã đánh mất tất cả. Một sự nghiệp lụi tàn, một gia đình tan vỡ, một người phụ nữ anh ta từng yêu đã quay lưng lại. Tất cả chỉ vì anh ta đã quá sợ hãi, quá yếu đuối, và quá ích kỷ. Anh ta cảm thấy mình thật thấp hèn, thật đáng thương. Lời thầm yêu tám năm và hai năm ở bên Giang Nguyện, tất cả đều tan biến như bọt xà phòng. Anh ta đã tự tay chôn vùi tất cả.
Một thời gian sau, BỆNH VIỆN – PHÒNG SINH – NGÀY
Không gian tĩnh lặng bỗng vỡ òa bởi tiếng khóc oe oe vang vọng. Giang Nguyện, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt tràn đầy sức sống, ôm chặt sinh linh bé bỏng vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể con lan tỏa, xua tan đi bao lạnh lẽo, tủi hờn trong cô. Đây là tình yêu vô điều kiện, là sự khởi đầu mà cô đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được. Đứa trẻ mang trong mình dòng máu của cô, là minh chứng cho một hành trình đầy gian nan nhưng cũng vô cùng ý nghĩa.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng mặt trời dịu dàng chiếu rọi, phủ lên mọi vật một lớp bụi vàng óng. Từng tia nắng như những lời thì thầm an ủi, vẽ nên một tương lai tươi sáng, rạng rỡ phía trước. Quá khứ đau buồn, những vết thương lòng do sự phản bội của Chu Dịch Khâm giờ đây dần mờ nhạt, nhường chỗ cho hy vọng và hạnh phúc. Cô không còn bị ám ảnh bởi hình bóng của Phương Vũ hay sự tráo trở của người chồng cũ.
Bỗng, tiếng chuông điện thoại vang lên. Giang Nguyện khẽ giật mình, nhưng khi nhìn thấy tên người gọi trên màn hình, nụ cười càng thêm rạng rỡ. Cô dịu dàng áp điện thoại vào tai, giọng nói êm ái vang lên, mang theo niềm vui khôn tả.
GIANG NGUYỆN
(Giọng nhẹ nhàng, yêu thương)
Con bé vừa sinh. Mẹ ổn rồi.
Ở đầu dây bên kia, ông chủ của Giang Nguyện thở phào nhẹ nhõm. Ông đã rất lo lắng khi thấy cô ngất xỉu tại phòng họp, và tin tức cô mang thai là một bất ngờ lớn.
Ông chủ
(Giọng vui mừng)
Thật tốt quá Giang Nguyện ạ! Tôi mừng cho con. Nhớ nghỉ ngơi thật tốt nhé.
Giang Nguyện mỉm cười, đôi mắt ngấn lệ. Cô biết, mình đã tìm lại được con đường thuộc về mình, một con đường tràn đầy ánh sáng và tình thương. Cô siết chặt đứa con trong vòng tay, cảm nhận hơi ấm và nhịp thở đều đặn của con. Tương lai đang vẫy gọi, một tương lai do chính cô vẽ nên, không có bóng dáng của bất kỳ ai từng làm tổn thương cô. Cô đã mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và sẵn sàng đón nhận mọi điều tốt đẹp nhất. Sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn, xua tan đi mọi ưu phiền. Cô đã tìm thấy thiên đường của riêng mình, ngay trong vòng tay con thơ.
Vài tuần sau, BỆNH VIỆN – CỬA RA – NGÀY
Giang Nguyện, trông khỏe khoắn và rạng rỡ hơn nhiều, bế con nhỏ bước ra khỏi bệnh viện. Ánh nắng ban mai chiếu rọi, làm đôi mắt cô lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô nhìn xung quanh, không còn vẻ lo sợ hay cô đơn. Mọi thứ giờ đây đều mang một màu sắc tươi mới. Cô cảm ơn bác sĩ, y tá đã tận tình chăm sóc. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành.
Một chiếc xe ô tô màu đen dừng lại cách đó không xa. Giang Nguyện hơi khựng lại, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô biết ai đang ở trong xe.
Cánh cửa xe mở ra, Chu Dịch Khâm bước xuống. Anh ta nhìn Giang Nguyện và đứa bé, ánh mắt xen lẫn sự hối hận, tiếc nuối và cả một chút bất lực. Anh ta đã cố gắng tìm gặp cô nhiều lần nhưng đều bị từ chối.
CHU DỊCH KHÂM
(Giọng khàn đặc, đầy day dứt)
Giang Nguyện… em… em đã sinh con rồi sao?
Giang Nguyện nhìn anh ta, ánh mắt bình thản, không còn chút oán giận hay đau khổ.
GIANG NGUYỆN
(Giọng kiên quyết, rõ ràng)
Đúng vậy. Đây là con của tôi.
Chu Dịch Khâm bước đến gần hơn, ánh mắt không rời đứa bé.
CHU DỊCH KHÂM
Anh… anh xin lỗi. Anh đã sai rồi. Anh… anh muốn nhìn con.
Giang Nguyện nhẹ nhàng ôm con quay đi, né tránh ánh mắt của anh ta.
GIANG NGUYỆN
Xin lỗi đã muộn màng rồi, Chu Dịch Khâm. Tôi không còn nợ anh bất cứ điều gì. Anh và Đường Tuyết hãy sống tốt cuộc sống của mình.
Cô nói rồi, bế con bước nhanh về phía một chiếc taxi đang chờ sẵn. Tài xế vội vã mở cửa cho cô. Giang Nguyện không ngoảnh lại, chỉ giữ chặt con, bước vào xe. Chiếc taxi lăn bánh, rời xa Chu Dịch Khâm đang đứng sững sờ giữa đường. Anh ta nhìn theo chiếc xe khuất dần, sự trống rỗng và hối hận bao trùm lấy anh ta. Anh ta đã đánh mất tất cả, không chỉ sự nghiệp, mà còn cả người phụ nữ anh ta từng yêu sâu đậm và đứa con mà anh ta đã khước từ. Tương lai tươi sáng mà Giang Nguyện đang hướng tới, anh ta chỉ có thể đứng nhìn từ xa, trong bóng tối của sự hối tiếc.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*