Vợ tôi mới nhận tiền th/ai s/ản gần 200 triệu, lại được bố đ/ẻ cho thêm 300 triệu nữa. Tôi bảo cô ấy bỏ hết ra xây lại cái nhà cho ông bà nội ở quê mà cô ấy nằng nặc từ chối. Đ//iên quá hôm nọ tôi chở thẳng vợ về nhà, chỉ vào vết nứt trên tường rồi hỏi tôi có thấy áy náy, có cắ/n r/ứt lương tâm không? Làm dâu mà thế à, làm dâu mà không biết vui vén cho gia đình nhà chồng à. Tôi cho hạn suy nghĩ 1 tuần, cô ấy mà không bỏ tiền ra thì tôi gọi nhà vợ đến trả luôn cho biết mặt. Ông bà không biết dạy con g//ái…
Xem tiếp dưới bình luận…👇👇
Lời đe dọa của Người chồng như một nhát dao cứa thẳng vào lòng Người vợ. Toàn thân cô run lên bần bật, đôi mắt chợt nhòe đi vì nước mắt. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, ướt đẫm gò má. Nhưng sâu thẳm trong ánh nhìn ấy, không phải là sự yếu đuối hay tủi thân thường thấy, mà là ngọn lửa phẫn uất bùng cháy dữ dội, thiêu đốt mọi sự cam chịu. Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói nghẹn ngào nhưng vang lên kiên quyết, đầy bất chấp.
**Người vợ:** Anh đừng hòng làm thế! Anh không có quyền đó!
Người chồng chết sững. Anh ta chưa bao giờ thấy Người vợ phản kháng đến mức này. Sự bất tuân, cùng với ánh mắt bùng lửa của cô, càng làm dấy lên ngọn lửa giận dữ trong anh ta. Không một lời nào được nói ra, Người chồng quắc mắt nhìn vợ lần cuối, rồi quay lưng đi thẳng, tiếng đóng sầm cửa mạnh đến rung chuyển cả ngôi nhà riêng của hai vợ chồng.
Người vợ khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa. Cô ôm chặt lấy khuôn mặt đẫm nước mắt, cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, hoàn toàn bế tắc.
Người vợ khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa. Cô ôm chặt lấy khuôn mặt đẫm nước mắt, cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, hoàn toàn bế tắc. Một lúc sau, khi những tiếng nấc dần lắng xuống, Người vợ vươn tay run rẩy, cố gắng mò lấy chiếc điện thoại nằm chỏng chơ trên bàn trà. Cô mở khóa, tìm đến số của mẹ mình, những ngón tay bấm phím mà vẫn còn run bần bật.
Đầu dây bên kia vừa đổ chuông, Người vợ đã vội vã áp điện thoại vào tai, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng.
**Người vợ:** Mẹ ơi… con… con không biết phải làm sao nữa…
Tiếng nói của Người vợ vỡ òa thành những tiếng nức nở không ngừng. Cô cố gắng kìm nén, hít thở thật sâu rồi kể lại toàn bộ sự việc cho mẹ mình nghe, từ việc Người chồng đòi Người vợ phải dùng 500 triệu VND của cô (bao gồm 200 triệu tiền thai sản và 300 triệu Bố đẻ của Người vợ cho) để xây lại Nhà ông bà nội ở quê, cho đến lời từ chối quyết liệt của cô, và cuối cùng là lời đe dọa Người chồng sẽ gọi cho gia đình vợ nếu Người vợ không nghe lời. Từng lời kể đứt quãng, xen lẫn những tiếng thút thít, như thể cô đang trút bỏ gánh nặng nghẹt thở trong lòng.
Đầu dây bên kia, mẹ của Người vợ lắng nghe với sự lo lắng tột độ. Sau một khoảng lặng ngắn, giọng bà vang lên, cố gắng trấn an con gái.
**Mẹ của Người vợ:** Con gái à, con cứ bình tĩnh, có chuyện gì mẹ sẽ giúp con giải quyết. Đừng khóc nữa, nói mẹ nghe rõ ràng mọi chuyện đi con.
Lời an ủi của mẹ như một dòng suối mát rưới vào trái tim đang cháy bỏng của Người vợ, nhưng cũng chính vì vậy mà cảm giác tủi thân càng dâng trào mạnh mẽ hơn. Cô cảm thấy như một đứa trẻ lạc lối tìm được vòng tay che chở, nhưng lại càng nhận ra mình đang yếu đuối và bế tắc đến nhường nào. Nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi lã chã, ướt đẫm màn hình điện thoại.
Sau cuộc gọi với mẹ, Người vợ không còn nức nở nữa. Một sự chai sạn dần thay thế những giọt nước mắt, nhưng sâu thẳm bên trong, nỗi lo lắng vẫn ngấm ngầm gặm nhấm. Cô lau khô mặt, ngước nhìn căn `Nhà riêng của hai vợ chồng` quen thuộc mà giờ đây dường như chứa đựng một không khí ngột ngạt đến khó thở.
Một tuần trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Căn nhà trở thành chiến trường không tiếng súng, nơi hai người lướt qua nhau như những bóng ma. Người chồng thường xuyên liếc nhìn Người vợ, ánh mắt dò xét, đôi khi là vẻ khinh khỉnh khi thấy cô vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, không có dấu hiệu nhượng bộ. Anh ta tin rằng thời gian sẽ bào mòn ý chí của cô. Mỗi bữa cơm, không khí lại đặc quánh bởi sự căng thẳng, đến mức chỉ tiếng dao dĩa chạm vào bát đĩa cũng trở nên chói tai. Người vợ ăn uống qua loa, né tránh mọi ánh nhìn, cố gắng giấu đi sự mệt mỏi và nỗi lo lắng đang gặm nhấm bên trong.
Ngày thứ bảy, khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà len lỏi qua ô cửa sổ, Người chồng ngồi xuống ghế đối diện Người vợ đang lặng lẽ khâu vá. Anh đặt tờ báo xuống, tiếng sột soạt phá vỡ sự tĩnh lặng kéo dài. Anh hắng giọng, một nụ cười nhếch mép khẽ hiện trên môi.
**Người chồng:** Hạn chót đã đến rồi đấy, em yêu.
Người vợ giật mình, đôi mắt ngước lên nhìn thẳng vào Người chồng, ánh mắt cô vẫn kiên định đến lạ. Cô chậm rãi đặt miếng vải xuống bàn.
**Người chồng:** Em đã suy nghĩ kỹ chưa? Tiền của em, em định làm gì với nó? Đừng nói là em vẫn cố chấp không muốn giúp ông bà nội xây lại `Nhà ông bà nội ở quê` chứ?
Người vợ im lặng một lúc. Cô không trả lời trực tiếp câu hỏi của anh. Thay vào đó, cô chỉ nhìn thẳng vào mắt Người chồng, một cái nhìn không nao núng, như thể cô muốn nói rằng quyết định của mình đã được định đoạt và không có gì phải bàn cãi thêm. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến khó hiểu, hoàn toàn trái ngược với sự lo lắng mà Người chồng mong đợi.
Người chồng thấy vậy, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anh ta nhíu mày, nhận ra sự kiên quyết đến lạnh lùng trong ánh mắt Người vợ. Có vẻ như cô không hề có ý định thay đổi. Anh ta không ngờ cô lại lì lợm đến vậy.
Người chồng thấy vậy, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anh ta nhíu mày, nhận ra sự kiên quyết đến lạnh lùng trong ánh mắt Người vợ. Có vẻ như cô không hề có ý định thay đổi. Anh ta không ngờ cô lại lì lợm đến vậy.
Một tia tức giận lóe lên trong đáy mắt Người chồng. Anh ta hít một hơi thật sâu, gằn giọng, đôi mắt không rời Người vợ.
**Người chồng:** Em đã chọn rồi. Đừng trách tôi.
Người vợ vẫn giữ im lặng, nhưng ánh mắt cô thoáng một chút dao động không đáng kể. Người chồng không đợi thêm nữa. Anh ta lập tức đứng dậy, bước nhanh về phía chiếc bàn phụ đặt điện thoại. Lấy ra danh bạ, tìm số của Gia đình vợ, ngón tay anh ta nhấn mạnh vào nút gọi. Tiếng chuông reo đều đều trong sự tĩnh mịch của căn phòng. Người vợ khẽ giật mình, đôi tay nắm chặt miếng vải khâu vá. Cô đã không nghĩ anh ta sẽ làm thật, hoặc ít nhất là không nhanh đến vậy.
Sau vài tiếng chuông, đầu dây bên kia bắt máy. Người chồng đặt điện thoại lên tai, cố gắng điều chỉnh giọng nói để che giấu sự tức giận và thất vọng đang sôi sục bên trong. Người vợ có thể nghe thấy loáng thoáng giọng của bố mình qua điện thoại.
**Người chồng:** (Giọng đầy vẻ thất vọng và nặng nề) Bố mẹ vợ ạ, con không biết phải nói sao nữa… Con thật sự không biết phải nói sao.
Đầu dây bên kia có vẻ ngạc nhiên, giọng bố đẻ của người vợ vang lên: Có chuyện gì vậy con? Con cứ bình tĩnh nói xem.
Người chồng liếc nhìn Người vợ, thấy cô đang căng thẳng lắng nghe. Một nụ cười lạnh lùng thoáng qua trên môi anh ta.
**Người chồng:** Chuyện là… cô ấy có tiền mà không chịu sửa `Nhà ông bà nội ở quê` cho ông bà nội. Con đã nói hết nước hết cái rồi mà cô ấy vẫn cứng đầu. Con thực sự hết cách rồi ạ.
Có một khoảng lặng nặng nề ở đầu dây bên kia. Người chồng nghe thấy tiếng xì xào nhỏ và tiếng thở dài của bố đẻ của người vợ. Người vợ tái mặt, đôi môi mím chặt. Cô không thể ngờ Người chồng lại nói thẳng thừng như vậy, không một chút nể nang.
**Bố đẻ của người vợ:** (Giọng nói có vẻ sững sờ, xen lẫn lo lắng) Con nói sao? Sửa nhà cho ông bà nội? Con bé có tiền lúc nào mà bố không biết?
**Người chồng:** Dạ… số tiền đó cô ấy vừa nhận được. Tổng cộng 500 triệu ạ. Nhưng… cô ấy quyết không chịu làm gì. Con thấy ông bà nội tuổi cao sức yếu, nhà cửa thì dột nát, tường nứt toác, mà cô ấy lại…
Người chồng chưa nói hết câu, giọng của mẹ vợ bỗng xen vào, đầy vẻ kinh ngạc và xen lẫn chút mắng mỏ hướng về Người vợ.
**Mẹ đẻ của người vợ:** Con bé này! Sao con không nói với bố mẹ? Tiền đâu ra mà nhiều thế? Sao lại không chịu sửa nhà cho ông bà nội? Con có biết ông bà đã chăm sóc con bé như thế nào không?
Người vợ cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người. Nỗi lo lắng từ sâu thẳm bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ. Cô biết mình đã rơi vào tình thế khó xử.
Nỗi lo lắng trong lòng Người vợ trỗi dậy mạnh mẽ. Cô biết mình đã rơi vào tình thế khó xử, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng mọi chuyện lại diễn ra nhanh chóng và căng thẳng đến vậy.
Ngay sáng hôm sau, chiếc xe quen thuộc của bố mẹ vợ đã đỗ xịch trước cổng Nhà riêng của hai vợ chồng. Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, cắt ngang sự tĩnh mịch của buổi sớm. Người vợ giật mình, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô liếc nhìn Người chồng đang ngồi trên ghế sofa, khuôn mặt anh ta vẫn giữ vẻ bình thản đến đáng sợ.
Người chồng chậm rãi đứng dậy, ra mở cửa. Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ bước vào, khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ căng thẳng và mệt mỏi sau chuyến đi đường dài. Ánh mắt của Mẹ đẻ của người vợ ngay lập tức đổ dồn vào Người vợ, chất chứa sự trách móc và thất vọng.
Cả bốn người ngồi xuống phòng khách. Bầu không khí lập tức trở nên ngột ngạt, nặng trĩu như thể có một tảng đá vô hình đè nặng lên từng hơi thở. Người vợ cúi gằm mặt, né tránh ánh mắt của mọi người, đặc biệt là của bố mẹ cô và Người chồng. Người chồng cũng không nhìn thẳng vào Người vợ, nhưng khóe môi anh ta khẽ nhếch lên một cách kín đáo, như thể hài lòng với những gì đang diễn ra.
Bố đẻ của người vợ là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên, giọng ông trầm và đầy vẻ nghiêm nghị.
**Bố đẻ của người vợ:** (Nhìn Người vợ) Con bé này, con giải thích cho bố mẹ nghe xem chuyện gì đang xảy ra vậy?
Người vợ vẫn giữ im lặng, hai tay cô nắm chặt vào nhau dưới gầm bàn. Cô cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt mình.
Mẹ đẻ của người vợ không giữ được bình tĩnh nữa. Bà đặt mạnh tách trà xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc khiến Người vợ rụt người lại.
**Mẹ đẻ của người vợ:** Con còn im lặng đến bao giờ nữa? Sao con có tiền mà không nói với bố mẹ? Lại còn không chịu sửa nhà cho ông bà nội? Con có biết ông bà đã già yếu lắm rồi không? Cái nhà thì dột nát, tường nứt toác ra đấy, con định để ông bà sống trong cảnh đó sao?
Người vợ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe. Cô muốn phản bác, muốn giải thích, nhưng cổ họng nghẹn ứ lại.
**Người vợ:** Con… con không phải là không muốn sửa…
Người chồng đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời Người vợ, giọng anh ta pha lẫn vẻ thất vọng và sự tử tế giả tạo.
**Người chồng:** Bố mẹ đừng trách cô ấy. Con cũng đã nói hết lời rồi. Con hiểu cô ấy có những dự định riêng, nhưng nhìn thấy cảnh ông bà nội tuổi cao sức yếu, mà nhà cửa lại xuống cấp như thế… con thật sự rất xót xa. Con cũng chỉ muốn tốt cho ông bà thôi ạ.
Mẹ đẻ của người vợ quay sang nhìn Người chồng bằng ánh mắt thông cảm, rồi lại trừng mắt nhìn Người vợ.
**Mẹ đẻ của người vợ:** Con thấy chưa? Chồng con nó còn hiểu chuyện hơn con đấy. Số tiền đó con giữ làm gì? Con có biết là bố đã cho con 300 triệu để con lo liệu cho cuộc sống riêng, vậy mà con lại dùng nó vào việc gì khác sao?
Người vợ sững sờ. Cô không ngờ Mẹ đẻ của người vợ lại nhắc đến số tiền đó, và còn hiểu lầm rằng cô đã “dùng vào việc khác”. Cô muốn thanh minh rằng đó là tiền thai sản và tiền của bố cô, chứ không phải tiền cô giấu giếm. Nhưng trước ánh mắt dò xét của bố mẹ và vẻ mặt đắc thắng của Người chồng, cô lại không thốt nên lời.
Bố đẻ của người vợ thở dài, ông nhìn cả Người vợ và Người chồng.
**Bố đẻ của người vợ:** (Giọng nói có vẻ ôn hòa hơn một chút, nhưng vẫn đầy uy quyền) Dù sao đi nữa, chuyện này cũng không thể để kéo dài. Sức khỏe ông bà nội không cho phép sống trong ngôi nhà như vậy được nữa. Bố mẹ đã bàn bạc rồi. Con phải dùng số tiền đó để sửa nhà cho ông bà nội. Đây là trách nhiệm của con, cũng là đạo hiếu.
Bố đẻ của người vợ nhìn Người vợ với ánh mắt nặng trĩu. Ông tin rằng đây là một cuộc thảo luận giữa những người có lý trí, và con gái ông sẽ phải hiểu ra lẽ phải. Người vợ vẫn cúi gằm mặt, không dám đáp lời, cô cảm thấy toàn thân mình đang tê dại.
Mẹ đẻ của người vợ thấy con gái im lặng, bà thở dài, giọng bà nhẹ nhàng hơn, nhưng ẩn chứa sự thất vọng sâu sắc. Bà tiến lại gần Người vợ, đặt tay lên vai cô một cách trìu mến.
**Mẹ đẻ của người vợ:** (Giọng dịu dàng nhưng đầy vẻ trách móc) Con gái, con nói cho bố mẹ nghe đi. Rốt cuộc là vì sao con lại không đồng ý chuyện này? Có lý do gì chính đáng không? Con biết không, bố mẹ nghe con rể kể lại mà lòng đau như cắt. Ông bà nội đã già yếu rồi, giờ lại phải sống trong căn nhà sắp sập. Nếu lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao? Bố mẹ chỉ mong con sống sao cho phải đạo, cho xứng đáng với những gì con được nhận.
Người vợ khẽ run lên bần bật. Cô cảm thấy như mình đang bị dồn vào chân tường, không còn lối thoát. Ánh mắt lo lắng của bố mẹ cô, cùng với vẻ mặt kiên định nhưng đầy tính toán của Người chồng, khiến cô nghẹt thở.
Người chồng thấy tình hình đã chín muồi, anh ta lập tức tiếp lời, giọng đầy vẻ quan tâm nhưng thực chất là muốn khoét sâu thêm vào nỗi lo lắng của Người vợ, để cô không còn đường lùi.
**Người chồng:** Vợ ơi, em cũng thấy đó, mấy hôm trước con về quê thăm ông bà, bức tường phía sau Nhà ông bà nội ở quê nứt toác ra một mảng lớn. Đêm nào trời mưa gió to, con cũng lo ông bà không ngủ được vì sợ nhà đổ. Mấy hôm nay trời lại chuyển mưa, con lo cho ông bà lắm. Với lại, con bé Su cũng hay về chơi với ông bà, lỡ có chuyện gì không hay xảy ra thì sao? Em có nghĩ đến không?
Người chồng quay sang nhìn Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ, vẻ mặt khổ tâm.
**Người chồng:** Con cũng đã nói với cô ấy nhiều lần rồi. Con biết cô ấy có những dự định riêng với số tiền đó, nhưng nhìn cảnh ông bà nội sống trong ngôi nhà như thế, con thực sự không đành lòng. Sửa sang lại căn nhà không chỉ là trách nhiệm mà còn là tình cảm dành cho ông bà.
Người vợ nghe những lời đó, sống lưng cô lạnh toát. Cô ngước mắt nhìn Người chồng, trong mắt anh ta không có lấy một tia thông cảm, chỉ toàn sự tính toán và áp đặt. Cô cảm thấy bất lực, nghẹn ngào. Nước mắt bắt đầu chực trào ra, rồi lặng lẽ lăn dài trên gò má cô. Hai bàn tay Người vợ siết chặt vào nhau dưới gầm bàn, run rẩy không ngừng. Cô chỉ muốn hét lên, muốn giải thích tất cả, nhưng mọi lời nói đều mắc kẹt lại trong cổ họng. Cô biết mình đã thua, hoàn toàn bị dồn vào ngõ cụt.
Người vợ cảm thấy ngạt thở, không khí trong Nhà riêng của hai vợ chồng dường như đặc quánh lại. Mọi ánh mắt đổ dồn vào cô, chứa đựng sự kỳ vọng, trách móc, và cả sự lạnh lùng tính toán. Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ nhìn cô với vẻ mặt thất vọng, còn Người chồng, anh ta chỉ đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt đắc thắng đã hiện rõ. Anh ta biết, cô đã hoàn toàn rơi vào bẫy.
Giọt nước mắt lăn dài trên má Người vợ, nhưng không phải là nước mắt của sự yếu đuối hay chấp nhận. Trong khoảnh khắc đó, một dòng năng lượng nào đó bỗng trỗi dậy mạnh mẽ trong cô. Cô không thể cứ mãi cúi đầu chịu đựng. Cô ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Người chồng, rồi từ từ quét qua Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ. Hơi thở cô dồn dập, lồng ngực phập phồng.
Người chồng thấy cô ngẩng đầu lên, nhếch mép, nghĩ rằng cô đã chấp nhận thua cuộc.
Người chồng: (Giọng từ tốn nhưng đầy sự thúc ép) Em đã nghĩ kỹ chưa? Dù sao thì đây cũng là chuyện lớn, ảnh hưởng đến ông bà nội và cả tương lai của gia đình mình. Em cứ nói ra đi, mọi người sẽ hiểu cho em.
Người vợ không nói gì, chỉ từ từ đứng thẳng dậy. Hành động đột ngột của cô khiến cả Người chồng, Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ bất ngờ. Cô siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng kiên định đến lạ. Cô hít một hơi thật sâu, như thể đang dồn nén tất cả sức lực cuối cùng. Cả căn phòng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng điều hòa chạy ù ù.
Mẹ đẻ của người vợ: (Thấp giọng, lo lắng) Con gái, con sao vậy? Có chuyện gì thì nói với bố mẹ, đừng làm mọi người lo lắng.
Người vợ nhìn thẳng vào Người chồng, ánh mắt cô xoáy sâu, mang theo nỗi đau đớn và cả một sự tuyệt vọng cùng cực. Cô nghẹn ngào, giọng nói khản đặc nhưng đủ lớn để cả căn phòng nghe rõ từng lời.
Người vợ: Số tiền đó… con muốn dùng để chữa bệnh cho con!
Lời nói của Người vợ vừa dứt, cả căn phòng như bị đóng băng. Không khí đặc quánh bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Người chồng sững sờ, nụ cười trên môi anh ta vụt tắt. Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ mở to mắt, vẻ mặt bàng hoàng đến tột độ. Mọi ánh mắt từ ba người đàn ông đổ dồn vào Người vợ, mang theo sự kinh ngạc, không thể tin nổi.
Người chồng nhìn Người vợ chằm chằm, đôi mắt anh ta tràn ngập sự hoài nghi và xen lẫn cả một chút sợ hãi khó tả. Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ cũng vậy, sự bàng hoàng vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt họ, nhưng đã bắt đầu có chút lo lắng trỗi dậy.
Người chồng: (Giọng nói khô khốc, khó tin) Em nói gì? Chữa bệnh? Bệnh gì? Từ bao giờ? Sao tôi không biết?
Người vợ thở dốc, nước mắt vẫn tuôn rơi. Cô không ngẩng đầu lên nhìn ai, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt. Môi cô run rẩy, như đang cố gắng kìm nén một điều gì đó rất lớn.
Người vợ: (Nghẹn ngào, từng tiếng khó khăn) Con… con đã đi khám mấy tháng nay rồi. Những lần con nói con đi công tác, đi họp, thực ra… thực ra con đi bệnh viện. Con không muốn ai phải lo lắng, con muốn tự mình đối mặt…
Mẹ đẻ của người vợ: (Tiếng nấc nhẹ, gương mặt trắng bệch) Con gái, con nói gì vậy? Bệnh gì? Sao con không nói với bố mẹ?
Người vợ lắc đầu, nước mắt như suối tuôn, ướt đẫm cả khuôn mặt. Cô ôm lấy mặt, những tiếng nấc nghẹn ngào, đau đớn như xé toạc không gian trong Nhà riêng của hai vợ chồng. Cả cơ thể cô run rẩy dữ dội.
Người vợ: (Giọng nói đứt quãng trong tiếng khóc) Con… con sợ… con sợ lắm… Con sợ mình không qua khỏi. Con sợ mọi người sẽ lo lắng cho con. Con muốn tự mình giữ bí mật này, tự mình chịu đựng… Nhưng giờ thì…
Lời nói của Người vợ bị nhấn chìm trong tiếng khóc nức nở. Cô gục đầu xuống, hai vai run lên bần bật. Cả căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Người chồng đứng chết lặng, ánh mắt anh ta đờ đẫn, hoàn toàn không còn chút đắc thắng nào nữa. Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ nhìn con gái mình, gương mặt tái nhợt vì kinh hãi và đau đớn, không ai thốt được nên lời. Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở.
Người chồng nhìn Người vợ, những lời cô vừa nói xoáy sâu vào tâm trí anh ta như hàng ngàn mũi kim. Toàn bộ cơ thể Người chồng bỗng chốc cứng đờ, mọi giác quan như tê liệt. Đầu óc Người chồng trống rỗng, sau đó một luồng điện giật mạnh chạy dọc sống lưng, khiến Người chồng choáng váng như vừa bị sét đánh ngang tai. Cảm giác đắc thắng và kiêu ngạo ban nãy tan biến không dấu vết, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ và một nỗi ân hận cuộn trào.
Khuôn mặt Người chồng lập tức biến sắc, trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi mắt anh ta trợn trừng, tràn ngập vẻ đau khổ và hối hận đến tột cùng. Mọi lời cay nghiệt Người chồng từng nói, mọi sự vô tâm, lạnh lùng anh ta từng thể hiện, giờ đây quay trở lại đâm vào trái tim anh ta như ngàn mũi dao. Người chồng nhìn Người vợ đang gục đầu nức nở, thân thể run rẩy từng hồi, mà lòng đau như cắt.
Không chút do dự, Người chồng lập tức quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo bên cạnh Người vợ. Anh ta vươn tay, nhẹ nhàng nhưng đầy run rẩy ôm lấy cô vào lòng, mặc cho cô vẫn đang chìm trong cơn đau đớn và sợ hãi. Hơi ấm từ cơ thể cô, tiếng nấc nghẹn ngào của cô như thiêu đốt trái tim Người chồng. Anh ta ghì chặt cô, nước mắt không kìm được mà chảy dài trên má, hòa cùng nước mắt của cô.
Người chồng: (Giọng nói vỡ òa, nghẹn ngào trong tiếng nấc) Anh xin lỗi! Anh xin lỗi em! Anh sai rồi! Anh sai thật rồi! Anh đã quá vô tâm! Anh là một thằng chồng tồi tệ! Làm sao anh có thể không biết gì về em, về bệnh tình của em chứ? Anh xin lỗi… xin lỗi em nhiều lắm!
Người chồng liên tục đặt những nụ hôn run rẩy lên mái tóc của Người vợ, lặp đi lặp lại những lời xin lỗi, những lời tự trách móc. Bàn tay Người chồng siết chặt lấy cô, như thể sợ cô sẽ tan biến đi mất. Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ đứng đó, chứng kiến cảnh tượng bi thương này, nước mắt họ cũng không ngừng rơi. Không khí trong Nhà riêng của hai vợ chồng bao trùm bởi sự đau khổ và hối hận không lời.
Sự đau đớn như xé ruột xé gan của Người vợ, cùng với những lời sám hối muộn màng của Người chồng, đã chạm đến tận cùng trái tim của tất cả những người chứng kiến. Nước mắt không chỉ lăn dài trên má của Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ, mà cả Ông bà nội, bố mẹ của Người chồng, cũng không thể kìm nén được cảm xúc. Những giọt nước mắt nóng hổi của họ rơi xuống, hòa cùng không khí nặng trĩu trong Nhà riêng của hai vợ chồng.
Mẹ đẻ của người vợ, với khuôn mặt bàng hoàng và đau xót, không chút chần chừ vội vã chạy đến bên Người vợ. Bà quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy con gái vào lòng, vỗ về tấm lưng gầy guộc đang run rẩy. Những tiếng nấc nghẹn ngào của hai mẹ con hòa vào nhau, xé tan không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại sự bi thương vô hạn.
Bố đẻ của người vợ, cùng với Bố của người chồng và Mẹ của người chồng, đứng đó. Ánh mắt họ dõi theo Người chồng, chứa đựng một sự phức tạp khó tả. Vừa có sự trách móc sâu sắc vì sự vô tâm, sự thờ ơ đã đẩy con gái họ (và con dâu họ) vào hoàn cảnh này, vừa có sự thương xót đến tận cùng cho chính Người chồng, một người đàn ông dại dột nhưng giờ đây đang vật vã trong nỗi ân hận.
Mẹ của người chồng, với đôi mắt đỏ hoe, bước lại gần Người chồng. Bà nhìn thẳng vào Người chồng, giọng nói vỡ òa, đầy xót xa:
Mẹ của người chồng: (Giọng nghẹn ngào, nức nở) Sao con không nói sớm hả con? Sao con không nói cho mọi người biết? Cả nhà sẽ cùng con vượt qua! Sao con lại giấu… giấu giếm làm gì hả con ơi?
Mẹ của người chồng ôm lấy Người chồng, những tiếng nấc vẫn còn vương trong cổ họng. Không gian chìm trong tĩnh lặng một vài giây, chỉ còn nghe tiếng Người vợ thút thít trong vòng tay Mẹ đẻ của người vợ. Lúc này, Bố đẻ của người vợ, với khuôn mặt cương nghị nhưng đôi mắt đỏ hoe, hít một hơi thật sâu. Ông nhìn khắp lượt mọi người, giọng nói trầm và quả quyết, xé tan bầu không khí bi lụy trong Nhà riêng của hai vợ chồng.
Bố đẻ của người vợ: (Giọng dứt khoát) Bây giờ không phải lúc để khóc lóc hay trách móc nữa. Quan trọng nhất là sức khỏe của con bé. Chúng ta phải tìm cách!
Mọi người như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Ông bà nội, Bố của người chồng và Mẹ của người chồng nhanh chóng gật đầu đồng tình. Cả gia đình lập tức ngồi lại quanh chiếc bàn trà nhỏ, khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ sự lo lắng tột độ. Người vợ vẫn còn yếu ớt, nhưng cô cố gắng ngẩng đầu lên, nhìn những người thân đang quây quần bên mình.
Mẹ đẻ của người vợ: (Nắm chặt tay Người vợ) Phải chữa trị ngay lập tức. Bằng mọi giá! Dù tốn kém bao nhiêu, chúng ta cũng phải làm!
Ông nội: (Gật đầu mạnh mẽ) Đúng vậy! Không được chần chừ một phút nào. Sức khỏe của cháu là quan trọng nhất. Cả nhà sẽ dồn hết sức lực và tiền bạc để tìm phương án chữa trị tốt nhất cho con bé.
Người chồng, người nãy giờ vẫn im lặng, cảm thấy ngọn lửa hy vọng và quyết tâm cháy lên trong lồng ngực. Anh nhìn Người vợ, ánh mắt tràn đầy sự hối lỗi và kiên định.
Người chồng: (Nắm lấy tay Người vợ, giọng nói dứt khoát, đầy tự tin) Em đừng lo. Anh sẽ lo hết chi phí!
Vài ngày sau, khi sức khỏe của Người vợ đã ổn định hơn, cả gia đình lại quây quần tại Nhà riêng của hai vợ chồng. Những ánh mắt vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi, nhưng không khí đã bớt phần nặng nề. Người chồng ngồi thẳng lưng, ánh mắt hướng về Ông bà nội.
Người chồng: (Giọng nói trầm tĩnh, có chút ngập ngừng nhưng kiên định) Con biết, ngôi nhà ở quê đã xuống cấp nhiều rồi. Con đã suy nghĩ kỹ… Con sẽ dùng số tiền tích góp của mình bấy lâu nay, và con sẽ vay mượn thêm anh em, bạn bè để sửa sang lại cho ông bà.
Ông nội: (Nhìn Người chồng, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn xúc động) Thằng bé… Con đâu cần phải gánh hết như vậy.
Mẹ của người chồng: (Nắm lấy tay Người chồng) Đúng vậy, con còn phải lo cho gia đình nhỏ của mình nữa chứ.
Người chồng: (Lắc đầu) Không sao đâu bố mẹ. Đây là trách nhiệm của con. Con sẽ cố gắng lo liệu ổn thỏa.
Bố đẻ của người vợ: (Nhìn Người chồng, gật đầu vẻ tán thành) Dù sao cũng là nhà thờ tổ. Nếu các con đã quyết tâm như vậy, bên sui cũng không thể đứng ngoài nhìn được. Gia đình sui sẽ hỗ trợ một phần, coi như là chút lòng thành.
Mẹ đẻ của người vợ: (Tiếp lời Bố đẻ của người vợ) Đúng vậy, cứ để các con lo phần chính, còn lại, chúng ta sẽ chung tay.
Ông nội: (Gương mặt rạng rỡ hẳn lên) Thật quý hóa quá! Hai bên gia đình đều xúm lại thế này thì còn gì bằng.
Người vợ, từ nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, ngẩng đầu nhìn Người chồng. Trong ánh mắt cô, sự căng thẳng và lo lắng từ những cuộc cãi vã trước đây dường như tan biến, thay vào đó là một tia hy vọng và sự thấu hiểu. Giữa không khí bàn bạc sôi nổi về kế hoạch sửa nhà, không một ai còn nhắc đến số tiền “thai sản” 200 triệu hay khoản 300 triệu mà Bố đẻ của người vợ đã cho Người vợ nữa. Vấn đề ngôi nhà ở quê, tưởng chừng là ngọn nguồn của bao sóng gió, giờ đây lại được giải quyết một cách nhẹ nhàng, bằng sự chung tay của cả đại gia đình.
Sau khi những lời bàn bạc lắng xuống, không khí trong Nhà riêng của hai vợ chồng dịu lại. Ông bà nội, Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ vẫn còn ngồi đó, gương mặt ai nấy đều nhẹ nhõm. Người vợ khẽ tựa lưng vào ghế sofa, bờ vai cô vẫn gầy guộc sau cơn ốm, nhưng đôi mắt đã không còn vẻ mệt mỏi hay lo âu. Cô nhìn sang Người chồng, người đang ngồi cạnh.
Người chồng quay sang, bắt gặp ánh mắt Người vợ. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Người chồng, khác hẳn với vẻ căng thẳng của những ngày trước. Người vợ đưa bàn tay mình, nhẹ nhàng đặt lên tay Người chồng. Bàn tay cô còn chút lạnh, nhưng sự ấm áp từ cử chỉ ấy lan tỏa. Ánh mắt Người vợ nhìn Người chồng, không còn là nghi ngờ hay thất vọng, mà thay vào đó là sự biết ơn sâu sắc và niềm tin tưởng tuyệt đối.
“Mình cùng nhau cố gắng nhé anh!” Người vợ nói, giọng cô còn yếu ớt nhưng đầy chân thành.
Người chồng khẽ siết lấy tay Người vợ, gương mặt Người chồng ánh lên niềm hạnh phúc và sự thấu hiểu. Giữa không gian ấm cúng ấy, những rạn nứt tưởng chừng không thể hàn gắn giờ đây đã được lấp đầy. Ông bà nội mỉm cười hiền hậu nhìn hai con. Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ trao đổi ánh mắt hài lòng. Tất cả những hiểu lầm, những cuộc cãi vã đã lùi xa, nhường chỗ cho sự gắn kết không chỉ của Người chồng và Người vợ, mà còn của cả hai bên gia đình, giờ đây như một thể thống nhất. Họ đã tìm thấy sức mạnh và tình yêu thương trong chính nỗi đau và thử thách vừa trải qua.
Sau cuộc đối thoại chân thành, Người chồng và Người vợ quyết định đối mặt với vấn đề của mình. Sáng hôm sau, dưới ánh nắng dìu dịu len lỏi qua cửa sổ Nhà riêng của hai vợ chồng, Người chồng nhẹ nhàng nắm lấy tay Người vợ.
“Mình đi gặp bác sĩ nhé em,” Người chồng nói, giọng anh đầy sự quan tâm. Người vợ khẽ gật đầu, trong ánh mắt cô đã không còn sự do dự mà thay vào đó là quyết tâm.
Hai người cùng nhau đến phòng khám chuyên khoa sản. Không khí trong phòng chờ tĩnh lặng, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc và vài tiếng ho khẽ. Người vợ cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, một cảm giác lo lắng len lỏi. Người chồng nhận ra điều đó, anh siết chặt bàn tay cô, truyền cho cô sự yên tâm.
Cuộc thăm khám diễn ra không quá dài. Vị bác sĩ nhìn họ với ánh mắt vừa thông cảm vừa động viên.
“Trường hợp của cô khá phức tạp,” bác sĩ bắt đầu, giọng đều đều nhưng rõ ràng. “Con của cô đang rất yếu, và quá trình giữ thai sẽ đòi hỏi rất nhiều nỗ lực, cả về thể chất lẫn tinh thần. Có thể sẽ có nhiều khó khăn phía trước.”
Người vợ nghe những lời đó, lồng ngực cô như bị thắt lại. Cô nhắm mắt, cố gắng giữ bình tĩnh. Người chồng nắm chặt tay cô hơn, anh có thể cảm nhận được sự run rẩy từ vợ mình.
“Nhưng không phải là không có hy vọng,” vị bác sĩ nói tiếp, như muốn trấn an. “Nếu cô tuân thủ đúng phác đồ điều trị, giữ tinh thần lạc quan và có sự hỗ trợ tốt từ gia đình, chúng ta hoàn toàn có thể vượt qua.”
Bước ra khỏi phòng khám, Người vợ vẫn còn đôi chút bàng hoàng. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Người chồng và nhớ lại nụ cười hiền hậu của Ông bà nội, sự động viên chân thành của Bố đẻ của người vợ và Mẹ đẻ của người vợ đêm qua, một tia hy vọng chợt bùng lên trong lòng cô. Cô biết mình không hề đơn độc.
Người chồng ôm Người vợ vào lòng, anh vuốt nhẹ mái tóc cô.
“Anh sẽ luôn bên cạnh em, không bao giờ để em một mình,” Người chồng thì thầm, lời hứa của anh vang vọng trong không gian, chân thành và vững chắc như một lời thề. Người vợ ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt cô rưng rưng nhưng đầy biết ơn. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, nụ cười của sự lạc quan và niềm tin vào tương lai, dù biết rằng hành trình sắp tới sẽ còn gian nan.
Hành trình điều trị của Người vợ bắt đầu, đầy khó khăn và thử thách. Mỗi ngày, Người chồng đều ở bên cạnh cô, đưa cô đến phòng khám, ngồi hàng giờ chờ đợi. Anh chuẩn bị từng bữa ăn nhỏ, cẩn thận lựa chọn thực phẩm, thức dậy giữa đêm khi Người vợ khó ngủ chỉ để pha cho cô một ly sữa ấm. Không còn những lời cằn nhằn hay thái độ vô tâm, Người chồng giờ đây là một trụ cột vững chắc, dịu dàng và kiên nhẫn.
Trong lúc Người vợ nghỉ ngơi, Người chồng tranh thủ lái xe về Nhà ông bà nội ở quê. Ngôi nhà cũ kỹ với những vết nứt trên tường vẫn còn đó, là lời nhắc nhở về một trách nhiệm anh đã từng muốn đổ dồn lên vợ. Giờ đây, anh tự tay giám sát việc sửa chữa, từ việc liên hệ thợ nề đến việc chọn vật liệu. Anh đích thân cùng thợ kiểm tra từng vết nứt, đảm bảo mọi thứ được tu sửa cẩn thận nhất. Tiếng máy trộn vữa, tiếng búa gõ lách cách không còn là gánh nặng mà là âm thanh của sự vun đắp, của một tổ ấm đang được hàn gắn.
Chiều tà, Người chồng trở về Nhà riêng của hai vợ chồng, mệt mỏi nhưng trong lòng lại ngập tràn một thứ cảm xúc mới mẻ. Anh nhìn Người vợ đang ngủ thiếp đi trên giường, gương mặt cô xanh xao nhưng bình yên. Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra giá trị thực sự của tình yêu thương và sự thấu hiểu. Những cuộc cãi vã, những lời đe dọa, sự nóng nảy và vô tâm trước đây như một lớp màn che khuất đi vẻ đẹp của hạnh phúc gia đình. Anh đã từng mù quáng chạy theo những giá trị vật chất phù phiếm, coi thường cảm xúc của Người vợ và trách nhiệm với mái ấm của chính mình.
Người chồng khẽ vuốt mái tóc Người vợ. Anh đã thay đổi, không còn là người đàn ông ích kỷ, hung hăng ngày nào. Trải nghiệm khó khăn này đã mở mắt anh, khiến anh nhận ra rằng, điều quý giá nhất không phải là tiền bạc hay quyền lực, mà là vòng tay yêu thương của gia đình, là sự tin tưởng và thấu hiểu giữa vợ và chồng. Anh thầm hứa với lòng mình, sẽ dùng cả cuộc đời này để bù đắp, để vun đắp tổ ấm mà họ đang cùng nhau xây dựng, từng viên gạch của yêu thương và sự hy sinh.
Thời gian lặng lẽ trôi qua. Từng ngày, Người vợ dần lấy lại được sức khỏe, gương mặt xanh xao ngày nào giờ đã hồng hào trở lại, nụ cười cũng thường trực hơn trên môi. Người chồng vẫn miệt mài bên cạnh, không bỏ lỡ một buổi tái khám nào, không ngừng động viên và chăm sóc cô bằng tất cả sự tận tâm. Anh không còn vội vã với những cuộc điện thoại công việc, không còn những ánh nhìn hờ hững. Đôi mắt anh giờ đây chỉ ngập tràn sự lo lắng và yêu thương dành cho Người vợ.
Anh nhớ lại những ngày đầu, khi Người vợ còn yếu ớt, những giấc ngủ chập chờn và cơn đau vật vã. Anh đã thức trắng nhiều đêm, lặng lẽ ngồi cạnh, lắng nghe từng hơi thở của cô. Từng cử chỉ ân cần, từng lời nói dịu dàng của Người chồng như liều thuốc quý giá, giúp Người vợ vượt qua giai đoạn khó khăn nhất. Cô nhìn anh, không còn thấy hình bóng người đàn ông ích kỷ, lạnh nhạt mà là một chỗ dựa vững chắc, một người bạn đời chân thành.
Khi Người vợ đã đủ khỏe để đi lại, Người chồng đưa cô về Nhà ông bà nội ở quê. Cánh cổng gỗ cũ kỹ mở ra, trước mắt họ là một ngôi nhà hoàn toàn mới. Bức tường nứt nẻ đã được thay bằng lớp sơn vàng tươi tắn, mái ngói đỏ tươi mới lợp, những chậu hoa rực rỡ được sắp đặt tinh tế quanh hiên nhà. Bên trong, mọi thứ đều gọn gàng, ấm cúng. Ông bà nội, với gương mặt rạng rỡ, đón họ bằng những cái ôm thật chặt. Người vợ ngước nhìn Người chồng, ánh mắt cô chất chứa sự biết ơn và tình yêu thương sâu sắc. Anh khẽ nắm tay cô, nụ cười bình yên nở trên môi, cảm thấy gánh nặng trong lòng đã hoàn toàn tan biến.
Trở về Nhà riêng của hai vợ chồng, cuộc sống của họ dường như bước sang một trang mới. Những cuộc tranh cãi nảy lửa, những lời trách móc gay gắt đã lùi vào quá khứ. Giờ đây, mỗi buổi tối, họ thường ngồi lại bên nhau, chia sẻ về một ngày đã qua, lắng nghe những lo toan nhỏ nhặt và cả những ước mơ thầm kín. Người chồng học cách đặt mình vào vị trí của Người vợ, để hiểu được những áp lực, những nỗi niềm mà cô đã từng phải gánh chịu. Người vợ cũng dần cởi mở hơn, không còn giữ những nỗi bực dọc trong lòng. Họ cùng nhau sắp xếp lại ngôi nhà, cùng nhau lên kế hoạch cho những bữa ăn cuối tuần, cùng nhau chăm sóc những chậu cây cảnh ngoài ban công.
Những vết sẹo từ quá khứ, dù còn hằn sâu trong tâm trí, nhưng chúng không còn là nỗi đau nhức nhối mà đã trở thành những bài học vô giá. Bài học về sự trân trọng những gì mình đang có, bài học về tình yêu thương vô điều kiện, và bài học về tầm quan trọng của sự thấu hiểu. Gia đình không chỉ là nơi họ ở, mà là nơi họ thuộc về, nơi mỗi thành viên đều được lắng nghe, được yêu thương và được là chính mình. Họ đã cùng nhau xây dựng một tổ ấm không chỉ bằng gạch đá mà bằng cả trái tim, bằng sự kiên nhẫn và lòng vị tha.
Ngôi nhà của họ, từng là chiến trường của những cuộc đấu tranh tiền bạc, giờ đã biến thành một pháo đài bình yên, vững chãi. Người chồng nhìn Người vợ, nhìn con thơ đang say giấc, anh nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở những con số, không phải là sự kiểm soát, mà là ánh mắt tin tưởng của Người vợ, là tiếng cười trong trẻo của con, là những bữa cơm ấm áp và những buổi tối quây quần bên nhau. Đó là sự bình yên mà anh đã từng đánh đổi, từng coi nhẹ, và giờ đây, anh thề sẽ giữ gìn bằng cả sinh mạng mình. Cuộc hành trình qua giông bão đã dạy cho họ một điều: chỉ khi biết buông bỏ cái tôi, biết tha thứ và yêu thương, con người mới thực sự tìm thấy bến đỗ an yên cho tâm hồn mình. Hạnh phúc không phải là không có sóng gió, mà là biết cách vượt qua sóng gió để cùng nhau vững vàng hơn.

