Vợ làm nghề gội đầu m/át s-/a đi mua thịt lợn được chủ tiệm góa vợ giảm giá, chồng nghe tin sừn-g s-ổ ra chợ định x;/ ử luôn người đàn ông bán thịt nhưng không ngờ ra gần đến nơi thì hàng xóm hớt hải chạy về báo tin…
Vợ anh Tình tên Hòa, làm nghề gội đầu thư giãn ở thị trấn nhỏ. Cô đẹp nết, dễ cười, khách quen đều khen khéo miệng.
Mấy hôm nay chồng ốm nằm nhà, Hòa ra chợ mua ít thịt nấu cháo.
Ai ngờ ông Thông – chủ quầy thịt góa vợ, vừa gặp đã cười tươi, bớt luôn cho cô mấy chục nghìn:
“Người đâu vừa đẹp vừa hiền, bán rẻ cho chị Hòa lấy may.”
Chuyện nhỏ thôi, nhưng chẳng hiểu sao đến tai anh Tình thì biến thành:
“Ông Thông đang tán vợ mày đấy, hôm nay còn bảo giảm giá riêng cho cô Hòa nữa cơ.”
Nghe đến đó, Tình s;/ôi má– u.
Anh đập mạnh chén thuốc, chửi thề một câu rồi vùng dậy:
“Để tao xem ông ta dám làm gì vợ tao!”
Anh mặc áo khoác, cầm con dao gọt hoa quả nhét túi, phóng ra chợ trong cơn ghen ngùn ngụt.
Đi được nửa đường, thì bà Hợi hàng xóm thở hổn hển chạy theo:
“Tình ơi! Quay về mau! Hòa… vợ mày đang… 👇👇
…Hoà… vợ mày đang bị tai nạn giao thông trên đường về! Người ta đưa đi bệnh viện rồi!”
Bà Hợi cố gắng lấy lại hơi thở, nắm chặt tay Anh Tình, khuôn mặt bà tái mét vì hốt hoảng. Anh Tình sững sờ, hai mắt mở to nhìn trân trân vào bà hàng xóm. Con dao gọt hoa quả trong túi quần như nặng trĩu thêm vài phần, kéo ghì xuống. Cơn ghen ngùn ngụt vừa rồi lập tức tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây. Anh Tình không thốt nên lời, chỉ biết lắp bắp: “Bệnh viện nào? Hòa… Hòa sao rồi?”
Anh Tình không đợi bà Hợi trả lời cặn kẽ. Câu hỏi như bị nghẹn lại nơi cổ họng, và nỗi sợ hãi tột cùng đã hoàn toàn nuốt chửng mọi cảm xúc khác. Cơn ghen tuông hừng hực chỉ vài phút trước đã biến mất không còn dấu vết, giờ đây chỉ còn là sự hoảng loạn đến tê dại. Con dao gọt hoa quả vẫn nằm im lìm trong túi quần, nhưng Anh Tình không còn bận tâm đến sự tồn tại của nó nữa. Lưỡi dao giờ đây không còn ý nghĩa gì.
Anh Tình vội vã buông tay bà Hợi, lao về phía chiếc xe máy đang dựng chỏng chơ. Không một giây do dự, Anh Tình đạp nổ máy, tiếng động cơ gầm lên xé tan không khí tĩnh lặng. Anh Tình không thèm hỏi thêm bà Hợi là “bệnh viện nào”, bởi đối với Anh Tình lúc này, trong thị trấn nhỏ này chỉ có duy nhất một bệnh viện, và đó là nơi duy nhất anh cần đến.
Chiếc xe máy bỗng chốc trở thành một con quái vật sắt thép, bị Anh Tình điều khiển một cách điên cuồng. Anh Tình vặn ga kịch kim, bánh xe sau ma sát với mặt đường tạo nên tiếng rít chói tai. Anh Tình không nghĩ ngợi, không tính toán, không để ý đến những ánh mắt kinh ngạc của bà Hợi cùng vài người hàng xóm vừa tò mò ra xem. Trong đầu Anh Tình lúc này, chỉ còn độc nhất một hình ảnh: gương mặt Hòa, tái nhợt và đau đớn. Gió táp mạnh vào mặt Anh Tình, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự thôi thúc phải đến bên Hòa thật nhanh, phải nhìn thấy Hòa, phải biết Hòa đang ra sao. Chiếc xe lao vun vút trên con đường quen thuộc, từng con hẻm, từng mái nhà lướt qua như một thước phim quay nhanh đến chóng mặt. Anh Tình ghì chặt tay lái, như thể đang níu giữ lấy sợi dây mong manh cuối cùng kết nối anh với Hòa.
Chiếc xe máy vừa chạm đến cổng bệnh viện của thị trấn nhỏ, Anh Tình đã vứt phăng xe, không thèm dựng chân chống. Tiếng va chạm lạch cạch vang lên giữa những âm thanh hỗn loạn đã nhấn chìm nơi này. Tiếng còi xe cấp cứu inh ỏi ré lên rồi tắt ngúm, tiếng loa phát thanh thông báo liên hồi, tiếng chân người chạy rầm rập, tiếng khóc thút thít xen lẫn tiếng ho khan. Một cảnh tượng hỗn loạn, xô bồ đập vào mắt Anh Tình, khiến anh choáng váng như vừa bị ném vào một vòng xoáy không thể kiểm soát.
Anh Tình lao vào sảnh chính, đôi mắt quét lia lịa qua từng khuôn mặt, từng chiếc giường bệnh di động, từng bóng áo blouse trắng. Mồ hôi túa ra trên trán, chảy dọc thái dương và thấm ướt vạt áo. Hơi thở của Anh Tình dồn dập, gấp gáp. Anh Tình chạy như điên qua các hành lang dài dằng dặc, chen lấn giữa dòng người vội vã. Anh Tình nắm lấy tay một cô y tá trẻ đang ôm chồng hồ sơ, đôi mắt thất thần van vỉ:
“Cô ơi, cho tôi hỏi, vợ tôi… cô ấy đâu rồi? Tên Hòa, Nguyễn Thị Hòa… cô ấy nhập viện khi nào?”
Cô y tá giật mình, cố gắng gỡ tay Anh Tình ra, gương mặt bối rối: “Anh buông tay tôi ra đã! Ở đây đông người lắm, anh phải khai báo ở quầy tiếp nhận…”
Nhưng Anh Tình không buông. Anh lắc đầu nguầy nguậy, giọng khản đặc: “Không, tôi không thể đợi! Vợ tôi… cô ấy bị làm sao? Cô ấy đâu rồi?”
Cô y tá nhìn vẻ mặt gần như phát điên của Anh Tình, thở dài: “Anh phải bình tĩnh. Tôi không biết. Anh đến quầy thông tin đi.”
Anh Tình buông tay cô y tá, lại tiếp tục chạy thục mạng. Anh Tình vấp phải một chiếc thùng rác, loạng choạng suýt ngã nhưng vẫn cố gượng dậy. Anh Tình nhìn thấy một bác sĩ lớn tuổi đang đi nhanh qua, Anh Tình vội vàng lao tới chặn lại, không để ý đến ánh mắt khó chịu của vị bác sĩ.
“Bác sĩ! Xin bác sĩ! Vợ tôi, Hòa, cô ấy đâu rồi? Cô ấy có sao không? Tôi là chồng cô ấy!” Anh Tình gào lên, âm thanh lạc đi vì sợ hãi, vì tuyệt vọng.
Vị bác sĩ lớn tuổi nhíu mày, nhìn Anh Tình với ánh mắt khó chịu nhưng rồi cũng kịp nhận ra sự hoảng loạn tột độ trong đôi mắt người đàn ông đang nắm chặt tay mình. Đúng lúc đó, từ phòng cấp cứu, một cánh cửa bật mở, và một bác sĩ khác, vẻ mặt trầm trọng, bước ra. Anh ta nhìn quanh, rồi ánh mắt dừng lại ở Anh Tình.
“Anh Tình phải không?” Giọng bác sĩ vang lên, dù không quá lớn nhưng đủ khiến Anh Tình giật mình.
Anh Tình buông tay vị bác sĩ đang bị mình níu giữ, lắp bắp: “Vâng… vâng, tôi đây! Vợ tôi… cô ấy…”
Vị bác sĩ trẻ hơn ra hiệu cho Anh Tình đi theo, dẫn anh vào một góc hành lang vắng người hơn, tránh xa sự ồn ào hỗn loạn. Ánh mắt Anh Tình dán chặt vào vị bác sĩ, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cảm giác như một bản án sắp được tuyên.
Bác sĩ hít một hơi sâu, đôi mắt lộ vẻ ái ngại. Ông nói nhỏ, từng chữ như đóng đinh vào tai Anh Tình: “Vợ anh bị chấn thương khá nặng ở đầu và chân. Chúng tôi đang phẫu thuật cấp cứu nhưng tình hình rất khó lường.”
Từng lời của bác sĩ như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Anh Tình. Anh Tình nghe mà tim như ngừng đập, mọi giác quan tê liệt. Cả thế giới xung quanh bỗng chốc hóa thành một mảng màu xám xịt, vô định. Anh Tình cố gắng cất lời, nhưng cổ họng khô khốc, chỉ có thể phát ra một tiếng khẽ khàng, như hơi thở cuối cùng.
“Không… không thể nào…”
Anh Tình như bị rút cạn toàn bộ sức lực, cơ thể lảo đảo. Anh sững sờ nhìn chằm chằm vào không khí trước mặt, rồi không nói một lời, quay người, bước đi như một cái bóng. Anh không biết mình đi đâu, chỉ cảm thấy hành lang bệnh viện dài hun hút, trắng toát, như hút cạn mọi hy vọng còn sót lại. Cuối cùng, Anh Tình khuỵu xuống một chiếc ghế nhựa lạnh lẽo, đối diện với cánh cửa phòng cấp cứu vẫn đóng im lìm.
Từng tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường như những nhát búa đóng vào lồng ngực Anh Tình. Trong tâm trí anh, thước phim cuộc đời anh và Hòa bỗng tua ngược, chậm rãi và đầy ám ảnh. Anh nhớ lại buổi sáng hôm đó, cái cảnh Hòa lỉnh kỉnh đồ đạc rời khỏi nhà. “Đi đâu?” giọng anh đầy hằn học. Rồi cả câu nói đầy cay nghiệt: “Lại đi quyến rũ ai đúng không?” Tiếp theo là hình ảnh anh nằm ốm vờ vịt, nghe tiếng bà Hợi hớt hải kể chuyện Hòa ở chợ, nghe những lời đồn thổi về Hòa và ông Thông. Anh Tình thầm nghĩ, mình đã quá ngu muội. Chỉ vì những lời đồn thổi vô căn cứ, chỉ vì sự ghen tuông mù quáng mà anh đã buông ra những lời lẽ tàn nhẫn, đã đối xử tệ bạc với người vợ đang tận tâm chăm sóc mình.
Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt Anh Tình. Anh đã làm gì vậy? Khi Hòa đang nguy hiểm, đang nằm trong phòng cấp cứu vì tai nạn, thì anh lại chỉ chăm chăm vào những lời đàm tiếu vô nghĩa. Anh đã vô tâm đến mức nào? Những lời buộc tội, những ánh mắt nghi ngờ mà anh dành cho Hòa, giờ đây như những mũi dao quay ngược lại, đâm vào tim chính anh.
“Hòa ơi, anh xin lỗi!” Anh Tình thì thầm, giọng khản đặc trong tiếng nức nở nghẹn ngào. “Anh xin lỗi… tất cả là lỗi của anh.” Anh úp mặt vào hai bàn tay, cảm thấy một nỗi ân hận tột cùng đang nhấn chìm anh trong vực sâu tuyệt vọng.
Anh Tình úp mặt vào hai bàn tay, cảm thấy một nỗi ân hận tột cùng đang nhấn chìm anh trong vực sâu tuyệt vọng. Bỗng, tiếng bước chân gấp gáp vang lên, phá vỡ không gian tĩnh lặng của hành lang bệnh viện. Một bóng người hớt hải lao đến. Đó là Ông Thông, chủ quầy thịt, trên tay cầm một túi hoa quả. Khuôn mặt góa vợ của ông Thông trắng bệch, lộ rõ vẻ lo lắng không kém gì Anh Tình. Ông ta cũng nghe tin về tai nạn của Hòa và vội vàng tìm đến.
Anh Tình ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, sưng húp. Ánh mắt Anh Tình chạm vào Ông Thông. Một cảm giác gờm mặt tức thì dâng lên trong lòng Anh Tình, những lời sám hối vừa rồi như bị đẩy lùi bởi một làn sóng ghen tuông quen thuộc. Anh Tình không nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.
Ông Thông dường như không để ý đến thái độ của Anh Tình. Ông ta khẽ khàng đặt túi hoa quả xuống ghế, ánh mắt dáo dác nhìn về phía cánh cửa phòng cấp cứu vẫn đóng im lìm. Anh Tình vẫn duy trì khoảng cách, sự ngờ vực vẫn bám víu lấy anh.
“Anh Tình… Cô Hòa… sao rồi?” Ông Thông cất tiếng hỏi, giọng run run vì lo lắng.
Anh Tình chỉ lắc đầu, nghẹn ngào, không thể thốt nên lời.
Ông Thông thở dài thườn thượt. “Tôi nghe nói cô Hòa bị tai nạn, tôi lo quá…” Ông Thông quay sang, nhìn thẳng vào Anh Tình, ánh mắt đầy sự cảm thông. “Hôm nay cô ấy mua thịt về nấu cháo cho anh, tôi thấy cô ấy cứ nằng nặc đòi mua loại ngon nhất. Tôi còn trêu cô ấy là chiều chồng quá mức, còn dặn cô ấy về nấu cẩn thận kẻo phí miếng thịt ngon.”
Mỗi lời Ông Thông nói ra như những nhát dao xoáy sâu vào trái tim Anh Tình. Anh Tình bàng hoàng, thước phim buổi sáng hôm đó bỗng tua lại rõ mồn một. Cái cảnh anh nằm nhà, ghen tuông vô cớ, rồi nghe Bà Hợi thêu dệt chuyện Hòa và Ông Thông. Anh Tình đã buông ra những lời cay nghiệt, đã nghi ngờ người vợ tận tụy đang cố gắng chăm sóc mình. Giờ đây, sự thật phơi bày như một cái tát trời giáng. Nỗi ân hận của Anh Tình không còn chỉ là sự xót xa vì tai nạn của Hòa, mà còn là sự giày vò vì những lỗi lầm ngu ngốc, mù quáng của chính anh.
Anh Tình bàng hoàng, thước phim buổi sáng hôm đó bỗng tua lại rõ mồn một. Cái cảnh anh nằm nhà, ghen tuông vô cớ, rồi nghe Bà Hợi thêu dệt chuyện Hòa và Ông Thông. Anh Tình đã buông ra những lời cay nghiệt, đã nghi ngờ người vợ tận tụy đang cố gắng chăm sóc mình. Giờ đây, sự thật phơi bày như một cái tát trời giáng. Nỗi ân hận của Anh Tình không còn chỉ là sự xót xa vì tai nạn của Hòa, mà còn là sự giày vò vì những lỗi lầm ngu ngốc, mù quáng của chính anh.
Ông Thông nhìn Anh Tình, ánh mắt chất chứa nỗi buồn xen lẫn lo lắng. “Tôi chỉ muốn bán rẻ cho cô ấy một chút vì thấy cô ấy hiền lành, lại nói anh đang ốm. Cô ấy cứ nằng nặc đòi mua miếng thịt ngon nhất về nấu cho anh. Tôi thấy thương, nên bớt đi vài chục nghìn, coi như chút lòng thành thôi. Tôi đâu có ý gì đâu…”
Anh Tình sững sờ. Toàn thân Anh Tình run rẩy dữ dội. Những lời này, đơn giản đến tàn nhẫn, lại chính là lời giải thích cho mọi sự hiểu lầm tai hại. Anh Tình nhớ như in lời Bà Hợi, cái nhếch mép khó chịu của bà ta khi kể về việc Ông Thông “giảm giá đặc biệt” cho Hòa. Lời đồn thổi đã bị bóp méo một cách thâm độc, biến một hành động thiện chí, một chút lòng tốt, thành một câu chuyện gán ghép bẩn thỉu.
Ánh mắt Anh Tình mờ đi. Hòa, vợ anh, đã không hề vụ lợi, không hề có ý đồ gì. Cô chỉ đơn thuần muốn mua miếng thịt ngon nhất cho người chồng đang ốm, và nhận chút ưu ái từ lòng tốt của người bán hàng. Nỗi ân hận cuộn trào mạnh mẽ, thiêu đốt tâm can Anh Tình. Anh Tình cảm thấy mình thật hèn hạ, thật tồi tệ. Anh Tình đã nghi ngờ một người vợ hiền lành, tận tụy, vì những lời ong tiếng ve rẻ tiền. Anh Tình muốn gào lên, muốn đấm vào tường để trút hết sự căm ghét bản thân.
Những lời lẽ của Ông Thông cứ vang vọng trong đầu Anh Tình, xuyên thấu trái tim đã tan nát bởi sự ăn năn. Anh Tình cảm thấy toàn thân mình rã rời, muốn gục xuống ngay tại hành lang bệnh viện lạnh lẽo. Nhưng đôi mắt Anh Tình vẫn dán chặt vào cánh cửa phòng mổ, nơi ánh đèn đỏ vẫn chói chang như một ngọn lửa địa ngục thiêu đốt từng giây phút chờ đợi.
Anh Tình và Ông Thông ngồi thẫn thờ trên hàng ghế đá cứng ngắc. Tiếng kim đồng hồ tích tắc nặng nề hơn bao giờ hết, mỗi nhịp đập như một búa tạ giáng xuống lồng ngực Anh Tình. Anh Tình cúi gằm mặt, đôi tay đan chặt vào nhau, móng tay cắm sâu vào da thịt. Nước mắt Anh Tình đã cạn khô từ lâu, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng và sự giày vò không ngớt. Giá như Anh Tình không ghen tuông mù quáng, giá như Anh Tình tin tưởng Hòa, thì có lẽ giờ này Anh Tình đã không phải đối mặt với viễn cảnh kinh hoàng nhất cuộc đời mình. Anh Tình ngước mắt nhìn Ông Thông. Ông Thông vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng đôi mắt hâm hấp đỏ cho thấy ông cũng đã thức trắng nhiều giờ liền, lo lắng không kém gì Anh Tình.
Đột nhiên, tiếng “tách” khe khẽ vang lên. Ánh đèn đỏ trên cửa phòng mổ vụt tắt, thay bằng màu xanh dịu nhẹ. Cả Anh Tình và Ông Thông giật bắn mình, lập tức đứng bật dậy. Một cảm giác vừa sợ hãi, vừa hy vọng trào dâng trong lòng Anh Tình. Cánh cửa chậm rãi mở ra.
Vị bác sĩ phẫu thuật bước ra, mái tóc ướt đẫm mồ hôi, khẩu trang kéo xuống để lộ vẻ mặt mệt mỏi nhưng có phần nhẹ nhõm hơn hẳn. Anh Tình lao tới, nắm chặt lấy tay áo bác sĩ, giọng nói khản đặc: “Bác sĩ ơi, vợ tôi… vợ tôi sao rồi?”
Bác sĩ nhìn Anh Tình, rồi đưa ánh mắt sang Ông Thông, khẽ gật đầu. “Ca phẫu thuật thành công tốt đẹp. Cô ấy đã qua cơn nguy kịch. Tạ ơn trời.”
Tim Anh Tình như ngừng đập một nhịp rồi đập dồn dập trở lại. Cả cơ thể Anh Tình mềm nhũn, Anh Tình khuỵu xuống, cảm giác như trút được ngàn cân đá đè nặng bấy lâu. Nước mắt Anh Tình trào ra như suối, không phải của sự tuyệt vọng mà là của sự giải thoát, của niềm hạnh phúc vỡ òa khi biết vợ mình đã an toàn. Anh Tình khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào trộn lẫn với sự ân hận tột độ.
“Tuy nhiên,” bác sĩ nói tiếp, giọng hơi trầm xuống, “cô ấy sẽ cần một thời gian rất dài để hồi phục hoàn toàn. Chấn thương ở chân và một số vết thương khác khá nặng. Gia đình cần chuẩn bị tinh thần và chăm sóc cô ấy thật tốt.”
Anh Tình gật đầu lia lịa trong nước mắt, không ngừng nói lời cảm ơn bác sĩ. Anh Tình không còn quan tâm đến những điều gì khác, chỉ cần Hòa sống sót, chỉ cần Anh Tình còn cơ hội để chuộc lại lỗi lầm của mình. Ông Thông vỗ nhẹ lên vai Anh Tình, ánh mắt cũng giãn ra vì nhẹ nhõm. “May quá, may quá rồi.”
Anh Tình nức nở một lúc lâu, cảm giác nhẹ nhõm trộn lẫn với sự ân hận cuộn xoáy trong lồng ngực. Ông Thông vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn Anh Tình, ánh mắt ông không còn vẻ giận dữ mà thay vào đó là sự thấu hiểu và xót xa. Sau khi trấn tĩnh lại một chút, Anh Tình vội vàng quay sang bác sĩ, đôi mắt vẫn đỏ hoe: “Bác sĩ ơi, tôi… tôi có thể vào thăm cô ấy được không ạ?”
Vị bác sĩ gật đầu, giọng nói trầm tĩnh: “Hiện tại cô ấy đã được chuyển sang phòng hồi sức. Anh có thể vào thăm, nhưng chỉ một người một lúc và không ở quá lâu. Để cô ấy được nghỉ ngơi.”
Anh Tình vội vàng nói lời cảm ơn rồi lập tức đi theo hướng bác sĩ chỉ. Từng bước chân Anh Tình nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi mà vì nỗi sợ hãi và một cảm giác tội lỗi đè nặng. Ông Thông cũng đi theo phía sau, giữ một khoảng cách nhất định, như muốn cho Anh Tình không gian riêng tư đối mặt với giây phút này.
Cánh cửa phòng hồi sức từ từ mở ra. Anh Tình bước vào, và ngay lập tức, trái tim Anh Tình như bị bóp nghẹt. Trên chiếc giường bệnh trắng toát, Hòa nằm bất động, gương mặt xanh xao đến đáng sợ. Khắp người Hòa là những mảnh băng gạc trắng muốt, một chân bị treo lên bởi hệ thống ròng rọc. Chiếc máy theo dõi nhịp tim kêu “tít… tít…” đều đặn, như muốn nhắc nhở Anh Tình rằng sự sống của Hòa đang treo lơ lửng, mong manh.
Anh Tình đứng sững sờ ở cửa, đôi mắt dán chặt vào hình hài yếu ớt của vợ. Nỗi ân hận dâng lên cuồn cuộn, nhấn chìm Anh Tình trong một dòng nước mắt không thể kìm nén. Anh Tình bước đến bên giường, khụy gối xuống, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt, gầy guộc của Hòa. Bàn tay nhỏ bé ấy, từng chăm sóc Anh Tình, từng dịu dàng gội đầu cho khách, giờ đây chằng chịt vết xước và băng bó.
Nước mắt Anh Tình chảy dài, ướt đẫm tay Hòa. Anh Tình ghé sát vào tai vợ, giọng nói nghẹn ngào như tiếng nấc: “Hòa ơi… anh xin lỗi. Anh xin lỗi em nhiều lắm. Anh đã sai rồi, sai thật rồi em ơi.”
Anh Tình tựa đầu vào mép giường, nước mắt thấm ướt ga trải. Anh Tình không ngừng thì thầm, như muốn trút bỏ tất cả gánh nặng trong lòng: “Anh ghen tuông mù quáng, anh đã không tin tưởng em. Anh là một thằng chồng tồi tệ, Hòa à. Giá như… giá như anh không làm những chuyện đó. Anh xin lỗi em.”
Anh Tình siết chặt tay Hòa hơn, như thể muốn truyền hơi ấm của mình sang cho vợ, muốn kéo Hòa trở về từ bờ vực mong manh của sự sống. “Hòa ơi, em phải tỉnh lại. Em phải cho anh một cơ hội để bù đắp. Anh sẽ chăm sóc em, anh sẽ làm tất cả mọi thứ để em khỏe lại. Anh sẽ yêu thương em, tin tưởng em, không bao giờ để em phải chịu khổ nữa. Em nghe thấy anh nói không, Hòa? Anh sẽ bù đắp cho em, tất cả mọi thứ.”
Ngoài cửa, Ông Thông lặng lẽ đứng nhìn, ánh mắt đượm buồn. Ông cũng thầm hy vọng, hy vọng Hòa sẽ vượt qua, hy vọng Anh Tình thật lòng ăn năn và chuộc lại lỗi lầm của mình. Khoảnh khắc ấy, chỉ còn tiếng thút thít của Anh Tình và tiếng máy móc đều đều vang vọng trong căn phòng lạnh lẽo.
Vài ngày sau, hơi thở của Hòa dần đều đặn hơn. Tiếng máy móc vẫn đều đều tít tít, nhưng không còn vẻ căng thẳng như trước. Một buổi sáng, khi ánh nắng yếu ớt xuyên qua khe cửa sổ, mi mắt Hòa khẽ động đậy. Cô gắng sức mở mắt, tầm nhìn còn mờ nhòe, mọi thứ xung quanh cứ chao đảo.
Cô từ từ nhận ra trần nhà trắng toát, mùi thuốc sát trùng và tiếng lách cách của thiết bị y tế. Đầu óc cô vẫn nặng trĩu, nhưng cảm giác đau đớn nhói buốt ở chân và khắp cơ thể nhắc nhở cô về mọi chuyện đã xảy ra. Cô yếu ớt quay đầu sang một bên.
Ngay cạnh giường, Anh Tình đang ngủ gục trên ghế, đầu tựa vào thành giường, bàn tay vẫn nắm chặt tay cô. Gương mặt Anh Tình tiều tụy, đôi mắt trũng sâu với quầng thâm, râu ria lún phún. Tựa hồ anh đã không ngủ yên giấc trong nhiều ngày. Trái tim Hòa khẽ nhói lên một cảm giác lẫn lộn giữa đau đớn, xót xa và một chút gì đó khó gọi tên.
“Anh Tình…” Hòa thều thào, giọng nói khản đặc như không còn chút sức lực nào.
Anh Tình giật mình tỉnh giấc, đôi mắt mệt mỏi nhưng ngay lập tức bừng sáng khi nhìn thấy Hòa. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán vợ, hơi thở anh phả ra nóng ấm, mang theo mùi của sự lo lắng và mệt mỏi. “Hòa… em tỉnh rồi,” anh nói khẽ, giọng nghẹn lại, nước mắt chợt ứa ra.
Anh Tình siết nhẹ tay cô, gương mặt đầy vẻ ân hận và xót xa. “Em đừng lo gì cả, anh sẽ ở bên cạnh em. Em cứ nghỉ ngơi đi, mọi chuyện cứ để anh lo.” Anh Tình cúi xuống, tựa trán vào tay Hòa, để những giọt nước mắt lăn dài. “Anh xin lỗi, Hòa… anh xin lỗi em.”
Hòa nhìn Anh Tình, ánh mắt cô vẫn còn mơ màng nhưng có gì đó kiên định. Cô không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Anh Tình. Ngoài cửa phòng, Ông Thông lặng lẽ nhìn vào, khóe mắt ông cũng cay xè khi thấy cảnh tượng ấy.
Hòa dần hồi phục, vài ngày sau cô được xuất viện. Anh Tình, với gương mặt gầy sọp và ánh mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, đích thân cõng vợ ra xe, không để cô chạm chân xuống đất. Trên đường về nhà, anh nắm chặt tay Hòa, không nói một lời, nhưng sự căng thẳng trong từng cử động của anh đã nói lên tất cả.
Về đến ngôi nhà quen thuộc, không khí giờ đây lại mang một vẻ gì đó khác lạ. Anh Tình đặt Hòa nằm cẩn thận trên giường, nhanh chóng kê gối, đắp chăn. Anh không còn vẻ thô lỗ, cục cằn như trước, thay vào đó là sự tỉ mỉ, nhẹ nhàng đến ngạc nhiên.
Suốt những ngày sau đó, Anh Tình như biến thành một con người khác. Anh dậy từ tờ mờ sáng, xuống bếp lụi cụi nấu cháo. Mùi hành phi thơm lừng, mùi thịt băm ngấm gia vị len lỏi khắp căn nhà. Anh Tình cẩn thận múc từng thìa cháo, thổi nguội rồi đưa sát miệng Hòa.
“Nóng lắm đó, em ăn từ từ thôi,” anh khẽ nói, ánh mắt chăm chú.
Mỗi khi Hòa muốn đi vệ sinh, anh lập tức có mặt. Anh nhẹ nhàng đỡ cô dậy, vòng tay qua lưng, từ từ di chuyển cô vào nhà tắm. Không có một tiếng than thở, không có một cái nhíu mày khó chịu nào. Anh đỡ cô ngồi xuống, đợi cô xong, rồi lại cẩn thận dìu cô về giường.
Đôi bàn tay vốn chỉ quen với việc cầm dao, cầm búa, giờ lại trở nên khéo léo lạ thường. Anh xoa bóp nhẹ nhàng những chỗ đau nhức trên cơ thể Hòa, từng thớ thịt, từng khớp xương. Anh day day bắp chân, bóp bả vai, cố gắng làm dịu đi những cơn đau âm ỉ vẫn còn vương vấn.
“Em thấy đỡ hơn chút nào không?” Anh Tình hỏi, giọng nói đầy quan tâm.
Hòa chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt nhìn Anh Tình đầy phức tạp. Cô thấy gương mặt anh tiều tụy đi trông thấy, nhưng trên đó lại ánh lên một sự kiên nhẫn, một sự dịu dàng mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ thấy ở người chồng này. Anh Tình, người từng ghen tuông mù quáng, từng bạo hành cô, giờ lại dốc hết tâm can để chăm sóc cô từng li từng tí. Anh đang bù đắp, không phải bằng lời nói, mà bằng những hành động cụ thể, chân thành nhất.
Anh Tình nhìn Hòa, trong lòng trào dâng một cảm giác hối hận xen lẫn xót xa. Anh tự nhủ, anh sẽ không bao giờ để Hòa phải chịu đau khổ thêm lần nào nữa. Anh sẽ bảo vệ cô, chăm sóc cô bằng tất cả những gì anh có.
Vài ngày sau, Hòa đã có thể tự mình vịn vào thành giường, tập đi những bước ngắn ngủi. Nhưng niềm vui hồi phục chỉ là thoáng chốc, khi gánh nặng thực sự bắt đầu đè lên đôi vai Anh Tình. Những tờ viện phí dày cộp, chi phí thuốc men, rồi cả tiền ăn uống, sinh hoạt cho hai người trong khi Hòa chưa thể làm gì và Anh Tình cũng đã bỏ bê công việc bốc vác từ lâu. Anh Tình nhìn sấp hóa đơn, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ giờ càng hằn rõ sự lo âu.
“Tiền đâu ra bây giờ đây?” Anh Tình lẩm bẩm, bàn tay run run vuốt qua những con số. Tiền tiết kiệm đã cạn kiệt. Thu nhập bấp bênh từ những ngày làm thuê trước kia giờ hoàn toàn biến mất. Anh biết, anh không thể ngồi yên.
Sáng hôm sau, khi thị trấn nhỏ còn chìm trong sương sớm, Anh Tình đã đứng ở đầu chợ, hỏi han khắp nơi xem có ai cần người làm việc nặng không. Anh không kén chọn. Từ bốc vác hàng hóa, dọn dẹp kho bãi, đến phụ hồ, bất cứ việc gì có thể kiếm được tiền, Anh Tình đều nhận. Anh thấy mình không còn lựa chọn nào khác.
Người ta thấy Anh Tình còng lưng vác những bao gạo nặng trịch từ xe xuống kho, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Giữa trưa nắng gắt, anh lại đang trộn vữa, kéo từng xô gạch lên cao. Khi mọi người nghỉ ngơi, Anh Tình vẫn miệt mài làm thêm những việc vặt, lau dọn, sắp xếp. Tối đến, anh nhận thêm việc trực đêm ở một công trình xây dựng, thi thoảng chợp mắt vài phút trong cái lạnh của đêm khuya.
Gương mặt Anh Tình ngày càng gầy sọp, quầng mắt thâm đen, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên vẻ kiên cường đến chai sạn. Anh Tình không nghĩ đến bản thân, chỉ nghĩ đến Hòa đang nằm ở nhà, cần tiền thuốc thang, cần tiền bồi bổ. Mỗi đồng tiền kiếm được đều thấm đẫm mồ hôi và cả nỗi lo lắng chực trào. Anh Tình bóp chặt bàn tay chai sạn, tự nhủ phải cố gắng hơn nữa. Phải có tiền. Bằng mọi giá.
Những ngày sau đó, dù Anh Tình vẫn quần quật từ sáng sớm đến tối mịt, nhưng trong căn nhà nhỏ của anh và Hòa ở thị trấn nhỏ, không khí dần trở nên ấm áp hơn. Anh Tình vừa về đến nhà, người nhễ nhại mồ hôi, chưa kịp ngồi nghỉ thì thấy bà Hợi đã ngồi sẵn ở đó, bên cạnh Hòa. Vài người hàng xóm khác cũng đứng lấp ló ở cửa, ánh mắt vừa thương cảm vừa sẻ chia.
Bà Hợi thấy Anh Tình về, liền đứng dậy, ánh mắt hiền từ nhìn anh. “Anh Tình à, chúng tôi nghe chuyện của vợ chồng chú, thương quá. Cả xóm ai cũng biết chú vất vả, Hòa lại nằm một chỗ.” Bà Hợi đặt một phong bì nhỏ đã được gấp kỹ vào tay Anh Tình. “Đây là chút lòng thành của bà con lối xóm, không đáng là bao nhưng mong chú đỡ đần được phần nào.”
Anh Tình sững sờ nhìn phong bì, tay anh run run muốn từ chối nhưng lời nói mắc nghẹn. Những người hàng xóm khác cũng gật đầu đồng tình, gương mặt ai cũng ánh lên vẻ chân thành. “Cứ cầm lấy đi chú Tình, tình làng nghĩa xóm cả mà,” một người nói. “Chỉ mong vợ chú mau chóng bình phục.”
Hòa, gương mặt còn xanh xao, nhìn chồng với đôi mắt ướt đẫm. Anh Tình nhìn mọi người, rồi nhìn xuống phong bì, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Anh gật đầu, giọng khẽ khàng: “Tôi… tôi xin cảm ơn mọi người nhiều lắm.” Lời cảm ơn đơn sơ nhưng chứa đựng tất cả sự biết ơn chân thành của anh.
Không chỉ có bà Hợi và những người hàng xóm, ông Thông, chủ quầy thịt, cũng thường xuyên ghé qua. Mỗi lần ghé, ông lại mang theo nào là thịt thăn tươi roi rói, nào là xương hầm, hay đôi khi là một giỏ rau củ quả tươi ngon. Ông Thông không nói nhiều, chỉ dặn dò Hòa cố gắng ăn uống bồi bổ, rồi lại quay ra nhìn Anh Tình, ánh mắt ông lộ rõ sự lo lắng.
Một buổi chiều nọ, khi Anh Tình đang dọn dẹp nhà cửa, ông Thông lại đến. Lần này, ngoài túi thực phẩm quen thuộc, ông còn cầm theo một cọc tiền đã được buộc gọn gàng bằng dây chun. “Anh Tình này,” ông Thông nói, giọng trầm ấm và đầy thiện chí, “tôi biết vợ chồng anh đang khó khăn. Anh cứ lấy chỗ tiền này mà dùng, khi nào có thì trả, không thì thôi cũng được.”
Anh Tình đứng chết trân. Cọc tiền dày cộp trong tay ông Thông như một lời đề nghị quá lớn. Anh nhìn vào đôi mắt chân thành của ông Thông, không thấy một chút toan tính hay thương hại nào, chỉ có sự quan tâm thực sự. Cổ họng Anh Tình nghẹn lại, anh cúi đầu, giấu đi đôi mắt đỏ hoe. “Ông Thông… tôi không biết phải nói gì nữa.”
Ông Thông vỗ vai Anh Tình. “Người với người sống với nhau, những lúc hoạn nạn mới biết lòng nhau. Cứ coi như đây là tiền của ông anh già cho đứa em thôi.”
Anh Tình siết chặt bàn tay chai sạn, cảm nhận được hơi ấm từ những đồng tiền vừa nhận, và hơn thế nữa là hơi ấm từ tình người. Suốt bao năm qua, Anh Tình đã quen với việc tự mình gánh vác mọi thứ, quen với sự cô độc trong cuộc mưu sinh. Giờ đây, đứng trước tấm lòng của những người hàng xóm, đặc biệt là ông Thông, Anh Tình thấy lòng mình như vỡ òa. Một cảm giác cảm động, biết ơn sâu sắc tràn ngập tâm trí anh, khiến những gánh nặng trên vai dường như nhẹ nhõm đi phần nào. Anh Tình tự nhủ, mình không thể phụ lòng tốt của mọi người.
Sau ngày hôm đó, như được tiếp thêm sức mạnh từ tình cảm của bà con lối xóm và đặc biệt là sự giúp đỡ của ông Thông, Anh Tình càng dốc sức hơn. Anh vẫn quần quật từ sáng sớm đến tối mịt ngoài công trường, nhưng mỗi khi về đến nhà, mọi mệt mỏi đều tan biến nhường chỗ cho sự chăm sóc tận tình. Anh Tình tỉ mỉ đút từng thìa cháo, lau người, xoa bóp cho Hòa. Anh muốn Hòa cảm nhận được sự quan tâm vô bờ bến từ chồng mình, muốn bù đắp cho những gì cô đã phải chịu đựng.
Dần dần, dưới bàn tay chăm sóc của Anh Tình và những món ăn tẩm bổ từ ông Thông, Hòa bắt đầu có những tiến triển đáng kể. Từ chỗ chỉ có thể nằm yên một chỗ, cô đã có thể tự mình ngồi dậy, dù vẫn còn khó khăn và phải dựa vào thành giường. Anh Tình mừng rỡ, anh luôn ở bên cạnh, động viên vợ bằng những lời lẽ dịu dàng nhất.
Một buổi sáng đẹp trời, khi ánh nắng rải đầy căn phòng, Anh Tình đỡ Hòa ngồi dậy. Anh cầm lấy đôi nạng gỗ mà ông Thông đã gửi đến, nhẹ nhàng đặt vào tay Hòa. “Em thử xem sao,” Anh Tình nói, ánh mắt đầy khích lệ.
Hòa nắm chặt đôi nạng, đôi chân cô run rẩy khi cố gắng đặt xuống sàn. Từng chút một, cô nhấc mình lên, tựa vào đôi nạng. Bước đầu tiên thật chông chênh, nhưng Anh Tình đã ở ngay phía sau, sẵn sàng đỡ lấy cô. Cô vịn vào tường, rồi chầm chậm di chuyển, mỗi bước đi đều còn tập tễnh nhưng là một dấu hiệu của sự hồi phục kỳ diệu. Khuôn mặt Hòa ửng hồng vì gắng sức, nhưng trên môi cô, nụ cười đã nở rạng rỡ. Đó là nụ cười mà Anh Tình đã chờ đợi bấy lâu nay, nụ cười mang theo cả niềm vui, sự hy vọng và biết ơn.
“Anh Tình… em làm được rồi!” Hòa thốt lên, giọng nói còn yếu ớt nhưng tràn đầy phấn chấn.
Anh Tình nhìn vợ, đôi mắt anh rưng rưng. Anh nắm lấy bàn tay Hòa, siết nhẹ. “Đúng vậy, em làm được rồi. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.”
Từ ngày Hòa có thể tự đi lại dù phải dùng nạng, không khí trong ngôi nhà nhỏ càng thêm vui tươi. Bà Hợi và những người hàng xóm cũng thường xuyên ghé qua, mang theo những lời thăm hỏi, động viên. Ông Thông vẫn đều đặn gửi đồ ăn, không quên hỏi han tình hình sức khỏe của Hòa. Nhìn nụ cười đã trở lại trên gương mặt Hòa, nhìn Anh Tình ngày càng vững chãi, tất cả mọi người đều cảm thấy nhẹ nhõm.
Mỗi chiều, khi Anh Tình trở về sau một ngày làm việc mệt mỏi, anh lại thấy Hòa đang ngồi đợi ở hiên nhà. Nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng cuối ngày, xua đi mọi lo toan trong lòng Anh Tình. Họ cùng nhau nhìn về phía trước, tin rằng sau những giông bão, họ sẽ có thể xây dựng lại cuộc sống, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Niềm hy vọng mới đã thực sự trở lại trong căn nhà nhỏ của Anh Tình và Hòa.
Anh Tình ngồi cạnh giường, lặng lẽ nhìn Hòa đang say giấc. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, rải vệt sáng vàng ấm áp trên gương mặt cô. Anh Tình khẽ vuốt mái tóc Hòa, lòng anh chùng xuống khi ký ức về quãng thời gian giông bão ùa về. Nỗi ám ảnh ghen tuông mù quáng đã khiến Anh Tình suýt chút nữa đánh mất tất cả. Anh Tình nhắm mắt, hình ảnh Hòa tiều tụy trên giường bệnh, những lời đồn thổi độc địa của Bà Hợi, và sự đau khổ anh đã gây ra cho vợ cứ hiện rõ mồn một. Anh Tình cảm thấy hổ thẹn sâu sắc. Anh từng tin vào những lời xì xầm ngoài tai hơn là tin vào người phụ nữ đầu ấp tay gối. Anh đã từng là một người chồng tồi tệ đến nhường nào.
Hòa khẽ cựa mình, mở mắt. Cô mỉm cười khi thấy Anh Tình vẫn ngồi đó, ánh mắt đầy lo lắng pha lẫn trìu mến.
“Anh lại ngồi đây từ lúc nào?” Hòa hỏi, giọng yếu ớt nhưng tràn đầy tình cảm.
Anh Tình siết chặt tay vợ. “Anh muốn nhìn em. Anh muốn chắc chắn rằng tất cả những điều tồi tệ đã hoàn toàn qua rồi.”
Anh Tình nhìn sâu vào đôi mắt Hòa, không chút che giấu sự dằn vặt. “Anh Tình xin lỗi em, Hòa. Anh đã ngu xuẩn, đã ghen tuông vô cớ mà không chịu lắng nghe em một lời nào. Anh đã suýt chút nữa phá nát gia đình mình chỉ vì sự nông nổi của bản thân.”
Hòa lắc đầu nhẹ. “Chuyện cũ qua rồi, Anh Tình. Quan trọng là bây giờ chúng ta vẫn còn ở bên nhau.”
“Không, Hòa. Anh Tình phải nói,” Anh Tình khẽ ngắt lời. “Từ giờ trở đi, anh sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra nữa. Anh sẽ tin tưởng em vô điều kiện, không bao giờ để lời đồn thổi làm mờ mắt anh. Anh Tình đã học được bài học quá đắt giá, rằng ghen tuông mù quáng có thể phá hủy tất cả những gì quý giá nhất.”
Những ngày sau đó, Anh Tình không chỉ nói mà còn chứng minh bằng hành động. Khi Bà Hợi vô tình ghé qua, định buông lời bóng gió về việc Ông Thông vẫn đều đặn gửi đồ ăn, Anh Tình chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt điềm tĩnh lạ thường.
“Bà Hợi này,” Anh Tình điềm đạm nói, “Ông Thông là người tốt. Ông ấy đã giúp vợ chồng chúng tôi rất nhiều trong lúc hoạn nạn. Chúng tôi mang ơn ông ấy.”
Bà Hợi bất ngờ trước thái độ điềm tĩnh và dứt khoát của Anh Tình. Cô ta chỉ biết ậm ừ rồi nhanh chóng lảng sang chuyện khác. Anh Tình không còn bận tâm đến những lời ra tiếng vào, những ánh mắt dò xét của người đời. Anh hiểu rõ giá trị của sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Hòa.
Mỗi tối, Anh Tình thường đọc sách hoặc kể những câu chuyện vui cho Hòa nghe, giúp cô quên đi cơn đau và buồn tủi. Anh không còn vội vã với những cuộc nhậu nhẹt, cũng không còn dành thời gian nghe ngóng những chuyện tầm phào trong thị trấn nhỏ. Toàn bộ tâm trí Anh Tình dành cho Hòa và việc vun đắp lại tổ ấm. Anh tỉ mỉ sửa sang lại căn nhà, trồng thêm những chậu hoa nhỏ rực rỡ trước hiên. Anh muốn mọi thứ tươi mới, tràn đầy sức sống, như chính cuộc sống mới của họ vậy.
Hòa nhìn Anh Tình, ánh mắt cô ngập tràn yêu thương và biết ơn. Cô biết, người đàn ông bên cạnh mình đã thực sự thay đổi. Không chỉ là sự quan tâm thể hiện qua hành động, mà là sự thay đổi sâu sắc trong tâm hồn. Anh Tình đã trở thành một người chồng chín chắn, một trụ cột vững vàng cho gia đình nhỏ. Anh đã học được rằng tình yêu và sự tin tưởng mới là nền tảng vững chắc nhất, chứ không phải những cơn ghen tuông mù quáng hay lời lẽ thêu dệt từ người ngoài. Anh Tình đã thực sự trưởng thành, từ một biến cố suýt chút nữa đánh mất tất cả những gì Anh Tình quý giá nhất.
CẢNH 1: NHÀ CỦA ANH TÌNH VÀ HÒA – MỘT BUỔI SÁNG
Hòa dần hồi phục, sức khỏe cô ngày càng tốt hơn. Anh Tình không rời nửa bước, anh chăm sóc cô từng li từng tí. Căn nhà nhỏ trở nên ấm cúng hơn bao giờ hết, tràn ngập tiếng cười và những câu chuyện vụn vặt. Một buổi sáng nọ, khi Hòa đang tỉ mẩn tưới mấy chậu hoa Anh Tình mới trồng, cô quay sang nhìn chồng.
HÒA
(Mỉm cười rạng rỡ)
Anh Tình này, em thấy khỏe hẳn rồi. Em muốn làm gì đó, không thể cứ ngồi mãi thế này.
ANH TÌNH
(Đặt tờ báo xuống, ánh mắt trìu mến)
Em cứ nghỉ ngơi đi. Anh Tình sẽ lo liệu mọi thứ. Em đã vất vả nhiều rồi.
HÒA
(Lắc đầu nhẹ)
Không, Anh Tình. Em muốn cùng anh xây dựng lại từ đầu. Mình có thể mở một cái gì đó nhỏ nhỏ… như một cửa hàng tạp hóa chẳng hạn, hoặc một tiệm gội đầu nhỏ kết hợp. Em nhớ nghề lắm.
Anh Tình nhìn Hòa, anh thấy trong mắt cô sự quyết tâm và một tia sáng hy vọng. Anh biết, Hòa nói đúng. Cả hai cần một khởi đầu mới, một công việc chung để cùng nhau vun đắp.
ANH TÌNH
(Nắm lấy tay Hòa, siết chặt)
Được. Mình sẽ mở một cửa hàng nhỏ. Anh Tình sẽ làm mọi thứ để em được vui vẻ, để chúng ta có một cuộc sống mới, thật hạnh phúc.
CẢNH 2: CỬA HÀNG NHỎ CỦA ANH TÌNH VÀ HÒA – MỘT THỜI GIAN SAU
Ít lâu sau, với số vốn ít ỏi và sự giúp đỡ của vài người quen, Anh Tình và Hòa đã mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ ngay trong thị trấn nhỏ. Cửa hàng không lớn, nhưng sạch sẽ và ấm cúng. Một góc nhỏ được Hòa dành riêng để nhận gội đầu thư giãn cho chị em trong xóm. Ban đầu, công việc khá khó khăn. Một số người dân vẫn còn giữ định kiến, ánh mắt dò xét thỉnh thoảng vẫn lướt qua cửa hàng của họ.
Một buổi chiều, khi Hòa đang cặm cụi sắp xếp hàng hóa, một khách hàng bước vào. Đó là Bà Hợi, vẻ mặt không giấu được sự tò mò pha lẫn vẻ khinh khỉnh.
BÀ HỢI
(Giọng điệu mỉa mai)
Ấy chà, vợ chồng Anh Tình giờ cũng “lên đời” mở cửa hàng cơ đấy à? Cũng ra dáng làm ăn phết nhỉ.
Hòa thoáng buồn, nhưng cô lập tức mỉm cười thân thiện.
HÒA
(Điềm đạm)
Dạ, bọn cháu cố gắng làm ăn lương thiện thôi ạ. Bà cần gì ạ?
Bà Hợi nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở Anh Tình đang lau dọn quầy. Anh Tình vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không chút xao động. Anh tiến lại gần Hòa, khẽ đặt tay lên vai vợ.
ANH TÌNH
(Nhìn thẳng vào Bà Hợi, giọng rõ ràng)
Bà Hợi này, vợ chồng cháu giờ chỉ mong làm ăn chân chính, sống vui vẻ. Chuyện quá khứ, cháu mong bà đừng nhắc lại nữa. Cảm ơn bà đã ghé thăm.
Bà Hợi bất ngờ trước thái độ cứng rắn nhưng đầy lịch sự của Anh Tình. Cô ta chỉ biết lầm bầm vài tiếng rồi vội vã chọn mua vài món đồ rồi rời đi. Anh Tình nhìn theo, rồi quay sang nắm tay Hòa.
ANH TÌNH
(Vỗ nhẹ tay Hòa)
Đừng bận tâm. Quan trọng là chúng ta ở bên nhau.
Hòa gật đầu, lòng cô ấm áp. Cô biết, Anh Tình đã thay đổi thật rồi.
CẢNH 3: CỬA HÀNG NHỎ / NHÀ CỦA ANH TÌNH VÀ HÒA – NHỮNG THÁNG NGÀY SAU
Thời gian trôi qua, cửa hàng nhỏ của Anh Tình và Hòa dần đông khách. Họ làm việc chăm chỉ, chân thành và nhận được sự tin yêu từ những người dân hiền lành trong thị trấn. Tình yêu của họ không còn là những cơn sóng dữ dội mà trở thành dòng sông êm đềm, sâu lắng. Họ cùng nhau trải qua những ngày mưa nắng, chia sẻ mọi buồn vui, và luôn dành cho nhau sự thấu hiểu tuyệt đối.
Thỉnh thoảng, trong những buổi tối vắng khách, hoặc khi ngồi hàn huyên với những người bạn mới tại quán trà đá đầu phố, Anh Tình lại kể câu chuyện của mình.
ANH TÌNH
(Giọng trầm lắng, ánh mắt nhìn xa xăm)
Ngày trước, tôi là một thằng đàn ông ngu xuẩn. Yêu vợ nhưng lại mù quáng tin vào lời ra tiếng vào của người ngoài. Tôi đã suýt chút nữa đánh mất Hòa, mất đi gia đình chỉ vì cái ghen tuông hão huyền. Các ông có biết không? Cái lòng tin nó quý giá lắm. Nó là sợi dây nối kết vợ chồng mình. Không có nó, gia đình tan nát như chơi.
Một người bạn trẻ, vừa mới cưới vợ, chăm chú lắng nghe.
NGƯỜI BẠN
(Thở dài)
Nghe anh Tình kể, em thấy thấm thía quá. Nhiều khi mình cũng dễ bị lung lay bởi mấy lời đồn đại.
ANH TÌNH
(Khẽ gật đầu)
Đúng vậy. Vợ chồng là phải tin nhau vô điều kiện. Phải thấu hiểu nhau, cùng nhau vượt qua mọi chuyện. Hạnh phúc không phải là không có giông bão, mà là cùng nhau đi qua giông bão đó, và vẫn nắm chặt tay nhau. Hòa và tôi đã trải qua hết. Giờ đây, chúng tôi trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên nhau, trân trọng từng lời nói, từng ánh mắt. Bởi vì, chúng tôi đã hiểu, tình yêu không chỉ là cảm xúc, mà còn là trách nhiệm, là sự hy sinh và quan trọng nhất, là lòng tin tuyệt đối.
Hòa, từ trong cửa hàng, khẽ mỉm cười nhìn Anh Tình. Cô thấy anh đã thực sự là một người chồng trưởng thành, một người đàn ông đáng tin cậy.
Cuộc đời tưởng chừng đã đóng lại với Hòa và Anh Tình sau bao biến cố, nhưng cánh cửa mới đã từ từ mở ra, rạng rỡ hơn bao giờ hết. Mỗi sớm mai thức dậy, khi ánh nắng đầu ngày mơn man qua khung cửa sổ nhỏ của căn nhà, Hòa lại thấy lòng mình thật bình yên. Cô không còn phải đối mặt với những ánh mắt dò xét, những lời xì xào ác ý. Thay vào đó là những nụ cười thân thiện, những lời hỏi thăm chân thành từ những người hàng xóm đã thấu hiểu và chấp nhận họ. Anh Tình không còn là người đàn ông bốc đồng, dễ dàng bị kích động bởi những lời thêu dệt. Anh đã trở thành một người chồng kiên định, một người đàn ông đáng tin cậy cho Hòa. Họ tìm thấy sự thanh thản trong công việc mỗi ngày, trong những bữa cơm đạm bạc nhưng tràn đầy yêu thương, và trong ánh mắt luôn dành cho nhau. Bài học về lòng tin đã khắc sâu vào tâm khảm Anh Tình, biến anh từ một người đàn ông nghi kỵ trở thành một trụ cột vững vàng, một điểm tựa an toàn cho Hòa. Tình yêu của họ giờ đây không còn là những ngọn lửa bùng cháy dữ dội mà là ánh sáng dịu nhẹ, bền bỉ, sưởi ấm căn nhà và trái tim của cả hai. Họ hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở sự hoàn hảo, mà nằm ở sự chấp nhận, tha thứ và không ngừng vun đắp cho nhau. Mỗi bước đi, mỗi quyết định, họ đều có nhau, cùng nắm tay vượt qua mọi khó khăn, vững tin vào một tương lai tươi sáng, nơi tình yêu và lòng tin là kim chỉ nam dẫn lối. Giông bão đã qua, để lại phía sau một bầu trời trong xanh, và một tình yêu vĩnh cửu, như một minh chứng sống động cho sức mạnh của sự thấu hiểu và lòng bao dung.

