Hôm qua anh còn nói rộn ràng chuyện lấy nốt lương tháng này rồi trả trọ về quê, vậy mà trưa nay họ gọi em đến, thấy xe máy dựng ven đường, điện thoại trong bụi rậm, còn anh thì gục xuống, tay vẫn nắm chặt tờ giấy viết vội, trong đấy anh ghi rõ người ratay với anh mà em ngạt thở, không ngờ người đó chính là…
Hôm qua thôi, anh còn cười nói rộn ràng, bảo với em:
“Cố gắng thêm tháng này nữa, lấy nốt đồng lương rồi trả phòng trọ, về quê ở với mẹ cho yên ổn. Vợ chồng mình đỡ khổ, con cũng có chỗ nương náu…”
Em nghe mà lòng rộn ràng hạnh phúc, tưởng như bao vất vả bấy lâu sắp qua đi.
Vậy mà trưa nay, một cuộc gọi hốt hoảng khiến em ngã quỵ. Chạy đến nơi, trước mắt em là cảnh tượng khiến tim vỡ nát: chiếc xe máy của anh dựng ven đường, điện thoại rơi lăn lóc trong bụi rậm, còn anh thì gục xuống.
Điều khiến em nghẹt thở hơn cả là bàn tay anh nắm chặt một tờ giấy nhàu nát, viết vội những dòng cuối. Tay em run bần bật mở ra… từng chữ như nhát dao cứa vào tim. Hóa ra người khiến anh rơi vào bước đường cùng lại là… 👇👇
Người vợ ngạt thở, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt nhưng vẫn dán chặt vào tờ giấy nhàu nát. Từng chữ viết xiêu vẹo, đầy đau đớn như cứa vào tim Người vợ. Anh đã viết những gì? Anh đã phải trải qua những gì trước khi gục ngã? Người vợ cố gắng nuốt nước mắt, buộc mình phải đọc rõ từng nét chữ cuối cùng. Dòng cuối cùng, run rẩy và đầy thống khổ, hiện ra như một nhát dao chí mạng: “Tùng… là Tùng đã hại anh…”
Cả thế giới quanh Người vợ như sụp đổ. Không, không thể nào. Tùng? Người bạn thân thiết, người anh em vào sinh ra tử của Người chồng? Người vợ chết lặng, tờ giấy tuột khỏi tay, rơi nhẹ xuống nền đất bụi bặm. Tên hung thủ hiện rõ mồn một, nhưng lại là cái tên Người vợ không thể nào tin nổi, không bao giờ ngờ tới. Anh trai kết nghĩa, người từng cùng Người chồng mơ về một ngày hai gia đình sẽ cùng về quê sống yên ổn, giờ lại là kẻ đã nhẫn tâm đẩy Người chồng vào cõi chết. Đầu óc Người vợ quay cuồng, một cảm giác vừa phẫn uất, vừa đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực.
Người vợ sụp xuống, đôi tay run rẩy bấu chặt vào ngực. Những hình ảnh về Tùng và Người chồng thi nhau ùa về, như những mảnh dao cứa vào tâm trí cô. Từng lời nói, từng cử chỉ, từng ký ức về tình bạn thắm thiết của họ, giờ đây, lại biến thành những nhát đâm chí mạng.
Tiếng cười vang vọng trong Phòng trọ nhỏ bé. Người chồng và Tùng, hai người đàn ông gầy gò nhưng tràn đầy sức sống, đang ngồi bên bàn trà, chén rượu đầy vơi. Người chồng vô tư vỗ vai Tùng, ánh mắt đầy tin tưởng.
NGƯỜI CHỒNG
(Cười lớn)
Mày đúng là thằng em trời đánh! Không có mày chắc tao chết đói mấy lần rồi. Hồi tao phá sản, không có mày cho vay tiền, chắc tao bị siết nợ mất nhà rồi.
TÙNG
(Vỗ vai Người chồng, ánh mắt chân thành, nhưng thoáng qua một tia khó hiểu)
Anh nói gì lạ vậy? Anh em là phải thế chứ! Anh giúp tao bao nhiêu lần, giờ tao giúp lại có là gì. Hồi tao mới lên thành phố, đâu có biết ai, không có anh chắc tao lạc đường cả đời.
Người chồng gật đầu, đặt tay lên vai Tùng.
NGƯỜI CHỒNG
Mày yên tâm, sau này có chuyện gì cứ nói với anh. Anh em mình cùng chung lưng đấu cật. Ước mơ về quê, xây cái nhà nhỏ cho mẹ và con, anh em mình cùng làm. Rồi hai gia đình mình cùng về Quê sống yên ổn, mày thấy sao?
Tùng cười tươi, nụ cười rạng rỡ, nhưng đáy mắt hắn vẫn lấp lánh một tia sáng kỳ lạ mà Người chồng không hề nhận ra.
TÙNG
(Đứng dậy, cụng ly với Người chồng)
Thế mới là anh em chứ! Cạn!
Ký ức kinh hoàng tan biến, Người vợ giật mình. Cô sững sờ nhận ra, nụ cười ấy, ánh mắt ấy, tất cả đều là giả dối. Tùng, người mà Người chồng từng coi là tri kỷ, từng giúp đỡ không biết bao nhiêu lần, thậm chí còn giao phó cả ước mơ tương lai, giờ đây lại chính là kẻ đã ra tay tước đoạt mạng sống của Người chồng.
Người vợ nghiến răng, lồng ngực như muốn nổ tung. Nước mắt không ngừng chảy, nhưng không còn là giọt nước mắt của nỗi buồn, mà là của sự căm phẫn tột cùng. Cái cảm giác bị phản bội, bị lừa dối bởi người mà mình tin tưởng nhất, nó đau đớn hơn cả cái chết. Nó khoét sâu vào tâm can Người vợ một vết thương không thể nào lành.
“Tùng…” Người vợ thì thầm, giọng nói đặc quánh trong cổ họng. “Tại sao? Tại sao mày lại làm thế với chồng tao?”
Cô siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt. Nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau tinh thần mà cô đang phải chịu đựng. Tên Tùng hiện lên trong tâm trí cô, không còn là hình ảnh người bạn thân thiết, mà là một kẻ ác độc, một con quỷ đội lốt người. Sự cay đắng và phẫn uất đã biến thành một ngọn lửa hừng hực trong lòng cô. Cô phải làm gì đó. Cô phải tìm ra sự thật. Cô phải khiến Tùng phải trả giá.
NGƯỜI VỢ
(Gục xuống, bàn tay run rẩy đưa lên chiếc áo khoác của Người chồng, lục tìm. Một tờ giấy nhàu nát lọt vào tay cô. Người vợ mở ra, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt, cố gắng đọc từng nét chữ nguệch ngoạc, như viết vội vàng trong phút tuyệt vọng.)
NỘI TÂM NGƯỜI VỢ (đọc thư, giọng Người chồng vang vọng trong tâm trí cô)
*Vợ của anh… nếu em đọc được những dòng này, có lẽ anh đã không còn nữa.*
*Anh xin lỗi. Anh đã sai lầm quá lớn khi tin tưởng Tùng. Hắn đã gài bẫy anh, vợ à. Hắn dụ anh đầu tư vào một dự án ma, rồi lấy hết toàn bộ số tiền tiết kiệm mà chúng ta đã dành dụm bấy lâu, số tiền chuẩn bị để về Quê, để xây tổ ấm cho mẹ và Con.*
*Anh đã van xin hắn, cầu xin hắn hãy trả lại. Nhưng hắn cười khẩy, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn nói anh là kẻ ngu dốt, dễ lừa, và hắn sẽ dùng số tiền đó để đổi đời, còn anh thì xứng đáng nhận lấy kết cục này.*
*Anh không còn gì cả, vợ ơi. Không tiền, không tương lai, không còn chút hy vọng nào để về Quê cùng em và Con. Anh không còn mặt mũi nào để đối diện với em, với mẹ, với Con thơ…*
*Lời cuối anh muốn gửi tới em, là: “Hãy sống tốt và chăm sóc Con thật tốt nhé, vợ yêu của anh. Đừng vì anh mà gục ngã…”*
NGƯỜI VỢ
(Tờ giấy tuột khỏi tay Người vợ, rơi xuống nền nhà Phòng trọ. Người vợ ngã khuỵu, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào khoảng không. Hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực, như có ai đó đang siết chặt tim cô. Cô ôm chặt lấy ngực mình, nước mắt tuôn như suối, hòa lẫn với nỗi đau đớn tột cùng.)
Không… không thể nào! Sao có thể… sao có thể xảy ra chuyện này!
Người vợ siết chặt ngực, từng tiếng nấc nghẹn xé lòng. Cô không muốn tin vào những gì mình vừa đọc. Tùng, người bạn thân nhất của Người chồng, lại chính là kẻ đã đẩy anh vào bước đường cùng. Nước mắt Người vợ lăn dài, cay đắng hòa lẫn với sự tủi nhục và phẫn nộ. Giấc mơ về Quê, về ngôi nhà nhỏ bên Mẹ chồng và Con thơ, tan vỡ hoàn toàn, bị xé nát bởi lòng tham của một kẻ phản bội.
Người vợ ngước nhìn trần nhà Phòng trọ, đôi mắt sưng húp. Hình ảnh Người chồng hiện lên mờ ảo, nụ cười hiền lành, ánh mắt đầy yêu thương. Rồi hình ảnh ấy bị thay thế bằng gương mặt Tùng, nụ cười khẩy mỉa mai mà Người chồng đã miêu tả trong thư. Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Người vợ. Sự yếu đuối biến mất, nhường chỗ cho một cơn giận dữ bùng lên mạnh mẽ.
Người vợ từ từ đưa tay, nhặt lại tờ giấy nhàu nát dưới sàn. Cô vuốt phẳng nó một cách chậm rãi, từng câu chữ như khắc sâu vào tâm trí. “Hắn đã gài bẫy anh…” “Anh không còn gì cả, vợ ơi.” “Hắn cười khẩy, ánh mắt lạnh lẽo…” Từng lời như những nhát dao cứa vào trái tim Người vợ, nhưng không làm cô gục ngã nữa. Chúng hun đúc nên một ý chí sắt đá.
Nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng ánh mắt Người vợ giờ đây không còn sự tuyệt vọng mà rực lên một ngọn lửa căm hờn. Cô siết chặt lá thư trong tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Đôi môi Người vợ mím chặt, rồi từ từ hé mở, thốt ra từng tiếng lạnh lùng, dứt khoát.
NGƯỜI VỢ
Tùng… mày đã lấy đi tất cả của anh ấy. Mày đã cướp đi hạnh phúc, cướp đi cả mạng sống của chồng tao. Tao sẽ không để yên đâu. Tao thề… tao sẽ khiến mày phải trả giá. Tất cả những gì mày gây ra, mày sẽ phải nhận lại gấp trăm ngàn lần. Anh à, anh hãy chờ em. Em sẽ đòi lại công bằng cho anh, cho con của chúng ta!
Người vợ đứng dậy, dáng người run rẩy nhưng ánh mắt kiên định đến đáng sợ. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi bóng tối dường như đang bao trùm, nhưng trong sâu thẳm ánh nhìn của cô, một tia sáng báo thù đã bừng cháy.
Người vợ đứng đó, giữa bóng tối và nỗi đau, lá thư Tùng phản bội vẫn siết chặt trong tay. Từ xa, một tiếng còi hú xé tan màn đêm, ngày càng lớn dần, như xé toạc sự im lặng nặng nề của cô. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy, chói lòa cả một góc Ven đường, phản chiếu lên vũng nước đọng sau cơn mưa. Một chiếc xe tuần tra Cảnh sát và một xe cứu thương dừng lại gấp gáp.
Các sĩ quan Cảnh sát nhanh chóng xuống xe, khuôn mặt nghiêm nghị. Họ mang theo đèn pin, băng phong tỏa, và những chiếc cặp tài liệu. Hiện trường vụ việc nhanh chóng được kiểm soát. Một sĩ quan bắt đầu căng dây vàng quanh khu vực Người chồng đã gục ngã, cẩn trọng ghi nhận lại hiện trạng từng chi tiết nhỏ: Chiếc xe máy dựng ven đường vẫn còn đó, điện thoại rơi lăn lóc trong bụi rậm. Từng tia sáng đèn pin quét qua, như cố gắng tìm kiếm manh mối giữa màn đêm.
Một sĩ quan Cảnh sát, với vẻ mặt trầm tĩnh nhưng đầy sự thấu hiểu, tiến lại gần Người vợ.
CẢNH SÁT
Chị là Người vợ của nạn nhân phải không? Xin mời chị đi cùng chúng tôi một lát để cung cấp một số thông tin ban đầu.
Người vợ gật đầu, giọng cô nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt nên lời. Lòng cô lúc này ngổn ngang trăm mối. Một phần cảm thấy bất an tột độ, khi đối diện với hiện thực đau lòng và những câu hỏi dồn dập sắp tới. Nhưng sâu thẳm bên trong, một tia hy vọng mong manh cũng nhen nhóm. Đây rồi, công lý đã bắt đầu chuyển động. Cô siết chặt tờ giấy nhàu nát, bằng chứng duy nhất, cũng là lời trăn trối cuối cùng của Người chồng.
Người vợ bước đi theo vị Cảnh sát, đôi chân vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định. Cô ngoái lại nhìn hiện trường, nơi Người chồng nằm, giờ đã được che phủ bởi một tấm vải trắng. Cô biết, cuộc chiến đòi lại công bằng cho anh, cho Con của họ, chỉ vừa mới bắt đầu.
Người vợ được một nữ Cảnh sát dìu ra khỏi khu vực hiện trường, bước qua đám đông người dân hiếu kỳ đang xì xào bàn tán và cố gắng ghi hình. Những ánh mắt tò mò, thương hại, và cả phán xét cứ dán chặt vào cô, khiến Người vợ chỉ muốn gục xuống. Họ đưa Người vợ đến một chiếc xe tuần tra đậu cách đó không xa, nơi có phần yên tĩnh hơn. Viên Cảnh sát lúc trước đã nói chuyện với cô ngồi đối diện, ánh mắt trầm tĩnh nhìn Người vợ.
CẢNH SÁT
Chị Người vợ, chúng tôi hiểu đây là một cú sốc lớn. Nhưng bây giờ, xin chị hãy cố gắng giữ bình tĩnh, kể lại mọi chuyện một cách chi tiết nhất có thể. Bắt đầu từ khi chị biết chuyện gì đó không ổn.
Người vợ hít một hơi thật sâu, cố nén những tiếng nấc đang chực trào. Đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng ẩn sâu trong đó là một ngọn lửa của sự kiên cường và nỗi đau tột cùng. Cô siết chặt tờ giấy nhàu nát trong tay.
NGƯỜI VỢ
Anh ấy… Người chồng của tôi… anh ấy mơ ước được về Quê. Chỉ là về Quê thôi, sống yên ổn với Mẹ chồng và Con của chúng tôi. Chúng tôi đã ở Phòng trọ này quá lâu rồi, đã chịu đựng quá nhiều rồi. Anh ấy nói, chỉ cần tích góp đủ một khoản nhỏ, chúng tôi sẽ về, anh ấy sẽ sửa lại căn nhà cũ của Mẹ chồng, hai vợ chồng sẽ làm lụng, và Con sẽ được lớn lên trong vòng tay ấm áp của gia đình.
Người vợ nghẹn lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô lập tức đưa tay lau đi, như thể không muốn để lộ sự yếu đuối của mình.
NGƯỜI VỢ (TIẾP)
Trưa nay… Người chồng gọi điện cho tôi. Giọng anh ấy rất lạ, vừa phấn khích, vừa như có gì đó sợ hãi. Anh ấy bảo Tùng, người bạn thân nhất, đã gọi cho anh ấy. Nói là có việc cần gặp gấp, ở Ven đường này. Tôi có hỏi là việc gì, anh ấy chỉ nói là có thể đây là cơ hội để chúng tôi về Quê sớm hơn dự kiến. Anh ấy còn dặn tôi hãy đợi anh ấy về, chúng tôi sẽ bàn bạc kỹ hơn… Nhưng anh ấy không về nữa.
Giọng Người vợ nhỏ dần, tan biến trong tiếng gió đêm. Cô run rẩy chìa tờ giấy nhàu nát cho viên Cảnh sát. Đôi tay cô vẫn còn bám chặt vào mảnh giấy, như thể sợ rằng nó sẽ biến mất.
NGƯỜI VỢ (TIẾP)
Đây là… Đây là thứ Người chồng đã viết cho tôi. Tôi tìm thấy trong túi áo của anh ấy. Tôi nghĩ… tôi tin đây là tất cả những gì anh ấy muốn nói. Xin các anh, hãy làm rõ mọi chuyện. Hãy cho Người chồng của tôi một sự công bằng. Cho Con của chúng tôi… một cuộc sống không có nỗi đau này.
Viên Cảnh sát nhận lấy tờ giấy, cẩn thận mở ra. Ánh mắt anh ta dừng lại trên những dòng chữ nguệch ngoạc, rồi bất giác siết chặt bàn tay. Đây có thể là manh mối quan trọng nhất. Công lý, chỉ vừa mới bắt đầu.
Viên Cảnh sát nhận tờ giấy nhàu nát từ Người vợ, ánh mắt anh ta lướt qua những dòng chữ nguệch ngoạc rồi đột nhiên siết chặt bàn tay. Anh ta ngẩng đầu nhìn Người vợ, vẻ mặt ẩn chứa sự đồng cảm nhưng cũng đầy kiên quyết. Gật đầu, anh ta ra hiệu cho nữ Cảnh sát vẫn đang túc trực bên cạnh Người vợ.
Mặt trời bắt đầu khuất dạng, màn đêm buông xuống Ven đường, nhưng khu vực hiện trường vẫn sáng rực dưới ánh đèn pha và đèn pin của đội điều tra. Những sợi dây phong tỏa màu vàng chăng khắp nơi, tạo thành một ranh giới rõ ràng giữa đám đông hiếu kỳ và hiện trường vụ án. Một nhóm Cảnh sát hình sự đang tỉ mỉ kiểm tra từng tấc đất, từng bụi cây, ghi lại mọi chi tiết nhỏ nhất.
Một viên Cảnh sát đeo găng tay cao su, cúi người soi đèn vào một vệt hằn mờ trên nền đất mềm gần bụi rậm. Anh ta dùng thước đo cẩn thận, gương mặt cau lại.
CẢNH SÁT 1
(Gọi to)
Đội trưởng, có vẻ như đây là dấu vết lốp xe. Nhưng… nó không phải là loại lốp của chiếc xe máy của nạn nhân. Khá lớn, và vân lốp cũng khác.
Viên Đội trưởng, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt cương nghị, bước tới, ánh mắt sắc bén quét qua vệt lốp. Ngay sau đó, một Cảnh sát khác reo lên ở gần đó.
CẢNH SÁT 2
Tìm thấy rồi! Một chiếc cúc áo!
Anh ta cẩn thận dùng nhíp gắp lên một chiếc cúc áo nhỏ, màu đen, dính chút bùn đất. Chiếc cúc không có vẻ gì là thuộc về trang phục bình thường của Người chồng.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Nhận lấy chiếc cúc, xem xét kỹ lưỡng)
Giao cho bộ phận giám định ngay. Tiếp tục tìm kiếm, đừng bỏ sót bất cứ thứ gì.
Đội Cảnh sát tiếp tục làm việc không ngừng nghỉ. Ít phút sau, tiếng gọi khác lại vang lên, lần này là từ khu vực gần chỗ Người chồng nằm gục ngã.
CẢNH SÁT 3
Đội trưởng! Có một dấu chân! Rất rõ ràng!
Viên Đội trưởng và các Cảnh sát khác lập tức tập trung lại. Trên nền đất ẩm, một dấu chân in hằn sâu. Anh ta quỳ xuống, dùng đèn pin soi kỹ, rồi lắc đầu.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Nói với giọng trầm trọng)
Dấu chân này… kích thước lớn hơn chân nạn nhân. Và cũng không khớp với giày dép của Người chồng tôi đã xem. Chiếc xe máy dựng ven đường, điện thoại rơi lăn lóc trong bụi rậm… và giờ là những dấu vết này.
Anh ta đứng dậy, quay sang nhìn bao quát toàn bộ hiện trường đang dần hiện rõ những manh mối bất thường.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Nhận định, giọng kiên quyết)
Có vẻ đây không phải là một vụ tai nạn đơn thuần. Chắc chắn có yếu tố hình sự.
Câu nói sắc lạnh như một lưỡi dao cứa thẳng vào tim Người vợ. Cô vẫn đang đứng cách đó không xa, bị nữ Cảnh sát giữ lại, nhưng từng lời của viên Đội trưởng đã xuyên thấu không khí và găm vào tai cô. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo theo cơn đau nhói thắt lại. Tai nạn? Không phải tai nạn đơn thuần? Điều đó có nghĩa là… Người chồng của cô không phải chỉ đơn thuần là gặp nạn. Một bàn tay vô hình nào đó đã can thiệp. Nỗi đau và sự bàng hoàng biến thành một cơn giận dữ lạnh lẽo đang âm ỉ cháy trong cô.
Nỗi đau và sự bàng hoàng biến thành một cơn giận dữ lạnh lẽo đang âm ỉ cháy trong Người vợ. Cô hít sâu, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng, đôi mắt đỏ hoe dõi theo từng động thái của đội điều tra.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Quay sang một Cảnh sát khác, giọng dứt khoát)
Thu thập điện thoại của nạn nhân. Kiểm tra ngay tại chỗ xem có bất kỳ manh mối nào không.
Một Cảnh sát đeo găng tay cẩn thận nhặt chiếc điện thoại của Người chồng lên từ trong bụi rậm. Màn hình đã nứt vỡ một phần, nhưng vẫn sáng. Anh ta dùng khăn mềm lau nhẹ bụi đất rồi bấm thử. Chiếc điện thoại không khóa.
CẢNH SÁT 4
(Tay lướt trên màn hình, giọng nói đều đều)
Không có cuộc gọi nhỡ. Danh bạ… Nhật ký cuộc gọi…
Anh ta dừng lại ở mục tin nhắn. Một tin nhắn mới nhất, gửi đến chỉ vài phút trước khi vụ việc xảy ra, hiện rõ trên màn hình.
CẢNH SÁT 4
(Đọc to, giọng anh ta hơi hạ thấp khi đọc nội dung)
Tên liên hệ: Tùng. Nội dung: Gấp lắm! Gặp tao ngay ven đường chỗ cũ. Giải quyết chuyện nợ nần.
Người vợ giật mình, cả người căng cứng. Tùng! Chính là Tùng! Cái tên đó, và cả “chuyện nợ nần”… Nó lập tức gợi lại hình ảnh lá thư nhàu nát với những dòng chữ run rẩy mà cô đã đưa cho Cảnh sát. Lá thư của Người chồng, viết về một khoản nợ khổng lồ, và một cái tên bị che mờ, nhưng cô đã ngờ ngợ đó là Tùng. Cả thế giới như quay cuồng.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Ánh mắt sắc như dao, nhìn chằm chằm vào tin nhắn)
Tùng… Cái tên này… Nó trùng khớp với cái tên mờ nhạt trong lá thư mà Người vợ đã cung cấp. “Chuyện nợ nần”…
Anh ta quay sang nhìn Người vợ, thấy rõ sự bàng hoàng và sợ hãi tột độ trong mắt cô. Người vợ lảo đảo, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân cô.
NGƯỜI VỢ
(Giọng run rẩy, gần như thì thầm)
Tùng… Không thể nào… Anh ấy… Tùng là bạn thân của chồng tôi mà.
Viên Đội trưởng không trả lời, chỉ ra hiệu cho Cảnh sát 4 sao chép tin nhắn và dữ liệu điện thoại. Gương mặt anh ta đanh lại, mọi nghi vấn trước đó giờ đây càng trở nên có cơ sở. Đây không còn là tai nạn, mà là một vụ án mạng đã được tính toán kỹ lưỡng, và người bạn thân của nạn nhân có khả năng lớn là một mắt xích quan trọng. Nước mắt lại trào ra trên gương mặt Người vợ, nhưng lần này là nước mắt của sự phản bội, của một nỗi đau sâu hơn cả cái chết.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Giọng dứt khoát, ra hiệu cho Cảnh sát 4)
Triệu tập Tùng ngay lập tức. Cứ nói có việc cần làm rõ liên quan đến Người chồng. Không được để hắn đánh hơi thấy điều gì.
Cảnh sát 4 gật đầu, lập tức gọi điện thoại. Người vợ vẫn đứng đó, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không, nỗi đau và sự phản bội xoáy sâu vào tâm can cô.
—
ĐỒN CẢNH SÁT – PHÒNG LẤY LỜI KHAI
Cửa phòng bật mở. Tùng bước vào, dáng vẻ có phần ung dung, thậm chí còn nở một nụ cười xã giao. Hắn ta ngồi xuống đối diện với Cảnh sát Đội trưởng, ánh mắt quét một lượt quanh căn phòng lạnh lẽo.
TÙNG
(Giọng điệu bình thản, có chút vẻ tự tin)
Chào các anh. Có chuyện gì mà các anh lại gọi tôi đến đây giờ này? Vụ của thằng Người chồng… tôi nghe tin mà sốc quá. Thương nó thật.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Tùng)
Mời anh Tùng ngồi. Chúng tôi cần làm rõ một số thông tin liên quan đến vụ việc của anh Người chồng. Anh biết đó, đây là một vụ án nghiêm trọng.
Tùng nhún vai, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh.
TÙNG
Tất nhiên rồi. Anh cứ hỏi. Tôi biết gì sẽ nói hết. Tôi với thằng Người chồng là anh em thân thiết, như tay với chân.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
Vậy anh có thể cho chúng tôi biết, tối hôm qua, anh Người chồng bị nạn, anh đang làm gì và ở đâu?
Tùng hơi nheo mắt, tỏ vẻ suy nghĩ.
TÙNG
À, tối qua à? Tôi về thẳng nhà sau giờ làm. Tối tôi có ở nhà, không đi đâu cả. Vợ con tôi có thể làm chứng. Tôi đâu có lý do gì mà phải ra ngoài vào giờ đó.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Gật đầu nhẹ, không tỏ vẻ gì)
Vợ con anh xác nhận anh ở nhà cả buổi tối?
TÙNG
(Cười gượng)
Chắc chắn rồi. Vợ tôi đang ốm, con nhỏ nữa. Tôi phải ở nhà chăm sóc chứ. Anh em tin tưởng nhau mà, đúng không?
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
Vậy anh có biết về lá thư mà Người chồng để lại không? Về chuyện nợ nần?
Nụ cười trên môi Tùng thoáng cứng lại. Hắn ta chớp mắt vài cái, cố gắng giữ vẻ tự nhiên.
TÙNG
Lá thư? Nợ nần gì cơ? Tôi không biết gì cả. Thằng Người chồng nó có bao giờ kể tôi nghe chuyện nợ nần đâu. Chắc là nó giấu vợ con, giấu cả bạn bè thân thiết như tôi. Khổ thân nó!
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Đẩy một chiếc máy tính bảng về phía Tùng. Trên màn hình là ảnh chụp tin nhắn từ điện thoại của Người chồng)
Vậy còn tin nhắn này thì sao, anh Tùng? “Gấp lắm! Gặp tao ngay ven đường chỗ cũ. Giải quyết chuyện nợ nần.” Anh có nhận ra số điện thoại này không? Và cái tên Tùng này nữa?
Mắt Tùng dán chặt vào màn hình. Nụ cười tự tin hoàn toàn biến mất. Vẻ mặt hắn ta tái mét, lộ rõ sự bối rối và hoảng loạn. Hắn lập tức cúi gằm mặt, lẩm bẩm điều gì đó không rõ.
TÙNG
(Giọng lạc đi, lắp bắp)
Cái này… Cái này là… tôi… Tôi…
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Giọng nói lạnh lùng, dứt khoát)
Anh Tùng, chứng cứ ngoại phạm của anh đã bị phá vỡ. Chúng tôi có tin nhắn hẹn gặp từ chính điện thoại của Người chồng gửi cho anh, ngay tại địa điểm và thời gian xảy ra vụ việc. Và nội dung tin nhắn nhắc đến “chuyện nợ nần” – điều mà anh vừa phủ nhận là không biết. Giờ anh có muốn giải thích lại không?
Tùng ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn. Hắn nhìn quanh phòng như muốn tìm một lối thoát, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Hắn ta cố gắng tìm kiếm từ ngữ, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại. Sự bình tĩnh ban đầu đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho vẻ mặt thất thần, đầy sợ hãi. Hắn biết, mọi chuyện đã bị phanh phui.
Cảnh sát Đội trưởng tiếp tục im lặng, ánh mắt như xuyên thấu Tùng, chờ đợi. Mỗi giây trôi qua nặng nề như chì. Tùng bắt đầu run rẩy, đôi bàn tay nắm chặt vào nhau dưới gầm bàn. Áp lực vô hình đè nặng lên vai hắn, buộc hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc.
TÙNG
(Giọng run rẩy, lí nhí)
Tôi… tôi không cố ý… thật sự không cố ý…
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Giọng vẫn bình tĩnh nhưng đầy uy lực)
Không cố ý làm gì, anh Tùng? Lừa dối bạn thân, chiếm đoạt tiền bạc, hay… ra tay sát hại anh ta?
Lời nói của Cảnh sát Đội trưởng như một nhát dao đâm thẳng vào Tùng. Hắn ta giật mình, ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu. Khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi và uất ức.
TÙNG
(Nước mắt bắt đầu chảy dài, giọng điệu chuyển sang van lơn, yếu ớt)
Tôi… tôi nợ cờ bạc nhiều quá, đội trưởng ơi! Nợ chồng chất nợ… Tôi không còn đường nào thoát. Thấy Người chồng có tiền định về Quê mở tiệm sửa xe, tôi… tôi đã nảy lòng tham.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Gật đầu nhẹ, không biểu cảm)
Anh đã làm gì với số tiền đó?
TÙNG
(Lau vội nước mắt, giọng khản đặc)
Tôi… tôi tìm cách lừa gạt Người chồng. Nói là cần vốn làm ăn lớn, hứa hẹn sẽ chia lợi nhuận cao. Người chồng tin tôi tuyệt đối, anh ấy coi tôi như anh em ruột thịt. Anh ấy đã đưa hết số tiền dành dụm bấy lâu, số tiền mơ ước để về Quê sống yên ổn với Mẹ chồng và Con. Tôi đã dùng hết số tiền đó để trả nợ và tiếp tục lao vào cờ bạc, mong gỡ gạc… nhưng chỉ càng lún sâu hơn.
Một nỗi ghê tởm thoáng qua trên gương mặt Cảnh sát Đội trưởng, nhưng ông nhanh chóng che giấu.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
Và rồi Người chồng phát hiện ra?
Tùng cúi gằm mặt, gật đầu lia lịa.
TÙNG
(Khẽ rên lên)
Vâng… Anh ấy phát hiện ra. Anh ấy gọi tôi ra Ven đường tối hôm đó. Người chồng đã rất tức giận, thất vọng. Anh ấy nói sẽ tố cáo tôi, sẽ nói hết mọi chuyện với Người vợ. Tôi… tôi sợ hãi… sợ mất tất cả… sợ bị tù tội…
Hắn ta ngước nhìn Cảnh sát Đội trưởng, ánh mắt cầu xin.
TÙNG
(Giọng yếu ớt, đầy hối hận)
Trong lúc hoảng loạn, tôi đã mất kiểm soát. Tôi… tôi không nghĩ được gì nữa. Tôi… tôi đã đẩy anh ấy. Anh ấy ngã xuống… đập đầu vào đá…
(Tùng dừng lại, nấc nghẹn, không thể nói thành lời. Hắn ta ôm mặt khóc nức nở.)
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Đứng dậy, đi vòng qua bàn, đặt tay lên vai Tùng, giọng trầm và lạnh)
Anh đã ra tay bịt đầu mối. Vì lòng tham, vì sợ hãi, anh đã cướp đi sinh mạng của một người bạn, cướp đi ước mơ về một mái ấm bình yên của Người chồng, Người vợ, Mẹ chồng và Con. Lòng tham đã khiến anh mất đi nhân tính, Tùng ạ.
Tùng gục đầu xuống bàn, thân thể run lên bần bật. Tiếng khóc của hắn vang vọng trong căn phòng lấy lời khai lạnh lẽo, một âm thanh của sự hối hận muộn màng và tội lỗi không thể nào gột rửa. Hắn ta thú nhận mọi tội lỗi, không còn đường chối cãi. Sự phẫn nộ tột cùng dâng lên khi sự thật kinh hoàng này được phơi bày.
Tùng gục đầu xuống bàn, thân thể run lên bần bật. Tiếng khóc của hắn vang vọng trong căn phòng lấy lời khai lạnh lẽo, một âm thanh của sự hối hận muộn màng và tội lỗi không thể nào gột rửa. Hắn ta thú nhận mọi tội lỗi, không còn đường chối cãi. Sự phẫn nộ tột cùng dâng lên khi sự thật kinh hoàng này được phơi bày.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Lạnh lùng, ra hiệu cho hai cảnh sát khác)
Lập biên bản, hoàn tất hồ sơ. Khởi tố và bắt giữ Tùng.
Tùng ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Cảnh sát Đội trưởng, van nài.
TÙNG
(Khản đặc)
Đội trưởng ơi, xin ông… xin ông cho tôi một cơ hội…
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Cắt lời, giọng dứt khoát)
Anh đã có nhiều cơ hội rồi, Tùng. Giờ là lúc công lý lên tiếng.
Hai viên cảnh sát khác bước vào, còng tay Tùng. Tùng cúi gằm mặt, không dám nhìn ai, cơ thể hắn đổ sụp theo từng bước chân bị dẫn giải ra khỏi căn phòng. Cánh cửa nặng nề khép lại, khép theo một chuỗi bi kịch.
***
Một buổi chiều ảm đạm, khi hoàng hôn cố gắng xuyên qua những đám mây xám xịt, Người vợ đang lặng lẽ dọn dẹp Phòng trọ của mình. Cuộc sống giờ đây như một cỗ máy cũ kỹ, vận hành nặng nhọc và vô hồn. Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên, kéo Người vợ ra khỏi dòng suy nghĩ mịt mờ. Người vợ mở cửa, thấy Cảnh sát Đội trưởng đứng bên ngoài.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Giọng điềm tĩnh, đầy thông cảm)
Chào Người vợ. Chúng tôi có kết quả điều tra cuối cùng về vụ việc của Người chồng.
Người vợ gật đầu. Cô không còn bất ngờ. Nước mắt của cô đã cạn khô từ lâu, nỗi đau đã hóa thành một khoảng trống rỗng khổng lồ trong tim.
NGƯỜI VỢ
(Giọng yếu ớt)
Vâng, thưa đội trưởng.
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
Kẻ gây án đã bị bắt giữ. Với đầy đủ bằng chứng và lời thú tội, Tùng đã phải nhận sự trừng phạt thích đáng của pháp luật. Hắn đã bị khởi tố với tội danh giết người và lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Người vợ nghe tin, nhưng khuôn mặt cô không hề biến sắc. Cô biết điều này sẽ đến. Sau những ngày sống trong hoang mang, đau khổ, thì giờ đây, sự thật, dù kinh hoàng đến mấy, cũng không còn đủ sức khiến cô ngạc nhiên nữa.
NGƯỜI VỢ
(Nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má)
Vậy là… mọi chuyện đã kết thúc rồi sao?
CẢNH SÁT ĐỘI TRƯỞNG
(Đặt tay lên vai Người vợ)
Về mặt pháp luật, đúng vậy. Công lý đã được thực thi.
Người vợ mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang tắt lịm. Cô nhìn thấy hình ảnh Người chồng trong trí óc, nụ cười hiền lành và giấc mơ về Quê bình yên, hạnh phúc bên Mẹ chồng và Con. Giấc mơ ấy, giờ đây, vĩnh viễn tan biến. Công lý đã đến, nhưng nó không thể trả lại cho cô Người chồng, không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng, hay hàn gắn vết thương lòng sâu hoắm. Nỗi đau mất mát vẫn còn nguyên đó, âm ỉ và dai dẳng.
Một ngày xám xịt, trời mưa lất phất như khóc cùng đất trời. Tang lễ của Người chồng diễn ra trong một không gian chật hẹp, lạnh lẽo. Tiếng kèn đám ma ai oán, não nề vang vọng, xé nát không khí tang thương.
Người vợ đứng lặng như pho tượng bên linh cữu. Chiếc khăn tang trắng muốt trùm lên mái tóc, nhưng không che giấu được gương mặt xanh xao, đôi mắt sưng húp vì khóc cạn nước mắt. Cô ôm chặt lấy di ảnh Người chồng vào lòng, cảm nhận hơi ấm cuối cùng còn vương vấn từ tấm ảnh. Trong bức ảnh, anh vẫn cười, nụ cười hiền lành, an nhiên như ngày nào.
NGƯỜI VỢ
(Thầm thì, giọng khản đặc, chỉ đủ nghe)
Anh ơi…
Mẹ chồng, người phụ nữ gầy gò, hốc hác, đứng bên cạnh Người vợ, tay bà run rẩy vỗ nhẹ lên lưng con dâu. Nỗi đau mất con trai khiến bà như hóa đá. Con, đứa bé thơ ngây, dụi đầu vào chân Người vợ, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn lên di ảnh cha.
NGƯỜI VỢ
(Nhắm nghiền mắt, một đoạn hồi ức ùa về)
*Ngày ấy, khi còn bên nhau trong căn Phòng trọ chật hẹp, hai vợ chồng đã từng mơ về một tương lai giản dị, nhưng tràn đầy hy vọng.*
CẢNH HỒI ỨC: PHÒNG TRỌ – ĐÊM MƯA
Người chồng và Người vợ ngồi sát bên nhau trên chiếc giường cũ. Ngoài cửa sổ, mưa vẫn tí tách rơi.
NGƯỜI CHỒNG
(Nhìn Người vợ với ánh mắt trìu mến)
Em này, anh cứ mơ mãi cái giấc mơ về Quê mình. Có căn nhà nhỏ, có mảnh vườn xanh mướt, sáng sáng em pha trà cho mẹ, anh đưa con đi học.
NGƯỜI VỢ
(Tựa đầu vào vai anh, mỉm cười dịu dàng)
Vâng, em cũng mơ như thế. Bình yên là đủ, anh nhỉ? Chỉ cần cả gia đình mình được ở bên nhau, chăm sóc mẹ, nhìn con lớn khôn.
NGƯỜI CHỒNG
(Siết nhẹ tay Người vợ)
Rồi sẽ đến một ngày, anh hứa. Sẽ không còn phải lo toan thành phố nữa, mình về Quê, sống cuộc đời an yên.
CẢNH THỰC TẠI: TANG LỄ
Tiếng kèn tang kéo Người vợ trở về thực tại. Nụ cười trong di ảnh Người chồng như đang trêu ngươi số phận nghiệt ngã. Giấc mơ Quê hương, ngôi nhà nhỏ, Mẹ chồng, Con… tất cả vẫn còn đó, nhưng người cùng cô vun đắp giấc mơ ấy đã vĩnh viễn ra đi.
Người vợ siết chặt di ảnh, hơi ấm của tấm ảnh không còn đủ sưởi ấm trái tim cô. Giờ đây, ước nguyện giản dị ấy trở thành gánh nặng nghìn cân, đè lên đôi vai gầy guộc của cô. Cô cảm nhận rõ sự cô độc xâm chiếm, nỗi đau xé lòng khi phải tự mình gánh vác tương lai, nuôi Con khôn lớn và chăm sóc Mẹ chồng già yếu, tất cả chỉ với một mình. Giấc mơ về Quê, giờ chỉ còn là một lời hứa dang dở, một ước nguyện nặng trĩu mà Người vợ phải một mình bước tiếp.
CẢNH: TANG LỄ – CUỐI NGÀY
Những người khách cuối cùng đã ra về. Tiếng kèn tang cũng im bặt, chỉ còn lại sự tĩnh mịch nặng nề bao trùm. Người vợ vẫn đứng đó, đôi mắt đỏ hoe nhìn xa xăm, ôm chặt di ảnh Người chồng. Con dụi đầu vào chân cô, ngủ thiếp đi.
MẸ CHỒNG
(Giọng khàn đặc, đầy xót xa)
Con ơi… xong xuôi hết rồi. Giờ mình về Quê thôi con. Về với mẹ, với cháu… Đất khách lạnh lẽo quá, mẹ sợ con không chịu được.
Người vợ ngước nhìn Mẹ chồng, ánh mắt cô xoáy vào nụ cười hiền lành của Người chồng trong di ảnh. Giấc mơ về Quê, về ngôi nhà nhỏ, về cuộc sống an yên… Nó vụt qua trong tâm trí cô, vừa ngọt ngào vừa cay đắng. Cô không thể để nó chỉ là một giấc mơ.
NGƯỜI VỢ
(Hít một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên định)
Mẹ à… Con… con chưa về được đâu ạ.
Mẹ chồng sững sờ. Bà nhìn Người vợ, không hiểu.
MẸ CHỒNG
(Lắp bắp)
Con nói gì vậy? Ở đây làm gì nữa? Giờ… không còn Người chồng ở bên con nữa rồi…
NGƯỜI VỢ
(Siết chặt di ảnh, đôi mắt ngấn lệ nhưng ý chí như lửa cháy)
Con biết… Nhưng con không thể. Con muốn ở lại thành phố thêm một thời gian nữa. Con muốn làm việc, làm việc chăm chỉ hơn để tiết kiệm tiền.
Nét mặt Người vợ cứng lại. Cô đưa mắt nhìn Con đang ngủ say, bàn tay dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc bé bỏng.
NGƯỜI VỢ
(Tiếp tục, giọng nói mạnh mẽ hơn)
Anh ấy… anh ấy đã mơ về một tương lai tốt đẹp cho Con. Anh ấy muốn mình có một căn nhà nhỏ ở Quê, có mảnh vườn xanh mướt, sống an yên. Con không thể để giấc mơ đó dang dở hoàn toàn được, mẹ ạ. Dù chỉ là một phần… con cũng muốn cố gắng vì Con, vì ước nguyện của anh ấy.
Mẹ chồng nhìn Người vợ, không còn là sự ngạc nhiên mà là sự thấu hiểu và một tia xót xa. Bà hiểu được sự quyết tâm trong đôi mắt đỏ hoe của con dâu.
NGƯỜI VỢ
(Quyết liệt, đôi mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, như thể đang nói chuyện với Người chồng vô hình)
Con sẽ làm được. Con sẽ ở lại đây, kiếm tiền, để Con có một tương lai tốt đẹp hơn. Để… giấc mơ của anh ấy không bao giờ chết.
Quyết tâm mạnh mẽ hiện rõ trên khuôn mặt Người vợ, xóa tan đi phần nào sự tiều tụy. Cô như một ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm lại, dù mong manh nhưng bừng sáng giữa đêm tối tang thương.
CẢNH: PHÒNG TRỌ – ĐÊM MUỘN
Sau khi Mẹ chồng đã về Quê, Người vợ trở lại căn Phòng trọ lạnh lẽo. Bóng đêm nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn ánh đèn mờ từ ngọn đèn ngủ. Con đã ngủ say trên chiếc giường nhỏ, hơi thở đều đều. Người vợ ngồi thụp xuống sàn nhà, ôm chặt di ảnh Người chồng vào lòng. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, làm nhòe đi nụ cười hiền lành trong khung ảnh.
Cô ngước nhìn Con. Trong bóng tối lờ mờ, gương mặt non nớt của Con hiện ra. Một khoảnh khắc, Người vợ như thấy Người chồng đang nằm cạnh, mỉm cười hiền hậu. Trái tim cô quặn thắt. Cứ mỗi lần nhìn Con, hình ảnh Người chồng lại hiện về rõ nét, đau đáu nhưng cũng đầy thân thương.
NGƯỜI VỢ
(Thì thầm, giọng khàn đặc vì khóc)
Con trai của mẹ… Con là tất cả những gì anh ấy để lại cho mẹ.
Con cựa mình, khẽ mấp máy môi rồi nhoẻn miệng cười trong giấc ngủ. Nụ cười hồn nhiên, thuần khiết ấy như một dòng điện chạy dọc cơ thể Người vợ, bừng sáng cả căn phòng tối tăm trong tâm hồn cô. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng một ngọn lửa mới bùng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Suy nghĩ nội tâm: *Không thể gục ngã. Vì con!*
Người vợ nhẹ nhàng đặt di ảnh xuống bàn, tiến lại bên giường Con. Cô cúi xuống hôn lên trán Con, bàn tay dịu dàng vuốt mái tóc tơ. Hình ảnh Người chồng, giấc mơ về Quê, về căn nhà nhỏ, tất cả hòa quyện vào nụ cười của Con, biến thành sức mạnh phi thường.
NGƯỜI VỢ
(Nhìn Con, ánh mắt rực cháy ý chí, như đang thề với Người chồng vô hình)
Anh yên tâm. Em sẽ là người mẹ mạnh mẽ nhất. Con sẽ không bao giờ thiếu cha, thiếu mẹ. Em sẽ cố gắng gấp đôi, gấp ba, để con có một tương lai tốt đẹp nhất. Giấc mơ của anh… em sẽ hiện thực hóa nó, dù chỉ một mình.
Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thành phố. Ánh đèn đường vẫn sáng rực, như báo hiệu một cuộc hành trình mới đầy chông gai nhưng cũng đầy hy vọng. Người vợ siết chặt nắm tay. Cô đã sẵn sàng. Sức mạnh của tình mẫu tử đã biến nỗi đau thành động lực không gì lay chuyển.
CẢNH: CỬA HÀNG ĐỒ ĂN VẶT – BAN NGÀY
Một năm sau cái đêm định mệnh ấy, cuộc sống của Người vợ và Con đã khoác lên mình một diện mạo mới. Cửa hàng đồ ăn vặt nhỏ xinh, rực rỡ sắc màu, nằm trong một con hẻm tấp nập. Tiếng Con cười rộn rã khi chạy quanh, tiếng dầu mỡ xèo xèo, mùi thơm của chè, bánh tráng nướng lan tỏa khắp nơi. Người vợ, dù gương mặt vẫn hằn nét vất vả của người phụ nữ trụ cột, nhưng ánh mắt cô đã ngập tràn sự kiên cường và bình yên.
Người vợ nhanh nhẹn sắp xếp đồ ăn lên kệ, thỉnh thoảng lại quay sang véo má Con một cái đầy yêu thương. Con đã lớn hơn, đôi mắt to tròn, lanh lợi, tự mình xếp mấy chiếc bánh lên đĩa.
NGƯỜI VỢ
(Cười dịu dàng nhìn Con)
Con trai mẹ khéo tay quá, đúng là được bố truyền cho.
Con ngước lên nhìn Người vợ, mỉm cười trong trẻo. Căn phòng trọ chật hẹp đã lùi vào dĩ vãng. Giờ đây, hai mẹ con sống trong căn nhà nhỏ phía sau cửa hàng, tuy không quá rộng rãi nhưng ấm cúng và đủ đầy.
Suy nghĩ nội tâm Người vợ: *Anh sẽ tự hào về mẹ con mình, anh nhỉ?*
CẢNH: NHÀ MẸ CHỒNG – BAN NGÀY
Mấy ngày cuối tuần, Người vợ lại dẫn Con về thăm Mẹ chồng ở Quê. Đường làng quen thuộc dẫn họ qua những cánh đồng xanh mướt. Khi Người vợ dắt Con bước vào sân, Mẹ chồng đang ngồi đan lát dưới mái hiên, mái tóc đã bạc thêm vài phần. Thấy bóng dáng hai mẹ con, đôi mắt Mẹ chồng bỗng sáng rực.
MẸ CHỒNG
(Vội đứng dậy, giọng run run vì xúc động)
Ôi, mẹ con bay về đây lúc nào vậy?
Người vợ đặt giỏ quà xuống, ôm chặt Mẹ chồng vào lòng. Con cũng nhanh chóng chạy đến, nép vào chân bà nội.
NGƯỜI VỢ
(Nghẹn ngào nhưng ánh mắt đầy thanh thản)
Con và Con nhớ mẹ quá nên về thăm. Mẹ có khỏe không ạ? Con mang ít đồ ăn vặt từ quán về cho mẹ đây.
Mẹ chồng rưng rưng nhìn Người vợ, bàn tay gầy guộc vuốt nhẹ lên má cô. Bà cảm nhận được sự đổi khác trong Người vợ, một sự bình yên sâu sắc đã thay thế nỗi đau khổ trước kia.
MẸ CHỒNG
(Mỉm cười hiền hậu)
Mẹ khỏe. Thấy hai mẹ con khỏe mạnh, vui vẻ là mẹ mừng rồi.
Hai mẹ con Người vợ ngồi xuống bên Mẹ chồng. Câu chuyện của họ nhẹ nhàng trôi qua, không còn những giọt nước mắt bi lụy mà thay vào đó là những tiếng cười và những lời tâm sự về cuộc sống mới. Người vợ kể về cửa hàng, về những khó khăn đã qua và những hy vọng đang tới.
Người vợ nhìn ra khoảng sân ngập nắng, nơi Con đang chạy chơi với chú chó nhỏ. Lòng cô tràn đầy sự thanh thản, một cảm giác bình yên mà cô từng nghĩ sẽ không bao giờ tìm lại được. Dù Người chồng không còn, nhưng tình yêu của anh vẫn sống mãi trong Con và trong ý chí mạnh mẽ của cô. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu.
CẢNH: NHÀ SAU CỬA HÀNG ĐỒ ĂN VẶT – ĐÊM
Sau chuyến về Quê thăm Mẹ chồng, Người vợ đưa Con trở lại căn nhà nhỏ phía sau cửa hàng. Con đã ngủ say trên chiếc giường nhỏ, hơi thở đều đều. Người vợ ngồi lặng lẽ bên bàn, ánh đèn vàng vọt hắt bóng cô lên bức tường. Đêm tĩnh mịch bao trùm, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích ngoài cửa sổ.
Ánh mắt Người vợ dừng lại trên một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Cô chậm rãi mở nó ra, bên trong là một số kỷ vật nhỏ của Người chồng, và nổi bật nhất là một tờ giấy đã nhàu nát, cũ kỹ theo thời gian. Đó chính là bức thư cuối cùng Người chồng đã viết vội trước khi định mệnh ập đến.
Người vợ cầm lá thư lên, những ngón tay vuốt nhẹ lên từng nếp gấp. Cô đã đọc nó không biết bao nhiêu lần, đến mức từng câu chữ đã in hằn sâu trong tâm trí, nhưng mỗi lần đọc lại, cảm xúc vẫn vẹn nguyên như ngày đầu.
NGƯỜI VỢ
(Đọc thầm, giọng run run)
“Vợ à… anh biết cuộc sống này khó khăn lắm. Đôi khi anh thấy mình bất lực… nhưng vì em, vì Con, anh phải cố gắng. Anh mơ về một ngày mình sẽ về Quê, sống yên ổn với mẹ và Con, không còn lo toan nữa. Nếu có chuyện gì xảy ra… em phải thật mạnh mẽ nhé. Đừng bao giờ bỏ cuộc. Anh tin em sẽ làm được…”
Từng câu, từng chữ như một nhát dao cứa vào lòng Người vợ, nhắc nhở cô về sự tàn nhẫn của số phận đã cướp đi Người chồng của cô tại Ven đường, để lại chiếc xe máy dựng ven đường và chiếc điện thoại rơi lăn lóc trong bụi rậm. Nước mắt lăn dài trên má Người vợ, nhưng không phải là nước mắt của sự yếu đuối hay tuyệt vọng. Đó là những giọt nước mắt của tình yêu, của nỗi nhớ và của một ý chí kiên cường không gì lay chuyển được.
Người vợ gấp lá thư lại, siết chặt trong tay. Cô ngước nhìn lên trần nhà, như thể Người chồng vẫn đang ở đâu đó dõi theo.
Suy nghĩ nội tâm Người vợ: *Anh ơi, anh thấy không? Em đã mạnh mẽ rồi đây. Con của chúng ta đang lớn lên từng ngày, kháu khỉnh, lanh lợi. Em biết anh luôn mỉm cười, tự hào về người phụ nữ mà anh đã chọn, đúng không anh?*
Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Những vì sao lấp lánh như hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo. Người vợ hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sinh khí mới chảy trong mình. Dù quá khứ đau thương vẫn còn đó, nhưng cô đã học cách biến nó thành động lực. Cô sẽ tiếp tục bước đi, kiên cường và vững vàng, để hoàn thành giấc mơ còn dang dở của Người chồng, để Con có một tương lai tươi sáng, và để chứng minh rằng tình yêu của họ mạnh mẽ hơn bất cứ sóng gió cuộc đời nào.
Sau những năm tháng đầy giông bão, Người vợ đã tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình. Nỗi đau mất mát không hoàn toàn biến mất, nhưng nó đã được chuyển hóa thành sức mạnh, thành ý chí sống mãnh liệt. Con trai là ngọn lửa sưởi ấm trái tim cô mỗi ngày, là lời nhắc nhở không ngừng về tình yêu vĩnh cửu của Người chồng. Cô đã tha thứ cho những lỗi lầm của quá khứ, không phải vì cô quên đi sự phản bội hay mất mát, mà vì cô hiểu rằng gánh nặng của hận thù chỉ làm cuộc đời thêm nặng nề. Thay vào đó, cô chọn sự trưởng thành, sự bình an và niềm hy vọng vào tương lai. Mỗi bước chân của Người vợ giờ đây không chỉ là của riêng cô, mà còn là bước chân của Người chồng, của giấc mơ chung mà họ từng ấp ủ. Con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhưng Người vợ không còn cô đơn. Cô mang theo tình yêu, niềm tin và sức mạnh phi thường để tiếp tục hành trình, xây dựng một cuộc sống trọn vẹn và ý nghĩa, để Người chồng có thể mãi mãi mỉm cười nơi chín suối, tự hào về người phụ nữ mạnh mẽ anh đã chọn.

