Đi sinh nhật ở nhà chị dâu, chồng tôi gọi điện hỏi dồn dập ‘Em đang ở đâu? Vừa mới nói dứt lời thì chồng hớt hải qu;/át ‘Đưa con gái chúng ta ra khỏi đó ngay lập tức!’ Tôi hoa-ng ma-ng lái xe ra về trong sự ngỡ ngàng của mọi người nhưng nào ngờ mới lái xe ra khỏi sân được 5 phút thì chuyện ki;/nh hoà–ng xảy ra… Hôm đó là sinh nhật chị dâu. Nhà đông đủ, trẻ con chạy rộn sân, người lớn cười nói ồn ào. Tôi đưa con gái theo cho vui, nghĩ đơn giản chỉ ăn bữa cơm rồi về. Giữa lúc đang thổi nến, điện thoại tôi rung liên tục. Là chồng tôi. Tôi nghe máy, chưa kịp nói gì thì anh đã hỏi dồn dập, giọng gấp gáp l-ạ thường: “Em đang ở đâu?” “Em ở nhà chị dâu, sinh nhật mà anh.” Đầu dây bên kia im lặng đúng hai giây. Rồi giọng anh gào lên, không kịp giữ bình tĩnh: “Đưa con gái chúng ta ra khỏi đó ngay lập tức! Bây giờ! Đừng hỏi gì hết!” Tim tôi thót lại. “Có chuyện gì vậy anh?” “Nghe lời anh! Ra ngay! Lái xe về thẳng nhà, đừng dừng lại!” Anh cúp máy. Tôi đứng chết lặng vài giây. Mọi người xung quanh vẫn cười nói, chẳng ai biết có chuyện gì. Tôi cố giữ bình tĩnh, bế con lên, nói qua loa: “Con mệt, em xin phép về trước.” Chị dâu còn trêu: “Mới tới mà về sớm thế?” Tôi cười gượng, tim đập thình thịch. Lái xe ra khỏi sân, tôi vẫn còn hoang mang, tay run trên vô lăng. Con gái ngồi ghế sau hỏi: “Mẹ ơi sao mẹ run vậy?” “Không sao đâu con…” Tôi vừa nói vừa nhìn gương chiếu hậu. Đúng 5 phút sau khi xe tôi rẽ khỏi con đường trước nhà chị dâu — ẦM!!!! Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên phía sau. Tôi phanh gấp, tim như ngừng đập.👇👇👇
Tiếng nổ còn văng vẳng bên tai, Người vợ dứt khoát mở cửa xe, đôi chân run rẩy không thể đứng vững. Cô quay ngoắt lại phía nhà chị dâu, đôi mắt trợn trừng nhìn vào cột khói đen ngòm đang cuộn lên ngùn ngụt, che khuất cả bầu trời vừa rực rỡ nắng vàng cách đó năm phút.
Trong xe, đứa con gái thét lên những tiếng ghê người: “Mẹ ơi! Mẹ ơi! Sợ quá! Sợ quá!”
Người vợ không kịp lao vào dỗ dành con, đôi bàn tay chai sần vì việc nhà siết chặt lấy vô lăng đến mức khớp xương trắng bệch. Tim cô như thắt lại, hơi thở dồn dập trong lồng ngực. Thực tại phía trước quá khủng khiếp.
“Chết rồi! Chị dâu với mọi người đang ở trong đó!”
Người vợ thốt lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn tột độ. Hình ảnh chị dâu vừa trêu cười “Mới tới mà về sớm thế?” chợt hiện về rồi tan biến trong làn khói đen. Cô nhớ lại lời cảnh báo thất thanh của người chồng: “Đưa con gái chúng ta ra khỏi đó ngay lập tức!”. Hóa ra, anh đã biết trước thảm họa từ bình gas trôi nổi giá rẻ mà chị dâu vừa lắp đặt hôm qua.
Khói đen vẫn không ngừng bốc lên, thiêu rụi mọi hy vọng. Người vợ đứng sững giữa con đường, nhìn ngôi nhà vừa còn tràn ngập tiếng cười nói giờ chỉ còn là biển lửa. Đứa con gái sau ghế khóc thét, nhưng cô dường như không nghe thấy gì ngoài tiếng lửa cháy và sự tĩnh lặng đến rợn người của những sinh mệnh vừa bị vùi lấp.
Người vợ chợt giật mình, lao vội về phía chiếc xe đang đỗ giữa con đường trước nhà chị dâu. Đôi chân run rẩy không còn cảm giác, Người vợ vẫn cố gắng mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, vặn chìa khóa khởi động lại động cơ. Bánh xe bắt đầu lăn bánh, Người vợ đánh lái quay đầu, hướng mũi xe thẳng về phía cổng nhà chị dâu, nơi ngọn lửa đang leo lên tận mái ngói, khói đen cuộn nghi ngút che mờ cả tầm nhìn.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại reo vang chát chúa từ hộc taplo. Màn hình hiện lên tên Người chồng, đây là cuộc gọi thứ ba trong vòng mười phút qua. Người vợ bấm nút nghe, loa điện thoại áp sát tai.
Người chồng gào lên qua điện thoại, giọng gấp gáp đến mức khản đặc: “Em đi thẳng về nhà! Không được quay lại! Nghe lời anh!”
Người vợ giật mình, tay lái lạc hướng khiến xe lảo đảo một nhịp. Người vợ siết chặt vô lăng đến mức khớp xương ngón tay trắng bệch. Trong đầu Người vợ hiện lên hai luồng suy nghĩ: một bên là hình ảnh Chị dâu cười trêu “Mới tới mà về sớm thế?” lúc sáng, giờ đang bị vùi lấp dưới đống đổ nát; một bên là lời cảnh báo thất thanh của Người chồng lúc nãy, bảo Người vợ đưa Con gái rời đi ngay lập tức không được hỏi lý do.
Nước mắt rơi lã chã trên má Người vợ, hòa lẫn với bụi tro bay ngược từ phía hiện trường vụ nổ. Con gái sau ghế vẫn khóc thét, tiếng gào “Mẹ ơi! Mẹ ơi! Sợ quá! Sợ quá!” lạc đi vì hoảng loạn, khiến Người vợ càng thêm giằng xé giữa hai lựa chọn: lao vào biển lửa cứu người, hay nghe lời Người chồng lái xe thẳng về nhà riêng vợ chồng người vợ.
Người vợ siết chặt vô lăng đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, ánh mắt lướt qua gương chiếu hậu, bắt gặp gương mặt nhợt nhạt của Con gái, hai tay bám chặt dây an toàn, nước mắt rơi đầy má. Tiếng gào “Mẹ ơi! Sợ quá!” vẫn lặp đi lặp lại, khàn đặc vì hoảng loạn. Trong đầu cô, giọng Người chồng gào thét qua ba cuộc gọi gấp gáp sáng nay vang lên chát chúa: “Em đi thẳng về nhà! Không được quay lại! Nghe lời anh!” Ngay sau đó là nụ cười trêu chọc của Chị dâu lúc sáng: “Mới tới mà về sớm thế?”
Cô thầm nghĩ: “Con gái còn nhỏ, mình không thể mạo hiểm.” Cô đạp sâu chân ga, chiếc xe lao nhanh khỏi con đường trước nhà chị dâu, hướng mũi xe thẳng về phía nhà riêng, không dám ngoái lại nhìn ngọn lửa đỏ rực vẫn đang cuộn khói phía sau.
Đồng hồ taplo nhảy sang con số 19:05 – đúng 5 phút kể từ lúc xe cô lăn bánh khỏi sân nhà Chị dâu. Một tiếng nổ long trời lở đất rung chuyển cả thân xe, âm thanh đinh tai nhức óc khiến Người vợ giật mình phanh gấp, lốp xe kêu rít trên mặt đường nhựa. Tim cô như ngừng đập, tay chân lạnh buốt, ánh mắt mở to nhìn về phía cột khói đen khổng lồ đang cuộn lên từ phía nhà Chị dâu. Vụ nổ đã xảy ra, đúng như lời cảnh báo của Người chồng.
Người vợ hít sâu một hơi, cố lấy lại bình tĩnh, đạp ga tiếp tục lái xe. Cô vặn nút khởi động radio, âm thanh tĩnh lặng trong xe lập tức bị thay thế bằng giọng nghiêm trọng của BCTV đài radio:
‘Vụ nổ khí gas tại nhà số 15 ngõ X vừa khiến 4 người thương vong, nguyên nhân đang được điều tra.’
Người vợ thả lỏng chân ga một chút, vai trượt xuống ghế đệm, thở phào nhẹ nhõm. May mà cô và Con gái đã rời đi kịp thời, không thì bây giờ đã nằm trong số những người thương vong đau thương đó. Nhưng ngay lập tức, cảm giác day dứt như dao cắt ập đến. Chị dâu, những người khách còn ở lại trong nhà – cô đã bỏ mặc họ khi họ cần giúp đỡ nhất. Cô nhớ lại tuần trước Chị dâu khoe vừa mua bình gas trôi nổi giá rẻ, thợ lắp đặt sơ sài, ai ngờ tai họa lại ập đến sớm như vậy. Giá như cô quay lại sớm hơn, giá như cô gọi điện báo cảnh sát ngay khi nhận được cuộc gọi của Người chồng…
Con gái sau ghế đã ngừng khóc, gục đầu vào lưng ghế, thở đều đều vì kiệt sức. Người vợ liếc nhìn con qua gương chiếu hậu, lòng trào dâng hai cảm xúc trái ngược: nhẹ nhõm vì con gái an toàn, nhưng đau đớn tột độ, day dứt không nguôi vì không cứu được người thân. Tiếng radio vẫn tiếp tục phát những bản tin kế tiếp, nhưng cô không còn nghe thấy gì ngoài tiếng tim mình đập dồn dập, và tiếng nổ kinh hoàng vẫn văng vẳng trong tai.
Người vợ hít một hơi thật sâu, siết chặt vô lăng lái xe nốt đoạn đường còn lại về Nhà riêng vợ chồng người vợ. Cảnh vật hai bên đường lướt qua mờ mịt, đôi bàn tay Người vợ vẫn run lẩy bẩy, tiếng nổ kinh hoàng cứ lặp đi lặp lại trong óc Người vợ. Con gái phía sau ghế đã ngủ thiếp đi, hơi thở đều đặn, gương mặt nhợt nhạt in hằn vết nước mắt.
Khi chiếc xe rẽ vào ngõ Nhà riêng vợ chồng người vợ, Người vợ đã nhìn thấy bóng Người chồng đứng đợi sẵn ngoài cổng từ xa. Gương mặt Người chồng tái mét, hai tay chắp sau lưng, mắt dán chặt vào chiếc xe đang tiến lại gần.
Người vợ phanh xe, vặn chìa khóa tắt máy. Cửa xe chưa kịp mở hết, Người chồng đã lao tới, tay mở cửa sau trước, cúi xuống kiểm tra Con gái. Thấy Con gái chỉ đang ngủ say, Người chồng thở phào, quay sang kéo Người vợ ra khỏi ghế lái, ôm chầm Người vợ và Con gái vào lòng. Cánh tay Người chồng siết chặt đến mức Người vợ thấy đau, giọng nghẹn ngào vang lên ngay sát tai Người vợ: “May quá, anh biết chị dâu mới lắp bình gas mới, rò rỉ khí từ sáng nay.”
Người vợ bàng hoàng, đẩy nhẹ Người chồng ra, đôi mắt mở to nhìn gương mặt tái nhợt của Người chồng. “Sao anh biết?” Người vợ hỏi, giọng run rẩy, “Anh làm sao biết khí gas rò rỉ từ sáng?”
Người chồng thả lỏng vòng tay một chút, tay vuốt nhẹ má Người vợ, mắt vẫn đầy vẻ sợ hãi. “Sáng nay anh đi giao hàng qua nhà chị dâu lúc 6 giờ, thấy thợ sửa gas đứng trước sân, hét lên báo bình gas rò rỉ nặng, van bị hở do lắp đặt sơ sài. Chị dâu cứ cãi là bình gas mới mua giá rẻ, thợ nói sai, đuổi thợ đi luôn. Anh định gọi điện báo cho em, nhưng nhớ hôm qua em nói chị ấy tổ chức sinh nhật hôm nay, sợ em vào nhà rồi không kịp chạy, nên anh gọi nhiều cuộc, ép em đưa con về ngay không cho hỏi lý do.”
Người vợ đứng sững sờ, toàn thân lạnh toát. Hóa ra Người chồng đã biết sự việc từ sáng sớm, đã cố gắng cảnh báo nhưng Chị dâu không nghe, nên mới gọi điện gấp gáp ép Người vợ rời đi ngay lập tức. Tiếng nổ kinh hoàng lúc trước lại văng vẳng trong tai Người vợ, nếu không có cuộc gọi của Người chồng, giờ này Người vợ và Con gái đã nằm trong đống đổ nát của nhà Chị dâu.
Người chồng nhẹ nhàng nắm lấy tay Người vợ, dẫn Người vợ vào nhà, tay kia bế Con gái đang ngủ say từ ghế sau xe. Người vợ đi lảo đảo, chân như nhũn ra, mắt vẫn dán vào mặt Người chồng, không dám tin rằng mình và Con gái vừa thoát chết trong gang tấc.
Người chồng đưa Con gái vào phòng ngủ, đắp chăn nhẹ cho Con gái, quay ra thấy Người vợ đang ngồi bệt xuống ghế sofa phòng khách, mặt tái nhợt, tay ôm ngực thở dốc. Người chồng gật đầu, đi vào bếp pha một cốc nước ấm cho Người vợ.
Người chồng mang nước ra, đặt trước mặt Người vợ, ngồi xuống cạnh Người vợ. Người vợ hớp một ngụm nước, hơi ấm làm dịu bớt cơn run rẩy, đôi mắt đỏ hoe nhìn Người chồng: “Sao anh lại đi qua nhà Chị dâu từ sáng sớm thế? Em tưởng anh đi giao hàng đường khác mà.”
Người chồng thở dài, tay vuốt nhẹ mái tóc rối của Người vợ: “Sáng nay anh đi giao hàng qua nhà Chị dâu lúc 6 giờ, ngửi thấy mùi gas nồng nặc từ tận cổng ngoài. Anh có gọi điện cho mấy thợ sửa gas quen, nhưng điện thoại reo vô hồi không ai nghe máy, đành chạy vào sân xem tình hình, mới thấy thợ đang hét lên báo bình gas rò rỉ nặng, van bị hở do lắp đặt sơ sài. Chị dâu cứ cãi là bình gas mới mua giá rẻ, thợ nói sai, đuổi thợ đi luôn.”
Người vợ bàng hoàng, tay siết chặt cốc nước đến mức khớp xương trắng bệch: “Vậy sao chị ấy lại không chịu thay bình gas an toàn? Em nghe nói chị ấy mua bình gas trôi nổi giá rẻ mà, thế mà chị ấy cứ cãi là tốt.”
Người chồng nhìn thẳng vào mắt Người vợ, giọng trầm xuống, “Anh định báo chị dâu nhưng sợ chị ấy không tin, nên đành gọi em bảo đưa con đi ngay.”
Người vợ đột ngột bật khóc, hai tay siết chặt lấy cổ Người chồng, cả người run bần bật. Tiếng khóc nức nở vang lên trong phòng khách tĩnh lặng, nước mắt thấm ướt cả vai áo Người chồng. Người vợ nghẹn ngào, lời nói đứt quãng: “Cảm ơn anh… Cảm ơn anh đã cứu em và con… Nếu không có anh, giờ này chúng em đã không còn cơ hội ngồi đây rồi… Anh biết không, lúc nghe tiếng nổ, tay em suýt đạp nhầm chân phanh, tim em như ngừng đập luôn…”
Người chồng vòng tay ôm lấy Người vợ, vỗ nhẹ lưng Người vợ, không nói thêm lời nào, chỉ siết chặt vòng tay để Người vợ cảm nhận được sự an toàn, ấm áp từ mình. Bên ngoài, trời đã tối hẳn, ánh đèn đường hắt vào phòng khách, soi rõ hai vợ chồng đang ôm nhau, bên cạnh là cốc nước ấm vẫn bốc khói nghi ngút.
Tiếng chuông điện thoại vang lên chát chúa, phá tan sự im lặng ấm áp trong phòng khách. Người vợ giật mình, buông Người chồng ra, tay run rẩy mò chiếc điện thoại nằm trên bàn sofa. Màn hình sáng lên hiện tên “Chị dâu”, Người vợ lập tức vuốt nghe, giọng còn nghẹn ngào: “Alô, chị ơi?”
Giọng Chị dâu bên kia đầu dây yếu ớt, đứt quãng: “Em à… chị đang nằm cấp cứu ở bệnh viện… nhà chị bị sập một phần rồi…” Người vợ trợn tròn mắt, vội đưa loa điện thoại cho Người chồng, mặt tái nhợt. Người chồng nhíu mày, áp tai vào điện thoại.
“May mà em với cháu về sớm, không thì anh chị cũng gặp nạn như mọi người rồi.” Chị dâu thở hắt ra, tiếng thở dốc vang lên rõ mồn một qua loa. Người vợ nghe đến đó, nước mắt lập tức trào ra, chảy dài trên má, tay siết chặt lấy tay Người chồng đến mức khớp xương trắng bệch.
Người vợ nghẹn ngào, hứa qua điện thoại: “Chị cố gắng nha chị, em sẽ đến thăm chị ngay sáng hôm sau, sáng sớm nhất đấy.” Chị dâu cười nhẹ, giọng mỏng manh: “Cảm ơn em… nhờ em chăm sóc cháu nhé…” Rồi tiếng tút tút vang lên, Chị dâu cúp máy.
Người vợ ngồi sụp xuống ghế sofa, hai tay ôm mặt khóc nức nở. Người chồng ngồi xuống cạnh, vỗ nhẹ lưng Người vợ, không nói lời nào. Tiếng gió rít ngoài trời hòa cùng tiếng khóc nghẹn ngào, cốc nước ấm bên cạnh đã nguội ngắt, không còn làn khói mỏng manh bốc lên nữa.
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe rèm nhưng không đủ xua tan cái lạnh lẽo còn vương lại trong lòng Người vợ. Cô đánh thức Con gái dậy sớm hơn thường lệ. Người chồng đã chuẩn bị xong giỏ trái cây, dáng vẻ trầm tĩnh nhưng ánh mắt vẫn còn vẻ dò xét lo âu.
Tại hành lang bệnh viện, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi. Người vợ thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô nắm chặt tay Con gái, bước từng bước nặng nề đến phòng hồi sức.
Chị dâu nằm đó, toàn thân quấn đầy băng trắng. Khuôn mặt vốn hồng hào giờ chỉ còn là những vết thâm tím và băng gạc. Chồng chị dâu ngồi lặng lẽ bên cạnh, đôi mắt trũng sâu, quần áo còn vương vết tro bụi từ đống đổ nát.
Nhìn thấy vợ chồng Người vợ, Chồng chị dâu đứng dậy, giọng khản đặc: “May mà hai đứa đưa cháu đến sớm. Đêm qua kinh khủng lắm…”
Người vợ xúc động, nhẹ nhàng đặt túi quà lên bàn: “Chị dâu cố gắng lên ạ. Em… em vẫn chưa hết bàng hoàng.”
Chồng chị dâu thở dài não nề, ánh mắt nhìn về phía Người vợ đầy vẻ biết ơn: “Cả nhà 8 người bị thương, may mà em cháu về sớm, không thì thêm 2 nạn nhân nữa. Cái bình gas giá rẻ đó, mua về lắp sơ sài, nổ như bom.”
Nghe đến đó, Người vợ rùng mình khẽ. Hình ảnh chiếc xe đang bon bon trên con đường trước nhà chị dâu hiện về. Tiếng nổ “long trời lở đất” tối qua khiến cô phanh gấp, tim như ngừng đập, hiện lại rõ mồn một.
Cô siết chặt tay Con gái, cảm giác sống sót trào dâng. Nếu không có cuộc điện thoại gấp gáp của Người chồng khi ấy, nếu cô không giả vờ con mệt để xin về sớm… thì giờ này, cô và con gái đã nằm cạnh chị dâu rồi.
Người vợ nhìn Người chồng, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và sợ hãi. Cô thầm cảm ơn định mệnh, cảm ơn sự cảnh giác của chồng mình.
Vừa bước qua ngưỡng cửa nhà riêng, đôi chân của Người vợ dường như đã cạn sạch sức lực. Cô thả mình xuống ghế sofa, nhắm nghiền mắt lại để xua đi hình ảnh những vết bỏng rát đỏ và mùi thuốc sát trùng nồng nặc vẫn còn ám ảnh tâm trí. Người chồng lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên vai vợ, khẽ siết nhẹ để an ủi.
Con gái đã ngủ thiếp đi trong phòng bên cạnh, hơi thở đều đặn như một lời khẳng định rằng gia đình họ đã thực sự bình an. Người vợ thở dài, lấy chiếc điện thoại ra để kiểm tra tin nhắn. Màn hình sáng lên, hàng loạt thông báo đẩy từ các hội nhóm cư dân mạng hiện ra dày đặc.
Ngón tay cô lướt nhanh qua các dòng tin tức nóng hổi về vụ nổ tối qua. Một bài viết được chia sẻ rầm rộ với tiêu đề: “Bình gas trôi nổi – Kẻ giết người thầm lặng ngay trong bếp”. Người vợ mở bình luận, những dòng chữ sắc lạnh hiện ra trước mắt:
“Bình luận mạng: ‘Chị dâu này tham quá, mua bình gas trôi nổi rẻ tiền, giờ gây họa cả xóm.'”
Người vợ rùng mình, ống kính máy ảnh trong tâm trí cô lập tức quay về tối qua. Hình ảnh Chị dâu hớn hở khoe cái bình gas mới mua với giá “hời” hơn hẳn thị trường hiện về rõ mồn một. Lúc đó, Người vợ còn chúc mừng chị dâu khéo tính toán, nào ngờ đó lại là tiền duyên cho một quả bom nổ chậm.
“Thật quá đáng!” Người vợ lẩm bẩm, khuôn mặt hằn lên vẻ phẫn nộ nhưng ngay sau đó, ánh mắt cô lại trở nên u buồn.
Cô nhớ lại lúc Chị dâu nằm trên giường bệnh, đôi mắt trũng sâu vì đau đớn và tuyệt vọng. Chị ấy đang phải trả giá quá đắt cho sự tham rẻ đó. Nếu giờ đây cô đọc cho Chị dâu nghe những bình luận cay nghiệt của hàng xóm, người thân, liệu chị ấy có chịu nổi cú sốc tâm lý này không?
Người chồng ngồi xuống cạnh, nhìn thấy vẻ mặt thẫn thờ của vợ. Anh hỏi khẽ: “Có chuyện gì thế?”
Người vợ đưa màn hình điện thoại cho chồng, ngón tay vẫn đang run rẩy lướt qua hàng loạt bình luận chê trách. Cô cắn chặt môi, cảm giác tội lỗi và áy náy trào dâng mạnh mẽ. Cô thầm nghĩ: “Có nên nói cho chị ấy biết dân mạng đang nói gì không? Hay là giữ im lặng để chị ấy tập trung dưỡng thương?”
Vài ngày sau.
Người vợ đang lau bụi bàn nước trong phòng khách, Người chồng ngồi đọc báo trên ghế sofa, Con gái xếp hình bên thảm. Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên.
Người vợ đặt khăn lau xuống, đi ra mở cửa. Chị dâu đứng ngoài hiên, gương mặt còn hằn vết sưng nhẹ ở má phải, tay xách một túi trái cây và hộp bánh.
Chị dâu nở nụ cười hơi gượng, giọng còn hơi khàn: “Chị biết em giận chị vì hôm đó trêu em, nhưng chị thực sự biết ơn em đã nghe lời anh em về sớm.”
Người vợ bỗng đỏ mặt, xấu hổ cúi đầu. Người vợ thầm nghĩ: “Chị dâu còn không biết sự thật.”
Người vợ vội giải thích: “Chị dâu à, hôm đó em không giận chị đâu. Người chồng gọi điện cho em liên tục, giọng gấp gáp lắm, bảo có khí gas rò rỉ, bắt em đưa Con gái về nhà ngay lập tức không được hỏi lý do, em mới đành xin phép chị về sớm thôi.”
Chị dâu chớp mắt ngạc nhiên, nhìn sang Người chồng. Người chồng gật đầu xác nhận: “Vâng chị, hôm đó em phát hiện van bình gas nhà mình cũng hơi lỏng, định sang nhờ thợ kiểm tra, ai ngờ gọi cho Người vợ thì nghe tiếng ồn ào ở nhà chị, em vội bảo Người vợ chạy ngay.”
Chị dâu thở dài, vỗ nhẹ trán: “Thì ra là thế. Chị hôm đó còn trêu em sao mới tới đã về sớm, ngờ đâu em lại cứu mạng cả nhà chị. May mà em về sớm, chậm 5 phút nữa là…” Chị dâu không nói hết câu, đưa tay xoa nhẹ vết sưng trên má.
Người vợ ngồi xuống cạnh Chị dâu, cảm giác xấu hổ dâng lên vì vài ngày trước còn lướt xem những bình luận cay nghiệt của dân mạng về Chị dâu.
Chị dâu cầm hộp bánh đẩy về phía Người vợ: “Quà nhỏ thôi, chị cảm ơn em nhiều lắm. Lần sau qua nhà chị, chị nấu tiệc lớn chuộc lỗi nhé.”
Người vợ cười nhẹ, nhận lấy quà: “Chị dâu nghỉ ngơi nhiều đi, đừng lo lắng gì cả.”
Người vợ vừa dứt lời, không khí trong phòng khách bỗng chùng xuống. Nụ cười gượng gạo trên môi Chị dâu tan biến, nhường chỗ cho một sự rúng động sâu sắc.
Chị dâu đặt túi trái cây xuống bàn, đôi tay run rẩy che lấy mặt. Giọng chị nghẹn lại, đứt quãng: “May mà em về sớm… Chứ chậm 5 phút nữa, chị không dám nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra với mấy đứa nhỏ trong nhà.”
Người vợ nhìn thấy đôi mắt Chị dâu đỏ hoe, tràn đầy nước mắt. Người vợ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Chị dâu, ánh mắt đầy sự thấu cảm.
Chị dâu bất ngờ bật khóc nức nở, tiếng khóc xé lòng người. Chị gục đầu xuống bàn, vai rung lên bần bật. “Chị ngu lắm, Người vợ ạ. Chị thật sự rất ngu!”
Người chồng đặt tờ báo xuống, nhìn hai chị em với vẻ trăn trở. Con gái ngẩng lên khỏi mấy viên gỗ xếp hình, nhìn mẹ rồi nhìn Chị dâu với ánh mắt ngơ ngác.
Chị dâu lau vội dòng nước mắt, giọng đầy day dứt: “Hôm đó, chị thấy trên mạng quảng cáo bình gas giá rẻ, so với hãng chị bán quen thì rẻ hơn hẳn 500 nghìn. Chị tiếc tiền 500 nghìn nên mua bình gas trôi nổi, giờ gây họa cho cả nhà.”
Người vợ thầm nhắm mắt, nhớ lại tiếng nổ long trời lở đất khiến xe chị phanh gấp, tim như ngừng đập. Chị nhẹ giọng: “Chị dâu đừng nói thế. Tai nạn là điều không ai ngờ tới, chị đừng quá day dứt.”
“Không phải tai nạn đâu!” Chị dâu lắc đầu, nghẹn ngào. “Thợ đến lắp đặt sơ sài lắm, nới lỏng van rồi còn không kiểm tra rò rỉ. Chị chỉ vì muốn dành dụm vài đồng cho bữa tiệc sinh nhật mà suýt tước đoạt mạng sống của cả nhà. Chị đáng trách lắm!”
Người vợ siết nhẹ vai Chị dâu, giọng trấn an: “Hồi đó chị cũng chỉ muốn tiệc sinh nhật chu đáo với chi phí hợp lý thôi mà. Chuyện xảy ra rồi, may mắn là mọi người đều bình an. Chị hãy quên chuyện đó đi, lo bình phục sức khỏe là tốt nhất.”
Chị dâu gật đầu, lau sạch nước mắt nhưng đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi và sự hối lỗi vô hạn.
Vài tuần sau vụ nổ khí gas, nhà riêng vợ chồng Người vợ ngập tràn không khí ấm cúng. Bàn ăn gỗ trong phòng khách đã bày biện đầy ắp các món ăn gia đình, mùi canh chua thơm nức hòa quyện với tiếng cười nói của gia đình Chị dâu.
Chị dâu bước vào phòng khách, trên tay mang theo giỏ trái cây biếu, vết sẹo dài màu hồng nhạt trên mu bàn tay trái đã bắt đầu lên da non. Chị mỉm cười chào Người vợ, giọng nhẹ nhõm hơn hẳn so với vài tuần trước. “Nhà ngăn nắp quá, mời chúng tôi đến ăn cơm mà cứ như mang ơn lớn lắm.”
Người vợ bước ra từ bếp, lau khô tay bằng khăn bông, nụ cười rạng rỡ. “Chị dâu khách sáo quá, hôm nay mời Chị dâu và gia đình đến là để cảm ơn anh ấy mà.”
Người chồng đang bế Con gái xoay vòng tròn ở góc phòng, nghe vậy liền đặt Con gái xuống ghế ăn, gãi nhẹ sau gáy cười ngượng. “Việc nhỏ thôi mà, không cần tổ chức tiệc linh đình đâu.”
Mọi người ngồi vào bàn, gia đình Chị dâu chuyền nhau múc canh nóng. Người vợ ngồi thẳng người, nhìn Người chồng với ánh mắt đầy biết ơn, giọng chân thành: “Cảm ơn anh đã nhạy bén phát hiện gas rò rỉ, cứu mạng vợ con. Nếu hôm đó không có điện thoại gấp gáp của anh, có lẽ giờ này em đã không ngồi đây cùng mọi người.”
Bầu không khí trong phòng bỗng ấm áp đến lạ, tiếng bát đũa va vào nhau cũng nhẹ đi. Người chồng cười ngượng nghịu, vỗ nhẹ lưng Con gái đang ngồi cạnh, giọng trầm tĩnh: “Đó là trách nhiệm của anh. Là chồng, là cha, anh phải bảo vệ gia đình mình.”
Chị dâu ngồi đối diện, đôi mắt đỏ nhẹ, nâng ly nước trà mời Người chồng. “Cảm ơn em rể nhé, nhờ có anh mà cả nhà chị cũng thoát nạn. Chị vẫn nhớ rõ giây phút nghe tiếng nổ, tim như rớt xuống đất.”
Người vợ siết nhẹ tay Chị dâu, mỉm cười: “Chuyện qua rồi, giờ ai cũng bình an là tốt nhất. Chị dâu mau ăn cơm đi, chứ nguội hết đấy.”
Con gái đưa cho Người chồng một miếng thịt kho tiêu, cười tít mắt: “Bố cứu cả nhà, bố giỏi lắm!”
Người chồng cười lớn, xoa đầu Con gái, ánh mắt nhìn Người vợ đầy ấm áp. Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn đường đã bật sáng, hắt bóng vàng vào trong phòng, che lấp hoàn toàn bóng tối của vụ nổ vài tuần trước.
Cười nói chưa dứt, chị dâu bất giác đặt đũa xuống, đôi mắt nhìn xa xăm về phía khung cửa sổ như thể vẫn thấy bóng tối của đêm định mệnh ấy. Vết sẹo trên mu bàn tay trái thoáng nhấp nháy dưới ánh đèn vàng.
Chị dâu bỗng rùng mình, giọng run rẩy đứt quãng: “Đến giờ chị vẫn không dám tin mình còn sống… Đúng lúc mọi người đang hát Happy Birthday, em vừa thổi nến xong thì ‘RẦM’ một tiếng!”
Người vợ siết chặt tay con gái, tim đập dồn dập nhớ lại cảm giác phanh gấp trên đoạn đường trước nhà chị dâu. Năm phút! Chỉ vỏn vẹn năm phút sau khi xe chị rời đi, toàn bộ sân nhà đã biến thành biển lửa.
Chị dâu vén tóc, kể tiếp, tay vẫn ôm chặt lấy cốc nước: “Bàn tiệc bay tung tóe, em ngã nhào xuống đất. Tiếng nổ long trời lở đất đó, nó dội vào màng nhĩ đến giờ chị vẫn ù đặc. Suýt chút nữa thôi…”
Người chồng thở dài, đôi mắt nhìn xuống bàn ăn đầy ắp nhưng không còn thấy ngon miệng. Anh nhớ lại giọng gấp gáp lúc gọi điện, ép vợ phải rời đi ngay lập tức mà không kịp giải thích. Nếu hôm đó anh chậm một nhịp, hoặc vợ con nghe lời chị dâu ở lại ăn thêm chút nữa…
Con gái vốn đang vui vẻ, bỗng thót người lại, nép sát vào người mẹ. Con gái khẽ thốt lên: “Sợ quá mẹ ơi.”
Người vợ vỗ về con, nhưng ánh mắt lại nhìn người chồng với sự biết ơn sâu sắc. Chị dâu cúi gầm mặt, giọng đầy ăn năn: “Hôm đó chị còn trêu em, bảo sao mới đến mà đã về sớm. Giờ nghĩ lại, nếu không nhờ em rể gọi điện gấp gáp, bắt em dẫn cháu về ngay, có lẽ giờ này chị đã không ngồi đây kể chuyện.”
Cả căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Ai nấy đều rùng mình hình dung ra cảnh tượng kinh hoàng: bình gas trôi nổi giá rẻ, thợ lắp đặt sơ sài, và quả cầu lửa khổng lồ nuốt chửng căn bếp ngay sau tiếng vỗ tay chúc mừng.
Người vợ ngước nhìn chồng, giọng trầm xuống đầy sức nặng: “Cảm ơn anh. Không chỉ là mạng sống, anh đã cho cả nhà cơ hội thứ hai.”
Người chồng khẽ gật đầu, nụ cười bớt ngượng nghịu, thay vào đó là sự chắc chắn của một người đàn ông đã làm tròn trách nhiệm bảo vệ gia đình. Ông trời đã cho họ một phép màu, nhưng người tạo ra phép màu đó lại chính là người chồng này.
Người vợ lặng lẽ lau vệt nước mắt trên má, đứng dậy xin phép Chị dâu về sớm. Con gái đã ngủ gật trên ghế sofa, Người chồng vội bế Con gái, nở nụ cười xin lỗi với Chị dâu rồi theo sát Người vợ ra cổng.
Đêm đó, Người vợ lái xe đưa Người chồng và Con gái về Nhà riêng vợ chồng người vợ. Con gái vẫn ngủ say trong ghế sau, Người chồng ngồi ghế phụ, thỉnh thoảng liếc nhìn Người vợ với ánh mắt đầy trìu mến.
Người vợ đỗ xe, bế Con gái vào phòng ngủ, đặt con lên giường. Người chồng đi theo sau, khẽ khép cửa lại. Người vợ ngồi bệt xuống sàn, dựa lưng vào giường, ngón tay vẫn còn run rẩy khi nhớ lại tiếng nổ long trời lở đất, ngọn lửa đỏ rực nuốt chửng sân Nhà chị dâu vỏn vẹn 5 phút sau khi xe chị rời đi.
Người chồng ngồi xuống cạnh Người vợ, không nói gì, chỉ siết nhẹ bàn tay chị. Người vợ ngước nhìn Người chồng, nước mắt lăn dài: “Chị dâu suýt mất mạng, nhà cửa chị ấy bay màu chỉ vì tham rẻ mua bình gas trôi nổi. Nhiều người khác có thể cũng đang gặp nguy hiểm như vậy mà không biết.”
Người vợ lấy điện thoại, mở ứng dụng mạng xã hội, bắt đầu gõ từng chữ một. Khung cảnh vụ nổ, lời trêu chọc của Chị dâu hôm đó (“sao mới tới đã về sớm”), giọng gấp gáp của Người chồng gọi điện ép chị rời đi ngay lập tức, tất cả hiện về rõ mồn một trong tâm trí chị.
Người vợ gõ dòng tiêu đề in đậm: “5 phút giữa sự sống và cái chết: Đừng để tham rẻ rước họa vào thân!”
Chị gõ nội dung chi tiết: Kể lại hôm dự sinh nhật Chị dâu, xin về sớm với lý do Con gái mệt, bị Chị dâu trêu sao mới tới đã về sớm. Vừa lái xe qua Con đường trước nhà chị dâu được 2 phút thì nghe Người chồng gọi điện gấp gáp, ép chị đưa Con gái rời đi ngay không được hỏi lý do. Đúng 5 phút sau khi xe rời khỏi sân Nhà chị dâu, vụ nổ khí gas xảy ra, nguyên nhân do Chị dâu mua bình gas trôi nổi giá rẻ, thợ lắp đặt sơ sài khiến khí rò rỉ.
Người vợ gõ đậm dòng lời thoại then chốt: “Đừng tham rẻ mà mua bình gas trôi nổi, hôm đó nếu không nhờ chồng tôi nhạy bén, giờ tôi đã không còn ngồi đây viết bài này.”
Chị bổ sung thêm dòng cảnh báo: “Mọi người hãy kiểm tra đường ống gas, bình gas định kỳ, tuyệt đối mua bình gas chính hãng từ đại lý uy tín. Mạng sống của bạn và gia đình quý giá hơn vài trăm nghìn đồng tiết kiệm được!”
Người vợ nhấn nút “Đăng bài”. Màn hình điện thoại tắt phụt, chị nằm xuống giường, nhắm mắt lại, tiếng tim đập của chính mình vẫn còn vang vọng trong tai.
Chưa đầy 10 phút sau, tiếng thông báo ping liên tục vang lên. Người vợ mở mắt, nhìn màn hình điện thoại: 1 nghìn lượt thích, 500 lượt chia sẻ. 30 phút sau: 10 nghìn lượt thích, 5 nghìn lượt chia sẻ.
Người chồng bước vào phòng, cầm ly nước cho Người vợ, nhìn thấy màn hình điện thoại sáng rực. Người chồng nhếch môi cười: “Bài của em viral rồi đấy.”
Người vợ lướt qua các bình luận: “Cảm ơn chị đã cảnh báo, nhà tôi đang dùng bình gas trôi nổi mua từ người bán dạo, sáng mai tôi đổi ngay bình chính hãng!”, “Suýt chút nữa gia đình tôi cũng gặp nạn vì bình gas rò rỉ, may mà đọc được bài này kịp thời!”, “Chia sẻ ngay cho bạn bè, người thân để mọi người đề phòng, đừng ai chủ quan như chị dâu chị may mắn thoát chết!”
Hàng nghìn lượt thích, chia sẻ tăng vù vù mỗi phút. Nhiều người còn nhắn tin riêng cho Người vợ cảm ơn vì đã đăng bài cảnh báo kịp thời, giúp họ tránh được những tai nạn đáng tiếc.
Người vợ ngồi dậy, tựa đầu vào vai Người chồng, giọng nhẹ nhõm: “Hy vọng bài viết này sẽ cứu được nhiều người, không ai phải trải qua cảnh kinh hoàng như chị dâu nữa.”
Người chồng vuốt tóc Người vợ, khẽ gật đầu. Ngoài cửa sổ, bầu trời đêm đã bắt đầu sáng, ánh bình minh rọi qua rèm cửa, ấm áp và bình yên.
Một tháng sau đêm bài đăng về vụ nổ gas nhận được hàng nghìn lượt chia sẻ, Người vợ đang ngồi ở Nhà riêng vợ chồng người vợ, tay lướt điện thoại. Tiếng thông báo tin nhắn mới ping vang lên, số lạ hiện trên màn hình.
Người vợ mở tin nhắn, đọc lướt qua, mắt tròn xoe vì bất ngờ.
Thợ gas nhắn: ‘Em xin lỗi chị, hôm đó em vội quá nên không kiểm tra kỹ van gas, em sẽ đền bù một phần chi phí sửa nhà cho chị dâu chị.’
Người vợ lập tức lưu lại số điện thoại của Thợ gas, mở đoạn chat với Chị dâu. Người vợ gửi kèm số điện thoại của Thợ gas, kèm dòng chữ: ‘Chị dâu xem tin nhắn này, thợ lắp gas hôm đó nhắn xin lỗi rồi đền chi phí sửa nhà. Số của anh ta chị gửi đây, hai bên tự liên hệ giải quyết nhé.’
Gửi xong tin nhắn, Người vợ thở phào, đặt điện thoại xuống bàn. Người vợ thầm nghĩ, may mà bài đăng của mình đã lan rộng, giờ những người gây ra sai lầm đều phải chịu trách nhiệm.
Người vợ chưa kịp đứng dậy lấy nước thì điện thoại lại reng vang, tên Chị dâu hiện trên màn hình.
Người vợ với tay nhấc điện thoại, vừa bấm nghe đã nghe giọng Chị dâu hào hứng vang lên từ đầu dây bên kia.
Chị dâu cười lớn, tiếng vui mừng rõ rệt: “Em gửi số của thợ gas đó đúng lúc quá. Chị vừa gọi cho Thợ gas, yêu cầu đền bù đầy đủ mọi thiệt hại cho vụ nổ nhà chị, từ sơn sửa tường đến đồ đạc hỏng hóc, không một xu thiếu.”
Người vợ ngồi thẳng dậy, mắt sáng lên: “Thế Thợ gas có đồng ý không chị?”
Chị dâu hừ nhẹ, giọng đanh thép hơn: “Đầu tiên Thợ gas còn lắp bắp xin chỉ đền một phần, chị dọa sẽ gửi đơn khiếu nại lên cơ quan chức năng, kèm cả bài đăng của em và bằng chứng Thợ gas từng lắp đặt bình gas trôi nổi sơ sài, Thợ gas lập tức im re, hứa sẽ chuẩn bị đủ tiền trong tuần này.”
Người vợ gật đầu, lòng tràn đầy tin tưởng: “Em ủng hộ chị làm thế. Làm việc cẩu thả mà không chịu trách nhiệm thì ai cũng gặp nạn như chị thôi.”
Chị dâu thở dài, giọng trầm xuống nhưng đầy quyết tâm: “Chị không chỉ đòi tiền đền bù. Chị vừa gửi đơn khiếu nại chính thức lên Sở Công Thương và cơ quan quản lý thị trường, kèm toàn bộ hồ sơ vụ nổ, biên lai mua bình gas giá rẻ, cả tin nhắn xin lỗi của Thợ gas đó. Chị sẽ kiện để cảnh cáo những người làm việc cẩu thả như thế, tránh để người khác gặp nạn.”
Người vợ siết nhẹ điện thoại, nội tâm lóe lên sự hả hê ngắn ngủi: Cuối cùng những kẻ coi thường tính mạng người khác cũng phải trả giá.
Chị dâu tiếp tục nói, giọng kiên định: “Chị cũng đã nhắn cho vài người bạn làm báo, họ sẽ đưa tin về vụ việc này để mọi người cảnh giác, không mua bình gas trôi nổi, không thuê thợ lắp đặt không có chứng chỉ nữa.”
Người vợ mỉm cười, giọng ấm áp: “Chị làm đúng lắm. Em tin chắc cơ quan chức năng sẽ xử lý công minh, công lý sẽ được thực thi thôi. Lần trước em đăng bài mà đã có hàng nghìn người chia sẻ, lần này có hồ sơ rõ ràng thì chắc chắn Thợ gas và đại lý bán bình gas đó không thể chối cãi được.”
Chị dâu cười nhẹ: “Nhờ em đấy. Không có bài đăng của em lan rộng thì Thợ gas đó còn chưa chịu ra mặt xin lỗi, nói chi đến chuyện đòi bồi thường. Chị sẽ cập nhật tình hình cho em ngay khi có kết quả từ cơ quan chức năng nhé.”
Người vợ gật đầu, dù Chị dâu không nhìn thấy: “Được chị, em chờ tin chị. Có gì cần hỗ trợ thêm cứ nhắn em nhé.”
Cúp điện thoại, Người vợ nhìn ra cửa sổ, nắng chiều nhẹ nhàng rọi vào phòng. Nội tâm cô trào dâng niềm tin mãnh liệt: Sau cơn sóng gió này, mọi chuyện rồi sẽ ổn, kẻ sai trái sẽ bị trừng trị, người lương thiện sẽ được bù đắp.
Những ngày cuối năm, cái lạnh se sẻ của miền Bắc như xua tan đi những u ám của vụ nổ kinh hoàng hồi tháng trước. Tại ngôi nhà vừa được sơn sửa lại, không khí ấm áp của buổi tối sinh nhật lần hai của chị dâu lan tỏa khắp không gian.
Người vợ bước vào phòng khách, nhìn thấy chị dâu đang tất bật kiểm tra lại van bình gas lần thứ ba kể từ khi cô đến. Chị dâu vặn chặt núm vặn, ngửi thử không khí xung quanh rồi mới yên tâm bật bếp.
Người chồng nhìn sang, mỉm cười gật đầu với vợ, ánh mắt đầy vẻ tin tưởng. Con gái của họ đang ngồi chơi ngoan ngoãn trên ghế sofa, thỉnh thoảng lại cười đùa với những quả bóng bay đầy màu sắc.
Chị dâu quay lại, tay vẫn còn vương chút bột mì từ chiếc bánh sinh nhật tự tay làm. Chị cười tươi, ánh mắt rạng rỡ nhìn Người vợ và Người chồng:
“Năm nay sinh nhật chị an toàn rồi, nhờ em và anh rể cảnh báo, chị mới biết đề phòng gas.”
Người vợ nhẹ nhàng nắm lấy tay chị dâu, siết nhẹ: “Chị cẩn thận là em mừng lắm. Cái bình gas trôi nổi hồi trước đúng là ác mộng, giờ chị đã thay bình chính hãng, thợ lắp đặt cũng có chứng chỉ hết rồi chứ?”
“Chuẩn luôn!” Chị dâu vỗ nhẹ ngực, giọng hào sảng nhưng vẫn đầy sự thận trọng. “Sau vụ đó, chị sợ đến mất mấy tuần. Giờ thì chị kiểm tra kỹ lưỡng từng chút một. Không an toàn thì chị không dám bật lửa đâu.”
Mọi người cùng cười vui vẻ, tiếng cười nói hòa quyện cùng tiếng nến thổi phập phừng trong ánh đèn vàng dịu nhẹ. Không còn tiếng động long trời lở đất, không còn mùi khét lẹt của khí gas, chỉ còn lại sự bình yên của một gia đình sau cơn bão tố.
Chị dâu cắt bánh, chia đều cho mọi người. Mỗi lát bánh ngọt như một lời nhắc nhở về giá trị của sự cẩn trọng và tình thân vừa được cứu vãn. Đứa con gái nhỏ của Người vợ cầm lấy chiếc bánh, nụ cười hồn nhiên làm tan biến những ký ức kinh hoàng về buổi chiều hôm ấy khi Người vợ phanh gấp trước tiếng nổ, tim như ngừng đập khi chưa kịp rời đi xa hơn năm phút.
***
Cơn bão tố đã thực sự đi qua, nhường chỗ cho một sự bình yên giản dị nhưng vô giá. Sau những ngày tháng sống trong lo âu, chờ đợi kết quả từ cơ quan chức năng và đối diện với những mất mát về vật chất lẫn tinh thần, giờ đây mọi thứ dường như đã trở về đúng quỹ đạo của nó. Bài học về sự cẩu thả trong việc chọn lựa những thứ tưởng chừng nhỏ bé như bình gas hay thợ lắp đặt đã trở thành lời cảnh tỉnh đắt giá không chỉ cho gia đình chị dâu mà còn cho cả cộng đồng qua những thông tin được lan truyền.
Người vợ nhìn ngọn nến đang cháy ổn định trên chiếc bánh sinh nhật, ánh sáng lung linh phản chiếu trong mắt mọi người. Cô nhận ra rằng, đôi khi sự an toàn không đến từ những điều quá xa xôi, mà nó nằm ở sự tỉnh táo và trách nhiệm của chính mỗi người. Thợ gas và đại lý bán bình trôi nổi kia rồi sẽ phải trả giá trước pháp luật, nhưng cái giá lớn nhất mà họ phải trả chính là sự tổn thương mà họ đã gây ra cho người khác.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn với những nhịp điệu riêng, và sau cơn sóng dữ, bến đỗ bình yên này càng trở nên đáng trân trọng hơn bao giờ hết. Tiếng cười nói của chị dâu, sự khẽ khàng trong từng cử động kiểm tra an toàn của cô ấy, tất cả tạo nên một bản hòa ca của sự sống và niềm hy vọng. Không còn những cuộc điện thoại gấp gáp, không còn những giây phút tim đập chân run, chỉ còn lại tình yêu thương và sự thấu hiểu, nơi mà mỗi thành viên trong gia đình đều biết trân trọng sự hiện diện của nhau dưới mái nhà an toàn này.

