Chồng lạnh lùng đòi con trai, vợ bất ngờ mang thai con gái: Cái kết sững sờ!

Sau khi ly hôn , tôi lại bất ngờ mang thai.”

Người chồng lạnh lùng, ít nói chỉ nói ngắn gọn:

“Sinh con trai ra, chúng ta coi như không còn nợ nần gì nhau.”

Tôi cẩn trọng hỏi:

“Nếu là con gái thì sao?”

Hứa Trăn Ngôn khựng lại, lạnh lùng đáp:

“Vậy thì cứ tiếp tục ngủ với nhau cho đến khi sinh được con trai.”

Tôi thở dài.

Không ngờ ba năm tình cảm lại không bằng một đứa con trai để kế thừa.

Nửa đêm tỉnh dậy uống nước,

Tôi bất ngờ thấy Hứa Trăn Ngôn đang quỳ trong gác mái, vẻ mặt thành kính, miệng lẩm bẩm:

“Quan Âm Bồ Tát từ bi cứu khổ cứu nạn, xin ban cho con một đứa con gái. Nếu nguyện vọng thành hiện thực, con nguyện sẽ tu sửa đền chùa, đúc lại tượng vàng…”

Khi cầm tờ giấy kết quả kiểm tra thai kỳ trên tay, tôi vẫn không thể tin được mình lại thật sự mang thai.

Dù sao thì trong suốt một năm liên hôn với Hứa Trăn Ngôn, chúng tôi luôn dùng biện pháp an toàn.

Vậy đứa trẻ này từ đâu mà có?

Trước tiên, tôi chắc chắn: tôi không hề lăng nhăng.

Thứ hai, tôi càng chắc chắn: tôi không hề lăng nhăng.

Cuối cùng, đứa bé này chỉ có thể là con của Hứa Trăn Ngôn.

Nhưng thời điểm mang thai lại vô cùng nhạy cảm.

Bởi vì chỉ còn vài ngày nữa, hợp đồng liên hôn giữa tôi và Hứa Trăn Ngôn sẽ hết hạn.

Chúng tôi sẽ đường ai nấy đi, từ nay gặp lại cũng xem như người xa lạ.

Nhưng bây giờ thì…

Tôi thở dài, vô thức đặt tay lên bụng.

Trong đầu mơ hồ nhớ lại lần trước tôi từng hỏi Hứa Trăn Ngôn:

Tôi đã hỏi anh:

“Anh có thích trẻ con không?”

Lúc đó, sắc mặt anh lạnh lùng, ánh mắt yên tĩnh như giếng cạn, không một gợn sóng.

Anh thờ ơ đáp:

“Không thích.”

Vậy mà giờ đây, tôi lại mang thai một đứa trẻ ngoài ý muốn —

Vào đúng thời điểm trớ trêu nhất.

Về đến nhà.

Hứa Trăn Ngôn bưng đĩa bít tết mới áp chảo bước ra từ bếp.

Anh không thích trong nhà có người ngoài,

nên từ khi kết hôn đến nay, cơm nước đều do anh tự tay làm.

Nghe tiếng tôi mở cửa, anh chỉ khẽ nhướng mắt, gật đầu:

“Rửa tay rồi ăn.”

Ngắn gọn rõ ràng, tiết kiệm từng chữ.

Có thể nói bằng vài từ thì nhất quyết không nói thành câu dài.

Tôi siết chặt túi xách, lưỡng lự không biết có nên lấy tờ kết quả kiểm tra thai ra không.

Đúng lúc ấy, Hứa Trăn Ngôn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén, như thể có thể nhìn thấu tôi chỉ trong một cái liếc.

Nghĩ nghĩ, tôi quyết định ăn xong rồi nói.

Bữa cơm im lặng như thường lệ, chỉ có tiếng dao nĩa chạm vào đĩa vang lên khe khẽ.

Tất cả đều không khác mọi ngày.

Nhưng hôm nay, Hứa Trăn Ngôn lại bất ngờ lên tiếng:

“Không vui à?”

Tôi giật mình, nhưng vẫn lắc đầu.

Anh nhíu mày:

“Lại quẹt thẻ vượt hạn mức?”

Tôi lại lắc đầu.

“Không giành được phiên bản giới hạn?”

Tôi tiếp tục lắc đầu.

Anh im lặng một lúc rồi lạnh nhạt hỏi:

“Chán rồi?”

Chán gì cơ?

Cơm?

Hay là chán chính anh ấy?

Tôi ngẩng đầu, chạm phải vẻ mặt hờ hững thường thấy của Hứa Trăn Ngôn.

Nhưng không biết có phải tôi nhìn nhầm hay không—

Khoé môi anh dường như còn cụp xuống thêm một chút.

Tôi gãi đầu, do dự không biết nên bắt đầu từ đâu.

“Ờm… có phải hợp đồng liên hôn của chúng ta sắp hết hạn rồi không?”

Hứa Trăn Ngôn đặt dao nĩa xuống, ngẩng mắt nhìn tôi.

Ánh mắt tưởng chừng rất bình tĩnh, nhưng lại khiến tôi cảm thấy một áp lực nặng nề vô hình.

Anh im lặng vài giây, đáp thản nhiên:

“Phải.”

Nghe anh xác nhận, lòng tôi có chút xót xa.

Nhưng tôi vẫn tiếp tục nói:

“Em biết chúng ta nên chia tay trong yên ổn, cũng biết suốt một năm nay anh đã rất quan tâm em, dù công hay tư thì em cũng đều nợ anh rất nhiều.”

Công ty nhà họ Ôn nhờ có anh mà hồi sinh từ bờ vực phá sản.

Lối sống xa hoa của tôi cũng nhờ anh mà được duy trì.

Thế mà tôi dường như lại không mang lại được gì thiết thực cho anh.

Hứa Trăn Ngôn nhíu mày sâu thêm.

Ngắn gọn như thường lệ:

“Ôn Cảnh, nói vào trọng điểm.”

Tôi hít sâu một hơi, dứt khoát ném tờ kết quả lên bàn trước mặt anh.

Sau đó nhắm mắt, chờ đợi… phán quyết.

Nhưng rất tiếc…

Hứa Trăn Ngôn im lặng rất lâu, rất rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng anh đã bị tôi làm tức chết rồi.

Tôi bắt đầu hoảng, biết rõ mình đã vi phạm điều khoản trong hợp đồng liên hôn.

Vội vàng giải thích:

“Ờ… chắc chắn là con của anh! Em không có giở trò gì đâu! Thật sự là ngoài ý muốn thôi! Em sẽ tự giải quyết, cũng sẽ chia tay anh trong hoà bình, sẽ không làm phiền anh nữa! Về sau cưới xin ma chay, ai lo chuyện nấy…”

“Sinh đi.”

Hứa Trăn Ngôn đột ngột cắt lời.

Tôi sững lại, ngẩng đầu nhìn anh đầy kinh ngạc.

Sắc mặt anh vẫn thản nhiên như cũ:

“Anh cần một đứa trẻ để đối phó với ba mẹ.”

Tôi nhẹ “à” một tiếng, cúi đầu che giấu nỗi hụt hẫng và lạc lõng trong lòng.

Thì ra là vậy…

Hứa Trăn Ngôn nói tiếp:

“Sinh con trai ra, chúng ta xong nợ.”

Con trai…

Nhà họ Hứa quyền thế hiển hách, đúng là cần có người kế thừa.

Nhưng nếu không phải là con trai thì sao?

Tôi dè dặt hỏi:

“Nếu là con gái thì sao?”

Hứa Trăn Ngôn khựng lại, lạnh giọng đáp:

“Vậy thì tiếp tục ngủ cho đến khi sinh được con trai.”

CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng lạnh lùng đòi con trai, vợ bất ngờ mang thai con gái: Cái kết sững sờ!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt