“Sinh con trai ra, chúng ta coi như không còn nợ nần gì nhau.”
Tôi cẩn trọng hỏi:
“Nếu là con gái thì sao?”
Hứa Trăn Ngôn khựng lại, lạnh lùng đáp:
“Vậy thì cứ tiếp tục ngủ với nhau cho đến khi sinh được con trai.”
Tôi thở dài.
Không ngờ ba năm tình cảm lại không bằng một đứa con trai để kế thừa.
Nửa đêm tỉnh dậy uống nước,
Tôi bất ngờ thấy Hứa Trăn Ngôn đang quỳ trong gác mái, vẻ mặt thành kính, miệng lẩm bẩm:
“Quan Âm Bồ Tát từ bi cứu khổ cứu nạn, xin ban cho con một đứa con gái. Nếu nguyện vọng thành hiện thực, con nguyện sẽ tu sửa đền chùa, đúc lại tượng vàng…”
Khi cầm tờ giấy kết quả kiểm tra thai kỳ trên tay, tôi vẫn không thể tin được mình lại thật sự mang thai.
Dù sao thì trong suốt một năm liên hôn với Hứa Trăn Ngôn, chúng tôi luôn dùng biện pháp an toàn.
Vậy đứa trẻ này từ đâu mà có?
Trước tiên, tôi chắc chắn: tôi không hề lăng nhăng.
Thứ hai, tôi càng chắc chắn: tôi không hề lăng nhăng.
Cuối cùng, đứa bé này chỉ có thể là con của Hứa Trăn Ngôn.
Nhưng thời điểm mang thai lại vô cùng nhạy cảm.
Bởi vì chỉ còn vài ngày nữa, hợp đồng liên hôn giữa tôi và Hứa Trăn Ngôn sẽ hết hạn.
Chúng tôi sẽ đường ai nấy đi, từ nay gặp lại cũng xem như người xa lạ.
Nhưng bây giờ thì…
Tôi thở dài, vô thức đặt tay lên bụng.
Trong đầu mơ hồ nhớ lại lần trước tôi từng hỏi Hứa Trăn Ngôn:
Tôi đã hỏi anh:
“Anh có thích trẻ con không?”
Lúc đó, sắc mặt anh lạnh lùng, ánh mắt yên tĩnh như giếng cạn, không một gợn sóng.
Anh thờ ơ đáp:
“Không thích.”
Vậy mà giờ đây, tôi lại mang thai một đứa trẻ ngoài ý muốn —
Vào đúng thời điểm trớ trêu nhất.
Về đến nhà.
Hứa Trăn Ngôn bưng đĩa bít tết mới áp chảo bước ra từ bếp.
Anh không thích trong nhà có người ngoài,
nên từ khi kết hôn đến nay, cơm nước đều do anh tự tay làm.
Nghe tiếng tôi mở cửa, anh chỉ khẽ nhướng mắt, gật đầu:
“Rửa tay rồi ăn.”
Ngắn gọn rõ ràng, tiết kiệm từng chữ.
Có thể nói bằng vài từ thì nhất quyết không nói thành câu dài.
Tôi siết chặt túi xách, lưỡng lự không biết có nên lấy tờ kết quả kiểm tra thai ra không.
Đúng lúc ấy, Hứa Trăn Ngôn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén, như thể có thể nhìn thấu tôi chỉ trong một cái liếc.
Nghĩ nghĩ, tôi quyết định ăn xong rồi nói.
Bữa cơm im lặng như thường lệ, chỉ có tiếng dao nĩa chạm vào đĩa vang lên khe khẽ.
Tất cả đều không khác mọi ngày.
Nhưng hôm nay, Hứa Trăn Ngôn lại bất ngờ lên tiếng:
“Không vui à?”
Tôi giật mình, nhưng vẫn lắc đầu.
Anh nhíu mày:
“Lại quẹt thẻ vượt hạn mức?”
Tôi lại lắc đầu.
“Không giành được phiên bản giới hạn?”
Tôi tiếp tục lắc đầu.
Anh im lặng một lúc rồi lạnh nhạt hỏi:
“Chán rồi?”
Chán gì cơ?
Cơm?
Hay là chán chính anh ấy?
Tôi ngẩng đầu, chạm phải vẻ mặt hờ hững thường thấy của Hứa Trăn Ngôn.
Nhưng không biết có phải tôi nhìn nhầm hay không—
Khoé môi anh dường như còn cụp xuống thêm một chút.
Tôi gãi đầu, do dự không biết nên bắt đầu từ đâu.
“Ờm… có phải hợp đồng liên hôn của chúng ta sắp hết hạn rồi không?”
Hứa Trăn Ngôn đặt dao nĩa xuống, ngẩng mắt nhìn tôi.
Ánh mắt tưởng chừng rất bình tĩnh, nhưng lại khiến tôi cảm thấy một áp lực nặng nề vô hình.
Anh im lặng vài giây, đáp thản nhiên:
“Phải.”
Nghe anh xác nhận, lòng tôi có chút xót xa.
Nhưng tôi vẫn tiếp tục nói:
“Em biết chúng ta nên chia tay trong yên ổn, cũng biết suốt một năm nay anh đã rất quan tâm em, dù công hay tư thì em cũng đều nợ anh rất nhiều.”
Công ty nhà họ Ôn nhờ có anh mà hồi sinh từ bờ vực phá sản.
Lối sống xa hoa của tôi cũng nhờ anh mà được duy trì.
Thế mà tôi dường như lại không mang lại được gì thiết thực cho anh.
Hứa Trăn Ngôn nhíu mày sâu thêm.
Ngắn gọn như thường lệ:
“Ôn Cảnh, nói vào trọng điểm.”
Tôi hít sâu một hơi, dứt khoát ném tờ kết quả lên bàn trước mặt anh.
Sau đó nhắm mắt, chờ đợi… phán quyết.
Nhưng rất tiếc…
Hứa Trăn Ngôn im lặng rất lâu, rất rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh đã bị tôi làm tức chết rồi.
Tôi bắt đầu hoảng, biết rõ mình đã vi phạm điều khoản trong hợp đồng liên hôn.
Vội vàng giải thích:
“Ờ… chắc chắn là con của anh! Em không có giở trò gì đâu! Thật sự là ngoài ý muốn thôi! Em sẽ tự giải quyết, cũng sẽ chia tay anh trong hoà bình, sẽ không làm phiền anh nữa! Về sau cưới xin ma chay, ai lo chuyện nấy…”
“Sinh đi.”
Hứa Trăn Ngôn đột ngột cắt lời.
Tôi sững lại, ngẩng đầu nhìn anh đầy kinh ngạc.
Sắc mặt anh vẫn thản nhiên như cũ:
“Anh cần một đứa trẻ để đối phó với ba mẹ.”
Tôi nhẹ “à” một tiếng, cúi đầu che giấu nỗi hụt hẫng và lạc lõng trong lòng.
Thì ra là vậy…
Hứa Trăn Ngôn nói tiếp:
“Sinh con trai ra, chúng ta xong nợ.”
Con trai…
Nhà họ Hứa quyền thế hiển hách, đúng là cần có người kế thừa.
Nhưng nếu không phải là con trai thì sao?
Tôi dè dặt hỏi:
“Nếu là con gái thì sao?”
Hứa Trăn Ngôn khựng lại, lạnh giọng đáp:
“Vậy thì tiếp tục ngủ cho đến khi sinh được con trai.”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
Ôn Cảnh ngồi đối diện Hứa Trăn Ngôn. Bữa tối trên bàn ăn chỉ có hai người, nhưng bầu không khí lại căng như dây đàn. Tiếng dao nĩa va vào đĩa là âm thanh duy nhất phá tan sự im lặng ngột ngạt. Hứa Trăn Ngôn, với ánh mắt sắc bén thường thấy, nhận thấy sự khác thường trong thái độ của Ôn Cảnh. Cô cúi gằm mặt, tay siết chặt lấy chiếc khăn ăn.
Anh lên tiếng trước, giọng điệu đều đều, không chút biểu cảm. “Không vui à?”
Ôn Cảnh giật mình, ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt cô nhanh chóng né tránh anh. Cô lắc đầu, miệng mấp máy không rõ âm thanh.
Hứa Trăn Ngôn nhíu mày. Anh nhìn cô một lượt, từ mái tóc đến đôi vai hơi run rẩy. “Lại quẹt thẻ vượt hạn mức?”
Cô lại lắc đầu.
“Không giành được phiên bản giới hạn?”
Ôn Cảnh tiếp tục lắc đầu. Cô cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Tất cả những gì anh nghĩ đến chỉ là những chuyện phù phiếm trên đời. Anh làm sao hiểu được gánh nặng mà cô đang mang trong lòng?
Hứa Trăn Ngôn im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh quét qua khuôn mặt cô, cố gắng tìm ra nguyên nhân. Cuối cùng, anh buông ra một câu lạnh nhạt: “Chán rồi?”
Chán cái gì? Chán bữa cơm anh tự tay chuẩn bị? Hay chán chính anh? Ôn Cảnh cắn môi, cô nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng truyền đạt tất cả những gì mình đang cảm nhận. Ánh mắt Hứa Trăn Ngôn vẫn hờ hững như thường lệ, nhưng Ôn Cảnh có cảm giác, lần này, khóe môi anh dường như còn cụp xuống thêm một chút.
Cô hít một hơi sâu, lấy hết can đảm để bắt đầu. “Hứa Trăn Ngôn, hợp đồng liên hôn của chúng ta…”
Cô ngừng lại, nhìn anh dò xét. Hứa Trăn Ngôn đặt dao nĩa xuống, ánh mắt anh hướng thẳng về phía cô. Dù vẻ ngoài bình tĩnh, Ôn Cảnh vẫn cảm nhận được một áp lực vô hình đang dồn nén.
Anh đáp, giọng điệu thản nhiên đến đáng sợ: “Phải. Sắp hết hạn rồi.”
Nghe thấy lời xác nhận của anh, trái tim Ôn Cảnh như bị thắt lại. Cô biết, đây là lúc cô phải nói ra tất cả. Cô phải bày tỏ sự biết ơn của mình, dù nó có lẽ là quá muộn màng.
“Em biết… chúng ta nên chia tay trong yên ổn. Suốt một năm nay, anh đã giúp em rất nhiều, dù là trong công việc hay cuộc sống. Công ty nhà họ Ôn nhờ có anh mới vực dậy được… Lối sống của em cũng nhờ anh mà được duy trì. Em nợ anh rất nhiều.”
Giọng Ôn Cảnh run run, cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa. Cô biết mình không thể mang lại bất cứ thứ gì thiết thực cho anh.
Hứa Trăn Ngôn nhíu mày sâu hơn. Giọng anh cắt ngang lời cô, vẫn ngắn gọn và dứt khoát. “Ôn Cảnh, nói vào trọng điểm.”
Ôn Cảnh ngẩng đầu lên, dứt khoát ném tờ giấy kết quả kiểm tra thai kỳ lên bàn trước mặt anh. Cô nhắm chặt mắt, chờ đợi phán quyết của anh.
Hứa Trăn Ngôn im lặng. Sự im lặng kéo dài đến đáng sợ, lâu đến nỗi Ôn Cảnh bắt đầu hoảng loạn. Cô đã vi phạm điều khoản quan trọng nhất trong hợp đồng liên hôn.
“Anh… anh đừng giận. Chắc chắn là con của anh! Em không có giở trò gì đâu! Thật sự là ngoài ý muốn thôi! Em sẽ tự giải quyết, cũng sẽ chia tay anh trong hoà bình, sẽ không làm phiền anh nữa! Về sau cưới xin ma chay, ai lo chuyện nấy…” Giọng Ôn Cảnh líu nhíu, cô không muốn hủy hoại tất cả chỉ vì một sai lầm.
Ôn Cảnh sững lại, cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.
Anh ta vẫn giữ vẻ thản nhiên, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một điều gì đó mà cô không thể lý giải. “Anh cần một đứa trẻ để đối phó với ba mẹ.”
Ôn Cảnh khẽ “à” một tiếng. Lời giải thích của anh khiến cô vừa nhẹ nhõm, vừa cảm thấy một nỗi hụt hẫng, một sự lạc lõng dâng lên trong lòng. Thì ra, tất cả chỉ là vì cái cớ đó.
Hứa Trăn Ngôn tiếp lời: “Sinh con trai ra, chúng ta xong nợ.”
Con trai… Lời nói của anh như một nhát dao cứa vào tim cô. Nhà họ Hứa hiển hách, quyền thế, đúng là cần có người kế thừa. Nhưng nếu… nếu đứa bé trong bụng cô không phải là con trai thì sao?
Ôn Cảnh dè dặt hỏi, giọng cô run rẩy: “Nếu là con gái thì sao?”
Hứa Trăn Ngôn khựng lại. Anh ta nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo. “Vậy thì tiếp tục ngủ cho đến khi sinh được con trai.”
Ôn Cảnh ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc nhìn Hứa Trăn Ngôn. Anh ta vẫn giữ vẻ thản nhiên, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một điều gì đó mà cô không thể lý giải.
HỨA TRĂN NGÔN
(Giọng đều đều)
Anh cần một đứa trẻ để đối phó với ba mẹ.
Ôn Cảnh khẽ “à” một tiếng. Lời giải thích của anh khiến cô vừa nhẹ nhõm, vừa cảm thấy một nỗi hụt hẫng, một sự lạc lõng dâng lên trong lòng. Thì ra, tất cả chỉ là vì cái cớ đó.
HỨA TRĂN NGÔN
Sinh con trai ra, chúng ta xong nợ.
Con trai… Lời nói của anh như một nhát dao cứa vào tim cô. Nhà họ Hứa hiển hách, quyền thế, đúng là cần có người kế thừa. Nhưng nếu… nếu đứa bé trong bụng cô không phải là con trai thì sao?
Ôn Cảnh dè dặt hỏi, giọng cô run rẩy:
Nếu là con gái thì sao?
Hứa Trăn Ngôn khựng lại. Anh ta nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo.
HỨA TRĂN NGÔN
Vậy thì tiếp tục ngủ cho đến khi sinh được con trai.
Ôn Cảnh cảm thấy cơ thể mình lạnh buốt. Cô nhìn chằm chằm vào tờ kết quả trên bàn, rồi lại ngước lên nhìn Hứa Trăn Ngôn. Anh ta không hề nhìn cô, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, như thể đang sắp đặt một kế hoạch xa hơn. Sự im lặng lại bao trùm lấy căn phòng, lần này còn nặng nề hơn. Cô biết, cuộc đời mình vừa rẽ sang một hướng mà cô chưa bao giờ ngờ tới, một hướng đầy thử thách và có lẽ là cả tuyệt vọng.
Ôn Cảnh cúi đầu, nhìn xuống bàn tay mình đang đặt trên mặt bàn. Những ngón tay cô siết chặt lại. Cô đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi cái gọi là “hợp đồng liên hôn” này một cách dễ dàng. Cô đã quá ngây thơ khi tin rằng một chút tình cảm thoáng qua có thể thay đổi được mọi thứ. Giờ đây, cô đang bị cuốn vào một vòng xoáy khác, một vòng xoáy mang tên “con trai” và “kế thừa”.
Cô cảm nhận được ánh mắt của Hứa Trăn Ngôn đang dán lên mình, nhưng cô không dám ngẩng đầu lên nữa. Cô có cảm giác, anh ta đang chờ đợi cô buông xuôi, chờ đợi cô chấp nhận số phận mà anh ta đã đặt ra. Nhưng Ôn Cảnh biết, cô không thể buông xuôi. Cô phải chiến đấu, không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong bụng cô.
Nụ cười tự mãn thoáng lướt qua môi Hứa Trăn Ngôn. Anh ta chậm rãi nhặt tờ kết quả lên, gấp lại cẩn thận rồi đặt vào túi áo vest.
HỨA TRĂN NGÔN
Chúng ta sẽ có một bữa tối nữa để ăn mừng.
Ôn Cảnh giật mình. Ăn mừng cái gì? Ăn mừng việc cô mang trong mình một gánh nặng mà cô không biết phải đối mặt ra sao? Ăn mừng việc cô phải tiếp tục “hợp tác” với anh ta vì một mục đích duy nhất? Cô cảm thấy buồn nôn.
Ôn Cảnh lắc đầu, giọng nghẹn lại.
Em không ăn.
Hứa Trăn Ngôn nhướng mày, nhưng không nói gì. Anh ta đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai cô một cách thô bạo rồi quay lưng bỏ đi. Ôn Cảnh ngồi yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng anh ta khuất dần sau cánh cửa.
Căn phòng lại chìm vào im lặng. Ôn Cảnh thở dài, đưa tay lên vuốt nhẹ bụng mình. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Dù khó khăn đến đâu, cô sẽ tìm cách. Cô không thể để tương lai của con mình bị định đoạt bởi một bản hợp đồng hay một lời hứa hẹn vô nghĩa.
Ôn Cảnh ngồi sụp xuống ghế, hơi thở cô gấp gáp. Cái thai trong bụng cô giờ đây không còn là niềm hạnh phúc mong manh, mà là một gánh nặng, một món nợ phải trả. Cô ngẩng đầu nhìn Hứa Trăn Ngôn, ánh mắt anh ta vẫn lạnh lùng như tảng băng, không chút lay động. Nụ cười tự mãn thoáng hiện rồi biến mất trên môi anh ta. Anh ta chậm rãi nhặt tờ kết quả lên, gấp lại cẩn thận rồi nhét vào túi áo vest.
HỨA TRĂN NGÔN
Chúng ta sẽ có một bữa tối nữa để ăn mừng.
Ôn Cảnh giật mình. Ăn mừng cái gì? Ăn mừng việc cô mang trong mình một gánh nặng mà cô không biết phải đối mặt ra sao? Ăn mừng việc cô phải tiếp tục “hợp tác” với anh ta vì một mục đích duy nhất? Cô cảm thấy buồn nôn.
Ôn Cảnh lắc đầu, giọng nghẹn lại.
Em không ăn.
Hứa Trăn Ngôn nhướng mày, nhưng không nói gì. Anh ta đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai cô một cách thô bạo rồi quay lưng bỏ đi. Ôn Cảnh ngồi yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng anh ta khuất dần sau cánh cửa.
Căn phòng lại chìm vào im lặng. Ôn Cảnh thở dài, đưa tay lên vuốt nhẹ bụng mình. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Dù khó khăn đến đâu, cô sẽ tìm cách. Cô không thể để tương lai của con mình bị định đoạt bởi một bản hợp đồng hay một lời hứa hẹn vô nghĩa.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Ôn Cảnh. Cô biết mình cần phải làm gì. Hợp đồng liên hôn sắp hết hạn, và cô không muốn tiếp tục bị ràng buộc bởi cái gia đình khinh khủng này. Cô phải tìm cách để thoát ra, mang theo đứa con của mình đến một nơi an toàn.
Ôn Cảnh đứng dậy, bước về phía cửa sổ. Ánh nắng ban mai hắt vào căn phòng, nhưng không xua đi được chút nào cái lạnh lẽo trong lòng cô. Cô nhìn ra ngoài, nơi cuộc sống vẫn tiếp diễn bình thường. Liệu có ai hiểu được hoàn cảnh của cô, hiểu được nỗi lòng của một người mẹ đơn thân sắp sửa đối mặt với bao nhiêu khó khăn?
Cô hít một hơi thật sâu, rồi mỉm cười. Nụ cười gượng gạo, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường. Hứa Trăn Ngôn muốn có con trai để đối phó với bố mẹ anh ta ư? Anh ta muốn cô tiếp tục sinh con cho đến khi có được điều đó ư?
Ôn Cảnh siết chặt tay. Cô sẽ không để anh ta đạt được điều đó. Cô sẽ không trở thành công cụ để anh ta thực hiện những mưu đồ của mình. Cô sẽ chiến đấu, vì bản thân và vì đứa con trong bụng. Cô sẽ tìm cách để cuộc đời cô và con mình không còn phụ thuộc vào bất kỳ ai, bất kỳ bản hợp đồng nào nữa.
Cô quay lại, ánh mắt lóe lên một tia quyết tâm. Đầu tiên, cô cần phải rời khỏi nơi này. Căn nhà này, với những ký ức không mấy tốt đẹp, giờ đây trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Cô cần một khởi đầu mới. Một khởi đầu chỉ có cô và con mình.
Ôn Cảnh bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng những gì đã từng là cuộc sống của cô. Cô không biết phía trước sẽ có những thử thách gì, nhưng cô tin rằng mình đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Cô chỉ mong sao, Hứa Trăn Ngôn sẽ sớm nhận ra, anh ta đã hoàn toàn sai lầm khi đánh giá thấp cô.
Ôn Cảnh đứng trong căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai chiếu xuống nhưng không đủ sức xua đi cái giá rét trong lòng. Cái thai trong bụng giờ đây là thứ duy nhất cô có thể dựa vào, là hy vọng duy nhất cho một tương lai mà cô có thể tự quyết định. Hứa Trăn Ngôn muốn có con trai để đối phó với gia đình anh ta, muốn cô tiếp tục sinh con cho đến khi anh ta đạt được mục đích? Ôn Cảnh siết chặt tay. Cô sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra. Cô sẽ không trở thành công cụ cho bất kỳ ai.
Cô quay lưng lại với khung cảnh ngoài cửa sổ, ánh mắt lóe lên tia quyết tâm. Căn nhà này, với những kí ức ngột ngạt và sự tổn thương, không còn là nơi cô thuộc về nữa. Cô cần một khởi đầu mới, một nơi mà cô và con mình có thể bắt đầu lại từ đầu, không bị bất kỳ ai ràng buộc. Cô cần phải rời đi.
HỨA TRĂN NGÔN (V.O.)
(Giọng đều đều, không chút biểu cảm)
Em định đi đâu?
Ôn Cảnh giật mình quay lại. Hứa Trăn Ngôn đứng đó, dựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực. Ánh mắt anh ta quét qua người cô, lạnh lẽo và dò xét.
ÔN CẢNH
(Giọng bình tĩnh, cố che giấu sự bối rối)
Tôi chỉ ra ngoài hít thở không khí một chút.
HỨA TRĂN NGÔN
(Bước vào phòng, tiến lại gần Ôn Cảnh)
Hít thở không khí hay là tìm cách trốn đi? Em nghĩ anh không biết em đang nghĩ gì sao?
Ôn Cảnh lùi lại một bước, tim đập thình thịch. Cô biết anh ta luôn có cách để nhìn thấu mọi thứ.
ÔN CẢNH
Tôi không hiểu anh đang nói gì.
HỨA TRĂN NGÔN
(Cười khẩy, nhếch mép)
Thật sao? Vậy cái thai trong bụng em thì sao? Em định làm gì với nó? Em nghĩ em có thể giữ nó và bỏ đi sao?
Ôn Cảnh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh ta. Sự sợ hãi ban đầu dần nhường chỗ cho một sự thách thức ngầm.
ÔN CẢNH
Đó là con của tôi. Tôi sẽ quyết định tương lai của nó.
HỨA TRĂN NGÔN
(Cúi xuống, giọng trầm hơn, mang theo sự đe dọa)
Đừng quên, hợp đồng của chúng ta sắp hết hạn. Và anh cần một người thừa kế. Một người thừa kế là con trai. Sinh con trai ra, chúng ta xong nợ.
Lời nói của Hứa Trăn Ngôn như một nhát dao xuyên qua tim Ôn Cảnh. Cô nhận ra tầm quan trọng của việc có con trai đối với gia đình họ Hứa. Anh ta chỉ cần một đứa con trai, còn cô chỉ là phương tiện để đạt được điều đó. Cô nuốt khan, cố gắng tìm kiếm một tia nhân đạo trong mắt anh ta.
ÔN CẢNH
(Giọng nhỏ dần, đầy dè dặt)
Còn… còn nếu đó là con gái thì sao?
Hứa Trăn Ngôn im lặng một lúc lâu. Ánh mắt anh ta lóe lên một tia khó chịu, rồi anh ta quay lưng đi, hướng ra ban công.
HỨA TRĂN NGÔN
Anh sẽ tìm cách. Em không cần phải lo lắng về chuyện đó. Việc của em chỉ là… sinh con trai cho anh.
Ôn Cảnh đứng đó, nhìn theo bóng lưng xa lạ của chồng. Cô biết mình không thể dựa vào anh ta. Con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng cô sẽ chiến đấu. Cô sẽ chiến đấu vì con mình, vì một tương lai tự do và hạnh phúc mà cô xứng đáng có được. Cô sẽ không để bất kỳ ai, kể cả Hứa Trăn Ngôn, định đoạt cuộc đời cô và con cô.
Ôn Cảnh ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trong căn gác mái, ánh mắt nhìn xa xăm. Tay cô khẽ vuốt lên bụng, nơi sinh linh bé bỏng đang lớn dần. Nỗi sợ hãi ban đầu đã nhường chỗ cho một sự kiên định lạ kỳ. Cô sẽ không bỏ đứa bé.
Cửa phòng mở ra, Hứa Trăn Ngôn bước vào, tay cầm một tô cháo nghi ngút khói. Anh nhìn Ôn Cảnh, đôi mắt lộ rõ vẻ lo lắng nhưng cũng đong đầy sự thấu hiểu. Anh đặt tô cháo xuống bàn, quỳ bên cạnh cô.
“Anh biết em đang suy nghĩ rất nhiều,” Hứa Trăn Ngôn nói, giọng trầm ấm. “Nhưng dù có chuyện gì xảy ra, anh và em sẽ cùng nhau đối mặt.”
Ôn Cảnh quay sang nhìn anh, một giọt nước mắt lăn dài trên má. “Anh sẽ không bỏ rơi em và con chứ?”
“Không bao giờ,” Hứa Trăn Ngôn khẳng định chắc nịch, nắm chặt tay cô. “Anh biết gia đình anh sẽ không dễ dàng chấp nhận. Họ luôn muốn có con trai nối dõi, và giờ đây… lại là một đứa con ngoài ý muốn.” Anh mỉm cười gượng gạo. “Thậm chí anh đã từng quỳ lạy Quan Âm Bồ Tát cầu xin có con trai.”
Ôn Cảnh siết chặt tay anh. “Nhưng em không hối hận. Dù là trai hay gái, đó là con của chúng ta. Em sẽ giữ lại nó.”
“Vậy chúng ta sẽ chiến đấu,” Hứa Trăn Ngôn nhìn sâu vào mắt cô. “Anh sẽ tìm cách nói chuyện với bố mẹ. Chúng ta sẽ chuẩn bị mọi thứ. Hợp đồng liên hôn sắp hết hạn, chúng ta có thời gian để chứng minh cho họ thấy.”
Anh đứng dậy, lấy thêm một chiếc gối, cẩn thận đặt vào lòng cô. “Em nghỉ ngơi đi. Anh sẽ nấu thêm chút gì đó cho em ăn. Từ giờ trở đi, mọi thứ sẽ do anh lo liệu.”
Ôn Cảnh nhìn Hứa Trăn Ngôn, lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả. Dù phía trước có bao nhiêu khó khăn, dù gia đình anh có phản đối đến đâu, cô biết mình không còn đơn độc. Hứa Trăn Ngôn đã chọn đứng về phía cô, về phía sinh linh bé nhỏ trong bụng. Căn gác mái lạnh lẽo bỗng trở nên ấm áp lạ thường.