Chồng lên chức chê vợ mùi cá, dẫn bồ bầu ra chợ, không ngờ cái kết…

Vợ bán cá ngoài chợ nuôi cả nhà, chồng vừa có tí chức vụ đã ch;ê mùi cá tanh…
Anh Lợi ngày xưa học dở dang. Từ lúc lấy chị, được chị tằn tiện nuôi ăn học lại. Bạn bè khen chị khéo, chịu thương chịu khó. Còn chị chỉ cười, bảo: “Vợ chồng là để dìu nhau lên chứ đâu phải bỏ nhau lúc nghèo.”
Nhưng đời không như chị nghĩ.
Sau mấy năm học hành, ra trường, có công việc văn phòng, anh Lợi bắt đầu thay đổi. Không còn đợi cơm vợ, không còn bế con, không còn đến chợ cá phụ vợ bưng bê nữa. Mùi tanh của cá, mùi mồ hôi của vợ… bỗng thành thứ anh né tránh. Anh ăn mặc bảnh bao, miệng thơm mùi nước hoa, điện thoại luôn úp màn hình. Đến một ngày, người ta xì xào: “Chồng Hồng có bồ rồi đấy. Con bé trẻ đẹp, làm nhân viên lễ tân, nghe bảo đang có b;ầ;u.”
Chị nghe, tim đau như dao c;ắ;t, nhưng vẫn nén. “Cứ đợi đi, tôi không làm gì sai,” chị tự nhủ.
Rồi cái ngày định mệnh cũng đến.
Hôm đó, chợ đông nghịt người. Chị đang phân loại cá thì thấy một cặp lạ lẫm đứng trước sạp. Cô gái mặc váy đỏ, môi son chót, tay xoa bụng bầu. Còn người đàn ông bên cạnh… chính là anh Lợi. Anh né tránh ánh mắt chị, còn cô bồ thì thản nhiên chỉ vào thau cá:
– Cho em 1kg cá chép, để nấu cháo bồi bổ!
Chị Hồng ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt chồng, nở một nụ cười nhẹ.
– Cá chép hả? Loại này nhiều xương, dễ hóc. Có khi nghẹn đấy.
Cô gái cười khẩy:
– Chị bán cá mà nói chuyện không hay nhỉ?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng lên chức chê vợ mùi cá, dẫn bồ bầu ra chợ, không ngờ cái kết…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt