Vợ bán cá ngoài chợ nuôi cả nhà, chồng vừa có tí chức vụ đã ch;ê mùi cá tanh…
Anh Lợi ngày xưa học dở dang. Từ lúc lấy chị, được chị tằn tiện nuôi ăn học lại. Bạn bè khen chị khéo, chịu thương chịu khó. Còn chị chỉ cười, bảo: “Vợ chồng là để dìu nhau lên chứ đâu phải bỏ nhau lúc nghèo.”
Nhưng đời không như chị nghĩ.
Sau mấy năm học hành, ra trường, có công việc văn phòng, anh Lợi bắt đầu thay đổi. Không còn đợi cơm vợ, không còn bế con, không còn đến chợ cá phụ vợ bưng bê nữa. Mùi tanh của cá, mùi mồ hôi của vợ… bỗng thành thứ anh né tránh. Anh ăn mặc bảnh bao, miệng thơm mùi nước hoa, điện thoại luôn úp màn hình. Đến một ngày, người ta xì xào: “Chồng Hồng có bồ rồi đấy. Con bé trẻ đẹp, làm nhân viên lễ tân, nghe bảo đang có b;ầ;u.”
Chị nghe, tim đau như dao c;ắ;t, nhưng vẫn nén. “Cứ đợi đi, tôi không làm gì sai,” chị tự nhủ.
Rồi cái ngày định mệnh cũng đến.
Hôm đó, chợ đông nghịt người. Chị đang phân loại cá thì thấy một cặp lạ lẫm đứng trước sạp. Cô gái mặc váy đỏ, môi son chót, tay xoa bụng bầu. Còn người đàn ông bên cạnh… chính là anh Lợi. Anh né tránh ánh mắt chị, còn cô bồ thì thản nhiên chỉ vào thau cá:
– Cho em 1kg cá chép, để nấu cháo bồi bổ!
Chị Hồng ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt chồng, nở một nụ cười nhẹ.
– Cá chép hả? Loại này nhiều xương, dễ hóc. Có khi nghẹn đấy.
Cô gái cười khẩy:
– Chị bán cá mà nói chuyện không hay nhỉ?
Cô bồ vẫn cười khẩy, gương mặt tô son chót đỏ đầy vẻ thách thức. Anh Lợi đứng bên cạnh, cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt. Chị Hồng lúc này mới nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng, sắc như dao. Ánh mắt chị Hồng không hề né tránh, mà nhìn thẳng vào cô bồ, không một chút sợ hãi hay nao núng.
Cả khu chợ đang ồn ào tiếng rao, tiếng mặc cả bỗng dưng im phắc. Từng ánh mắt hiếu kỳ, tò mò của những người buôn bán, những khách hàng qua lại chợ cá đều đổ dồn vào ba người họ, tạo thành một vòng tròn im lặng đầy căng thẳng. Mùi cá tanh nồng dường như cũng đặc quánh lại trong không khí, ngột ngạt.
Chị Hồng chậm rãi đặt con cá đang cầm xuống thau, lau tay vào chiếc tạp dề đã sờn cũ, rồi nói từng lời rành rọt, âm vang giữa sự im lặng đáng sợ của chợ:
– Thôi thì bán cá nói chuyện cá, cô muốn cá gì tôi bán cá nấy, nhưng có những thứ không thể mua bằng tiền đâu cô à.
Chị Hồng vừa dứt lời, không khí tại chợ càng trở nên đặc quánh. Anh Lợi, nãy giờ vẫn cúi gằm mặt tránh né mọi ánh nhìn, cuối cùng cũng phải ngẩng đầu lên. Khuôn mặt anh tái mét, trắng bệch vì xấu hổ và sự lúng túng đến tột độ. Anh không dám nhìn thẳng vào Chị Hồng hay những Người ta đang vây quanh. Ánh mắt anh chỉ dám lướt qua cô bồ, rồi vội vã nắm lấy cổ tay cô ta.
“Thôi… thôi mình đi chỗ khác đi em,” Anh Lợi lắp bắp, giọng nói run rẩy, gần như biến mất giữa sự im lặng đáng sợ. “Đây… đây không phải nơi để nói chuyện.”
Nhưng cô bồ lại hất mạnh tay anh ra, vẻ mặt đầy kiêu ngạo và bất cần. Đôi môi son chót đỏ của cô ta khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười khẩy đầy thách thức. Cô ta không hề có ý định rời đi, mà dường như đang tận hưởng mọi ánh mắt phán xét, mọi lời xì xào to nhỏ mà cô ta tưởng là đang hướng về Chị Hồng. Cô ta, với chiếc váy đỏ nổi bật và cái bụng bầu ngày càng lớn, đứng vững như muốn tuyên bố chủ quyền.
Cô bồ, không những không chịu rời đi mà còn hất mạnh tay Anh Lợi ra lần nữa, khiến anh loạng choạng. Cô ta ưỡn chiếc bụng bầu đã khá lớn của mình ra, quay hẳn người về phía Chị Hồng, đôi mắt long lanh đầy vẻ thách thức. Hàng chục ánh mắt của Người ta xung quanh đổ dồn vào cảnh tượng căng thẳng ấy.
“Anh Lợi này là của tôi!” Cô bồ lớn tiếng, chất giọng chanh chua, vang vọng khắp góc chợ, át cả tiếng rao hàng. “Con trong bụng tôi cũng là con của anh ấy! Chị không có quyền gì ở đây nữa đâu!”
Một làn sóng xì xào lập tức nổi lên giữa đám đông. Người ta thì thầm, bàn tán, những cái nhìn dò xét, phán xét đổ dồn vào Chị Hồng và cái gia đình tan vỡ ngay trước mắt họ. Chị Hồng chết lặng. Cả người chị như bị đóng băng tại chỗ, trái tim thắt lại đau đớn. Nỗi đau thể xác vì phải đứng giữa chợ mà bị sỉ nhục, và nỗi đau tinh thần khi sự thật nghiệt ngã bị phơi bày một cách trơ trẽn đến tàn nhẫn. Anh Lợi đứng bên cạnh, mặt mũi trắng bệch, chỉ biết cúi gằm xuống đất, không dám đối diện với ánh mắt của bất kỳ ai.
Chị Hồng cảm nhận từng ánh mắt dò xét, từng lời thì thầm xuyên thấu da thịt, nhưng rồi, một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên trong đôi mắt tưởng chừng như vô hồn của chị. Nỗi đau thắt nghẹn ban nãy bất ngờ tan biến, nhường chỗ cho một sự bình tĩnh đáng sợ. Chị Hồng từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua Anh Lợi đang cúi gằm, rồi dừng lại ở gương mặt đầy vẻ thách thức của Cô bồ. Một nụ cười nửa miệng, vừa khinh miệt vừa ẩn chứa điều gì đó bí ẩn, từ từ nở trên môi Chị Hồng.
Người ta xung quanh lặng đi, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong không khí. Cô bồ nhíu mày, có chút bất an trước nụ cười lạ lùng ấy.
Chị Hồng không nói một lời. Bàn tay chai sạn của chị chậm rãi vươn ra, cầm lấy con dao lớn sắc lẹm vừa dùng để làm cá, rồi nhẹ nhàng đặt nó xuống thớt gỗ đã sờn cũ, tạo ra một tiếng “cạch” khô khốc, vang vọng đến ghê người trong không gian chợ cá đang im lặng đến lạ.
Tiếp đó, chị đưa tay vào túi tạp dề dính đầy mùi cá tanh, móc ra một phong bì giấy đã cũ mèm, ố vàng theo thời gian. Chị không vội mở, chỉ dùng ngón cái miết nhẹ lên mép phong bì, ánh mắt vẫn không rời khỏi Cô bồ.
“Nhiều thứ cô không biết đâu, cô bé ạ.” Chị Hồng cất tiếng, giọng chị không còn run rẩy, cũng không còn đau đớn, mà thay vào đó là sự chắc nịch, đanh thép đến bất ngờ. “Bao gồm cả việc cô đang đứng trên đất của ai.”
Chị Hồng dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao của chị vẫn khóa chặt vào Cô bồ, rồi chậm rãi bóc phong bì đã ố vàng. Từng ngón tay chai sạn của Chị Hồng khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự dứt khoát đến đáng sợ. Bên trong, không phải tiền bạc, cũng chẳng phải thư từ, mà là hai mảnh giấy bạc màu đã được ép cẩn thận. Chị Hồng rút chúng ra một cách từ tốn, cẩn trọng như thể đang cầm một báu vật.
Người ta xung quanh nín thở, không ai dám lên tiếng. Cô bồ chợt thấy sống lưng lạnh toát, nụ cười tự mãn trên môi cô ta đã cứng lại. Anh Lợi đứng đó, mặt cắt không còn một hạt máu, mắt trân trân nhìn về phía Chị Hồng, đôi vai anh ta như chùng xuống.
Chị Hồng giơ cao hai tờ giấy lên, một tờ là giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, tờ kia là giấy phép kinh doanh, cả hai đều đứng tên Chị Hồng. Giọng chị Hồng vang vọng, rõ ràng từng chữ, mạnh mẽ đến nỗi át đi cả tiếng ồn ào vốn có của chợ cá.
“Sạp này… cả cái nền chợ này…” Chị Hồng nhấn mạnh, ánh mắt quét qua từng người đang đứng xem, rồi dừng lại ở Anh Lợi và Cô bồ. “Là tiền xương máu của tôi! Từ những đồng bạc lẻ tích cóp từ cái mùi cá tanh mà anh chê bai đó, Anh Lợi! Anh chỉ là kẻ ăn bám!”
Chị Hồng quay phắt sang Cô bồ, gương mặt giờ đây không còn chút vẻ mềm yếu nào. “Còn cô… cô là kẻ xâm phạm gia cư bất hợp pháp! Cô đang đứng trên đất của tôi, hít thở không khí tôi làm ra, và dám rao giảng đạo lý cho tôi sao?”
Mọi người sững sờ. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhưng nhanh chóng bị lu mờ bởi sự choáng váng trước tuyên bố của Chị Hồng. Cô bồ lùi lại một bước, ánh mắt thất thần nhìn tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất trên tay Chị Hồng. Cái bụng bầu của cô ta như oằn xuống vì bất ngờ và hoang mang. Anh Lợi muốn nói gì đó, nhưng cổ họng anh ta như bị nghẹn lại, không thốt nên lời.
Sự sững sờ của đám đông không kéo dài được lâu. Như một ngọn lửa bùng lên từ một tia lửa nhỏ, tiếng xì xào ban đầu nhanh chóng biến thành những làn sóng phẫn nộ, cuồn cuộn lan ra khắp Chợ cá. Người ta, những gương mặt quen thuộc đã chứng kiến Chị Hồng cần mẫn, lam lũ bán cá bao năm, giờ đây không thể kìm nén sự uất ức thay cho chị.
Một bà bán rau cải gần đó, vốn đã quý mến Chị Hồng từ lâu, không nén được tiếng thở dài rồi buột miệng: “Trời ơi là trời! Chị Hồng nó khổ quá mà!”
Lời than vãn đó như một hiệu lệnh. Tiếng lào xào lập tức dâng cao.
“Đồ bội bạc!” Một người đàn ông bán thịt lợn, vai u thịt bắp, gằn giọng.
“Chị Hồng ơi, đừng có tha cho tụi nó!” Một cô gái bán hoa quả trẻ tuổi, mắt đỏ hoe vì thương Chị Hồng, lớn tiếng.
Rồi như một bản giao hưởng của sự phẫn nộ, những tiếng la ó bắt đầu vang lên từ khắp mọi hướng.
“Đuổi nó đi, Hồng ơi!”
“Đuổi quách cái loại chồng bội bạc đó đi!”
“Đuổi cái đứa bồ trơ trẽn đó đi cho khuất mắt!”
Tiếng hô hào ngày càng lớn, nhấn chìm cả tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. Họ vây quanh Anh Lợi và Cô bồ, ánh mắt căm ghét, phẫn nộ. Cô bồ, với cái bụng bầu, lùi lại, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, cố bấu víu vào cánh tay Anh Lợi.
Anh Lợi tái mét, mồ hôi lạnh toát ra. Anh ta định mở miệng, cố gắng nói điều gì đó để biện minh, để cãi lại những lời buộc tội. Môi anh ta mấp máy, cổ họng như bị ai bóp nghẹt. Anh Lợi gắng sức lấy hơi, định hét lên, nhưng âm thanh yếu ớt của anh ta lập tức bị tiếng ồn ào như sấm động của hàng trăm con người đang phẫn nộ nuốt chửng. Tất cả những gì phát ra chỉ là một tiếng khạc nhỏ, vô vọng, hoàn toàn không ai nghe thấy. Ánh mắt Anh Lợi lướt qua đám đông đang giận dữ, rồi dừng lại ở gương mặt Chị Hồng, giờ đây ánh lên một vẻ kiên cường, dứt khoát đến đáng sợ. Anh ta biết, không một lời nào anh ta nói ra lúc này có thể lọt tai ai.
Ánh mắt Chị Hồng như xuyên thấu tâm can Anh Lợi, tràn ngập sự khinh bỉ và quyết đoán. Chị Hồng từ từ bước tới một bước, như một nữ vương đang tuyên bố phán quyết cuối cùng của mình. Không gian chợ cá đang ồn ào bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Những tiếng la ó, những lời xì xào phẫn nộ giờ đây như tan biến vào hư không, nhường chỗ cho sự nín thở chờ đợi. Đám đông ngưng bặt, mọi ánh mắt đổ dồn vào Chị Hồng, vào cái khoảnh khắc mà họ biết sẽ thay đổi tất cả.
Chị Hồng dừng lại, đứng đối diện Anh Lợi, chỉ cách vài bước chân. Mùi cá tanh quen thuộc của Chợ cá dường như cũng nồng hơn, nhưng Chị Hồng không còn để tâm đến nó nữa. Cô bồ, với cái bụng bầu, rụt rè nép chặt vào Anh Lợi, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, như một con thú nhỏ đang tìm nơi ẩn náu.
Chị Hồng nhìn thẳng vào Anh Lợi, giọng nói không chút run rẩy, từng chữ như đinh đóng cột, vang lên rõ mồn một giữa sự im lặng đến đáng sợ: “Anh Lợi à, anh nghĩ tôi để anh và cô ta tự tung tự tác lâu nay sao?”
Anh Lợi giật mình, đôi mắt trợn trừng, không thể thốt nên lời. Cổ họng anh ta như bị nghẹn lại, một nỗi sợ hãi tột cùng bắt đầu bao trùm lấy anh ta. Cô bồ bên cạnh cũng tái xanh, đôi môi đỏ chót giờ đây run rẩy không ngừng.
“Đơn ly hôn,” Chị Hồng tiếp tục, giọng nói sắc lạnh như lưỡi dao, “tôi đã nộp từ lâu rồi, chờ ngày tòa án giải quyết.” Chị Hồng liếc nhanh sang Cô bồ, rồi lại quay lại nhìn thẳng vào mắt Anh Lợi, nở nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. “Giờ thì anh không còn là chồng tôi nữa đâu!”
Cả Chợ cá như vỡ òa trong một tiếng thở dốc đồng loạt. Anh Lợi đứng chôn chân tại chỗ, cả người anh ta run lên bần bật, tất cả những lời biện minh, những lời chống chế đều hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí. Anh ta nhìn Chị Hồng, người phụ nữ mà anh ta từng coi thường vì mùi cá tanh, giờ đây đứng đó với một khí chất mạnh mẽ, dứt khoát đến mức anh ta chưa từng thấy.
Anh Lợi đứng chôn chân tại chỗ, cả người anh ta run lên bần bật, tất cả những lời biện minh, những lời chống chế đều hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí. Anh ta nhìn Chị Hồng, người phụ nữ mà anh ta từng coi thường vì mùi cá tanh, giờ đây đứng đó với một khí chất mạnh mẽ, dứt khoát đến mức anh ta chưa từng thấy. Như bị một cú đấm vô hình giáng thẳng vào tim, Anh Lợi cảm thấy mọi thứ trong anh ta sụp đổ. Sự ngạo mạn, cái vẻ trịch thượng mà anh ta vẫn thường dùng để che giấu sự yếu kém của mình, giờ đây tan biến không dấu vết. Đôi mắt anh ta trợn trừng, rồi dần dần ngập tràn nỗi sợ hãi và sự hối hận muộn màng.
Anh Lợi lảo đảo một bước, rồi quỳ sụp xuống nền đất ẩm ướt của Chợ cá, nơi mùi cá tanh nồng nặc hơn bao giờ hết, nhưng giờ đây anh ta không còn bận tâm đến nó nữa. Anh ta vươn tay ra, cố gắng níu lấy bàn tay Chị Hồng, đôi mắt ngấn lệ. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm nhòe đi gương mặt nhợt nhạt của anh ta.
“Anh xin em, Hồng!” Anh Lợi nức nở, giọng nói nghẹn ngào đến thảm hại, “Anh biết lỗi rồi! Đừng bỏ anh mà! Anh không thể sống thiếu em và con được!”
Những lời van xin của Anh Lợi như tiếng chuông ai oán vang vọng giữa Chợ cá, khiến đám đông càng thêm xì xào bàn tán. Cô bồ, đứng cạnh đó với cái bụng bầu, gương mặt trắng bệch, đôi môi đỏ chót giờ đây đã tím tái vì sợ hãi, chỉ biết đứng bất động nhìn cảnh tượng bi thảm trước mắt. Chị Hồng nhìn xuống Anh Lợi, ánh mắt vẫn lạnh lùng, không chút dao động.
Chị Hồng nhìn xuống Anh Lợi, ánh mắt vẫn lạnh lùng, không chút dao động. Anh ta níu lấy bàn tay lấm lem mùi cá của Chị Hồng, cố gắng giữ chặt như níu lấy sợi dây cứu sinh cuối cùng. Nhưng Chị Hồng không đáp lại, cô giằng mạnh tay ra, dứt khoát hất bàn tay yếu ớt của anh ta xuống đất. Anh Lợi mất thăng bằng, đổ rạp xuống nền Chợ cá ướt át.
Ánh mắt Chị Hồng giờ đây tràn ngập vẻ khinh bỉ, cô cúi xuống nhìn Anh Lợi đang quỳ dưới chân mình, như thể anh ta là một thứ dơ bẩn không đáng để mắt tới. Cô nhếch mép, giọng nói lạnh tanh, từng chữ như mũi dao sắc lẹm cứa vào lòng Anh Lợi.
“Mùi cá tanh anh chê, mùi mồ hôi của tôi anh né tránh.” Chị Hồng nói, ánh mắt quét qua cả Cô bồ đang đứng sững sờ, “Giờ lại muốn ngửi à? Anh Lợi à, anh đã tự tay đánh mất tất cả rồi.”
Những lời nói đó như một cú tát trời giáng vào gương mặt đang nhòe nhoẹt nước mắt của Anh Lợi. Anh ta bàng hoàng ngẩng lên, không thể tin vào tai mình. Toàn thân anh ta run rẩy dữ dội, một nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tâm trí. Anh Lợi muốn nói, muốn van xin thêm lần nữa, nhưng cổ họng anh ta nghẹn lại, không thốt nên lời. Mọi thứ trước mắt anh ta như sụp đổ hoàn toàn.
Đám đông Người ta xung quanh xì xào, bàn tán, những ánh mắt thương hại và khinh bỉ hướng về phía Anh Lợi. Cô bồ, với cái bụng bầu căng tròn, đôi môi son chót giờ đã tái mét, lùi lại một bước, cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một cơn ác mộng. Chị Hồng nhìn thẳng vào Anh Lợi lần cuối, ánh mắt không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự dứt khoát đến đáng sợ. Cô quay người, bước đi thẳng, bỏ lại Anh Lợi quỳ sụp giữa Chợ cá hỗn loạn, chìm trong nỗi hối hận và tuyệt vọng.
Cô bồ đứng sững sờ giữa Chợ cá, ánh mắt lướt qua Anh Lợi đang quỳ dưới đất, rồi đến bóng lưng Chị Hồng khuất dần. Từ nãy đến giờ, những lời Chị Hồng nói như xát muối vào tai cô ta, nhưng chỉ đến khi nhìn thấy sự tuyệt vọng tột cùng trên gương mặt Anh Lợi và cách Chị Hồng dứt khoát rời đi, Cô bồ mới vỡ lẽ tất cả. Cơn giận dữ bùng lên trong lòng cô ta như một ngọn lửa. Máu trong người như sôi lên, xua tan đi sự sợ hãi ban đầu. Cô bồ run rẩy bước tới, đôi môi son chót giờ đây run rẩy, tái nhợt vì căm phẫn. Cái bụng bầu căng tròn như một lời buộc tội vô hình. Cô ta gằn giọng, mỗi lời nói như muốn xé toạc màng nhĩ Anh Lợi, cũng như xé toạc cả cái ảo mộng mà anh ta đã vẽ ra cho cô.
“Anh… anh lừa dối tôi?” Cô bồ thét lên, giọng khản đặc, chói tai giữa Chợ cá. “Anh nói sẽ cưới tôi, sẽ cho tôi một mái ấm! Anh nói anh sẽ bỏ vợ, anh sẽ có tất cả! Anh nói anh là giám đốc, là chủ doanh nghiệp! Bây giờ thì sao? Anh không có gì cả! Một đồng xu dính túi cũng không! Anh là đồ khốn!”
Anh Lợi ngẩng đầu lên, gương mặt nhòe nhoẹt nước mắt và bùn đất, bỗng chốc ngơ ngác khi nghe những lời tố cáo đầy cay nghiệt. Ánh mắt anh ta trống rỗng, không thể phản bác. Những lời tố cáo của Cô bồ như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của anh ta. Mọi thứ đã sụp đổ thật rồi, tất cả. Cô bồ nhìn Anh Lợi bằng ánh mắt đầy khinh bỉ và thất vọng tột cùng, nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má cô ta, không phải vì thương hại, mà vì sự cay đắng của một giấc mộng tan vỡ.
Nước mắt cay đắng lăn dài trên gò má, Cô bồ đột ngột giơ tay. Một tiếng BỐP chát chúa vang lên giữa Chợ cá ồn ào, xé tan không khí căng thẳng. Cái tát mạnh đến mức Anh Lợi không kịp phản ứng, gương mặt anh ta quay ngoắt sang một bên, cơ thể loạng choạng rồi ngã dúi dụi xuống nền đất lầy lội, bùn cá bẩn thỉu bắn tung tóe.
Cơn giận dữ bùng lên như núi lửa, Cô bồ lồng lộn, gào khóc thét lên, giọng cô ta chói tai và đầy tuyệt vọng. Cái bụng bầu căng tròn của cô ta như một lời buộc tội đanh thép nhất.
“Vậy con của tôi thì sao?!” Cô bồ nức nở, chỉ thẳng vào mặt Anh Lợi đang lồm cồm bò dậy, đôi mắt đỏ ngầu hằn học. “Anh hứa hẹn với tôi bao nhiêu thứ! Anh nói sẽ cho con tôi một người cha, một mái nhà! Giờ anh trắng tay, anh không còn gì cả! Tôi biết phải làm gì đây?!”
Anh Lợi lảo đảo đứng dậy, một bên má in hằn năm dấu tay đỏ chót. Anh ta ngước nhìn Cô bồ với ánh mắt trống rỗng, bất lực, không thể thốt ra lấy một lời. Trước sự thật phũ phàng, mọi lời nói dối, mọi lời hứa hẹn giờ đây chỉ còn là đống tro tàn. Anh ta chẳng còn gì để mất, cũng chẳng còn gì để nói.
Xung quanh, Người ta buôn bán, Người ta qua lại ở Chợ cá đều dừng phắt lại, ai nấy đều tròn mắt chứng kiến màn kịch đầy bi ai. Những ánh nhìn tò mò, dò xét, xen lẫn cả sự hả hê dán chặt vào hai con người đang vùng vẫy trong vũng lầy của sự phản bội và tuyệt vọng.
Chị Hồng đứng đó, vẻ mặt không chút biểu cảm, để mặc mọi ánh mắt của Người ta đổ dồn vào màn kịch của Anh Lợi và Cô bồ. Sau cùng, Chị Hồng thong thả quay người lại. Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ lồng ngực Chị Hồng, nhưng đó không phải là tiếng thở của sự mệt mỏi hay đau khổ, mà là của sự chán chường, của một người đã chứng kiến quá đủ sự ô nhục. Chị Hồng lướt nhìn những gương mặt xung quanh, những ánh mắt đầy vẻ đồng tình và ngưỡng mộ dành cho cô, rồi dừng lại ở sạp hàng kế bên.
“Chị Tư,” giọng Chị Hồng cất lên, lạnh lùng và dứt khoát, vang rõ giữa Chợ cá đang dần tĩnh lặng hơn. “Phiền chị dọn dẹp giúp tôi chỗ này. Mấy thứ rác rưởi này làm bẩn sạp của tôi quá.”
Chị Hồng khẽ hất cằm về phía Anh Lợi và Cô bồ đang vật vã dưới nền đất lầy lội, lẫn Mùi cá tanh đặc trưng của Chợ cá. Chị Tư lập tức gật đầu, ánh mắt bà chất chứa sự thấu hiểu và ủng hộ. Những người buôn bán, Người ta xung quanh cũng đồng loạt gật gù, thậm chí còn có vài tiếng xì xào tán đồng, như thể mọi sự ô uế vừa được thanh lọc bởi lời nói đanh thép của Chị Hồng. Họ nhìn Anh Lợi và Cô bồ với ánh mắt khinh miệt, như thể hai kẻ đó thật sự là đống rác cần được vứt bỏ khỏi Chợ cá sạch sẽ.
Cái không khí khinh bỉ ấy như một làn sóng lạnh lẽo ập tới, khiến Anh Lợi và Cô bồ không khỏi rùng mình. Cô bồ, với chiếc váy đỏ, môi son chót đã nhòe nhoẹt vì nước mắt, cả người dính đầy bùn đất và Mùi cá tanh nồng, càng khiến hình ảnh của cô ta trở nên thảm hại hơn. Cô ta nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên giữa Chợ cá.
“Đồ trơ trẽn! Giữa ban ngày ban mặt!” một bà bán rau gần đó xì xào, ánh mắt khinh bỉ không chút che giấu.
“Có chửa mà còn thế đấy à? Quả báo nhãn tiền!” một người phụ nữ khác bĩu môi, chỉ thẳng vào cái bụng bầu của Cô bồ.
Những lời nói cay nghiệt, dù chỉ là thì thầm, nhưng lại như những nhát dao đâm thẳng vào tim Cô bồ. Cô ta ôm lấy bụng bầu của mình, sợ hãi và tủi nhục tột cùng. Nước mắt lã chã rơi trên gò má lem luốc.
Anh Lợi, khuôn mặt tím tái, chỉ biết cúi gằm mặt xuống. Anh ta không dám ngẩng lên nhìn bất kỳ ai, bởi mỗi ánh mắt đổ dồn vào anh ta lúc này đều là sự phán xét, sự khinh bỉ tột độ của Người ta. Anh ta lúng túng đứng dậy, cố gắng kéo tay Cô bồ.
“Đi thôi… đi thôi em…” Anh Lợi lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, gần như không thể nghe thấy.
Cô bồ không chống cự, chỉ để mặc Anh Lợi dìu đi. Bước chân cô ta loạng choạng, tiếng khóc vẫn không ngừng, nức nở giữa những tiếng xì xào, những lời rủa xả không ngớt của Người ta xung quanh. Chị Hồng vẫn đứng đó, bình thản nhìn hai con người từng là một phần cuộc đời cô, giờ đây đang lầm lũi bước đi như những bóng ma lạc lõng.
Họ len lỏi qua đám đông, những bước chân nặng nề in hằn trên nền đất ướt át của Chợ cá. Những ánh mắt miệt thị vẫn dõi theo, như thể muốn xua đuổi thứ ô uế ra khỏi khu chợ. Cuối cùng, Anh Lợi và Cô bồ biến mất hút trong biển người, để lại phía sau một không khí nhẹ nhõm đến lạ thường.
Một vài người Bạn bè của Chị Hồng tiến lại gần, vỗ vai cô.
“Chị Hồng mạnh mẽ lắm! Đúng là đàn bà phải vậy chứ!”
“Kẻ bội bạc thì phải chịu cái giá đắt như thế!”
Chị Hồng chỉ khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều điều mà không ai có thể đoán được. Cô quay lại với sạp cá của mình, hít một hơi sâu mùi cá tanh quen thuộc. Mùi tanh ấy hôm nay lại không còn khiến cô khó chịu nữa, mà thay vào đó là một cảm giác của sự giải thoát, của một chương mới vừa được mở ra.
Chị Hồng hít một hơi thật sâu mùi cá tanh, thứ mùi đã từng khiến Anh Lợi khinh bỉ. Nhưng giờ đây, Chị Hồng không còn thấy khó chịu. Nó là mùi của công việc, của sự sống, của chính bản thân Chị Hồng. Chị Hồng từ tốn quay lại với những rổ cá đầy ắp, đôi tay thoăn thoắt phân loại từng con cá chép, cá diêu hồng. Mỗi động tác đều dứt khoát, mạnh mẽ, không còn chút do dự hay mỏi mệt nào.
Khuôn mặt Chị Hồng giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Ánh mắt Chị Hồng không còn vương vấn sự đau khổ hay uất ức. Thay vào đó, là một vẻ kiên cường, rạng rỡ và thanh thản đến lạ. Một nụ cười nhẹ nở trên môi Chị Hồng, một nụ cười không hề gượng gạo, mà là sự giải thoát thực sự. Chị Hồng cảm thấy nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng hàng thập kỷ.
Chị Hồng nhìn những con cá chép vảy bạc lấp lánh trong chậu, rồi nhìn ra xa xăm qua đám đông ồn ào của Chợ cá. Tương lai phía trước, Chị Hồng biết sẽ không dễ dàng, nhưng Chị Hồng đã sẵn sàng đối mặt. Chị Hồng sẽ tự mình viết nên một chương mới cho cuộc đời mình, một cuộc đời tự do, mạnh mẽ và không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ ai. Đây chính là bình minh của Chị Hồng. Chị Hồng sẽ sống vì mình, vì con, vì hạnh phúc của riêng Chị Hồng. Nụ cười trên môi Chị Hồng càng lúc càng rạng rỡ.
Nụ cười trên môi Chị Hồng càng lúc càng rạng rỡ. Chị Hồng tiếp tục sắp xếp những mẻ cá cuối cùng trong buổi sáng. Đôi tay thoăn thoắt, điêu luyện trên từng con cá diêu hồng, cá chép.
Bỗng, một bàn tay nhăn nheo, ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai Chị Hồng. Chị Hồng giật mình, quay lại. Đó là Bà cụ hàng xóm, người đã gắn bó với Chợ cá này hơn nửa đời người, đôi mắt hiền hậu ánh lên vẻ cảm thông. Bà cụ mỉm cười, nụ cười như xoa dịu mọi vết thương trong lòng Chị Hồng.
“Con gái mạnh mẽ lắm, Hồng à. Cứ yên tâm mà sống tốt. Ông trời có mắt cả đấy,” Giọng Bà cụ khàn khàn nhưng đầy kiên định, như một lời khẳng định cho tất cả những gì Chị Hồng đã trải qua.
Nghe những lời đó, sống mũi Chị Hồng cay xè. Chị Hồng cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, một sự công nhận mà Chị Hồng đã khao khát bấy lâu. Chị Hồng mím môi, gật đầu thật khẽ, không nói nên lời, chỉ biết dùng ánh mắt biết ơn nhìn Bà cụ.
Bà cụ vẫn giữ nụ cười hiền hậu, ánh mắt trìu mến. “Thôi được rồi, Hồng đừng suy nghĩ nhiều nữa. Cho tôi 2kg cá diêu hồng tươi ngon nhất nhé!” Bà cụ nói, rồi chỉ tay vào rổ cá diêu hồng đầy ắp, như một cách để Chị Hồng không quá chìm đắm trong xúc động. Chị Hồng hít một hơi thật sâu, gật đầu, vươn tay cầm chiếc cân.
Chị Hồng vươn tay cầm chiếc cân. Nhanh nhẹn, Chị Hồng gắp hai con cá diêu hồng tươi roi rói đặt lên cân, chiếc kim xoay tít rồi dừng lại đúng 2kg. Bà cụ gật gù hài lòng, đưa tiền.
“Cám ơn Bà cụ ạ, hẹn Bà cụ mai lại ghé ủng hộ Chị Hồng nhé.” Chị Hồng mỉm cười, trả lại tiền thừa.
Bà cụ cầm túi cá, đi khuất dần vào dòng người tấp nập của Chợ cá.
Chị Hồng thu dọn những mẻ cá cuối cùng. Đôi mắt Chị Hồng dừng lại trên thau cá đầy ắp, những con cá vẫn còn quẫy nhẹ, vảy lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản nở trên môi Chị Hồng. Nước mắt không còn chực trào, không còn sự tủi hờn hay đau khổ, chỉ còn lại sự bình yên sâu thẳm trong đôi mắt.
Chị Hồng hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn mùi cá tanh đặc trưng của Chợ cá. Cái mùi mà Anh Lợi từng chê bai, từng lấy làm lý do để né tránh Chị Hồng, giờ đây lại chẳng còn khiến Chị Hồng cảm thấy xấu hổ hay tự ti.
‘Mùi cá tanh mà Anh Lợi từng chê bai, nay lại là mùi của sự tự do, mùi của hạnh phúc, mùi của cuộc đời mà tôi tự tay gây dựng,’ Chị Hồng thầm nhủ.
Chị Hồng biết, cuộc sống sẽ còn nhiều khó khăn, những thử thách mới sẽ không ngừng ập đến. Nhưng giờ đây, Chị Hồng đã đủ mạnh mẽ để đối mặt với tất cả. Chị Hồng đã không còn là người phụ nữ yếu đuối, lệ thuộc, chỉ biết cam chịu nữa. Chị Hồng của ngày hôm nay đã tìm thấy giá trị đích thực của chính mình, một giá trị không thể đo đếm bằng tiền bạc hay địa vị, mà bằng sự tự trọng, nghị lực và tình yêu thương dành cho bản thân.
Chị Hồng ngước nhìn bầu trời trong xanh, một tia nắng ấm áp chiếu thẳng vào đôi mắt. Cuộc đời Chị Hồng, sau bao giông bão, cuối cùng cũng đã nhìn thấy cầu vồng. Dù tương lai còn ẩn chứa bao điều không biết, nhưng Chị Hồng tin rằng, với đôi bàn tay này, với trái tim kiên cường này, Chị Hồng sẽ vượt qua tất cả. Chị Hồng không còn mong đợi một người đàn ông nào đó sẽ đến để “cứu vớt” cuộc đời mình. Chị Hồng là người hùng của chính Chị Hồng. Hạnh phúc không phải là điểm đến, mà là cả một hành trình Chị Hồng đã và đang đi, từng bước, từng bước một, đầy kiêu hãnh và tự hào. Sự bình yên không phải là không có sóng gió, mà là khả năng giữ cho tâm hồn mình thanh tĩnh giữa những cơn bão. Chị Hồng hiểu rằng, những vết sẹo trên trái tim mình không phải là dấu vết của sự thất bại, mà là bằng chứng sống động cho nghị lực phi thường, cho sức mạnh nội tại đã giúp Chị Hồng đứng vững. Chị Hồng tự nhủ, dù không có Anh Lợi hay bất kỳ ai khác bên cạnh, Chị Hồng vẫn sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa, tự mình tạo nên những điều tốt đẹp nhất. Những giọt nước mắt đã rơi, những nỗi đau đã trải qua, tất cả đều đã biến thành kinh nghiệm quý báu, thành nguồn năng lượng giúp Chị Hồng vươn lên. Chị Hồng mỉm cười, một nụ cười thật sự, mãn nguyện và tràn đầy hy vọng. Cuộc đời là một dòng sông, có ghềnh thác nhưng cũng có những khúc chảy êm đềm, và giờ đây, Chị Hồng đã sẵn sàng để chèo con thuyền của mình đi tiếp, mạnh mẽ và tự tin hơn bao giờ hết.

