Chồng l//én lấy thẻ ngân hàng của tôi đưa ti//ểu ta//m đi du lịch, ai ngờ đến sân bay, hải quan lạn/h lù/ng tuyên bố 1 câu khiến cả 2 ch/ết sữ/ng…
Tôi và Minh cưới nhau được 7 năm, có một cậu con trai nhỏ. Từ ngày lấy nhau, tôi luôn nghĩ rằng chồng là một người đàn ông hiền lành, chăm chỉ, có trách nhiệm. Minh đi làm công ty, còn tôi bu/ôn b/án online, thu nhập ổn định. Hàng tháng, cả hai thường góp chung vào một tài khoản để chi tiêu cho gia đình. Nhưng do công việc kinh doanh thuận lợi, tôi kiếm được nhiều hơn chồng, và th/ẻ n/gân hà/ng chủ yếu đứng tên tôi. Minh nắm được m/ật kh/ẩu, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ anh sẽ l/ợi dụn/g điều đó.
Dạo gần đây, Minh thay đổi rõ rệt. Anh thường về muộn, lúc nào cũng lấy lý do tăng ca, hoặc đi gặp đối tác. Điện thoại thì ôm khư khư, không cho ai động vào. Trong lòng tôi dấy lên ng/hi ng/ờ, nhưng tôi chưa có bằng chứng.
Một buổi tối, khi Minh đi tắm, điện thoại của anh để trên bàn rung lên. Tôi vô tình nhìn thấy dòng tin nhắn: “Anh nhớ chuẩn bị hộ chiếu nhé, mai mình đi nghỉ dưỡng, em háo hức quá!” Trái tim tôi thắt lại. Tôi ru/n r/un mở tiếp đoạn hội thoại, thì phát hiện Minh đã đặt vé máy bay, khách sạn sang trọng, tất cả đều tha/nh t/oán bằng… th/ẻ ng/ân h/àng của tôi.
Tôi cười ch/ua ch/át. Hóa ra, công sức tôi làm việc ngày đêm, dành dụm cho gia đình, cuối cùng lại bị chồng lé/n lấy để nuông chiều người ph/ụ n/ữ khác.
Đêm ấy, tôi nằm trằn trọc, nghĩ cách vạ/ch tr/ần sự thật. Tôi không muốn làm ầm ĩ trong nhà vì s/ợ con trai bị ảnh hưởng, nhưng tôi cũng không thể để anh ta và tiểu tam tiêu xài trên mồ hôi nước mắt của mình. Và rồi tôi đã lên một kế hoạch tr//ả th//ù hoàn hảo.
Sáng hôm sau…
Sáng hôm sau, Hương mở mắt khi trời còn tờ mờ sáng. Mặc dù đêm qua không ngủ được bao lâu, đôi mắt cô vẫn không hề thâm quầng. Một nụ cười nhạt, gần như không thể nhận ra, lướt qua đôi môi Hương khi cô nhìn sang Minh vẫn còn say giấc. Cẩn trọng, cô nhẹ nhàng rời khỏi giường, từng cử động đều chậm rãi và êm ái, như thể sợ làm vỡ một giấc mơ đẹp.
Hương bước vào bếp, mùi cà phê thơm lừng nhanh chóng lan tỏa, theo sau là tiếng lạch cạch của bát đĩa. Cô chuẩn bị bữa sáng một cách tỉ mỉ, đặt đĩa trứng ốp la nóng hổi, những lát bánh mì vàng ruộm và ly sữa tươi lên bàn. Tất cả đều hoàn hảo, như không có bất kỳ điều gì bất thường.
Khi Minh thức dậy và bước xuống, anh thấy bữa sáng đã sẵn sàng. Hương quay lại, mỉm cười với anh, nụ cười ẩn chứa sự lạnh lùng mà anh không bao giờ có thể nhìn thấu.
MINH
(Ngáp dài, duỗi vai)
Chào buổi sáng em yêu. Hôm nay em dậy sớm thế? Anh còn tưởng mình dậy muộn.
HƯƠNG
(Giọng điềm tĩnh, rót thêm cà phê cho anh)
À, em ngủ không sâu giấc lắm nên dậy sớm tranh thủ làm bữa sáng cho anh. Anh ăn đi kẻo muộn. Hôm nay anh có cuộc họp quan trọng mà, phải không?
Minh không chút nghi ngờ, ngồi xuống ăn ngon lành. Hương ngồi đối diện, nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lướt qua gương mặt chồng, từng chi tiết nhỏ. Trong lòng cô, ngọn lửa căm phẫn bùng cháy dữ dội, xoáy sâu hơn cả đêm qua. Sự bình thản bên ngoài chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo cho quyết tâm trả thù đang nung nấu. Kế hoạch đã định hình, và giờ là lúc bắt đầu từng bước một, không một sai sót.
Minh ăn xong, đứng dậy mặc áo khoác, chuẩn bị đi làm. Hương đứng tiễn anh ra cửa, vẫn giữ nguyên vẻ mặt không chút gợn sóng.
HƯƠNG
Anh đi làm cẩn thận nhé!
Minh vừa khuất dạng sau cánh cổng, Hương lập tức đóng sầm cửa lại. Âm thanh khô khốc vang vọng trong căn nhà tĩnh lặng. Nụ cười lạnh lẽo ban nãy trên môi Hương hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ căng thẳng tột độ. Cô không chần chừ một giây, rút ngay chiếc điện thoại di động từ túi áo, ngón tay thoăn thoắt bấm số.
Điện thoại vừa đổ chuông, Hương đã áp sát vào tai, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào khoảng không. Giọng cô, dù cố gắng giữ bình tĩnh, vẫn lộ rõ sự dứt khoát.
HƯƠNG
(Nói với đầu dây bên kia)
Chào anh/chị. Tôi là Hương, chủ thẻ mang số… Tôi muốn khóa tạm thời chức năng thanh toán quốc tế của thẻ này. Và theo dõi mọi giao dịch bất thường.
Cô lắng nghe một lát, rồi tiếp lời, giọng nói không chút nhân nhượng.
HƯƠNG
(Tiếp lời)
Vâng, chính xác. Bất kỳ giao dịch nào ngoài Việt Nam, dù lớn hay nhỏ, xin hãy báo về cho tôi ngay lập tức. Cảm ơn.
Hương cúp máy, hít một hơi thật sâu. Lồng ngực cô phập phồng, cảm giác nặng nề đè nén. Đây mới chỉ là bước khởi đầu. Vẫn còn nhiều cuộc gọi khác phải thực hiện, nhiều mắt xích cần được siết chặt. Cô mở danh bạ, tìm kiếm số điện thoại của các dịch vụ liên quan đến việc đặt vé máy bay, phòng khách sạn mà Minh có thể đã dùng chung thẻ. Mỗi cú điện thoại là một nhát dao được mài sắc, sẵn sàng cho ngày Minh phải đối mặt với sự thật phũ phàng. Khuôn mặt Hương hiện rõ sự kiên quyết, ánh mắt lóe lên một tia lửa báo thù dữ dội.
Minh và Tiểu tam bước vào sảnh sân bay quốc tế. Ánh đèn sáng trưng phản chiếu trên sàn đá cẩm thạch, tiếng loa phát thanh vang vọng cùng dòng người hối hả. Khác hẳn với vẻ lo âu của Hương ở nhà, Minh và Tiểu tam rạng rỡ, như không có bất kỳ gánh nặng nào. Họ tay trong tay, bước đi đầy vẻ tự tin và háo hức.
Tiểu tam nép sát vào Minh, đầu cô tựa nhẹ lên vai anh, đôi mắt long lanh nhìn ngắm những bảng hiệu chuyến bay. Minh mỉm cười, siết nhẹ bàn tay cô, trông họ giống hệt một cặp đôi đang đắm chìm trong hạnh phúc. Họ tiến đến quầy làm thủ tục check-in, tiếng cười nói rôm rả thu hút vài ánh nhìn thoáng qua.
TIỂU TAM
(Vẻ mặt tràn đầy phấn khích)
Em háo hức chuyến đi này quá, cảm ơn anh yêu!
MINH
(Vừa cười vừa xoa đầu Tiểu tam)
Còn nhiều điều bất ngờ nữa đang chờ em ở đó. Cứ tận hưởng đi.
Họ đưa hộ chiếu và mã đặt chỗ cho nhân viên hải quan. Tiểu tam tiếp tục trò chuyện ríu rít, kể về những địa điểm cô muốn đến, những món ăn cô muốn thử. Minh lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra vài lời trêu chọc nhẹ nhàng. Nụ cười không ngừng nở trên môi họ, báo hiệu một chuyến đi ngọt ngào và lãng mạn sắp bắt đầu. Họ không hề hay biết, tấm màn đen của vở kịch do Hương đạo diễn đã dần được vén lên.
Nhân viên Hải quan kiểm tra lại thông tin, gương mặt khẽ nhíu lại.
NHÂN VIÊN HẢI QUAN
(Nghiêm túc)
Thưa anh chị, có một khoản phí phát sinh cho việc thay đổi hạng ghế và thêm hành lý ký gửi. Tổng cộng là mười lăm triệu đồng ạ.
Minh không hề nao núng. Ngược lại, một nụ cười tự mãn hiện rõ trên môi anh. Anh liếc nhìn Tiểu tam, cô nàng cũng đang ngước mắt nhìn anh đầy ngưỡng mộ. Đối với Minh, việc này chỉ là một chi tiết nhỏ, một cơ hội để thể hiện sự hào phóng và giàu có của mình.
MINH
(Vỗ nhẹ vai Tiểu tam, giọng điệu khoe khoang)
Không sao đâu em yêu. Anh đã chuẩn bị hết rồi.
Minh thong thả rút ra một chiếc thẻ ngân hàng từ ví. Đó chính là thẻ tín dụng cao cấp đứng tên Hương, vợ anh, thứ mà anh đã ngang nhiên lấy đi mà không chút băn khoăn. Anh biết mật khẩu, bởi Hương chưa bao giờ giấu giếm anh điều gì.
MINH
(Đưa thẻ cho Nhân viên Hải quan, vẻ mặt ngạo mạn)
Cho tôi thanh toán bằng thẻ này.
Nhân viên Hải quan cầm lấy chiếc thẻ tín dụng cao cấp từ tay Minh, lướt qua máy POS. Tiếng “tít” quen thuộc vang lên, nhưng sau đó là một âm báo lỗi chói tai và dòng chữ “Giao dịch không thành công” đỏ lòm hiện lên màn hình. Gương mặt Nhân viên Hải quan thoáng nét bối rối.
NHÂN VIÊN HẢI QUAN
(Lịch sự, nhưng có chút ngạc nhiên)
Xin lỗi anh, thẻ của anh không thực hiện được giao dịch ạ.
Minh đang mải ngắm nhìn Tiểu tam với nụ cười tự mãn, bỗng giật mình. Anh cau mày, cảm giác khó chịu dâng lên. Sao có thể? Chiếc thẻ này luôn hoạt động hoàn hảo mà.
MINH
(Giọng có chút bực dọc)
Sao lại không được? Cô thử lại xem. Có lẽ máy có vấn đề.
Nhân viên Hải quan gật đầu, khuôn mặt vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp. Cô nhận lại thẻ, thực hiện lại giao dịch một lần nữa. Lần này, kết quả vẫn y hệt. “Giao dịch không thành công.”
NHÂN VIÊN HẢI QUAN
(Khẽ lắc đầu)
Vẫn không được ạ, thưa anh. Thẻ của anh có vẻ có vấn đề. Anh có thể thử lại bằng thẻ khác, hoặc thanh toán bằng tiền mặt được không ạ?
Minh bỗng thấy một luồng khí nóng dâng lên mặt. Anh liếc nhìn Tiểu tam. Cô nàng đã không còn vẻ ngưỡng mộ mà thay vào đó là ánh mắt dò xét, pha chút nghi ngờ. Đôi môi mím chặt, Minh cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương. Anh biết rõ trong thẻ vẫn còn rất nhiều tiền, Hương luôn giữ một khoản lớn trong đó. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Anh nhíu mày, bắt đầu bối rối thực sự.
Minh cảm thấy một luồng khí nóng dâng lên mặt. Anh liếc nhìn Tiểu tam. Cô nàng đã không còn vẻ ngưỡng mộ mà thay vào đó là ánh mắt dò xét, pha chút nghi ngờ. Đôi môi mím chặt, Minh cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương. Anh biết rõ trong thẻ vẫn còn rất nhiều tiền, Hương luôn giữ một khoản lớn trong đó. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Anh nhíu mày, bắt đầu bối rối thực sự. Không thể để Tiểu tam thấy mình mất mặt thế này. Anh nhanh chóng rút điện thoại ra, ngón tay run nhẹ tìm số của Hương.
MINH
(Giọng cố tỏ vẻ bình tĩnh nhưng vẫn có chút gấp gáp)
Alo, Hương à? Em đang làm gì đấy?
Ở đầu dây bên kia, Hương đang ngồi trước máy tính, mỉm cười nhếch mép khi nhìn màn hình hiện lên tên Minh. Cô đã chờ đợi khoảnh khắc này.
HƯƠNG
(Giọng nhẹ nhàng, bình thản)
À, em đang kiểm tra đơn hàng thôi anh. Có chuyện gì thế?
MINH
(Cố gắng giữ vẻ tự nhiên, nhưng sự lo lắng hiện rõ trong giọng nói)
Em ơi, sao thẻ mình lại không dùng được thế này? Anh đang ở sân bay, định thanh toán tiền mua đồ mà máy báo lỗi. Chắc do lỗi hệ thống à? Hay thẻ có vấn đề gì không?
Tiểu tam đứng bên cạnh, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi Minh. Anh cảm thấy như bị kim châm vào da thịt. Mồ hôi lấm tấm trên trán.
HƯƠNG
(Chất giọng vẫn rất đỗi bình thản, như không có chuyện gì)
Thế ạ? Lạ nhỉ. Em có dùng thẻ đâu mà biết. Anh thử lại lần nữa xem, hoặc thử cây ATM khác xem sao. Có khi là do mạng ở sân bay đó anh.
Minh cắn môi, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo với Tiểu tam, rồi quay đi một chút để nói chuyện riêng.
MINH
(Giọng hạ thấp, mang vẻ cầu khẩn hơn)
Anh thử mấy lần rồi mà vẫn không được. Em kiểm tra lại giúp anh xem có bị khóa hay lỗi gì không. Trong thẻ vẫn còn nhiều tiền lắm mà, sao lại không dùng được nhỉ? Anh đang vội quá…
HƯƠNG
(Giả vờ suy nghĩ một lát)
À… hay là thẻ hết hạn? Hay có khi nào tài khoản bị giới hạn giao dịch không? Anh cứ thử lại bằng thẻ khác đi, không thì rút tiền mặt vậy. Để tối về em kiểm tra lại sau. Em đang bận chút.
Hương nhẹ nhàng cúp máy. Minh nhìn màn hình điện thoại đã tối đen, lòng anh chùng xuống. Thẻ hết hạn? Giới hạn giao dịch? Anh biết rõ không phải. Anh quay sang nhìn Tiểu tam, cô nàng đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Sự lạnh lùng trên khuôn mặt Hương qua điện thoại khiến anh có một dự cảm không lành. Nhưng anh không thể để lộ ra sự nghi ngờ lúc này. Anh phải tìm cách khác.
Minh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đen, lòng anh chùng xuống. Anh biết rõ thẻ không thể hết hạn hay giới hạn giao dịch, vì Hương luôn giữ một khoản lớn trong đó. Anh quay sang nhìn Tiểu tam, cô nàng đã bắt đầu mất kiên nhẫn, ánh mắt đầy dò xét. Sự lạnh lùng trên khuôn mặt Hương qua điện thoại khiến anh có một dự cảm không lành. Nhưng anh không thể để lộ ra sự nghi ngờ lúc này, nhất là khi Tiểu tam đang nhìn anh như vậy. Anh phải tìm cách khác.
MINH
(Cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo với Tiểu tam, giọng nói tỏ vẻ bình thản)
Chắc là do đường truyền bên em hoặc là do hệ thống ngân hàng bị lỗi thật. Anh gọi lại cho Hương hỏi kỹ hơn xem sao.
Minh lập tức bấm lại số của Hương. Ở đầu dây bên kia, Hương đang ngồi trước máy tính, mỉm cười nhếch mép khi nhìn màn hình điện thoại hiện lên tên Minh lần nữa. Cô đã chờ đợi sự bối rối này của anh.
HƯƠNG
(Giọng vẫn rất đỗi bình thản, nhưng ẩn chứa chút vô cảm. Cô cố ý giả vờ ngạc nhiên.)
Alo? Sao vậy anh? Em tưởng anh cúp máy rồi chứ. Chuyện gì nữa vậy?
MINH
(Giọng điệu nài nỉ, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sự sốt ruột hiện rõ)
Hương ơi, anh đây. Anh gọi lại đây. Thẻ vẫn không dùng được em ạ. Anh kiểm tra lại rồi, không phải do mạng hay hết hạn gì đâu. Em xem giúp anh đi, có phải bị khóa không? Em có số điện thoại tổng đài ngân hàng không, hay em gọi giúp anh được không? Anh thực sự đang rất gấp, mà không có tiền mặt…
HƯƠNG
(Giả vờ ngạc nhiên tột độ, giọng điệu vô tội, pha chút khó hiểu)
Kỳ lạ vậy anh? Em vẫn dùng bình thường mà. Mới sáng nay em còn dùng để thanh toán mấy đơn hàng online cho khách đó. Hay là anh thử gọi lên ngân hàng xem sao? Em đang bận kiểm tra mấy đơn hàng, không tiện gọi bây giờ đâu anh.
Minh nghe giọng điệu của Hương mà lòng nóng như lửa đốt. Anh biết rõ cô đang giả vờ. Nhưng anh không thể vạch trần cô lúc này, nhất là khi Tiểu tam đang nhìn anh với ánh mắt đầy nghi ngờ. Mồ hôi lấm tấm trên trán Minh.
MINH
(Giọng hạ thấp, mang vẻ cầu khẩn hơn, cố gắng kìm nén sự tức giận)
Anh không có số tổng đài ngân hàng ở đây, cũng không có sim để gọi quốc tế. Em có thể giúp anh tìm số, hoặc gọi giúp anh được không? Anh thực sự đang rất gấp, không thanh toán được gì cả…
HƯƠNG
(Thở dài nhẹ một tiếng, như thể đang phải đối phó với một đứa trẻ phiền phức. Cô ta chỉ muốn anh ta tự xoay sở.)
Thôi được rồi. Để em tìm thử cho anh. Anh đợi một lát nhé. Nhưng mà em cũng không chắc có giúp được gì đâu.
Hương không chờ Minh trả lời, cô lập tức ngắt kết nối. Màn hình điện thoại của Minh tối đen lần nữa. Anh nhìn chằm chằm vào điện thoại, đôi mắt tóe lửa. Lạnh lùng. Thái độ của Hương quá lạnh lùng. Anh cảm thấy như mình vừa rơi vào một cái bẫy.
Trong căn nhà quen thuộc, Hương nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống bàn. Nụ cười lạnh lùng nở trên môi cô, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng thầm kín. Kế hoạch đang diễn ra hoàn hảo.
Minh hạ điện thoại xuống, đôi mắt anh đỏ ngầu vì tức giận và sự thất vọng đang trào dâng. Anh nhìn Tiểu tam, gương mặt cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh nhưng khóe môi giật giật.
TIỂU TAM
(Ánh mắt dò xét, giọng điệu thiếu kiên nhẫn)
Sao rồi anh? Hương nói sao? Thẻ bị khóa hay là hết hạn thật? Em đã bảo anh xem lại đi mà.
Minh thở dài một tiếng nặng nề, sự lạnh lùng của Hương qua điện thoại vẫn còn văng vẳng trong đầu anh. Anh cảm thấy bị dồn vào chân tường.
MINH
(Giọng khàn đặc, đầy vẻ bất lực)
Không… Cô ấy bảo vẫn dùng bình thường. Mới sáng nay còn thanh toán đơn hàng. Còn cố ý giả vờ không có số tổng đài ngân hàng, rồi lại ngắt máy. Rõ ràng là cố tình.
Tiểu tam nghe vậy, nét mặt cô thay đổi hẳn. Sự lo lắng xen lẫn bực tức hiện rõ.
TIỂU TAM
(Mắt mở to, giọng bắt đầu gay gắt)
Cái gì? Gì mà vẫn dùng bình thường? Vậy là thẻ của anh bị khóa rồi còn gì! Sao lại thế được? Anh làm ăn cái kiểu gì mà để thẻ bị khóa đúng lúc thế này? Giờ sao đây? Anh có mang tiền mặt không? Hoặc có thẻ nào khác không?
Minh vội lục tung ví, rồi lật tìm trong túi xách nhỏ của mình. Càng tìm, sự tuyệt vọng càng lớn. Tiền mặt anh mang theo chỉ đủ chi tiêu lặt vặt. Các thẻ khác, nếu có, cũng không đủ hạn mức cho chuyến đi sang trọng này.
MINH
(Vò đầu bứt tai, giọng tràn đầy sự bất lực và tức giận)
Không… Anh không có mang nhiều tiền mặt. Các thẻ phụ cũng không đủ. Anh đã nghĩ chỉ cần dùng thẻ của Hương là đủ rồi! Ai mà ngờ… Cái con đàn bà đó!
Tiểu tam nhìn Minh với ánh mắt vừa thất vọng vừa tức tối. Chuyến đi nước ngoài mà cô hằng mong đợi, chuyến đi mà Minh đã hứa hẹn sẽ lãng mạn và xa hoa, đang đứng trước nguy cơ đổ vỡ.
TIỂU TAM
(Đập mạnh tay xuống bàn, giọng cao lên, rõ vẻ cáu kỉnh)
Giờ phải làm sao đây anh? Chẳng lẽ hủy chuyến đi sao? Em đã chuẩn bị hết cả rồi! Mấy ngày nay em mong chờ từng phút một, giờ anh lại bảo không có tiền? Anh đùa em à?
Minh siết chặt nắm đấm, sự tức giận và uất ức dồn nén trong lòng. Anh biết Tiểu tam không sai khi lo lắng, nhưng lời lẽ của cô như đổ thêm dầu vào lửa. Anh quay đi, không muốn đối mặt với ánh mắt dò xét và bực tức của cô.
MINH
(Giọng nghiến răng, đầy thất vọng và cay đắng)
Em nghĩ anh muốn vậy sao? Anh cũng đâu muốn chuyện này xảy ra! Anh đã tính toán mọi thứ rồi, nhưng Hương… cô ta cố tình chơi anh một vố! Anh không ngờ cô ta lại có thể làm như vậy!
Không khí giữa hai người chùng xuống, nặng nề bởi sự tức giận, hoảng loạn và thất vọng. Minh quay lại nhìn Tiểu tam, ánh mắt đầy cầu xin, nhưng cô nàng chỉ quay mặt đi, vẻ mặt giận dỗi và chán chường. Chuyến đi của họ, hay đúng hơn là kế hoạch của Minh, đang đứng trên bờ vực sụp đổ ngay tại sân bay đông đúc.
Minh nhìn Tiểu tam đang quay mặt đi, sự giận dữ của cô như một gáo nước lạnh tạt vào mặt anh. Anh cảm thấy bất lực cùng cực, kế hoạch hoàn hảo của mình đang đổ vỡ từng chút một. Không khí giữa hai người nặng trĩu bởi sự tức tối và lo lắng. Minh định mở lời lần nữa, nhưng lời nói đã nghẹn lại nơi cổ họng. Anh không biết phải nói gì để xoa dịu tình hình lúc này.
Đúng lúc ấy, một bóng người cao lớn, khoác trên mình bộ đồng phục chỉnh tề của viên chức hải quan sân bay, vẻ mặt nghiêm nghị, từ từ tiến đến gần bàn của họ. Minh và Tiểu tam, vẫn đang chìm đắm trong sự bực dọc và thất vọng của riêng mình, chỉ thoáng thấy một hình bóng mờ ảo từ khóe mắt.
HẢI QUAN
(Giọng nói dứt khoát, không chút cảm xúc)
Xin mời anh chị đi theo chúng tôi một lát.
Minh và Tiểu tam giật mình, ngước nhìn lên. Ánh mắt họ chạm vào gương mặt lạnh lùng của viên chức hải quan. Sự bối rối và lo lắng lập tức hiện rõ trên nét mặt cả hai.
MINH
(Giọng lắp bắp, ngạc nhiên tột độ)
Dạ… có chuyện gì vậy anh? Chúng tôi…
TIỂU TAM
(Ánh mắt hoảng hốt, nắm chặt tay Minh)
Có chuyện gì vậy ạ? Chúng tôi có làm gì sai sao?
HẢI QUAN
(Vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, không trả lời trực tiếp câu hỏi)
Chúng tôi cần xác minh một số thông tin liên quan đến anh chị. Xin mời đi theo.
Viên chức hải quan không giải thích thêm, chỉ ra hiệu bằng ánh mắt về phía một hành lang khuất. Minh và Tiểu tam trao đổi ánh mắt hoang mang tột độ. Từ nỗi lo về chuyến đi bị đổ vỡ, giờ đây họ đối mặt với một mối lo mới, đáng sợ hơn nhiều. Họ không hề biết chuyện gì đang chờ đợi mình phía trước.
Minh và Tiểu tam bước theo viên chức hải quan. Hành lang dài và vắng tanh, như nuốt chửng những âm thanh lo lắng trong lòng họ. Mỗi bước chân của Minh đều nặng trĩu, tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiểu tam bám chặt lấy cánh tay Minh, gương mặt trắng bệch, đôi mắt liên tục đảo quanh như tìm kiếm một lối thoát vô vọng.
Họ bị dẫn vào một căn phòng nhỏ, bốn bức tường màu xám lạnh lẽo và chỉ có một chiếc bàn đơn giản cùng ba chiếc ghế. Không khí ngột ngạt và căng thẳng đến nghẹt thở. Viên chức hải quan ra hiệu cho họ ngồi xuống, sau đó anh ta ngồi đối diện, đặt một tập tài liệu lên bàn.
HẢI QUAN
(Giọng điệu lạnh lùng, không biểu cảm)
Mời anh chị ngồi. Xin vui lòng xuất trình giấy tờ tùy thân và giải thích rõ ràng về mục đích của chuyến đi này.
Minh lắp bắp đưa hộ chiếu và căn cước công dân. Tay anh run rẩy làm rơi cả chiếc ví. Tiểu tam đưa giấy tờ của mình với ánh mắt hoảng loạn tột độ.
MINH
(Cố gắng trấn tĩnh, giọng run rẩy)
Dạ… chúng tôi đi du lịch ạ. Du lịch nước ngoài… bình thường thôi.
Tiểu tam khẽ gật đầu, môi mím chặt. Cô không dám nói thêm lời nào.
HẢI QUAN
(Nhìn Minh chằm chằm, ánh mắt sắc lạnh)
Du lịch? Anh Minh, chúng tôi nhận được báo cáo về việc sử dụng thẻ tín dụng bất thường. Anh có thể giải thích thêm về vấn đề này không?
Nghe đến đây, Minh cứng họng. Toàn thân anh như bị đóng băng, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Ánh mắt anh lạc đi, biết rõ chuyện gì đang xảy ra. Kế hoạch của Hương đã bắt đầu. Tiểu tam bên cạnh cũng tái mét mặt mày, cô quay phắt sang nhìn Minh, ánh mắt đầy nghi ngờ và sợ hãi.
Minh cứng họng. Toàn thân anh như bị đóng băng, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Ánh mắt anh lạc đi, biết rõ chuyện gì đang xảy ra. Kế hoạch của Hương đã bắt đầu. Tiểu tam bên cạnh cũng tái mét mặt mày, cô quay phắt sang nhìn Minh, ánh mắt đầy nghi ngờ và sợ hãi.
MINH
(Giọng như bị ai bóp nghẹt)
Thẻ… thẻ gì cơ ạ? Tôi… tôi không hiểu.
HẢI QUAN
(Thản nhiên lật tập tài liệu trên bàn, ánh mắt không một chút biểu cảm)
Có vẻ anh Minh đang cố tình không hiểu. Để tôi nói rõ hơn. Chúng tôi nhận được báo cáo về việc giao dịch bất thường ở nước ngoài, liên quan đến một thẻ tín dụng.
Tiểu tam siết chặt tay Minh, gương mặt tái xanh đến đáng sợ. Cô nhìn Minh như muốn xuyên thủng tâm can anh.
TIỂU TAM
(Thều thào, nghi ngờ)
Minh, là thẻ gì? Em đâu có biết anh dùng thẻ gì…
HẢI QUAN
(Không để ý đến Tiểu tam, anh ta nhìn thẳng vào mắt Minh, giọng nói lạnh lùng đến sởn gai ốc)
Thẻ này đứng tên bà Nguyễn Thị Hương. Và bà ấy đã báo cáo về việc sử dụng thẻ không hợp lệ cho chuyến đi nước ngoài của anh chị. Bà Hương yêu cầu chúng tôi kiểm tra mục đích sử dụng thẻ, cũng như tất cả các giao dịch đã thực hiện.
Từng lời của viên chức hải quan như những nhát dao đâm thẳng vào tim Minh. Anh chết sững tại chỗ, mọi âm thanh xung quanh như biến mất. Não anh trống rỗng, một nỗi sợ hãi tột cùng ập đến. Khuôn mặt anh cắt không còn một giọt máu, trắng bệch như tờ giấy.
Tiểu tam bên cạnh cũng không khá hơn. Cô ta trợn tròn mắt, há hốc miệng, cả người cứng đờ. Đôi mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm vào Minh, chứa đựng sự kinh hoàng và một nỗi uất hận không thể thốt nên lời. Cả hai người họ như bị đóng băng trong không gian và thời gian, mọi thứ sụp đổ trước mắt.
Minh giật nảy mình, như người chết đi sống lại, lắp bắp tìm cách thoát hiểm. Anh cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, đôi mắt đảo liên tục, bộ dạng lúng túng đến thảm hại. Tiểu tam bên cạnh cũng hiểu ý, vội vàng xích lại gần, nắm chặt cánh tay Minh, gương mặt trắng bệch nhưng cố tỏ ra bình tĩnh.
MINH
(Giọng run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng thất bại)
Không! Không phải vậy đâu. Chắc chắn có sự nhầm lẫn ở đây. Đây… đây là thẻ của Hương, vợ tôi. Chúng tôi… chúng tôi đi du lịch với nhau mà! Đúng rồi!
Lời nói dối của Minh vụng về đến mức Hải quan không khỏi nhíu mày khẽ, dù gương mặt anh ta vẫn giữ vẻ lạnh lùng. Tiểu tam nghe Minh nói thế, dù không hiểu hết nhưng cũng vội vàng phụ họa theo, khuôn mặt tái mét vì hoảng loạn.
TIỂU TAM
(Cố gắng kìm nén sự sợ hãi, giọng điệu yếu ớt)
Dạ… đúng rồi ạ. Chắc có gì đó nhầm lẫn thôi. Chị Hương… vợ anh Minh đây… chị ấy hay dùng thẻ này. Chúng tôi… chúng tôi đang đi cùng nhau mà!
Cả hai người họ nhìn Hải quan với ánh mắt van nài, mong đợi sự bỏ qua. Trong đầu Minh và Tiểu tam, hàng vạn ý nghĩ hỗn loạn lướt qua. Họ cố gắng tìm bất kỳ kẽ hở nào, bất kỳ lý do nào để biện minh cho hành động của mình, nhưng mọi thứ đều vô vọng. Họ hoảng loạn, bối rối tìm cách thoát tội, nhưng càng nói, lời nói của họ càng trở nên rời rạc và thiếu thuyết phục.
HẢI QUAN
(Thong thả đặt tập tài liệu xuống bàn, gõ nhẹ ngón tay lên đó, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Minh và Tiểu tam)
Vậy à? Nhưng theo thông tin chúng tôi có được, bà Nguyễn Thị Hương đang ở Việt Nam. Và bà ấy đã trình báo rằng chuyến đi này hoàn toàn không phải do bà ấy ủy quyền. Hơn nữa, những người sử dụng thẻ để đặt vé máy bay và khách sạn sang trọng này… không phải bà Hương.
HẢI QUAN
(Tiếp tục giữ giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc, nhưng lời nói như búa bổ vào tai hai người)
Anh Minh và cô… việc sử dụng thẻ ngân hàng của người khác mà không có sự đồng ý rõ ràng có thể bị coi là hành vi lạm dụng tài sản. Và trong trường hợp này, thông tin chúng tôi có được cho thấy hành vi của hai người không chỉ dừng lại ở đó. Nó còn liên quan đến các vấn đề nghiêm trọng khác trong xuất nhập cảnh, đặc biệt là khai báo gian dối về mục đích chuyến đi và mối quan hệ với chủ thẻ. Chúng tôi có quyền tạm giữ anh chị để điều tra.
Minh và Tiểu tam chết lặng. Khuôn mặt Minh trắng bệch, đôi mắt anh ta trợn trừng nhìn Hải quan, rồi quay sang Tiểu tam, trong đó là sự hoảng loạn tột độ và cả sự trách móc. Tiểu tam như mất hồn, đôi chân run rẩy đến nỗi cô ta không thể đứng vững, phải vịn vào tay Minh. Cả hai không còn một lời nào để biện minh, để ngụy biện. Ánh mắt tuyệt vọng của họ lướt qua nhau, chỉ thấy một tương lai mờ mịt, tăm tối đang chờ đợi. Những lời của Hải quan như những lưỡi dao sắc bén cứa vào hy vọng cuối cùng của họ, cắt đứt mọi lối thoát. Toàn thân họ như bị đông cứng, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng nuốt chửng lấy tâm trí. Minh thầm nghĩ, Hương đã làm điều này, cô ấy đã thực sự kết liễu anh bằng một cách tàn độc nhất.
MINH
(Vẫn còn chết lặng, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự tức giận khi nhìn Tiểu tam)
TIỂU TAM
(Bất ngờ giật tay Minh, giọng the thé, phá tan sự im lặng chết chóc. Khuôn mặt cô ta vặn vẹo vì sợ hãi và tức giận, hoàn toàn khác hẳn vẻ ngọt ngào thường ngày.)
Anh làm ăn kiểu gì mà để ra nông nỗi này hả? Giờ thì tiêu rồi! Anh nhìn xem, bây giờ thì sao? Anh định để tôi bị giữ lại đây à? Tất cả là tại anh!
Minh sững sờ. Anh ta nhìn Tiểu tam, không thể tin được những lời cô ta vừa thốt ra. Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng trong anh dần bị thay thế bởi sự nhục nhã, bẽ bàng tột độ. Cô ta không hề lo lắng cho anh, không một chút bận tâm đến tình cảnh của anh, mà chỉ nghĩ đến bản thân mình.
MINH
(Giọng Minh khản đặc, cố kìm nén sự tức giận đang trào dâng. Anh ta chưa bao giờ thấy Tiểu tam như vậy, bản chất thực dụng của cô ta phơi bày rõ ràng đến đáng sợ.)
Cô nói gì vậy? Cô nghĩ tôi muốn thế này sao?
TIỂU TAM
(Gạt phắt lời Minh, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.)
Không muốn thì sao? Giờ thì sao đây? Chuyến đi sang chảnh của tôi, giấc mơ của tôi… tất cả đều tan thành mây khói vì cái sự lề mề, kém cỏi của anh! Tôi đi với anh là vì anh hứa hẹn đủ điều, giờ thì anh xem! Anh biết tôi đã phải chờ đợi bao lâu cho chuyến này không?
Minh lùi lại một bước, như bị Tiểu tam tát vào mặt. Sự cay nghiệt trong lời nói của cô ta, vẻ mặt vô ơn và sự ích kỷ tột độ khiến anh ta thấy ghê tởm. Anh ta đã vì người phụ nữ này mà phản bội Hương, phản bội gia đình, để rồi giờ đây nhận lại sự sỉ nhục không thể nào cay đắng hơn. Mọi sự hối hận và tức giận dồn nén lại, chỉ chực chờ bùng nổ. Minh bỗng chốc nhận ra, anh đã mù quáng đến mức nào.
MINH
(Mặt Minh đỏ bừng, anh ta nghiến răng, nhìn chằm chằm Tiểu tam. Cơn giận dữ bùng lên trong anh ta, không chỉ vì tình cảnh hiện tại, mà còn vì sự mù quáng của chính mình.)
Cô… cô câm miệng đi!
TIỂU TAM
(Vẫn không ngừng lại, cô ta hất cằm, ánh mắt tràn đầy sự căm ghét.)
Câm miệng? Anh nghĩ tôi muốn ở đây à? Tôi còn phải giữ hình tượng của mình nữa! Anh làm gì thì làm, đừng có lôi tôi vào cái mớ hỗn độn này của anh!
Hải quan chỉ đứng đó, chứng kiến màn kịch cãi vã chua chát của đôi tình nhân. Một nụ cười kín đáo, thầm kín lướt qua trên môi viên chức, như thể đã quá quen với những cảnh tượng như vậy. Họ không nói gì, chỉ đợi. Minh nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Anh ta nhìn Tiểu tam bằng ánh mắt đầy căm hận và ghê tởm. Giây phút đó, anh ta nhận ra tất cả đã kết thúc, và người đàn bà bên cạnh anh ta không xứng đáng với bất kỳ sự hy sinh nào.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi áo của viên Hải quan chợt đổ chuông, phá tan bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Viên chức bình thản lấy điện thoại ra, liếc nhìn màn hình rồi đưa lên tai, ánh mắt vẫn không rời khỏi Minh và Tiểu tam.
HẢI QUAN
(Giọng điệu chuyên nghiệp, nhưng vẫn mang một chút lạnh lùng)
Vâng, tôi nghe. … Vâng, chính xác là người này. … Tôi hiểu rồi. … Bà Hương muốn làm rõ mọi chuyện? Được thôi.
Cuộc gọi chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi. Viên Hải quan cúp máy, vẻ mặt trầm lại, không còn chút tiếu ý nào. Anh ta chậm rãi quay sang Minh và Tiểu tam, đôi mắt nhìn thẳng vào họ với sự nghiêm nghị tột độ.
HẢI QUAN
(Giọng dứt khoát, vang rõ trong không gian sảnh sân bay)
Thưa ông Minh và bà… (anh ta liếc nhìn Tiểu tam một cái sắc lạnh) … chúng tôi đã xác nhận thông tin từ chủ thẻ, bà Hương. Bà ấy khẳng định bà không đồng ý cho ông Minh sử dụng thẻ này để đi du lịch với người khác. Và bà Hương cũng yêu cầu chúng tôi giữ ông Minh lại để bà ấy đến đây làm rõ mọi chuyện.
Những lời của viên Hải quan như sét đánh ngang tai. Minh và Tiểu tam đứng chết trân, máu trong người như đông cứng lại. Khuôn mặt Minh từ đỏ bừng vì tức giận chuyển sang tái mét vì nhục nhã, bẽ bàng. Anh ta nhìn Tiểu tam, rồi lại nhìn viên Hải quan, không thốt nên lời nào. Tất cả sự chống cự, những lời ngụy biện của anh ta đã bị Hương dập tắt hoàn toàn chỉ bằng một cuộc điện thoại.
TIỂU TAM
(Mắt mở to, lắp bắp, khuôn mặt trắng bệch vì hoảng sợ tột độ)
Gì… gì cơ? Bà Hương… bà ấy đến đây? Không! Không thể nào!
Viên Hải quan không đáp lại. Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào hai người, như một thợ săn đang nhìn con mồi đã bị dồn vào chân tường. Minh cảm thấy toàn thân mình run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì một cảm giác nhục nhã khủng khiếp chưa từng có. Kế hoạch hoàn hảo của Hương đã biến anh ta thành một kẻ tội đồ, bị phơi bày tất cả sự tồi tệ nhất của mình trước mặt người tình, và giờ đây, trước mặt cả xã hội. Anh ta nhận ra, mình đã hoàn toàn thua cuộc. Mọi con đường đều đã bị chặn đứng.
HẢI QUAN
(Quay sang một nhân viên khác, giọng ra lệnh)
Anh chuẩn bị giấy tờ biên bản tạm giữ, thông báo hủy chuyến bay của hai người này. Đồng thời, liên hệ với luật sư của sân bay để tư vấn các bước pháp lý tiếp theo liên quan đến hành vi lạm dụng tài sản và có dấu hiệu lừa đảo.
Viên Hải quan dứt lời, không gian Sân bay như ngưng đọng. Minh và Tiểu tam nhìn nhau, đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng. Họ đã nghe rõ từng từ: tạm giữ, hủy chuyến, luật sư, lạm dụng tài sản, lừa đảo. Mọi thứ sụp đổ nhanh hơn họ tưởng.
TIỂU TAM
(Toàn thân run rẩy, giọng yếu ớt)
Không… không thể nào… chỉ là chuyện gia đình thôi mà… sao lại…
HẢI QUAN
(Nhìn thẳng vào Tiểu tam, ánh mắt sắc lạnh)
Chuyện gia đình, nhưng đã sử dụng tài sản của người khác một cách trái phép để phục vụ mục đích cá nhân, có dấu hiệu chiếm đoạt và lừa dối. Đây không còn là chuyện riêng tư nữa, mà là vi phạm pháp luật. Xin mời anh chị hợp tác để giải quyết vấn đề này.
Câu nói của viên Hải quan như đòn giáng cuối cùng. Minh cảm thấy chân mình nhũn ra, muốn quỵ xuống. Anh ta nhìn quanh, thấy ánh mắt tò mò, khinh bỉ của những hành khách xung quanh. Sự nhục nhã dâng lên tột độ, thiêu đốt anh ta từ bên trong. Chuyến đi mơ ước, nơi anh ta định khẳng định “đẳng cấp” và sự tự do khỏi Hương, giờ đây đã biến thành một nhà tù vô hình, một màn kịch đáng xấu hổ.
MINH
(Thều thào, giọng lạc đi)
Tôi… tôi không có ý đó… chỉ là…
HẢI QUAN
(Khoát tay, không cho Minh nói tiếp)
Mọi lời giải thích, anh hãy trình bày với cơ quan chức năng khi chúng tôi làm việc. Hiện tại, xin mời hai anh chị di chuyển theo chúng tôi đến phòng làm việc.
Minh và Tiểu tam như hai con rối bị giật dây, lê bước theo viên Hải quan. Mỗi bước chân của họ đều nặng trĩu sự hối hận, nỗi tuyệt vọng và tủi nhục. Ánh mắt của Tiểu tam nhìn Minh không còn sự ngưỡng mộ hay tình tứ, mà là sự oán trách, giận dữ. Cô ta nhận ra mình đã đặt cược vào một ván bài thua thảm hại, và giờ đây, tương lai của cô ta cũng bị Minh kéo xuống vũng bùn. Họ bước đi, bỏ lại phía sau những ánh nhìn soi mói, những lời xì xào bàn tán như những mũi dao đâm vào da thịt. Chuyến đi đến Khách sạn sang trọng đã biến thành chuyến đi đến đồn công an, một ác mộng kinh hoàng không bao giờ muốn tỉnh dậy.
***
Hương, ngồi trong taxi đang trên đường đến Sân bay, khẽ thở dài. Cảnh vật lướt qua ngoài cửa kính như những năm tháng hôn nhân của cô. Sự hả hê ban đầu đã nhường chỗ cho một nỗi trống rỗng, một nỗi buồn man mác. Kế hoạch đã thành công mỹ mãn, Minh và Tiểu tam đã phải trả giá. Nhưng liệu cô có thực sự hạnh phúc? Chiến thắng này liệu có lấp đầy khoảng trống trong tim cô?
Cô đã từng tin vào tình yêu, tin vào mái ấm, đã dành trọn tuổi thanh xuân và mọi cố gắng để vun đắp cho ngôi Nhà. Nhưng cuộc đời đã dạy cô bài học cay đắng về lòng tham và sự phản bội, chúng có thể gặm nhấm mọi thứ thiêng liêng. Giờ đây, khi mọi chuyện đã phơi bày, Hương biết rằng một chương mới đang chờ đợi. Cô vẫn còn Con trai, nguồn động lực lớn nhất.
Đây là lúc để buông bỏ quá khứ, buông bỏ oán hận, tìm lại sự bình yên. Bình yên không phải là quên lãng, mà là chấp nhận những vết thương, để chúng trở thành sẹo và minh chứng cho một trái tim kiên cường. Sân bay đã trở thành nơi kết thúc cho một cuộc tình tan vỡ, nhưng cũng là điểm khởi đầu cho hành trình mới, nơi Hương sẽ học cách yêu thương bản thân hơn, sống một cuộc đời trọn vẹn, không còn lừa dối. Nắng chiều hắt qua ô cửa kính taxi, vẽ nên một vệt sáng ấm áp trên gương mặt cô, như một lời hứa hẹn cho tương lai.

