Chồng nghèo đòi ly hôn, vợ dúi 300 triệu rồi lật bí mật…

Tôi muốn ly hôn vì không chịu nổi thói vung tay của vợ, nhưng rồi cô ấy đưa tôi 300 triệu kèm một bí mật khiến tôi không còn dám rời đi…Tôi đứng giữa ngã ba đường: một bên là tự do tôi khao khát, một bên là căn nhà đầy vết cào xước cảm xúc, nơi có người đàn bà khiến tôi vừa thương vừa sợ. Nhưng rồi cô ấy đặt lên bàn một túi tiền, ánh mắt lạnh tanh như đá núi. “300 triệu. Anh cứ đi. Nhưng nhớ, nếu ra khỏi cửa, bí mật này cũng sẽ theo anh đến suốt đời.”

Tôi tên là Minh, 34 tuổi, nhân viên văn phòng tại một công ty logistics nhỏ ở Hà Nội. Vợ tôi, Thảo, 30 tuổi, là chủ một tiệm nail nổi tiếng ở phố Nguyễn Khuyến, khách ra vào nườm nượp. Chúng tôi kết hôn được 6 năm, có một bé trai tên Bôm, năm nay lên 5.

Thảo xinh đẹp, giỏi kiếm tiền, biết cách ăn nói và đối ngoại – nhưng cũng chính điều đó khiến tôi cảm thấy mình ngày càng bị lu mờ. Tôi làm ra tháng 12 triệu, cô ấy có thể kiếm từng đó chỉ trong vài ngày. Cô ấy quen với việc vung tiền – đổi điện thoại hàng năm, sắm váy đầm theo bộ sưu tập, đi ăn nhà hàng sang, mua túi xách hàng hiệu… và tôi, người đàn ông trong nhà, dần thấy mình như một món đồ trang trí lỗi thời.

Nhưng vấn đề lớn không phải tiền. Mà là cách cô ấy tiêu tiền như thể ngày mai tận thế, và hơn hết là thái độ khinh khỉnh mỗi khi tôi góp ý.

Tôi đã nhiều lần nhắc Thảo phải tiết chế chi tiêu. Nhưng cô ấy luôn gắt:

“Anh không kiếm ra tiền thì đừng dạy tôi cách tiêu!”

Tôi không muốn cãi. Tôi ngán cãi. Những trận cãi vã như cào rách tim, và hơn ai hết, tôi sợ ánh mắt lạnh tanh của cô ấy sau mỗi trận chiến lời nói.

Một tối thứ Bảy, tôi về nhà muộn sau một buổi làm thêm. Bôm đã ngủ. Thảo đang ngồi lướt điện thoại, thấy tôi, cô không buồn ngẩng đầu.

“Tiền học bơi của Bôm đâu?”

“Tháng này anh chưa có, để đầu tháng sau anh đưa…”

“Không có? Thế mà anh vẫn uống bia được?”

Tôi không kịp giải thích – tôi chỉ uống đúng một lon với đồng nghiệp để xã giao. Nhưng cô ấy ném thẳng vào mặt tôi tờ hoá đơn 3 triệu đồng cô vừa đặt cọc cho lớp học của con. Ánh mắt như muốn xuyên thủng tôi.

Tôi cảm thấy mình không còn giá trị trong căn nhà đó nữa.

Tôi không nói với ai, chỉ thầm chuẩn bị. Mỗi ngày đi làm, tôi giấu một ít tiền vào ngăn bí mật trong cốp xe. Tôi tìm thông tin luật sư. Tôi soạn đơn. Tôi thậm chí đã viết sẵn lý do ly hôn: “Bất đồng quan điểm sống trầm trọng, không còn khả năng hàn gắn.”

Tôi định sẽ gửi đơn vào sáng thứ Hai, khi Thảo đưa Bôm đến lớp. Tôi sẽ gói ghém quần áo, lấy lại chút tự trọng còn sót lại, và ra đi.

Chủ Nhật, khi tôi vừa tỉnh dậy, Thảo đã ngồi đó – trên ghế sofa, tay cầm một tệp giấy in và một túi vải màu đen.

Cô ấy thản nhiên đặt túi tiền lên bàn. Tôi mở ra, thấy những tờ 500.000 đồng, xếp ngay ngắn.

“300 triệu. Nếu anh đi, anh cầm theo. Tôi không cần gì từ anh cả.”

Tôi nhìn cô ấy, lặng im. Rồi cô rút từ tệp giấy một bức ảnh.

Tôi cứng người…. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng nghèo đòi ly hôn, vợ dúi 300 triệu rồi lật bí mật…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt