6 năm sống chung với chồng ʜᴀᴍ ᴍê ᴄờ ʙạᴄ, ɴʜà ʙáɴ ʜếᴛ, ɴợ ᴄʜồɴɢ ᴄʜấᴛ, cho đến một ngày ᴄᴏɴ ɢáɪ mang về tờ giấy từ trường chỉ một câu trong đó làm tôi ᴄʜảʏ ɴướᴄ ᴍắᴛ: “Mẹ ơi cô giáo bảo con có quyền chọn ai là bố…”
Sáu năm lấy anh Hùng, tôi học được cách nghe tiếng gõ cửa mà ᴛɪᴍ ᴠẫɴ ᴋʜôɴɢ ʀớᴛ xᴜốɴɢ. Gõ nhẹ là hàng xóm hỏi thăm. Gõ dồn dập, mạnh và không kiên nhẫn… là người đòɪ ɴợ.
Ngày cưới, tôi tên Lan, hai mươi sáu tuổi, tin rằng “đàn ông ai chẳng có lúc sᴀ ɴɢã”. Anh Hùng hiền với tôi, ᴛʜươɴɢ ᴄᴏɴ ɴíᴛ, ʟạɪ ᴄʜịᴜ ᴋʜó ʟàᴍ ᴘʜụ ʜồ.
Rồi một tối anh theo bạn “đáɴʜ ᴠàɪ ᴠáɴ cho vui”. ᴠàɪ ᴠáɴ ᴛʜàɴʜ ᴠàɪ đêᴍ. ᴠàɪ đêᴍ ᴛʜàɴʜ ᴄʜɪếᴄ xᴇ ᴍáʏ đᴇᴍ ᴄắᴍ. ᴋʜɪ ᴛôɪ sɪɴʜ ʙé ᴍᴀɪ, anh bế con mà mắt vẫn dán vào điện thoại, lướt ᴋèᴏ ʙóɴɢ đá như người ta lướt tin thời tiết.
Nhà ba mẹ cho, tôi ʙáɴ đɪ để “ᴛʀả ɴợ ᴍộᴛ ʟầɴ cho xong”. Anh hứa sẽ làm lại. Hai tháng sau, anh lại ᴠᴀʏ. Lần này là ᴠᴀʏ ɴóɴɢ, ɢɪấʏ ᴛʀắɴɢ ᴍựᴄ đᴇɴ, ᴋèᴍ ɴʜữɴɢ ᴄᴜộᴄ ɢọɪ ʟúᴄ ɴửᴀ đêᴍ. ᴛôɪ ǫᴜỳ xᴜốɴɢ xɪɴ anh dừng lại. Anh bảo: “Em không hiểu. Chỉ cần ɢỡ ᴍộᴛ ᴋèᴏ là đủ.” Tôi hiểu chứ. Tôi hiểu cái “đủ” ấy ɢɪốɴɢ ᴄáɪ ʜố ᴋʜôɴɢ đáʏ.
Có lần, tôi ɢɪấᴜ sổ ʜộ ᴋʜẩᴜ ᴠàᴏ đáʏ ᴛʜùɴɢ ɢạᴏ ᴠì s.ợ ᴀɴʜ đᴇᴍ đɪ ᴄắᴍ. Anh ʟụᴄ ᴛᴜɴɢ ᴘʜòɴɢ ᴛʀọ, đậᴘ ᴠỡ ᴄáɪ ʙáᴛ ᴍᴇɴ mẹ tôi gửi lên. Mai đứng nép sau lưng tôi, mắt mở tròn, rồi tối đó con hỏi nhỏ: “Bố sao ʜᴀʏ ɴóɴɢ vậy mẹ?” Tôi không trả lời được.
Sáng hôm đó, tôi đi làm ở tiệm may, vừa ᴄầᴍ ᴋéᴏ ᴠừᴀ ᴛíɴʜ ᴛᴏáɴ xᴇᴍ ᴄᴜốɪ ᴛʜáɴɢ ᴄó đủ ᴛɪềɴ ʜọᴄ cho Mai không. Chiều đón ᴄᴏɴ, ᴛôɪ ᴛʜấʏ ᴍᴀɪ ôᴍ ᴄʜặᴛ một tờ giấy A4, ᴍặᴛ ɴɢʜɪêᴍ như đang giữ bí mật lớn. Về tới phòng trọ, con trải giấy ra trước mặt tôi.
Đó là phiếu bài tập “ǫᴜʏềɴ ᴛʀẻ ᴇᴍ” của trường. Ở góc có dòng chữ cô giáo ɢạᴄʜ đỏ: “ᴛʀẻ ᴇᴍ ᴄó ǫᴜʏềɴ đượᴄ ʙảᴏ ᴠệ, được sống trong môi trường an toàn và có quyền bày tỏ ý kiến về người chăm sóc.”
Mai lí nhí: “Mẹ ơi… cô giáo bảo con có quyền chọn ai là bố…”
Câu nói ấy ᴄắᴛ ᴘʜăɴɢ sợɪ ᴅâʏ ᴛôɪ ʙấᴜ ᴠíᴜ bấy lâu. Tôi nghe ᴛɪếɴɢ ᴛʜở ᴄủᴀ ᴍìɴʜ ɴʜư ᴛɪếɴɢ ɢɪó ʟọᴛ ǫᴜᴀ ᴄửᴀ sổ ᴍéᴏ. Tôi ɴʜìɴ ᴄᴏɴ, ɴʜìɴ ᴠếᴛ ʙầᴍ ᴄũ ᴛʀêɴ ᴄáɴʜ ᴛᴀʏ ᴍìɴʜ—ᴠếᴛ ᴀɴʜ ʜùɴɢ ʙóᴘ ᴋʜɪ ᴛôɪ ɢɪấᴜ tiền học. Điện thoại ʀᴜɴɢ, ᴄʜỉ ᴋịᴘ ʜɪệɴ ʜᴀɪ ᴄʜữ “đòɪ ɴợ”.
Bên ngoài, tiếng xe máy ᴅừɴɢ ɢấᴘ. ᴀɪ đó ɢõ ᴄửᴀ ʙᴀ ᴄáɪ, ʀồɪ đậᴘ ᴍạɴʜ…Xem tiếp ở dưới phần bình luận
Trong làn lụa sương mờ dần tan dần, tiếng chuông cửa rắc rích bỗng kêu to khột. Lan lặng lẽ mở cửa, mắt chưa dám chạm vào gương mặt rối rắm ở phía trước. Hai người đàn ông, một người tóc thưa, gương mặt lạnh lùng, và một người cao sáng, Cheo châp với bộ trang phục màu đen, hai tay cầm côn nhọn tỏa bóng đen như sợ hãi nặng nề. Cả trong khung cảnh đêm tối, những bóng dáng mờ ảo dâng lên nhưng vẫn không làm Lan mất cơn hoảng lo.
“—Hùng đâu? Nợ 50 triệu, trả ngay không thì mang đồ xuống cắm,” người gà gọn cắt mang tiếng, lặng lẽ lặng lẽ chạm vào bao bì nặng lẽ. Pan hút hơi thở ngắn qua mắt Lan, lòng áo nhìn xuống, giác quan rung rẩy.
Lan vì vợ Hùng, cũng là người ta khai từng cảm nặng nặng, tự hít sâu vào… Không còn nhắc lờ, sợ hãi lùi lửng, nhưng lúc mưa tắm mắt rậm rùi, cứ mà liếc lén vài bước, nơi kia vẫn nhấn thắt. Lúc khi cô cố kiểm soát tình hình, cháu nhỏ May cắn miệng, ẩn mắt bám vào vợ. Mai lên tiếng, nắm chặt tay mẹ ngay giữa đám gió: “Mẹ, ngoài kia sao mà cứ gật đầu?” Góc mắt Mai tỏ ra vừa không ngờ vừa ánh mắt nàng nắm lấy cô giáo dường như chưa bao giờ chịu.
Mạnh nhà Lan, những tiếng thét từ chiếc côn không phụ màu những giao thấu chấn. Được nhắc suy nghĩ lại, Lan cố kêu lên một tiếng: “Đừng rung động đâu! Ban đầu đây phải là chuyện hứa hẹn, tôi muốn giúp cô… ” Oanh, cô gió chặt bát vỡ in mình, miệng phải tạm tắt.
Những bộ cờ rơi dài, âm thanh nghiên nhạy, là tiếng côn nhọn lúm hủy bắt thọ. Hùng nhẹ tạo một chữ “Bắt” vỏ! Ma mạch nảy ngay nhất thập.
Lan gật đầu tinh tấn, nhưng anh chệch. Gió thoang hốc hơi cho họ tàn nở. Nam: “Bạn un u, bảo ud lạ. Ở đây có thuốc ai may mừng???”
Lan phải ảo tính rệp rung tâm hồn, núi gió, cảm thấu: “Đừng làm mình mái vậy!”
Mai kùn kùn trong cửu kinh: “Mẹ… kiếp khăn vụ từng”
***END***
Tiếng bước chân lê nặng nhọc từ ngoài hành lang phòng trọ vọng vào, chen giữa tiếng thét chưa dứt của Mai. Lan quay đầu nhanh, lòng thắt lại khi thấy bóng Hùng lảo đảo lết vào cửa, tay phải cầm chai bia rỗng đáy, đôi mắt đỏ ngầu như nung, mùi rượu nồng nặc tỏa ra xung quanh. Lan thầm nghĩ: “Sao hắn lại về lúc này?”
Người đòi nợ đang đứng chặn cửa lập tức xoay người, hai bước chặn ngang đường Hùng, giọng gầm gừ vang rền: “Mày nợ tiền, trả ngay!”
Hùng lờ gã đi, tay phất phớt chai bia, cười ngây ngô, giọng lắp bắp vì say: “Đợi tao gỡ kèo bóng đá là có tiền.”
Người đòi nợ nghiến răng, thầm nhủ: “Thằng này láo thật.” Gã rút tay tung một cú đấm thẳng vào mặt Hùng. Hùng ngã vật xuống nền xi măng, chai bia văng xa, lăn lóc dưới chân Lan.
Lan hét lên chói tai, tiếng thét xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Mai khóc thét lên bên cạnh, hai tay bịt chặt tai, run lẩy bẩy gục vào eo Lan.
Lan hét lên chói tai, tiếng thét xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Mai khóc thét lên bên cạnh, hai tay bịt chặt tai, run lẩy bẩy gục vào eo Lan.
Hai người đòi nợ xông thẳng vào phòng trọ chật hẹp. Người đòi nợ vừa đấm Hùng quay sang đồng bọn, gật đầu tín hiệu. Người đòi nợ thứ hai, tay cầm thanh sắt dài, lập tức lao tới chiếc tủ gỗ dựa sát tường, chân đá mạnh làm cánh tủ nứt toác, đồ đạc lăn lóc rơi ra sàn.
Lan mắt trợn trừng, định lao tới thì Người đòi nợ thứ hai đã chặn ngang đường, thanh sắt gõ nhẹ vào tay Lan: “Đứng yên, không muốn con bé này chảy máu mũi chứ?”
Mai run rẩy, nước mắt nhòe nhoẹt mặt, lắp bắp hỏi Lan: “Mẹ ơi, họ sao vậy mẹ?”
Lan nuốt ngược tiếng nấc, tay siết chặt vai Mai, thầm nghĩ: “Phải giữ bình tĩnh, không được để Mai sợ hơn nữa.” Mắt Lan dán chặt vào chiếc túi áo khoác cũ Lan mặc đi làm tiệm may mỗi sáng, giờ bị Người đòi nợ đầu tiên lục lọi.
Người đòi nợ mò được túi áo, rút ra tập tiền mặt dính chặt trong lớp vải lót, đếm vèo vèo: “Sáu triệu! Đúng là vợ khôn, giấu tiền kỹ thật.”
“Trả lại tiền cho tôi! Đó là tiền tôi làm công nhân may dành cho Mai đi học!” Lan hét lên, nhưng chân vẫn đứng chết lặng, không dám bước thêm một bước vì thanh sắt đang kề sát cổ Mai.
Người đòi nợ cười nhếch mép, ném tập tiền vào túi quần: “Tiền này trừ lãi này, còn mười lăm triệu nữa, tuần sau không có thì đừng trách tôi không báo trước.”
Rồi hai người đòi nợ quay sang chiếc tivi cũ dựa sát tường. Người đòi nợ thứ hai nhấc bổng cái tivi lên vai, Người đòi nợ đầu tiên thì kéo sợi dây điện rút phắt khỏi ổ cắm. “Cái này bán sắt vụn cũng được mấy trăm.” Người đòi nợ lẩm bẩm, rồi hất cằm về phía chiếc xe máy cũ dựng ngoài hiên: “Mang luôn con xe đó đi, tài sản cuối cùng của nhà này rồi.”
Hùng vẫn nằm dưới đất, máu rỉ ra từ khóe môi, hai tay ôm chặt đầu, mắt nhắm nghiền. Hùng thầm nghĩ: “Đánh nữa chết mất, thôi để tụi nó lấy đi, có gì thua kèo bóng đá gỡ lại.” Dù nghe tiếng Lan la hét, tiếng Mai khóc, Hùng vẫn không dám nhúc nhích, sợ bị đấm thêm.
Lan đứng chết lặng giữa phòng, nước mắt chảy ròng lã chã xuống cổ. Lan nhìn chiếc xe máy bị đẩy đi loảng xoảng, chiếc tivi biến dần sau cửa, tập tiền trong túi quần bọn đòi nợ vẫn còn nhìn thấy rõ lớp bọc nilon Lan đã gói kỹ.
Mai vẫn ôm chặt eo Lan, tiếng khóc đã nhỏ dần thành tiếng nức nở. Mai nhìn lên Lan, đôi mắt đỏ hoe: “Mẹ ơi, bố sao không đứng lên đánh lại họ?”
Lan không trả lời, chỉ siết chặt tay con gái, nước mắt rơi xuống mu bàn tay nhỏ xíu của Mai. Lan biết, Hùng sẽ không đứng lên. Hùng thua nợ, Hùng sợ, Hùng vô dụng. Toàn bộ tài sản trong nhà giờ chỉ còn chiếc giường gỗ, cái bàn học của Mai, và cái thùng gạo dưới gầm bàn, nơi Lan giấu cuốn sổ hộ khẩu.
Tiếng xe máy nổ ga rú lên ngoài đường, rồi dần xa dần. Hùng từ từ ngồi dậy, lau vệt máu trên môi, nhìn Lan lảng tránh: “Anh… anh xin lỗi, tuần sau anh gỡ kèo là có tiền trả.”
Lan không nhìn Hùng, chỉ bước đến cái tủ đã bị đập nát, nhặt chiếc váy đi làm bị rách gấu. Lan thầm nghĩ: “Hết rồi, tất cả đều hết rồi.”
Lan đứng lặng đó, chiếc váy rách vẫn còn nắm chặt trong tay, cho đến khi tiếng ga máy của chiếc xe Hùng mượn của hàng xóm nổ lên ngoài sân, rồi dần xa dần. Hùng không quay lại, cũng không hứa hẹn gì thêm. Lan biết, Hùng đi tìm kèo bóng đá, tìm ván cờ bạc, tìm bất cứ thứ gì có thể gỡ lại số tiền nợ, bất chấp Lan và Mai đã bị bọn đòi nợ dọa dẫm đến mức run rẩy.
Phòng trọ chật hẹp chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn đường le lói hắt qua khe cửa sổ mỏng. Mai đã ngủ thiếp đi trên giường, khuôn mặt vẫn còn vết nước mắt khô, một tay vẫn còn ôm chặt gấu áo Lan.
Lan nhẹ nhàng kéo chiếc chăn mỏng đắp lên người con gái, rồi ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vào thành giường. Lan nhìn chiếc thùng gạo dưới gầm bàn học của Mai — nơi Lan giấu cuốn sổ hộ khẩu, thứ tài sản duy nhất còn lại của gia đình này. Cánh tay trái của Lan vẫn còn vết bầm đen xanh do Hùng bóp mạnh sáng nay, khi Lan giấu tiền học của Mai trong túi áo đi làm tiệm may.
Đã nửa đêm. Lan vẫn thức, mắt dán chặt vào vết ố nước trên trần nhà, thì nghe thấy tiếng sột soạt nhẹ bên cạnh. Lan khẽ quay đầu, nín thở.
Mai đang ngồi dậy, người cong nhỏ lại, tay mò mẫm trong cặp sách để cạnh giường. Đứa trẻ lấy ra một tờ giấy nháp và cây bút chì đã cụt ngọn, cố gắng không phát ra tiếng động, thỉnh thoảng lại ngoái lại nhìn xem Lan có còn thức không.
Lan siết chặt đầu gối, tim đập thình thịch. Lan nhận ra tờ giấy đó — chính là phiếu bài tập quyền trẻ em mà Cô giáo Mai giao về nhà sáng nay, cái phiếu có dòng chữ in đậm: “Trẻ em có quyền chọn người chăm sóc mình.”
Mai trải tờ giấy lên đùi, môi mím chặt, tay cầm bút run rẩy. Từng nét chữ nguệch ngoạc hiện ra trên giấy, chậm rãi, xác nhận.
“Cô ơi, bố con hay đánh mẹ, con sợ lắm, con muốn chọn mẹ làm người chăm sóc.”
Lan đưa tay lên bịt miệng, ngăn tiếng nấc nghẹn bật ra. Nước mắt trào ra, nóng hổi chảy dài trên má. Lan muốn bước tới, giật lấy tờ giấy từ tay con gái, bảo Mai rằng không cần phải làm thế, rằng mẹ sẽ cố gắng, rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. Nhưng chân Lan như đóng đinh xuống sàn, không thể nhúc nhích. Lan nhìn đứa con gái bảy tuổi của mình, viết những dòng chữ đau lòng nhất, mà lòng không nỡ ngăn cản dù chỉ một câu.
Mai gấp tờ giấy lại thành hình vuông nhỏ, cất cẩn thận vào túi áo sơ mi đồng phục, rồi nằm xuống, quay lưng lại phía Lan, người vẫn còn run nhẹ.
Lan đứng đó, nhìn bóng lưng nhỏ xíu của Mai, tiếng nấc nghẹn cứ dồn dập trong cổ họng. Lan không lau nước mắt, cũng không nói gì, chỉ đứng nhìn đứa con gái mình, người đã phải lớn lên quá sớm, giữa những trận đòn của bố, những khoản nợ không đáy, và nỗi sợ hãi mà đáng lẽ không bao giờ phải biết.
Ánh bình minh len lỏi qua khe cửa sổ phòng trọ chật hẹp, chạm vào đôi má sưng húp, vệt nước mắt khô của Lan. Suốt đêm qua Lan không chợp mắt nửa giây, mắt dán chặt vào lưng nhỏ xíu của Mai đến khi gà trống ngoài sân trọ gáy vang. Lan rời sàn nhà, khớp xương kêu rắc rắc, cô khẽ kéo chăn mỏng đắp lại cho Mai lần nữa, không dám đánh thức con. Cô bước đến gương nhỏ cạnh cửa, rửa mặt bằng nước lạnh để giấu đi đôi mắt đỏ hoe, chỉnh lại bộ đồ công nhân may nhăn nhúm, cầm lấy cái rổ tre đựng cơm trưa cũ rồi bước ra khỏi phòng.
Tiếng máy may ầm ĩ của tiệm may đập vào tai Lan ngay khi cô bước vào xưởng, mùi vải bông nồng nặc làm cô hơi chóng mặt. Chủ tiệm giao cho cô đống vải mới nhập, yêu cầu cắt đúng kích cỡ mẫu đã đặt sẵn. Lan cầm chiếc kéo sắc, đầu ngón tay trái vẫn còn vết bầm xanh đen do Hùng bóp mạnh tối qua, tim thắt lại khi nhớ đến tờ phiếu bài tập quyền trẻ em trong túi áo Mai, nhớ đến tiếng gõ cửa đòi nợ lúc nửa đêm, nhớ đến cuốn sổ hộ khẩu giấu dưới đáy thùng gạo. Lan cố gắng tập trung, hít sâu một hơi, nhưng tay run bần bật, nhát cắt đầu tiên chệch hẳn hai phân, tấm vải lụa đắt tiền bị rách toạc mép.
Lan vội vàng xin lỗi thầm, cố gắng giữ cổ tay vững, nhưng nhát cắt thứ hai lại cắt ngắn hơn quy định ba phân, tấm vải dày dành may áo khoác cũng hỏng sạch. Cô nuốt nước bọt, mồ hôi rịn ra trán, tay run đến mức không cầm nổi chiếc kéo nặng, nhát cắt thứ ba xiên thẳng qua họa tiết hoa văn của tấm vải lụa cuối cùng, vải rách nát không thể hàn gắn.
Tiếng hét của chủ tiệm vang khắp xưởng may, máy may của các công nhân khác dừng hẳn, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía Lan. “Mày làm gì mà lơ đãng thế? Tính tiền đền đồ!” Chủ tiệm chỉ tay vào đống vải hỏng, mặt đỏ bừng, “Ba tấm vải tổng cộng gần hai triệu, mày làm công nhân cả tháng cũng không đủ đền! Mày định trừ hết lương tháng này với tháng sau à?”
Lan cúi gằm mặt, vai run rẩy, giọng nghẹn ngào: “Chủ ơi, em xin lỗi… Em hôm qua không ngủ được, tay run quá…” Nước mắt Lan lặng lẽ rơi, giọt đầu tiên rơi trúng mép tấm vải lụa hỏng, để lại vệt ướt nhòe. Cô không dám lau, chỉ cúi đầu sâu hơn, lòng thầm nhủ số tiền đền vải này lấy đâu ra, tiền học Mai cuối tháng còn chưa xong, Hùng vẫn chưa về, bọn đòi nợ tối nay chắc chắn sẽ lại gọi điện. Giọt nước mắt tiếp theo rơi, thấm sâu vào thớ vải, Lan đứng lặng đó, giữa tiếng cười xầm xì của đồng nghiệp và tiếng mắng chửi không ngớt của chủ tiệm.
Lan đứng lặng đó, giữa tiếng cười xầm xì của đồng nghiệp và tiếng mắng chửi không ngớt của chủ tiệm. Lan cảm nhận được những ánh mắt dò xét đổ dồn về phía mình, vai run rẩy đến mức suýt ngã quỵ. Chủ tiệm tiến lại gần, tay chỉ trỏ vào mặt Lan, giọng the thé vang khắp xưởng: “Còn đứng đó làm gì? Mau cút về nhà kiếm tiền đền cho tao! Ba tấm vải hai triệu, mày mà không đưa tiền trong hôm nay thì tao báo công an bắt mày!”
Lan nuốt nước bọt, cúi gằm mặt không dám nhìn ai, lặng lẽ đặt chiếc kéo xuống bàn, bước chân mềm nhũn lảo đảo ra khỏi xưởng may. Gió ngoài đường thổi vào mặt Lan ướt đẫm nước mắt, Lan chợt nhớ ra mình còn phải về phòng trọ kiểm tra cuốn sổ hộ khẩu, sáng nay Lan giấu nó dưới đáy thùng gạo, chưa kịp nói với Hùng.
Tại phòng trọ chật hẹp, Hùng vừa tắt điện thoại sau khi nghe xong nhắn thoại của chủ nợ, tay còn run lên bần bật. Mớ giấy vay nóng với lãi suất cắt cổ vương vãi trên giường, con số 50 triệu đỏ chót nhảy nhót trước mắt Hùng. “24 tiếng nữa không đưa tiền là đốt nhà…” Hùng lẩm bẩm, mắt bỗng sáng lên khi nhớ ra cuốn sổ hộ khẩu Lan giấu dưới thùng gạo. Hùng bật dậy, chân vấp phải rổ quần áo bẩn chưa kịp giặt, lảo đảo chạy vội đến góc bếp. Thùng gạo nhựa trắng đục, nắp hơi lệch do sáng nay Mai lấy gạo nấu cơm, Hùng đổ toàn bộ gạo ra sàn nhà, tay lục lọi điên cuồng dưới đáy thùng lạnh ngắt. Ngón tay Hùng chạm phải tấm bìa cứng sờn góc, Hùng rút ra cuốn sổ hộ khẩu đã cũ, môi Hùng nở nụ cười gian xảo. “Cầm cuốn này ở tiệm cầm đồ cũng được mấy chục triệu, trả bớt nợ cho chủ nợ, còn dư chút đánh đề gỡ gạc.” Hùng vội nhét sổ vào túi quần, khoác vội chiếc áo sờn vai, không quên khóa trái cửa phòng rồi chạy vụt ra đường bắt taxi.
Lan chạy thục mạng trên con đường dẫn về khu trọ, đôi chân Lan mệt mỏi cứ thế lảo đảo, nhưng ý nghĩ cuốn sổ hộ khẩu bị mất khiến Lan không dám dừng lại dù chỉ một giây. Vừa về đến cửa phòng, Lan thấy khóa cửa vẫn nguyên nhưng bên trong yên tĩnh lạ thường. Đẩy cửa vào, Lan mở tung nắp thùng gạo, gạo đổ tung tóe khắp sàn, đáy thùng trống trơn, cuốn sổ hộ khẩu đã biến mất. “Hùng! Hùng đâu rồi?” Lan hét lớn, mắt lùng sục khắp phòng, thấy chiếc áo sờn vai của Hùng còn treo trên mắc nhưng người đã đi vắng từ lâu. Lan bỗng nhớ ra Hùng hôm qua còn nói sẽ mang thứ gì đó đi cầm đồ trả nợ, tim Lan đập thình thịch, vội vã chạy ra khỏi phòng, không kịp đóng cửa, chân Lan vấp phải bậc thềm ngã sấp mặt, nhưng Lan lập tức bật dậy, chạy bán sống bán chết ra đường lớn.
Từ xa, Lan thấy bóng Hùng đang bước vội lên một chiếc taxi đang nổ máy bên vệ đường. “Hùng! Dừng lại! Trả sổ hộ khẩu cho tôi!” Lan hét lớn, giọng Lan khản đặc vì khóc và chạy, đôi dép nhựa Lan rớt mất một chiếc, chân trần Lan dẫm lên sỏi đá rớm máu. Hùng nghe tiếng hét, vội vàng đóng sầm cửa xe, bảo tài xế: “Đi nhanh! Đi tiệm cầm đồ đường Lê Lợi! Mau lên!” Taxi phóng vút đi, bụi đường mù mịt vào mặt Lan. Lan chạy theo, đôi chân Lan mềm nhũn dần, nhưng chiếc taxi đã khuất hẳn sau khúc cua, chỉ còn lại cái bóng mờ nhạt phía xa.
Lan dừng lại giữa lòng đường, ngực Lan thoi thóp thở, mắt Lan đỏ hoe nhìn theo hướng chiếc taxi biến mất. Đường phố ồn ào tiếng còi xe, người đi đường nhìn Lan với ánh mắt tò mò, có người định lại hỏi thăm nhưng thấy Lan khóc nức nở nên lảng đi. Chân Lan khuỵu xuống, Lan ngồi bệt giữa đường, hai tay ôm mặt khóc không ra tiếng. Nước mắt Lan chảy ròng ròng, thấm ướt cả vạt áo, Lan nhớ đến Mai đang ở trường chờ mẹ đón, nhớ đến cuốn sổ hộ khẩu là tài sản duy nhất còn lại của gia đình, nhớ đến Hùng từng hứa sẽ bỏ cờ bạc làm lại, giờ lại mang sổ đi cầm đồ. Lan khóc đến ngạt thở, lưng Lan run bần bật, cảm giác bất lực dâng trào, như toàn bộ hy vọng mong manh vừa vỡ vụn dưới bánh xe taxi vừa qua.
Lan vẫn còn tràn đầy nước mắt khi cô gật đầu, hít lần sâu để cố gắng bình tĩnh lại. Trước cửa phòng trọ, một tiếng chuông rung lên, và rồi một tiếng kêu rùng rợn của điện thoại vang lên trong căn phòng lạnh lẽo.
Đến số này, từng giây trôi qua đầy nỗi lo; cảm giác giống như trái tim đang đập nhanh hơn. Đột nhiên, một tiếng thì của tiếng sạc tốt xuất hiện, theo sau là một tiếng giọng gã khắc quyết luôn phủ đầy tiếng buồn:
**Người đòi nợ**
“Lan, mày không trả tiền, tao bắt con Mai bán qua biên giới.”
Lan đứng lặng, mắt xoay quanh, hơi thở bốc hơi, rồi gầm lên gió khốc trời giọng:
**Lan**
“Mày dám động vào con tao, Tao giết mày!”
Cô run rẩy, hình ảnh các cảnh tương lai cổ vũ. Bên trong phòng, Lan nhanh chóng kéo tay vào khoang lưng và văng ra chiều ba cánh khóa, mỗi lần cảm giác xác thực vụn vỡ của giấy ruột dưới tai cô. Cô quấn quanh Mai, nắm lấy tay con gái như muốn đốt nên sức mạnh dạn cứng để chống lại mối đe dọa.
Mai, tóc lộn xộn, mắt đang chờ. Cô như anh chàng rô bốt không biết đứng.
**Lan**
“Mai, ta sẽ giữ mẹ, ta sẽ không đi qua tỷ lệ….”
Lan mở cửa hầm, tiếng động của mái ấm lạnh lẽo. Mai nhất thời từ bỏ sự bối rối, cố gắng không rơi.
Bước vội, Lan mở điện thoại, phát rút một cảnh khoảnh khắc.
“`
I.
Lan (nếu).
“`
Sau đó, tiếp tục các đối thoại:
“`
**Người đòi nợ**
“Hàng từ “những trò kém.”
“`
Giọng lạnh lẽo không thèm sỗ tin.
Lan nhủ:
“`
**Lan**
“Đừng gọi lại, tôi sẽ trả tiền vào ngày mai.”
“`
Sự ngạc nhiên ngắn gọn, rồi cô quay lại đặt mắt nhìn Mai.
“`
**Mai**
Mon: “Mẹ… Bà có đi trốn không?”
“`
Lan nhấn mạnh:
“`
**Lan**
“Không, Mai. Tôi… tôi sẽ…”
“`
Cô lắng lẽ mà trân trọng.
Tiếp tục, cô nhấp vào núm rung số.
“`
**Người đòi nợ**
“Lan, mà còn 20 đồng. Bốc lại nhanh.”
“`
Đôi mắt không thờ ổng, Lan tỏ ra quyết tâm.
“`
**Lan**
“Chúng ta sẽ đồng hành qua.”
“`
Tiếng thở giàu nặng, Mia trỉ:
“`
**Mai**
Tôi không…
“`
Lan ngẩng lên, nắm Mai bằng sức mạnh lao giỗ, hôi keo của mát quang khắc nghiệt.
Muốn lượt, cô cúi ngả.
“`
**Lan**
“Æ *bài ca.”
“`
Tang lộ.
Sau khi điều chỉnh, Lan cũng chăm sóc cho Mai, an ủi và giàu cẩn thận. Truyền thông thất lạc, MAY, và bầm tim.
Định dành giọng bên `Mẹ Lan`, diễn tẹ.
“`
**Muội**
“`
Lan chạy qua, phấn fàn nay quấn đi tiếp.
Las la, Lan động ó cắt vào Miê tư bộc.
“`
Lan** **M**
Sợi khóc huyết thanh tê.
“`
Đều lắm nhé.
Lan lấn được, sau đó Hưng, gia số khó khăn.
Tiếng thở, rõ vẻ rõ.
Hưng ruột vừa, προσπά phí.
Tuyệt đối không sửa chông.
Sẽ câu tục.
Li. …
Buổi chiều tà, nắng hắt những vệt dài màu vàng cam qua hàng cây trước cổng trường học Mai. Lan đứng chờ, những ngón tay còn dính chút mùi vải và mồ hôi của tiệm may, cứ khẽ run lên vì lạnh hoặc vì sợ hãi cái tin nhắn đòi nợ rạng sáng vẫn còn ám ảnh.
Mai bước ra, dáng vẻ nhỏ bé, vội vã chạy đến bên Lan. Cô giáo chủ nhiệm khẽ gọi giữ Lan lại, ánh mắt đầy sự quan tâm đằng sau cặp kính.
**Cô giáo Mai**
“Chị Lan ở lại một chút. Cô có chuyện này muốn đưa cho chị.”
Cô giáo rút từ trong tập hồ sơ ra một mảnh giấy gấp làm tư, mép giấy còn nếp gấp sắc cạnh.
**Cô giáo Mai**
“Hôm nay Mai làm bài tập về quyền trẻ em. Cháu viết xong rồi nhờ cô giữ lại đưa chị. Cháu rất lo lắng cho gia đình, nhà trường sẽ hỗ trợ cháu.”
Lan nhận lấy mảnh giấy, ngón tay chạm vào bề mặt nhám mịn. Cô mở ra, hàng chữ nắn nót của Mai hiện ra: “Con muốn bố không đánh mẹ nữa. Con muốn có quyền chọn người chăm sóc mình.”
Hai chữ “quyền chọn” như một nhát dao cùn xoáy vào tim Lan. Tay cô run rẩy, cầm tờ giấy mà cảm giác nóng bỏng như thể vừa lấy từ trong lửa ra. Sự ấm áp của tình thương con trào lên, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi vị chua xót của sự bất lực. Cô nhớ đến vết bầm trên cánh tay do Hùng bóp nát tối qua, nhớ đến cái bát men mẹ tặng bị chồng đập vỡ tan tành.
Lan nhìn sang Mai, đứa trẻ đang cúi gằm mặt, tóc tai bù xù vì gió. Trong lòng Lan dấy lên một sự tức giận mãnh liệt, không phải với Mai, cũng chẳng phải với cô giáo, mà với chính bản thân mình – một người mẹ tồi tệ, để con phải viết những dòng này.
**Lan**
“Cảm ơn cô… Lan… Lan sẽ cố gắng.”
Lan cất mảnh giấy vào túi áo, nơi cô thường giấu vài đồng lẻ. Cô nắm lấy tay Mai, bàn tay nhỏ bé của con gái lạnh ngắt. Họ bước đi trong im lặng, bóng hai mẹ con trải dài trên con đường về phòng trọ. Lan biết, cái “quyền chọn” của Mai không chỉ là bài tập về nhà, đó là lời cứu cầu tuyệt vọng từ một đứa trẻ đang sống trong sợ hãi. Còn cô, Lan, đang đứng giữa ngã ba đường: hoặc tiếp tục cam chịu để bảo vệ cái gia đình méo mó này, hoặc chấp nhận đánh đổi tất cả để giành lại quyền được sống an toàn cho con gái mình.
Tiếng chuông điện thoại của Lan chợt vang lên, âm thanh chát chúa phá tan sự tĩnh lặng. Cô nhìn màn hình, số lạ. Tim cô thắt lại, nỗi sợ hãi lại ùa về.
Lan ngón tay run rẩy trượt màn hình điện thoại, áp máy vào tai. Giọng của Người đòi nợ vang lên từ đầu dây bên kia, đầy uy hiếp: “Nghe đây Lan, Hùng vay 30 triệu tiền nóng của tao, lãi mỗi ngày 1 triệu. Nửa đêm nay không mang tiền ra, tao đập cửa phòng trọ nhà mày, đừng bảo tao không nhắc trước.”
Điện thoại tắt ngấm, để lại khoảng không tĩnh lặng đáng sợ. Mai siết chặt tay Lan, hỏi nhỏ: “Mẹ, ai gọi vậy?”
Lan xoa đầu Mai, giọng cố trấn tĩnh: “Không có ai, thầy giáo hỏi bài tập của Mai thôi. Đi về phòng trọ nhanh con, trời sắp tối rồi.”
Hai mẹ con Mai đi nhanh về phòng trọ. Mai làm bài tập xong sớm chui vào chăn ngủ, Lan ngồi bên bàn, nhìn tờ giấy Mai viết sáng nay, tim thắt lại. Đồng hồ treo tường chỉ qua 12 giờ đêm, tiếng côn trùng ngoài sân văng vẳng.
Cửa phòng trọ bị đẩy bật mạnh, Hùng lảo đảo bước vào, quần áo nhăn nhúm, mùi rượu và khói thuốc bốc lên nồng nặc. Hùng dúi thẳng tờ giấy vay nóng giấy trắng mực đen vào tay Lan, dáng vẻ gấp gáp:
“Mày đi bán máu đi, lấy 30 triệu trả nợ, tao hứa không đánh bạc nữa.”
Lan nhìn tờ giấy vay nợ, nhớ lại bao lần Hùng hứa rồi lại phản bội, nhớ vết bầm trên cánh tay do Hùng bóp tối qua, máu dồn lên não. Lan giơ tay tát mạnh vào má Hùng, tiếng “bốp” vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng:
“Mày có còn lương tâm không? Con Mai cần mẹ!”
Hùng không phản kháng, hai chân khuỵu xuống, ngồi sụp xuống đất, cúi gằm mặt, im lặng không nói một lời.
Hùng vẫn ngồi sụp trên nền nhà, bóng đổ dài dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy. Lan hít một hơi thật sâu, tay vẫn run nhẹ sau cú tát ban nãy. Cô liếc nhìn Mai đang cuộn tròn dưới chăn, tiếng thở đều đều vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
Lan quay sang nhìn tờ giấy vay nợ trên bàn, rồi nhìn cái bát men vỡ nát dưới chân Hùng – món quà Mẹ Lan tặng năm Lan mới về nhà chồng. Cô siết chặt nắm đấm, quyết tâm nhen nhóm trong lòng: Đã đến lúc chấm dứt tất cả.
Cô lặng lẽ bước đến thùng gạo góc bếp, lật đống gạo trắng lên, móc lấy cuốn sổ hộ khẩu giấu dưới đáy. Cô nhặt tờ giấy vay nợ giấy trắng mực đen Hùng đưa ban nãy, rồi lấy điện thoại chụp nhanh vết bầm tím trên cánh tay mình – bằng chứng rõ ràng nhất của bạo lực gia đình. Cô cũng cầm luôn mảnh sành bát men vỡ bỏ vào túi xách.
Nửa tiếng sau, Lan đứng trước cửa một văn phòng luật sư khu vực, biển hiệu nhấp nháy dưới ánh đèn đường. Cô hít hơi, đẩy cửa bước vào.
Luật sư là người đàn ông trung niên đeo kính cận, nhìn Lan từ trên xuống dưới khi cô ngồi xuống ghế đối diện. Lan đặt toàn bộ giấy tờ lên bàn: tờ vay nợ, cuốn sổ hộ khẩu, mảnh sành bát vỡ, cùng những bức ảnh cô chụp vết bầm trên tay mỗi lần bị Hùng hành hung.
“Tôi có đủ bằng chứng về việc Hùng đánh bạc, vay nợ nóng và bạo hành tôi suốt 6 năm qua.” Giọng Lan khản đặc nhưng kiên định. “Tôi muốn ly hôn, giành quyền nuôi Mai.”
Luật sư lật từng tờ giấy, nhíu mày khi thấy tờ vay nợ ghi lãi mỗi ngày 1 triệu, rồi nhìn vết bầm trong ảnh. Ông gật đầu, ánh mắt chuyên nghiệp:
“Chị cứ yên tâm. Với bằng chứng này, tòa sẽ xét đến hành vi bạo lực và nợ nần của Hùng, chị chắc chắn sẽ được quyền nuôi Mai. Tài sản chung của hai vợ chồng, chị cũng được chia đôi.”
Lan hơi thở khựng lại, hai tay siết chặt mép túi xách. Cô ngước nhìn luật sư, mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước. Lần đầu tiên sau bao năm lặn ngụp trong đau khổ, một luồng hy vọng le lói trong lồng ngực cô. Cô thở phào nhẹ nhõm, vai vốn căng cứng từ bao lâu nay bỗng chốc trùng xuống.
“Thật… thật sự không?” Lan hỏi lại, giọng run rẩy.
Luật sư mỉm cười, gật đầu chắc nịch: “Tôi nói thật, chị Lan. Chị đã chịu đựng quá nhiều rồi, pháp luật sẽ bảo vệ chị và cháu Mai.”
Lan cúi gằm mặt, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. Lần này, đó không phải là nước mắt đau khổ, mà là nước mắt của người vừa thấy ánh sáng cuối đường hầm. Cô đứng dậy, cúi chào luật sư, bước ra khỏi văn phòng với bước chân nhẹ nhõm hơn hẳn.
Hùng đạp tung cửa phòng trọ, phong bì vừa nhận được từ người đưa thư bị hắn vò nát trong tay. Mắt hắn đỏ quạch, nhìn dòng chữ “Thông báo về việc thụ lý đơn ly hôn” như nhìn kẻ thù không đội trời chung. “Lan! Con đàn bà đó dám phản bội tao!”
Hùng nhảy lên chiếc xe máy cũ, vặn ga phóng như điên trên đường đến tiệm may. Gió rít bên tai hắn, trong đầu chỉ còn một ý niệm duy nhất: Phải tìm cho ra Lan mà xé nát cái lòng dạ phản trắc đó.
Tại tiệm may, tiếng máy chạy rầm rập. Lan đang cúi đầu bên chiếc máy may, tay thoăn thoắt cầm kéo cắt lớp vải mới. Mồ hôi lấm tấm trên trán cô, nhưng ánh mắt lại bình thản đến lạ thường.
Bất thình lình, cửa tiệm bật tung. Hùng xông vào, tiếng guốc sắt dậm mạnh xuống nền gạch. Toàn bộ công nhân lập tức ngừng máy, im phăng phắc.
“Mày dám ly hôn tao?!” Hùng gầm lên, giọng khản đặc, vang vọng cả xưởng may. “Tao đánh chết mày! Mày đi kiện tao à?”
Trước khi Lan kịp phản ứng, nắm đấm của Hùng đã giáng thẳng vào mặt cô. Lan loạng choạng ngã nhào xuống đất, bàn tay vẫn còn nắm chặt chiếc kéo đâm sầm vào giá vải.
“Đánh chết nó đi!” Tiếng một người thợ may hô hoán. Cả xưởng lập tức hỗn loạn. Dăm ba người phụ nữ chạy đến kéo tay Hùng lại.
“Thả ra! Chuyện vợ chồng tao, không liên quan đến chúng mày!” Hùng giãy giụa, vung tay đánh trượt vào không trung.
“Trưởng ca ơi, gọi công an ngay!” Một tiếng hét vang lên từ góc xưởng.
Nghe tiếng “công an”, mặt Hùng tái mét. Hắn nhìn Lan đang nằm dưới đất, áo xộc xệch, má bắt đầu sưng tấy, rồi liếc nhìn mọi người đang lấy điện thoại quay phim. Hoảng loạn tột độ, Hùng vùng vẫy thoát khỏi đám đông, hất ngã một chiếc kệ vải rồi tháo chạy ra cửa.
Lan vẫn nằm trên sàn, nghe tiếng gót giày Hùng lẫn dần ngoài phố. Cô từ từ ngồi dậy, tay ôm lấy mặt, tiếng khóc nức nở vỡ òa giữa không gian tĩnh lặng của tiệm may. Những công nhân đứng xung quanh chỉ biết nhìn nhau, thấp thỏm chờ lực lượng chức năng đến.
Tiếng còi xe công an vang lên phía ngoài cổng tiệm may. Hai cảnh sát bước vào, đeo thẻ ngực chỉnh tề. Một người cúi xuống hỏi Lan, người còn lại ghi chép lời khai của các công nhân chứng kiến vụ việc.
Lan lau vội nước mắt, đưa tay chỉ vào vết bầm đang nổi lên tím tái trên cánh tay trái, nơi Hùng vừa bóp mạnh lúc giấu tiền học cho Mai. Lan mở túi xách lấy ra tập hồ sơ dày cộm: tờ giấy vay nóng chữ đỏ của Hùng, hình ảnh mảnh vỡ bát men mẹ tặng bị Hùng đập vỡ, cuốn sổ hộ khẩu Lan giấu dưới đáy thùng gạo phòng trọ, phiếu bài tập của Mai có ghi chú của cô giáo về quyền trẻ em.
Vài tuần sau, phòng xử án Tòa án Nhân dân quận vắng lặng, chỉ có tiếng quạt trần quay lách cách. Lan ngồi ở bàn nguyên đơn, tay siết chặt tập hồ sơ đặt trên đùi. Hùng ngồi ở bàn bị đơn, mặt hầm hầm nhìn Lan, tay gõ lạch cạch lên mặt bàn gỗ.
Thẩm phán gõ búa, tuyên bố bắt đầu phiên tòa. Thẩm phán nhìn Lan: “Nguyên đơn Lan, hãy trình bày yêu cầu và bằng chứng.”
Lan đứng dậy, trình bày rõ từng bằng chứng: Hùng nghiện cờ bạc, vay tiền nóng, thường xuyên đánh đập Lan gây thương tích, nợ nần chồng chất. Lan đưa ra tờ giấy vay nóng, hình ảnh vết bầm trên tay, mảnh vỡ bát men, và phiếu bài tập của Mai có chữ ký của cô giáo xác nhận Mai muốn sống với Lan.
Hùng đứng bật dậy, gầm lên: “Lan bịa đặt! Tao không cờ bạc! Tao không đánh mày!”
Lan quay sang nhìn Hùng, giọng bình thản: “Hùng còn giấu sổ hộ khẩu dưới thùng gạo, định chiếm đoạt tài sản. Người đòi nợ từng gọi điện lúc nửa đêm, gõ cửa phòng trọ đập mạnh đòi nợ. Hàng xóm đều chứng kiến cảnh Hùng đánh đập Lan.”
Thẩm phán xem xét toàn bộ bằng chứng, tham khảo ý kiến của Mai qua cô giáo chủ nhiệm. Sau mười phút nghị án, thẩm phán gõ búa tuyên bố: “Chấp nhận yêu cầu ly hôn của Lan. Lan được quyền nuôi dưỡng Mai. Hùng phải cấp dưỡng 2 triệu đồng mỗi tháng cho Mai cho đến khi Mai trưởng thành.”
Hùng gào lên, lao đến bàn thẩm phán, mặt đỏ bừng: “Không! Mai là con tao! Tao không đồng ý! Lan đồ phản bội!”
Hai nhân viên tòa án lao đến, kẹp chặt tay Hùng lôi ra ngoài cửa phòng xử án. Hùng vùng vẫy, gào thét: “Mai là con tao! Trả con lại cho tao!”
Lan ngồi nguyên tại chỗ, nhìn bóng Hùng biến dần ngoài cửa, tay vuốt nhẹ lên tập hồ sơ có ảnh của Mai cười tươi.
Lan ngồi nguyên tại chỗ, nhìn bóng Hùng biến dần ngoài cửa, tay vuốt nhẹ lên tập hồ sơ có ảnh của Mai cười tươi.
Tháng ngày trôi qua, Hùng không hề gửi một khoản tiền cấp dưỡng nào. Biết mình thua cuộc, Hùng gom vội vài bộ quần áo, trốn lên thành phố lớn làm thuê, để lại đống nợ cho Lan.
Một buổi tối, tiếng gõ cửa đập mạnh vang lên ở phòng trọ.
Người đòi nợ bước vào, mặt lạnh tanh, giọng gầm gừ: “Lan! Hùng trốn lên thành phố rồi. Nợ của nó mày phải trả! Tao biết mày vẫn ở đây!”
Lan đứng dậy, thần thái điềm tĩnh. Lan lấy ra bản án ly hôn từ ngăn kéo.
Lan đưa giấy ly hôn về phía Người đòi nợ: “Tôi đã ly hôn. Nợ của Hùng không liên quan đến tôi.”
Người đòi nợ nhìn tờ giấy, thấy con dấu đỏ chót của tòa án. Hắn nghiến răng, tức tối: “Mày giỏi lắm! Nhưng đừng để tao gặp lại mày!”
Hắn quay lưng bỏ đi.
Lan đóng cửa lại, thở phào nhẹ nhõm.
Lan dựa lưng vào cánh cửa vừa khép, nghe tiếng bước chân người đòi nợ khuất dần ở cầu thang. Căn phòng trọ tĩnh lặng, không còn mùi rượu nồng, không còn tiếng chửi rủa của Hùng, Mai không còn run rẩy ôm lấy chân Lan mỗi khi nghe tiếng động ngoài hành lang.
Tháng ngày trôi qua, Hùng không hề quay về. Mai vui vẻ đến trường, về nhà kể chuyện lớp cho Lan, không còn giật mình mỗi khi trời tối, chẳng còn sợ bố say xỉn về đánh mẹ.
Một buổi chiều, Mai xách cặp sách chạy vào phòng, má đỏ hây hây, tay nắm chặt tờ giấy khen học sinh giỏi còn mới cứng.
“Mẹ ơi! Con được học sinh giỏi nè!” Mai reo lên, đưa tờ giấy về phía Lan.
Lan lau tay vào tạp dề, cúi nhìn dòng chữ “Học sinh giỏi” in đỏ rực cùng ảnh Mai cười tươi. Tim Lan thắt lại, ngón tay vuốt nhẹ mép giấy.
“Con giỏi lắm, Mai à.” Lan giọng khẽ run.
Lan vòng tay ôm chặt Mai, mỉm cười, hai hàng nước mắt rơi lã chã xuống vai áo Mai.
“Mẹ hứa sẽ cho con cuộc sống yên bình.” Lan thì thầm, giọng nghẹn lại nhưng chắc chắn.
Mai ngẩng đầu, đôi mắt đen láy sáng rực lên, nụ cười tươi rói nở trên môi, siết chặt vòng tay của Lan.
Ba năm trôi qua từ cái ngày Lan ôm chặt Mai hứa cho con cuộc sống bình yên. Căn phòng trọ cũ nay đã nhường chỗ cho tiệm may nhỏ nằm sát mặt đường phố Tân Bình, nơi Lan mỗi ngày tỉ mẩn với những tấm vải, từng đường kim mũi chỉ đều đặn nuôi sống hai mẹ con. Mai nay đã bước vào cấp hai, cao ráo, trưởng thành, hằng ngày vẫn chăm chỉ đi học, không còn chút ký ức ám ảnh nào về những đêm Hùng say xỉn gây gổ.
Buổi chiều cuối tuần, Lan đang cắt vải cho chiếc áo dài khách đặt may, tiếng máy may ngừng hẳn khi có tiếng gõ cửa run rẩy. Lan ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe đứng khựng lại khi thấy Hùng đứng ngoài cửa kính mờ.
Hùng đứng đó, gầy gò chỉ còn da bọc xương, bộ quần áo cũ kỹ rách nát loang lổ vết bùn đất, đôi dép râu rách quai, mái tóc xơ xác bết lại trên trán. Hùng khuỵu xuống đầu gối, khớp xương kêu rắc một tiếng, tay chống xuống nền gạch lạnh lẽo, gương mặt khấu khổ nhìn Lan, giọng nghẹn ngào vang lên.
“Lan ơi, tao bỏ cờ bạc rồi, cho tao quay về với con nhé.”
Lan đứng yên, tay siết chặt cây kéo cắt vải, nhìn Hùng gầy gò trước mắt mà tim không hề rung động. Ba năm qua, Lan đã xây dựng lại cuộc đời từ đống tro tàn Hùng để lại, không còn chút sợ hãi, không còn chút hy vọng nào cho Hùng.
“Tôi và con không cần ai như anh nữa.”
Lan lạnh lùng buông ra câu nói, tay nhanh chóng vặn chốt cửa, đẩy mạnh cánh cửa gỗ lại, tiếng rầm vang lên xé toạc không khí tĩnh lặng, bụi mù bay lên từ khe cửa. Hùng vẫn quỳ đó, vai rung lên bần bật, tiếng khóc nức nở vọng qua khe cửa, bàn tay gầy guộc gõ nhẹ lên cánh cửa đã khóa chặt. Lan không hề mở cửa, quay lưng bước lại phía máy may, tay cầm kéo tiếp tục cắt vải, đường cắt thẳng tắp, không chút run rẩy.
Lan nhấn mạnh nhát kéo cuối cùng, đường vải tách làm hai mảnh phẳng lặng. Tiếng khóc của Hùng ngoài cửa đã tắt từ lúc nào, chỉ còn tiếng xe cộ lưu thông trên đường Tân Bình vọng vào qua tấm kính mờ. Cô cất kéo vào hộp, lau nhẹ vết phấn trắng trên ngón tay, ánh mắt dừng lại ở tấm lịch treo tường: sáu giờ chiều, đúng giờ Mai tan học.
Tiếng chuông cửa reo lên nhẹ nhàng, Mai bước vào, ba lô đeo chéo, má hồng lên vì gió chiều. Mai đặt cặp sách lên quầy thu ngân, chạy lại bên Lan, tay siết nhẹ bàn tay thô ráp của mẹ.
“Mẹ ơi, hôm nay cô giáo dạy bài về quyền trẻ em, con nhớ lại cái phiếu bài tập hồi lớp 2, lúc đó con hỏi mẹ sao bố hay nóng giận. Giờ con hiểu rồi.”
Lan vuốt nhẹ tóc Mai, mỉm cười: “Mẹ mừng vì con trưởng thành nhanh thế.”
Mai kéo Lan ra sát cửa kính, hai mẹ con đứng đó, nhìn ra dòng người hối hả ngoài đường. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, nhuộm vàng những gương mặt lạ, tiếng còi xe, tiếng rao hàng len lỏi vào không gian ấm áp của tiệm may.
“Mẹ ơi, con không cần bố nữa, chỉ cần mẹ thôi.”
Lan quay sang nhìn con, mắt rơm rớm nước nhưng nụ cười vẫn nở trên môi: “Mẹ cũng thế, trong lòng mẹ chỉ có mình Mai.”
Cô nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của Mai, đầu ngón tay con còn dính chút mực từ bài tập ở trường, ấm áp và đầy sức sống. Ba năm trước, cái đêm Hùng đập vỡ bát men mẹ tặng, cái đêm giấu sổ hộ khẩu dưới đáy thùng gạo, cái đêm bị Hùng bóp bầm cánh tay mà ráng cười trước mặt con lướt qua tâm trí cô. Rồi những ngày tháng cầm kéo ở tiệm may, từng đường kim mũi chỉ mà cô tự tay khâu lại cuộc đời cho hai mẹ con.
Lan biết mình đã làm đúng quyết định. Không phải lòng thù hận khiến cô đóng sập cánh cửa với Hùng lúc chiều, mà là để bảo vệ sự bình yên này, bảo vệ nụ cười của đứa con gái mà cô sẵn sàng hy sinh tất cả.
Những ngày sau đó trôi qua thật êm ả. Tiệm may của Lan ngày càng đông khách, những chiếc áo dài cô may ra đều được khen ngợi vì đường kim mũi chỉ tinh tế, chứa đựng cả tâm huyết của một người phụ nữ từng trải qua bão tố. Mai thi đỗ vào trường cấp ba chuyên thành phố, mỗi buổi chiều vẫn ghé tiệm giúp mẹ thu dọn vải vụn, cắt chỉ thừa. Hùng không bao giờ quay lại nữa, có vài lần hàng xóm đồn đoán thấy ông ta đi làm thợ phụ hồ ở vùng ven, không còn dính dáng đến cờ bạc, nhưng Lan chẳng mảy may quan tâm. Cô đã học được rằng, hạnh phúc không phải là chờ đợi người khác thay đổi, mà là tự mình đứng lên, tự mình xây dựng lấy bức tường bảo vệ những người thân yêu.
Cái bát men mẹ tặng ngày xưa đã vỡ, nhưng Lan đã tự tay sưu tầm những mảnh sứ cũ, ghép lại thành một bức tranh treo trên tường tiệm may, nhắc cô rằng: đồ vật vỡ có thể hàn gắn, nhưng niềm tin và sự an toàn của con trẻ không thể để vỡ rồi mới hối hận. Đôi khi chúng ta sợ phải buông bỏ những gánh nặng, sợ cô đơn, sợ người đời dị nghị, nhưng khi dám bước qua nỗi sợ ấy, ta mới thấy ánh sáng phía trước rực rỡ đến nhường nào. Lan không hận Hùng, cũng chẳng thù ghét số phận, cô chỉ biết ơn những ngày tháng khó khăn đã rèn cho mình bản lĩnh, để giờ đây, mỗi sáng thức dậy, nhìn thấy Mai ngồi ăn sáng, cười tít mắt hỏi mẹ “Hôm nay may áo cho ai thế mẹ?”, cô biết mình đã có tất cả. Sự bình yên thật sự không phải là không có bão tố, mà là sau cơn bão, ta vẫn có thể đứng đó, nắm tay người thân yêu, nhìn ra đường phố đông đúc, và mỉm cười.

