Dư Thích Vy tiếp tục bước đi dứt khoát trên hành lang tòa nhà chính phủ, không một lần quay đầu lại dù tiếng gọi của Lục Hoài Sâm vẫn vang vọng phía sau. Cô mím môi, cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến bất ngờ, như trút bỏ được gánh nặng mười năm. Lục Hoài Sâm vẫn đứng đó, ngẩn người, tiếng gọi càng lúc càng yếu ớt.
Cánh cửa thủy tinh tự động mở ra, đón lấy Dư Thích Vy vào không khí thoáng đãng hơn bên ngoài. Mưa đã ngớt hẳn, chỉ còn lất phất vài hạt. Đèn cảnh báo bão màu cam ở cảng Victoria vẫn nhấp nháy đều đặn trong màn đêm. Một chiếc Lincoln màu đen đã đợi sẵn. Dì Trần mở cửa, cúi người chào.
“Phu nhân, xe đã đợi.”
Dư Thích Vy lên xe, không ngoái lại nhìn Lục Hoài Sâm. Hình ảnh anh đứng trân trối phía sau, một mình giữa hành lang rộng lớn, cứa vào tim cô một nhói đau thoáng qua. Nhưng chỉ thoáng qua. Mười năm qua, sự tồn tại của anh, sự phản bội của anh, đã bào mòn mọi cảm xúc. Cô chỉ còn lại sự trống rỗng và một chút mệt mỏi.
Chiếc xe lăn bánh. Dư Thích Vy nhìn ra cửa sổ, cảnh vật Hồng Thành lướt qua, nhạt nhòa. Mười năm, một quãng thời gian đủ dài để một cô gái 22 tuổi trở thành một người phụ nữ 32 tuổi, đủ dài để xây dựng một gia đình, và cũng đủ dài để chứng kiến nó sụp đổ.
Bên trong xe, dì Trần im lặng. Bà biết, đêm nay là một cột mốc. Một cuộc hôn nhân 10 năm, khởi đầu bằng tình yêu tuổi trẻ cuồng nhiệt, kết thúc bằng sự phản bội và phân chia tài sản. Bà đã chứng kiến tất cả, từ những ngày đầu Lục Hoài Sâm say mê Dư Thích Vy, đến việc anh bị cha đánh gãy ba xương sườn vì dám cưới cô gái của Dư Đình, cho đến cái đêm mưa bão này, khi cô gái ấy kiên quyết dứt áo ra đi.
Dư Thích Vy khẽ siết chặt tay. Cô nhớ lại nụ cười tự mãn của Hứa Niệm Châu khi lần đầu tiên gặp cô. Nhớ lại cách Lục Hoài Sâm dịu dàng dỗ dành Hứa Niệm Châu bằng tiếng Quảng Đông. Nhớ lại bản thỏa thuận ly hôn, tờ giấy mỏng manh nhưng chứa đựng cả thanh xuân của cô.
Cô nhìn xuống tay mình, nơi chiếc nhẫn cưới đã từng ngự trị. Giờ đây, nó chỉ còn là một vết hằn mờ trên ngón áp út. Tiếng Quảng Đông vang vọng trong đầu cô, không còn là lời ru tình của Hứa Niệm Châu, mà là lời cảnh báo đanh thép của chính cô: “Không có gì thuộc về mình, mình sẽ không đòi.”
Chiếc xe dừng lại trước biệt viện dưới chân núi. Màn đêm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích. Dư Thích Vy bước xuống xe, hít một hơi thật sâu. Cô biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, cô đã lấy lại được thứ quan trọng nhất: chính mình.
Cánh cửa biệt viện khẽ mở. Dư Thích Vy bước vào, mang theo cả một tương lai mới, một tương lai không có bóng dáng Lục Hoài Sâm. Cô cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác tự do mà mười năm qua cô hằng khao khát.
Xe Lincoln màu đen lăn bánh, bóng đêm nuốt chửng biệt viện dưới chân núi. Dư Thích Vy ngồi lặng lẽ ở ghế sau, ánh mắt hướng về phía trước, về một tương lai vô định nhưng đầy hy vọng. Màn đêm Hồng Thành vẫn giăng mắc, đèn cảnh báo bão màu cam nhấp nháy như một lời nhắc nhở về cơn bão lòng vừa qua. Cô cảm nhận được sự tĩnh lặng bao trùm, khác xa với sự hỗn loạn trong tâm trí cô suốt mười năm qua.
Bên ngoài, những hạt mưa cuối cùng rơi lất phất trên kính xe. Cô nhớ lại lần đầu tiên đặt chân đến Hồng Thành, năm 22 tuổi, tràn đầy mộng mơ bên cạnh Lục Hoài Sâm. Mười năm là một cái chớp mắt, đủ để xây dựng một đế chế, và cũng đủ để chứng kiến nó sụp đổ dưới chân.
“Dì Trần,” Dư Thích Vy khẽ lên tiếng, giọng nói trầm hẳn lại, “chuyến bay lúc mấy giờ?”
“Sáu giờ sáng mai, thưa phu nhân,” Dì Trần trả lời nhỏ nhẹ, tay vẫn đặt trên vô lăng, “chúng ta sẽ đến sân bay trước ba tiếng.”
Dư Thích Vy gật đầu. Cô cảm ơn cuộc đời vì đã có Dì Trần ở bên, một người phụ nữ im lặng nhưng luôn là chỗ dựa vững chắc nhất. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lục Hoài Sâm đang đứng ngơ ngác phía sau, cái dáng vẻ tội nghiệp đó dường như muốn níu kéo điều gì đó đã vĩnh viễn vụt mất. Nhưng không, cô đã quyết định. Mười năm hy sinh, mười năm chịu đựng, đủ rồi.
Chiếc xe bon bon trên con đường vắng. Dư Thích Vy mở điện thoại, lướt qua danh sách liên lạc. Tên “Lục Hoài Sâm” hiện lên, cô ngập ngừng một chút rồi nhấn nút xóa. Cô không muốn bất kỳ dấu vết nào của anh trong cuộc sống mới của mình. Cô nhớ lại ánh mắt khinh bỉ của Hứa Niệm Châu khi gặp cô lần đầu, cái vẻ kênh kiệu của một tiểu thư được nuông chiều. Giờ đây, cả hai đều đã bước sang một chương mới, một chương mà Dư Thích Vy tự tin sẽ viết nên bằng chính đôi tay mình.
Đèn đường lướt qua cửa sổ, phản chiếu lên gương mặt thanh tú nhưng ẩn chứa sự kiên cường của Dư Thích Vy. Cô nhớ lại nụ cười tự mãn của Lục Hoài Sâm khi anh ta nói về việc đầu tư vào sự nghiệp của mình, về những lời hứa hẹn đẹp đẽ mà giờ đây chỉ còn là tro bụi. Cô siết chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc nhẫn cưới đã từng ngự trị trên ngón áp út. Giờ đây, chỉ còn là một vết hằn mờ, một lời nhắc nhở về một quá khứ đã qua.
Cô hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc của màn đêm len lỏi vào khoang xe. Cô biết, phía trước là một hành trình dài, đầy thử thách, nhưng đó là hành trình của cô, của Dư Thích Vy, không còn là cái bóng của ai khác. Cô mở cửa sổ, để làn gió đêm tràn vào, mang theo chút hơi lạnh và sự giải thoát.
“Dì Trần,” cô nói, giọng nói giờ đây đã có chút quyết đoán, “cứ cho xe chạy thẳng đến sân bay.”
Dì Trần gật đầu, không hỏi thêm. Chiếc xe tăng tốc, bỏ lại sau lưng thành phố Hồng Thành và những ký ức đau buồn. Ánh mắt Dư Thích Vy hướng về phía chân trời phía Đông, nơi mặt trời sắp sửa ló dạng, báo hiệu một ngày mới, một khởi đầu mới. Nụ cười nhạt dần trên môi cô, thay vào đó là sự thanh thản và hy vọng. Cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.
Xe Lincoln màu đen lăn bánh. Dư Thích Vy ngồi yên lặng ở ghế sau, ánh mắt hướng về phía trước. Màn đêm Hồng Thành vẫn giăng mắc, đèn cảnh báo bão màu cam nhấp nháy trên Cảng Victoria như lời nhắc nhở về cơn bão lòng vừa qua. Cô cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm, khác xa với sự hỗn loạn trong tâm trí suốt mười năm qua.
Những hạt mưa cuối cùng rơi lất phất trên kính xe. Cô nhớ lại lần đầu tiên đặt chân đến Hồng Thành, năm 22 tuổi, tràn đầy mộng mơ bên cạnh Lục Hoài Sâm. Mười năm là một cái chớp mắt, đủ để xây dựng một đế chế, và cũng đủ để chứng kiến nó sụp đổ dưới chân.
“Dì Trần,” Dư Thích Vy khẽ lên tiếng, giọng nói trầm hẳn lại, “chuyến bay lúc mấy giờ?”
“Sáu giờ sáng mai, thưa phu nhân,” Dì Trần trả lời nhỏ nhẹ, tay vẫn đặt trên vô lăng, “chúng ta sẽ đến sân bay trước ba tiếng.”
Dư Thích Vy gật đầu. Cô cảm ơn cuộc đời vì đã có Dì Trần ở bên, một người phụ nữ im lặng nhưng luôn là chỗ dựa vững chắc nhất. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lục Hoài Sâm đang đứng ngơ ngác phía sau, cái dáng vẻ tội nghiệp đó dường như muốn níu kéo điều gì đó đã vĩnh viễn vụt mất. Nhưng không, cô đã quyết định. Mười năm hy sinh, mười năm chịu đựng, đủ rồi.
Chiếc xe bon bon trên con đường vắng. Dư Thích Vy mở điện thoại, lướt qua danh sách liên lạc. Tên “Lục Hoài Sâm” hiện lên, cô ngập ngừng một chút rồi nhấn nút xóa. Cô không muốn bất kỳ dấu vết nào của anh trong cuộc sống mới của mình. Cô nhớ lại ánh mắt khinh bỉ của Hứa Niệm Châu khi gặp cô lần đầu, cái vẻ kênh kiệu của một tiểu thư được nuông chiều. Giờ đây, cả hai đều đã bước sang một chương mới, một chương mà Dư Thích Vy tự tin sẽ viết nên bằng chính đôi tay mình.
Đèn đường lướt qua cửa sổ, phản chiếu lên gương mặt thanh tú nhưng ẩn chứa sự kiên cường của Dư Thích Vy. Cô nhớ lại nụ cười tự mãn của Lục Hoài Sâm khi anh ta nói về việc đầu tư vào sự nghiệp của mình, về những lời hứa hẹn đẹp đẽ mà giờ đây chỉ còn là tro bụi. Cô siết chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc nhẫn cưới đã từng ngự trị trên ngón áp út. Giờ đây, chỉ còn là một vết hằn mờ, một lời nhắc nhở về một quá khứ đã qua.
Cô hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc của màn đêm len lỏi vào khoang xe. Cô biết, phía trước là một hành trình dài, đầy thử thách, nhưng đó là hành trình của cô, của Dư Thích Vy, không còn là cái bóng của ai khác. Cô mở cửa sổ, để làn gió đêm tràn vào, mang theo chút hơi lạnh và sự giải thoát.
“Dì Trần,” cô nói, giọng nói giờ đây đã có chút quyết đoán, “cứ cho xe chạy thẳng đến sân bay.”
Dì Trần gật đầu, không hỏi thêm. Chiếc xe tăng tốc, bỏ lại sau lưng thành phố Hồng Thành và những ký ức đau buồn. Ánh mắt Dư Thích Vy hướng về phía chân trời phía Đông, nơi mặt trời sắp sửa ló dạng, báo hiệu một ngày mới, một khởi đầu mới. Nụ cười nhạt dần trên môi cô, thay vào đó là sự thanh thản và hy vọng. Cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.
Chiếc xe lăn bánh rời khỏi khu vực cảng. Dư Thích Vy nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật lướt qua nhanh chóng. Trong lòng cô lúc này không còn là sự đau khổ hay tức giận, mà là một cảm giác tự do hoàn toàn, cùng với sự hứng thú về ‘cách chơi thú vị’ mà cô đã nhắc đến. Cô thầm nghĩ: ‘Giờ mới là lúc bắt đầu’. Sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như gột sạch đi lớp bụi bẩn của mười năm sống trong ảo mộng. Cô hít thở sâu, cảm nhận không khí trong lành, có chút vị mặn của biển, và cảm giác tuyệt vời khi được tự do làm chủ cuộc đời mình.
“Tiểu thư Hứa Niệm Châu,” Dư Thích Vy khẽ lẩm bẩm, môi nhếch lên một nụ cười nhạt. “Cô đã chuẩn bị tinh thần chưa?”
Dì Trần đưa mắt nhìn qua kính chiếu hậu, thấy nụ cười bí ẩn trên môi Dư Thích Vy. Bà biết, từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ không còn như trước nữa. Dư Thích Vy của ngày hôm nay, hoàn toàn khác biệt so với người phụ nữ yếu đuối từng chịu đựng mọi tủi nhục. Cô đã trở lại, mạnh mẽ và đầy toan tính.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, hướng về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang dần hé lộ. Cuộc đời mới của Dư Thích Vy chính thức bắt đầu.
Văn phòng mới của Dư Thích Vy sáng đèn. Không khí trong lành, ngập tràn mùi giấy mới và sự hứa hẹn của những kế hoạch đang hình thành. Trên mặt bàn gỗ sồi bóng loáng, những bản kế hoạch kinh doanh chi tiết cho các công ty con của tập đoàn Lục thị nằm ngay ngắn, mỗi bản đều là một chiến lược được tính toán kỹ lưỡng, là bằng chứng cho thấy cô đã giành được những gì thuộc về mình.
Dư Thích Vy cầm chiếc bút máy Montblanc trên tay, một vật kỷ niệm từng thuộc về Lục Hoài Sâm, giờ đã hoàn toàn thuộc về cô. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt lên kim loại quý, làm nổi bật từng đường nét tinh xảo. Cô khẽ đưa bút lướt trên một bản đồ chiến lược lớn, vạch ra những đường nét sắc sảo, dứt khoát. Mỗi đường đi, mỗi điểm đánh dấu đều thể hiện sự kiểm soát tuyệt đối, một niềm tin mãnh liệt vào bản thân. Cô cảm thấy mình hoàn toàn làm chủ tình hình, như một vị tướng đang chuẩn bị cho một trận chiến lớn.
Một nụ cười bí ẩn nở trên môi Dư Thích Vy. Mười năm qua, cô đã chôn vùi bản thân trong vai trò một người vợ hiền, một người phụ nữ cam chịu. Giờ đây, cô đã đập tan xiềng xích đó, vươn mình lên từ đống tro tàn của cuộc hôn nhân tan vỡ. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố Hồng Thành vẫn nhộn nhịp, nhưng đối với cô, nó chỉ còn là một chương đã khép lại.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Dì Trần bước vào, tay cầm một tách trà nóng.
“Thưa phu nhân, trà của người đây,” Dì Trần nói, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt bà ánh lên sự ngưỡng mộ.
“Cảm ơn Dì Trần,” Dư Thích Vy đáp, nhận lấy tách trà. Hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, xua tan đi cái lạnh lẽo còn sót lại của đêm qua.
“Người đã quyết định rồi phải không?” Dì Trần hỏi, ánh mắt dò hỏi.
Dư Thích Vy gật đầu, nhấp một ngụm trà. “Đúng vậy. Mọi thứ đã sẵn sàng.”
Cô đặt tách trà xuống, ánh mắt quay lại những bản kế hoạch. “Hứa Niệm Châu, cô tiểu thư ấy, chắc hẳn vẫn đang chờ đợi một màn kịch hay. Cô ta nghĩ rằng mình đã chiến thắng, rằng mình đã có được tất cả.” Dư Thích Vy khẽ nhếch mép cười. “Nhưng cô ta đâu biết, đây mới chỉ là màn dạo đầu.”
Cô cầm chiếc bút máy lên, ánh mắt lướt qua từng con số, từng mục tiêu. “Ba công ty công nghệ, 45% cổ phần. Ba căn biệt thự ở Vịnh Thâm Thủy, Vịnh Tiềm Thủy và Trung Hoàn. Lục Hoài Sâm đã đề nghị rất hào phóng. Nhưng anh ta đã quên mất thứ quan trọng nhất.”
Dư Thích Vy đột nhiên dừng lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào khoảng không. “Đó là sự trả giá. Mười năm thanh xuân của tôi, mười năm hy sinh vô nghĩa. Anh ta nghĩ rằng chỉ cần vài tỷ là có thể mua chuộc được?”
Cô đứng dậy, đi về phía cửa sổ. Dưới ánh đèn đường, Dư Thích Vy giờ đây trông hoàn toàn khác biệt. Không còn là người phụ nữ yếu đuối ngày nào, mà là một nữ hoàng lạnh lùng, quyền lực.
“Dì Trần,” cô nói, giọng nói vang vọng, “Hãy chuẩn bị chiếc xe. Tôi cần đến Cảng Victoria một chút.”
“Cảng Victoria?” Dì Trần hơi ngạc nhiên. “Nhưng đèn cảnh báo bão vẫn còn bật màu cam. Tình hình thời tiết không tốt.”
Dư Thích Vy quay lại, nụ cười trên môi càng thêm phần bí ẩn. “Chính vì vậy mà tôi muốn đến đó. Đôi khi, những nơi nguy hiểm nhất lại là nơi mang đến cho ta cảm giác an toàn nhất. Hơn nữa, tôi muốn nhìn thấy cái cảnh Lục Hoài Sâm đang cuống cuồng thế nào khi biết mình đã mất tất cả.”
Dì Trần hiểu ý chủ nhân. Bà gật đầu và nhanh chóng rời đi để chuẩn bị. Dư Thích Vy nhìn lại căn phòng, nơi cô đã vạch ra bản đồ chiến lược của cuộc đời mình. Cô cảm thấy một sự phấn khích mãnh liệt dâng trào. Đây không chỉ là sự trả thù, đây là sự tái sinh. Một Dư Thích Vy hoàn toàn mới, mạnh mẽ, sắc sảo và không bao giờ lùi bước.
Chiếc Lincoln màu đen đã sẵn sàng chờ đợi. Dư Thích Vy bước ra khỏi tòa nhà, không một chút do dự. Cơn gió lạnh thổi qua, mang theo hơi nước mặn mòi của biển cả, như một lời chào đón cho hành trình mới của cô. Đèn cảnh báo bão màu cam trên Cảng Victoria vẫn nhấp nháy xa xa, một lời nhắc nhở về cơn bão vừa qua, nhưng cũng là lời báo hiệu cho những cơn bão dữ dội hơn sắp tới, mà cô là người sẽ điều khiển.
BIỆT THỰ CỦA DƯ THÍCH VY – PHÒNG HỌP LỚN – NGÀY
Ánh sáng ban mai lọt qua khung cửa kính lớn, chiếu rọi căn phòng họp trang nghiêm. Trên chiếc bàn gỗ mun dài, những chiếc ghế bọc da cao cấp đều đã được xếp ngay ngắn. Dư Thích Vy đứng tại vị trí chủ tọa, dáng người cao ráo, toát lên vẻ uy quyền và lạnh lùng. Phía đối diện cô là một hội đồng lãnh đạo mới của tập đoàn Lục thị, bao gồm các giám đốc điều hành, trưởng phòng ban chủ chốt. Khuôn mặt của họ lộ rõ vẻ ngạc nhiên, xen lẫn một chút dè dặt và phấn khích.
Vy cầm trong tay một chiếc kẹp tài liệu mỏng. Ánh mắt cô lướt qua từng khuôn mặt, như đang cân đo đong đếm sự sẵn sàng của mỗi người.
Dư Thích Vy
(Giọng nói vang vọng, đầy quyết đoán)
Chào mừng các vị đến với cuộc họp đầu tiên của chúng ta. Tôi là Dư Thích Vy, và từ hôm nay, tôi là người sẽ dẫn dắt các bạn.
Cô dừng lại một chút, quan sát phản ứng của mọi người.
Dư Thích Vy
Tôi biết, có thể các vị đang tự hỏi về sự thay đổi đột ngột này. Nhưng hãy tin tôi, đây là sự thay đổi cần thiết. Chúng ta đã không còn là Lục thị của ngày xưa nữa. Chúng ta sẽ không chỉ kinh doanh, chúng ta sẽ định hình lại thị trường.
Nụ cười quyền lực nở trên môi Vy, một nụ cười đầy thách thức và tự tin. Cô nhấn mạnh từng lời.
Dư Thích Vy
Tầm nhìn của tôi rất rõ ràng: dẫn đầu bằng sự đổi mới, bằng sự bứt phá. Chúng ta sẽ không đi theo lối mòn, chúng ta sẽ tạo ra những con đường mới. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là lợi nhuận, mà là sự thống trị.
Một vị giám đốc lớn tuổi, gương mặt đầy nếp nhăn, dè dặt lên tiếng.
GIÁM ĐỐC ĐIỀU HÀNH
Thưa bà Vy, chúng tôi rất ấn tượng với chiến lược của bà. Tuy nhiên, việc định hình lại thị trường đòi hỏi nguồn lực và sự liều lĩnh rất lớn.
Dư Thích Vy
(Nhếch mép cười khẩy)
Liều lĩnh ư? Hay là tầm nhìn xa trông rộng? Các vị đã dành cả đời mình để làm việc cho Lục thị, đã quen với sự ổn định. Nhưng sự ổn định đôi khi là kẻ thù của sự phát triển. Tôi ở đây để mang đến cho các vị một cơn gió mới, một cơn bão mạnh mẽ để cuốn trôi mọi thứ cũ kỹ.
Cô mở chiếc kẹp tài liệu, những bản kế hoạch chiến lược được trình bày một cách khoa học và đầy tham vọng.
Dư Thích Vy
Đây là kế hoạch chi tiết cho ba công ty con chủ lực. Tôi đã vạch ra từng bước đi, từng mục tiêu cụ thể. Các vị sẽ thấy, với nguồn lực và chiến lược đúng đắn, chúng ta hoàn toàn có thể vượt qua mọi đối thủ cạnh tranh.
Cô chỉ vào một biểu đồ trên màn hình chiếu.
Dư Thích Vy
Chúng ta sẽ đầu tư mạnh vào R&D, tập trung vào các lĩnh vực công nghệ tiềm năng nhất. Chúng ta sẽ mở rộng thị trường ra quốc tế, tìm kiếm những cơ hội mới mà trước đây chúng ta chưa từng nghĩ tới.
Không khí trong phòng dần thay đổi. Sự dè dặt ban đầu đã nhường chỗ cho sự háo hức và khát khao. Họ nhìn vào những con số, vào những dự báo đầy triển vọng mà Vy đưa ra.
Dư Thích Vy
Mười năm qua, Lục Hoài Sâm đã xây dựng một đế chế. Giờ đây, tôi sẽ nâng tầm nó lên một đẳng cấp mới. Đây không chỉ là việc kinh doanh, đây là việc xây dựng một di sản. Ai dám đi cùng tôi trên con đường này?
Cô nhìn thẳng vào mắt từng người, ánh mắt đầy thách thức. Tiếng xì xào bàn tán vang lên. Một vài cánh tay giơ lên, dè dặt nhưng đầy quyết tâm. Nụ cười của Vy giờ đây rạng rỡ hơn, như một nữ hoàng vừa chinh phục được một vùng đất mới. Cô biết, mình đã có được sự ủng hộ cần thiết. Trận chiến chỉ mới bắt đầu.
KHÁCH SẠN 5 SAO, HỒNG THÀNH – PHÒNG CHUNG
Ánh sáng ban mai chiếu qua cửa sổ lớn, hắt lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ. Lục Hoài Sâm ngồi đó, tay cầm một chiếc iPad, màn hình hiển thị các trang báo tài chính. Gương mặt anh tối sầm lại, những đường nét trên mặt căng thẳng. Anh đang đọc những bài báo ca ngợi Dư Thích Vy, vợ cũ của anh, nay đã trở thành chủ tịch một tập đoàn công nghệ mới nổi.
Giọng đọc tin tức từ iPad vang lên đều đều, nhưng mỗi lời nói như một nhát dao đâm vào lòng Hoài Sâm.
GIỌNG ĐỌC TIN TỨC (V.O.)
… “Dư Thích Vy, một cái tên tưởng chừng đã chìm vào quá khứ, giờ đây tái xuất đầy ngoạn mục. Tập đoàn công nghệ mới thành lập của bà đã nhanh chóng vượt qua các đối thủ sừng sỏ, thiết lập những kỷ lục tăng trưởng chưa từng có. Chiến lược đột phá của bà Vy, tập trung vào AI và năng lượng tái tạo, được các chuyên gia đánh giá là đi trước thời đại…”
Hoài Sâm siết chặt chiếc iPad. Những ngón tay anh trắng bệch. Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh của Vy trên báo, cô mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt đầy tự tin và quyền lực. Trong khi đó, anh chỉ là một kẻ đang cố gắng vực dậy cơ nghiệp tàn lụi của cha mình.
Hứa Niệm Châu bước vào phòng, tay cầm một ly cà phê. Cô mặc một bộ váy lụa sang trọng, mái tóc bồng bềnh. Nhìn thấy vẻ mặt đăm chiêu của Hoài Sâm, cô khẽ cau mày.
HỨA NIỆM CHÂU
Sao vậy anh? Anh lại thức khuya sao?
Lục Hoài Sâm đặt mạnh chiếc iPad xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc. Anh không trả lời, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đầy bất an và hoài nghi.
LỤC HOÀI SÂM
(Giọng trầm, đầy ẩn ý)
Cô ta… làm sao có thể?
Hứa Niệm Châu tiến lại gần, tựa vào thành bàn, nhìn theo hướng mắt của Hoài Sâm.
HỨA NIỆM CHÂU
Ai cơ ạ?
LỤC HOÀI SÂM
Dư Thích Vy. Cô ta đang làm những điều mà tôi đã từng muốn làm, thậm chí còn làm tốt hơn. Cái cách cô ta xuất hiện, cái cách cô ta chiếm lấy mọi ánh nhìn…
Hoài Sâm quay lại nhìn Niệm Châu, ánh mắt anh lóe lên một tia khó chịu.
LỤC HOÀI SÂM
Cô ta có vẻ rất tận hưởng việc nhìn thấy tôi gục ngã.
HỨA NIỆM CHÂU
(Nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh)
Anh đừng nghĩ nhiều. Cô ta chỉ là một người phụ nữ muốn chứng minh bản thân thôi mà. Quan trọng là chúng ta. Chúng ta đã có tất cả những gì cần thiết để vượt qua giai đoạn khó khăn này.
Hoài Sâm khẽ lắc đầu, ánh mắt anh vẫn đắm chìm trong sự hoài nghi. Anh biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc. Dư Thích Vy không chỉ muốn trả thù, cô ta còn muốn khẳng định vị thế của mình, một vị thế mà anh đã từng nghĩ chỉ có anh mới xứng đáng nắm giữ.
LỤC HOÀI SÂM
(Thì thầm, gần như tự nói với chính mình)
Cô ta đã thay đổi quá nhiều… hoặc có lẽ, tôi đã không bao giờ thực sự hiểu cô ta.
VĂN PHÒNG CỦA LỤC HOÀI SÂM – NGÀY
Ánh sáng ban mai chiếu qua cửa sổ lớn, hắt lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ. Lục Hoài Sâm ngồi đó, tay cầm một chiếc iPad, màn hình hiển thị các trang báo tài chính. Gương mặt anh tối sầm lại, những đường nét trên mặt căng thẳng. Anh đang đọc những bài báo ca ngợi Dư Thích Vy, vợ cũ của anh, nay đã trở thành chủ tịch một tập đoàn công nghệ mới nổi.
Giọng đọc tin tức từ iPad vang lên đều đều, nhưng mỗi lời nói như một nhát dao đâm vào lòng Hoài Sâm.
GIỌNG ĐỌC TIN TỨC (V.O.)
… “Dư Thích Vy, một cái tên tưởng chừng đã chìm vào quá khứ, giờ đây tái xuất đầy ngoạn mục. Tập đoàn công nghệ mới thành lập của bà đã nhanh chóng vượt qua các đối thủ sừng sỏ, thiết lập những kỷ lục tăng trưởng chưa từng có. Chiến lược đột phá của bà Vy, tập trung vào AI và năng lượng tái tạo, được các chuyên gia đánh giá là đi trước thời đại…”
Hoài Sâm siết chặt chiếc iPad. Những ngón tay anh trắng bệch. Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh của Vy trên báo, cô mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt đầy tự tin và quyền lực. Trong khi đó, anh chỉ là một kẻ đang cố gắng vực dậy cơ nghiệp tàn lụi của cha mình.
Hứa Niệm Châu bước vào phòng, tay cầm một ly cà phê. Cô mặc một bộ váy lụa sang trọng, mái tóc bồng bềnh. Nhìn thấy vẻ mặt đăm chiêu của Hoài Sâm, cô khẽ cau mày.
HỨA NIỆM CHÂU
Sao vậy anh? Anh lại thức khuya sao?
Lục Hoài Sâm đặt mạnh chiếc iPad xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc. Anh không trả lời, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đầy bất an và hoài nghi.
LỤC HOÀI SÂM
(Giọng trầm, đầy ẩn ý)
Cô ta… làm sao có thể?
Hứa Niệm Châu tiến lại gần, tựa vào thành bàn, nhìn theo hướng mắt của Hoài Sâm.
HỨA NIỆM CHÂU
Ai cơ ạ?
LỤC HOÀI SÂM
Dư Thích Vy. Cô ta đang làm những điều mà tôi đã từng muốn làm, thậm chí còn làm tốt hơn. Cái cách cô ta xuất hiện, cái cách cô ta chiếm lấy mọi ánh nhìn…
Hoài Sâm quay lại nhìn Niệm Châu, ánh mắt anh lóe lên một tia khó chịu.
LỤC HOÀI SÂM
Cô ta có vẻ rất tận hưởng việc nhìn thấy tôi gục ngã.
Hứa Niệm Châu nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, giọng nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự tính toán.
HỨA NIỆM CHÂU
Ah Sâm, anh đừng quá lo lắng về cô ta, anh vẫn là anh mà. Cô ta chỉ là một người phụ nữ muốn chứng minh bản thân thôi mà. Quan trọng là chúng ta. Chúng ta đã có tất cả những gì cần thiết để vượt qua giai đoạn khó khăn này.
Lục Hoài Sâm khẽ lắc đầu, ánh mắt anh vẫn đắm chìm trong sự hoài nghi. Anh biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc. Dư Thích Vy không chỉ muốn trả thù, cô ta còn muốn khẳng định vị thế của mình, một vị thế mà anh đã từng nghĩ chỉ có anh mới xứng đáng nắm giữ.
LỤC HOÀI SÂM
(Thì thầm, gần như tự nói với chính mình)
Cô ta đã thay đổi quá nhiều… hoặc có lẽ, tôi đã không bao giờ thực sự hiểu cô ta.
Hứa Niệm Châu đưa mắt nhìn Lục Hoài Sâm với vẻ quan tâm, nhưng trong lòng cô, một nỗi sợ hãi âm ỉ bắt đầu lan rộng. Cô biết rõ Dư Thích Vy có sức ảnh hưởng lớn đến mức nào. Cô đã từng chứng kiến Vy khiến bao kẻ phải khuynh gia bại sản, và giờ đây, Vy đang đứng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một cảm giác bất an len lỏi trong trái tim Hứa Niệm Châu. Dù bề ngoài tỏ ra an ủi Lục Hoài Sâm, cô thực sự lo sợ về sự trỗi dậy của Vy.
SÂN KHẤU BUỔI GALA – ĐÊM
Ánh đèn lung linh rọi sáng sảnh tiệc sang trọng. Tiếng nhạc jazz du dương hòa quyện với tiếng trò chuyện rôm rả của giới thượng lưu. Trong số những bộ cánh lộng lẫy, Dư Thích Vy nổi bật với vẻ đẹp sắc sảo và khí chất tự tin. Cô đã không còn là Dư Thích Vy ngày xưa, mà là chủ tịch của một tập đoàn công nghệ hùng mạnh, người mà cả giới kinh doanh đều phải dè chừng.
Vy bước đi giữa đám đông, ánh mắt quét qua từng gương mặt, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào. Cô đang mở rộng đế chế của mình, và không có sự kiện nào quan trọng mà cô lại vắng mặt.
Bỗng, ánh mắt cô dừng lại. Ở một góc phòng, Hứa Niệm Châu đang đứng cạnh một vị khách quan trọng. Niệm Châu dường như cảm nhận được ánh nhìn của Vy, cô ta khẽ liếc sang. Ngay lập tức, ánh mắt họ chạm nhau.
Hứa Niệm Châu vội vàng quay đi, cố gắng lảng tránh. Gương mặt cô ta tái đi một chút, cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh.
Vy chỉ khẽ nhếch một bên môi, một nụ cười gần như không thể nhận thấy. Cô không nói một lời nào. Đó không phải là lời chào, cũng không phải là lời đe dọa, mà là một sự tuyên bố không cần ngôn ngữ. Một lời khẳng định về quyền lực và sự hiện diện không thể chối cãi của mình. Vy biết Niệm Châu cảm nhận được. Cô ta biết rằng, bóng ma quá khứ đã quay trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Niệm Châu run nhẹ, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Cô ta biết rằng, cuộc chơi này, Vy đã nắm hoàn toàn trong tay.
Văn phòng Lục Hoài Sâm.
Lục Hoài Sâm ngồi trên chiếc ghế da cao cấp, vẻ mặt lộ rõ sự bực bội. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nơi các biểu đồ cổ phiếu của Lục thị đang có xu hướng đi xuống đáng báo động. Cạnh đó, một báo cáo về các đối tác chiến lược đột ngột chuyển hướng sang đầu tư vào công ty của Dư Thích Vy nằm trơ trọi.
Anh vớ lấy chiếc điện thoại, nhanh chóng tìm tên Vy và nhấn gọi. Âm thanh chờ máy vang lên khô khốc, rồi đột ngột chuyển sang giọng nói tự động lạnh lùng.
“Xin lỗi, tôi không có thời gian cho những chuyện không liên quan đến công việc.”
Sự từ chối dứt khoát và đầy tính toán khiến Lục Hoài Sâm như bị dội một gáo nước lạnh. Anh siết chặt điện thoại trong tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Mắt anh nheo lại, một cảm giác bất lực và giận dữ xen lẫn. Anh đập mạnh chiếc điện thoại xuống mặt bàn gỗ sồi. Chiếc điện thoại rung lên vài lần rồi nằm im, màn hình nứt nhẹ. Lục Hoài Sâm thở dốc, ánh mắt nhìn xa xăm, bắt đầu nhận ra sức mạnh thực sự đằng sau kế hoạch của Vy.
KHUNG CẢNH: PHÒNG HỌP LỚN CỦA LỤC THỊ
ÂM THANH: Tiếng xì xào, tiếng giở giấy tờ.
BỐI CẢNH: Một căn phòng họp sang trọng, với chiếc bàn dài bằng gỗ quý. Ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo chiếu xuống những gương mặt căng thẳng của các cổ đông. Lục Hoài Sâm ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt tái mét. Anh đưa tay vuốt mồ hôi trên trán.
CỔ ĐÔNG LỚN
(Giọng dứt khoát, đầy quyền lực)
Chủ tịch Lục, chúng ta cần một kế hoạch cụ thể hơn. Lợi nhuận sụt giảm nghiêm trọng. Các chỉ số đang báo động đỏ.
CỔ ĐÔNG KHÁC
(Giọng đầy vẻ hoài nghi)
Tôi thấy báo cáo cho thấy các đối tác chiến lược của chúng ta đang chuyển hướng đầu tư mạnh mẽ vào công ty của cô Dư Thích Vy. Cô ta đang làm gì vậy?
Lục Hoài Sâm im lặng. Anh nhìn chằm chằm vào một điểm vô định trên bàn, ký ức chợt ùa về. Lời nói của Vy vang vọng trong đầu anh: “Anh sẽ mất tất cả, Lục Hoài Sâm. Em sẽ lấy đi tất cả.” Anh siết chặt tay, cảm thấy bất lực trước sự trừng phạt tàn khốc mà Vy đang giáng xuống.
CỔ ĐÔNG LỚN
(Tiếp tục, giọng nhấn mạnh)
Công ty của cô Dư Thích Vy đang rất thành công. Họ vừa ký được hợp đồng béo bở với tập đoàn Hưng Thịnh. Trong khi đó, Lục thị của chúng ta thì sao?
Một cổ đông trẻ tuổi, gương mặt non nớt nhưng đầy sự tự tin, lên tiếng.
CỔ ĐÔNG TRẺ
Thưa Chủ tịch, tôi có thông tin rằng Dư Thích Vy đã có kế hoạch mở rộng quy mô sản xuất gấp ba lần. Cô ấy đang thu hút những nhân tài giỏi nhất từ khắp nơi. Chúng ta đang bị bỏ lại phía sau, rất xa.
Lục Hoài Sâm cảm thấy lồng ngực mình như bị ai bóp nghẹt. Anh nhớ lại đêm mưa bão đó, hình ảnh Vy đứng trong mưa, ánh mắt lạnh lẽo, và lời tuyên bố chắc nịch về việc đòi lại tất cả. Anh đã nghĩ đó chỉ là lời nói trong lúc tức giận, nhưng giờ đây, sự thật đang phơi bày một cách tàn nhẫn. Vy không nói suông.
CỔ ĐÔNG LỚN
Chúng tôi cần một lời giải thích, Chủ tịch Lục. Và một kế hoạch hành động. Không phải những lời hứa suông. Lục thị đang đứng trên bờ vực.
Lục Hoài Sâm hít một hơi sâu. Anh nhìn lướt qua từng gương mặt đang chờ đợi, đầy kỳ vọng xen lẫn sự thất vọng. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến mà Vy đã khơi mào, còn lâu mới kết thúc. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời vẫn còn âm u, báo hiệu một cơn bão dữ dội hơn nữa sắp ập đến.
KHUNG CẢNH: BIỆT VIỆN DƯỚI CHÂN NÚI – BAN CÔNG – BAN NGÀY
ÂM THANH: Tiếng gió rì rầm, tiếng chim kêu xa xa.
BỐI CẢNH: Một ban công rộng rãi, nhìn ra khu vườn xanh mướt và dãy núi hùng vĩ phía xa. Ánh nắng dịu nhẹ chiếu xuống. Hứa Niệm Châu đang đứng đó, tay cầm một ly rượu vang đỏ, dáng vẻ thư thái nhưng ánh mắt lộ rõ sự suy tư. Cô mặc một bộ váy lụa sang trọng, toát lên vẻ tiểu thư khuê các.
HỨA NIỆM CHÂU
(Lẩm bẩm một mình, giọng trầm tư)
Đã bao lâu rồi nhỉ? Mười năm… Một khởi đầu mới…
Cô nhấp một ngụm rượu, ánh mắt hướng về phía xa xăm. Tưởng tượng của cô bỗng hiện lên hình ảnh của Dư Thích Vy. Trên màn hình điện thoại đang đặt trên chiếc bàn nhỏ gần đó, là bức ảnh Vy vừa đăng tải: nụ cười rạng rỡ, đầy thách thức, và dòng trạng thái gây chấn động.
HỨA NIỆM CHÂU
(Miệng nở một nụ cười nhạt)
Vy à, em luôn biết cách khiến mọi thứ trở nên thú vị nhỉ. Nhưng trò chơi này, có lẽ em đã chơi hơi lâu rồi.
Cô quay người, bước vào bên trong biệt viện. Căn biệt viện sang trọng, thiết kế hiện đại nhưng ẩn chứa một vẻ u tịch, càng làm nổi bật sự cô độc của Hứa Niệm Châu.
KHUNG CẢNH: VĂN PHÒNG LỤC HOÀI SÂM – HỒNG THÀNH – BUỔI CHIỀU
ÂM THANH: Tiếng gõ bàn phím rời rạc, tiếng thở dài.
BỐI CẢNH: Căn phòng làm việc rộng lớn, đầy vẻ xa hoa nhưng giờ đây lại toát lên sự ngột ngạt. Lục Hoài Sâm ngồi gục trên bàn, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang hiển thị một tin tức về sự phát triển vượt bậc của công ty Dư Thích Vy. Bên cạnh màn hình là bức ảnh trên mạng xã hội của Vy, dòng trạng thái “Mười năm, một khởi đầu mới, và những trò chơi thú vị chỉ vừa mới bắt đầu” như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh.
LỤC HOÀI SÂM
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Vy… Mười năm… Sao em lại…
Anh đưa tay lên ôm ngực, cảm giác đau đớn như bị kim châm không ngừng. Mọi thứ Vy đang làm giống như một lời cảnh báo, một sự trả thù ngọt ngào nhưng tàn khốc. Anh nhớ lại tất cả. Tình yêu của anh dành cho Hứa Niệm Châu, sự phản bội với Vy, và giờ đây, là hậu quả mà anh đang phải gánh chịu.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Lục Hoài Sâm giật mình. Màn hình hiển thị tên “Hứa Niệm Châu”. Anh lưỡng lự, rồi cũng bắt máy.
LỤC HOÀI SÂM
(Giọng cố gắng tỏ ra bình tĩnh)
Niệm Châu à…
HỨA NIỆM CHÂU (V.O.)
(Giọng lạnh lùng, pha chút đe dọa)
Sâm à, em thấy tin tức rồi. Cô ta đang làm quá. Anh không định làm gì sao?
LỤC HOÀI SÂM
(Giọng tuyệt vọng)
Anh… anh không biết phải làm gì nữa, Niệm Châu. Vy… cô ấy… cô ấy quá mạnh mẽ.
HỨA NIỆM CHÂU (V.O.)
Mạnh mẽ? Hay anh quá yếu đuối? Anh nghĩ em đầu tư vào anh để anh ngồi đây nhìn cô ta giẫm đạp lên tất cả sao?
Lời nói của Hứa Niệm Châu như đổ thêm dầu vào lửa. Lục Hoài Sâm cảm thấy mình đang bị mắc kẹt, không lối thoát. Anh nhìn vào bức ảnh của Vy, cảm nhận rõ ràng sự trừng phạt đang đến gần.
LỤC HOÀI SÂM
(Giọng gằn từng tiếng)
Anh biết rồi. Anh sẽ…
Anh cúp máy, để lại sự im lặng đáng sợ bao trùm căn phòng. Anh đứng dậy, bước ra ban công, nhìn xuống thành phố Hồng Thành đang lên đèn. Ánh đèn lấp lánh giờ đây lại như những vì sao xa vời, không thể chạm tới. Anh biết, trò chơi này, anh đang thua. Và người quyết định cuộc chơi, vẫn luôn là Dư Thích Vy.
FADE OUT.
KHUNG CẢNH: TÒA NHÀ VĂN PHÒNG CỦA DƯ THÍCH VY – SẢNH TIỀN SẢNH – BUỔI CHIỀU
ÂM THANH: Tiếng bước chân trên sàn đá hoa cương, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ.
BỐI CẢNH: Sảnh tiền sảnh của một tòa nhà văn phòng hiện đại, sang trọng và có phần lạnh lẽo. Lục Hoài Sâm, trong bộ vest có phần hơi nhăn nhúm, đứng sững lại. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào tấm biển hiệu lớn ghi tên công ty Dư Thích Vy. Một người trợ lý trẻ tuổi, ăn mặc lịch sự, đang đứng chắn ngang lối vào thang máy.
TRỢ LÝ
(Giọng điệu lịch sự nhưng kiên quyết)
Xin lỗi ông Lục.
LỤC HOÀI SÂM
(Giọng hơi run, gượng gạo)
Tôi muốn gặp cô Vy.
TRỢ LÝ
(Nhìn Lục Hoài Sâm với ánh mắt dò xét, rồi quay đầu lại nhìn màn hình máy tính)
Thưa ông Lục, cô Dư có lịch trình dày đặc hôm nay. Cô ấy không thể tiếp ông nếu không có hẹn trước.
LỤC HOÀI SÂM
(Nghẹn lại, cảm giác bị dội một gáo nước lạnh)
Không có hẹn trước? Tôi là chồng cô ấy mà!
TRỢ LÝ
(L lặp lại, giọng vẫn đều đều, không chút lay động)
Tôi xin lỗi. Cô Dư rất bận.
Lục Hoài Sâm đứng chết lặng. Anh nhìn người trợ lý nhỏ bé nhưng cứng rắn trước mặt, rồi lại nhìn quanh sảnh rộng lớn, nơi những nhân viên khác đi lại tự nhiên như chốn không người. Giây phút này, anh nhận ra một sự thật phũ phàng: vị thế của mình đã hoàn toàn thay đổi. Anh không còn là Lục Hoài Sâm quyền lực của ngày xưa, mà chỉ là một kẻ lạ mặt không được chào đón tại chính văn phòng của vợ mình. Anh cảm thấy một sự tủi nhục sâu sắc, hòa lẫn với nỗi hối hận không nguôi.
FADE OUT.
KHUNG CẢNH: PHÒNG KHÁCH NHÀ LỤC HOÀI SÂM – BUỔI TỐI
ÂM THANH: Tiếng mưa rơi nặng hạt, tiếng sấm rền vang. Tiếng ti vi phát ra âm thanh đều đều.
BỐI CẢNH: Một căn phòng khách rộng lớn, sang trọng nhưng có phần lạnh lẽo. Đồ đạc đắt tiền nhưng thiếu đi hơi ấm. Lục Hoài Sâm ngồi trên ghế sofa bọc da, ánh mắt thất thần nhìn vào màn hình ti vi. Trên màn hình là hình ảnh Dư Thích Vy, rạng rỡ và kiêu sa, đang trả lời phỏng vấn. Gương mặt Lục Hoài Sâm tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Dưới chân anh, một chiếc Lincoln màu đen bóng loáng đỗ ngoài cửa sổ, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một vật trang trí vô nghĩa.
LỤC HOÀI SÂM
(Thì thầm, giọng khàn đặc)
Không thể nào… cô ta…
Trên màn hình, Dư Thích Vy mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn khiến người xem tò mò.
DƯ THÍCH VY
(Qua màn hình ti vi, giọng ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự sắc bén)
Tôi chỉ đang tận hưởng một ‘cách chơi’ mà tôi đã ấp ủ từ rất lâu. Và tôi tin, nó sẽ mang lại nhiều bất ngờ hơn nữa.
Lục Hoài Sâm run rẩy. Anh nhớ lại đêm mưa bão kinh hoàng đó, khi anh phát hiện ra Hứa Niệm Châu trong vòng tay mình. Anh nhớ ánh mắt tuyệt vọng của Vy, nhưng giờ đây, ánh mắt đó đã biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng và một kế hoạch tàn khốc mà anh không thể nào ngờ tới.
LỤC HOÀI SÂM
(Tự nhủ, tiếng gào thét trong lòng)
Nguy hiểm… cô ta thực sự rất nguy hiểm…
Anh nhớ lại lời cảnh báo của cha mình, Lục lão gia, năm xưa. Lục lão gia đã nói gì? “Cưới một người phụ nữ thông minh, sắc sảo không phải là điều tốt, Hoài Sâm. Đặc biệt là khi cô ta có ý chí hơn cả đàn ông.” Anh đã cười khẩy, cho rằng cha mình quá cổ hủ. Giờ đây, anh cảm thấy cái giá phải trả cho sự ngạo mạn đó là quá đắt.
LỤC HOÀI SÂM
(Giật mình, nhìn quanh)
Dì Trần… dì đâu rồi?
Anh cảm thấy một sự cô đơn bao trùm. Dì Trần, người phụ nữ trung thành, giờ đây có lẽ cũng đã nằm trong bàn cờ của Vy. Anh hoàn toàn bị cô lập.
LỤC HOÀI SÂM
(Nhìn chằm chằm vào màn hình, giọng đầy tuyệt vọng)
Vy… em đã làm gì vậy?
Mưa vẫn rơi, tiếng sấm vẫn vang. Căn phòng khách sang trọng bỗng trở nên u ám, lạnh lẽo như chính số phận của Lục Hoài Sâm lúc này. Anh biết, trò chơi này mới chỉ bắt đầu, và anh đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ hoàn toàn.
FADE OUT.
KHUNG CẢNH: BIỆT VIỆN DƯỚI CHÂN NÚI – NGÀY HÔM SAU
ÂM THANH: Tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng mưa đã nhỏ dần nhưng vẫn còn âm ỉ.
BỐI CẢNH: Biệt viện sang trọng, nằm khuất trong rừng cây dưới chân núi. Nơi này lẽ ra phải là chốn bình yên, nhưng giờ đây lại bao trùm bởi bầu không khí nặng nề. Hứa Niệm Châu, vốn luôn giữ vẻ ngoài mong manh, giờ đây ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, đôi mắt nhìn xa xăm. Vẻ mặt cô không còn sự yếu đuối thường thấy, thay vào đó là sự thất vọng, thậm chí là một chút lạnh lùng. Trên bàn, các tài liệu về thị trường chứng khoán và báo cáo tài chính của tập đoàn Lục thị bị vứt ngổn ngang.
HỨA NIỆM CHÂU
(Thì thầm, giọng đầy cay đắng)
Lục Hoài Sâm… anh đã lừa dối tôi. Không chỉ là tôi, mà còn là cả sự tin tưởng của cha tôi.
Cô nhớ lại những ngày tháng đầu tư vào sự nghiệp của Lục Hoài Sâm, khi cô tin rằng mình đang góp phần xây dựng tương lai của người đàn ông mình yêu và cả gia đình bạn thân của cha. Cô đã dồn hết tâm huyết, thậm chí là những mối quan hệ của mình để giúp anh vượt qua khó khăn. Giờ đây, mọi thứ vỡ vụn như kính.
HỨA NIỆM CHÂU
(Nhìn vào tập tài liệu, giọng kiên quyết hơn)
Sự nghiệp của anh sụp đổ là lỗi của anh. Còn tôi… tôi không thể tiếp tục chìm trong vũng lầy này.
Cô nhớ đến những lời Lục Hoài Sâm từng nói, những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. Giờ đây, những lời đó nghe thật nực cười. Lục Hoài Sâm đã chọn con đường phản bội, còn cô, cô phải tìm con đường cho riêng mình. Cô mở điện thoại, lướt qua danh bạ. Một cái tên hiện lên: “Ông Lâm – Giám đốc Điều hành Thượng Hải”.
HỨA NIỆM CHÂU
(Trong lòng)
Đã đến lúc phải ra đi. Tìm một nơi mà tôi có thể tự mình đứng vững.
Cô đứng dậy, bước ra ngoài ban công. Không khí trong lành của núi rừng không xua tan đi được sự nặng nề trong lòng cô. Cô nhìn về phía xa, nơi có lẽ là Hồng Thành, thành phố mà Lục Hoài Sâm đang cố gắng níu kéo đế chế của mình. Nhưng đối với Hứa Niệm Châu, đó chỉ còn là quá khứ. Tương lai của cô, giờ đây, sẽ hoàn toàn khác. Cô cần một khởi đầu mới, xa Lục Hoài Sâm, xa khỏi bóng tối mà anh đã kéo cô vào.
FADE OUT.
[CẢNH BẮT ĐẦU]
NGOẠI CẢNH. BAN CÔNG PENTHOUSE SANG TRỌNG – ĐÊM
Thành phố Hồng Thành trải dài dưới ánh đèn lung linh. Dư Thích Vy đứng trên ban công cao, gió đêm thổi nhẹ mái tóc đen dài. Cô nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt nhìn xa xăm. Vẻ mãn nguyện thoáng qua trên gương mặt, nhưng sâu thẳm là một sự kiên định phi thường.
DƯ THÍCH VY
(Tự nhủ, giọng chắc chắn)
Mười năm đó, không chỉ là ký ức, mà còn là bàn đạp để tôi trở thành ngày hôm nay.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào cây bút máy Montblanc đặt trên bàn nhỏ bên cạnh. Chiếc bút được mài giũa tinh xảo, là biểu tượng của quyền lực và trí tuệ. Ánh mắt cô dừng lại ở đường chân trời xa tít tắp, nơi ẩn chứa những kế hoạch còn dang dở và cả tương lai mà cô đã dày công kiến tạo.
FLASHBACK – PHÂN CẢNH NGẮN – NGOẠI CẢNH. CẢNG VICTORIA – ĐÊM MƯA BÃO
Mưa trút xuống như thác lũ. Gió giật mạnh, những con sóng dữ dội xô vào bờ. Đèn cảnh báo bão màu cam nhấp nháy điên cuồng trên cột cao, báo hiệu sự nguy hiểm cận kề. Trong màn đêm hỗn loạn ấy, chiếc Lincoln màu đen lao đi vun vút.
HẾT FLASHBACK
NỘI CẢNH. PENTHOUSE SANG TRỌNG – BAN CÔNG – ĐÊM
Dư Thích Vy quay trở lại thực tại. Cô nhắm mắt, hít sâu một hơi không khí trong lành, như đang gột rửa những ám ảnh của quá khứ. Tiếng xe cộ xa xa vọng lên, hòa quyện với tiếng gió đêm tạo nên một bản giao hưởng trầm lắng.
DƯ THÍCH VY
(Thì thầm, giọng đầy quyết tâm)
Mọi thứ đã được định đoạt.
Cô mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết, hướng về phía chân trời. Cô đã trải qua cơn bão lớn nhất đời mình, không phải cơn bão của thiên nhiên, mà là cơn bão của sự phản bội và lừa dối. Giờ đây, cô đã đứng vững, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
[CẢNH KẾT THÚC]
NỘI CẢNH. BIỆT VIỆN DƯỚI CHÂN NÚI – PHÒNG TỐI – ĐÊM
Căn phòng chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có ánh sáng leo lét từ bên ngoài hắt vào qua khung cửa sổ mờ hơi sương. Lục Hoài Sâm ngồi cô độc trên chiếc ghế bành cũ kỹ. Bao quanh anh là sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn hoang tàn bên ngoài.
Trong tay anh là một tấm ảnh cưới đã cũ. Hình ảnh Dư Thích Vy với nụ cười rạng rỡ, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ. Bên cạnh cô, Lục Hoài Sâm cũng tươi tắn, ánh mắt chứa đầy sự tự tin và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, nhìn vào nụ cười ấy, anh chỉ thấy sự xa vời đến nghẹt thở.
Anh đã từng nghĩ rằng mình là kẻ chiến thắng, kẻ nắm giữ mọi thứ trong tay. Hứa Niệm Châu, cô tiểu thư kiêu kỳ, với sự hậu thuẫn của cha anh, đã trao cho anh mọi thứ mà anh thèm khát: tiền bạc, quyền lực, và một tương lai rực rỡ. Nhưng giờ đây, nhìn vào tấm ảnh này, anh nhận ra mình đã đánh mất thứ quý giá nhất.
Anh nhớ lại cái đêm mưa bão đó, tiếng sóng gào thét như muốn nuốt chửng mọi thứ. Anh nhớ cái nhìn lạnh lẽo của Vy khi cô bước ra khỏi chiếc Lincoln màu đen, dáng người nhỏ bé nhưng đầy kiên cường giữa cơn mưa tầm tã. Cô đã không khóc, không van xin, chỉ im lặng nhận lấy sự thật tàn khốc.
Giờ đây, sự im lặng này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Anh đã đánh đổi cả một đời người vì sự ích kỷ và tham vọng. Cái giá phải trả không chỉ là tiền bạc, là cổ phần công ty, là những căn biệt thự sang trọng. Cái giá thực sự, là cả một tương lai không còn bóng dáng của Dư Thích Vy. Là sự cô đơn vĩnh cửu trong chính căn biệt viện này, nơi anh từng đưa Hứa Niệm Châu đến.
Anh vuốt ve khuôn mặt Vy trong ảnh. Nụ cười ấy, giờ đây như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về tất cả những gì anh đã tự tay hủy hoại. Tiếng sấm rền vang từ xa, như lời chế giễu cho sự nông cạn và ngu xuẩn của anh. Anh đã nghĩ mình thông minh, có thể điều khiển mọi thứ, nhưng cuối cùng, chính anh mới là con rối trong chính vở kịch do mình tạo ra. Anh đã mất Vy. Và với Vy, anh đã mất đi tất cả. Nước mắt lăn dài trên gò má Lục Hoài Sâm, hòa lẫn vào bóng tối mịt mùng.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*