Đi sinh nhật ở nhà chị dâu, chồng tôi gọi điện hỏi dồn dập ‘Em đang ở đâu? Vừa mới nói dứt lời thì chồng hớt hải qu;/át ‘Đưa con gái chúng ta ra khỏi đó ngay lập tức!’ Tôi hoa-ng ma-ng lái xe ra về trong sự ngỡ ngàng của mọi người nhưng nào ngờ mới lái xe ra khỏi sân được 5 phút thì chuyện ki;/nh hoà–ng xảy ra…
Hôm đó là sinh nhật chị dâu.
Nhà đông đủ, trẻ con chạy rộn sân, người lớn cười nói ồn ào. Tôi đưa con gái theo cho vui, nghĩ đơn giản chỉ ăn bữa cơm rồi về.
Giữa lúc đang thổi nến, điện thoại tôi rung liên tục.
Là chồng tôi.
Tôi nghe máy, chưa kịp nói gì thì anh đã hỏi dồn dập, giọng gấp gáp l-ạ thường:
“Em đang ở đâu?”
“Em ở nhà chị dâu, sinh nhật mà anh.”
Đầu dây bên kia im lặng đúng hai giây.
Rồi giọng anh gào lên, không kịp giữ bình tĩnh:
“Đưa con gái chúng ta ra khỏi đó ngay lập tức!
Bây giờ! Đừng hỏi gì hết!”
Tim tôi thót lại.
“Có chuyện gì vậy anh?”
“Nghe lời anh! Ra ngay! Lái xe về thẳng nhà, đừng dừng lại!”
Anh cúp máy.
Tôi đứng chết lặng vài giây. Mọi người xung quanh vẫn cười nói, chẳng ai biết có chuyện gì.
Tôi cố giữ bình tĩnh, bế con lên, nói qua loa:
“Con mệt, em xin phép về trước.”
Chị dâu còn trêu:
“Mới tới mà về sớm thế?”
Tôi cười gượng, tim đập thình thịch.
Lái xe ra khỏi sân, tôi vẫn còn hoang mang, tay run trên vô lăng. Con gái ngồi ghế sau hỏi:
“Mẹ ơi sao mẹ run vậy?”
“Không sao đâu con…”
Tôi vừa nói vừa nhìn gương chiếu hậu.
Đúng 5 phút sau khi xe tôi rẽ khỏi con đường trước nhà chị dâu —
ẦM!!!!
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên phía sau.
Tôi phanh gấp, tim như ngừng đập.👇👇👇
Mai vẫn ngồi chết lặng trong xe, chân cô vẫn đạp chặt phanh, tim đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một luồng khói đen kịt, đặc quánh cuồn cuộn bốc lên từ phía sau, che khuất tầm nhìn qua gương chiếu hậu. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ xa xăm vọng lại, nghe như tiếng thét xé lòng từ địa ngục.
Con gái nhỏ ngồi ghế sau, mặt tái mét vì sợ hãi, bắt đầu nấc lên từng tiếng rồi òa khóc lớn.
“Mẹ ơi… mẹ ơi! Có chuyện gì vậy ạ?” Con bé run rẩy bấu chặt lấy ghế, tiếng khóc nghẹn ngào khiến Mai càng thêm hoảng loạn.
Mai quay phắt đầu lại nhìn con, đôi mắt mở to, vô hồn. Cô muốn ôm con vào lòng, muốn nói rằng mọi chuyện sẽ ổn, nhưng cổ họng cô nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời. Đầu óc cô quay cuồng. Khói bụi vẫn mịt mùng, tiếng nổ vừa rồi quá lớn, quá khủng khiếp. Không phải chỉ là một vụ cháy đơn thuần. Chắc chắn là có gì đó kinh hoàng hơn rất nhiều.
“Mẹ ơi!” Con gái gọi thêm lần nữa, tiếng khóc ngày càng thảm thiết.
Mai chỉ có thể đưa tay ra sau, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của con. Tay cô run lẩy bẩy, ướt đẫm mồ hôi. Cô biết mình phải làm gì đó, phải lái xe đi, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn xe, hoàn toàn bất động. Hình ảnh ngôi nhà chị dâu tan hoang, những người thân đang cười nói vui vẻ cách đây vài phút, giờ có thể đã… đã không còn nữa, cứ ám ảnh trong tâm trí Mai. Cô nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ đó. Tiếng còi báo động bắt đầu vang lên từ xa, ngày càng gần.
Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nỗi sợ hãi đang dâng trào. Cô biết mình không thể gục ngã lúc này. Con gái cần cô. Tựa như một bản năng sinh tồn trỗi dậy, Mai từ từ nhả chân phanh, bàn chân run rẩy dịch chuyển sang pedal ga. Hai tay Mai nắm chặt vô lăng đến trắng bệch, khớp ngón tay hằn rõ. Cô cảm thấy vô lăng lạnh ngắt dưới lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
“Không sao đâu con, không sao đâu,” Mai thì thầm, giọng khản đặc, cố gắng trấn an đứa con gái đang nức nở. Cô liếc nhanh qua gương chiếu hậu, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe, ngấn nước của Con gái. “Mẹ sẽ đưa con về nhà an toàn. Nhất định là như vậy.”
Tâm trí Mai quay cuồng giữa những hình ảnh kinh hoàng vừa diễn ra và tiếng nói vang vọng của Chồng Mai trong điện thoại cách đây ít phút. “Đừng dừng lại! Lái xe đi ngay, Mai!” Lời nói dứt khoát, gấp gáp đó giờ đây như một mệnh lệnh khắc sâu vào tâm trí cô. Mai cắn chặt môi, trái tim nhói lên vì lo lắng cho những người thân ở lại Nhà chị dâu, nhưng cô không thể quay đầu. Cô không được phép.
Với một tiếng thở dài đầy nặng nề, Mai nhấn ga. Chiếc xe giật nhẹ rồi từ từ lăn bánh, chậm rãi lướt qua màn khói đen đặc quánh vẫn còn lơ lửng, cuộn xoáy như một con quái vật. Cô không dám nhìn lại, chỉ tập trung vào con đường phía trước mờ ảo. Nỗi hoảng loạn như một dòng điện chạy khắp cơ thể Mai, nhưng cô ép mình phải tập trung. Cô phải đưa Con gái ra khỏi đây. Nhanh nhất có thể.
Mai vẫn giữ chặt vô lăng, cố gắng điều khiển chiếc xe đang lao đi trên con đường mịt mờ khói. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Mặc dù đã thoát khỏi hiện trường vụ nổ, nỗi sợ hãi và lo lắng vẫn bủa vây Mai. Cô cần phải biết `Chồng Mai` và mọi người ở `Nhà chị dâu` thế nào.
Mai đưa tay run rẩy với lấy chiếc điện thoại ở khay đựng cốc. Mắt Mai dán vào con đường phía trước, ngón tay Mai liên tục bấm số `Chồng Mai`. Chuông dài, vô vọng. Ngắt. Mai cắn môi. Cô thử lại. Lần này, tín hiệu bận. “Không thể được!” Mai thốt lên, giọng nói đầy tuyệt vọng. `Con gái` giật mình, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn `Mai`.
Mai nuốt khan. Cảm giác bất lực và kinh hoàng dâng lên. `Chồng Mai` không nhấc máy. Chuyện gì đã xảy ra? Vụ nổ kinh hoàng kia… Không, Mai không dám nghĩ tiếp. Những hình ảnh đáng sợ hiện lên: khói đen, tiếng hét thất thanh, những khuôn mặt thân quen của `Chị dâu` và `Khách dự tiệc` giờ đây bị nhấn chìm trong hỗn loạn.
Chiếc xe lao đi vun vút, nhưng tâm trí Mai kẹt lại `Nhà chị dâu`. Nỗi lo lắng tột độ siết chặt trái tim Mai, khiến cô khó thở. `Chồng Mai` có kịp chạy thoát không? `Chị dâu` và các cháu có an toàn? Một cảm giác tội lỗi nặng nề len lỏi. Cô đã rời đi, còn họ thì ở lại. `Chồng Mai` đã ra lệnh cô đi, nhưng sao anh lại không bắt máy?
Mai lại thử gọi lần nữa. Chỉ có tiếng chuông kéo dài mãi, mãi không có ai nhấc máy. Tay Mai siết chặt vô lăng đến trắng bệch, nỗi sợ hãi hóa thành cơn giận dữ vô hình nhắm vào sự bất lực của chính mình. Cô cần biết. Cô cần làm gì đó. Nhưng trong khoảnh khắc này, Mai chỉ có thể lái xe, đưa `Con gái` đi xa hơn, đối mặt với nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần.
Mai cảm thấy như bị xé nát bên trong, nhưng bản năng người mẹ mách bảo cô phải đưa `Con gái` đến nơi an toàn. Cô nhấn ga, chiếc xe lao vun vút trên con đường giờ đây đã vắng tanh, chỉ còn tiếng gió rít bên tai. Tầm nhìn của Mai mờ đi vì nước mắt và nỗi sợ hãi tột độ. Hình ảnh `Chồng Mai` vẫn ám ảnh trong đầu, nụ cười của anh, giọng nói của anh khi gọi điện khẩn cấp. Tất cả giờ chỉ còn là những mảnh vụn vỡ nát.
Cuối cùng, chiếc xe cũng rẽ vào con hẻm quen thuộc. Mai phanh gấp, bánh xe ma sát ken két trên mặt đường. Cô thậm chí còn không kịp đỗ gọn gàng vào gara. Mai giật mạnh cửa xe, vội vàng cởi dây an toàn cho `Con gái`, bế xốc cô bé lên. `Con gái` vẫn còn thút thít, đôi mắt dáo dác sợ hãi nhìn xung quanh.
“Ổn rồi, con gái. Mẹ đây,” Mai thì thầm, giọng khản đặc, vừa chạy vừa ôm chặt con vào lòng.
Cô mở khóa cửa chính bằng một tay, đẩy mạnh cánh cửa, lao vào bên trong. Căn nhà tối om, yên ắng đến rợn người. Mai bật vội công tắc đèn, ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên không gian quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một vẻ xa lạ, lạnh lẽo.
“Anh ơi! Anh có ở nhà không?” Mai gọi, tiếng cô vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cô chạy khắp các phòng khách, bếp, rồi lên cầu thang. “Anh ơi! Anh về chưa?”
Không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng bước chân dồn dập của Mai, tiếng thở dốc của `Con gái` trên vai và tiếng tim Mai đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cánh cửa phòng ngủ mở toang, giường chiếu ngăn nắp như buổi sáng. Phòng tắm, phòng làm việc, không một dấu hiệu nào của `Chồng Mai`. Chiếc xe của anh cũng không còn trong gara.
Mai đứng sững giữa phòng khách, ôm `Con gái` vào lòng. Cả căn nhà rộng lớn, ấm cúng thường ngày bỗng trở nên trống rỗng đến đáng sợ. Nước mắt lã chã rơi trên má Mai. Cô cảm thấy mình như bị bỏ lại một mình giữa một thế giới đổ nát. `Chồng Mai` đã đi đâu? Anh có an toàn không? Hay anh đã… Mai không dám nghĩ tiếp. Sự im lặng bao trùm lấy cô, nặng nề và đau đớn.
Mai ôm `Con gái` thật chặt, đôi chân run rẩy không đứng vững được nữa. Cô khuỵu xuống ghế sofa, cảm giác như toàn bộ năng lượng đã bị rút cạn. `Con gái` vẫn còn thút thít trong lòng mẹ, đôi mắt ngây thơ nhìn lên gương mặt tái nhợt của Mai. Mai vươn tay, run rẩy cầm lấy điều khiển TV trên bàn. Ánh sáng xanh từ màn hình vụt sáng, cố gắng xua đi cái bóng tối u ám đang bao trùm lấy tâm trí Mai.
Thế nhưng, thay vì những chương trình giải trí vô thưởng vô phạt, một bản tin nóng hổi đột ngột hiện lên, cắt ngang tất cả. Nền đỏ rực rỡ, dòng chữ chạy dày đặc “KHẨN CẤP: VỤ NỔ KINH HOÀNG”. Tim Mai như ngừng đập. Phóng viên với khuôn mặt căng thẳng, giọng nói hớt hải, đang tường thuật trực tiếp từ một hiện trường hỗn loạn.
“Theo những thông tin ban đầu, một vụ nổ lớn vừa xảy ra tại khu vực X, con phố… gần `Nhà chị dâu`.” Từng lời của phóng viên như những nhát dao đâm thẳng vào Mai. Cô sững sờ, đồng tử giãn ra tối đa. Màn hình TV hiện rõ cảnh tượng kinh hoàng: khói đen cuồn cuộn bốc lên trời, lửa vẫn còn cháy âm ỉ ở một số góc, những mảnh vỡ vương vãi khắp nơi, và tiếng còi cứu hỏa, xe cấp cứu hú vang inh ỏi. Camera lia qua một đám đông hoảng loạn, những người đang cố gắng thoát khỏi hiện trường.
“Các bạn có thể thấy, toàn bộ khu vực đã bị phong tỏa, lực lượng chức năng đang khẩn trương triển khai công tác cứu hộ. Mức độ thiệt hại và thương vong hiện chưa thể xác định chính xác, nhưng theo quan sát tại hiện trường, đây là một vụ nổ có sức công phá rất lớn.”
Mai há hốc miệng, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Cô nhận ra con đường đó, những tòa nhà đổ nát đó. Chính là con đường cô vừa lái xe rời đi cách đây chưa đầy mười phút. Chính là nơi `Nhà chị dâu` vừa diễn ra bữa tiệc sinh nhật náo nhiệt, đông người và trẻ con. Một cảm giác kinh hoàng, lạnh buốt chạy dọc sống lưng Mai. Cô gần như không thể giữ vững ý thức, đầu óc quay cuồng, mọi thứ xung quanh chao đảo. Tay Mai buông thõng, điều khiển TV rơi xuống đất. Mắt cô nhắm nghiền, cảm giác như mình sắp ngất lịm. Cảnh tượng hỗn loạn, tiếng còi, tiếng la hét từ TV vẫn văng vẳng bên tai, hòa lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng đang nhấn chìm Mai.
Mai nhắm nghiền mắt, cảm giác như mình sắp ngất lịm. Cảnh tượng hỗn loạn, tiếng còi, tiếng la hét từ TV vẫn văng vẳng bên tai, hòa lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng đang nhấn chìm Mai.
Đúng lúc đó, một tiếng rung bần bật đột ngột cắt ngang không khí tĩnh lặng đến đáng sợ trong căn phòng. Chiếc điện thoại trong túi xách của Mai, nằm chỏng chơ trên sàn, sáng lên. Mai giật mình, đôi mắt nặng trĩu khó khăn lắm mới mở ra. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, số hiển thị là Chồng Mai. Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng cô: nhẹ nhõm vì anh vẫn ổn, nhưng đồng thời là một dự cảm chẳng lành.
Mai vươn tay run rẩy nhặt điện thoại lên, áp vào tai. Đầu dây bên kia, giọng của Chồng Mai vang lên, đứt quãng và đầy lo lắng, nhưng vẫn cố gắng giữ sự kiên quyết:
“Mai! Em về đến nhà an toàn chưa? `Con gái` có sao không?”
Mai nghe giọng anh, cơn sợ hãi vẫn còn, nhưng một nỗi tức giận bỗng bùng lên. Anh biết gì đó, anh phải biết.
“Em… Em về rồi… An toàn rồi.” Mai cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy quá mức, nhưng nước mắt đã lưng tròng, bắt đầu lăn dài trên má. `Con gái` nằm trong lòng cô, vẫn còn thút thít, dường như cảm nhận được sự căng thẳng tột độ của mẹ.
Chồng Mai thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức giọng anh trở nên nghiêm trọng, pha lẫn một chút rùng mình.
“Anh biết trước sẽ có chuyện xảy ra ở đó, Mai à. Anh đã cố gắng cảnh báo em rồi…”
Đến đây thì Mai không thể kìm nén được nữa. Nỗi tức giận lấn át cả nỗi sợ hãi. Cô gằn giọng, nước mắt tuôn như mưa.
“Anh biết? Anh biết sao anh không nói với em? Anh biết mà anh vẫn để em và `Con gái` đến đó? Anh đã nói gì? Anh chỉ nói là về sớm đi!”
Giọng Chồng Mai trầm xuống, chứa đựng sự hối hận và một nỗi sợ hãi tột cùng mà Mai chưa từng nghe thấy. Anh ngắt lời Mai, giọng gấp gáp đến mức gần như nghẹt thở, không còn giữ được vẻ kiên quyết ban đầu.
“Anh biết, Mai! Anh biết anh đã sai! Nhưng anh… anh không thể nói thẳng với em lúc đó được! Anh sợ em hoảng loạn, sợ em không tin anh, sợ mọi chuyện sẽ tệ hơn nếu anh nói ra một cách vội vàng!”
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ phía bên kia điện thoại, nghe như tiếng ai đó đang dằn vặt chính mình.
“Anh nhận được tin báo khẩn từ một nguồn đáng tin cậy, ngay trước khi buổi tiệc bắt đầu. Họ nói… họ nói có một âm mưu đánh bom nhắm vào buổi tiệc hôm nay để trả thù anh.”
Câu nói cuối cùng như một tiếng sét đánh ngang tai Mai. Nỗi tức giận đang sục sôi trong cô bỗng chốc tan biến, bị thay thế bằng một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, xuyên thẳng vào tim. Hai từ “đánh bom” và “trả thù anh” vang vọng trong đầu Mai, dữ dội hơn bất kỳ tiếng còi hay tiếng la hét nào trên TV. `Con gái` vẫn còn thút thít trong lòng Mai, nhưng cô bé dường như cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của mẹ mình.
Mai chết lặng, đôi mắt trợn trừng vô hồn nhìn vào khoảng không. Miệng cô há hốc, muốn nói điều gì đó nhưng không một âm thanh nào bật ra được. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết chặt cổ họng cô, bóp nghẹt mọi hơi thở.
“Anh xin lỗi, Mai. Anh thật sự xin lỗi…” Giọng Chồng Mai run rẩy, “Anh đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng anh có thể giấu diếm, hay chỉ cảnh báo một cách mơ hồ để em tránh khỏi nguy hiểm mà không gây hoảng loạn. Anh cứ nghĩ em sẽ về sớm như anh dặn, nghĩ rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra cả. Anh đã không lường trước được… Anh cảm thấy vô cùng hối hận vì đã không nói rõ ngay lập tức.”
Lời giải thích của Chồng Mai không làm nỗi sợ hãi trong Mai vơi đi, mà ngược lại, nó còn nhân lên gấp bội. Cô bắt đầu run rẩy, cả cơ thể không thể kiểm soát được. Tất cả những gì cô có thể hình dung được lúc này là hình ảnh vụ nổ kinh hoàng, của `Nhà chị dâu` tan hoang, của những `Khách dự tiệc` và `Chị dâu` đang gặp nguy hiểm, và suýt chút nữa thôi, là chính `Mai` và `Con gái`. Một tiếng thét câm lặng xé nát tâm trí cô.
Mai cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực Mai như bị nén chặt. Từ sâu thẳm bên trong, một nỗi sợ hãi ghê gớm dâng lên, kéo theo đó là cảm giác tội lỗi dày vò. Mai đã bỏ đi, đã nổi giận, đã không lắng nghe Chồng Mai, và giờ đây, biết bao nhiêu người thân của Mai vẫn còn ở đó, đối mặt với hiểm nguy cận kề.
“Vậy còn… còn chị dâu?” Mai cuối cùng cũng thốt lên được, giọng cô lạc đi, méo mó vì sợ hãi và nước mắt chực trào. “Và mọi người thì sao? Họ… họ có an toàn không?”
Mai không thể kìm được nữa. Những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài trên má, nhòe đi tầm nhìn của Mai, hòa cùng tiếng nức nở nhỏ của Con gái đang vùi mặt vào ngực Mai. Mai ôm chặt Con gái, cảm thấy trái tim mình như bị xé toạc thành trăm mảnh. Mỗi giây phút trôi qua là một cực hình, mỗi hình ảnh về Nhà chị dâu lại khiến Mai run rẩy hơn. Mai ghì chặt điện thoại vào tai, cầu mong một câu trả lời, một sự đảm bảo rằng mọi người vẫn ổn, dù Mai biết, trong tình huống này, điều đó gần như là không thể.
Giữa những tiếng nức nở nghẹn ngào của Mai, giọng Chồng Mai vang lên từ đầu dây bên kia, kiên quyết và cố gắng trấn an. “Mai, nghe anh đây!” Anh nói, giọng căng thẳng nhưng cố giữ bình tĩnh. “Anh đã gọi cảnh sát và các lực lượng chức năng ngay khi gọi em rồi. Anh đang trên đường đến hiện trường đây.”
Mai hít một hơi run rẩy, nước mắt vẫn tuôn.
“Em và Con gái phải ở yên trong nhà, khóa cửa cẩn thận!” Chồng Mai tiếp tục, lời nói như mệnh lệnh. “Tuyệt đối không ra ngoài, rõ chưa?”
Mai cố gắng gật đầu dù Chồng Mai không thể thấy. “Vâng… em… em biết rồi,” Mai thều thào, siết chặt điện thoại vào tai. Mai ôm Con gái chặt hơn, cảm nhận hơi ấm bé nhỏ đang run rẩy trong vòng tay mình. Theo lời Chồng Mai, Mai từ từ lùi vào bên trong, dùng hết sức bình sinh để chốt chặt cánh cửa. Từng tiếng “cạch” của ổ khóa vang lên, nặng trĩu trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của căn nhà. Mai làm theo, nhưng lòng cô vẫn như lửa đốt. Hình ảnh Chồng Mai đang lao về phía nguy hiểm cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, khiến mỗi nhịp đập của trái tim đều là một tiếng gầm gào của nỗi sợ hãi.
Mai ôm chặt Con gái vào lòng, Con gái vẫn khóc thút thít, nhưng Mai dường như không còn nghe thấy gì nữa. Tâm trí cô chỉ hiện lên một nỗi sợ hãi tột cùng. Mai chầm chậm quay người lại, ánh mắt vô hồn dán vào màn hình TV đang phát sóng tin tức buổi tối. Những hình ảnh đầu tiên về hiện trường vụ nổ kinh hoàng bỗng đập vào mắt Mai, khiến cô đứng sững.
Trên màn hình, một cột khói đen khổng lồ vẫn cuộn xoáy ngút trời, cao hơn cả những tòa nhà xung quanh, báo hiệu về sức công phá khủng khiếp. Dưới nền khói u ám đó, con đường trước Nhà chị dâu, nơi cách đây chưa đầy năm phút Mai và Con gái vừa đi qua, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát ngổn ngang. Mảnh vỡ của xe cộ, cây cối, và cả những thứ không thể nhận diện được vương vãi khắp nơi như một bãi chiến trường. Xe cứu hỏa hú còi inh ỏi, những chiếc đèn xoay đỏ rực quét qua màn đêm. Xe cảnh sát và xe cấp cứu cũng đã bao vây chặt khu vực, tạo thành một vòng tròn phong tỏa đáng sợ. Các phóng viên đứng từ xa, gương mặt hốt hoảng, liên tục cập nhật tình hình trong một không khí hỗn loạn.
Cảnh tượng tang thương, hỗn loạn đến mức khó tin ấy khiến Mai rùng mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô siết chặt tay Con gái hơn, đôi mắt mở to, vô hồn nhìn chằm chằm vào màn hình, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ. Vụ nổ không chỉ là một tin tức xa vời, nó là một thực tại kinh hoàng đang diễn ra ngay trước mắt cô. Khuôn mặt Mai tái nhợt đi, nỗi sợ hãi nghẹt thở bóp chặt lấy trái tim cô.
Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại réo rắt cắt ngang không gian tĩnh lặng, như một lưỡi dao sắc lạnh xuyên thẳng vào nỗi sợ hãi đang bủa vây Mai. Mai giật mình, đôi mắt vô hồn khẽ chớp, cố gắng định thần. Cô đưa tay run rẩy nhấc máy, chiếc điện thoại như nặng trĩu trong lòng bàn tay lạnh ngắt. Đầu dây bên kia, một giọng nữ nức nở vang lên, đó là giọng của dì cô, một người thân đang ở buổi tiệc sinh nhật của Chị dâu.
“Cháu ơi… kinh khủng quá! Kinh khủng lắm!” Dì cô khóc nấc, giọng nói đứt quãng, xen lẫn tiếng la hét và còi xe cứu thương vọng vào từ phía bên kia. “Nhiều người bị thương lắm… máu chảy khắp nơi… hỗn loạn hết cả rồi! Cháu ơi… chị dâu cháu… chị ấy… chị ấy đang ở bệnh viện rồi!”
Từng lời của dì như những nhát dao đâm thẳng vào tim Mai. “Chị dâu… ở bệnh viện?” Mai thì thầm, giọng lạc đi, không thể tin vào tai mình. Nỗi sợ hãi tột cùng biến thành một cục nghẹn cứng ở cổ họng, chặn đứng mọi hơi thở. Cô cảm thấy toàn thân mình lạnh toát, máu trong huyết quản như đông lại. Màn hình TV vẫn chiếu cảnh tượng hoang tàn, nhưng giờ đây, những hình ảnh đó không còn là tin tức xa vời nữa, nó là hiện thực nghiệt ngã đang trực tiếp giáng xuống gia đình cô.
“Không… không thể nào…” Mai lẩm bẩm, môi run lập cập. Cô chết điếng người, cảm giác như mình vừa bị một dòng điện cao thế giật. Mọi giác quan dường như tê liệt, cơ thể cô chao đảo. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Mai, rơi xuống sàn nhà lát gạch kêu đánh *choang*, âm thanh khô khốc vang vọng giữa căn phòng im ắng, nhưng Mai không còn nghe thấy gì nữa. Đôi mắt cô trợn trừng, nhìn vào khoảng không vô định, tâm trí trống rỗng.
Một tiếng thét xé lòng bỗng bật ra từ cổ họng Mai, như một con thú bị thương. Đôi chân cô khuỵu xuống, cả cơ thể không còn chút sức lực, đổ sụp lên sàn nhà lát gạch lạnh ngắt. Con gái, từ nãy giờ vẫn đứng bên cạnh, đôi mắt to tròn ngấn nước vì sợ hãi, thấy mẹ đột nhiên gục xuống thì giật mình thon thót. Con bé không nói gì, chỉ chạy vội đến, vòng tay bé xíu ôm chặt lấy cổ Mai.
Mai không còn nghe thấy gì ngoài tiếng nức nở của chính mình. Cô ôm ghì lấy con gái, vùi mặt vào mái tóc mềm mại của con, cố gắng hít lấy mùi hương quen thuộc để trấn an bản thân, nhưng vô vọng. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, làm ướt đẫm vai áo con. Tiếng khóc của Mai ngày càng dữ dội, không còn là những tiếng nấc nghẹn ngào mà là những tiếng gào thét đầy tuyệt vọng.
“Mẹ ơi… mẹ đừng khóc…” Con gái Mai khẽ rụt rè nói, giọng run run.
Nhưng Mai không thể ngừng lại. Những lời của dì vẫn văng vẳng bên tai, lặp đi lặp lại như một vòng lặp ác mộng: “Chị dâu cháu… chị ấy… chị ấy đang ở bệnh viện rồi!” Hình ảnh vụ nổ lớn trên con đường trước nhà chị dâu, tiếng la hét, còi xe cứu thương hỗn loạn từ đầu dây bên kia điện thoại, và cả cảnh tượng hoang tàn trên tivi… Tất cả như những thước phim kinh hoàng tua đi tua lại trong đầu Mai. Cô nhắm chặt mắt, nhưng càng nhắm, những hình ảnh đó lại càng rõ nét.
Mai bóp chặt vai con gái, móng tay cắm sâu vào da thịt mình, nhưng cô không cảm thấy đau. Nỗi tuyệt vọng bao trùm, một cảm giác bất lực tột cùng khi nghĩ đến Chị dâu. Chị dâu đang ở bệnh viện, nghĩa là chị đã bị thương. Liệu có nặng lắm không? Liệu chị có ổn không? Hàng ngàn câu hỏi xé nát tâm trí Mai. Cô không thể chịu đựng được ý nghĩ về điều tồi tệ nhất. Một luồng ân hận dâng trào. Giá như cô không rời đi… Giá như cô đã ở lại…
Cả căn phòng chìm trong tiếng khóc nức nở của Mai và tiếng nức nở lo sợ của con gái. Bên ngoài, thế giới vẫn tiếp tục quay, nhưng đối với Mai, mọi thứ đã đổ sụp. Cô biết, cuộc sống của gia đình mình sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Một tiếng đồng hồ trôi qua trong sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào thỉnh thoảng thoát ra từ Mai. Cô vẫn ngồi bệt dưới sàn, Con gái cuộn tròn trong vòng tay mẹ, thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn gương mặt ướt đẫm nước mắt của Mai với ánh mắt đầy lo lắng. Cánh cửa đột ngột mở ra, cắt ngang sự im lặng đến đáng sợ ấy. Mai giật mình ngẩng lên.
Chồng Mai bước vào. Dáng người anh phờ phạc, quần áo xộc xệch, mái tóc rối bời, như vừa trải qua một trận chiến cam go. Khuôn mặt anh hốc hác, nhợt nhạt, nhưng đôi mắt, khi chạm phải Mai và Con gái, lập tức giãn ra, thay bằng vẻ nhẹ nhõm tột cùng. Anh lao đến, không nói một lời, quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh ngắt, ôm chặt lấy hai mẹ con. Sức mạnh trong vòng tay anh khiến Mai cảm nhận được sự run rẩy, cả nỗi sợ hãi và niềm an ủi.
Mai vẫn còn thút thít, dựa vào vai anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc. Chồng Mai vùi mặt vào mái tóc của vợ, hít lấy mùi hương thân thuộc, như để xác nhận mọi thứ là thật, họ vẫn ở đây, an toàn trong vòng tay anh.
“Anh xin lỗi… anh xin lỗi vì đã không nói rõ sớm hơn,” Chồng Mai thì thầm, giọng anh khản đặc, nghẹn ngào, chất chứa sự mệt mỏi và đau khổ đến tận cùng. Ánh mắt anh vẫn đầy vẻ nhẹ nhõm khi thấy vợ con bình an vô sự, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi giày vò khôn tả, một gánh nặng của bí mật và sự hối hận.
Mai cảm nhận hơi ấm từ Chồng Mai, sự run rẩy trong vòng tay anh khiến cô biết rằng nỗi sợ hãi không chỉ của riêng mình. Sau một hồi im lặng nức nở, anh nhẹ nhàng đỡ Mai và Con gái ngồi dậy, kéo họ lại gần chiếc ghế sofa. Chồng Mai ngồi xuống, ôm Mai vào lòng, bàn tay anh siết chặt lấy tay cô, như muốn truyền hơi ấm và sức mạnh. Con gái tựa đầu vào Chồng Mai, đôi mắt bé thơ vẫn còn ngái ngủ và lo lắng.
Chồng Mai hít một hơi thật sâu, đôi mắt anh nhìn xa xăm, như thể đang tái hiện lại khung cảnh kinh hoàng. “Anh… anh đến đó ngay sau khi em đi. Vừa quay xe lại, một tiếng nổ lớn đến mức tai anh ù đi.” Giọng anh khản đặc, từng lời như cứa vào không khí. “Khói đen bốc lên ngùn ngụt. Mảnh vỡ bay tứ tung, đường phố tan hoang… không khác gì một chiến trường.”
Mai siết chặt tay Chồng Mai, cô không dám tưởng tượng, sống mũi cay xè. “Chị dâu… mọi người ở đó…” Giọng Mai nghẹn lại.
“Anh đã chạy thẳng vào. Anh thấy…” Chồng Mai nhắm mắt lại, một hình ảnh kinh hoàng nào đó lướt qua tâm trí anh. “Anh thấy cả Chị dâu… may mắn, cô ấy được một người hàng xóm kéo ra khỏi đống đổ nát. Bị thương… nhưng còn sống. Nhiều người khác thì… không may mắn như vậy.” Anh lắc đầu, khuôn mặt nhợt nhạt, tái mét. “Khắp nơi là tiếng la hét, tiếng khóc. Các nhân viên cứu hộ, cảnh sát… họ đến nhanh lắm, nhưng sự tàn phá quá lớn.”
“Và Con gái… con bé đã ở đó, chỉ mới năm phút trước…” Mai thầm nghĩ, trái tim cô thắt lại. “Chúng ta phải làm gì đây?”
Chồng Mai mở mắt, nhìn thẳng vào Mai. “Chúng ta sẽ đến bệnh viện. Ngay bây giờ. Chị dâu đang ở đó, và những người bị thương khác nữa. Anh đã liên lạc với vài người, họ bảo tình hình rất hỗn loạn. Chúng ta phải đến đó, xem có giúp được gì không, và đối mặt với tất cả.” Anh đứng dậy, kéo Mai cùng đứng lên. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Mai gật đầu, lòng cô nặng trĩu nhưng cũng cảm thấy một chút sức mạnh khi nhìn vào đôi mắt kiên định của Chồng Mai. Họ cần phải mạnh mẽ cho Chị dâu, cho những người bị thương, và cho cả chính mình.
Mai gật đầu, lòng cô nặng trĩu nhưng cũng cảm thấy một chút sức mạnh khi nhìn vào đôi mắt kiên định của Chồng Mai. Họ cần phải mạnh mẽ cho Chị dâu, cho những người bị thương, và cho cả chính mình.
Họ nhanh chóng chuẩn bị. Chồng Mai vội vàng lấy áo khoác, chìa khóa xe, gương mặt anh vẫn còn hằn vẻ kinh hoàng. Con gái vẫn nép vào lòng Mai, đôi mắt to tròn nhìn xung quanh đầy sợ hãi. Mai nhẹ nhàng vỗ về con bé, cố nén đi sự hoang mang trong lòng.
Chiếc xe lao đi trong màn đêm, hướng về phía bệnh viện. Không khí trong xe nặng trĩu. Chỉ có tiếng động cơ rì rầm và tiếng thở đều của Con gái đã thiếp đi vì kiệt sức trên lòng Mai. Mai lặng lẽ nhìn Chồng Mai. Gương mặt anh căng thẳng, đôi tay siết chặt vô lăng, những khớp ngón tay trắng bệch. Vết xước trên trán anh, đôi mắt quầng thâm, và sự mệt mỏi hiện rõ mồn một.
Mai chợt nhận ra một điều rợn người. Đây không chỉ là một vụ nổ ngẫu nhiên, một tai nạn kinh hoàng. Đây là hậu quả, là tiếng chuông cảnh tỉnh về những hiểm nguy mà công việc của Chồng Mai luôn tiềm ẩn. Cô chưa bao giờ hỏi sâu, cũng chưa bao giờ hình dung được sự rủi ro ấy lại có thể ập đến gần gia đình mình đến vậy. Một sự thật phũ phàng và đáng sợ.
Trái tim Mai thắt lại. Hạnh phúc gia đình họ, sự bình yên mà cô từng cho là hiển nhiên, giờ đây vỡ vụn thành từng mảnh. Nó mong manh như một sợi tơ, có thể đứt rời bất cứ lúc nào. Một tương lai bất định, đầy rẫy những lo lắng đang chờ đợi họ phía trước. Gia đình họ sẽ đối mặt với điều gì? Và Chồng Mai… anh sẽ ổn chứ? Mai không thể xua đi cảm giác bất an đang bủa vây. Cô chỉ biết siết chặt lấy Con gái đang ngủ yên, khao khát bảo vệ gia đình mình khỏi mọi tai ương.
Chồng Mai hít một hơi sâu, đôi mắt anh vẫn dán chặt vào con đường phía trước nhưng giọng nói lại nặng trĩu. “Không phải chỉ là vụ nổ ngẫu nhiên đâu, Mai à,” anh thì thầm, lời nói như rỉ ra từ kẽ răng. Mai giật mình, trái tim cô đập thình thịch. Cô cảm thấy một dự cảm chẳng lành đang len lỏi.
“Anh muốn nói gì?” Mai hỏi, giọng cô khô khốc, bản năng mách bảo có điều gì đó tồi tệ hơn nhiều đang chờ đợi.
Chồng Mai siết chặt vô lăng hơn nữa, những ngón tay anh trắng bệch. “Đây chỉ là sự khởi đầu,” anh nói, âm điệu lạnh lùng và kiên quyết. “Một âm mưu lớn hơn nhắm vào anh và cả gia đình chúng ta. Bọn chúng đã lên kế hoạch từ lâu, và vụ nổ này… chỉ là lời cảnh báo đầu tiên.”
Mai cảm thấy máu trong người như đông lại. Mọi tế bào đều la hét sợ hãi. Lời nói của anh là một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mọi hy vọng mong manh về một tai nạn đơn thuần mà cô vừa cố gắng tự trấn an. Cô ôm chặt Con gái hơn, như thể hành động đó có thể che chắn con bé khỏi những bóng ma vô hình.
“Kế hoạch gì? Tại sao lại nhắm vào chúng ta?” Mai thì thào, giọng cô run rẩy.
Chồng Mai lắc đầu, ánh mắt anh tối sầm. “Anh chưa thể nói rõ hết, nhưng chúng ta vẫn còn nằm trong tầm ngắm. Em và con phải thật cẩn thận, Mai. Tuyệt đối không được lơ là bất cứ lúc nào.”
Một nỗi sợ hãi mới, lạnh lẽo và sâu sắc hơn bao trùm lấy Mai. Nó không chỉ là nỗi sợ về cái chết hay sự tổn thương vật lý, mà là nỗi sợ về một tương lai vô định, bị đe dọa bởi những kẻ thù giấu mặt. Cô cảm thấy như thể gia đình mình đang bị kéo vào một vũng lầy nguy hiểm, và mỗi bước đi từ giờ trở đi đều phải đối mặt với nguy hiểm rình rập.
Mai nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc như nuốt chửng mọi ánh sáng. Cô không còn nhìn thấy cảnh vật ven đường, chỉ còn lại gương mặt của Chồng Mai in hằn sự lo lắng, và hình ảnh Con gái đang ngủ say trên lòng cô. Nỗi sợ hãi mới bao trùm lấy Mai, nặng nề và dai dẳng. Cô tự hỏi liệu họ có bao giờ tìm lại được sự bình yên mà họ đã từng có, hay cuộc sống của họ từ giờ sẽ mãi mãi là một cuộc chạy trốn không ngừng?
Cuộc đời vốn dĩ không phải là một chuỗi ngày êm đềm, Mai chợt nhận ra. Hạnh phúc, bình yên chỉ là những khoảnh khắc quý giá mà con người đôi khi lầm tưởng là vĩnh cửu. Sau cơn bão tố, điều còn lại không chỉ là đổ nát, mà còn là sự tôi luyện, là khả năng đứng dậy từ tro tàn. Cô nhìn Chồng Mai, người đàn ông đang gồng mình gánh vác những bí mật và hiểm nguy, nhưng vẫn kiên cường bảo vệ gia đình mình. Cô hiểu rằng, tình yêu không chỉ là những lời thề non hẹn biển, mà là sự đồng hành trong bão giông, là niềm tin sắt đá vào nhau. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhiều bóng tối rình rập, nhưng Mai tin rằng, chỉ cần gia đình họ nắm chặt tay nhau, họ sẽ vượt qua. Có thể sẽ có những lúc yếu lòng, có những giọt nước mắt rơi, nhưng mỗi thử thách sẽ là một bài học, mỗi vết sẹo sẽ là một dấu ấn của sự kiên cường. Sự tha thứ, lòng bao dung cho những lỗi lầm của bản thân và người khác, cũng là chìa khóa để giữ vững sợi dây kết nối. Sau tất cả, điều quan trọng nhất không phải là tránh được mọi tai ương, mà là cách chúng ta đối mặt với chúng, cách chúng ta trưởng thành từ những mất mát và tìm thấy ánh sáng hy vọng ngay cả trong những khoảnh khắc tăm tối nhất. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là tìm thấy sự tĩnh lặng trong tâm hồn giữa giông bão cuộc đời. Mai siết chặt Con gái hơn, thầm hứa sẽ chiến đấu vì mái ấm nhỏ bé này, vì một tương lai mà ở đó, tình yêu và sự kiên cường sẽ chiến thắng mọi nỗi sợ hãi.

